PDA

View Full Version : [Fic][completed][Welcome to the homo club]



chirparo
07-09-2008, 03:03 PM
Author: chiseen
Title: Welcome to the homo club Razz
Warning: Sa, comedy '_', cực kì phởn và cự kì đú đởn, viết giải tỏa stress và đống tưởng tượng ứ đọng trong đầu '_'

CHAP 1-> 10: BANANA TREE. CHAP 11: BANANA WOOD. Chap12 : BANANA SEA

Rate: 10+?

Summary:
Mỗi vấn đề đều có nhiều mặt, mỗi mặt lại có thể được hiểu dưới góc độ. Cũng tương tự, mỗi từ đều có nhiều nghĩa! Đen tối hay trong sáng là phụ thuộc vào cách hiểu của mỗi người.

Tóm lại ở trung học tư thục Hanami, có một cái gọi là homo club XD.

Note:
'_'. Author của cái này là một bạn rất điên. bạn viết cái này nhằm giải sầu đời và sầu vị bị một bạn nào đó gây stress '_'. bạn đảm bảo văn cái fic này sẽ vô cùng khô cứng và gãy, vì thế bạn nào cần angst cần tình cảm cần mượt mà thì chắc chắn là không thích nổi đâu '_'

( By the way, dạo này tớ chăm tởm lợm XD)

hơn nữa cái fic này sẽ ngày càng Hàn Quốc hóa lol. Tớ không thể ngăn cản bản năng biến cái fic này theo hướng giai đẹp nung ninh, giai giàu vật vã ..""


Chap 1






“ Hãy bước đi và đừng nghĩ suy
Dù cho Kou không cần anh, nhưng anh vẫn cần Kou.
Dù Kou ra đi thật xa thật xa giấc mơ của anh.
Anh thầm giữ trong con tim bóng dáng của Kou…”


Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!


Té từ trên giường… xuống chiếu.
Té một cách ngoạn mục, đầu chạm mặt chiếu, dép văng trúng đèn trần, chân quào loạn xạ trong không khí.
Đau

Nó tỉnh hẳn rồi. Con sâu ngủ chấp nhận đi học muộn suốt 9 năm giời cuối cùng cũng đã tìm được cách thức dậy đúng giờ rồi.
Cách thức dậy thật là hoành tráng.

Thở dài, ghê quá. Gai ốc nổi lên đầy người. Ừ thì cái giọng nam cao của cái nhạc chuông điện thoại di động của nó rất nà tuyệt vời, nhưng với những lời eo éo “loãng mạn” đến đầu dương vô cực của “loãng mạng” được nhắn gửi đến nó như thế thì… nó không nổi gai ốc mới là lạ
.
Răng va vào nhau côm cốp, nó rủa thầm, cái bệnh ngủ nướng của nó đã tước của nó cái quyền lao xuống rủa xả thủ phạm của cái nhạc chuông vô đối này. Chửi rủa thế nào được? Rõ ràng đấy là một món quà “vô cùng hữu ích” cho một thằng 4 năm liền bị dọa cho lưu ban vì cái tội đi học muộn + bỏ tiết như điên ( do ngủ nướng), một thằng mà một dàn loa Sony hoạt động hết công suất với nhạc Rock của Metallica cũng chả thể làm chàng tỉnh giấc nồng. Một thằng mà ba mẹ đã thẳng thừng tuyên bố, “ Đánh thức sleeping beauty dễ hơn đánh thức con”, một thằng mà bạn bè phũ phàng từ chối việc giúp gọi nó dậy dưới mọi hình thức, và thản nhiên gải thích là do không muốn lãng phí tiền điện thoại + công sức + mồ hôi + nước mắt + tiền thuốc đau họng sau những đợt cố gắng trong vô vọng đánh thức một kẻ “ bom rơi bom cứ rơi hoài, người thì cứ ngủ, bom thì cứ rơi”.
Nói tóm lại là, thay vì lao xuống quăng thẳng món quà sinh nhật năm 15 tuổi của mình vào mặt ông anh hai, nó nên nuốt hận vào lòng mà lết xuống nhà nhe răng cám ơn ông anh quý hóa.
.


… Quả là một nhiệm vụ khó khăn T_T.





“ Kou, dậy rôi à. Quà sinh nhật của anh hiệu quả ghê ta Very Happy”

Nhìn vẻ mặt ngời ngời hi vọng của anh hai nó, Kou chỉ còn nước tiếp tục nuốt cục đắng vào lòng. Ôi bao ấm ức uất hận của nó… nay còn đâu. Giống như một quả bóng xì hơi, nỗi uất ức trong lòng nó bay mất tiêu, để lại một cảm giác vô cùng tội lỗi.

Rõ ràng nó là người bị hại, thế mà cuối cùng, day dứt là nó, tội lỗi là nó, xin lỗi thầm trong lòng cũng nó nốt.
Xiết bao là đớn đau.

Giống như một người dị ứng bơ sữa, nhìn miếng bánh ga – tô pháp bày trước mặt. Dù có muốn cắn đến mấy, cũng phải nhịn. Ăn vào là chết, là nổi mẩn, là dị ứng. Biết thế mà vẫn thèm, vẫn muốn liều thử ăn. Không được ngoạm miếng nào thì ấm ức, mà được ngoạm thì toi. Chả còn cách nào khác là ngồi oán cái kẻ bày miếng bánh ra trước mặt mình, vừa oán… vừa thấy mình tội lỗi. Nó cũng muốn rủa, muốn mắng, muốn nhiếc, muốn trách, thậm chí là chửi anh nó… nhưng mà nó không thể, nó không sao làm nổi. Thế là nó thành con hamster, lăn tròn cái bánh xe cảm xúc, hết muốn chửi rồi lại thấy tội lỗi, hết tội lỗi lại quay về muốn chửi. Cảm xúc cứ thế luân hồi, thành một cục sắt đè nặng trong lòng nó.

Xiết bao là uất ức, xiết bao là tội lỗi.

Tất cả chỉ vì ông anh cực kì thánh thiện của nó.


Sigh.


Anh nó, Ryuuji, học sinh năm ba trung học Fuuji, là hình mẫu lý tưởng của một công dân gương mẫu. Đẹp trai, học giỏi, thành tích thể thao sáng lạng, con ngoan trò giỏi, hiếu thảo nết na, thương em hết mực. Hiền như cục đất và tốt ngang sinh vật có mấy cái lông gà phấp phới sau lưng.


Sigh



Nhưng anh nó khờ, anh nó dại, anh nó ngây ngô và khờ khạo đến mức khó tin. Nhiều khi có cảm giác ổng như người trên mây trên gió, không có một tí khái niệm gì về cái gọi là “ lẽ thông thường”.


Ví dụ như 4 năm trung học phổ thông của ông, lon ton lăn vào trường tư thục với cái học bổng toàn phần cả Tokyo này có 1. Rất dịu dàng và rất nhẹ nhàng, ông nhanh chóng quất đổ gần sạch các vị đại tiểu thư bằng hình ảnh “trai bình dân – đẹp trai – tốt tính – tiền tài sáng lạng”. Gái cứ thế rắc hoa hồng theo mỗi bước chân ông. Gót ông lê đến đâu nếu không phải hoa hồng khoe sắc thắm bông thì cũng lá vàng phong sương đến đó. Và đến năm thứ ba, khi các nàng tình cảm dạt dào quá, trái tim thổn thức buộc phải cất tiếng lòng, thì ông lại làm một cú hiểu lầm siêu ngoạn mục.
Tỏ tình chỉ có hai hình thức, một là bằng mồm, hai là bằng thư.


1. “ Tớ thích Amatsuki-san”
2. “ Gửi Amatsuki-san.
Tớ đã thích cậu kể từ khi…”


Trả lời:


1. “ Tớ sẽ chuyển lời cho cậu ấy”
2. “ Ô, thư cho Kou à Very Happy. Dễ thương nhỉ, không dám đưa thẳng cho nó nên gửi nhờ tủ áo của mình à. Dễ thương thật. Cheh… chắc tại thích người kém tuổi hơn nên các bạn ấy ngượng”





Mối ngày nó được thông báo có người tỏ tình với mình 5 lần.
Mỗi ngày có 10 lá thư tình được nhét cho nó.
Mối năm, valentine socola về tay nó cả núi.
Tất cả đều từ các chị lớp 6 -> 9, trong khi nó lúc đó học lớp 5.
Các chị rất e thẹn và “nhờ anh chuyển hộ”

Cái quỷ gì thế????????


Nó đã mất 1 năm trời thuyết phục ông anh nó, rằng “ Amatsuki-san” là Ryuuji Amatsuki, không phải chỉ Kou Amatsuki.
Và lần nào cũng nhận được câu trả lời “ Ai thèm thích anh cơ chứ”
Và khi nó nhăn nhó la hét rằng, nó chỉ có 10 tuổi thôi và không thể nào được một bà 15 thích được.
Anh nó nháy mắt trả lời: “Anh mới có 12”.
Khi nó tuyệt vọng kêu là, nó là một thằng tầm thường và không được yêu thích.
Anh nó sửng sốt phản đối: “ không, em là một người rất tuyệt vời”.
Nó sụp đổ.
Nó bỏ cuộc.
Nó chả thể cười mà cũng không thể khóc.
Nó câm nín.
Nó chờ.
Chém chết cha cái màn lễ nghĩa của các đại tiểu thư, bộ cứ là quý cô thì không thể gọi thẳng tên đối tượng cho nó rảnh nợ a`?
“Ryuuji-san, em thích anh” thế là xong, nhanh, gọn nhẹ.
Bố khỉ.
Nó lết qua năm lớp 5 như thế..




Lớp 6.

Nó suýt ngất vì hạnh phúc.
Anh nó không trả lời người ta sau một năm, dĩ nhiên người ta giận.
Người ta là khoảng 300 nàng thiếu nữ, đang đau đáu chờ tình.
Người ta giận, người ta đòi anh nó trả lời.
Anh nó sợ, anh nó dắt nó đến trả lời cho họ.
Nó tưởng mình sắp xỉu cái giây phút 300 cô đứng trước mặt nó, nó xỉu vì niềm hạnh phúc ngất ngây, nó biết đời mình cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác tội lỗi đè nặng con tim suốt một năm này, nó chờ cái giây phút các cô gào lên “ không, sao em lại đi thích thằng nhóc này, em thích anh cơ!”
Nó chờ.
Và nó xỉu thật.
Nó xỉu vì mấy cô đáp rằng “ Em hiểu đây là một lời từ chối. Cám ơn anh vì đã không nói thẳng” rồi quay gót ra đi.

Chém chết cha cái màn nhạy cảm của các nàng thiếu nữ. Tâm lý cái con khỉ gì, từ chối khéo cái con ba ba, có biết được tỏ tình quái đâu mà khéo với chả lại vụng.
Nẫu mề.
Lộn tiết.


‘Em à, đào hoa cũng khổ ghê em .^^””
…..





Nó lại chờ.
Chờ đến năm anh nó lớp 9.
Nó lớp 7.
Anh nó bắt đầu bị các chị “ người lớn tỏ tình”
Cụ thể là các chị từ 16-.23 và cá biệt là 27 tuổi.
Nó chắc mẩm, phen này ông hết chối, sẽ phải chấp nhận sự thật.
Người lớn mà lị.
Và thế thật.
Các chị tặng toàn đá quý, nươc hoa, đồng hồ Rolex.
Anh nó choáng.
Anh nó hoảng
Anh nó bàng hoàng vì sự hấp dẫn của nó.
Còn nó bàng hoàng về sự ngu độn của ông anh.
NGU ĐỘN.
Và điều sẽ đến, rồi cũng phải đến.
Ngày các chị dồn anh nó vào góc tường rồi cũng đã đến.
“Amatsuki-kun~~~”
Các chị cất tiếng ngọt ngào.
Tội nghiệt, oan trái thay, các chị lại chọn ngày nó cùng anh tung tăng đi siêu thị.
Oan nghiệt.
Anh nó hoảng, anh nó toát mồ hôi.
Anh nó cầu xin.

Xin các chị đừng cho nó vào đời sớm như thế, nó mới có 12 tuổi thôi.


Nó mém xỉu.
Các chị cũng mém xỉu.
Nhưng bản lĩnh hơn các em, các chị hét lên được là không ai đi tặng đồng hồ Rolex cho trẻ em 12 tuổi.
Anh nó 14.
Anh nó bàng hoàng.
“ Tức là các chị… yêu…”
Hồn nó lên mây, nó hồi hộp chờ mong.
“yêu anh đấy” nó nhủ thầm


‘ yêu cha tôi????? Cha tôi có vợ rồi, không thể nào, các chị không có cơ hội đâu!!!”


……….
Nó vào bệnh viện.
Các chị cũng vào bệnh viện
Trời mùa hạ mà tuyết bay bay, gió Đông Bắc thổi vi vu. Nó thấy mình và các chị bay đến Bắc cực, còn anh nó thành người iceland.


Nó nắm tay chị đầu tiên tỉnh dậy.
“ Em xin chị, chị hãy gọi anh ấy là Ryuuji, làm ơn đưng gọi là Amatsuki-san nữa!!! Anh ấy không nhận ra đâu!”

Chị cười:
“ Em ạ. Em còn ngây thơ lắm
Anh em tốt lắm. Cậu ấy không muốn làm bọn chị mất mặt vì bị từ chối thẳng nên mới vòng vo thế thôi. Chẳng ai lại cố đeo đuổi một người không có tí tình cảm gì với mình, em ạ. Chị bỏ cuộc”.

Nó gào.
Anh nó khờ, anh nó ngu, anh nó đần.
Ừ, học bổng Fuji đấy, nhưng anh nó đần
Có ai hiểu không? Anh nó đần.
Nhạy với chả cảm.
Đàn bà cả nghĩ.
Phụ nữ ơi là phụ nữ!.

Nó muốn nằm lại bệnh viên.
Nó muốn vào nhà thương điên.
Trời ơi là trời.
Đất ơi là đất!!!



……….

“Kou!”

“Kou!?”

“A, quà tốt lắm, cám ơn anh ạ”.

Nó cười, cảm thấy môi mình méo méo, cơ mặt giật giật, vượt kiểm soát
Ôi quá khứ đau thương.
Và thực tại tàn nhẫn.
Nó sẽ một lần nữa chung trường với ông anh đầy thương mến.
Cái di động cuả nó chắc mới là cơn ác mộng đầu tiên.
Đời đầy đau thương.

“ Kou, anh em mình cùng đi học nhé”.





Cấp 3 ơi.
Chào mày.




Chap 2



Trời mùa thu đẹp quá.

Bầu trời trong xanh điểm chút mây hồng, quang ngan ngát mà không chói chang như mùa hạ. Thu là một cái gì đó rất riêng. U buồn đấy, mà quạnh lòng đến lạ. Những cơn gió mơn man dịu mát, những hàng cây hiu hắt hai vệ đường, và những chiếc lá vàng cứ xoay vần theo chiều gió, bâng khuâng.
Lá bay bay, lá xoay xoay, lấ phấp phới sau bóng người đi trước nó.
Kou khẽ dụi mắt, cũng đã hai năm rồi nó không phải thấy cảnh lá vàng quấn gót người như thế, đã 2 năm, nó không phải thấy hào quang lóe mắt , cảnh vật mờ đi trước sự hiện diện của một con người.
Hai năm hết rồi, giờ nó lại quay về làm thằng nhóc lớp 7, lết theo sau bóng một tay lớp 9.
Ôi… đời ơi.


Trường nó đây, nguy nga và lộng lẫy. lại tư thục. Trung học Hanami. Khuôn viên vài km vuông, cụ thể bao nhiêu nó cũng chả nhớ, đủ từ sân vận động phòng thể thao cho đến sân khấu và sàn castwalk, nó cũng chả nhớ nổi mấy cái dòng đo đỏ trong kỷ yếu của trường đã giải thích cái lý do xây ra ti tỉ ti thứ đó để làm gì, nó chỉ biết cái trường này giàu sụm và tập trung những chàng/nàng giàu sụm. Và nếu không phải vì mong ước của ba mẹ thì nó cũng chả lết gót vô chốn ông anh mình ngự trị làm gì.


Nó vốn quyết tâm tránh cái trường này, nhắm đến mấy trường công lập mà bạn bè nó xông pha tiến đánh. Nhưng phận đời xô đẩy, mấy cái trường công lập ấy thi buổi sáng, và bệnh ngủ nướng của nó thì tái phát đều đều. Cái ngày định mệnh ấy, nó đã nướng đến tận 10 h để rồi khi tỉnh dậy, thấy xung quanh mình một đống nồi niêu xoong chảo và cả gia đình đang nằm liệt sau những cố gắng vô vọng đập chảo gõ xoong mong nó tỉnh .
Nó được trường hân hạnh thông báo là nó đã bỏ thi.


Nó buộc phải quay qua tư thục, nếu không muốn lết gót đi học nghề, hoặc là được gửi về quê làm anh thực tập sinh chăn vịt. Và cái học phí của tư thục thì quả tình là rất là hoành tráng, cho nên nó không còn nước nào khác là săn học bổng như điên.
Chỉ có một trường cho học bổng 100%.
Cái trường tư thục nổi tiếng nhất vùng.
Hanami- high –school.
Ơn trời là thi học bổng là vào buổi chiều.
Tạ chúa là nó không ngu.
Nó đỗ.
Nhưng lạy quỷ.
Lại tư thục +____+.


Nó liếc ngang, thấy anh mình hào quang lấp lánh, vô cùng hào hứng.
Nó liếc dọc, thấy cả trường đau đáu nhìn anh.
Nó liếc xuống, ngẫm phận mình đúng là phận hẩm.
Nó ngước lên, đầu hàng số phận thì ta chẳng còn là ta.
Đời đã muốn thử thách ta, đã là đàn ông con trai , bỏ chạy há còn chi là hào khí?
Số mệnh đã thách thức, đấng nam nhi lại càng phải đương đầu.,
Chiến nào.



Quay qua anh, nó nở nụ cười cầu tài.

“ Anh à, anh cứ vào trước nhé. Em muốn đi xem một vòng trường một téo”

“ Ơ? Thế thì để anh dẫn em đi.”

“ Anh này, anh còn phải đọc diễn văn, rồi còn phải chiêu mộ thành viên câu lạc bộ nữa. Anh chả bảo nếu năm nay thành viên dưới 5 người, thì câu lạc bộ của anh phải đóng cửa còn gì? Mau đi đi, em tự xoay xở được. 15 tuổi đầu rồi, có phải con nít đâu mà còn cần người dẫn”.

Ryuuji chưng hửng. Đã 2 năm rồi anh không được dẫn thằng em yêu quý đi học. Định bụng dẫn nó đi giới thiệu bạn bè, mà giờ nó lại đòi tách ra đi riêng thế này, thật đau lòng anh quá. Nhưng quả tình là 10 phút nữa anh phải đọc diễn văn, và cái câu lạc bộ của anh , nó cũng đang lóp ngóp và chuẩn bị toi hẳn. Quả đúng là việc ngập đầu, không bới đâu ra thời gian mà kéo nó đi thật.

Và thế là bằng một vẻ mặt vô cũng tiu nghỉu, anh cũng đành tuyên bố:

“ ừ, anh đi trước nhé”.

Và rồi thì nỗi người một nơi…




Kou cười.
Kế hoạch thành công, anh nó thế là đã a lê té.
Nó biết, ông chỉ chờ cái ngày được dắt nó đi giới thiệu bạn bè.
Nhưng thành thật xin lỗi, cái ngày lết xác đi nhập đơn xin học, nó đã thề. Thề sẽ quyết không để một ai trong trường này biết nó là em của Mít tơ su pơ hoàn hảo.
Nó đã chán rồi, cái cảnh các nàng cứ xông đến nó mà khóc lóc, và nó trong mặc cảm tội lỗi dâng trào, lại phải móc khăn tay hoặc khăn giấy ra lau nước mắt cho các nàng, và lại phải uốn lưỡi 7 lần để lựa ra những lời nhẹ nhàng nhất để an ủi những trái tim tan vỡ.
Thằng nhóc 12, móc khăn tay lau lệ hoen mi bà cô 27.
Tiền khăn giấy mỗi tháng gót 1000 yên.
Nó khiếp lắm rồi, nước mắt đàn bà.

Ôi, lai còn.
Hai cái năm lớp 8,9 cũng không mấy là hạnh phúc.
Anh nó đã tốt nghiệp, đã ra đi, để lại một truyền thuyết lâm li về một hoàng tử vô cùng khó tiếp cận.
Và để lại một thằng em trai cù bơ cù bất.
Mỗi ngày ngập ngụa trong một rừng nữ sinh nhờ chuyển hoa, chuyển thư, chuyển chocolate, chuyển lời.


Năm lớp 8.
Nó hồ hởi nhận lời giúp tất cả.
Các chị em phụ nữ ngời ngời hạnh phúc khi nó gật đầu đồng ý.
Nó tình nguyện làm một con lừa chăm chỉ, ngày ngày thồ về hàng xe hoa, xe giấy, xe quà.
Quăng tất cả vào mặt thằng cha su pơ ngố.
Để nhận một lời “ Em anh thật quá đào hoa”
Ấn thư tình vào mặt lão ta, banh trang giấy cho thấy từng câu chữ.
“ Tình cảm người ta dành cho em, em phải trân trọng chứ? Anh không xem đâu, như thế là xúc phạm người ta.”

Này…
Này….
Này!!!!
Em bỏ cuộc.

Chấp nhận thương đau, nó lết xác quay lại trường yêu dấu. Đối diện nó là những cặp mắt hau háu mong chờ. Nuốt nước bọt khan, nó ngậm ngùi kể lể.


“ ĐỒ DỐI TRÁ”

Binh! Bốp! hự! Hự~ Huỵch huỵch! Bang~ bang!
“ Cậu là đồ abcdxyzsaksfhkafkafkasfa”

…. Thương đau.
Muôn sầu.
Đã thế lớp 9 ta từ chối từ đầu, đỡ phải mất công làm lừa lại còn bị đánh.


Binh! Bốp! hự! Hự~ Huỵch huỵch! Bang~ bang!
“ Cậu là đồ abcdxyzsaksfhkafkafkasfa”
“ Cậu có biết làm thế là làm tổn thương trái tim thiếu nữ? Chỉ là hoa , quà, một vài lá thư mà cũng không chịu chuyển hộ. Cậu!!!!!”

Này, cô có biết năm ngoái một ngày tôi phải thồ mấy kg thư, mấy yến quà, ăn mấy tá chocolate làm hỏng, vào bệnh viện vì tả mấy lần không hả? tất cả chỉ vì cái gọi là “ Trân trọng tâm hồn mong manh yếu đuối” của các cô đấy! Mong manh chi mà giờ tôi thân tàn ma dại thế này?
Cười nhạt
Đời thương đau.
“ Đồ brother-complex!!!!!!!!!!!”



What the f*ck?


Chấp nhận thương đau.
Làm lại từ đầu.
Lần này ta quyết tâm làm người xa lạ.
Cấp ba ơi.
Chào nhé.



Chap 3+4:




Nó ngáp dài.

Mùa thu là mùa buồn ngủ. Nó cần ngủ, nó thèm ngủ, nhưng nó biết mình không nên ngủ.Cái điện thoại chắc sẽ đảm bảo cho nó một năm thức giấc đúng giờ. Và giờ nó có cơ hội hiếm hoi để làm học sinh gương mẫu không một lần đến muộn. Không nên làm mất hình tượng trong mắt các thầy cô ngay từ buổi đầu gặp gỡ.
Mà hơn nữa, sau diễn văn dài đến hai mươi phút đồng hồ của ông hiệu trưởng bóng loáng tựa vầng dương, tóc mây đã về chầu diêm chúa, sẽ là bài diễn văn hoành tráng của anh nó. Dưới ảnh hưởng của hào quang lấp lóe và chất giọng thiên thần, mà nó vẫn thản nhiên ngủ được thì sẽ bị cho là người quái dị. Nó không muốn gây chú ý, cấp ba bình dị là mơ ước muôn đời. Vậy nên, ráng lên Kou!.


“ và sau đây sẽ là diễn văn của học sinh đứng đầu trường ta, niềm tự hào của thành phố nói chung, của Minami – highscool nói riêng, Ryuuji Amatsuki”.


Những tràng pháo tay dòn dã , những tiếng rít ong tai, những lời xì xào to nhỏ. Cheh, hero coming mà lị, lạ gì . Nó ngáp, và nó ngước lên. Cheh… sống chung 15 năm rồi mà mắt nó vẫn còn thấy chói, cheh, nếu mắt nó cần 5 s để quen với cái ánh sáng này, chắc người thường phải mất cả phút. Nó còn nhớ cái lần năm 5 tuổi, khi nó bắt đầu có ý thức rõ ràng, nó đã khóc suốt hai giờ sau cái lần đầu tiên được chiêm ngưỡng nụ cười của anh mình. Nó tưởng nó hóa mù *__*, mắt lóa đôm đốp bới ánh sáng, nó chẳng còn thấy gì ngoài một vầng chói lóa và tiếng cười hì hì. Sau hai giờ, nó quyết định, tuyên bố nụ cười của anh nó là vô cùng Kinh Dị, khiến cho ông anh khóc lóc thảm thiết và hứa sẽ hạn chế cười, cầu xin nó đừng có ghét anh.
Tàn nhẫn thật, nhưng nó sợ mù lắm. Đời còn đẹp, trời còn đẹp, nó còn muốn có mắt để mà nhìn. Mà nó tin anh nó cũng không muốn thành tội phạm. Tội cố ý làm bị thương người khác, nghe đâu cũng ngồi bóc lịch gót 5 năm.
5 tuổi? Nó quả là thiên tài.

Khẽ mỉm cười, Kou vẫy tay khích lệ, biết anh nó vừa phóng mắt nhìn về phía nó.Anh nó hơn hở, cũng vẫy tay đáp lại, lại còn phóng cho một nụ cười mỉm chi… rất tình. Nó sắp chết sao? Nó sắp bị người xung quanh giết vì ghen tức? Không, ơn chúa. Nó tính hết cả rồi, nó đã mất công lượn một vòng trường cốt chỉ để tìm ra nàng xinh nhất, và bám đuôi đấu tranh chen lấn để có thể xí chỗ sau lưng nàng. Giờ anh nó có nháy mắt. vẫy tay, thì trong mắt công chúng, cũng là hướng tới nàng, nào ai chú ý đến cái thằng ngồi sau vẫy vẫy. Ryuuji tiếp tục đọc diễn văn, nàng hoa khôi xỉu, các cô gái và chàng trai cùng thét lên đau đớn, còn Kou thì ngáp tiếp đợt hai.
Khai giảng kiểu này vui đáo để.


Hai tiếng, lễ khai giảng quả là hoành tráng, đúng hai tiếng tròn. Nó tự thán phục mình vì đã không ngủ gục. Toàn diễn văn. Khẽ lắc cái đầu mong xua được cơn buồn ngủ, nó phóng đến căng tin. Đời nó có hai thú vui rất lớn, ngủ và ăn, và nó thì đói lắm rồi.


Ơ… thật là hùng vĩ… cái căng tin khổng lồ, rộng đến gần trăm mét vuông. Sàn nhà lát đá thạch anh, tường là cẩm thạch trắng. Nuốt nước bọt khan, nó đảo mắt một vòng. Đời đã cho nó sống bên sinh vật huyền bí hơn 15 năm, nên trước sự nguy nga tráng lệ, nó giật mình thì có nhưng ngạc nhiên bàng hoàng sửng sốt sung sướng hạnh phúc thì không.

To, đẹp, nhiều đồ ăn. Hoàn hảo.

Ăn nào… ăn nào.
Căng tin đông. Cheh, dù có là thiên kim tiểu thư hay hào hoa công tử thì cũng là người phàm, đều có dạ dày, mà dạ dày thì luôn co bóp. Nó tiến đến list đồ ăn, và bắt đầu đọc.


Thực đơn:

Bánh xốp Cane: 10.000 yên. ( … [b]1300 k (..")k [b])
Pie táo: 10,000 yên.
Tart dâu tây: 10.000 yên
Sinh tố bạc hà : 5.000 yên
….


…………….

“ cái quỷ gì thế????? Bộ thức ăn từ trên trời mang xuống sao mà giá trên mây thế này???”

Nó hét lên, hoàn toàn mất tự chủ. Chúa ơi, 100% học bổng, có kèm phí tiêu vặt, nhưng nó cho có 20.000 yên. Nó những tưởng số tiền đó đủ để nó ăn tiêu thư thả, nên chủ quan và không làm cơm hộp. Vậy mà…. Chúa ơi, nhịn ăn cho đến chiều sao???

“ … Vâng, từ trên trời mang xuống thưa cậu. Chuyên trở bằng trực thăng. Bơ sữa đều là sản phẩm từ nông trại riêng ở Thụy Sĩ, trứng gà và bột mì từ Pháp, phụ liệu từ các nước Trung Á, và do các đầu bếp hàng đầu thế giới chế biến”

Cô bán hàng nhìn nó đầy ngạc nhiên, như nhìn một con thú vừa xổng chuồng. Nó ngước nhìn cô, cười trừ trong đau khổ. Những cặp mắt từ bốn phía đều hướng về phía nó. những cái nhìn ngạc nhiên pha chút tò mò. Lại gây chú ý rồi…
Không còn nước nào khác, nó đành tiếp tục vùi mặt vào thực đơn, tìm kiếm trong vô vọng một món hàng rẻ tiền. 10.000, 20.000, 30.000. 100.000 yên….. 1000 yên…
A! 1000 yên??????
Bánh ruốc!

…. Bánh ruốc 1000 yên…. Chắc lại King’s product quá….

Nhưng thôi mua nào.
Nó nở nụ cười tươi nhất có thể. Nó không có cái vẻ đẹp kinh dị của anh hai, nhưng bù lại, 15 năm gần ông khiến nó được gặp gỡ đủ kiểu người. Nó học được cả cách cười “nghệ thuật “ nhất. Nụ cười của nó là cả một sản phẩm nghệ thuật nhân tạo đúc kết từ hơn một chục năm quan sát, nghiên cứu, học hỏi, một bản sao mô phỏng” vẻ đẹp tự nhiên” của Ryuuji.

Cô bán hàng… dính chưởng. Dĩ nhiên là không đến nỗi xỉu nhưng mà cũng đủ để làm cô quên béng mất nó vừa phát ngôn một câu rất chi là “ bình dân học vụ” và để mọi người thôi nhìn nó như người rừng xuống núi.

“ Cho một bánh ruốc”.

Cô bán hàng giật mình, mắt chớp chớp liên tục. Ba năm rồi mới có một người mua bánh ruốc ở căng tin của Hanami, cô thì thào tâm sự. Nó có một dự cảm là kẻ khốn khổ phải mua cái king’s product vào 3 năm trước chính là sinh vật huyền bí nhà nó.

Cô bán hàng quay đi, lôi ra cái bánh ruốc, khẽ mỉm cười duyên dáng:

Cô giơ cái bánh lên và nó móc ví ra … 1000 yên cho một cái bánh ruốc, amen.

“ Cho một bánh ruốc”

Một giọng nói trầm ấm vang lên và nó thấy một bàn tay gõ nhịp trên mặt bàn.
Hố… lại học sinh nghèo vượt khó à, hóa ra mình không cô độc. Ngước lên nhìn cô bán hàng, nó thấy thần trí cô dường như đã chu du cùng gió, lên mây từ lúc nào không biết. Phục vụ kém quá, nó rủa thầm.

“ Xin lỗi, có thể cho tôi lấy bánh được không ạ? Xin lỗi cô, nhưng quả tình là tôi rất đói”

Nó lại cười, nụ cười “nghệ thuật”

Nụ cười của nó kéo cô về thực tại. Cô giật mình, mặt đỏ bừng bối rối, tay chân vung loạn xạ, cô lắp bắp:

“ xin… xin lỗi… tôi… tôi mất tập trung”

“ không sao.”

“ này, một bánh của tôi nữa nhé” lại cái giọng trầm ấm.

“ A… a… nhưng… nhưng… chỉ có đúng một cái thôi ạ. Các anh biết… đấy… sản… sản phẩm không được ưa chuộng… mà.”

Gì? Ớ… kể cũng hơi tội nghiệp anh chàng đến sau. Hội những người cùng khổ với nó đây mà. Nhưng nếu không mua được cái bánh này, thì cái ví của nó còn tội nghiệp hơn.
Thất lễ vậy.

“ A.. “
“ Tôi trả 10.000 yên, đưa cái bánh ấy cho tôi.”

Này cái quái gì đấy, đùa à, thích gây sự sao??? 20.000 yên cho một cái bánh ruốc 1000 yên??? Đúng là cái đồ thần kinh!!! Đùa, thế này thì nghèo cái con khỉ.
Nó ức chế, đùa, nó lại nhầm một thằng nhà giàu vung tiền với bạn đồng hội à??? Mà không, quan trọng hơn là thằng cha này đang đe dọa cái ví tiền của nó!!!
Nó quay lại xem mắt kẻ thù- kể-từ-giây-phút-này của mình trong uất ức, và đối diện nó là…

Là một cái mặt.

Ơ, khoan đã nào.
Liếc sang phải, con gái đang hét,
Liếc sang trái, quý cô đang trầm trồ.
Liếc ra sau, cô bán hàng sắp xỉu.
Nhìn thẳng, sau một mái tóc đen là một đống trái tim.

Ớ…. Cái này nó quen quen… nó hao hao đám lông gà với lá khô ban sáng à nha.
A! Nơ ron thần kinh hoạt động nào.
Kết luận: Đẹp giai!!!!!!! Cool guy!!!!


Bố khỉ, nó suýt nữa là phạm phải sai lầm không thể cứu vãn, nổi cáu với một vẻ đẹp khuynh nước khuynh nhà thế này chỉ tổ trở thành tiêu đề của đàm tiếu. Chỉ tại ông anh nó mà thôi, ông ấy đã làm nó mất khái niệm căn bản về “ đẹp”. Nó buộc phải đánh giá độ đẹp trai/xinh gái của một người bằng mức hào quang và trái tim sau lưng người ấy. Téo nữa là lỡ mồm sát phạt về sự ngu ngốc và vung tiền của thần tượng của các nàng rồi.
Rùng mình , nó nuốt nước bọt khan. Bình yên là một chuyện, ví tiền lại là một chuyện khác, giận nó có thể nuốt được, ức có thể nhịn được, quen rồi, nhưng tiền thì không thể vung được… Thôi thì nó lịch sự tử tế xin người ta vậy.

Nó cười, lần này là nụ cười “đáng thương”, ‘cầu hòa” không kém phần “nghệ thuật”:

“ Xin lỗi, nhưng anh có thể nhường tôi cái bánh này không.Tôi là người đến trước mà. Mong anh thông cảm, quả tình là tôi đang trong tình trạng tương đối là túng thiếu. Còn rất nhiều món khác mà”.

Có vẻ như bí kíp cười nó tích lũy suốt 10 năm không đạt hiệu quả rồi. Thằng-cha-tóc-đen-có-rất-nhiều-trái-tim-bay-quanh lườm nó một cái tóe lửa bằng đôi mắt xanh thăm thẳm:
“ không nói nhiều, cái bánh ấy là của tôi, nghèo thì đi chỗ khác chơi”.

….
Muốn đánh nhau thật nhỉ?
Nào thì oánh.
Nó điên rồi, nhưng mà… ôi cái quá khứ kinh hoàng, những ngón tay đang nắm thành cú đấm đành buông lơi, nó nuốt vội căm hờn vào bụng. mày đã không nghe ông thì ông cũng không thèm nghe mày.

“ Cô ơi, cho tôi cái bánh”.

Lờ đi là xong, khỏi mệt. Nó lại thản nhiên quay qua cô nhân viên bán hàng. Lòng khoan khoái lạ thường khi cảm nhận được cơn giận của con người đứng sau. Có chúa chứng giám, nó là một thằng rất là hiền lành, rất là điềm tĩnh, nó đã sống cùng ông anh trai suốt 15 năm trời mà chưa một lần nặng lời trách móc. Có trách là trách thằng cha này quá xấu tính, quá vênh.

“ Này, cậu tính trêu tôi đấy à?”

Giận rồi à ha. Kệ anh, việc tôi tôi lo, mà cô bán hàng này cũng hay nhỉ, mình đúng rành rành ra đấy mà không chịu đưa cái bánh, cứ cù nhây mãi. Con gái đúng là háo sắc thật :-\.

“ Này!”

Thằng cha tóc đen nắm lấy vai nó, lắc mạnh. Hơ…. Nó có quyền tự vệ chính đáng nhé. Oánh nào!

“ Shigeru, vừa thôi, đừng có quá đáng như thê!”

Lại một giọng khác vang lên, lần này nhỏ nhẹ dễ thương hơn hẳn. Người thanh tiếng nói cũng thanh, nó cũng nên ngó mặt một cái cho phải phép.
Nghĩ thế, nó xoay lưng đối mặt với cha tóc đen, và thấy một cậu bé tóc vàng lủn xủn, đang nở một nụ cười tươi hết cỡ. Đôi mắt nâu, rất sáng và trong.
Bộ não siêu lười của nó lại bắt đầu hoạt động, xét tần số tiếng hét của các cô và số lượng trái tim bay vèo vèo theo gió, theo định luật ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, công tầm công, lười tầm lười ta rút ra kết luận: Cậu nhóc này cũng lại một mĩ nhân.

Ưm… cậu này xinh kiểu con gái. Kou nhủ thầm. não nó mất chức năng đánh giá độ đẹp, nhưng chưa mất chức năng logic và phân biệt xấu/đẹp. nếu lấy tiêu chuẩn cái câu lạc bộ fan siêu cao cấp của anh nó thì cậu bé này dư chuẩn cutie-girl.

Ơ hờ, nhưng dù giai thanh gái lịch gì thì Kou đây cũng vẫn cữ vô cảm, nên nếu muốn cướp bánh ruốc 1000 yên và cơ hội tiết kiệm tiền của nó thì mời, nó sẵn sàng nghênh tiếp.

“ Nhưng, cái thằng nhóc này quá lắm!”

Ơ… xin lỗi anh nhé. Tôi rất nà dịu dàng nịch sự tử tế, chỉ có anh từ nãy giờ là gắt um lên thôi.

“ Nãy giờ chỉ có cậu quát người ta thôi, người ta đã dám to tiếng gì cậu đâu. Đã đến sau mà còn ra vẻ. Sai lè rồi cãi gì, tránh qua bên”.

Cậu nhóc gắt. Thằng cha tóc đen tắt đài. Ô… hú xày, bé hạt tiêu à . Giỏi quá. Kou phục thầm, nhóc này… được. Cậu bé quay sang Kou mỉm cười:

“ Ưm… tôi là Haru, còn đây là Shigeru, vẫn đề là Shigeru rất thích cái bánh này, anh có thể nhường nó cho cậu ấy được không?”

“ Xin lỗi, tôi nghèo ^^”
Nó lai cười, “nghệ thuật”.

Thoáng ngạc nhiên, cậu bé tóc nâu chớp mắt hai cái rồi lại cười giả lả:

“ A… thế thì đơn giản rồi, ta đổi nhé, tôi sẽ đổi một cái pie táo 10000 yên và một sinh tố bạc hà 5000 yên lấy cái bánh ruốc của anh nhé. Đồng ý?”

… Tưởng đâu gặp được người bình thường, ai dè lại gặp thêm một thằng công tử. 15000 yên lấy một cái bánh ruốc? ( 2150 k) hơ… thần kinh vãi lúa. Tương lai nước Nhật trao vào tay những tay thế này sao?

“ Vấn đề chỉ là tiền thôi chứ gì”
Thàng cha tóc đen cười mỉa đầy khích bác.

Ơ… muốn nó nhảy lên và thụi cho một đấm sao? Hay chờ nó gào lên mấy câu kiểu “ Tiền không mua được tất cả?”.
Ơ hơ… xin lỗi, với anh nó, tiền không mua được tất cả, với nó, tiền mua được tất cả trừ ông anh nó. Mà cái bánh ruốc này nó khác anh nó hoàn toàn. Buốn thuốc phiện cũng chả ăn lời cộm thế này, tội gì nó không nhận, nhỉ?

“Okie” Nó cười khì.

5 phút sau có một thằng con trai ôm một cái khay hoành tráng đi ra, một thằng cầm cái bánh ruốc trên tay ngẩn ngơ đứng lại, một cậu nhóc dễ thương cười khúc khích và vài chục cặp mắt chữ O ngoái nhìn.

Hơ… gây chú ý nhiều quá nhỉ? Thất bại rồi, nhưng mà kệ, hôm nay mình lời quá.

Nó nhủ thầm, và rồi cất bước ra đi.



-----------------------




Hàng cao cấp có khác, Công nhận là rất ngon. Nhưng thực lòng cái giá vẫn hết sức là quá mức tưởng tượng. Nếu cái pie táo này cho 10, thì pie táo anh nó làm cũng phải được 9, mặc cho sự chênh lệch giá cả giữa hàng hạ giá ngoài siêu thị và nguyên liệu cao cấp của Thổ Nhi Kì, Ấn độ Bắc Phi hay bất cứ cái xó xỉnh bất kì nào ngoài Nhật Bản.
Hoặc là bọn nhà giàu chỉ giỏi vẽ vời, hoặc là kĩ năng làm bếp của anh nó quá siêu phàm.
Có thể là cả hai.


Kou thở dài, ăn cũng khá no, ngủ thì cũng… hơi hơi đẫy, 10 tiếng đồng hồ ngủ nướng cũng không phải là tệ. Nó đang trong tình trạng sung mãn và phấp phới tinh thần và cực kì tỉnh táo. Hồn phơi phới, nó lóc cóc nhảy cầu thang, lon ton nhận lớp.
Hít một hơi thật sâu, nó bước qua cánh cổng, nơi sẽ là ngôi nhà thứ hai của nó trong suốt 3 năm, thực lòng cầu mong nhà nó càng ít nữ nhi càng tốt, rủi có lộ tẩy nó cũng không đến nối… lên thác xuống ghềnh ..-.
Ưm… tạm thời thì nữ xấp xỉ nam… không tệ. Nếu là nữ quốc e là nó buộc phải nộp đơn xin về quê chăn vịt.


Thở phào nhẹ nhõm, Kou lao vội về chỗ trống duy nhất còn lại . Nó lên muộn. Cái dạ dày lại thêm một lần hại nó. Vốn dĩ cơ thế nó chỉ có hai bộ phận không bao giờ nghe lệnh hệ thần kinh: dạ dày và mắt. mà cả hai thứ này đều hại nó liên miên.


Thả mình xuống ghế, nó bắt đầu màn làm quen hàng xóm. Bắt đầu từ bàn trên. Mất 5 phút,. Tên : Kotaro. Sở thích: game, ăn , ngủ. Thế là quá đủ, một cái đĩa play station làm quà ra mắt, và nó có một thằng bạn chí thân.


Buôn dưa lê được cỡ 20 phút, nó kéo thằng bạn mới qua làm quen bên trái. Con gái, nó… chột dạ. Nhìn qua thấy mặt bạn nó cũng tai tái hồng hồng. Èo, kiểu này chắc em kia khá xinh. Nó thở dài, lấy lòng vậy. 15 năm sống cùng ông anh cho nó khá nhiều thứ, nó hiểu con gái đến mức chính nó còn phải sợ, và kinh nghiệm ứng xử với các nàng còn nhiều gấp vạn lần Sở Khanh.

“ Chào bạn, mình là Kou, còn đây là Kotaro. Cùng là lính mới cả, mình làm quen nhé”.

Nó lại cười đầy “nghệ thuật”, lần này là “chân thành” một cách “nghệ thuật”.

Và nàng kia lại dính câu.


Sau một hồi thì vỡ lẽ ra nàng tên là Karin và nàng và Kotaro học chung một trường cấp hai TƯ THỤC. Thế là sau vài cú lèo lại bằng mồm, nó đã đưa được hai con chiên vào câu chuyện “mái trường xưa yêu dấu”. Bạn nó cũng bảnh bao, nó cũng không dám chắc nhưng mà đảm bảo là không xấu. Cứ đà này… bên trên và bên trái của nó thế là… an tâm.
Nào giờ thì bên phải, a, chào anh cửa sổ, từ nay xin được anh giúp đỡ.
Quay xuống dưới nào.
Thịch.
Hơ… hơ… hơ
Nếu Kou không gặp cái thằng cha tóc đen ở căng tin sáng nay, dám nó coi đây là gương mặt mất cảm tình nhất mà nó từng gặp quá. Không phải xấu, chỉ là cau có đến mức khó coi, Từ người anh ta tỏa ra khí đen cuồn cuộn, đúng theo cái kiểu nộ khí xung thiên.
“ C.Ấ.M G.Ầ.N”
Hơ… bạn đã đeo biển đó thì tớ cũng đành chiều vậy. ‘Cung kính không bằng tuân lệnh”.
Và nó nhanh chóng quay về với bên trên-bên trái bình yên.


“ Cậu có biết cái anh đọc diễn văn sáng nay không??? Ryuuji-senpai, truyền thuyết của trường này đấy. Cậu có thấy cái cách các cô gái xỉu không? Hay thật nhở????”
Karin cười.


Oh yeah, may dữ dội. Nó đãi đươc cát trong đám vàng rồi. Kiếm được một người ít xúc cảm trước ông anh quý hóa của nó thế này quả là không dễ, vậy mà tơ trời run rủi thế nào nó lại may mắn tìm được thế này. Thế là khỏi lo, rủi trời định là thân phận nó có ngày sẽ lộ thì ít ra bên trái của nó sẽ vẫn bình yên.


“ Ơ… nói thế nghĩa là cậu không xỉu à??? Ngạc nhiên nhỉ, tớ tưởng đứa con gái nào thấy cái mặt và điểm số ấy cũng phải ngất ngây ấy chớ??”


Lại đến lượt Kotaro cất tiếng, nó lại thầm cảm ơn trời phật lần hai. Ôi, một anh chàng không ghen tị, quá tuyệt vời.


“ Cheh… hàng cao cấp chỉ để ngắm thôi, không phải để yêu. Tớ thích cái gì bình dị cơ”
Karin lại cười, mắt chớp chớp với cái điệu bộ nai tơ không tả nổi, khiến cho cả ba đứa nhịn không nổi phải phá ra cười.


“ Ơ, mà công nhận, hàng cao cấp quá cũng sợ thật. Ôi cái đợt sinh nhật anh ấy năm ngoái á, nghe đồn con gái các trường lao về tặng qùa, làm tắc nghẽn cả lối đi, đến độ fanclub ngầm của ảnh trong trường còn phải góp tiền thuê vệ sĩ bảo vệ ảnh, còn trường thì phải sai bảo vệ ra mà đuổi nữ sinh. Nhớ là kết cục thì đại khái có một em bị chen lấn xô đấy dữ quá, thế là bị ngã. Kết quả là được anh ấy đỡ, anh ấy cho cái băng Ét go. Kết quả là em ấy thì xỉu, băng ét go thì rơi xuống đất, nữ sinh thì một nửa thì xỉu vì quá ghen tị với em kia, một nửa thì lao vào đánh nhau giành cái băng dán. Cuối cùng thì bãi chiến trường la liệt quà cáp và … xác. Còn anh Ryuuji thì thản nhiên ra về bằng cổng sau.”


A… là cái năm ổng về nhà và hỏi nó “ Băng ét go ngưng sản xuất rồi hả em? Hay là có nhà sưu tập muốn mua băng ét go với giá vài chục triệu yên một cái?”
Hốm đấy nó sặc mì sô ba, suýt vào bệnh viện.


Nó cứ ngồi, nghe Karin và Kotaro thao thao bất tuyệt về các truyền thuyết về anh mình. Càng nghe, nó càng thấy sợ, sợ cái ngày nó lộ ra mình là em Ryuuji-sama. Đùa chứ, sực hấp dẫn của anh nó quả là tăng trưởng theo tuổi, càng ngày càng mạnh, gây hậu quả càng kinh.
Khẽ rùng mình, nó quyết tâm chuyển chủ đề, mong cho ngày đầu tiên ở trường của mình đừng trở nên u tối.


“ A… cái bạn ngồi sau ấy. Có vẻ… không thân thiện lắm nhỉ?”

Karin giật mình thảng thốt:

"Ấy… đừng có dại chạm vào. Kaname-senpai, biệt danh là “chó điên” đấy. Ổng nóng tính lắm, nhà thì cực giàu, tập đoàn Kan, kinh dị lắm, vốn mấy trăm tỉ yên đấy, tốt nhất là đứng có dây. Ổng là người dễ nóng , khoái đánh nhau, tính không xấu nhưng cũng không tốt. Năm ngoái ổng đánh nhau dữ quá, nên trường kỉ luật… cho ổng lưu ban, vì thế mà tâm tính vốn đã dễ nóng nay lại càng thêm dễ nóng. Động vào ông bây giờ chỉ có chết. Kiềm chế được ổng, cơ bản chỉ có hai người: Haru-senpai và Ryuuji-sama thôi”.

Hơ? Sao lại có ông anh ngây ngô khù khờ của nó ở đây?????

“ Reng reng reng”.
Hết giờ chơi rồi, nó thở dài, để téo hỏi Karin nốt vậy.

Giáo viên bước vào, và giây phút mong chờ đã đến, màn giới thiệu bản thân. Nói thật, nó ghét cái màn giới thiệu của cái trường này. Khoe mẽ kinh dị, không dưng lại có màn “ nghề nghiệp của bố mẹ?” trong bài làm quen. Hết hãng xe hơi rồi lại nhà lầu khách sạn, nghe phát ngán, phát dồ. Nó thở phảo nhẹ nhõm, karin chỉ là con gái của giám đốc một siêu thi và Kotaro chỉ là con một cặp cán bộ nhà nước, tức là cả hai đều thuộc tầng lớp trung trung tương đối dư giả, không đến nỗi trên cao cao, cao mãi ở trên cao.

Đến nó.
Hít một hơi thật sâu, nó thu hết can đảm: Kou Takanagi.
Một phút im lặng. Nó thở phào, không phản ứng, vậy là nó đã hack thành công cái hồ sơ chết toi của nhà trường.
Hít thêm một hơi nữa, nó quyết định chuyển sang phần nghề nghiệp cha mẹ.

Và chính lúc này đây, rộ lên những tiếng xì xáo.
Cả Kotaro và Karin cũng có phần bối rối.
Không lẽ.. lộ rồi?????

“ Xin lỗi, nhưng bạn có liên quan gì với Shigeru Takanagi của 11B không?”

Nó thở phào. Takanaga là một cái họ phổ biến, và nó chọn đại cái họ này bằng cách rút thăm. Có lẽ không may lại trùng với một anh cun nào đấy của khối 11.
Đùa chứ chắc chắn không có thằng nào ngang anh nó.

“ Xin lỗi, không hề bạn ạ, bố mẹ mình chỉ là công chức bình thường”,

Nó cười .
Và bình an lại ngự trị tâm hồn ngây thơ trong sáng của một thằng nhóc 15 tuổi ~~~


“ngây thơ”??

nguồn: theloy.net

Èo èo èo, đò đi trấn lột bên LOY, dạ nhưng đã có per của khổ chủ. Như bạn ấy đã nói cái fic này rất phởn, và nó có thêm 1 fic ăn theo nữa là F*ck up mind đng trong tình trạng incomplete do trạng thái phởn điên của tác giả ko viết lách ji` đc vào thời gian này. By the way, hy vọng mọi người cm nhiệt tình để tớ dốc thúc con lười thành thị kia nó nai lưng ra viết tiếp. Fic này có khoảng 13 chương, rất phởn
Sẽ post dần dần.
Enjoy it ^^
------------




Hàng cao cấp có khác, Công nhận là rất ngon. Nhưng thực lòng cái giá vẫn hết sức là quá mức tưởng tượng. Nếu cái pie táo này cho 10, thì pie táo anh nó làm cũng phải được 9, mặc cho sự chênh lệch giá cả giữa hàng hạ giá ngoài siêu thị và nguyên liệu cao cấp của Thổ Nhi Kì, Ấn độ Bắc Phi hay bất cứ cái xó xỉnh bất kì nào ngoài Nhật Bản.
Hoặc là bọn nhà giàu chỉ giỏi vẽ vời, hoặc là kĩ năng làm bếp của anh nó quá siêu phàm.
Có thể là cả hai.


Kou thở dài, ăn cũng khá no, ngủ thì cũng… hơi hơi đẫy, 10 tiếng đồng hồ ngủ nướng cũng không phải là tệ. Nó đang trong tình trạng sung mãn và phấp phới tinh thần và cực kì tỉnh táo. Hồn phơi phới, nó lóc cóc nhảy cầu thang, lon ton nhận lớp.
Hít một hơi thật sâu, nó bước qua cánh cổng, nơi sẽ là ngôi nhà thứ hai của nó trong suốt 3 năm, thực lòng cầu mong nhà nó càng ít nữ nhi càng tốt, rủi có lộ tẩy nó cũng không đến nối… lên thác xuống ghềnh ..-.
Ưm… tạm thời thì nữ xấp xỉ nam… không tệ. Nếu là nữ quốc e là nó buộc phải nộp đơn xin về quê chăn vịt.


Thở phào nhẹ nhõm, Kou lao vội về chỗ trống duy nhất còn lại . Nó lên muộn. Cái dạ dày lại thêm một lần hại nó. Vốn dĩ cơ thế nó chỉ có hai bộ phận không bao giờ nghe lệnh hệ thần kinh: dạ dày và mắt. mà cả hai thứ này đều hại nó liên miên.


Thả mình xuống ghế, nó bắt đầu màn làm quen hàng xóm. Bắt đầu từ bàn trên. Mất 5 phút,. Tên : Kotaro. Sở thích: game, ăn , ngủ. Thế là quá đủ, một cái đĩa play station làm quà ra mắt, và nó có một thằng bạn chí thân.


Buôn dưa lê được cỡ 20 phút, nó kéo thằng bạn mới qua làm quen bên trái. Con gái, nó… chột dạ. Nhìn qua thấy mặt bạn nó cũng tai tái hồng hồng. Èo, kiểu này chắc em kia khá xinh. Nó thở dài, lấy lòng vậy. 15 năm sống cùng ông anh cho nó khá nhiều thứ, nó hiểu con gái đến mức chính nó còn phải sợ, và kinh nghiệm ứng xử với các nàng còn nhiều gấp vạn lần Sở Khanh.

“ Chào bạn, mình là Kou, còn đây là Kotaro. Cùng là lính mới cả, mình làm quen nhé”.

Nó lại cười đầy “nghệ thuật”, lần này là “chân thành” một cách “nghệ thuật”.

Và nàng kia lại dính câu.


Sau một hồi thì vỡ lẽ ra nàng tên là Karin và nàng và Kotaro học chung một trường cấp hai TƯ THỤC. Thế là sau vài cú lèo lại bằng mồm, nó đã đưa được hai con chiên vào câu chuyện “mái trường xưa yêu dấu”. Bạn nó cũng bảnh bao, nó cũng không dám chắc nhưng mà đảm bảo là không xấu. Cứ đà này… bên trên và bên trái của nó thế là… an tâm.
Nào giờ thì bên phải, a, chào anh cửa sổ, từ nay xin được anh giúp đỡ.
Quay xuống dưới nào.
Thịch.
Hơ… hơ… hơ
Nếu Kou không gặp cái thằng cha tóc đen ở căng tin sáng nay, dám nó coi đây là gương mặt mất cảm tình nhất mà nó từng gặp quá. Không phải xấu, chỉ là cau có đến mức khó coi, Từ người anh ta tỏa ra khí đen cuồn cuộn, đúng theo cái kiểu nộ khí xung thiên.
“ C.Ấ.M G.Ầ.N”
Hơ… bạn đã đeo biển đó thì tớ cũng đành chiều vậy. ‘Cung kính không bằng tuân lệnh”.
Và nó nhanh chóng quay về với bên trên-bên trái bình yên.


“ Cậu có biết cái anh đọc diễn văn sáng nay không??? Ryuuji-senpai, truyền thuyết của trường này đấy. Cậu có thấy cái cách các cô gái xỉu không? Hay thật nhở????”
Karin cười.


Oh yeah, may dữ dội. Nó đãi đươc cát trong đám vàng rồi. Kiếm được một người ít xúc cảm trước ông anh quý hóa của nó thế này quả là không dễ, vậy mà tơ trời run rủi thế nào nó lại may mắn tìm được thế này. Thế là khỏi lo, rủi trời định là thân phận nó có ngày sẽ lộ thì ít ra bên trái của nó sẽ vẫn bình yên.


“ Ơ… nói thế nghĩa là cậu không xỉu à??? Ngạc nhiên nhỉ, tớ tưởng đứa con gái nào thấy cái mặt và điểm số ấy cũng phải ngất ngây ấy chớ??”


Lại đến lượt Kotaro cất tiếng, nó lại thầm cảm ơn trời phật lần hai. Ôi, một anh chàng không ghen tị, quá tuyệt vời.


“ Cheh… hàng cao cấp chỉ để ngắm thôi, không phải để yêu. Tớ thích cái gì bình dị cơ”
Karin lại cười, mắt chớp chớp với cái điệu bộ nai tơ không tả nổi, khiến cho cả ba đứa nhịn không nổi phải phá ra cười.


“ Ơ, mà công nhận, hàng cao cấp quá cũng sợ thật. Ôi cái đợt sinh nhật anh ấy năm ngoái á, nghe đồn con gái các trường lao về tặng qùa, làm tắc nghẽn cả lối đi, đến độ fanclub ngầm của ảnh trong trường còn phải góp tiền thuê vệ sĩ bảo vệ ảnh, còn trường thì phải sai bảo vệ ra mà đuổi nữ sinh. Nhớ là kết cục thì đại khái có một em bị chen lấn xô đấy dữ quá, thế là bị ngã. Kết quả là được anh ấy đỡ, anh ấy cho cái băng Ét go. Kết quả là em ấy thì xỉu, băng ét go thì rơi xuống đất, nữ sinh thì một nửa thì xỉu vì quá ghen tị với em kia, một nửa thì lao vào đánh nhau giành cái băng dán. Cuối cùng thì bãi chiến trường la liệt quà cáp và … xác. Còn anh Ryuuji thì thản nhiên ra về bằng cổng sau.”


A… là cái năm ổng về nhà và hỏi nó “ Băng ét go ngưng sản xuất rồi hả em? Hay là có nhà sưu tập muốn mua băng ét go với giá vài chục triệu yên một cái?”
Hốm đấy nó sặc mì sô ba, suýt vào bệnh viện.


Nó cứ ngồi, nghe Karin và Kotaro thao thao bất tuyệt về các truyền thuyết về anh mình. Càng nghe, nó càng thấy sợ, sợ cái ngày nó lộ ra mình là em Ryuuji-sama. Đùa chứ, sực hấp dẫn của anh nó quả là tăng trưởng theo tuổi, càng ngày càng mạnh, gây hậu quả càng kinh.
Khẽ rùng mình, nó quyết tâm chuyển chủ đề, mong cho ngày đầu tiên ở trường của mình đừng trở nên u tối.


“ A… cái bạn ngồi sau ấy. Có vẻ… không thân thiện lắm nhỉ?”

Karin giật mình thảng thốt:

"Ấy… đừng có dại chạm vào. Kaname-senpai, biệt danh là “chó điên” đấy. Ổng nóng tính lắm, nhà thì cực giàu, tập đoàn Kan, kinh dị lắm, vốn mấy trăm tỉ yên đấy, tốt nhất là đứng có dây. Ổng là người dễ nóng , khoái đánh nhau, tính không xấu nhưng cũng không tốt. Năm ngoái ổng đánh nhau dữ quá, nên trường kỉ luật… cho ổng lưu ban, vì thế mà tâm tính vốn đã dễ nóng nay lại càng thêm dễ nóng. Động vào ông bây giờ chỉ có chết. Kiềm chế được ổng, cơ bản chỉ có hai người: Haru-senpai và Ryuuji-sama thôi”.

Hơ? Sao lại có ông anh ngây ngô khù khờ của nó ở đây?????

“ Reng reng reng”.
Hết giờ chơi rồi, nó thở dài, để téo hỏi Karin nốt vậy.

Giáo viên bước vào, và giây phút mong chờ đã đến, màn giới thiệu bản thân. Nói thật, nó ghét cái màn giới thiệu của cái trường này. Khoe mẽ kinh dị, không dưng lại có màn “ nghề nghiệp của bố mẹ?” trong bài làm quen. Hết hãng xe hơi rồi lại nhà lầu khách sạn, nghe phát ngán, phát dồ. Nó thở phảo nhẹ nhõm, karin chỉ là con gái của giám đốc một siêu thi và Kotaro chỉ là con một cặp cán bộ nhà nước, tức là cả hai đều thuộc tầng lớp trung trung tương đối dư giả, không đến nỗi trên cao cao, cao mãi ở trên cao.

Đến nó.
Hít một hơi thật sâu, nó thu hết can đảm: Kou Takanagi.
Một phút im lặng. Nó thở phào, không phản ứng, vậy là nó đã hack thành công cái hồ sơ chết toi của nhà trường.
Hít thêm một hơi nữa, nó quyết định chuyển sang phần nghề nghiệp cha mẹ.

Và chính lúc này đây, rộ lên những tiếng xì xáo.
Cả Kotaro và Karin cũng có phần bối rối.
Không lẽ.. lộ rồi?????

“ Xin lỗi, nhưng bạn có liên quan gì với Shigeru Takanagi của 11B không?”

Nó thở phào. Takanaga là một cái họ phổ biến, và nó chọn đại cái họ này bằng cách rút thăm. Có lẽ không may lại trùng với một anh cun nào đấy của khối 11.
Đùa chứ chắc chắn không có thằng nào ngang anh nó.

“ Xin lỗi, không hề bạn ạ, bố mẹ mình chỉ là công chức bình thường”,

Nó cười .
Và bình an lại ngự trị tâm hồn ngây thơ trong sáng của một thằng nhóc 15 tuổi ~~~


“ngây thơ”??

nguồn: theloy.net

Èo èo èo, đò đi trấn lột bên LOY, dạ nhưng đã có per của khổ chủ. Như bạn ấy đã nói cái fic này rất phởn, và nó có thêm 1 fic ăn theo nữa là F*ck up mind đng trong tình trạng incomplete do trạng thái phởn điên của tác giả ko viết lách ji` đc vào thời gian này. By the way, hy vọng mọi người cm nhiệt tình để tớ dốc thúc con lười thành thị kia nó nai lưng ra viết tiếp. Fic này có khoảng 13 chương, rất phởn
Sẽ post dần dần.
Enjoy it ^^ -->

Poshi Assari
07-09-2008, 08:11 PM
Po ít có đọc fic vì lười và nhức mắt vì cái monitor nhưng mà chuyện cuốn hút tới mức đọc hết rồi mà ko biết.
Hay wá ^_^

chirparo
13-09-2008, 10:59 PM
Chap 5



--------------------------------------------



Buôn buôn buôn buôn buôn.
Tám tám tám tám tám.
Kou phát huy toàn bộ khả năng ngoại giao của nó, cái mồm nó hoạt động hết công suất và bắt chuyện với tất cả thảy sinh vật sống sẽ chung một góc trường với nó suốt 3 năm trời. Đời đã dạy cho nó rằng đề phòng là luôn cần thiết. “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, cẩn thận vấn hơn. Nó cần và nó có quyền được biết, cái ngày mà bí mật của nó chẳng may nhỡ lộ, những ai sẽ bu lấy nó và cách đối phó với nhứng người đó ra làm sao.


Nói ngắn gọn là nó đi điều tra khoanh vùng “ nhứng người có khă năng sẽ gửi cho Ryuuji-sama một vài trái tim “mong manh yếu ớt”.


Kết thúc cuộc điều tra, kết quả thu được khiến nó không khỏi bàng hoàng.
Hóa ra bạn Karin quả là “vàng” trong sa mạc, nó đã quá chủ quan khi cho rằng mọi tiểu thơ quý tộc đều được như nàng.
Lớp có 13 nam, 17 nữ, thì 16 nữ gọi anh nó là sama-của-lòng-em.
Nguy rồi.
Toi rồi.
Tử rồi.
Kiểu này lộ thì chỉ còn nước chết.
Thôi, ta quyết câm nín từ nay.


Ngoài một viễn cảnh tương lai tương đối hãi hùng, công cuộc buôn dưa lê bán dưa chuột còn đem lại cho nó khá nhiều thông tin hữu ích ngoài ý muốn. Ví dụ như sự thật đau thương về giá cả căng tin và quỹ lớp cần đóng góp hàng tháng, thông tin hoành tráng là đá lót sàn nhà được đưa về từ THổ Nhĩ Kì,

Và quan trọng nhất là danh sách 5 Mr – su – pơ –hoành – tráng mà nó cần tuyệt đối tránh, nếu muốn sống một cuộc đời yên ổn

Năm bờ oăn: Ryuuji Amatsuki. Lý do: miễn bàn.
Năm bờ thu: Shigeru Takanagi. Lý do: hoàng tử núi băng, học giỏi đẹp trai, nhà giàu tiền tài sáng lạng, không hám gái.
Bó con khỉ nhà nó, Kou đã lỡ dại chọn cái họ này, chả trách mà cả lớp nhặng xị đến vậy. Nào phải lỗi của nó khi chọn cái họ đầu tiên mà nó thấy trong danh bạ điện thoại???
Năm bớ thuy: Haru Kyouchi. Lý do: nghe đâu là cũng lại học giỏi nhà giàu tiền tài sáng lạng, hào quang lấp lóa, nghe đâu là một vẻ đẹp nhu mì rất chi là sát gái, đâu như còn sát cả trai.
Năm bờ pho: Kaname Kan. Lý do: ơ hớ. nhà giàu, học không giỏi lắm, nhưng đánh nhau thì siêu hạng.
Thêm cái note nho nhỏ, ba bạn từ năm bờ thu đến năm bờ pho nghe đồn là ba mẹ có chân trong ban quản trị trường. Sinh-vật-tuyệt-đối-không-nên-lại-gần. Kou đã quyết.

Năm bờ fai: Arou kasuki. Lý do: Người ghét Mr-lông-gà-phấp-phới nhất trường.

Mắt Kou chớp chớp. Mồm Kou giật giật. Quả thật năm bờ fai là một con người vô cùng nổi bật, xứng đáng được đưa vào sách đỏ quốc gia. Nó , một thằng bị đày đọa suốt 15 năm chỉ vì lỡ đầu thai làm em của sinh vật-lông-gà-hơi-lắm, mà còn yêu quý ông anh mình đến mức maximum. Nói gì đến đám bạn bè cùng trường vốn ăn bám rất nhiều vào ông ấy. Đó là chưa kể đến chuyện cả lốc con gái thất tình, chưa một bà nào dám giận ông này, chứ đừng nói chi là ghét.
Đã bảo rồi, anh nó su pơ thánh thiện.
Quả là trái đất tròn, đời người ai biết được chữ “ngờ”

Trong cơn shock và có phần lâng lâng sung sướng, vì không ngờ ngoài mình còn có kẻ có cái gọi là “ác cảm” hướng tới lông gà, bạn Kou rời lớp và tiến vào hành trình cuối cùng trong ngày nhập học: hành trình tìm câu lạc bộ.


Sân trường 12h trưa nắng chói chang, các câu lạc bộ dàn hàng trong nắng chói. Nào là cắm hoa trà đạo, kimono phấp phới lấp lánh sợi vàng, nào là câu lạc bộ nấu ăn, dao cán mạ bạc phấp phới khoe mình trong nắng, nào là câu lạc bộ bóng bàn, Guci Armani đứng dàn hàng.
Ơ… hơ ho hơ hơ…
Em bình dân học vụ, mong các bác thông cảm.

Và bạn Kou quay mình sang lối khác.
Vô vọng, không có lấy một nơi nương náu cho kẻ thường dân.
Đấy là chưa kể câu lạc bộ nào cũng lấp lóe vài chục “má hồng” nhi nữ.
Nó biết là mình nên chạy.
Nên bỏ cuộc.
Nên chuồn thẳng về nhà.

“ Ryuuji – sama quả là tuyệt với thật đấy”
“ Ôi, ước gì được sống chung một mái nhà với Ryuuji-sama. Ước gì được nấu ăn cho sama và được ngắm gương mặt sama mỗi ngày!”

Và nó chạy thật.

--------------------------------


“Kou, anh chán quá T-T”

Nó giật mình. Một tay bật bếp ga, còn một tay hất cái chảo cơm rang một cách điệu nghệ. Nó quay mình, ngước nhìn ông anh bằng đôi mắt đầy ngạc nhiên.

“ Sao chán?” Nó hỏi, cộc lốc.

“ Không chiêu mộ được thành viên T_T. Cái câu lạc bộ của anh mà không có mem mới thì chỉ còn đường đóng cửa? T-T. Bao nhiêu công sức gây dựng mà T-T”

Nhìn vẻ mặt tiu nghỉu của ông anh, nó chỉ muốn phì cười. Câu lạc bộ quái gì mà ông anh nó lại yêu thương thế nhở? Mà quái gở, câu lạc bộ anh nó lập mà các nàng lại không bổ nhào vào à???? Ô hay, cả cái cơ hội tiếp cận su pơ thuận lợi thế mà cũng không biết đường chộp lấy, không khéo thức ăn cao cấp lại làm logic của não các nàng bị cong queo.

“ Chắc tại không có thành viên nữ, nên không hấp dẫn được các bạn nam T-T”

… Khoan? Ổng vừa bảo gì? Không thành viên nữ???? Thật à? Thật à? Không thành viên nữ à??? Không hiểm hỏa rình rập à. Ơ rê ca! Lối thoát là đây.

“ Anh ơi, em tham gia, em tham gia!”

Nó hoan hỉ, tay vung vẩy cái chảo cơm. Thế là nó sống rồi, nó sống thật rồi. Hớ hớ hớ hớ.

Ryuuji tưởng như không tin vào tai mình. Mắt anh chớp chớp, như không dám tin vào hiện thực. Đời đẹp dữ vậy sao? Chúa tốt dữ vậy từ hồi nào? Em yêu dấu của anh lại muốn vào câu lạc bộ của anh sao??? Như thế không những anh được sinh hoạt chung câu lạc bộ với cậu em vô cùng quý hóa, có cơ hội thắt chặt tình anh em thắm thiết mặn nồng, lại còn giữ được cái câu lạc bộ mình tốn bao công gây dựng. Huray!!!

Ryuuji lao đến ôm chầm lấy Kou. Như một đứa tré, anh vừa ôm Kou vừa nhảy cẫng lên vì vui sướng:

“ Anh yêu Kou nhất nhà mà!!!”

“ Khoan đã anh, nhưng mà em có một yêu cầu nhỏ, phải chấp nhận thì em mới tham gia”

Kou cười đầy nham hiểm.

“ Gì? Gì anh cũng chịu hết”

“ Nhớ nhá, không được cho ai biết em là em trai anh!”

“ Hả????????????”

Ryuuji hét lên đau đớn. Chết rồi. Kou ghét anh rồi, anh biết ngay mà, Kou ghét anh rồi, thằng em yêu quý của anh đã ghét anh rồi T-T. Ghét anh rồi, ghét anh rồi, ghét…

“ Anh à”

Kou ôm lấy mặt anh nó bằng cả hai bàn tay, lại thêm một lần nữa phải sử dụng cái gọi là “bản năng nghệ thuật”, kéo mắt anh lại sát gần mắt nó, nó nhìn vào bằng một cặp mắt nài nỉ thực lòng.

“ Anh à, em có lý do của em mà, đi anh”

….
“ Thôi được rồi. không được ghét anh đâu đấy nhá >”<”

Ryuuji tiu nghỉu. Như một con chó bị chủ mắng, cụp đuôi, úp tai, lẩn vào góc phòng, trông đến là tội nghiệp. Kou cười, ông anh nó những lúc thế này dễ thương đến lạ. Mọi uất ức trong lòng tan biến, mọi lo âu thế là cũng đã tiêu tan, nó kéo Ryuuji vào lòng và xoa đầu anh nó.

“ Biết rồi, biết rồi, em thương ^^”

Anh nó mới là đồ brother-complex.

… Đùa thôi.


-----------------------------



Sáng thứ ba,

“ Trời nhẹ dâng lên cao, hồn tôi tựa như bóng chim. Vờn đôi cánh mềm, mùa hạ lướt chốn nao bình yên, và dòng sông xanh kia lặng im như không muốn trôi…”

Kou huýt sáo, Kou hát, Kou nhảy lò cò. Anh nó đã ngậm ngùi đi học từ 5 phút trước, quá đau khổ vì biết mình không thể giới thiệu thằng em. Giờ nó đi một mình trên con đường vắng tanh, ánh mặt trời ấm áp và gió mát miên man thổi, không lông gà, không lấp lánh ánh sao sa, mắt nó không bị chói lòa, và tay nó không cần che mắt.

Đời đẹp lạ lùng.

Với một tâm trạng phởn đến không thể phởn hơn, Kou lao vào trường, băng qua một loạt hành lang dài dằng dặc, lao đến căn phòng trong góc cuối tầng ba. Không đàn bà! Không đàn bà! Ôi sao mà nó phởn.
Mà cái câu lạc bộ này là câu lạc bộ gì ấy nhỉ ‘__’
Thôi mặc kệ, chi mà chả được, miễn là không có nữ nhi.
Nó xoay cánh cửa và lao vội vào phòng, mặt cúi gằm vì thú thực lòng là giây phút này, nó không thích ngắm hào quang lắm.

“ Kou Takanagi, thành viên mới, xin được chỉ giáo!”
Nói xong nó ngước lên và nhe răng cười.
Hoa giấy bay bay.
Bọt biển bay bay.
Kim tuyến bay bay.
Hào quang bay bay…

Ôi sao mà chói!!! Chói, Chói gấp đôi bình thường, lóa mắt quá *___*
Và nó nhanh chóng cúi gằm mặt xuống.

“ Welcome to the homo club!”

………………

‘________________________________________’

HOMO???????????????????????????????????????????/

What the ***?

Cá đã cắn câu.

--------------------------



Cuối cùng cái tiêu đề cũng xuất hiện (.."")


Chap 5b








Nó thấy mình bay bay.
Nó thấy đầu quay quay.
Nó đã làm gì thế này???? Không, anh nó đã lam gì thế này? Homo? Không lẽ ổng …. Gay????

“ Xin chào mừng bạn đã ra nhập Homo club. Homo, theo tiếng Anh cổ, có nghĩa là con người. Chúng ta là câu lạc bộ “ Con người”. Chúng ta yêu bạn bè, yêu thầy cô, yêu người thân, yêu tất cả mọi người. Chúng ta là hội những người mang trong mình một tình yêu nhân loại!” Tiếng anh nó sang sảng.

‘____________’
A… ra thế, nó thở phào. Phew. Hóa ra là clb mình cùng nhau yêu thương nhé, nào mình cùng yêu thương nhé, nào mình cũng yêu thương nhé, nào mình cùng yêu nhau nhé.
Nhưng mà gượm đã nào, việc quái gì phải trọn cái tên quái gở thế!!!! Làm nó mất mười mấy giây đồng hồ hồn vút lên mây, tim lại còn bị lỗi một nhịp!!!

“ Chắc cậu đang thắc mắc, sao chúng tôi lại đặt tên là “ homo club” thay vì “human club”. Nguyên nhân rất đơn gỉan, nó rất cá tính. Hơn nữa, Mỗi vấn đề đều có nhiều mặt, mỗi mặt lại có thể được hiểu dưới góc độ. Cũng tương tự, mỗi từ đều có nhiều nghĩa! Đen tối hay trong sáng là phụ thuộc vào cách hiểu của mỗi người.”

Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Nó yêu tiền. Nó không yêu nhân loại. Nhưng thôi thì…
Nhịn một tí vậy, vì thánh địa không bóng nữ nhi của nó.
Ơ, mà cái giọng hơi quen quen.

“ Và đây là chủ đề của tháng này, xin cậu hãy nghe bài hát này, và tuyên truyền lại cho người xung quanh”

Lại một giọng dịu dàng vang lên….

“ Gà mà không gáy là con gà gay
Gà mà hay gáy là con gà điên
Đi lang thang trong sân , bắt con gà , bỏ vô nồi
Mua 2 lon Tiger , nhắm chân gà , nhắm chân gà .
Gà mà không gáy là con gà chiên , Gà mà không gáy là con gà toi.
Đi lang thang trong sân , bắt con gà , ướp tiêu hành.
Ăn xong lăn quay ra , chết tui rùi , cúm gia cầm “

“ Vâng. Mùa thu là mùa của dịch bệnh lan tràn. Và gà, những sinh vật nhỏ bé dễ thương đứng bằng hai chân ấy, đang là nạn nhân của dịch bệnh. Rất có thể tiếp đến nạn nhân sẽ là con người! là nhân loại! Bộ y tế đã lên tiếng cảnh báo về dịch cúm gà, và đây là lúc clb homo của chúng ta ra tay! Nào, hãy tích cực tuyên truyền, hãy ra lời cảnh báo, vì một tương lai tươi sáng cho con em chúng ta!”

Vẫn cái giọng dễ thương ấy, ngọt ngào mà hùng dũng.

‘___________’


Sức chịu đựng của con người có giới hạn. Dạ dày của Kou sắp bung vì quá cố nín cười, còn não nó thì sắp nổ vì cảm xúc hỗn tạp vừa mắc cười vừa tức. Nó ngước mặt lên, mong diện kiến những con người vừa tạo ra những tuyên ngôn… bất hủ.
Lại hào quang, nhưng chuyện nhỏ, mắt nó thích nghi rất tốt, quen rồi.

‘__________’
‘__________’

Một cái mặt cười toe toét…
Một cái mặt ngạc nhiên nhưng có vẻ rất vui.
Một cái mặt cau có.
Hai cái mặt thảng thốt đối diện nhau.


Năm bờ oăn: Ryuuji Amatsuki. Lý do: miễn bàn.
Năm bờ thu: Shigeru Takanagi. Lý do: hoàng tử núi băng, học giỏi đẹp trai, nhà giàu tiền tài sáng lạng, không hám gái.
Năm bớ thuy: Haru Kyouchi. Lý do: nghe đâu là cũng lại học giỏi nhà giàu tiền tài sáng lạng. hào quang lấp lóa, nghe đâu là một vẻ đẹp nhu mì rất là sát gái, hình như còn sát cả trai.
Năm bờ pho: Kaname Kan. Lý do: ơ hớ. nhà giàu, học không giỏi lắm, nhưng đánh nhau thì siêu hạng


Hai cái thằng cha ngoài căng tin.


--------------------------




Trời vẫn đẹp.
Mặt người vẫn đẹp.
Nhưng lòng người không đẹp.

Shigeru nhìn thằng bé tóc đen bằng đôi mắt ngạc nhiên. Phải nói là kinh hoàng mới đúng. Có ai ngờ, thằng nhóc mà hắn gặp trong căng tin lại là thành viên mới gia nhập clb!.
Và sự kinh ngạc của hắn nhanh chóng chuyển thành cơn giận không nguôi.
Chính nó khiến hắn suýt nữa là không mua được cái bánh ruốc. lâu lắm rồi Ryuuji-senpai mới thèm ăn một món gì. Hắn đã vui biết nhường nào khi được senpai nhờ đi mua bánh, ấy thế mà thằng nhóc này lại dám cản trở, và suýt nữa là còn cả gan phỗng tay trên.
Uất ức.

“ A, là cậu nhóc mua tranh cái bánh của Ryuuji hôm qua.”

Haru cất tiếng, vừa nói vừa cười.


=”=
Kou rủa thầm trong bụng. Hiểu rồi, chắc hôm qua đưa nó đến trường, ông anh lại nổi máu thèm “hương đồng gió nội”, nên mới đòi ăn món bánh ruốc quê mùa =”=.
Chắc lại một cha Ryuuji-sama-complex.
“Homo?”
Không ổn, khả năng phòng vệ của anh nó là zero. Gái còn hiền lãnh ngoan ngoãn, chứ giai thì thật là nguy hiểm =”=, coi bộ nó không rút chân ra khỏi cái club quái dị này được rồi. =”=, phải bảo vệ báu vật của nhà nó thôi. Nhưng mẹ ơi… =”=, hoa giấy ở đâu mà lắm thế?

Và chân thật với mọi cảm xúc của mình, Kou nở một nụ cười đểu giả mà không cần sự trợ giúp của nghệ thuật:
“ Hân hạnh được làm quen.A, Shigeru-senpai đây quả là một ấn tượng khó phai .”

Chết sững.
Một mũi tên trúng đích.
Và chuông reng.

“ Vào học rồi. Giải tán!” Ông anh nó cười cầu hòa sau vài phút yên ắng đầy ngượng ngập.

“ Vậy xin phép cáo lui”
Lại cười, đểu.


----------------------------------


Bạn phởn , bạn quỡn, hồn bạn phơi phới, cả người bạn lâng lâng.
Bấy lâu nay, bạn vẫn tin mình là một con người “thánh thiện”. Dù gì bạn cũng là em của gia cầm- lai. Mà gia cầm thì hiền lành yếu đuối mong manh lắm.
Ấy vậy mà giờ đây bạn lại nhận ra bản chất thật của mình hơi bị đểu.
Mỗi lần nhớ đến gương mặt ngay đơ vì shock của cha Shigeru đó là bạn phởn đến không thể phởn hơn.
Vốn, Kou vẫn luôn coi việc bắt nạt ông anh bạn là một thú vui, nhưng bạn vẫn tưởng là do ông này hành hạ đời bạn ghê quá đâm ra nó quẫn trí, bạn không chửi không mắng nhiếc được nhưng bạn bắt nạt được ổng , nên tội gì mà không xả stress cho nó khỏe khoắn tâm hồn =”+

Nhưng giờ bạn nhận ra vẫn còn có người ngoài gia cầm-lai nhà bạn có thể khơi dậy niềm khát khao bắt nạt nơi tâm hồn thơ ngây của bạn. Chứng tỏ hoặc máu sadistic của bạn hơi bị cao , hoặc quả thật cha kia cũng xứng đáng có tên trong sách đỏ .
Hú xày.
Đời hơi bị đẹp.

Với một tâm trạng vô cùng phơi phới, bạn Kou lao vào hành trình học hành. Không phải kiêu, nhưng cái đầu của bạn quả tình là không hề tệ. Và bạn đã tốn công tham gia cả một khóa huấn luyện rất trâu bò để có thể dành học bổng và hack thành công cái hồ sơ có đến non trăm tầng pa-sơ-guốt của cái trường Tư thục thừa tiền này.
Nói tóm lại việc học hành với bạn không có chi là khó.

Một con ruồi bay qua.
Hai con ruồi bay qua.
Ba con ruồi bay qua.
Bốn con ruồi bay lại.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!

Xong rồi, đi đời rồi bốn em ruồi.

Bạn Kou có chút đau lòng, 15 năm sống chung với bán-gia-cầm khiến bạn có một lòng thương yêu động vật sâu sắc, đủ để bạn chỉ đập những con muỗi nào đốt bạn và tha thứ cho tất cả những sinh vật nào tấn công dù là các nàng mong manh yếu đuối hay là anh hai lấp lánh hào quang.
Chính vì thế mà bạn rất lấy làm thương tiếc, sinh mạng mong manh yếu ớt của 4 con ruồi, Chúng vô tội và chưa hề làm hại ai, hay ít ra chúng chưa làm gì bạn,

Nghĩ thế, bạn Kou bèn quay phắt ra sau. Lòng uất ức, bạn quyết tâm diện kiến con người đã gây ra tội ác.

Ơ… em chào anh động vật bốn chân cần vào bệnh viện.

A… cau có, lại cau có. Trán nhăn tít lại, mắt gườm gườm, khói đen bốc lên nghi ngút. Ma vương tái thế, chó địa ngục phục sinh, bạn nhủ thầm. Mọi khí thế quát mắng kẻ đang tâm đập ruồi trong bạn bay đi nhanh chóng và bạn bắt đầu thấy mồ hôi chảy ròng ròng. Mô phật, tạ ơn trời, cám ơn chúa là bạn đã không ít lần bị các nàng bám Ryuuji truy sát, lúc ấy sát khí bốc lên có lẽ là cao ngun ngút tựa núi, mênh mông bát ngát tựa đại dương. Chính vì thế mà bạn sớm đã thích nghi với sát khí, nộ khí và lông gà từ rất nhỏ. Giờ nhìn đôi mắt gườm gườm đỏ quạch kia, bạn hãi hùng thì ít, mà quen thuộc thì nhiều. Bụng tự trấn an, cha nội này có quan hệ mất thiết với gà tây chưa bị quay của bạn thì ắt rằng cũng là người tốt, bạn nở nụ cười tươi đến không thể tươi hơn:

“ Kaname-senpai, từ nay xin chỉ giáo”.

Bạn cười lấp lóe, còn bên kia thì nộ khí sụt đi. Bạn không biết nhưng có vẻ như Ma vương tái thế có hơi bị shock trước nụ cười nghệ thuật “made by bạn”. Sau vài giây yên lặng ma vương giảm bớt độ cau có và nhìn bạn một cách tò mò:

“… Cậu cũng quái dị nhỉ, ra nhập clb đã đành còn dám bắt chuyện với tôi nữa? Cách bắt chuyện sao mà y chang Ryuuji.”.

Thich,
K.O
Nốc ao. Thế là mặt bạn Kou đo đất.
Bạn té khỏi ghế, đầu gối chạm sàn, môi hôn chân bàn còn đầu thì hân hạnh chào thành cửa sổ.
Đau, nhưng mà không quan trọng, chết toi, cha kia vừa bảo bạn giống Ryuuji TT_TT. Why? Bạn bảo đảm bạn là linh trưởng đã tiến hóa đầy đủ và không còn dấu vết gì của sinh vật có lông vũ và đẻ trứng T-T.
… hay là ông anh hai yêu quý nói lộ xừ nó rồi.

“ Em Takanagi Kou, em Kaname Kan, hai em làm gì trong giờ của tôi thế???!”

Bà giáo la lên tức tối. Toi rồi, phụ nữ trung niên rất chi là dễ cáu. Biết làm sao giờ, quả tình là bạn không muốn diện kiến hành lang cùng chó điên lúc này … Đã xuất hiện nguy cơ lộ thân phận cho dù là rất nhỏ, và bạn không muốn nguy cơ này phát triển thêm tí nào =”=.

Xem nào… tuýp của phụ nữ trung niên là trai hiền lành – dễ thương – ngoan hiền- trong sáng – thờ ngây- thánh thiện. Bản năng mẫu tử của thời kì này là rất mạnh do hooc môn suy giảm nên đã hết thèm giai =”=. Bí kíp cười nào.

“ Xin lỗi cô, em hơi mất tập trung một téo. Tại buổi đầu có nhiều cái lạ quá mà cô ^^”

Bạn Kou cười, nụ cười trong sáng ngây thơ đi kèm hai tiếng chân thành trong ngoặc kép.

… Dính câu.

“ … Sao ạ?”

Đến lượt anh Kaname . ‘-‘. Anh nói bằng cái giọng đè nát tâm hồn thiếu nữ, lời lẽ đã thô bạo thì chớ, giọng anh cũng chẳng mấy ngọt ngào, Mắt anh thì tóe lửa kim bào, còn khí đen quả thực là đã tăng thêm gấp bội.
Muốn toàn mạng tốt nhất không dây.
Kou biết thế.
Bà cô biết thế
Và bà nhanh chóng quay lên.
Cả lớp lại cùng câm nín.

Kou thở dài, nó phủi đít quẩn rồi quay lại yên vị trên ghế . Cheh… rắc rối đầu năm.
MÀ sao bỗng dưng nó nổi hứng bắt chuyện với Năm bờ pho thế nhở?
=”=
Tất cả chỉ tại cái thằng cha làm nó phởn.


--------------------------


Giờ ăn trưa.
Đói, dạ dày biểu tình dữ dội =”=.
Rút kinh nghiệm thương đau, nó đã ôm theo hộp cơm su-pơ hoành tráng, thành quả của lông gà- sama. Có vẻ như nỗi chán chường vì không thể giới thiệu thằng em cưng quý + nỗi hạnh phúc ngất ngây vì cái clb quái dị thế là đã qua ải tử, đã khiến sama sắn tay lao vào bếp nhằm giải tỏa những cảm xúc ứ đọng trong tim …
Cảm xúc thăng hoa, tình cảm dạt dào, công trình rất là hoành tráng.
Hộp cơm 7 tầng.




Không hiểu ông anh nó nghĩ gì, mà đã làm sushi lại còn lấy hộp gỗ gia bảo ra mà đựng. Khiến cho nó ngồi ăn mà mà phải hứng ánh mắt của mấy trăm cặp diều hâu. Không hiểu ổng đã làm gì, nhưng hào quang tỏa ra từ hộp cơm e cũng sánh ngang tầm… chân ổng.


Nhìn gì mà nhìn lắm thế… muốn ăn thì qua xin đổi một phát người ta cho luôn ( cho không tiếc lắm >”<)… cứ làm như người ta muốn vừa ăn vừa bị ngắm lắm á… vừa ăn vừa nhớ đến chân gà… Người ta chỉ mơ về hai chữ “bình an” thôi mà…

K
otaro nhìn nó, mắt chớp chớp liên hồi, karin nhìn nó, mi hai hàng chớp chớp. Quả thật dưới bàn tay anh nó sushi cơm cuộn mua từ siêu thị đã hoành tráng hơn cả bào ngư hấp của thằng cha con tài phiệt bàn đầu =”=.


... Biết đâu, đã nói tiền bạc không mua được ổng, vì ổng giá trị cả tấn tiền =”=.


“ Đi theo tôi, đến giờ sinh hoạt clb rồi”.


Nó thấy mình bị kéo, nó thấy một bàn tay nắm 7 tầng sơn hào hải vị của nó nhét thẳng vào bao, nó thấy mấy chục cặp mắt chữ O ngoái nhìn theo…
Và nó thấy khí đen cuồn cuộn.
Và nó thấy xác mình lết dọc hành lang.


… bắt nạt ông à?


Vươn tay bóp chặt bàn tay đang nắm cổ áo mình, Kou xoay mình thật nhẹ, đồng thời dùng sức giật mạnh , thoát ra khỏi bàn tay đang nắm lấy cổ áo mình. Kĩ năng đánh nhau và chạy trốn tích lũy từ một quá khứ đầy đau khổ.


Thoáng chút ngỡ ngàng, Kaname ngước nhìn Kou,:

“ Cũng khá nhỉ”.

Giong hắn lạnh lùng, không cảm xúc.

‘ Không thích bị kéo? Ok, tự lết nhé. Địa điểm bàn ăn số 4, căng tin”

Nói rồi hắn quay lưng đi thẳng.


Không đi =”=. Đi làm gì, tổ chói mắt. Đi thì lại gặp một đống lông gà + trái tim mong manh yếu đuối, dễ vỡ tựa kim cương. Tội quái gì phải ngồi ăn trưa với 4 thằng nổi nhất trường? Thế chả tổ mọi công sức của nó từ đầu đến giờ đổ sông đổ bể.
Nghĩ thế, nó lết thẳng , tạm biệt chó điên.
Đón chào nó là một bạn Kotaro trong trạng thái vô cùng sửng sốt và một bạn karin đang nhếch mép cười khì:

“ Kou thân yêu, ra nhập giới “homo” lúc nào sao không báo tớ?”

“ Kou! Ra nhập cái clb kì quái đó thật à???? Không lẽ cậu…”

Sóng gió là đây. Chỉ tại thằng cha kia làm nó phởn, quên phéng mất cái clb quái dị đấy sẽ gây chú ý gấp trăm lần. Giờ thì toi rồi, mọi người chú ý mày rồi, đáng đời chưa Kou? Một phút phởn thôi là đời đi toong đó.

Gió heo may, lạnh lùng hiu hắt, Lá vàng bay bay theo gió hững hờ. Nó đứng giữa khung cảnh cô quạnh và nở một nụ cười chua xót:

“ Híc, tại tớ thần tượng Ryuuji- sempai quá, nên mới tìm gặp ảnh xin ra nhập chung clb, nào ngờ đâu nó lại là cái clb quái dị nhất trường . Giờ có muốn rút chân ra thì cũng đã muộn… mà Ryuuji sempai đã năn nỉ ở lại sao tớ dám từ chối”.

Kou cười khổ, nói bằng cái giọng “xót xa” hết mức có thể.

Cá lại cắn câu.

Kotaro vụt ra, nhìn nó bằng ánh mắt chất chứa cảm thông, hai tay giang rộng và ôm chầm lấy nó. Ôi tình bạn lớn lao, bao la, cao cả.


“ Hiểu, hiểu mà, biết mà. Ai bảo senpai lý tưởng quá chi, ai vô trường cũng muốn được gần ảnh. Nhiều đứa con trai muốn vô club ấy lắm, dễ gì được chung sân với 4 nam tử nổi nhất trường? Nhưng cái tên…. Nó làm thằng nào cũng sợ… mặc dù mục đích hoạt động vô cùng trong sáng, nhưng nào thằng nào muốn… nhập club… “gay”????? Chẳng hiểu Ryuuji – senpai nghĩ gì mà lại đi chọn cái tên chuối thế, ảnh không sợ hiểu lầm à???? Cái ngày ảnh tuyên bố lập club, bọn con gái suýt nữa là kéo nhau ra sông Hoàng hà tự tử =”=, bọn con trai khóc thét… thầy cô xỉu lên xỉu xuống phải đưa lên bệnh viện Trung ương. Mãi sau này nghe ảnh giảng giải lý do đặt tên + mục đích hoạt động, sự tình mới gọi là lắng xuống…”


“ biết bao hồi hợp chờ mong, đợi đến ngày senpai chọn clb là sẽ lao đầu vô nhập. Dè đâu lại ngắm cái tên su pờ 3 chấm.. đâm ra con trai chạy hết chả mống nào dám đâm theo. Còn các nàng thì… nói sao nhỉ… không hiểu sao lại chia ra làm hai phái. Một phái gọi là “dành không gian riêng cho các chàng trai đẹp” nên không thèm ra nhập. Một phái vẫn e sợ cái tên ngụ ý rằng trong này rồi thần tượng các nàng sẽ có những cảnh rất là 3 chấm nên cũng xách guốc chạy luôn. Thành ra cái clb ấy chỉ có 4 mem là kịch cửa.”

“ Thật ra thì… cũng có vài thằng sợ… ở cạnh một người lấp lánh như thế e là nó cũng thành ra… như cái tên luôn, “lầm đường lạc lối” nên… nó cũng chạy luôn à…” Kotaro nghé tai Kou thủ thỉ.

“ mà cậu an tâm, trương này còn nhiều cái clb quái lắm, cậu chưa phải quái dị nhất đâu, ví dụ như là…” Karin cười khúc khích


Reng reng reng!


Bố cái chuông chết bầm chết dập =”=. Reng đúng lúc gay cấn, người ta đang thành công trong công cuộc moi tin.

Nó thở dài, thôi thì lại đành để đến hôm sau vậy…

“ Kou-kun, sao cậu không đến sinh hoạt clb??? Ryuuji cứ ngồi chờ mãi, giờ sắp khóc rồi kìa.”

Lại cái giọng lạnh lùng, vô cảm. Ơ? Nhưng mà cái mặt sao mà phởn thế? Cau có đâu rồi? Sát khí đẩu ồi lol. Trông ổng như người hoàn toàn khác lol, tươi tắn thấy ớn luôn.

“ Sao anh tươi dữ vậy, còn gì là “ chó điên” nữa????

Kou buột mồm. Nói xong nó mới biết là mình dại. Không những bất lịch sự, thiếu tôn kính mà còn xúc phạm… phen này toi. Hàng chục cặp mắt nhìn nó bàng hoàng thảng thốt.


“ “ Chó điên”, cậu hay nhỉ? Ờ thì, Haru làm bánh cho tôi ăn.”
Tên kia đáp lại, cười khì.

Cả lớp mắt chữ O.
Thầy giáo mắt chữ O.
Bạn Kou mồm chữ O.

Anh ơi… Homo?????????????

Cả tiết học trôi qua trong sự dằn vặt của Kou. Nó thấy cái clb mình ra nhập có vẻ không… trong sáng như nó tưởng. Bạn chó điên và bạn Haru thì nó e là không còn gì phải bàn cãi…
Lại còn cái thằng cha Ryuuji-sama-complex.

Anh ơi???

RẦM! RẦM! RẦM! RẦM.
Nó thấy cái bàn rung lên bần bật.
Ngước lên nó thấy một cánh tay cũng đang run bần bật.
Và một cái mặt đang… co, giật giật.

“ CẬU LÀ CÁI THÁ GÌ MÀ DÁM XÙ BỌN NÀY??? DÁM LÀM RYUUJI-SENPAI PHẢI BUỒN!!???”

….

Xổ xố đây, xổ xố đây.
Hãy đoán xem, chuyện gì đã làm Shigeru-sama cáu giận?
Hãy gửi câu trả lời và tên họ đến 19000550 để nhận được những phần quà hấp dẫn.

Bíp bíp

Tên: Kou Amatsuki.
Trả lời: Em trai không đến => lông gà-sama buồn => lông gà-complex-sama buồn => cáu.

Xin chúc mừng! bạn đã trúng giải đắc biệt, giải “Tội phạm trong ngày”!

Nào thì… kịch nói.

“ Rất xin lỗi”.

Bạn Kou ngước nhìn Shigeru – sama với cặp mắt long lanh.

“ Em đau bụng nên không đi được, mong senpai thứ lỗi, đã khiến Ryuuji-sama phải buồn lòng”


Yên lặng tuyệt đối.

Xìu.
Anh quay đi, mặt hoàn toàn trắng bệch và trông như sắp ọe.
Em đứng lại, dạ dày cuộn từng cơn, vừa buồn cười vừa buồn nôn:
“ Ôi lông gà-complex-sama vô cũng vĩ đại”. Nó nhủ thầm.


------------------o0o----------------


“ Mày bệnh vô đối”

Ngày thứ ba ở trường, và cách xưng hô của Kou và Kotaro đã được nâng câp, từ cậu – tớ lên tao- mày, bước tiến vô đối.

“ Mày vô đối bệnh”

Bạn Karin cũng hân hạnh góp vui trong công cuộc nâng cấp xưng hô.

“ Chúng mày bất lịch sự vừa thôi nhé! Tao bệnh chỗ nào???”
Bạn Kou cũng tiếp gót.

“ Bản chất mày bộc lộ từ ngày hôm trước.” hai đứa kia đồng thanh.

“ bản chất gì?”

“ Trong lúc Shigeru-senpai ọe thì mày cười khỉ, còn cười khì xong thì mày lao vào ọe theo. có khờ mới không nhận ra cái vẻ mặt disgusting mày tạo ra không phải thật lòng mà nhằm mục đích làm… ổng ọe. Thâm thì thâm vừa, bệnh thì bệnh vừa chứ mày.”

… bản chất bị lộ rồi =”=. Mà không, các bạn hiểu lầm bạn Kou ngây thơ ngoan ngoãn hiền lành tử tế rồi, cha kia là một trường hợp đặc biệt… chứ bạn vốn đâu có dã man đến thế… Nhưng thôi, mặc kệ.

“ mày… xem ra hợp cái clb ấy lắm đấy… quái như nhau…”



E ò e í e ò.
E ò e í e ò.

“… Cái clb quái dị nhất trường đến rồi đó.”

Một bề hào quang bát ngát…
Một bề bát ngát… thây ma…
Một bề kính cận một nhà…
Một bề… trời ơi! Tử khí!

‘____’

“ WE ARE THE A-H CLUB”

‘____’

“ Chào bạn Kou Takanagi, của homo club”

‘------‘

Một cha đeo kính tóc nâu… đang lườm nó.
Nó có tội… tình gì.


---------------------------------------------------------


Người thanh niến đứng trước mắt nó.
Da rám nắng, tóc nâu, bo đì chuẩn, nhưng đít chai dày cũng phải 5 – đi - ốp.
Không mấy đẹp trai. Dáng mọt sách chuẩn.
Nó rốt cuộc đã gây tội vạ gì cho anh mọt?

“ Tôi là Arou Kasuki, hân hạnh được làm quen với cậu”.

Anh đeo kính nói, vẫn lườm.
Ơ hơ?

“ Chúng tôi là the A-H club, nói trắng ra là the anti-homo club”

Ơ…. Hơ hơ hơ?

“ “ homo” trong tiếng anh cổ có nghĩa là con người. Chúng tôi là clb “ghét con người”, clb của những kẻ bị con người ruổng bỏ hoặc căm ghét con người dưới mọi hình thức”

Ơ hờ hớ??

“ hoạt động chính của clb gồm có trù dập, nghiên cứu về ngày tận thế. Clb gồm có 4 nhánh chính, “ đẹp giai chán đời”, nơi tụ tập các bạn có diện mạo sáng ngời nhưng không yêu người cho lắm, “xấu giai chán đời” nơi tụ tập các bạn diện mạo không láng lắm và ngán lắm con người, “ mọt sách hận đời”, nơi tụ tập các bạn yêu sách hơn người, và “du đãng khinh người” nơi tụ tập các bạn yêu người bằng cú đấm.”

Ưm… số điện thoại gọi cấp cứu khẩn cấp là?

“ Chúng tôi gửi đến bạn lời giới thiệu chân thành, để cho bạn một cái nhìn toàn cảnh, chung tôi là clb “ghét người”, anti-homo, A-H club”.
“ Xin gửi đến hội trưởng của bạn lời chào trân trọng nhất”
“cáo lui”

E ò e í e ò
E ò e í e ò
…..

Còi xe cứu thương đâu????? Sao chưa vang lên?

“ Arou Kasuki, người ghét Ryuuji-senpai sama nhất trường đấy, hiểu lý do chưa?” Kotaro húc.

Gật.

“ Tuyên chiến rồi…” karin thở dài.

Gật.




Bớ cái trường điên.
---------------------



Buôn buôn buôn buôn buôn.
Tám tám tám tám tám.
Kou phát huy toàn bộ khả năng ngoại giao của nó, cái mồm nó hoạt động hết công suất và bắt chuyện với tất cả thảy sinh vật sống sẽ chung một góc trường với nó suốt 3 năm trời. Đời đã dạy cho nó rằng đề phòng là luôn cần thiết. “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, cẩn thận vấn hơn. Nó cần và nó có quyền được biết, cái ngày mà bí mật của nó chẳng may nhỡ lộ, những ai sẽ bu lấy nó và cách đối phó với nhứng người đó ra làm sao.


Nói ngắn gọn là nó đi điều tra khoanh vùng “ nhứng người có khă năng sẽ gửi cho Ryuuji-sama một vài trái tim “mong manh yếu ớt”.


Kết thúc cuộc điều tra, kết quả thu được khiến nó không khỏi bàng hoàng.
Hóa ra bạn Karin quả là “vàng” trong sa mạc, nó đã quá chủ quan khi cho rằng mọi tiểu thơ quý tộc đều được như nàng.
Lớp có 13 nam, 17 nữ, thì 16 nữ gọi anh nó là sama-của-lòng-em.
Nguy rồi.
Toi rồi.
Tử rồi.
Kiểu này lộ thì chỉ còn nước chết.
Thôi, ta quyết câm nín từ nay.


Ngoài một viễn cảnh tương lai tương đối hãi hùng, công cuộc buôn dưa lê bán dưa chuột còn đem lại cho nó khá nhiều thông tin hữu ích ngoài ý muốn. Ví dụ như sự thật đau thương về giá cả căng tin và quỹ lớp cần đóng góp hàng tháng, thông tin hoành tráng là đá lót sàn nhà được đưa về từ THổ Nhĩ Kì,

Và quan trọng nhất là danh sách 5 Mr – su – pơ –hoành – tráng mà nó cần tuyệt đối tránh, nếu muốn sống một cuộc đời yên ổn

Năm bờ oăn: Ryuuji Amatsuki. Lý do: miễn bàn.
Năm bờ thu: Shigeru Takanagi. Lý do: hoàng tử núi băng, học giỏi đẹp trai, nhà giàu tiền tài sáng lạng, không hám gái.
Bó con khỉ nhà nó, Kou đã lỡ dại chọn cái họ này, chả trách mà cả lớp nhặng xị đến vậy. Nào phải lỗi của nó khi chọn cái họ đầu tiên mà nó thấy trong danh bạ điện thoại???
Năm bớ thuy: Haru Kyouchi. Lý do: nghe đâu là cũng lại học giỏi nhà giàu tiền tài sáng lạng, hào quang lấp lóa, nghe đâu là một vẻ đẹp nhu mì rất chi là sát gái, đâu như còn sát cả trai.
Năm bờ pho: Kaname Kan. Lý do: ơ hớ. nhà giàu, học không giỏi lắm, nhưng đánh nhau thì siêu hạng.
Thêm cái note nho nhỏ, ba bạn từ năm bờ thu đến năm bờ pho nghe đồn là ba mẹ có chân trong ban quản trị trường. Sinh-vật-tuyệt-đối-không-nên-lại-gần. Kou đã quyết.

Năm bờ fai: Arou kasuki. Lý do: Người ghét Mr-lông-gà-phấp-phới nhất trường.

Mắt Kou chớp chớp. Mồm Kou giật giật. Quả thật năm bờ fai là một con người vô cùng nổi bật, xứng đáng được đưa vào sách đỏ quốc gia. Nó , một thằng bị đày đọa suốt 15 năm chỉ vì lỡ đầu thai làm em của sinh vật-lông-gà-hơi-lắm, mà còn yêu quý ông anh mình đến mức maximum. Nói gì đến đám bạn bè cùng trường vốn ăn bám rất nhiều vào ông ấy. Đó là chưa kể đến chuyện cả lốc con gái thất tình, chưa một bà nào dám giận ông này, chứ đừng nói chi là ghét.
Đã bảo rồi, anh nó su pơ thánh thiện.
Quả là trái đất tròn, đời người ai biết được chữ “ngờ”

Trong cơn shock và có phần lâng lâng sung sướng, vì không ngờ ngoài mình còn có kẻ có cái gọi là “ác cảm” hướng tới lông gà, bạn Kou rời lớp và tiến vào hành trình cuối cùng trong ngày nhập học: hành trình tìm câu lạc bộ.


Sân trường 12h trưa nắng chói chang, các câu lạc bộ dàn hàng trong nắng chói. Nào là cắm hoa trà đạo, kimono phấp phới lấp lánh sợi vàng, nào là câu lạc bộ nấu ăn, dao cán mạ bạc phấp phới khoe mình trong nắng, nào là câu lạc bộ bóng bàn, Guci Armani đứng dàn hàng.
Ơ… hơ ho hơ hơ…
Em bình dân học vụ, mong các bác thông cảm.

Và bạn Kou quay mình sang lối khác.
Vô vọng, không có lấy một nơi nương náu cho kẻ thường dân.
Đấy là chưa kể câu lạc bộ nào cũng lấp lóe vài chục “má hồng” nhi nữ.
Nó biết là mình nên chạy.
Nên bỏ cuộc.
Nên chuồn thẳng về nhà.

“ Ryuuji – sama quả là tuyệt với thật đấy”
“ Ôi, ước gì được sống chung một mái nhà với Ryuuji-sama. Ước gì được nấu ăn cho sama và được ngắm gương mặt sama mỗi ngày!”

Và nó chạy thật.

--------------------------------


“Kou, anh chán quá T-T”

Nó giật mình. Một tay bật bếp ga, còn một tay hất cái chảo cơm rang một cách điệu nghệ. Nó quay mình, ngước nhìn ông anh bằng đôi mắt đầy ngạc nhiên.

“ Sao chán?” Nó hỏi, cộc lốc.

“ Không chiêu mộ được thành viên T_T. Cái câu lạc bộ của anh mà không có mem mới thì chỉ còn đường đóng cửa? T-T. Bao nhiêu công sức gây dựng mà T-T”

Nhìn vẻ mặt tiu nghỉu của ông anh, nó chỉ muốn phì cười. Câu lạc bộ quái gì mà ông anh nó lại yêu thương thế nhở? Mà quái gở, câu lạc bộ anh nó lập mà các nàng lại không bổ nhào vào à???? Ô hay, cả cái cơ hội tiếp cận su pơ thuận lợi thế mà cũng không biết đường chộp lấy, không khéo thức ăn cao cấp lại làm logic của não các nàng bị cong queo.

“ Chắc tại không có thành viên nữ, nên không hấp dẫn được các bạn nam T-T”

… Khoan? Ổng vừa bảo gì? Không thành viên nữ???? Thật à? Thật à? Không thành viên nữ à??? Không hiểm hỏa rình rập à. Ơ rê ca! Lối thoát là đây.

“ Anh ơi, em tham gia, em tham gia!”

Nó hoan hỉ, tay vung vẩy cái chảo cơm. Thế là nó sống rồi, nó sống thật rồi. Hớ hớ hớ hớ.

Ryuuji tưởng như không tin vào tai mình. Mắt anh chớp chớp, như không dám tin vào hiện thực. Đời đẹp dữ vậy sao? Chúa tốt dữ vậy từ hồi nào? Em yêu dấu của anh lại muốn vào câu lạc bộ của anh sao??? Như thế không những anh được sinh hoạt chung câu lạc bộ với cậu em vô cùng quý hóa, có cơ hội thắt chặt tình anh em thắm thiết mặn nồng, lại còn giữ được cái câu lạc bộ mình tốn bao công gây dựng. Huray!!!

Ryuuji lao đến ôm chầm lấy Kou. Như một đứa tré, anh vừa ôm Kou vừa nhảy cẫng lên vì vui sướng:

“ Anh yêu Kou nhất nhà mà!!!”

“ Khoan đã anh, nhưng mà em có một yêu cầu nhỏ, phải chấp nhận thì em mới tham gia”

Kou cười đầy nham hiểm.

“ Gì? Gì anh cũng chịu hết”

“ Nhớ nhá, không được cho ai biết em là em trai anh!”

“ Hả????????????”

Ryuuji hét lên đau đớn. Chết rồi. Kou ghét anh rồi, anh biết ngay mà, Kou ghét anh rồi, thằng em yêu quý của anh đã ghét anh rồi T-T. Ghét anh rồi, ghét anh rồi, ghét…

“ Anh à”

Kou ôm lấy mặt anh nó bằng cả hai bàn tay, lại thêm một lần nữa phải sử dụng cái gọi là “bản năng nghệ thuật”, kéo mắt anh lại sát gần mắt nó, nó nhìn vào bằng một cặp mắt nài nỉ thực lòng.

“ Anh à, em có lý do của em mà, đi anh”

….
“ Thôi được rồi. không được ghét anh đâu đấy nhá >”<”

Ryuuji tiu nghỉu. Như một con chó bị chủ mắng, cụp đuôi, úp tai, lẩn vào góc phòng, trông đến là tội nghiệp. Kou cười, ông anh nó những lúc thế này dễ thương đến lạ. Mọi uất ức trong lòng tan biến, mọi lo âu thế là cũng đã tiêu tan, nó kéo Ryuuji vào lòng và xoa đầu anh nó.

“ Biết rồi, biết rồi, em thương ^^”

Anh nó mới là đồ brother-complex.

… Đùa thôi.


-----------------------------



Sáng thứ ba,

“ Trời nhẹ dâng lên cao, hồn tôi tựa như bóng chim. Vờn đôi cánh mềm, mùa hạ lướt chốn nao bình yên, và dòng sông xanh kia lặng im như không muốn trôi…”

Kou huýt sáo, Kou hát, Kou nhảy lò cò. Anh nó đã ngậm ngùi đi học từ 5 phút trước, quá đau khổ vì biết mình không thể giới thiệu thằng em. Giờ nó đi một mình trên con đường vắng tanh, ánh mặt trời ấm áp và gió mát miên man thổi, không lông gà, không lấp lánh ánh sao sa, mắt nó không bị chói lòa, và tay nó không cần che mắt.

Đời đẹp lạ lùng.

Với một tâm trạng phởn đến không thể phởn hơn, Kou lao vào trường, băng qua một loạt hành lang dài dằng dặc, lao đến căn phòng trong góc cuối tầng ba. Không đàn bà! Không đàn bà! Ôi sao mà nó phởn.
Mà cái câu lạc bộ này là câu lạc bộ gì ấy nhỉ ‘__’
Thôi mặc kệ, chi mà chả được, miễn là không có nữ nhi.
Nó xoay cánh cửa và lao vội vào phòng, mặt cúi gằm vì thú thực lòng là giây phút này, nó không thích ngắm hào quang lắm.

“ Kou Takanagi, thành viên mới, xin được chỉ giáo!”
Nói xong nó ngước lên và nhe răng cười.
Hoa giấy bay bay.
Bọt biển bay bay.
Kim tuyến bay bay.
Hào quang bay bay…

Ôi sao mà chói!!! Chói, Chói gấp đôi bình thường, lóa mắt quá *___*
Và nó nhanh chóng cúi gằm mặt xuống.

“ Welcome to the homo club!”

………………

‘________________________________________’

HOMO???????????????????????????????????????????/

What the ***?

Cá đã cắn câu.

--------------------------



Cuối cùng cái tiêu đề cũng xuất hiện (.."")

chirparo
13-09-2008, 11:03 PM
Chap 5b








Nó thấy mình bay bay.
Nó thấy đầu quay quay.
Nó đã làm gì thế này???? Không, anh nó đã lam gì thế này? Homo? Không lẽ ổng …. Gay????

“ Xin chào mừng bạn đã ra nhập Homo club. Homo, theo tiếng Anh cổ, có nghĩa là con người. Chúng ta là câu lạc bộ “ Con người”. Chúng ta yêu bạn bè, yêu thầy cô, yêu người thân, yêu tất cả mọi người. Chúng ta là hội những người mang trong mình một tình yêu nhân loại!” Tiếng anh nó sang sảng.

‘____________’
A… ra thế, nó thở phào. Phew. Hóa ra là clb mình cùng nhau yêu thương nhé, nào mình cùng yêu thương nhé, nào mình cũng yêu thương nhé, nào mình cùng yêu nhau nhé.
Nhưng mà gượm đã nào, việc quái gì phải trọn cái tên quái gở thế!!!! Làm nó mất mười mấy giây đồng hồ hồn vút lên mây, tim lại còn bị lỗi một nhịp!!!

“ Chắc cậu đang thắc mắc, sao chúng tôi lại đặt tên là “ homo club” thay vì “human club”. Nguyên nhân rất đơn gỉan, nó rất cá tính. Hơn nữa, Mỗi vấn đề đều có nhiều mặt, mỗi mặt lại có thể được hiểu dưới góc độ. Cũng tương tự, mỗi từ đều có nhiều nghĩa! Đen tối hay trong sáng là phụ thuộc vào cách hiểu của mỗi người.”

Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Nó yêu tiền. Nó không yêu nhân loại. Nhưng thôi thì…
Nhịn một tí vậy, vì thánh địa không bóng nữ nhi của nó.
Ơ, mà cái giọng hơi quen quen.

“ Và đây là chủ đề của tháng này, xin cậu hãy nghe bài hát này, và tuyên truyền lại cho người xung quanh”

Lại một giọng dịu dàng vang lên….

“ Gà mà không gáy là con gà gay
Gà mà hay gáy là con gà điên
Đi lang thang trong sân , bắt con gà , bỏ vô nồi
Mua 2 lon Tiger , nhắm chân gà , nhắm chân gà .
Gà mà không gáy là con gà chiên , Gà mà không gáy là con gà toi.
Đi lang thang trong sân , bắt con gà , ướp tiêu hành.
Ăn xong lăn quay ra , chết tui rùi , cúm gia cầm “

“ Vâng. Mùa thu là mùa của dịch bệnh lan tràn. Và gà, những sinh vật nhỏ bé dễ thương đứng bằng hai chân ấy, đang là nạn nhân của dịch bệnh. Rất có thể tiếp đến nạn nhân sẽ là con người! là nhân loại! Bộ y tế đã lên tiếng cảnh báo về dịch cúm gà, và đây là lúc clb homo của chúng ta ra tay! Nào, hãy tích cực tuyên truyền, hãy ra lời cảnh báo, vì một tương lai tươi sáng cho con em chúng ta!”

Vẫn cái giọng dễ thương ấy, ngọt ngào mà hùng dũng.

‘___________’


Sức chịu đựng của con người có giới hạn. Dạ dày của Kou sắp bung vì quá cố nín cười, còn não nó thì sắp nổ vì cảm xúc hỗn tạp vừa mắc cười vừa tức. Nó ngước mặt lên, mong diện kiến những con người vừa tạo ra những tuyên ngôn… bất hủ.
Lại hào quang, nhưng chuyện nhỏ, mắt nó thích nghi rất tốt, quen rồi.

‘__________’
‘__________’

Một cái mặt cười toe toét…
Một cái mặt ngạc nhiên nhưng có vẻ rất vui.
Một cái mặt cau có.
Hai cái mặt thảng thốt đối diện nhau.


Năm bờ oăn: Ryuuji Amatsuki. Lý do: miễn bàn.
Năm bờ thu: Shigeru Takanagi. Lý do: hoàng tử núi băng, học giỏi đẹp trai, nhà giàu tiền tài sáng lạng, không hám gái.
Năm bớ thuy: Haru Kyouchi. Lý do: nghe đâu là cũng lại học giỏi nhà giàu tiền tài sáng lạng. hào quang lấp lóa, nghe đâu là một vẻ đẹp nhu mì rất là sát gái, hình như còn sát cả trai.
Năm bờ pho: Kaname Kan. Lý do: ơ hớ. nhà giàu, học không giỏi lắm, nhưng đánh nhau thì siêu hạng


Hai cái thằng cha ngoài căng tin.


--------------------------




Trời vẫn đẹp.
Mặt người vẫn đẹp.
Nhưng lòng người không đẹp.

Shigeru nhìn thằng bé tóc đen bằng đôi mắt ngạc nhiên. Phải nói là kinh hoàng mới đúng. Có ai ngờ, thằng nhóc mà hắn gặp trong căng tin lại là thành viên mới gia nhập clb!.
Và sự kinh ngạc của hắn nhanh chóng chuyển thành cơn giận không nguôi.
Chính nó khiến hắn suýt nữa là không mua được cái bánh ruốc. lâu lắm rồi Ryuuji-senpai mới thèm ăn một món gì. Hắn đã vui biết nhường nào khi được senpai nhờ đi mua bánh, ấy thế mà thằng nhóc này lại dám cản trở, và suýt nữa là còn cả gan phỗng tay trên.
Uất ức.

“ A, là cậu nhóc mua tranh cái bánh của Ryuuji hôm qua.”

Haru cất tiếng, vừa nói vừa cười.


=”=
Kou rủa thầm trong bụng. Hiểu rồi, chắc hôm qua đưa nó đến trường, ông anh lại nổi máu thèm “hương đồng gió nội”, nên mới đòi ăn món bánh ruốc quê mùa =”=.
Chắc lại một cha Ryuuji-sama-complex.
“Homo?”
Không ổn, khả năng phòng vệ của anh nó là zero. Gái còn hiền lãnh ngoan ngoãn, chứ giai thì thật là nguy hiểm =”=, coi bộ nó không rút chân ra khỏi cái club quái dị này được rồi. =”=, phải bảo vệ báu vật của nhà nó thôi. Nhưng mẹ ơi… =”=, hoa giấy ở đâu mà lắm thế?

Và chân thật với mọi cảm xúc của mình, Kou nở một nụ cười đểu giả mà không cần sự trợ giúp của nghệ thuật:
“ Hân hạnh được làm quen.A, Shigeru-senpai đây quả là một ấn tượng khó phai .”

Chết sững.
Một mũi tên trúng đích.
Và chuông reng.

“ Vào học rồi. Giải tán!” Ông anh nó cười cầu hòa sau vài phút yên ắng đầy ngượng ngập.

“ Vậy xin phép cáo lui”
Lại cười, đểu.


----------------------------------


Bạn phởn , bạn quỡn, hồn bạn phơi phới, cả người bạn lâng lâng.
Bấy lâu nay, bạn vẫn tin mình là một con người “thánh thiện”. Dù gì bạn cũng là em của gia cầm- lai. Mà gia cầm thì hiền lành yếu đuối mong manh lắm.
Ấy vậy mà giờ đây bạn lại nhận ra bản chất thật của mình hơi bị đểu.
Mỗi lần nhớ đến gương mặt ngay đơ vì shock của cha Shigeru đó là bạn phởn đến không thể phởn hơn.
Vốn, Kou vẫn luôn coi việc bắt nạt ông anh bạn là một thú vui, nhưng bạn vẫn tưởng là do ông này hành hạ đời bạn ghê quá đâm ra nó quẫn trí, bạn không chửi không mắng nhiếc được nhưng bạn bắt nạt được ổng , nên tội gì mà không xả stress cho nó khỏe khoắn tâm hồn =”+

Nhưng giờ bạn nhận ra vẫn còn có người ngoài gia cầm-lai nhà bạn có thể khơi dậy niềm khát khao bắt nạt nơi tâm hồn thơ ngây của bạn. Chứng tỏ hoặc máu sadistic của bạn hơi bị cao , hoặc quả thật cha kia cũng xứng đáng có tên trong sách đỏ .
Hú xày.
Đời hơi bị đẹp.

Với một tâm trạng vô cùng phơi phới, bạn Kou lao vào hành trình học hành. Không phải kiêu, nhưng cái đầu của bạn quả tình là không hề tệ. Và bạn đã tốn công tham gia cả một khóa huấn luyện rất trâu bò để có thể dành học bổng và hack thành công cái hồ sơ có đến non trăm tầng pa-sơ-guốt của cái trường Tư thục thừa tiền này.
Nói tóm lại việc học hành với bạn không có chi là khó.

Một con ruồi bay qua.
Hai con ruồi bay qua.
Ba con ruồi bay qua.
Bốn con ruồi bay lại.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!

Xong rồi, đi đời rồi bốn em ruồi.

Bạn Kou có chút đau lòng, 15 năm sống chung với bán-gia-cầm khiến bạn có một lòng thương yêu động vật sâu sắc, đủ để bạn chỉ đập những con muỗi nào đốt bạn và tha thứ cho tất cả những sinh vật nào tấn công dù là các nàng mong manh yếu đuối hay là anh hai lấp lánh hào quang.
Chính vì thế mà bạn rất lấy làm thương tiếc, sinh mạng mong manh yếu ớt của 4 con ruồi, Chúng vô tội và chưa hề làm hại ai, hay ít ra chúng chưa làm gì bạn,

Nghĩ thế, bạn Kou bèn quay phắt ra sau. Lòng uất ức, bạn quyết tâm diện kiến con người đã gây ra tội ác.

Ơ… em chào anh động vật bốn chân cần vào bệnh viện.

A… cau có, lại cau có. Trán nhăn tít lại, mắt gườm gườm, khói đen bốc lên nghi ngút. Ma vương tái thế, chó địa ngục phục sinh, bạn nhủ thầm. Mọi khí thế quát mắng kẻ đang tâm đập ruồi trong bạn bay đi nhanh chóng và bạn bắt đầu thấy mồ hôi chảy ròng ròng. Mô phật, tạ ơn trời, cám ơn chúa là bạn đã không ít lần bị các nàng bám Ryuuji truy sát, lúc ấy sát khí bốc lên có lẽ là cao ngun ngút tựa núi, mênh mông bát ngát tựa đại dương. Chính vì thế mà bạn sớm đã thích nghi với sát khí, nộ khí và lông gà từ rất nhỏ. Giờ nhìn đôi mắt gườm gườm đỏ quạch kia, bạn hãi hùng thì ít, mà quen thuộc thì nhiều. Bụng tự trấn an, cha nội này có quan hệ mất thiết với gà tây chưa bị quay của bạn thì ắt rằng cũng là người tốt, bạn nở nụ cười tươi đến không thể tươi hơn:

“ Kaname-senpai, từ nay xin chỉ giáo”.

Bạn cười lấp lóe, còn bên kia thì nộ khí sụt đi. Bạn không biết nhưng có vẻ như Ma vương tái thế có hơi bị shock trước nụ cười nghệ thuật “made by bạn”. Sau vài giây yên lặng ma vương giảm bớt độ cau có và nhìn bạn một cách tò mò:

“… Cậu cũng quái dị nhỉ, ra nhập clb đã đành còn dám bắt chuyện với tôi nữa? Cách bắt chuyện sao mà y chang Ryuuji.”.

Thich,
K.O
Nốc ao. Thế là mặt bạn Kou đo đất.
Bạn té khỏi ghế, đầu gối chạm sàn, môi hôn chân bàn còn đầu thì hân hạnh chào thành cửa sổ.
Đau, nhưng mà không quan trọng, chết toi, cha kia vừa bảo bạn giống Ryuuji TT_TT. Why? Bạn bảo đảm bạn là linh trưởng đã tiến hóa đầy đủ và không còn dấu vết gì của sinh vật có lông vũ và đẻ trứng T-T.
… hay là ông anh hai yêu quý nói lộ xừ nó rồi.

“ Em Takanagi Kou, em Kaname Kan, hai em làm gì trong giờ của tôi thế???!”

Bà giáo la lên tức tối. Toi rồi, phụ nữ trung niên rất chi là dễ cáu. Biết làm sao giờ, quả tình là bạn không muốn diện kiến hành lang cùng chó điên lúc này … Đã xuất hiện nguy cơ lộ thân phận cho dù là rất nhỏ, và bạn không muốn nguy cơ này phát triển thêm tí nào =”=.

Xem nào… tuýp của phụ nữ trung niên là trai hiền lành – dễ thương – ngoan hiền- trong sáng – thờ ngây- thánh thiện. Bản năng mẫu tử của thời kì này là rất mạnh do hooc môn suy giảm nên đã hết thèm giai =”=. Bí kíp cười nào.

“ Xin lỗi cô, em hơi mất tập trung một téo. Tại buổi đầu có nhiều cái lạ quá mà cô ^^”

Bạn Kou cười, nụ cười trong sáng ngây thơ đi kèm hai tiếng chân thành trong ngoặc kép.

… Dính câu.

“ … Sao ạ?”

Đến lượt anh Kaname . ‘-‘. Anh nói bằng cái giọng đè nát tâm hồn thiếu nữ, lời lẽ đã thô bạo thì chớ, giọng anh cũng chẳng mấy ngọt ngào, Mắt anh thì tóe lửa kim bào, còn khí đen quả thực là đã tăng thêm gấp bội.
Muốn toàn mạng tốt nhất không dây.
Kou biết thế.
Bà cô biết thế
Và bà nhanh chóng quay lên.
Cả lớp lại cùng câm nín.

Kou thở dài, nó phủi đít quẩn rồi quay lại yên vị trên ghế . Cheh… rắc rối đầu năm.
MÀ sao bỗng dưng nó nổi hứng bắt chuyện với Năm bờ pho thế nhở?
=”=
Tất cả chỉ tại cái thằng cha làm nó phởn.


--------------------------


Giờ ăn trưa.
Đói, dạ dày biểu tình dữ dội =”=.
Rút kinh nghiệm thương đau, nó đã ôm theo hộp cơm su-pơ hoành tráng, thành quả của lông gà- sama. Có vẻ như nỗi chán chường vì không thể giới thiệu thằng em cưng quý + nỗi hạnh phúc ngất ngây vì cái clb quái dị thế là đã qua ải tử, đã khiến sama sắn tay lao vào bếp nhằm giải tỏa những cảm xúc ứ đọng trong tim …
Cảm xúc thăng hoa, tình cảm dạt dào, công trình rất là hoành tráng.
Hộp cơm 7 tầng.




Không hiểu ông anh nó nghĩ gì, mà đã làm sushi lại còn lấy hộp gỗ gia bảo ra mà đựng. Khiến cho nó ngồi ăn mà mà phải hứng ánh mắt của mấy trăm cặp diều hâu. Không hiểu ổng đã làm gì, nhưng hào quang tỏa ra từ hộp cơm e cũng sánh ngang tầm… chân ổng.


Nhìn gì mà nhìn lắm thế… muốn ăn thì qua xin đổi một phát người ta cho luôn ( cho không tiếc lắm >”<)… cứ làm như người ta muốn vừa ăn vừa bị ngắm lắm á… vừa ăn vừa nhớ đến chân gà… Người ta chỉ mơ về hai chữ “bình an” thôi mà…

K
otaro nhìn nó, mắt chớp chớp liên hồi, karin nhìn nó, mi hai hàng chớp chớp. Quả thật dưới bàn tay anh nó sushi cơm cuộn mua từ siêu thị đã hoành tráng hơn cả bào ngư hấp của thằng cha con tài phiệt bàn đầu =”=.


... Biết đâu, đã nói tiền bạc không mua được ổng, vì ổng giá trị cả tấn tiền =”=.


“ Đi theo tôi, đến giờ sinh hoạt clb rồi”.


Nó thấy mình bị kéo, nó thấy một bàn tay nắm 7 tầng sơn hào hải vị của nó nhét thẳng vào bao, nó thấy mấy chục cặp mắt chữ O ngoái nhìn theo…
Và nó thấy khí đen cuồn cuộn.
Và nó thấy xác mình lết dọc hành lang.


… bắt nạt ông à?


Vươn tay bóp chặt bàn tay đang nắm cổ áo mình, Kou xoay mình thật nhẹ, đồng thời dùng sức giật mạnh , thoát ra khỏi bàn tay đang nắm lấy cổ áo mình. Kĩ năng đánh nhau và chạy trốn tích lũy từ một quá khứ đầy đau khổ.


Thoáng chút ngỡ ngàng, Kaname ngước nhìn Kou,:

“ Cũng khá nhỉ”.

Giong hắn lạnh lùng, không cảm xúc.

‘ Không thích bị kéo? Ok, tự lết nhé. Địa điểm bàn ăn số 4, căng tin”

Nói rồi hắn quay lưng đi thẳng.


Không đi =”=. Đi làm gì, tổ chói mắt. Đi thì lại gặp một đống lông gà + trái tim mong manh yếu đuối, dễ vỡ tựa kim cương. Tội quái gì phải ngồi ăn trưa với 4 thằng nổi nhất trường? Thế chả tổ mọi công sức của nó từ đầu đến giờ đổ sông đổ bể.
Nghĩ thế, nó lết thẳng , tạm biệt chó điên.
Đón chào nó là một bạn Kotaro trong trạng thái vô cùng sửng sốt và một bạn karin đang nhếch mép cười khì:

“ Kou thân yêu, ra nhập giới “homo” lúc nào sao không báo tớ?”

“ Kou! Ra nhập cái clb kì quái đó thật à???? Không lẽ cậu…”

Sóng gió là đây. Chỉ tại thằng cha kia làm nó phởn, quên phéng mất cái clb quái dị đấy sẽ gây chú ý gấp trăm lần. Giờ thì toi rồi, mọi người chú ý mày rồi, đáng đời chưa Kou? Một phút phởn thôi là đời đi toong đó.

Gió heo may, lạnh lùng hiu hắt, Lá vàng bay bay theo gió hững hờ. Nó đứng giữa khung cảnh cô quạnh và nở một nụ cười chua xót:

“ Híc, tại tớ thần tượng Ryuuji- sempai quá, nên mới tìm gặp ảnh xin ra nhập chung clb, nào ngờ đâu nó lại là cái clb quái dị nhất trường . Giờ có muốn rút chân ra thì cũng đã muộn… mà Ryuuji sempai đã năn nỉ ở lại sao tớ dám từ chối”.

Kou cười khổ, nói bằng cái giọng “xót xa” hết mức có thể.

Cá lại cắn câu.

Kotaro vụt ra, nhìn nó bằng ánh mắt chất chứa cảm thông, hai tay giang rộng và ôm chầm lấy nó. Ôi tình bạn lớn lao, bao la, cao cả.


“ Hiểu, hiểu mà, biết mà. Ai bảo senpai lý tưởng quá chi, ai vô trường cũng muốn được gần ảnh. Nhiều đứa con trai muốn vô club ấy lắm, dễ gì được chung sân với 4 nam tử nổi nhất trường? Nhưng cái tên…. Nó làm thằng nào cũng sợ… mặc dù mục đích hoạt động vô cùng trong sáng, nhưng nào thằng nào muốn… nhập club… “gay”????? Chẳng hiểu Ryuuji – senpai nghĩ gì mà lại đi chọn cái tên chuối thế, ảnh không sợ hiểu lầm à???? Cái ngày ảnh tuyên bố lập club, bọn con gái suýt nữa là kéo nhau ra sông Hoàng hà tự tử =”=, bọn con trai khóc thét… thầy cô xỉu lên xỉu xuống phải đưa lên bệnh viện Trung ương. Mãi sau này nghe ảnh giảng giải lý do đặt tên + mục đích hoạt động, sự tình mới gọi là lắng xuống…”


“ biết bao hồi hợp chờ mong, đợi đến ngày senpai chọn clb là sẽ lao đầu vô nhập. Dè đâu lại ngắm cái tên su pờ 3 chấm.. đâm ra con trai chạy hết chả mống nào dám đâm theo. Còn các nàng thì… nói sao nhỉ… không hiểu sao lại chia ra làm hai phái. Một phái gọi là “dành không gian riêng cho các chàng trai đẹp” nên không thèm ra nhập. Một phái vẫn e sợ cái tên ngụ ý rằng trong này rồi thần tượng các nàng sẽ có những cảnh rất là 3 chấm nên cũng xách guốc chạy luôn. Thành ra cái clb ấy chỉ có 4 mem là kịch cửa.”

“ Thật ra thì… cũng có vài thằng sợ… ở cạnh một người lấp lánh như thế e là nó cũng thành ra… như cái tên luôn, “lầm đường lạc lối” nên… nó cũng chạy luôn à…” Kotaro nghé tai Kou thủ thỉ.

“ mà cậu an tâm, trương này còn nhiều cái clb quái lắm, cậu chưa phải quái dị nhất đâu, ví dụ như là…” Karin cười khúc khích


Reng reng reng!


Bố cái chuông chết bầm chết dập =”=. Reng đúng lúc gay cấn, người ta đang thành công trong công cuộc moi tin.

Nó thở dài, thôi thì lại đành để đến hôm sau vậy…

“ Kou-kun, sao cậu không đến sinh hoạt clb??? Ryuuji cứ ngồi chờ mãi, giờ sắp khóc rồi kìa.”

Lại cái giọng lạnh lùng, vô cảm. Ơ? Nhưng mà cái mặt sao mà phởn thế? Cau có đâu rồi? Sát khí đẩu ồi lol. Trông ổng như người hoàn toàn khác lol, tươi tắn thấy ớn luôn.

“ Sao anh tươi dữ vậy, còn gì là “ chó điên” nữa????

Kou buột mồm. Nói xong nó mới biết là mình dại. Không những bất lịch sự, thiếu tôn kính mà còn xúc phạm… phen này toi. Hàng chục cặp mắt nhìn nó bàng hoàng thảng thốt.


“ “ Chó điên”, cậu hay nhỉ? Ờ thì, Haru làm bánh cho tôi ăn.”
Tên kia đáp lại, cười khì.

Cả lớp mắt chữ O.
Thầy giáo mắt chữ O.
Bạn Kou mồm chữ O.

Anh ơi… Homo?????????????

Cả tiết học trôi qua trong sự dằn vặt của Kou. Nó thấy cái clb mình ra nhập có vẻ không… trong sáng như nó tưởng. Bạn chó điên và bạn Haru thì nó e là không còn gì phải bàn cãi…
Lại còn cái thằng cha Ryuuji-sama-complex.

Anh ơi???

RẦM! RẦM! RẦM! RẦM.
Nó thấy cái bàn rung lên bần bật.
Ngước lên nó thấy một cánh tay cũng đang run bần bật.
Và một cái mặt đang… co, giật giật.

“ CẬU LÀ CÁI THÁ GÌ MÀ DÁM XÙ BỌN NÀY??? DÁM LÀM RYUUJI-SENPAI PHẢI BUỒN!!???”

….

Xổ xố đây, xổ xố đây.
Hãy đoán xem, chuyện gì đã làm Shigeru-sama cáu giận?
Hãy gửi câu trả lời và tên họ đến 19000550 để nhận được những phần quà hấp dẫn.

Bíp bíp

Tên: Kou Amatsuki.
Trả lời: Em trai không đến => lông gà-sama buồn => lông gà-complex-sama buồn => cáu.

Xin chúc mừng! bạn đã trúng giải đắc biệt, giải “Tội phạm trong ngày”!

Nào thì… kịch nói.

“ Rất xin lỗi”.

Bạn Kou ngước nhìn Shigeru – sama với cặp mắt long lanh.

“ Em đau bụng nên không đi được, mong senpai thứ lỗi, đã khiến Ryuuji-sama phải buồn lòng”


Yên lặng tuyệt đối.

Xìu.
Anh quay đi, mặt hoàn toàn trắng bệch và trông như sắp ọe.
Em đứng lại, dạ dày cuộn từng cơn, vừa buồn cười vừa buồn nôn:
“ Ôi lông gà-complex-sama vô cũng vĩ đại”. Nó nhủ thầm.


------------------o0o----------------


“ Mày bệnh vô đối”

Ngày thứ ba ở trường, và cách xưng hô của Kou và Kotaro đã được nâng câp, từ cậu – tớ lên tao- mày, bước tiến vô đối.

“ Mày vô đối bệnh”

Bạn Karin cũng hân hạnh góp vui trong công cuộc nâng cấp xưng hô.

“ Chúng mày bất lịch sự vừa thôi nhé! Tao bệnh chỗ nào???”
Bạn Kou cũng tiếp gót.

“ Bản chất mày bộc lộ từ ngày hôm trước.” hai đứa kia đồng thanh.

“ bản chất gì?”

“ Trong lúc Shigeru-senpai ọe thì mày cười khỉ, còn cười khì xong thì mày lao vào ọe theo. có khờ mới không nhận ra cái vẻ mặt disgusting mày tạo ra không phải thật lòng mà nhằm mục đích làm… ổng ọe. Thâm thì thâm vừa, bệnh thì bệnh vừa chứ mày.”

… bản chất bị lộ rồi =”=. Mà không, các bạn hiểu lầm bạn Kou ngây thơ ngoan ngoãn hiền lành tử tế rồi, cha kia là một trường hợp đặc biệt… chứ bạn vốn đâu có dã man đến thế… Nhưng thôi, mặc kệ.

“ mày… xem ra hợp cái clb ấy lắm đấy… quái như nhau…”



E ò e í e ò.
E ò e í e ò.

“… Cái clb quái dị nhất trường đến rồi đó.”

Một bề hào quang bát ngát…
Một bề bát ngát… thây ma…
Một bề kính cận một nhà…
Một bề… trời ơi! Tử khí!

‘____’

“ WE ARE THE A-H CLUB”

‘____’

“ Chào bạn Kou Takanagi, của homo club”

‘------‘

Một cha đeo kính tóc nâu… đang lườm nó.
Nó có tội… tình gì.


---------------------------------------------------------


Người thanh niến đứng trước mắt nó.
Da rám nắng, tóc nâu, bo đì chuẩn, nhưng đít chai dày cũng phải 5 – đi - ốp.
Không mấy đẹp trai. Dáng mọt sách chuẩn.
Nó rốt cuộc đã gây tội vạ gì cho anh mọt?

“ Tôi là Arou Kasuki, hân hạnh được làm quen với cậu”.

Anh đeo kính nói, vẫn lườm.
Ơ hơ?

“ Chúng tôi là the A-H club, nói trắng ra là the anti-homo club”

Ơ…. Hơ hơ hơ?

“ “ homo” trong tiếng anh cổ có nghĩa là con người. Chúng tôi là clb “ghét con người”, clb của những kẻ bị con người ruổng bỏ hoặc căm ghét con người dưới mọi hình thức”

Ơ hờ hớ??

“ hoạt động chính của clb gồm có trù dập, nghiên cứu về ngày tận thế. Clb gồm có 4 nhánh chính, “ đẹp giai chán đời”, nơi tụ tập các bạn có diện mạo sáng ngời nhưng không yêu người cho lắm, “xấu giai chán đời” nơi tụ tập các bạn diện mạo không láng lắm và ngán lắm con người, “ mọt sách hận đời”, nơi tụ tập các bạn yêu sách hơn người, và “du đãng khinh người” nơi tụ tập các bạn yêu người bằng cú đấm.”

Ưm… số điện thoại gọi cấp cứu khẩn cấp là?

“ Chúng tôi gửi đến bạn lời giới thiệu chân thành, để cho bạn một cái nhìn toàn cảnh, chung tôi là clb “ghét người”, anti-homo, A-H club”.
“ Xin gửi đến hội trưởng của bạn lời chào trân trọng nhất”
“cáo lui”

E ò e í e ò
E ò e í e ò
…..

Còi xe cứu thương đâu????? Sao chưa vang lên?

“ Arou Kasuki, người ghét Ryuuji-senpai sama nhất trường đấy, hiểu lý do chưa?” Kotaro húc.

Gật.

“ Tuyên chiến rồi…” karin thở dài.

Gật.




Bớ cái trường điên. -->

Chap 6






Hai tuần trôi qua.
Kou chấp nhận sự thật, đầu hàng số phận.
Nó đã tự chui đầu vô rọ, đút chân vô cái club 3 chấm gần nhất trường.
Đeo nợ vô thân.
Mua dây buộc mình.
Đời sao mà chán.



Ngày đẹp trời.
Trời trong nắng vàng gió mát mây xanh.
Mây cứ trôi cứ trôi … và trôi mãi…
Sông cứ trôi cứ trôi…và trôi mãi…
Lông cứ bay cứ bay…và bay mãi….
Đau mắt ta mắt ta… và đau mãi….


Bố khỉ, lại phải lết thân đi sinh hoạt nhóm. Sau khi bị khoảng 30 nàng bủa vây với câu hỏi “ Ấy quen Shigeru-sempai à?”, nó không dại gì mà để lông gà complex sama lượn vài vòng xuống lớp.
Hơn nữa nó cũng không muốn phải lặp lại thảm cảnh, mất 3 giờ ngồi dỗ dành ông anh đang lên cơn dỗi vì bị em xù.
Oải lắm, ai ơi.


Họa vô đơn chí, phước bất trùng lai. Dẫu gì lông gà vẫn dễ chịu hơn con gái. Lỡ để anh lượn thêm phát nữa là em đến chết với các nàng. Gì chứ núi băng trôi mà, hút gái lắm, nào thì anh ấy lạnh lùng và thật hấp dẫn, nào thì anh ấy khó tiếp cận và rất nà "cun", nào thì người như thế ắt hẳn nà đã có một quá khứ đầy đau khổ, nào nà anh ấy thiếu tình thương gia đình và mình ước gì có thể sưởi ấm trái tim anh ấy, làm tan băng giá đóng kín tim anh, em nà em nghe đủ rồi không cần nghe nữa đâu. 10 năm đọc thư tình của gà lai cũng không khiến em nổi da gà da vịt nhiều như 30 phút đồng hồ nghe fan anh tâm sự. Dù gì gà lai nhà em cũng có một gia đình vô cùng là hạnh phúc và một nụ cười rất chi là ấm áp chói lòa, nào có gương mặt lạnh lùng vô cảm và trái tim đầy thương tổn ẩn sau gương mặt lạnh lùng của anh núi băng, cho nên thư tình các nàng tình cảm thì dạt dào lắm nhưng mà lòng thương cảm thì không có lấy một li. Đào đâu ra những câu như:
“Ước gì chị có thể cho anh ấy biết mùi vị của tình yêu con người, để xoa dịu vết thương nơi trái tim đầy thương tổn, để anh ấy biết cách tin và yêu người, để có thể làm vơi bớt nỗi đau nơi anh ấy. Chị nguyện hi sinh tất cả, cả linh hồn này, cả trái tim này, để đem lại nụ cười trên gương mặt băng giá ấy..”


… em cần mấy viên thuốc an thần + chống nôn gấp. Ai có bán rẻ em trả tiền tươi, thóc thật mua liền.


Dạ vâng , em hiểu mà, em biết, ắt hẳn đằng sau gương mặt băng giá đó là một quá khứ đầy đau khổ, ví dụ như là năm anh lên 3 thì mẹ anh mất sớm, cha anh lăng nhăng bồ bịch gái gú tùm lum, anh sống trong hoàn cảnh thiếu vắng tình thương, không tin vào ai cả, anh mất niềm tin vào giá trị đích thực của tình yêu. Anh là hoàng tử giá băng nằm trong lâu đài đầy gai nhọn, chờ một nàng công chúa ngây thơ ấm áp tình thương như thiên sứ đến sưởi ấm lòng anh, dạy cho anh biết thế nào là tình yêu đích thực. Vâng em biết, anh sẽ yêu chung thủy nàng và sẽ nở nụ cười ấm áp cho duy nhất nàng mà thôi.



Cũng có thể anh sống trong một gia đình không hạnh phúc, bố mẹ anh lấy nhau vì tiền. Anh mất niềm tin vào tình yêu và tuyệt đối hóa giá trị của đồng tiền. Anh cho rằng tiền có thể làm nên tất cả. Anh cần một nàng nhà nghèo nhưng coi thường tiền bạc cho anh vài cái tát, hét vào mặt anh có những thứ không mua được bằng vàng 4 con 9. Anh sẽ thử nàng, sẽ vác hàng tấn kim cương, hàng công-ten-nơ yên Nhật ra dụ nàng và nàng sẽ kiên quyết từ chối. Lúc ấy anh sẽ yêu nàng say đắm, sẽ làm tất cả để có được nàng. Sau rất nhiều khó khăn, anh sẽ chinh phục được nàng, dĩ nhiên là sau khi đã đạp đổ những thằng công tử đẹp trai hào hoa thừa tiền khác cũng bị chinh phục bởi hình ảnh cô gái nghèo vượt khó, hai người sẽ nắm tay nhau bước trên con đường trải đầy hoa hồng.



Vâng, cũng không ngoại trừ khả năng anh từng yêu một người con gái say đắm. Nàng mắc bệnh nan y và bỏ lại anh với nỗi đau đớn khôn cùng. Hoặc cũng có thể nàng đã chết khi đẩy anh ra khỏi một cái taxi nào đó đang lao tới. Anh đau đớn dằn vặt , day dứt khôn nguôi. Anh khoác lên mình mặt nạ lạnh lùng để che dấu một nội tâm yếu đuối. Anh cần một ai đó dạy cho anh cái chết của cô ấy không phải tội lỗi của anh và anh không việc gì cả đời chỉ yêu có mỗi một người con gái. Anh sẽ fall in love lần thứ hai và quên phứt người xưa.



Vâng, em hiểu mà các chị, sau mỗi hoàng tử núi băng là một quá khứ đầy đau khổ, không là mối tình đầu tan vỡ thì cũng là vài cái chết bi thương. Không ai bẩm sinh đã là băng, em hiểu.


Em biết trí tưởng tượng của các chị là vô bờ bến.
Em chính thức xin hàng.



Mỗi lần nhớ đến là một lần muốn ọe…. thôi thà ta cắn răng lết gót còn hơn ngồi xem film “Những giấc mơ đầy bong bóng xà phòng”.



Thở dài lần thứ n, Kou xoay cánh cửa phòng sinh hoạt. Đón chào nó là cái bản mặt toe toét của gà lai và đôi mắt hình viên đạn của lông gà-complex. Chẹp, băng của các nàng đâu chả thấy, chỉ thấy toàn lửa cháy bừng bừng.
Ôi trái tim mong manh yếu đuối đầy thương tổn ẩn sau lớp mặt nạ lạnh lùng vô cảm.
Chắc mấy nàng không biết hiệu ứng nhà kính, núi băng Bắc cực mà tan thì nhà các nàng chỉ còn nước chìm trong đại dương sâu thẳm.
Hiểm họa chết người.
Chẹp.



Nó lướt mắt sang bên trái và thấy một Kaname đang điên cuồng… nhai bánh.
Đớp Đớp Đớp Đớp và Đớp…
Nó kinh hoang nhận ra dạ dày của chó địa ngục-sama quả thật cũng mang tính chất của địa ngục. Liếc bên cạnh thấy đã có non 50 cái đĩa trống trơn.
Kinh hoàng.


Ryuuji cười, lướt đến bên cạnh nó. Như thấy được nét kinh hoàng trong khóe mắt, Ryuuji xoa đầu nó rồi cất tiếng ngọt ngào:

“ Bánh Haru làm đấy, ăn không em?”

….

Èo,
Free?

Măm.

15 phút sau.
Ưm…. Có lẽ đầu óc của Kou này quả thực đen tối.
Có lẽ cái clb Homo này nó cũng không hẳn là Homo…


Ngon >”<
Ngon chết được.
Ngon hơn cả bánh của gà lai >”<
Chả trách Kaname-senpai đớp kinh hoàng thế >”<. Ngon kinh dị…


Ryuuji cười giả lả, xoa đầu nó thì thào: “ Ngon hả? Hơn đứt cả đầu bếp khách sạn 5 sao đấy. Haru có lắm giải nấu ăn lắm, hội trưởng hội gia chánh của Hanami mà lị. Sành ăn + dễ cáu như Kaname mà còn mê bánh của Haru nữa là.”

… Có lẽ quả thực đầu óc nó cần được thanh tẩy ( . .”)


30 phút trôi qua và Kou bàng hoàng nhận ra mình đã sát hại non 10 em cream-cake.
Híc…
Ngon T_T.


Và thế là nó quay sang Haru với một đôi mắt long lanh đầy ngưỡng mộ, không rõ là do bản năng nghệ thuật thúc đẩy hay là tình cảm chân thành không một chút khoa trương:


“ Senpai. Ngon!”

Haru nhìn nó, đôi mắt nâu chớp chớp. Được 5s rồi phá ra cười. Hiếm khi cậu được khen một cách chân thật và… ngô ngố thế này. Chả có lấy một tí gì là hoa mĩ.
Mà không, chính xác thì là lần thứ hai.
Khẽ mỉm cười, Haru béo má Kou cười khì:
“Còn phải nói!”

Kou đã hiểu thế nào là vẻ đẹp sát trai.

Reng Reng Reng!

Lại hết giờ rồi, bố khỉ, nó vẫn còn một cái chocolate cake ăn dở =”=.
Lòng đầy luyến tiếc, Kou bước ra khỏi phòng.

“ Cưng ơi, học hành tốt nhé”



Zọt lẹ.
Dù là đạn băng hay đạn lửa thì lúc này nó cũng không muốn ăn =”=



“ Cậu rốt cuộc có quan hệ gì với Ryuuji-sama”

Rầm, cái bàn lại rung lên bần bật

“ Cuối giờ đi qua clb boxing với tôi.”

Sát khí bốc lên

“ Không, cuối giờ qua nhà anh ăn bánh”

Hoa cỏ mùa xuân bay tung tóe. Hào quang lấp lánh ngát bốn bên.

“ Kou, cưng ơi, về.”

Lông gà lấp lóe xa xa….


---------------------------

1 tuần sau.
Vị ngọt của những cái bánh đã phai, và Kou nhà ta lại một lần nữa kinh hoàng đối diện với sự thật.
Nó đang bị gái quây.
Ryuuji-sama-fanclub. Kaname-sama fanclub. Haru-sama-fanclub. Shigeru-sama-fanclub.
Cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, Kou ép mình vô tường, hoảng hồn trước sát khí tỏa ra từ các nàng “xinh tươi”, những thiếu nữ , những tiểu thơ với những giấc mơ đầy bong bóng.
Nguyên nhân gì đẩy bạn Kou vào tình cảnh đau đớn này?
Có cần phải hỏi không?


Vâng, đầu tiên phải cám ơn cái từ “cưng” của gà lai yêu dấu, không những tặng cho nó một rừng sát khí, mà còn trân trọng biến nó thành “kẻ thù danh dự" của gà lai fanclub. Nó đã phải vận dụng toàn bộ bản lĩnh “tẩu” tích lũy suốt 10 năm trời, để cong đuôi tránh các nàng trong suốt 1 tuần qua… nhưng cuối cùng, các nàng bỏ học vây nó trong giữa giờ thể dục… nên… hết đường.


Thứ hai là phải cám ơn lông-gà complex sama, với lý tưởng vĩ đại là mọi vấn đề về củ sâm nhà ta, ta đều có quyền được biết, sama đã dành cho nó sự quan tâm đặc biệt và lướt xuống lớp nó đều đều để thẩm vẫn bằng những lời lẽ “rất dịu dàng”


Thứ ba là phải cám ơn Ngọt ngào-senpai sát trai lẫn gái, vì chiều chiều mời nó cưỡi Limousin về nhà ăn bánh uống trà… Cái dạ dày khiến chân nó mất tự chủ và…chuyện gì phải đến ắt sẽ đến.


Cuối cùng là phải cảm ơn chó điên-senpai, vì nhận ra tiềm năng vận động nơi con người nó, nên chiều chiều cũng xách nó đi boxing với lại kendo để cùng nhau rèn luyện tay nghề… Thình thoảng còn khuyến mại cho mấy nụ cười nhếch mép khen ngợi.


Ôi biết ơn lắm đấy, các anh sáng ngời.


Giờ nó đứng đây, trước những con mắt hình viên đạn, Cảm giác sức mạnh tuồn hết ra từ kẽ tay, bay ra ngoài cơ thể. Chân chẳng còn sức, máu dồn khỏi não, nó chẳng nghĩ được gì khi mà cái quá khứ thảm thương cứ tua đi tua lại trong não không ngừng…
Nó chưa muốn chết mà T_T



Hay là quay xuống lạy các bà nhỉ… Biết đâu đấy…
Giờ có cười cũng chẳng tác dụng gì… quân số đông quá… sát khí lại cao… cười một cái cũng không xuôi lòng hết được…
Thôi, lạy vậy

“A…Các chị…”

“ Xin chuyển cải này cho R/H/K/S sempai!”

Ào ào ào ào….

Hoa bay tứ tung, phong bì xoay túa lúa.
Quà ngập sàn, thư tràn thảm.
Nhiều dã man.

Mắt chớp chớp.
Mồm đớp đớp.
“A… mọi người…”

“ Chúng tôi muốn đập cậu lắm! Một thằng bình thương như cậu, mà suốt ngày được các sama đeo >”<’

Oạch.

“ Nhưng mà muốn đạp mấy cũng phải nhịn.”

Phew…

“ Vì chỉ có cậu mới chuyển được thư cho 4 người ấy thôi. Họ có tủ riêng, khóa điện tử, cái đến 5 tầng Password, ngăn bàn cũng có khóa, không phá được >’<. Đưa trực tiếp cũng không xong, không xỉu vì mất máu thì cũng lòa vì chói mắt T_T. Chỉ có cậu chịu được 4 người ấy thôi, nên không còn cách nào khác… Nhờ cậu vậy”

Ấy

“ Nhưng nếu cậu từ chối không đưa thì… uất ức dồn nén của bọn này sẽ… được giải toả...”

Dạ, em đi liền.

Nó cười tươi rói, lòng thầm cảm ơn bản năng hám trai + lý trí của con gái.

“ Dạ, em biết rồi. Các chị cần gì thế này. Bảo phát em làm liền mà, ai lại đi từ chối các bạn nữ dễ thương thế này, chắc các sempai cũng sẽ vui lắm đấy”.

Này thì ngoan ngoãn dễ thương nhu mì chân thật.

“thế thì tốt”

Nữ sinh quay đi, thảy lại vài cái bao tải.
Nam sinh đứng lại, lúi cúi nhét thư từ quà cáp vào bao.


Kiếp con lừa.


---------------------------------------


“ Mày”

Karin lên tiếng.

“Gì?”

Kou gắt, lưng ê ẩm, bố khỉ, cân 4 cái bao tải được ngót 50 kí lô =”=.

“ Mày được yêu thích nhỉ?”

“ Mày bảo cái khỉ gì thế?”

“ Shigeru-sama bình thường vô cảm là thế, mà thấy mặt mày là nộ khí sung thiên. Ryuuji-sama xa cách là thế, mà gặp mày là quấn như trẻ con quấn kẹo. Kaname-sama cô độc là thế, mà suốt ngày kéo mày đi đú đởn, lờ phắt cả Haru-sempai. Haru-sempai bình thường chẳng đối xử đặc biệt với ai, mà cứ đều đều mời máy lên Limousine về dinh thự.”

“ Mày có bị dở hơi không đấy? Ryuuji-senpai và Haru-senpai thì tao còn hiểu được, chứ hai cha kia thì làm sao, nếu mày bảo chửi té tát vô mặt hoặc đánh đấm bầm dập tùm lum là biểu hiện của tình thương-mến thương thì tao đi đầu xuống đất.”

“ Với chó điên và núi băng thì rất có thể là như thế =”=”





Homo,
Fangirl.
Địa ngục.

bigchick13
18-11-2008, 03:22 PM
fic thiệt là hài hước và hấp dẫn, Cố lên bạn.

malina_468
28-02-2009, 03:52 PM
truyện còn tiếp không vậy, nếu còn thì mong bạn viết tiếp, nếu không thì bạn ghi "the end" giúp mình

asim
25-06-2009, 02:20 AM
ôi cái truyện này làm tớ còn 8 tiếng nữa đi thi vẫn phỉa ngồi đọc mà cười, chết mất thôi. Cách viết tưng tửng rất chi phởn đời ^^. Bnaj viết tiếp nhanh nhé, ủng hộ hết mình :big_ love::big_ love:

kei_itsumo
26-06-2009, 11:14 AM
:hurry::hurry: ôi trời, hay vật vã... cười lăn cười bò cả nhà tưởng mình tăng tăng luôn :hurry:
Up tiếp đi bạn....:big_ love: