PDA

View Full Version : [Fic] [w-inds. fic] Untitled ( chưa biết đặt tên gì ^^)



Kasumi
23-04-2006, 06:26 PM
Lần đầu tập tành viết fic cho các anh ^^ Nói trước là fic hơi chán vì ko có tình củm chi chi hết ^^, cũng nói trước là văn vẻ không được ưa Ka lắm nên.... cứ xem rồi biết. Fic có nội dung chán phèo về cuộc đời của các anh. Fic xin phép bắt đầu ^^

Chap 1

Xin chào các bạn, tôi tên là Ogata Ryuichi, năm nay 13 tuổi, con số xui xẻo hứa hẹn 1 năm đầy xui xẻo của tôi. Tôi là 1 thằng nhóc xấu xí trong khi các thành viên trong nhà ai cũng đẹp. Người tôi kính trọng nhất là bố, tôi luôn muốn sau này mình sẽ trở thành 1 người đàn ông tuyệt vời và là 1 nhạc công tài năng như bố. Người tôi iu wí nhất là mẹ. Mẹ tôi hiền, xinh đẹp và nấu ăn rất ngon. Còn người tôi ghét nhất trên đời là bà chị Manami . Lí do ư? Đơn giản lắm, vì chị ấy suốt ngày chỉ biết bắt nạt tôi. Giá mà bố mẹ sinh tôi ra trước nhỉ ? Cũng vì tôi "bị" sinh sau nên chị ấy mới lấy hết các nét đẹp từ bố mẹ. Tôi là một thằng nhóc xấu xí...

Hôm nay là một ngày tồi tệ đối với tôi. Vừa đi học về đã nghe "hung tin": sắp dọn nhà. Cái lí do bực bội của tôi nói ra thì hơi dài, thôi thì vắn tắt là thế này: xung quanh nhà tôi tự nhiên mọc lên mấy cái công trình ồn ào ko chịu được, nó làm bố tôi ko thể tập trung cho các sáng tác của ông. Vậy là chuyển nhà. Nhà mới cách đây 4, 5 dãy phố nếu học ở trừong cũ thì hơi xa và rất bất tiện vì tôi phải băng wa đường nhiều lần. Thế nên bố mẹ tôi bảo phải chuyển trường. Thật bực mình. Tôi ko muốn là 1 kẻ chạy trốn. Ồ, hơi khó hiểu nhỉ. Vậy thì để tôi nói kĩ hơn 1 tí vậy. Lí do khiến tôi ko muốn học ở trường mới là vì tôi chưa tính xong món nợ ở trường cũ. Tôi còn chưa trừng phạt thằng Oda vì dám nói tôi trắng như con búp bê của em gái nó. Trông bà Manami mà xem, tôi đen xì xì í chứ . Cả thằng Tatsuo, tôi còn chưa xử nó vì cái tội véo cho hai má tôi đỏ ửng lên trong lúc tôi ngủ trưa, nó lại còn bảo hai má tôi như hai cái bánh bao mẹ nó hay làm để bán. Gì chứ?? Mắt nó có vấn đề à. Bánh bao nó to thế này này ( xòe tay ra) còn má tôi chỉ có từng này thôi ( chụm tay lại). Cả bọn thằng Shinta nhiều lần nhét mấy hòn bi ve vào hộp cơm nhằm làm gãy cái răng khểnh của tôi nữa. Đúng là bọn ác độc. Bọn con gái chúng nó đâu có ghét tôi, thế mà lũ con trai cứ tìm mọi cách phá tôi. Tôi phải trả thù tất cả bọn chúng. Vậy mà khi tôi vừa nghĩ ra cách thì đã phải chuyển trường. Ko bực mới sợ !!!!! Bây giờ mà chuyển trường thể nào tụi nó cũng cho là tôi sợ nên phải nghỉ học. Còn lâu nhé !! Ôi, nhưng dù sao bố mẹ tôi cũng đã quyết định rồi.

Hôm nay là ngày đầu tiên ở trường mới. Chán ko chịu được. Ai cũng nhìn tôi soi mói. Nhìn gì chứ?? Người ta cũng hai con mắt một cái miệng như tôi thôi, có gì đáng nhìn ???? Mấy con nhỏ mặt đầy tàn nhang ngồi bàn đầu chăm chú ngó tôi. Khó chịu chết được !! Ông thầy sau khi giới thiệu tôi với lớp thì xếp cho tôi ngồi ở hàng ghế thứ 3 vì lí do "em hơi nhỏ con". Đáng ghét!! Tôi cao hơn thằng Oda những hai đốt ngón tay mà bảo tôi nhỏ con à? Nó là thằng lùn nhất lớp, tôi "nhỏ con" mà cao hơn nó hả???? Từ lúc đó tôi biết ông thầy ko ưa tôi.

Vừa ngồi vào chổ bọn nó ( lũ bạn cùng lớp í) xúm lại hỏi đủ thứ, mà toàn những câu ngớ ngẫn mới điên chứ !! Nào là " Cậu là học sinh mới à? " , rồi lại "Cậu mới chuyển trường à?" v.v và v.v... Ngốc không thể tả. Ông thầy kia chả phải mới nói xong còn gì ?? Con bé bàn trên way xuống nhìn tôi, cười nhe cái hàm răng sún và hỏi:" Cậu tên gì?" Tôi giả vờ nhìn ra cửa sổ như ko nghe thấy. Rõ ngốc, cái bảng tên gắn chình ình trên ngực áo, ko thấy sao còn hỏi? Một nhỏ khác lại hỏi :" Từ nay cậu sẽ học chung với chúng tớ đúng ko?" Lạy Chúa, từ giây phút đó tôi thề là sau này sẽ ko lấy vợ, hoặc có thì cũng ko phải là những đứa con gái chuyên hỏi những câu ngớ ngẩn thế. Mà hình như sau năm mẹ tôi sinh ra thì trên đời ko còn lấy 1 đứa con gái nào thông minh nữa. Mà ko nói về cái lũ ngốc đó nữa.Đúng là một ngày bực bội !!

Kasumi
23-04-2006, 06:27 PM
À, trong lớp tôi có một thằng nhóc kì lạ. Nó học chung lớp với tôi nhưng ko hiểu sao có một vài đứa lại gọi nó là "anh". Hay tên nó là "anh"? Cái tên gì nghe kì chết được. Tôi có nói nó là 1 người kì lạ, đúng, lạ thật đó ! Nó suốt ngày toe toét cười, may mà ko có cái răng sún nào !! Ôi, trông nó kìa, cười nhìn mà nhe hết cả hàm răng, hai con mắt thì híp lại, phát ghét !! Tự nhiên tôi lại nghĩ mình sẽ không chơi với đứa nào giống như thế !!

Bỗng, thằng nhóc , miệng vẫn giữ nguyên cái nụ cười đáng ghét, mon men lại gần tôi. Mặt tôi có dính gì hay là buồn cười lắm sao???? Nó đặt hộp cơm xuống bàn ( à wên ko nói , bây giờ là giờ nghỉ trưa), nhìn tôi, nói:

- Tớ ngồi đây nhé!

Ơ, lạ cái tên nhóc này, nó đã ngồi xuống rồi đấy thôi ?? Nó nói tiếp :

- Tên tớ là Ryohei, chào cậu Ogata.

Tôi liếc nhìn cái bẳng tên của nó. Ủa, tên Chiba mà, sao lại nói là Ryohei? Như hiểu được thắc mắc của tôi, nó giải thíc :

- Tớ thíc mọi người gọi tớ là Ryohei! Mọi người đều là bạn nên gọi Chiba thì xa cách lắm !! Cậu muốn tớ gọi cậu là gì ??

Tôi nhìn vẻ mặt lúc giải thíc của nó. Một vẻ rạng rỡ làm tôi thấy ghét. Tôi trả lời ( câu nói đầu tiên trong ngày):

- Tớ là Ogata, chào cậu!

Nó lại cười với tôi. Tôi thấy hơi bực mình. Cười gì chứ nhóc ?? Tôi nghĩ thì nghĩ thế thôi, chứ ko nói ra, tôi vốn là đứa rất tiết kiệm lời nói mà. Ngược với tôi, từ nãy giờ, tên nhóc đó cứ huyên thuyên:

- Cậu nó nghe một vài bạn gọi tớ là "anh" ko? Vì tớ lớn hơn mọi người 1 tuổi, nhưng học trễ một năm. Tớ đã bảo là cứ gọi tớ là Ryohei nhưng có vài bạn lại thíc gọi là "anh" hơn. Cậu cứ gọi tớ là Ryohei nhé !!

Nói thừa, có muốn ta đây gọi bằng "anh" cũng ko được đâu nhá!!!! Tôi ngồi yên nghe nó nói suốt buổi. Nó nhìu chuyện thật đấy. Cho nó là em của bà Manami mới đúng !! Suốt buổi tôi chẳng hỏi gì mà cũng biết nhà nó ở gần trường,nhà gồm bố, mẹ và một bà chị, còn biết nhà nó có nuôi bao nhiêu con chó và tên từng con nữa chứ, còn nhiều, nhiều lắm mà tôi ko sao nhớ hết. Nhớ chi cho mệt !!! Tôi ko ưa nó thật nhưng cũng thấy khâm phục vì nó có thể vừa ăn, vừa nói mà thậm chí là vừa cười. Tôi thì tôi chịu.

Ngày đầu tiên ở trường mới của tôi là thế. Suốt buổi cơm trưa phải nghe chuyện của tên nhóc ấy. Tôi mà bị đau bao tử thì nó ko yên với tôi.

Mấy ngày tiếp theo cũng chả có gì tiến triển. Cái mặt đáng ghét của nó nhìn mãi cũng wen. Mà nó cũng quái, thấy tôi ko nói gì nên ngày nào cũng sang ngồi ăn với tôi. Một lần, nó hỏi:

- Sao cậu ko nói chuyện với tớ ? Lúc nào cũng chỉ có mình tớ nói! Cậu ghét tớ à? Mà cũng ko thấy cậu nói chuyện với ai hết !!?

Giá mà tôi có thể nói :" Ừ đấy, tớ ghét cậu vì cậu nói tranh hết cả phần của tớ". Nhưng nhìn thấy cái vẻ mặt tồi tội đáng ghét của nó tôi lại thôi, ko nói ra. Nó tiếp:

- Cậu ít nói thật đấy! Cậu ko thấy buồn à?

Buồn nỗi gì khi cứ bị nó làm phiền. Tôi lắc đầu:

- Tớ ko thíc nói chuyện vì ko có ai cùng sở thíc để nói....

Mắt nó sáng rực lên:

- Thế sở thíc của cậu là gì? Cậu muốn nói chuyện gì?

À...à... nó đang điều tra tôi đây. Còn lâu nhé! Thấy tôi ko đáp, nó lại tiếp:

- Cậu thíc siêu nhân hột vịt muối chứ? Cậu đã gặp anh ấy chưa? Có lần tớ được chụp ảnh chung với anh ấy rồi, với cả gia đình siêu nhân nữa cơ !!!!

Lạy Chúa, xém nữa là tôi fun hết cơm vô mặt nó. Mấy tuổi rồi mà còn thíc siêu nhân hột vịt muối chứ??? Đúng là đồ ngốc. Tôi phì cười. Mắt nó lại sáng lên một lần nữa.

- Ah, cậu có răng khểnh à? Lần đầu tiên tớ thấy cậu cười. Trông rất.... Ôi, giá mà tớ có cái răng khểnh giống cậu nhỉ. Có thì tớ sẽ cười suốt ngày mất.

Tôi đưa tay bụm chặt miệng ko thì cơm lại fun ra. Không có răng khểnh nó đã toe toét suốt rồi, có nữa thì nó sẽ cười đến rách miệng ra mất. Nghĩ đến cảnh đó tự nhiên tôi thấy hả hê và ko sao nhịn được cười. Lần đầu tiên tôi gặp 1 đứa ngốc như nó. Nó vẫn tiếp tục cười, những nụ cười thíc thú hiện rõ trên khuôn mặt, hai mắt nó sáng rực.

****************************

Xong, hết chap 1 ^^ Ai đó cho ý kiến rồi post tiếp, post rồi ko ai đọc thì phí :D

kuku_chan
24-04-2006, 12:14 PM
òi, sis kachan seo mà cho Ryo của em nói nhìu thía ^^, lại ngây thơ nữa, yêu quá. Ryu xinh thía mà, đâu đến nỗi đâu, sao anh lại nghĩ vậy TT_TT .mà fic của sis dc đấy. bravo!!! cố lên, đang chờ sis post típ đây. Tò mò gặp keichan ^^

Kasumi
24-04-2006, 12:49 PM
thz Kuku, vì fic ko có tình củm nên cứ sợ chán ^^ fic này kể chuyện mí anh từ nhỏ đến lớn :D sis khai thác một khía cạnh khác hồn nhiên hơn về tính cách của các anh. Sẽ sớm được gặp Kei thôi, trong 1 vài chap tới, hiện tại thì sis chưa viết được nhiều, lần đầu mà ^^

hanhstupid
24-04-2006, 02:49 PM
em không khoái đọc truyện mà không có tình cảm lắm,nhưng sẽ đọc,vì sis mà ,thế nên sis cũng phải đọc của nhà em,mà không cho keichan xuât hiện nhanh đi sis,đọc fic của sis tấu không chịu được,đọc buồn cười vỡ bụng,hay .................cố gắng cho keita xuất hiện nhé

jewelry_flower
24-04-2006, 05:22 PM
Em cũng ủng hộ, em mong chờ phần tiếp theo đấy, nhưng mà em nghĩ, cũng đúng đấy chứ, đúng với tính cách của anh trai hồi xưa^^

Kasumi
24-04-2006, 06:43 PM
@Hạnh:Sis thíc cái gì nó dzui dzui í ^^ Mỗi người một sở thíc ha ^^
@JF: cám ơn babe, sis có lấy 1 chút ít tính cách của Ryu và cường điệu hóa nó lên 1 tí, thấy cũng hơi oan cho anh ^^

Mới viết xong chap 2 , tự nhận xét là thấy chap này hơi chán, đúng là mình ko có khiếu viết văn >____<

Chap 2

Đến là khổ vì bà chị của tôi. Bà Manami í mà. Hy vọng là các bạn còn nhớ tên bà ấy. Mà quên đi cũng được, chẳng sao. Mới chuyển trường mà không hiểu sao bà ấy wen đâu lắm bạn thế. Dẫn cả về nhà, xực hết quà vặt trong tủ lạnh, xực luôn cả phần của người ta. Ghét, ghét, ghét. Làm khổ tôi bây giờ bị mẹ sai ra siêu thị mua trứng cho bữa tối. Sao tôi ghét bà chị của tôi đến thế. Ghét luôn cả cái siêu thị, gì mà đông khách wá vầy nè, bắt người ta đợi lâu wá chừng. Đã vậy còn bị mấy bà to con lấn muốn xẹp ruột luôn. Hoàn cảnh lúc đó tự nhiên làm tôi nhớ đến câu nói của ông thầy chủ nhiệm :" em hơi nhỏ con", "em hơi nhỏ con", "em hơi nhỏ con". Câu nói cứ ong ong trong đầu, khó chịu chết được. Tôi có làm gì đâu mà lão thầy ghét tôi đến thế. Đợi chen mua có tí trứng mà muốn sút hết mấy cân. Ghét wá, sao tôi ghét tất cả mọi thứ thế nhỉ ?! Ủa? thằng nhóc, nó làm gì mà dán mặt vào cửa kính hàng người ta vậy trời? Tôi định đi luôn nhưng thấy hơi tò mò. Muốn hỏi nhưng lại thôi, vì tôi là người ít nói mà!! Tôi đứng sau lưng nó nên cái mặt ngu ngu của tôi hắt lên trên kính làm nó phát hiện ra. Thằng nhóc thình lình way phắt người lại khiến tôi giật thót, suýt nữa là rơi bịch trứng. Nó mở cặp mắt hết công suất nhìn tôi:

- Ogata? Cậu đi đâu đấy?

Tôi giơ bịch trứng lên thay cho câu trả lời. Nó tiếp:

- Cậu ko hỏi tớ đang làm gì à?

Tôi suy nghĩ, chưa biết nên nói gì thì "bốp". Một hòn đá bay đến làm cái bịch trứng trên tay tôi bể tan tành. Tôi way lại nhìn mới biết tác giả là bọn thằng Oda, Shinta và Tatsuo. Thằng Shinta lên tiếng trước:

- Tao đã nói là thằng Ogata mà !!!! Nhìn từ xa cũng biết là nó, cái mặt trắng trắng, hai cái má bánh bao với cặp chân ngắn ngủn, còn ai khác ngoài thằng Ogata chứ ...ha ha ha...

Thằng Oda tiếp:

- Bạn mới của mày hả Ogata? - nó hất hàm nhìn về phía thằng nhóc và nói - Mày đừng chơi với nó, nó chỉ thíc chơi với con gái thôi, nó ko chơi với con trai đâu !! ha ha ha

Bọn nó cùng cười ha hả chọc tức tôi, lại còn ném đá bọn tôi nữa. Lúc này, thằng nhóc mới lên tiếng:

- Bọn nào vậy Ogata? Sao tụi nó ném đá chúng ta?

- Ném tớ chứ ko phải "chúng ta".

Tôi tức điên lên dùng hết sức ném cái bịch trứng vỡ vào mặt chúng. Thằng Shinta cũng điên lên, nó lao về phía tôi... Lúc đó, tôi chẳng còn biết gì nữa, tôi nhắm tịt mắt lại, ko thấy cũng ko nghe gì, chỉ biết lấy hết sức mà đấm, mà đá về phía trước. Cũng ko nhớ là đến bao lâu tôi mới từ từ he hé mắt: Bọn nó nằm lăn way dưới đất. Thằng nhóc thì thở hổn hển, mặt có mấy chổ sưng vù lên. Bọn thằng Oda trông còn tệ hơn. Nhất là thằng Shinta, máu mũi chảy tùm lum. Thằng Tatsuo thì mếu máo khóc trông cái mặt đần ko chịu được. Oda là đứa lì nhất đám mà lúc này mặt mũi cũng tái mét. Ba thằng vừa lồm cồm bò dậy thì cũng chạy biến luôn, chẳng nói thêm câu nào. Tôi hoang mang chưa hiểu gì thì nghe tiếng thằng nhóc ngồi phịch xuống đất. Tôi ngồi xuống gần nó buột miệng hỏi:

- Cậu có sao ko?

Nó nhe răng cười:

- Hơi ê ê 1 tí. Còn cậu ? Tay cậu ko sao đấy chứ?

- Tớ á? Tớ ko sao hết? Sao chẳng thấy tay đau tẹo nào!

Thằng nhóc vừa nói vừa thở ra, nó có vẻ rất mệt:

- Cũng nhờ cậu cứ đấm gió liên tục... cũng may...

Tôi ngớ cái mặt ra, thấy hơi quê quê. Nhưng cũng đúng, tôi có đánh nhau bao giờ đâu nên ko trách tôi được. Nhìn cái vẻ mệt mỏi của nó tự nhiên thấy tội tội. Dù sao là cũng do tôi. Nó có thể bỏ đi ko thèm wan tâm mà...

- Sao cậu lại đánh bọn nó? - tôi hỏi

- Vì bọn nó đánh cậu?

- Đánh tớ chớ có đánh cậu đâu? Đâu liên can đến cậu?

- Sao lại ko liên can, cậu là bạn tớ mà!

Tôi nhìn nó, nhìn chăm chăm. Những cảm giác khó chịu lắng dần xuống. Khó hiểu thật! Thằng nhóc phủi quần đứng dậy, nó nói:

- Trứng của cậu bể hết rồi !!

Tôi giật mình:

- Ôi thôi chết!! Làm sao đây !!? Về tay ko thế nào cũng bị mẹ cho 1 trận !!

Thằng nhóc mím môi suy nghĩ 1 lát rồi nói:

- Ở nhà tớ còn nhiều trứng lắm, cậu cứ đến lấy !!!!

- Nhưng mẹ cậu sẽ...

- Không sao, nếu mẹ tớ hỏi thì tớ nói tớ ăn rồi !! Vả lại có vài quả, ko sao đâu...

Tôi chần chừ chưa biết tính sao thì thằng nhóc lại giục. Đúng là trên đời này ko ai ngốc bằng nó. Tôi nói:

- Tớ chỉ mượn thôi, tớ sẽ để dành tiền và trả lại sau!

- Ừ, sao cũng được !! Thế bây giờ đến nhà tớ lấy trứng nhé?

- Ừ !

Kasumi
24-04-2006, 06:44 PM
Mặt mày nó hớn hở trở lại tuy chốc chốc nó vẫn suýt xoa vì mấy vết thương trên mặt đã dần chuyển thành màu tím.

- Về nhà mà mẹ cậu hỏi về vết thương thì làm thế nào?- tôi lo lắng hỏi.

- Ko sao, tớ hay bị thương thế này lắm. Đừng lo! Ogata ko sao thì tốt rồi !! Mặt cậu mà để bị thương thì...

Nó nói đến đó thì cười khúc khích. Tôi cũng biết vế sau là gì nên ko hỏi, mặt mà để bị thương thì kinh lắm. Nhưng nó thì khác, mặt có vài chổ bầm nhưng nhìn vẫn đẹp trai. Đừng có hiểu lầm í tôi nhé !!! So với mấy đứa trong lớp thì nó đẹp trai nhất còn gì?! Tôi lại là đứa xấu nhất. Thấy nó đẹp thì khen thôi, đừng có mà nghĩ linh tinh đấy.

- Ogata, cậu có sợ chó ko?

- Không, nhà tớ cũng nuôi chó, giống chó phóc màu trắng, xinh cực ! Mà sao cậu hỏi thế?

- Vì nhà tớ nuôi chó nên phải hỏi trước !!

- Tớ ko vào nhà cậu đâu, chỉ đứng ngoài thôi, cậu vào lấy trứng rồi đưa ra cho tớ, về trễ mẹ tớ la...

- Cũng được. Ah, đến rồi! Nhà tớ đấy!

Tôi nhìn theo hướng chỉ tay của thằng nhóc, thấy trước nhà có 1 cô đang đứng quét sân, chắc là mẹ nó, giống phết. Vừa thấy nó, mẹ nó đã hốt hoảng:

- Mặt con lại sao nữa rồi? Lại nhảy nhót nữa chứ gì?

- Không sao đâu mẹ, bôi thuốc là khỏi liền ấy mà !

- Đến là khổ với con, bao nhiêu thứ ko thíc, lại thíc chi mấy trò nguy hiểm thế ko biết?

Nghe loáng thoáng nên tôi cũng ko hiểu đầu đuôi câu chuyện là mấy. Tôi đứng đợi 1 lát thì nó trở ra, miệng cười tươi rói:

- Trứng của cậu đây Ogata, mẹ tớ ko biết đâu.

- Sau này tớ nhất định sẽ trả! Cám ơn cậu Ryohei !!!

Cậu ấy cười tươi hơn sau câu nói của tôi. Tự nhiên bây giờ lại thíc thấy cậu ấy cười. Lạ thật!!

- Ryohei này, cậu.... có nhớ đã nói gì với tớ trong ngày đầu tiên tớ chuyển trường ko?

Ryohei gãi đầu:

- Hôm ấy... tớ đã nói rất nhiều câu... cậu muốn nói đến câu nào?

- Những câu đầu tiên ấy!

- Câu đầu tiên á? Là câu :" Tớ ngồi đây nhé!"

- Ko, câu sau câu ấy cơ!!

- Thì là câu :" Tên tớ là Ryohei, chào cậu..."

Tôi gật đầu lia lịa:

- Đúng đúng đúng... là câu ấy!

Tôi thích thú khi cậu ấy vẫn còn nhớ. Rồi tôi nhìn thẳng vào Ryohei, cười với cậu ấy và nói:

- Tớ là Ryuichi, chào cậu Ryohei !!!!!! Rất vui được làm bạn với cậu !!

Ryohei tròn con mắt nhìn tôi đăm đăm. Cái mặt vẫn cứ ngố như vậy chứ ko khá hơn chút nào. Tôi tiếp:

- Cậu ko muốn làm bạn với tớ à???

- Không phải !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Cậu ấy hét toáng lên, vừa xua tay vừa lắc đầu nguầy nguậy:

- Tớ rất vui khi cậu chịu làm bạn với tớ !! Cám ơn cậu O... à ko ...Ryuichi !!

- Tớ cám ơn cậu mới phải! Cậu ... có muốn đến nhà tớ chơi ko?

- Có chứ !

Ryohei vừa nói vừa nhảy cẩng lên. Vừa dứt câu là cậu ấy kéo tay tôi đi luôn.

- Này, ko xin phép mẹ cậu à? - tôi hỏi

- Ko sao, chỉ cần tớ về nhà trước giờ đi ngủ là được !!!

- Cậu sướng thật đấy, thíc đi đâu thì đi !! Ơ, cậu kéo tớ đi đâu mà nhanh thế??

- Thì về nhà cậu?? Cậu chẳng nói thế còn gì?

- Cậu biết nhà tớ ở đâu à?

- Ừ nhỉ?...- Ryohei khựng lại, gãi gãi đầu rồi cười trừ - Tớ ko biết, cậu dẫn đường trước đi !!

- Rõ ngốc!!

Tôi nói rồi kéo tay Ryohei cùng chạy. Chạy rất nhanh nhưng ko nghe tiếng gió ù bên tai, chỉ có tiếng cười khanh khách của cậu ấy. Sao mà thíc cười thế ko biết !!!!????

*****************************

Dzị là xong chap 2, tạm thời mới viết đến đó ^^ Ngẫu hứng mà...
Phóng chữ to cho nó dễ đọc, đọc cái này biết thêm chút ít về mấy anh và về Nhật chẳng hạn như trong trường học cũng như giao tiếp người ta chỉ gọi họ của nhau, khi ai đó cho phép bạn gọi tên thật của họ thì chứng tỏ người ta rất wí bạn, và việc mời 1 người về nhà cũng chứng tỏ tình bạn của mình với người ta. Càng lúc càng thấy hai pé Ryu-Ryo dễ xương ^^ ( tự khen tf của mình :big_smile )
Chưa biết bao giờ pé Kei xuất hiện, yên tâm là pé nào cũng dễ xương cả vì vốn dĩ là dzị mờ.
Còn 1 điểm nữa là Ka là người Nam nên viết theo văn người Bắc có vài chổ dùng từ chắc chưa đúng :D thông cảm.

yabuchin
25-04-2006, 11:25 AM
Fic vui lắm sis à, viết fic dạng POV khó lắm nhưng tại sis hiểu rõ tính cách của Ryu nên đọc hay lắm, đúng là cái tính quậy quậy của Ryu ^^
Hồi sáng này em vừa... đánh răng vừa nghĩ ra một cốt truyện. Chỉ có Ryu với Ryo thôi, chỉ một chap thôi nhưng chưa viết được vì... lười. Nhưng em sẽ cố xem sao ^^

Kasumi
26-04-2006, 10:09 PM
Thz Yabuchin, đúng là thể loại này hơi khó nhìu lúc nhìn lại thấy toàn mí cái vớ vẩn ko hà :( Ko biết mấy chap tới sẽ ra sao, chắc càng lúc càng chán vì nó như 1 câu chuyện hàng ngày bình thường, ko có diễn biến gây cấn, ko cao trào cụ thể...

Chap 3:


Lần đầu tiên tôi dẫn Ryohei về nhà. Cậu ấy có vẻ rất vui. Đây cũng là lần đầu tôi dẫn bạn về chơi. Tôi cũng vui. Ghét một cái là vừa đến cửa đã gặp ngay bà chị khó ưa. Manami đanh mặt nhìn tôi định quát lên nhưng vừa thoáng thấy Ryohei lấp ló sau lưng tôi là bà ấy đổi giọng ngay, mặt giãn ra còn giọng nói thì nhỏ nhẹ ác:

- Ồ, cậu bé xinh đẹp này là ai đây ?? Bạn của em hả Ryuichi?

Suýt nữa thì bật ngửa bởi câu nói của bà ấy, giá mà cũng có lúc bà chị tôi nói về em trai mình như vậy. Tôi lườm bà chị, nói:

- Ko lẽ em dẫn bạn chị về chơi?

Bà chị độc ác thuận tay cốc cho tôi 1 cái :

- Nói năng với chị như thế đó hả? Trứng đâu hết rồi? Làm bể hết rồi chứ gì?

- Này này này !!! - tôi dí bịch trứng vào người bà chị và hét lên.

Manami nói như ra lệnh:

- Vào bếp đưa cho mẹ ngay !

Tôi giẫy nẫy đi vào trong. Hứ! bà này già rồi còn bày đặt. Đừng có mà làm gì với Ryohei của tôi đấy nhá! À không, ý tôi là đừng có làm gì với Ryohei-bạn của tôi. Đoạn tiếp theo đây thì tôi đang có mặt ở trong bếp chịu sự chất vấn của mẹ vì đi mua trứng gì mà đi luôn cả buổi, nên ko biết tình hình của Ryohei nhưng sau này có nghe kể lại. Lúc tôi vào bếp, bà chị tấn công Ryohei liền:

- Em là bạn cùng lớp với Ryuichi hả?

- Dạ! - cậu ấy ngoan ngoãn đáp

Thế là hỏng, với pà chị của tôi thì đừng bao giờ tỏ ra là 1 đứa hiền lành. Như tôi mà còn bị ăn hiếp hoài thì... chết chết chết, tội nghiệp Ryohei.

- Em tên gì? - Manami hỏi

- Em là....

- À khoan... để chị đoán nhé !! - bà chị trầm ngâm ra chiều suy nghĩ rồi cười nham hiểm, nói - Em là Ryohei, Chiba Ryohei đúng ko??

Ryohei tròn mắt nhìn bà chị tôi:

- Sao chị biết ạ? Nãy giờ Ryuichi đâu có gọi tên em?

Bà chị cười tinh wái:

- Chà chà... nó cho em gọi nó là Ryuichi rồi cơ à????

Ryohei lại gật gật đầu 1 cách ngoan ngoãn. Bà chị nhìn wanh quất xem có tôi ko rồi nói khẻ bên tai Ryohei:

- Từ lúc vào đây Ryuichi chưa gọi tên em, nhưng từ hồi chuyển trường, trong bữa cơm nào nó cũng nhắc đến 1 cậu bạn đặc biệt trong lớp, nó huyên thuyên suốt bữa ăn và ko cho ai nói xen vào. Thằng nhóc đó lúc nào cũng giả vờ làm những việc trái mới suy nghĩ của nó. Nó mà nói nhiều về ai thì chắc chắn là rất thíc người đó. Cho nên thấy nó dẫn bạn về nhà thì chị chỉ nghĩ đến cậu bé tên Chiba Ryohei thôi.

- Thật ạ? - Ryohei cười thíc thú - Cậu ấy kì lạ thật!!!

- Nó á? Kì wái thì đúng !! Chơi với nó rồi em sẽ biết !!

Vừa lúc ấy thì tôi bước ra, chẳng biết gì, chỉ thấy hai người chụm lại thì thà thì thầm rồi cười khúc khích. Biết ngay là chẳng nói gì tốt đẹp về tôi đâu.

Thấy tôi ra, bà chị mới thôi ko cười nữa rồi bỏ đi chổ khác luôn. Ko thèm wan tâm, tôi dẫn Ryohei đi tham wan phòng của mình. Lúc đó ko biết bà chị tôi tiêm nhiễm những gì cho Ryohei mà thỉnh thoảng lại thấy cậu ấy nhìn tôi tủm tỉm cười bí hiểm. Ryohei bảo là thíc các đồ vật trong phòng tôi nhưng lại chê là hơi bừa bộn tí. Từ khi lên cấp II mẹ ko dọn phòng cho tôi nữa mà tôi cũng chẳng muốn ai động vào đồ của mình. Nhiều thứ bí mật lắm!!!!!!!!.

Ryohei chỉ tay vào cây guitar trong góc phòng, nói:

- Cậu biết chơi guitar à ?

- Ừm...1 chút - tôi đáp - Bố tớ là nhạc công, mỗi khi bố rảnh tớ hay theo học lóm 1 ít. Cậu có thíc ko?

- Thích! Cậu dạy lại cho tớ đi !!

- Tớ cũng chưa biết nhiều... nhưng học được gì thì nói cho cậu vậy....
Rồi tôi bày cho cậu ấy cách bấm mấy nốt đơn giản. Ryohei thíc lắm.

Tôi bắt đầu chơi thân với Ryohei. Rất thân là đằng khác. Cậu ấy bảo tôi ko ít nói như cậu ấy nghĩ. Dù sao thì cũng ko nhiều bằng cậu ấy được. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện linh tinh trên đời.

- Lớn lên cậu muốn làm gì hả Ryuichi?

- Tớ muốn trở thành nhạc công giống bố tớ ! Còn cậu?

- Tớ muốn trở thành vũ sư!

- Vũ sư á? Vũ sư là cái gì?

- Vũ sư tức là người dạy nhảy í!

- Dạy nhảy?? - tôi vừa nói vừa bụm miệng cười.

Ryohei xua tay:

- Ko phải là dạy cho những điệu nhảy truyền thống như trên Tv đâu.


***********************


Chưa type xong nhưng bị bắt đi ngủ vì đang bệnh :( mới 9h :((

zuany
27-04-2006, 02:30 PM
Truyện dễ thương quá Kachan :D. Ryo trong này cute cực kì, Ryu thì quậy mà lại hơi bị meanie XP. Nhưng cả 2 đáng iu lắm (Keichan đâu rồi ấy nhỉ TT_TT)
Kachan post sớm tiếp nhé.

PS: sis thấy chữ thường màu đen là dễ đọc nhất, chữ bự đọc nhức mắt lắm.

chiisai_kaba
27-04-2006, 07:42 PM
:gem2: đứt ruột mất rùi, công nhận kasu tếu thật đó, nhưng hông hỉu sao, đọc xong một lúc là wên mất hà, tiếp tục phát triển nha, để pà con còn được cười nữa chứ.

Kasumi
06-05-2006, 11:39 PM
tiếp theo Chap 3

***************

-Thế thì là gì? – tôi lại hỏi

- Là vũ sư hiphop ấy !

Thấy tôi vẫn tròn mắt, Ryohei giải thích thêm:

- Hiphop là tên 1 thể loại nhạc. Nói thế nào nhỉ … À, hiphop là thế này….

Nói rồi cậu ấy đứng bật dậy, cậu ấy vừa nhảy vừa giải thíc từ từ cho tôi hiểu. Những động tác vừa mềm dẻo, dứt khoát nhưng mạnh mẽ ấy đột nhiên thu hút tôi. Tôi say sưa nhìn theo từng bước nhảy của cậu ấy. Thình lình, Ryohei trượt chân ngã ngửa xuống nền.

- Cậu ko sao chứ? – tôi hoảng hốt hỏi.

- Ko… ko sao…tức wá, hôm wa tớ vừa nhảy được bài này mà !! - cậu ấy nhăn nhó rồi lồm cồm bò dậy.

- Trông thì đơn giản nhưng hoá ra lại khó, cậu nhỉ… - tôi nói.

- Ừ, khó lắm. Tớ bị thương hoài.

- Cậu…. thíc môn này đến thế à?

Ryohei nhìn tôi, cậu ấy cười và bắt đầu nói tỉ mỉ hơn về hiphop. Tôi nhớ lại và hiểu ra câu chuyện giữa mẹ con Ryohei vào cái lần đầu tiên đến nhà cậu ấy. Tôi cũng biết lí do tại sao Ryohei đứng chết trân trứơc 1 cửa hàng quần áo gần siêu thị. Cậu ấy đứng nhìn say sưa mấy cái mũ "phong cách hiphop" ( nguyên văn bởi Ryohei).

Dần dần, giữa chúng tôi có nhiều điểm chung hơn. Những lúc rảnh, cậu ấy đến nhà tôi học guitar, còn tôi thì sang cậu ấy học nhảy. Chúng tôi học đàn và nhảy còn chăm hơn đi học trên lớp. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn bùng học. Tôi nhớ ngày Ryohei mua được cái mũ đầu tiên bằng tiền để dành , cậu ấy vui phát điên lên và cười toe toét suốt thậm chí cứ đội nó hoài. Cậu ấy còn nghỉ học 2 ngày vì vào lớp thì ko được đội mũ trong khi cậu ấy cứ muốn đội mãi, hại tôi cũng nghỉ theo. Hai đứa ra sân bóng chày ngồi tán dóc cho đến giờ tan học. Bây giờ thì bộ sưu tập mũ của cậu ấy cũng đáng nể rồi.

Dần về sau, chúng tôi còn tập tành đọc rap. Lúc đầu, cứ vừa mở miệng là hai đứa lại nhìn nhau mà ôm bụng cười lăn lóc, ngượng mồm lắm. Mãi rồi cũng wen, chúng tôi đã phải cố gắng rất nhiều. Mỗi lần tập mệt là lại nằm lăn ra nói chuyện :

- Lớn lên, cậu muốn đi đâu nhất hả Ryohei?

- Tớ muốn đi Châu Phi.

- Châu Phi á? Xa lắm… nhưng sao cậu lại muốn đến đó ?

- Tớ ko ngại xa. Châu Phi là wê hương của hiphop mà. Chỉ cần là nơi mình thật sự muốn đến thì đâu cũng gần !!! Còn cậu??

- Tớ cũng ko biết… nhưng có lẽ tớ sẽ lên Tokyo. Cậu sẽ nổi tiếng khắp Châu Phi, còn tớ sẽ chỉ nổi tiếng ở Nhật Bản thôi.

- Vậy… giờ tớ muốn lên Tokyo trước… tớ và cậu sẽ cùng nổi tiếng ở Nhật Bản trước…

- … sau đó tớ sẽ cùng cậu đến Châu Phi và lại nổi tiếng ở đó !!

- Được, được đấy !! – Ryohei nhổm dậy – Chúng ta sẽ mãi mãi là 1 nhóm !!

- Tất nhiên rồi !!! Nhưng nhóm chúng ta là nhóm gì ?

- Thì là ... nhóm nhảy !!

- Chỉ hai người thôi á? Nhóm nhảy thì phải nhiều người, phải là cả một vũ đoàn cơ.

Ryohei trầm ngâm 1 lát, rồi tiếp:

- Thế thì là 1 band hai người vậy. Vừa hát vừa tự nhảy và tự đọc rap luôn.

- Nhưng tớ ko biết hát !!!

- Chúng ta sẽ tập !

Tôi ngần ngừ trước câu nói của Ryohei:

- Nói thật nhé, tớ chỉ hơi thíc thíc nhảy thôi, tớ vẫn thíc guitar và rap nhất !

- Tớ thì lại thíc nhảy nhất, và cũng... chỉ hơi hơi thíc rap và guitar ....

- Thế thì làm sao bây giờ ?????

Nói đến đó thì cả hai cùng im lặng ngồi chống cằm suốt buổi, nghĩ hoài ko ra một biện pháp tốt.

- Hay là thế này... - tôi ngập ngừng

- Thế nào? - Ryohei sốt sắng

- ... chúng ta sẽ tìm thêm 1 người nữa và để cho cậu ấy hát chính, tớ rap và cậu nhảy...

- Cậu thông minh thật đấy Ryuichi !!! Ba người ... số đẹp luôn... lập thành 1 band, chúng ta sẽ nổi tiếng khắp Nhật Bản.

Nói rồi Ryohei bật dậy reo hò ầm ỉ. Tôi cũng vui lắm:

- Ryohei này, thế còn tên nhóm ???

- Ừ nhỉ... nghĩ luôn bây giờ là vừa.... bọn mình ở Sapporo , hay đặt tên nhóm là Sapporo luôn đi !!!

- Thế nhỡ "cậu ta" ko ở Sapporo thì sao?

Ryohei gật gù:

- Cũng đúng... vậy theo cậu thì sao Ryuichi?

- Tớ là Ryuichi, cậu là Ryohei , chúng ta sẽ tìm thêm 1 cậu có tên bắt đầu bằng R nữa và đặt tên cho nhóm là 3R.

- Nhỡ ko có ai như thế thì làm thế nào?

- Chúng ta phải tìm chứ !!!

- Vậy tìm người ở Sapporo đi.

- Ngốc ạ, tên Sapporo chả hay tẹo nào .

- Vậy.... lấy tên 3R hả? "Cậu ta" tên gì nhỉ... Rei, Rin hay Ru nhỉ....

- Tên gì cũng được, miễn có R là đựơc.

- Ừ, cứ quyết định vậy nhé !!! Nhưng, Ryuichi, cậu nghĩ "cậu ấy" sẽ trông như thế nào ???

- "Cậu ta"... phải cao bằng chúng ta hoặc hơn 1 tí thôi thì đội hình mới đẹp. - tôi nói.

- "Cậu ấy" phải hát hay - Ryohei tiếp

- Đúng đúng, và phải hiền lành !!

- "Cậu ấy" phải cười dễ thương như Ryuichi.

- "Cậu ấy" phải vui vẻ như Ryohei

- Nhà "cậu ấy" phải nuôi chó.

Nhiều, nhiều lắm, chúng tôi đã vẽ ra 1 "cậu ấy" với rất nhiều tiêu chuẩn. Nhưng tôi tự hỏi, có ko nhỉ 1 người như thế ??????????????


*******************************

Vậy là xong chap 3, tốc độ chậm kinh >____<

jewelry_flower
07-05-2006, 02:15 PM
Cố lên sis ơi, em đang theo dõi đây, mà sao sis ko dự thi đi, chà, em muốn tranh tìa cùng sis đây^^

Kasumi
07-05-2006, 02:22 PM
cho sis xin... ai tranh nổi với em :D Cái này viết chơi chứ thi thố nỗi gì ^^!
Cám ơn babe wan tâm đến cái fic này ^^

Kasumi
14-05-2006, 08:14 PM
Chap 4

Vậy là chúng tôi đã chơi với nhau được gần hai năm. Suốt hai năm trời mà "cậu ta" vẫn chưa xuất hiện, lâu dần rồi chúng tôi cũng wên bén đi vì trước mắt còn có những chuyện khác quan trọng hơn. À, khoe 1 tí, dạo này chúng tôi thường được khen ở lớp học nhảy của thành phố. Ryohei lúc nào cũng là học viên xuất sắc nhất. Cậu ấy tài năng đã đành lại có niềm đam mê mãnh liệt nên luôn vượt trội. Tôi cũng đam mê vậy, nhưng có lẽ phần tài năng trời phú thì tôi chưa đủ. Nhưng dù sao tôi cũng chỉ thua có mình cậu ấy thôi. Bọn kia á, tôi ăn đứt !!!!

Có một chuyện buồn cười kể cho các bạn nghe thư giản nhé !!! Năm nay chúng tôi học lớp 9, trải wa 3 năm cấp 2 là 3 năm toàn những phiền phức, rắc rối và bực mình. Kể từ khi lên cấp hai, ngăn tủ của chúng tôi lúc nào cũng đầy ắp những lá thư vớ vẩn. Phải công nhận là Ryohei siêng thật, cậu ấy chăm chỉ đọc từng lá thư. Tôi thì tôi chịu. Mở thư ra thấy chi chít chữ là phát hoảng, nói chi đến chuyện đọc. Mà ko đọc cũng biết nội dung, quanh đi quẩn lại cũng toàn các câu đại loại như :"Em rất hâm mộ anh", hoặc "Chúng ta làm bạn nhé!" hay "Em để ý anh lâu lắm rồi!". Rõ vớ vẩn!! Ryohei bảo những lúc bị stress lấy ra đọc cho thư giản, đó là biện pháp tốt. Cậu ấy còn nói đọc 1 lá thư còn hơn xem 10 đĩa phim hài. Thỉnh thoảng, những lúc đọc hết chồng thư cao ngất của mình, Ryohei còn đọc thư hộ tôi. Tôi phát hiện ra cậu ấy có trí nhớ khá tốt. Ryohei nhớ hết tên những con pé đứng trong top gửi nhiều thư nhất. Một lần, sau mấy giờ liền học nhảy, tôi mệt đến mức đầu chỉ còn có thể nghĩ đến món sushi của mẹ, thì Ryohei lại lôi cái đống thư vớ vẩn đó ra. Vẫn như mọi lần, cậu ta cười đến điếc cả tai tôi. Bỗng, cậu ấy nói:

- Ryuichi, có một lá thư của cậu nằm bên tớ này !

Tôi vẫn nằm dài trên sàn:

- Thủ tiêu hộ tớ đi !!

Ryohei nhét lại lá thư vào bao:

- Ủa, lạ nhỉ... ngoài phong bì ghi là "Gửi anh Chiba"...

Rồi cậu ấy lật lại bên trong:

- Ơ hay.. sao trong này lại ghi "Gửi anh Ogata" ????

Lúc này tôi mới nghiêng đầu nhìn sang :

- Bỏ nhầm phong bì à?

- Không, nét chữ như nhau !!

- Hay nhóc này "bắt cá hai tay" ????

Ryohei phì cười:

- Đọc thử xem sao... "Gửi anh Ogata, anh còn nhớ em chứ? Em là Gouri đây."

- Ko nhớ, Gouri nào ??? Ai mà biết !!

- "Em đã gửi rất nhiều thư cho anh nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy anh hồi âm gì cả."

- Có đọc đâu mà hồi âm ...

- "Chắc anh bận lắm nhỉ ???"

- Đương nhiên.

- "Em nghe bạn em bảo, anh và anh Chiba sắp có cuộc thi nhảy toàn Hokkaido"

- Tin tức nhanh nhẹn đấy !!

- "Các anh cố gắng nhé!"

- Chẳng đợi cô phải nhắc.

- "Anh phải giữ gìn sức khỏe đấy"

- Tôi thì lúc nào chả khỏe !!

- Này này này.... - Ryohei hạ bức thư xuống và liếc tôi - Có để cho tớ đọc ko đấy, đừng có xen ngang thế nữa....

- Được được !! - tôi đáp và mím chặt môi tỏ ý là sẽ ko nói chen vào nữa.
Ryohei tiếp tục:

- Đến đâu rồi nhỉ... à "Anh phải giữ gìn sức khỏe đấy ! Cả anh Chiba nữa. Em xin lỗi anh Chiba nhé, vì thư cho anh Ogata mà em lại gửi vào ngăn tủ của anh. Nhưng các chị lớp anh bảo anh Ogata lười đọc thư lắm còn anh thì ngược lại, nên... em liều gửi cho anh, hy vọng anh sẽ kể lại cho anh Ogata nghe nội dung em viết. Mà em cũng chẳng mong anh Ogata hồi âm lại vì hình như các anh chưa hồi âm cho ai bao giờ. Vậy thôi nhé, chào 2 anh. Cám ơn anh Chiba nhiều lắm !!! Tái bút: anh Chiba nói với anh Ogata là nhất định em sẽ đến cổ vũ cho hai anh nên các anh phải cố gắng mà chiến thắng nhé." Hết rồi.

Thấy tôi nằm im ko nói gì. Ryohei hỏi:

- Cậu có nghe tớ đọc ko đấy ?

Tôi vẫn nằm im và tiếp tục mím chặt môi, cậu ấy tiếp:

- Thôi nào, giờ cho phép cậu nói !!!

Tôi phì mạnh ra vì nãy giờ mím lâu wá nên hai môi cứ dính chặt nhau lại:

- Có nghe !!

- Tác giả là nhóc Gouri học lớp dứơi, đúng là người thông minh có khác, cuối cùng cũng có cách làm cậu đọc được thư nhóc ấy.

- Tớ có đọc đâu.

- Nhưng cậu biết nội dung còn gì.

- Còn pé mà thủ đoạn gớm.

- Sao lại nói thế!!? Nhóc này khá đặc biệt. Gouri là người viết thư cho cậu nhiều nhất đấy. Nhưng trong những lá thư nhóc ấy viết chẳng lá nào đề cập đến chuyện kết bạn với cậu cả. Toàn là thư hỏi thăm sức khỏe và động viên cậu thôi.

- Cậu nhớ tốt thật đấy !!

- Ừm, vì nhóc ấy viết thư hay lắm, chữ lại đẹp, học sinh giỏi có khác...

- Cậu biết nhiều thật đấy!!! - tôi ngạc nhiên thốt lên

- Đâu ai là ko biết nhóc ấy. Học giỏi có tiếng mà !!!

- Sao tớ ko biết nhỉ ????

- Cậu thì nói làm gì ! - Ryohei lại liếc tôi - Cậu có bao giờ để ý đến cái gì đâu ??

- Sao ko chứ? Tớ để ý đến guitar, hiphop và Ryohei !!!

Ryohei phì cười:

- Giờ mới biết nói chuyện với Ryuichi còn hơn đọc 10 bức thư....mà nhóc Gouri đó cái gì cũng tốt chỉ mỗi tội hơi... tưng tửng 1 tí !!!!

- Tửng tửng á ??? Tưng tửng thế nào?

- Có lẽ là do học chăm wá nên mắt phải đeo hai cái đít chai dày khủng khiếp. Dáng đi cũng hơi khác người, lúc nào cũng cuối gằm mặt xuống đất. Chỉ khi nào trông thấy Ryuichi thì mới hơi ngẩng lên 1 tí.

- Này.. vừa phải thôi nhé !!!! Mà cậu biết rõ nhỉ ????

- Tại nhóc ấy đặc biệt wá nên tớ mới có ấn tượng....

Nói đến đó thì thầy dạy nhảy của chúng tôi vào, thầy nói:

- Tin vui đây, sắp tới có một cuộc thi khá qui mô của Pony Canyon dành cho lứa tuổi học sinh với mục đích phát hiện các tài năng trẻ. Hai em có hứng thú ko???

Ryohei hớn hở:

- Cụ thể ra sao hả thầy?

- Nội dung thi là năng khiếu về âm nhạc, đủ mọi hình thức, các em có thể hát, nhảy, rap hoặc cả 3 nếu muốn. Chỉ cần thể hiện cho ban giám khảo thấy năng khiếu của các em về âm nhạc.

- Nhưng còn cuộc thi toàn thành sắp tới ạ??? - tôi hỏi

- Lo gì !! Bây giờ là tháng 10, các em cứ lo cho cuộc thi ở Hokkaido vào cuối năm. Khoảng tháng 3 thì cuộc thi của Pony Canyon bắt đầu. Thực sự thì thời gian hơi gấp nhưng tôi tin vào khả năng của hai em. Hơn nữa, nếu giành được giải tại Hokkaido thì các em sẽ có nhiều lợi thế hơn. À phải , hôm nọ nghe hai đứa nói chuyện là muốn lên Tokyo à ??? Cơ hội đây, 3 người đoạt giải cao nhất sẽ được lên Tokyo bồi dưỡng tài năng.

- Tokyo ???

Chúng tôi đồng thanh và bất giác nhìn nhau, tôi biết Ryohei đang nghĩ gì và tin chắc cậu ấy cũng hiểu ý tôi.

Vậy là kế hoạch cho những cuộc thi được lập ra. Thời gian biểu của chúng tôi là tập luyện, tập luyện và tập luyện. Gia đình cùng nhà trường cũng tạo điều kiện tối đa cho chúng tôi vì vậy mà ko khó khăn gì, cả hai đã cùng đoạt giải trong cuộc thi ở Hokkaido. Sau khi đoạt giải, chúng tôi trở thành thành viên chính thức của nhóm nhảy Hokkaido, thường xuyên được biểu diễn và còn may mắn được Tazu Studio nhận về bồi dưỡng đặc biệt. Chúng tôi bắt đầu có tí chút tiếng tăm và dĩ nhiên số thư trong ngăn tủ cũng vì vậy mà ngày cứ càng tăng. Dạo này do lịch tập chi chít cho cuộc thi của Pony Canyon nên Ryohei ko còn thời gian đọc thư nữa. Chúng tôi dốc toàn lực cho cuộc thi trước mắt, chúng tôi ko vì chiến thắng vừa rồi mà tự mãn vì chúng tôi biết cuộc thi do Pony Canyon tổ chức rất qui mô và phạm vi là toàn quốc. Cả hai đều biết đây là bước ngoặt quan trọng vì chẳng mấy khi lại có cơ hội được lên Tokyo. Giờ đã sang tháng hai rồi, chỉ còn một tháng nữa thôi, vừa háo hức mong chờ lại vừa hồi hộp lo lắng nhưng cả hai đều có một niềm tin.


***********************************

Xong, chap này hơi ngắn ^^

jewelry_flower
16-05-2006, 07:06 PM
Ầy:angry: , sis nói vậy là sis ko yêu quý em như sis nói rồi nhé, :gem4: sis phải tham dự đi, em muốn được đánh giá công bằng cơ, nhỡ đâu mọi người thích fic của sis thì sao:x
Em cũng rất thích fic của sis mà, sis tiếp tục post đi:gem9:

kuku_chan
22-05-2006, 03:55 AM
dc đấy sis Kachan, em thấy khá ổn. dự thi đi sis, thật tình thix cái fic này hơn bé Hạnh. okie lắm đó :D

jewelry_flower
24-05-2006, 06:57 PM
Em đã bảo mà, ồ, àm sao sis ko up tiếp, em đang đơi này?

ageha
07-06-2006, 06:27 PM
huhu..Em thích đọc chuyện của sis Ka lém lém mà sis lại đi.vậy từ giờ là ko đc đọc thật sao.....:| :(:(( .không chịu đâu.............:gem42:.không bít đâu.sis phải quay trở lại đóa.em sẽ đợi....em ko mún đợi lâu đâu...sis nhớ quay lại đóa.em sẽ nhớ sis đóa:(

jewelry_flower
09-06-2006, 07:32 PM
Đúng như vậy, em cũng hi vọng sis Ka-chan sớm trở lại, ko chỉ vì fic mà sis còn là một Mod rất tốt của box w-inds nữaT________T

choni_clapika
31-07-2006, 01:16 PM
Kas:ss viết fic hay quá :gem21: Keichan cũng sắp xuất hiện rùi ha :gem8: fic này tuy hôk tình cảm nhưng mà dễ thương ơi là dễ thương ss post típ đi nhá :gem34:

miraya
14-08-2006, 09:09 PM
Ôi, vậy mà sis Ka không viết được nữa, tiếc ghê, sis mau quay lại nhé!

Kasumi
09-01-2007, 04:21 PM
Hi minna, Ka trở lại cùng cái fic đang dang dở đây :gem9: Thz mọi người vì ủng hộ cái fic này ^^ :x

Fic lưng chừng ở Chap 4, Chap này nói về giai đoạn 2 R đang chăm chỉ tập luyện cho cuộc thi của Pony.

Chap 5 Ka chưa viết được vì Chap này kịch tính cao nên khó viết :( Tài hèn sức mọn đành nhảy sang viết Chap 6.
Để tiện theo dõi :p Ka sẽ tóm tắt nội dung Chap 5:

Chap 5 :

Nhờ nỗ lực hết mình cùng tài năng Ryo và Ryu không khó khăn mấy để vượt qua vòng loại. Nhưng giải nhất chỉ có một mà tài năng lại đến hai. Ryuichi vs Ryohei, ai sẽ là người chiến thắng? Ryu tự thấy mình ko thể bằng Ryo nhưng rất sợ vì tình bạn mà Ryo sẽ nhường mình. Là người coi trọng tình bạn nên Ryo cảm thấy bất an lo lắng, dẫu ai thắng thì cũng chỉ có người đó mới được lên Tokyo, mà trong kế hoạch của tương lai thì ko thể thiếu 1 trong hai người. Ryu là người thi đấu trước, bài biểu diễn khá thành công. Đến lượt Ryo, tâm trạng lo lắng cứ đeo đuổi nên Ryo ko sao bước nổi chân lên sân khấu. Ryu cũng vô cùng lo lắng, anh chàng ko biết làm sao để an ủi bạn, bỗng chợt nhớ đến bộ phim tối qua khi tình cờ đi ngang wa phòng bà chị Manami. Một í nghĩ chợt lóe lên ^^ Anh chàng nghĩ :" Hay là mình thử áp dụng xem, biết đâu nó có thể làm cho cậu ấy (Ryo) bình tĩnh hơn để thi đấu " Vậy là Ryu bắt tay vào thực hiện kế hoạch vừa mới vạch. Ryu kéo Ryo đến sát cánh gà, Ryu chỉ ra ngoài sân khấu rồi dặn dò Ryo đủ chuyện nào là bình tỉnh, tự tin, v.v... và kết thúc = 1 cái kiss bất ngờ làm chàng Ryo đơ ra như cột điện. Sắc mặt Ryo thay đổi như 7 sắc cầu vồng sau cơn mưa :D Còn Ryu thì cười thật vô tư với ý nghĩ :" Thế nào cậu ấy cũng thắng ^^" Nhưng.... đáng thương thay vì wá "ngây ngất" với first kiss mà Ryo đã mắc khá nhìu lỗi ko đáng có trong lần biểu diễn này :gem43(1): Người thắng ko mừng còn người thua ko nản. Tâm trạng dường như đảo ngược ở hai người. Trong khi Ryu vò đầu bức tai vì hối hận thì Ryo cứ tủm tỉm cười 1 cách bí hiểm :gem21: Nhưng một kết quả bất ngờ đã đến ở cuối chương trình :gem34: Ban tổ chức quyết định chọn cả hai người vào đội tuyển đưa đi huấn luyện đặc biệt tại Tokyo :gem9:

Đó là tóm tắt của Chap 5 còn now là Chap 6.

Warning: fan Kei chú ý! fan Kei chú ý !! Nghe đồn là Kei sẽ xuất hiện tại Chap này ^^


Chap 6

Bây giờ thì tôi trịnh trọng tự nhận mình là dân nhà quê ( mà ko chỉ có tôi, Ryohei cũng quê không kém). Số là vì lần đầu tiên được lên Tokyo, bước xuống sân bay, miệng hai đứa cứ ngoác lớn ra vì kinh ngạc Ở đây cái gì cũng lớn, cái gì cũng đẹp. Đang đi thì Ryohei huých tôi 1 cái và nói:

- Cậu ko mỏi miệng à?

- Hả? – Tôi ngạc nhiên – Có lộn không đấy? Mỏi chân chứ, sao lại mỏi miệng? Phải nói là khát nước !!!

- Ko… - Ryohei ngập ngừng , cậu ấy gãi gãi chân mày - Tại… nãy giờ thấy cậu cứ há hốc mồm, sợ cậu quên nên.. tớ nhắc.

Trời ơi, rõ là quê nhưng tôi ko thấy bực, ko sao giận được cậu ấy. Lạ thật.
Chúng tôi được đưa đến 1 khách sạn, thầy giáo nói nghỉ ngơi 1 hôm, ngày mai dẫn đi chơi rồi hôm sau bắt đầu “làm việc”. Nói cho trịnh trọng thế thôi chứ thật ra là đi gặp 1 ai đó để làm 1 việc gì đó mà hiện giờ tôi cũng ko rõ lắm.
Buổi tối, trong phòng khách sạn.

- Ryuichi này.

- Hửm?

- Cậu còn nhớ “cậu ta” không?

- Ai cơ? – Tôi vừa hỏi nhưng mắt vẫn dán vào cây guitar

- Thì cái cậu tên là R để chúng ta thành lập nhóm 3R í.

- À…. – Tôi buông cây đàn xuống - Chắc là ko được nữa rồi vì ngày mốt bọn mình phải đi gặp tên nhóc nào ấy…

- Ừm… - Ryohei nằm bẹp trên giường và thở dài – Chán thật, vậy nhóm chúng ta sẽ là nhóm gì???

- Tớ nghĩ bây giờ đến cái tên mình cũng ko tự đặt được nữa rồi.

- Cũng đúng, nhưng bắt buộc bọn mình phải cùng đội với người kia à??

- Ừm, chỉ có vậy mới ở Tokyo được.

- Vậy…. những dự định lúc trước thì làm thế nào??

“Dự định?” tôi thầm nghĩ và cũng ngao ngán thở dài. Thấy tôi ko nói gì, Ryohei tiếp:

- Nếu cứ như thế này thì bọn mình có thực hiện được ước mơ ko nhỉ???

- Được chứ! – Tôi đáp quả quyết, rồi nắm chặt hai tay và nhìn thẳng vào Ryohei, dỏng dạt - Chỉ cần luôn nghĩ về nó, chỉ cần đừng bao giờ bỏ cuộc thì chắc chắn chúng ta sẽ thành công.

Ryohei giương cặp mắt long lanh nhìn tôi:

- Ryuichi !!!!!!! Phải cậu ko đó??? Thật là ngưỡng mộ, cậu nói cứ như trong phim.
- Ủa? Cậu cũng xem bộ phim đó à ???

- Hả?? - Đôi mắt Ryohei càng long lanh hơn – Ryuichi quả là thiên tài, ngưỡng mộ, ngưỡng mộ hết sức, xem một lần mà đọc lại vanh vách như diễn viên.

Nói xong, Ryohei thưởng luôn cho tôi 1 tràng pháo tay. Cậu ấy là vậy, luôn làm cho người ta vui như thế đấy, nên thử hỏi giận sao được 1 anh chàng như vậy chứ ^^ Mọi người cũng chớ nghĩ là tôi thích nịnh nhé, chẳng qua là tôi thích nghe những lời thật thà của Ryohei thôi.

Nghĩ lung tung 1 lát rồi tôi tiếp:

- Bây giờ đi ngủ để mai lấy sức tham quan Tokyo, ngày mốt còn đi gặp “ai đó” nữa rồi tính sau.

- Ừm, ước gì người đó có tên bắt đầu bằng R nhỉ…. – Ryohei trầm ngâm.

Tôi vói tay tắt đèn ngủ thì Ryohei hét lên:

- Ryuichi, tớ chưa đánh răng !!!!!

- Thôi ngủ đi, mai đánh bù !!!

- Không được, mẹ tớ dặn phải đánh răng trước khi ngủ mà! Cậu ko đánh răng à? Răng cậu sẽ sâu đấy!

- Khổ quá đi mất, sao cậu cứ hay lằng nhằng thế nhỉ.

Vừa dứt câu thì tôi nghe 1 tiếng rầm. Đoán chắc cu cậu mò mẫn trong đêm tối nên bị lăn xuống giường đây.

- Bật đèn lên đi Ryuichi, tớ ko thấy gì cả.

- Cậu ko thấy chẳng lẽ tớ thấy?????

Ryohei vẫn mò mẫm:

- Ryuichi, cậu ở đâu?

- Tớ ở trên giường.

- Giường ở đâu?

- Ở trong phòng.

- ……

- Sao ko hỏi phòng ở đâu?

- Ở khách sạn, tớ biết rồi.

Cuối cùng cậu ấy cũng tìm được tôi nhờ tiếng nói. Cậu ấy cũng tìm ra công tắt ở đầu giường và kiên quyết lôi tôi đi đánh răng cùng. Vì vậy, khi ai đó khen tôi có hàm răng trắng đều thì Ryohei lại cười mãn nguyện cứ như thể là khen cậu ấy vậy.

Bọn tôi háo hức chờ đợi chuyến “thám hiểm” Tokyo đầy những bất ngờ và lí thú nhưng… càng hy vọng thì càng thất vọng. Mưa ở Tokyo sao mà xấu xí thế nhỉ. Bực mình! Trong khi tôi ngồi than thở thì Ryohei hôm nay im lặng lạ, suốt buổi cậu ấy chẳng nói gì và chỉ dán mắt ra ngoài cửa sổ trông xuống. Thấy lạ, tôi hỏi:

- Cậu ốm à Ryohei ???

Ryohei lắc đầu thay cho câu trả lời. Cả hai cùng im lặng 1 lát rồi cậu ấy nói, làm tôi mừng rơn và đoan chắc là cậu ấy vẫn ổn.

- Tại sao trời lại mưa?

- Hả? “Ui trời, có vẻ như ko ổn tí nào”

- Sao lại mưa vào hôm nay?

- Sao… cậu lại hỏi tớ???

- Vì Ryuichi rất giỏi, Ryuichi luôn trả lời được những câu hỏi của tớ.

Tôi đưa tay vuốt vuốt chóp mũi:

- Tớ không giỏi như cậu nghĩ đâu, câu ấy tớ ko trả lời được….

Ryohei bất chợt quay sang và mỉm cười:

- Nhưng với tớ Ryuichi vẫn rất giỏi.

Cái tên đáng ghét toàn nói vớ vẫn, làm người ta cảm động suýt khóc. Rồi Ryohei bật dậy, trở lại với dáng vẻ vui tươi như mọi hôm và kéo tay tôi, lôi đi:

- Xuống dưới kia ngắm mưa đi, nhìn qua cửa sổ chẳng đẹp gì cả.

- Hả??? Có gì mà ngắm chứ?

Cậu ấy lôi tôi xuống dưới tầng một. Hai đứa ngồi chóc ngóc trên bật thềm.

Ryohei gợi ý cùng chơi trò đố vui. Tôi đố trước:

- Đố cậu mưa ở Tokyo giống và khác với mưa ở Sapporo điểm nào?

Ryohei đăm chiêu 1 lát rồi nói:

- Giống ở chổ đều là mưa và khác ở chổ…. mưa gì mà ko đúng lúc gì hết.

- Sai!

- Hả????? - Ryohei ỉu xìu - Ko phải hả??? Vậy thì là gì?

Tôi choàng 1 tay wa vai Ryohei và giải thích:

- Này nhé, mưa ở Tokyo và mưa ở Sapporo giống nhau ở chổ đều có chữ “mưa ở” , khác nhau ở 2 chữ “Tokyo” và “Sapporo”.

- Woaaa….. - Ryohei vỗ tay giòn tan – Đúng rồi, đúng rồi, dễ vậy mà nghĩ ko ra...

Kasumi
09-01-2007, 04:31 PM
... Bây giờ đến lượt tớ, đố cậu ….

Ryohei đang nói bỗng ngưng bặt, mắt cậu ấy đăm chiêu nhìn về một chổ, long lanh hơn bao giờ hết, long lanh đến nỗi như chưa từng được long lanh.

- Ê, Ryohei….Ryohei…ê….ê…

Tôi tìm đủ mọi cách kéo cậu ấy về với thực tại, nào là huơ tay trước mắt rồi lay mạnh cậu ấy nhưng vô phương. Tôi đưa mắt về phía Ryohei đang đăm đăm nhìn. Có gì đâu chứ, chỉ là một con bé đứng che dù dưới trời mưa thôi, hay ho gì đâu?? Mà con gái ở Tokyo cao thật. Một lần nữa tôi cố gắng cứu lấy Ryohei của tôi. Tôi lay mạnh hơn:

- Êeeeeeee…. RYOHEI……. cậu làm sao vậy hả?????????

Cậu ấy mắt ko rời hướng đó, nói:

- Đẹp thật!!

Ôi thôi tiêu, thế là tiêu, Ryohei đã ko còn là Ryohei tôi biết nữa. Tôi đang dở khóc dở cười trong khi cậu ta cứ lẩm bẩm.

- Đẹp tuyệt cậu nhỉ… ko gì có thể so sánh bằng….. Lần đầu tiên…

- RYOHEIIIIIIIIIIIIIIIII……….. – tôi hét lên để chặn những câu nói lạnh người của cậu ấy.

“Cô gái che dù” đứng đó ko xa nên bị tiếng hét của tôi thu hút. Giờ tôi mới phát hiện mình có tiếng hét thật đỉnh, một ý nghĩ hơi điên cuồng vụt loé lên, hay mình thử hét rock nhỉ? Cũng vì tiếng hét ấy mà con chó “cô gái che dù” dắt theo cũng phải ngoái lại khen bằng một tràng sủa inh ỏi. Khiếp! Con chó này mà đầu thai làm người dám là đối thủ đáng gờm của tôi lắm đây. Sủa đỉnh thế !!

Ngay lúc đó Ryohei như hoàn hồn. Cậu ấy níu áo tôi, nói trong sự vui mừng khôn tả:

- Đấy, đấy, Ryuichi, thấy ko, thấy ko hả??? Quả là tuyệt vời, đến tiếng sủa cũng dễ thương không chịu được… - Cậu ấy nói mà hai tay níu chặt áo tôi, run bần bật – Sao trên đời lại có chú chó tuyệt vời đến thế, Ryuichi, vừa rồi cậu có nghe ko… tiếng của nó thật là dễ thươnggggggggggggg………….

Ôi trời, đau tim với cậu thật đấy Ryohei. Làm tôi cứ tưởng… “Cô gái che dù” thấy ánh mắt có vẻ ko được bình thường lắm của Ryohei nên vội vả dắt con chó bước nhanh đi. Ryohei bật dậy như lò xo, nói như mếu:

- Khoan, khoan… ko phải chứ ????? Chẳng lẽ mới gặp đã phải chia tay????? Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên mà cũng là lần cuối cùng????????

Cậu ấy đau khổ phóng theo. Tôi vun tay kéo lại nhưng ko kịp. Xui xẻo lại hụt chân làm đâm sầm vào ai đó. May phước là Ryohei vẫn còn chút tính người coi trọng bạn bè hơn con chó quỉ quái kia. Ryohei đỡ tôi dậy, cú đâm bất ngờ mà hơi mạnh làm tôi chẳng còn phong độ như ngày thường. Tôi hét toán lên:

- Không có mắt hả???????????? Đụng người ta đau điếnggggggg !!!!!!!!! – Tôi xuýt xoa cái trán, u một cục rồi. Xui gì đâu mà xui.

Ryohei đỡ tôi, nói:

- Tai nạn thôi mà, chắc người ta ko cố í đâu.

- Xin lỗi nha, mình hổng cố í, tại bạn bất ngờ chạy ra, làm sao mình phản ứng kịp.

Tôi ngước mặt lên nhìn cái tên mới gây tai nạn cho tôi, giọng Kansai đặc sệt, nghe là ghét rồi. Ngó cái mặt chắc cũng cỡ tuổi tôi thôi. Tôi nhăn nhó:

- Vậy í đằng ấy nói là lỗi của tôi chứ gì???

- Hổng phải! - Cậu ta xua tay - Mỗi người một nửa….

- Gì mà một nửa??? - Tôi trợn mắt lên

- Thì….. tui 6, bạn 4………..

- 6 ,4 gì ở đây??????

- Dzị….tui 7, bạn 3…….

- Không có 7,3 gì hết !!!!!!! – Tôi vẫn nhăn mặt

- Thôi thì là lỗi tui 8 fần, bạn…chỉ 2 thôi…….

- Trên đời này ghét nhất số 2…. – Tôi hét lên.

- Dzị… là lỗi của mình… xin lỗi nha…… - Cậu ta nói và cúi đầu thật thấp.

Tôi thở mạnh ra:

- Ban đầu nói ngay vậy đi có hơn ko, lòng vòng rồi cũng nhiu đó….

Ryohei nãy giờ đứng bụm miệng cười, giờ cậu ta mới lên tiếng :

- Ryuichi đùa cậu thôi, đừng giận nhé!

- Cứ tưởng bạn đó giận thiệt…. làm mất hồn… - Nói rồi cậu ta nhoẻn miệng cười nhe ra hai cái răng thỏ dễ ghét.

Ryohei một lần nữa đứng nhìn chăm chăm làm tôi phải huých vai cậu ấy 1 cái. Cậu ấy như ko còn thấy tôi, Ryohei nhìn chằm chằm vào “tên răng thỏ” đáng ghét, hỏi:

- Tên cậu có bắt đầu = chữ R ko?

- Ko. - Cậu ta đáp dứt khoát.

Ryohei thoáng buồn rồi tiếp:

- Cậu biết hát ko?

“Tên răng thỏ” ngần ngừ 1 chốc rồi khe khẻ gật gật đầu. Ôi trời, xem bộ là hát như vịt kêu rồi nên mới có cái kiểu lén lút đáng ghét thế.

- Tuyệt! – Ryohei búng tay cái chách, cười tươi - Tiếp nhé… cậu…. cười tớ xem nào

“Tên răng thỏ” ban đầu thì trố mắt nhìn Ryohei. Gì chứ, chưa thấy anh chàng đẹp trai bao giờ à. Sao mà ghét thế nhỉ. Sau khi Ryohei giục cậu ta mới từ từ mếch hai bên cơ miệng lên tạo thành một nụ cười quái đản và gượng gịu. Tôi vẫn thấy khó chịu và dị ứng hai cái răng to quá khổ của hắn.

Ryohei lại búng tay khoái chí:

- Quá chuẩn, cậu…. là người vui vẻ chứ?

- Mình… hay cười… dzị có phải là dzui dzẻ hông?

- Chứ sao nữa.

Tôi đưa tay ngoái mũi, xen vào:

- Cái này thì tuỳ….cười cũng phải đúng lúc đúng chổ, chứ lúc nào cũng cười, đụng ai cũng cười, gặp gì cũng cười thì…

Đang nói dở câu thì Ryohei nhanh tay bịt miệng tôi lại.

- Đừng để bụng những gì Ryuichi nói nhé! Cậu ấy hay nói đùa lắm…

“Tên răng thỏ” gật gật đầu, hắn mím môi nhìn đăm đăm tôi. Khó chịu. Tôi ko ưa hắn chút nào. Tôi vùng khỏi tay Ryohei. Hứ, ko cho nói thì thôi. Đây ko thèm.

- Tớ hỏi tiếp nhé. – Không đợi “tên răng thỏ” phản ứng , Ryohei nhanh nhảu - Cậu có nuôi chó ko??? Cậu có thích guitar ko? Cậu có chị gái ko? Cậu có…

Ôi trời, xem hai tên ngốc kìa. Tôi quay trở lại ngồi bệch xuống thềm chống cằm nhìn hai tên ấy. Đúng là bất bình thường, bị một người ko wen ko biết hỏi tùm lum thế là cái “tên răng thỏ” kia cứ ngoan ngoãn trả lời từng câu từng câu một. Nếu ko phải là Ryohei hiền lành mà là một tên côn đồ thì sao nhỉ? Hắn sẽ hỏi địa chỉ nhà. hỏi khi nào thì mọi người đi vắng… ko chừng tên ngốc đó cũng khai luôn. Hay thật, ở Tokyo, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tôi cứ chống cằm đeo đuổi í nghĩ của riêng mình rồi ngủ luôn lúc nào ko hay cho đến khi Ryohei lay dậy. Mặt cậu ấy buồn thui, nhìn quanh thì ko thấy “tên răng thỏ đâu”.

- Sao rồi ? – Tôi hỏi.

Ryohei thở dài:

- Cậu ấy đi rồi…

- Cũng đúng thôi, cậu phải cho người ta về ăn cơm chứ, hỏi gì mà đến trưa luôn. Nói gì mà lắm thế??

Ryohei ỉu xìu:

- Chán quá. Lạ thật đấy Ryuichi, tự nhiên tớ thấy thích cậu ấy.

Tôi giật mình ngồi nhổm ngay dậy:

- Hả??????? Thích cái tên răng thỏ đấy á???

- Chẳng phải Ryuichi cũng rất thích cậu ta sao???

- Tớ???? Thích cậu ta???? Cậu bệnh hả??????

- Thì lần đầu gặp tớ, Ryuichi cũng luôn vậy mà… chị Manami cũng nói là Ryuichi thích ai thì cũng sẽ như vậy…

- “Như vậy” là sao hả???????? Cậu đừng có mà vớ vẩn nhé, ai mà thích cái tên đáng ghét ấy. Chỉ có… Ryohei là trường hợp ngoại lệ thôi.

Ryohei mím môi:

- Tớ ko nghĩ vậy… Đúng là Ryuichi thích cậu ấy…. nhưng Ryuichi vẫn thích tớ chứ???????

- Gì nữa đây…. Con chó khi nãy ngặm mất hồn cậu rồi à… toàn nói linh tinh.

Tôi nói rồi bỏ đi vào trong luôn. Làm sao mà tôi thích cái tên đó được chứ. Ghét còn ko hết, nhìn đi nhìn lại, nhìn tới nhìn lui vẫn ko thấy ưa điểm gì. Ryohei chạy theo sau tôi:

- Hỏi thật nhé, Ryuichi thấy cậu ấy thế nào?

- Chả thấy thế nào hết!

- Cậu ta dễ thương đấy chứ, mắt cậu ấy rất to, hai cái răng cửa cũng to, nhìn rất đặc biệt, rất dễ thương, lại còn…

- …cái mũi cũng rất to…. –tôi chen vào

- Ừ… thì… hơi hơi thôi, nhưng cũng dễ thương….

- Cậu ta…. tên gì? Đừng hiểu lầm nhé, tớ chỉ muốn biết tên thôi chứ ko có í gì đâu….

- Ôi chết – Ryohei vỗ mạnh vào trán – Đoản wá, nói cả buổi mà wên hỏi tên… mà…. Có ai bảo gì đâu mà Ryuichi phải thanh minh… ko lẽ….

- Lẽ gì mà lẽ… ai thèm thích cái tên mắt to răng to mũi to đó… vớ vẩn….

Ryohei nhìn tôi, hơi lạ.

- Nhìn tớ làm gì? – tôi hỏi.

Cậu ấy lắc đầu và cười bí hiểm. Chán, tôi thừa biết cậu ấy nghĩ gì. Làm ơn đi, tôi ko có thích cái tên đáng ghét đó đâu. Thật đấy. Có ai tin tôi ko hả trời????????


************************

Kasumi
09-01-2007, 04:46 PM
Chap 7

Thầy giáo đến đón chúng tôi từ rất sớm. Thấy nói hôm nay sẽ vất vả đây. Nghĩ đến chuyện phải “hợp tác” với 1 tên ko wen ko biết chúng tôi cũng hơi nản nhưng bù lại chúng tôi sẽ được đào tạo theo hướng chuyên nghiệp hơn. Kệ, cứ coi thử tên kia thế nào đã, nếu mà ko thể hợp được thì tôi cũng có cách cho tên đó say goodbye trước thôi. Ngồi trên taxi, Ryohei luôn miệng hỏi thầy:

- Bạn kia ở đâu vậy thầy?

- Fukouka. - Thầy đáp

- Tên bắt đầu = chữ R đúng ko ạ?

Thầy nghiêng đầu nhìn Ryohei, ngạc nhiên:

- Em biết cậu bé đó à?

- Hả? – Ryohei tròn mắt - Vậy đúng là chữ R hả thầy?? – Ryohei quay sang tôi, hớn hở - R, là chữ R, cậu nghe không Ryuichi!

Chưa đợi cho chúng tôi vui mừng thì thầy nói:

- Chữ K thì phải, nhưng …. có vấn đề gì à?

- Essssssssssssssssss ?????? – Hai chúng tôi đồng thanh.

Thất vọng thật, làm mừng hụt. Ryohei mặt mũi ỉu xìu, cậu ấy phụng phịu má ngồi im re luôn và ko buồn hỏi thêm gì nữa. Đến nơi, trông Ryohei vẫn ủ rũ cậu ấy đi sau cùng, còn tôi thì hiên ngang đi trước cứ như biết đường vậy. Kệ, lên Tokyo thì phải chảnh chứ ^^ Chúng tôi đi thang máy lên tầng 5, nhìn wa gương trông Ryohei vẫn ko khá hơn. Thật ra tôi cũng thấy rất tiếc, tiếc cho kế hoạch đã vạch sẵn khá kỹ càng của bọn tôi. Dừng chân trước một căn phòng, vẫn là tôi tiên phong (dưới sự chỉ đạo của thầy giáo). Thầy nói:

- Là phòng này, gõ cửa đi Ogata!

Tôi cảm thấy hơi run 1 tí nên dừng lại hít một hơi dài rồi co bàn tay giơ lên. Động tác gõ cửa thì chắc ai cũng biết nhỉ. Nhưng tôi mới thực hiện có một nửa công đoạn là thu tay về để chuẩn bị gõ thì cách cửa quái ác đột ngột mở ra. Mất đà tôi té luôn vào trong. Uỵch, ngã bổ nhào, đau ê ẩm người. Quái, từ hôm qua đến giờ gặp gì ko biết mà cứ ngã hoài. Thoáng chốc, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh tên đáng ghét với nụ cười kinh khủng nhất. Lại gì nữa đây, sao cái mặt khó ưa đó lại xuất hiện lúc này. Tôi đánh vào đầu để xua tan ý nghĩ khủng khiếp đó và lồm cồm bò dậy. Mặt mũi tối sầm, tôi nhất thời chẳng nhận ra được gì. Chết, không chừng là đâm phải lão quản lí. Tôi ko dám ngẩng mặt lên nhìn, như phản xạ tôi cúi đầu, rối rít:

- Xin lỗi, xin lỗi….

Trong lúc tôi còn chưa dám ngẩng đầu lên thì nghe tiếng Ryohei lí nhí sau lưng:

- Ryuichi…người đó..người đó… chẳng phải là….

Tôi liều mạng từ từ ngẩng đầu lên trong khi vẫn chưa nghe câu “không có gì” của lão quản lí. Từ từ, chậm rãi, trước mắt tôi hiện lên 1 cặp răng to, lên chút nữa, 1 cái mũi to xuất hiện, lại thêm 1 chút, là một cặp mắt to. Ác mộng, đúng là ác mộng. Gì đây chứ, tôi mê sảng rồi chăng? Sao tự nhiên nhìn ai cũng ra cái tên ấy hết vậy. Tôi mất hồn hét toáng lên rồi lại mất đà ngã ngửa về phía sau. Tôi đăm đăm nhìn về phía trước, tôi cố banh to con mắt mình đến maximum nhưng cái ảo giác khủng khiếp kia vẫn ko biến đi cho. Trong khi đó, Ryohei thì hớn hở, cái bộ dạng thểu não kia biến đi lúc nào ko biết:

- Cậu là anh bạn hôm qua đây mà!!!!!!!!

Ôi ko, nghe Ryohei nói vậy tôi mới tin là mình ko nằm mơ mà ác mộng đã thành sự thật. Ryohei ríu rít nói với tôi:

- Cậu nhận ra cậu ấy ko?

- Mắt to mũi to răng to, ko nhận ra mới lạ.

- Gì chứ? Có ai mà tên dài thế bao giờ. Nói cho gắn gọn xúc tích là “răng thỏ dễ thương” - chẳng biết từ lúc nào mà Ryohei bắt đầu nhiễm cái điệu cười quái đản của tên kia.

Tôi khó chịu nói:

- Làm ơn đi, “mắt to mũi to răng to” chỉ hơn có 2 chữ thôi mà kêu dài.

- Hơn 1 chữ thì cũng là hơn rồi!

Ghét thật đấy, sao Ryohei lại bênh cho tên đáng ghét kia chứ ???????????? Lại còn cứ nhìn hắn hoài mà ko chịu kéo tôi dậy. Vừa nghĩ đến đó thì tên “mắt to mũi to răng to” chìa tay ra trước mặt tôi. Gì nữa đây?????????????????? Hắn có vẻ gì đó hơi lúng túng, nói:

- Đưa tay để mình kéo Ryuichi lên !!!

- Esssss??????? – Ryohei kinh ngạc thốt lên.

Ôi trời, hãy nhìn kìa, cái mặt gian ác của hắn đang đỏ lên, chắc là đã có âm mưu gì khác đây, biết đâu đợi tôi đưa tay ra thì hắn lại thu tay về hoặc là vờ kéo tôi lên nhưng đến nửa chừng lại thả tay cho tôi té xuống lại… thật là kinh khủng . Nhưng …. cái khoảnh khắc lúc hắn chìa tay ra, cái lúc mà gương mặt khó coi đó đỏ bừng lên, suýt chút nữa là tôi đưa tay ra rồi. Thật lợi hại! Cũng may là tôi kịp thời suy nghĩ cho thấu đáo ko thì mắc lừa hắn rồi. Nhưng thầy giáo đang ở sau lưng, hắn đã có ý đưa tay ra (dù chưa biết chắc là ý gì) nếu tôi cứ vậy mà tự đứng lên thì …. Ôi ko, cái tên này lợi hại hơn tôi tưởng. Làm sao đây? Thấy tôi cứ bất động, “mắt to mũi to răng to” càng đưa tay lại gần phía tôi hơn. Cái tên này …., trông cái mặt gian xảo của hắn kìa. Thôi, tôi thua rồi. Đành để hắn làm mất mặt thôi. Tôi cắn răng đưa tay cho hắn. “ Mắt to mũi to răng to” cười hí hửng vì sắp đạt được mục đích. Hắn nắm lấy tay tôi, tôi chờ đợi cái siết mạnh của hắn, nhưng…. chuyện gì thế này, hắn cầm mà như ko dám cầm, khe khẽ, nhè nhẹ mà lén lút như tên trộm. Biết ngay mà, mang tiếng là kéo tôi lên chứ thực chất là tôi tự đứng lên đấy chứ, đợi hắn kéo á, có mà đến sáng mai. Phát hiện thêm 1 điều, tên này yếu quá.

Thầy ra hiệu cho cả ba cùng vào phòng, “mắt to mũi to răng to” đi trước, Ryohei kéo tay tôi lại nói:

- Khi nãy nghĩ gì mà ko đưa tay cho cậu ấy kéo lên liền?

Tôi đang chần chừ chưa biết phải giải thích thế nào thì cậu ấy tiếp:

- Cậu ấy dễ thương thật đấy, nhưng.. ở đây làm gì vậy nhỉ?

Ừ, ko biết hắn ở đây làm gì, không lẽ…

Mọi người đã vào hết bên trong nhưng ko thấy ai. Thầy giáo nói chúng tôi chờ một chút rồi ông ấy sẽ quay lại sau. Ryohei bắt đầu tấn công tên kia:

- Không ngờ lại gặp cậu ở đây, cậu là…

- Tachibana Keita, xin chào! - Hắn ta e dè nói.

Thôi, cho xin, còn ai ở đây nữa đâu mà ra dáng.

- Tớ là Chiba Ryohei, gọi tớ là Ryohei nhé!

Hắn mỉm cười gật đầu và quay sang nhìn tôi có ý bảo tôi phải tự giới thiệu đây. Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài của sổ vờ như ko nhìn thấy, tôi ko thích cái kiểu cười của hắn, nụ cười đó làm tôi… khó chịu. Cũng ko biết nên giải thích cái cảm giác đó ra sao nữa… Ryohei nói thay tôi:

- Cậu ấy là Ogata…

- … Ryuichi! – “Mắt to mũi to răng to” tiếp lời.

Nghe hắn gọi rõ ràng tên mình làm tôi cũng giật mình quay sang, hắn thấy tôi thì cụp mắt xuống, lí nhí:

- Tại hôm qua nghe Ryohei gọi bạn này như dzị… cho nên…

Ryohei nhấp nhỏm trên ghế:

- Trí nhớ tốt thật đấy!

Lại thêm điều khó chịu, tôi ko thích cái giọng Kansai của hắn tí nào. Vừa nghĩ đến đó thì:

- Giọng nói của cậu dễ thương quá!

Câu nói của Ryohei làm tôi suýt bật ngửa khỏi ghế. Cậu ấy tiếp:

- Giọng miền Nam nghe hay hay, lần đầu tiên tớ được gặp và nghe người miền Nam nói chuyện đấy!

- Cậu ko xem tivi à? Đầy ra đấy mà bảo lần đầu… - Tôi chen vào.

Ryohei quay sang tôi, nói bằng một giọng đanh đá chưa từng thấy:

- Trên tivi thì nói làm gì, ngoài đời mới thú vị chứ!

Bó tay với cậu ấy luôn. Tôi quyết định ko thèm quan tâm, lần này là thật đấy.

Thật ra thì muốn ko wan tâm cũng hơi khó bởi 2 cái tên đó cứ nói chuyện oang oang bên tai tôi, nói rồi cười, cười rồi nói, bực mình!

Một lúc sau thì có 2 người bước vào, tôi đoán chắc là ông quản lí rồi. Ông ta thông báo cho tôi 1 cái tin sét đánh là từ bây giờ chúng tôi ( tôi và Ryohei) sẽ cùng đội với tên “mắt to mũi to răng to”. Nhưng đối với Ryohei, cái tin này làm cậu ta mừng khôn tả. Thôi rồi, thôi rồi, tôi như cảm nhận được sự biến động của những ngày tháng sắp tới. Ui, cuộc đời tôi thê thảm rồi.


******************************

Hết chap 7 ^^
Phân Chap tào lao wé, Chap dài ngoằn, Chap ngắn ngủn :gem43(1):

kusaki
09-01-2007, 06:26 PM
Hay quá:gem9: Lần trước nghe em nói sis đọc liền một mạch từ chap1 đến chap5 thấy đáng yêu thiệt đó, giống như đang đọc nhật kí của Ryu vậy:x Đang hồi hộp chờ đến đoạn Keita xuất hiện, không ngờ nhanh vậy:gem21: Nhưng chap sau có thể đừng nói về nhược điểm "đáng yêu" của Keita nhiều như vậy được không :-?

Yudofu
11-01-2007, 08:00 PM
Sugoi quá, càng lúc càng hay Kasumi ui .

Kasumi
12-01-2007, 09:41 AM
Thz nhìu nhìu nhé sis Kusaki và Yud :gem9:
Cám ơn vì đã đọc cái fic nhảm nhí này của Ka :gem21:

Phần tiếp ko biết đến chừng nào mới post lên được >___< vì chưa có í gì hết. Phần này định cho Ryo dẫn truyện còn Ryu về vườn nghỉ ngơi :p

kusaki
15-01-2007, 10:20 AM
Fic ko hề nhảm nhí :( Viết rất thật mà, cố gắng viết tiếp chap sau mau mau nhé, muốn đọc tiếp quá:p Hi vọng là cô bé dắt chó đi dạo đó được xuất hiện nhiều nhiều:)) mà cho cô bé đó là Keichan luôn cũng tốt:-?

chiisai_kaba
15-01-2007, 10:56 PM
ôi ôi, cứ tưởng hổng đc đọc nốt cái fic này...........................
thía mà hà hà(cười hả hê cả buổi tối rùi) .
pé ka viết típ đi nha, càng đọc càng hay hà!
hum rùi ss đem cho đứa bạn đọc, đọc xong con pé (ss tưởng nó cười nhìu nên điên lun ^^) đòi rối rít xem "3 cái anh ý" là ai (he he, cơ hội đầu độc đây rùi>:) )
pé cố gắng vít típ nha. ^^:x