PDA

View Full Version : V6 - Utao-Utao - 10 năm một hành trình



HH
23-05-2010, 03:43 PM
V6 - Utao-Utao
10 năm, một hành trình

[PV Vietsub] Utao-Utao
MF (http://www.mediafire.com/download.php?dluutnjjynn)

http://img443.imageshack.us/img443/1336/hinh1i.jpg


Để tôi kể bạn nghe một câu chuyện nhỏ.

Câu chuyện về một nhóm nhạc của Johnny Entertainment (JE) thường được người ta biết đến là nhóm nhạc có "3 già, 3 trẻ". Nhóm nhạc mà 3 người lớn tuổi hơn vẫn đi tour riêng, có chương trình riêng, và 3 người nhỏ tuổi hơn cũng vậy. Nhóm nhạc ít ai biết đến, nhóm nhạc "Có cái anh đóng trong Tokyo Tower".

Utao-Utao - "Hãy hát lên nào" (nhạc: HIKARI, lời: Okachimachi Kite) được sáng tác năm 2005, kỷ niệm 10 năm thành lập V6, và cũng là bài hát chủ đề cho phim Hổ và Rồng (http://japanest.com/forum/showthread.php?t=26293&pagenumber=). Xét cả về nhạc lẫn lời bài hát, Utao-Utao chỉ hay chứ không xuất sắc, càng không phải là bài hát hay nhất mà V6 từng thể hiện (theo ý kiến riêng của tôi). Thế nhưng PV của Utao-Utao thì lại rất ý nghĩa; giống như một đoạn phim nhỏ, nó là tất cả quá trình thành lập nhóm, những khó khăn mà những thành viên đã trải qua, và chặng đường 10 năm mà họ đã cùng nhau bước đi, như lời của leader, Sakamoto Masayuki đã nói, "Thành công lớn nhất của V6 không phải là trở thành những người nổi tiếng, mà là cùng nhau đi hết một đoạn đường đầy khó khăn".



Mở đầu PV Utao-Utao, bạn sẽ thấy các thành viên của V6 đi riêng rẽ để đến nơi hẹn gặp nhau - và rồi, cảnh quay một đám những đứa nhỏ cùng chơi đùa hiện ra. Lần đầu xem PV, tôi cũng chỉ đinh ninh, "À, ngày xưa là bạn, và bây giờ cũng là bạn, vậy thôi." Với lại, những PV hay bỏ trẻ con vào chỉ để chúng nó nhí nhố dễ thương thôi, có gì lạ lẫm đâu :D

Thế nhưng phải xem lại đến lần thứ hai, thứ ba mới hiểu được, ồ, cảnh quay những đứa trẻ rất nhiều, thế nhưng sao những đứa trẻ ấy không chơi chung với nhau mà lại lập nhóm chơi riêng. Đó là lúc tôi mới bắt đầu tìm hiểu V6, nên mãi mới nhận ra, thì ra chúng nó chia làm hai nhóm - nhóm những đứa lớn hơn, và nhóm những đứa bé hơn. Là bởi vì trong V6 cũng có hai nhóm như thế - 20th Century, hay Tonisen, gồm ba thành viên lớn tuổi hơn, và Coming Century, hay Kamisen, gồm ba thành viên nhỏ tuổi hơn.

Và ngày xưa, trong PV, cũng như ở ngoài đời thực, những đứa trẻ lớn và những đứa trẻ... bé không chơi với nhau :D Hãy thử tưởng tượng, khi mà người lớn tuổi nhất nhóm (leader Sakamoto) lớn hơn người nhỏ tuổi nhất nhóm (Okada Junichi) đến 9 tuổi, gần một thập kỷ, thì sự khác nhau giữa các thế hệ lớn đến chừng nào? Khi nhóm thành lập, người lớn nhất đã 24 tuổi, phải ở chung một nhóm với ba thằng nhóc 15, 16 tuổi, ba thằng nhóc vẫn còn ở cái tuổi ẩm ương nửa mùa nhí nhố, sẽ khó chịu đến mức nào?

Và đấy là câu chuyện của Utao-Utao.


http://img638.imageshack.us/img638/9581/hinh3r.jpg

Mon men mon men. Các anh chơi gì hay thế??! :x

Và đây là kết quả :))

http://img155.imageshack.us/img155/3308/hinh4.jpg

Con nít đi chỗ khác chơi! http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/sleep.gif


Thế nhưng, cho dù có "thất tình" thì người ta nói, ba nhóc con kia "tuổi trẻ tài cao", hay còn gọi là "hậu sinh khả ố". Không cho chơi, chúng nó vẫn cứ sấn vào. Không cho chơi hả, không cho chơi thì tuyên chiến! :-> Đám nhóc bé gửi thư đến đám nhóc lớn đòi tranh tài cao thấp: đá banh (trúng người ông chủ tiệm mì), phạt đền, câu cá, và... thi ăn. Có trận nhóc lớn thắng, có trận nhóc bé lại thắng, thế là chúng hẹn nhau "đánh" một trận cuối cho ra trò!




http://img171.imageshack.us/img171/8572/toihauthu.jpghttp://img205.imageshack.us/img205/8347/caucad.jpghttp://img3.imageshack.us/img3/5363/cuocchiencuoicung.jpg

Tối hậu thư tuyên chiến, thi câu cá (hay rác?) và trận Xích Bích sinh tử cuối cùng


Thế nhưng "đánh" xong, mệt lả lăn ra đất, cũng là lúc chúng nhận ra chơi chung với nhau vui phết :-?
Và từ đó, cái gọi là "V6" đã bắt đầu.

Thật vậy, trong thời gian mới thành lập, các thành viên lớn tuổi hơn của 20th century, nhất là leader, người lớn tuổi nhất, vẫn hay hục hặc với Coming Century vì những bất đồng quan điểm, từ những chuyện nhỏ nhặt như, "Sao chúng mày chẳng chào hỏi ai hết?!" đến những chuyện lớn hơn như khi biểu diễn concert, ai sẽ giữ trách nhiệm làm gì. Có những lúc, tưởng như V6 sẽ tan rã, khi mà các thành viên quá khác nhau từ tuổi tác đến tính tình:


Ngã ba đường, mái nhà chót vót, hay công viên hiu quạnh
Tôi đứng chơi vơi, tay vẽ những đám mây


Thế nhưng bằng cách nào đó, giữa họ đã nảy sinh một tình bạn, hay một tình cảm gì đó giống như tình cảm gia đình. Cùng nhau vượt qua những tháng ngày khó khăn vì nhóm vừa thành lập, khi 20th Century vẫn còn bất bình vì tại sao cùng là thành viên V6, mà trên bìa album hình của ba đứa nhóc kia lại to tướng, còn hình của "tụi mình" lại nhỏ xíu?! Có lẽ bởi vì trong mỗi người họ, ai cũng tự nhủ rằng


Đến tương lai ta chưa từng mường tượng
Bao núi đèo ta cũng gắng vượt qua
Màu nhiệm ấy, ngày ta gặp nhau, sẽ vẫn còn ghé đến
Và bầu trời ngát xanh trải mãi đến chân trời
Đường đến tình yêu sẽ rộng mở, hát lên bạn ơi!


Và không phải tự nhiên mà bài hát lại có câu


Bọn mình à, Tom & Jerry của thời nay đó.


Ở bên nhau, chắc hẳn đã phải cãi nhau rất nhiều, chắc hẳn đã không ít lần giận hờn nhau, thậm chí ghét nhau, cũng như Tom & Jerry suốt ngày đánh nhau chí chóe, nhưng khi không có nhau ở bên thì lại thấy cuộc đời thật là vô vị! Tôi vẫn tưởng tượng rằng, dù tuổi tác và tính tình khác biệt, nhưng họ cũng vẫn sẽ có chung những khoảnh khắc sợ hãi những lần đầu bước ra sân khấu trước hàng ngàn khán giả, những lúc mệt mỏi và chỉ muốn bỏ phắt, những lúc nhớ nhà, nhớ anh chị em mà chỉ có các thành viên trong nhóm nhạc để có thể dựa dẫm vào nhau.



Không phải tự nhiên, mà một Okada Junichi chân ướt chân ráo từ Osaka đến Tokyo, chỉ mấy tháng sau đã debut cùng V6, không biết nhảy, cũng không biết trình diễn, không quen bất cứ ai trong JE, đã trở thành một Okada vững vàng tự tin như ngày hôm nay. Nếu không phải nhờ các thành viên V6 tự lúc nào đó đã xem anh như người nhà, chăm sóc cho anh như một đứa em trai, thì có lẽ anh đã rời bỏ thế giới của những người nổi tiếng từ lâu lắm rồi. Không phải tự nhiên mà năm 2005, năm Utao-Utao được sáng tác và cũng là năm kỷ niệm 10 thành lập V6, anh đã nói,


"Em từng đọc trong một quyển sách, rằng khi bạn chết đi, nếu có 5 người nhớ đến bạn,
thì bạn đã sống không uổng phí. Và em nghĩ mình đã tìm được 5 người đó."

http://img24.imageshack.us/img24/4074/vlcsnap2010052219h42m26.jpg

http://img29.imageshack.us/img29/6272/hinh2a.jpg


10 năm trước, và 10 năm sau


Và cũng không phải tự nhiên khi lướt trên Livejournal của nhiều người, dù là fans V6 hay không phải fans V6, câu nói này vẫn hay được trích dẫn như minh chứng cho tình cảm mà các thành viên trong những nhóm nhạc dành cho nhau.

Riêng với V6, tình cảm của các thành viên dành cho nhau có thể là cái gì đó rất khó nắm bắt, và họ cũng không hay thể hiện tình cảm của mình, nhưng có lẽ tình cảm đó là một điều không cần nói ra mà ai cũng hiểu. Và với tôi, tình cảm dành cho V6 cũng gần như thế - là cái gì đó nhẹ nhàng êm ả, không cuồng nhiệt đam mê, cũng không phải ngày nào không được ngắm các anh thì thấy như cái gì đó thiếu thốn. Nếu bạn hỏi tôi có cuồng V6 không, tôi sẽ nói "Chắc chắn là không." (Nếu hỏi có cuồng Okada không thì có thể phải chỉnh sửa câu trả lời lại một chút :| ) Thế nhưng với tôi, các anh vẫn giữ một vị trí thật đặc biệt - bởi tôi nghĩ về các anh như những người anh lớn, gần gũi chứ không hào nhoáng như những người nổi tiếng. Thế nhưng khi tham gia cuộc thi lần này, tôi vẫn chọn dùng bài Utao-Utao để viết về các anh, dù tôi đã từng được nghe nhiều bài hát Nhật (của V6 lẫn của những nghệ sĩ khác) hay hơn Utao-Utao. Đơn giản là vì, các anh đem lại cho tôi những niềm vui nho nhỏ (và đôi khi niềm vui lớn :">) thật ngọt ngào, và là cơn gió nhẹ trong lành thổi qua đời tôi. Và Utao-Utao chính là V6 - thu gọn lại trong một bài hát.

Utao-Utao sẽ chỉ là một bài hát rất bình thường nếu không phải là V6 trình bày nó. Nhưng vì đó là V6, nên Utao-Utao lại là cả một câu chuyện, một chặng đường 10 năm khó khăn của V6, từ 20th Century khó khăn lắm mới được debut khi hai thành viên đã gần 25 tuổi vào thời điểm 1995, thậm chí Sakamoto đã phải bỏ JE để đi làm công chức bình thường, đến Coming Century bị gộp vào với 20th Century một cách ngượng ngùng miễn cưỡng. Nếu các thành viên của đa số các nhóm nhạc JE khác đã ở bên nhau từ thuở còn là juniors chưa debut, thì các thành viên của V6 lại hoàn toàn giống như người lạ khi họ được gộp chung vào với nhau. Thế nhưng họ cũng vượt qua tất cả, đã cùng nhau đi đến thời điểm hiện nay - khi V6 đã ở bên nhau được 15 năm - mà chưa hề có bất kỳ scandal hay điều tiếng hục hặc nào trong nhóm.

Có lẽ đó chính là, "Màu nhiệm ấy, ngày ta gặp nhau, sẽ vẫn còn ghé đến".

Và các anh, với sự giản dị đáng mến cũng như bài Utao-Utao, không có gì cao sang hay to tát hay khác người, sẽ mãi là những bài hát đẹp đi vào lòng người nhẹ nhàng nhưng thấm sâu trong tim.

PV Utao-Utao mở đầu với cảnh mấy đứa nhóc chôn tấm album trong chiếc hộp thời gian, và kết thúc với cảnh 6 người lớn đào chiếc hộp lên để ngắm nghía lại. Thế nhưng, chặng đường của V6 vẫn còn chưa dừng lại ở 10 năm, mà vẫn sẽ còn bước mãi...


Happy 15th year together, V6 :)

mito_chan
02-06-2010, 05:04 PM
Hôm nay, em xem hết Tiger & Dragon xong là lại nhớ tới bài hát này.....Đúng là bài hát dành cho tình bạn:x

Chúc mừng V6's 15th Anniversary