>
Trang 2/3 đầuđầu 1 2 3 cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 23

Ðề tài: [Truyện dài] Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji

  1. #11
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 5


    Hôm sau, hai bố con vào rừng như thường lệ.
    Xưởng rượu hôm nay vẫn phát ra tiếng rên “gư, gư, ga”. Bầu trời bao phủ bởi một lớp mây dày, xám xịt. Gió từ trong rừng thổi ra mang theo mùi mưa.
    “Trời sắp mưa đấy.”
    “Ồ?”
    Tôi giảm tốc độ để đi song song với Yuji.
    “Bố ngửi thấy mùi mưa. Có thể trời sẽ mưa.”
    Yuji khịt khịt mũi.
    “Con không biết.”
    “Nhanh lên nào.”
    Mọi khi hai bố con vẫn đi đường vòng, chạy một quãng kha khá rồi mới tới chỗ nhà máy bỏ hoang, nhưng hôm nay, chúng tôi chọn đường tắt.
    Trong rừng rất tối. Dẻ và bồ đề vươn cành tạo thành vòm lá bên trên. Bên dưới, lá rụng thành lớp, mỗi bước giẫm lên lại nghe tiếng lép nhép.
    Bầy chim không cất tiếng hót. Có lẽ trời u ám quá nên chúng chẳng buồn ca hát.
    Im ắng.
    Thi thoảng, như thể chợt nhớ ra điều gì, một làn gió thổi tới lay động ngọn cây, tạo nên những âm thanh lách cách nghe như ai ném hạt đậu. Một thân cây đổ nằm chắn ngang đường, lần trước cây này chưa nằm đấy. Tôi giúp Yuji nhấc xe đạp qua.
    Đi hết rừng là tới chỗ nhà máy bỏ hoang. Trời càng lúc càng tối.
    Tách, giọt mưa đầu tiên sượt qua má, rơi xuống vai.
    “Mưa rồi đấy.”
    Mưa đổ xuống ào ào. Nền bê tông của nhà máy lõng bõng nước. Một mùi vô cùng quen thuộc xộc thẳng lên mũi. Cả nhà máy bỏ hoang rộng thế này mà không có nổi một chỗ trú mưa. Biết thế hai bố con ở lại trong rừng còn hơn.
    Tôi quyết định quay về đường cũ nên gọi Yuji.
    “Về thôi con.”
    Nhưng Yuji không nghe tiếng tôi. Trán bết tóc vì dính nước mưa, thằng bé hơi chúi về phía trước, như thể đang nhìn vào thứ gì đó, mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Thằng bé chau mày, chăm chú quan sát bằng ánh mắt đăm chiêu, già dặn nhiều so với tuổi.
    Tôi dõi theo ánh mắt Yuji.
    Giữa khung ảnh âm u mờ nhạt màu nước mưa nổi bật một điểm màu sáng nhạt le lói. Điểm này nằm ngay trước cánh cửa có ghi số #5, nơi bức tường duy nhất còn sót lại. Tôi dùng đầu ngón tay gạt nước mưa đọng trên lông mi, mở to mắt nhìn lại lần nữa. Ngay lập tức, tôi nhận ra một dáng hình quen thuộc.
    Không thể có sự nhầm lẫn ở đây.

    Kia chính là Mio.

    Nàng đang ngồi thu mình trước cánh cửa, trên người khoác chiếc áo len mỏng màu hoa anh đào. Tôi cúi nhìn Yuji. Thằng bé cũng ngước lên nhìn tôi. Hai mắt thằng bé mở thao láo, miệng há hốc hình chữ O.
    Yuji khe khẽ thì thào, hệt như lúc kể cho tôi chuyện bí mật.
    “Takkun ơi, nguy rồi.”
    Mắt Yuji chớp chớp liên tục.
    “Mẹ kìa!” Yuji nói. “Mẹ từ tinh cầu Lưu Trứ về.”
    Hai bố con dè dặt tiến gần Mio. Không phải vì sợ, Không có ông chồng nào lại sợ linh hồn của vợ mình cả. Mà vì tôi có cảm giác chỉ chút xao động trong không khí cũng đủ xóa đi sự hiện diện của nàng.
    Yuji chắc cũng nghĩ thế. Vì tôi không thấy thằng bé chạy ào đến ôm Mio ngay.
    Hoặc có thể, bản năng đã mach bảo cho Yuji biết, hạnh phúc là thứ mong manh.
    Về phần mình, tôi không quên phải nhìn nhận sự việc theo cách thông thường với con mắt của một người bình thường

    Giả thuyết về một người giống hệt Mio.
    Đây là một cô gái hoàn toàn xa lạ có ngoại hình giống như chị em sinh đôi với nàng. Hoặc là chị em sinh đôi thật chứ không phải người lạ. Nếu là người lạ thì người này giống nàng đến khó tin. Nếu là chị em sinh đôi thì không có chuyện tôi lại không biết. Nàng có em gái và em trai nhưng ba chị em chẳng giống nhau chút nào. Trong khi tôi, một người không hề chung huyết thống lại còn giống em trai nàng hơn. Tôi cũng chưa từng nghe chuyện nàng có một cô em sinh đôi bị cấm cung với mặt nạ trùm kín bao giờ.

    Giả thuyết rằng nàng vẫn sống.
    Không thể có chuyện đó.
    Giả thuyết này nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng hơi vô lý.
    Nếu nàng còn sống, điều đó có nghĩa tôi đã có mặt vào giây phút lâm chung của một Mio khác, tổ chức đám tang cho một Mio khác, và đến tâm sự bên mộ của một Mio khác.
    Tôi không ngớ ngẩn đến mức ấy.
    Tôi cũng nghĩ đến giả thuyết người ngoài hành tinh, giả thuyết người nhân bản, nhưng ông Mulder – tức David Duchovny (1) – tin mấy giả thuyết đó chứ tôi thì không.


    Tôi nghĩ đến tất cả những điều trên trong lúc chậm rãi tiến lại gần nàng, tuy nhiên, ý nghĩ chiếm trọn tâm trí tôi lúc này là người con gái trước mặt tôi đây chính là linh hồn vợ tôi.
    Bởi nàng đã nói với tôi.
    “Đến mùa mưa, em sẽ quay lại để xem hai bố con sống thế nào.”
    Nàng đã giữ lời hứa, quay về gặp hai bố con vào một ngày mưa tháng Sáu.

    Khi chỉ còn một chút nữa là chạm được vào nàng thì tôi nhận ra. Bên vành tai phải của nàng có hai nốt ruồi nhỏ xíu. Chiếc răng khểnh trắng muốt thấp thoáng sau đôi môi khép hờ.
    Cô gái này không phải là ai đó going hệt Mio, cũng không phải chị em sinh đôi hay người nhân bản.
    Cô chính là Mio.
    Nếu cách diễn đạt trên chưa chính xác thì có thể sửa lại thế này. Cô là hiện thân của Mio với đầy đủ tâm hồn, thể xác, thậm chí có thể có cả ký ức của Mio trước kia. Nếu là linh hồn thì là một linh hồn quá thực, với hình hài quá rõ nét, chưa kể còn mang mùi hương rất thơm nữa.
    Mùi tóc thân thương của nàng.
    Không thể so sánh mùi hương này với gì khác, chỉ có thể gọi đó là “mùi hương ấy”. Thứ ngôn ngữ thân mật nàng dành riêng cho tôi.
    Thứ ngôn ngữ có một không hai trên thế giới.
    Và tôi đang cảm nhận được ngôn ngữ đó.
    Không nhận ra sự có mặt của hai bố con, nàng lơ đãng nhìn những giọt mưa vỡ òa dưới chân. Tôi để ý thấy hai bầu má Mio đầy đặn hơn so với hồi nàng mất. Đây là gương mặt trước khi bệnh tình của nàng xấu đi. Trông nàng rất khỏe mạnh và trẻ trung.
    Có gì đó hơi mâu thuẫn.
    “Một linh hồn khỏe mạnh”, nghe thật mâu thuẫn, như kiểu “một nhà tài chính hảo tâm” hay “Woody Allen (2) có lối suy nghĩ tích cực”. Nhưng biết đâu, linh hồn thường trở về hạ giới trong hình hài của thời kỳ hạnh phúc nhất.
    Dưới lớp áo len mỏng màu hoa anh đào là chiếc váy liền màu trắng không hoa văn. Nàng được cấp bộ quần áo này ở tinh cầu Lưu Trữ chăng? Những người sống trên đó đều mặc đồ màu trắng? Tôi biết từ ngày xưa, các linh hồn đã được mặc định là bận đồ trắng, nhưng không lẽ giờ kiểu mốt đó đang quay trở lại?

    “Mẹ?”
    Quá nôn nóng, Yuji khẽ gọi, giọng run run.
    Bấy giờ Mio mới nhận ra sự có mặt của hai bố con, nàng ngẩng lên. Nàng nhìn hai bố con với ánh mắt bình thản, lãnh đạm. Nàng chầm chậm nhắm mắt, sau đó lại mở ra, đầu khẽ nghiêng sang một bên.
    Từng cử chỉ quá đỗi đáng yêu và thân thương ấy khiến tôi suýt trào nước mắt. Không nghi ngờ gì, đây chính là vợ tôi, dù nàng chỉ còn là linh hồn. Đương nhiên, cả sự đáng yêu kia nữa cũng không hề thay đổi.
    Tôi nhẹ nhàng chìa tay ra để kiểm chứng sự hiện diện của nàng. Nàng hoảng sợ, vội co người lại.
    Có gì đó bất tiện ư? Nàng không được phép để con người chạm vào?
    Không thể kiềm chế hành động của bản thân, tôi đặt tay lên vai nàng.
    Tôi ngỡ rằng có điều gì đó sẽ xảy ra, nhưng không có gì cả.
    Tôi cảm nhận được bờ vai mong manh của nàng dưới tay mình, bờ vai ấy tuy đang bị ướt mưa nhưng vẫn có chút hơi ấm. Tôi thoáng ngạc nhiên. Giả dụ đây chỉ là cảm giác lạnh lẽo hơn cả cơn mưa tháng Sáu, hoặc thứ tôi nắm trong tay chỉ là giọt sương màu hoa anh đào chứ không phải bờ vai nàng, thì có vẻ còn hợp lý hơn.
    Dù là gì đi nữa thì sự thật là nàng đang hiện hữu đây và mùi hương êm dịu tỏa ra từ người nàng khiến trái tim tôi chao đảo.
    Yuji cũng rón rén tiến lại gần Mio, dè dặt chìa bàn tay xinh xắn kéo áo nàng. Mio mỉm cười đáp lại Yuji nhưng hai gò má nàng căng cứng khiến nụ cười trở nên gượng gạo.
    Sao thế này?
    Cảm giác lạ lẫm này là sao?
    Tôi hơi lo, bèn thử gọi tên nàng.
    “Mio à?”
    Nàng quay sang nhìn tôi, đôi môi mỏng của nàng khẽ mở ra, để lộ chiếc răng khểnh lớn.
    “Mio?” nàng nói. “Đó là tên tôi ư?”
    Giọng nói quen thuộc với âm điệu cao, mỏng và hơi run ở cuối câu.
    Ban đầu tôi muốn òa khóc vì giọng nói quen thuộc ấy, nhưng rồi trước câu hỏi của nàng, tôi ngạc nhiên đến mức nước mắt không trào ra nổi.
    “Sao em lại hỏi vậy?” Tôi nói. “Em không nhớ gì ư?”
    “Hả?” Yuji nói.
    “Có lẽ vậy.” Mio nói.
    “Thế hả?” Tiếng của Yuji.
    “Tôi, tôi không nhớ gì cả.”
    “Không nhớ gì cả?” Hai tay tôi cứ huơ huơ một cách vô nghĩa. “Không gì cả?”
    “Vâng.”
    Nàng nhếch mép như thể thất vọng vì vừa rút thăm trượt.
    “Vậy còn…” nàng hỏi, “hai người là ai?”
    “Là ai?”
    Tôi nói với nàng, trong lòng cảm thấy không được thoải mái lắm.
    “Anh là chồng em, còn Yuji là con trai em.”
    “Đúng thế, CON TRAI,” Yuji nói.
    “Không thể nào,” nàng nói.
    “Đúng vậy.”
    “Đúng đấy mẹ,” Yuji nói.
    “Khoan đã.”
    Mio giơ một tay ra như muốn ngăn hai bố con đừng nói nữa, tay còn lại nàng ôm lấy đầu mình.
    “Khi tỉnh lại, tôi thấy mình ngồi đây.”
    Nàng nhắm mắt, lần hồi lại trí nhớ với vẻ mặt nghiêm trọng.
    “Chừng mười phút trước thôi. Tôi đã cố nhưng không nhớ được gì cả. Đây là đâu, tại sao tôi lại ở đây, tôi là ai mà lại ngồi đây nghĩ ngợi thế này?”
    Nghe nàng nói, tôi bắt đầu suy nghĩ. Như vậy là nàng rơi xuống dưới này cách đây mười phút. Trong khi đó, toàn bộ ký ức của nàng vẫn ở lại tinh cầu Lưu Trữ. Nghĩa là nàng cũng quên luôn cả việc mình đang là một linh hồn. (Có lẽ vậy…)
    Tóm lại, chuyện này là thế nào?
    “Hôm nay tôi đến đây cùng với hai người?”
    “Phải!” tôi nhanh trí trả lời.
    “Sao cơ?” Yuji nói.
    Tôi khẽ cấu vào cái gáy mảnh khảnh của Yuji.
    Thằng bé im lặng.
    “Ba chúng ta đã đến đây. Chủ nhật nào cả nhà cũng đi dạo.”
    “Thật vậy à?”
    “Thật!” tôi gật đầu.
    “Anh và Yuji chạy vào rừng chơi. Khi quay lại thì thấy em như thế này. Chắc em đã bị ngã đập đầu vào đâu đó.”
    “Tức là tôi bị mất trí nhớ vì cú đập đầu đó?”
    “Có vẻ như vậy.”
    “Thật thế hả?” Yuji hỏi.
    Tôi cấu gáy Yuji mạnh hơn nữa.
    Thằng bé liền im bặt.
    “Dẫu sao em cứ về nhà cùng bố con anh đã. Trí nhớ của em sẽ sớm trở lại thôi.”
    “Thật vậy ư?”
    “Ừ.”
    Nàng từ từ đứng dậy. Chiếc váy ướt dính chặt vào đùi, nước mưa chảy tong tỏng dưới gấu váy.
    “Ta mau về thôi. Để bị lạnh sẽ cảm mất.”
    “Vâng.”
    Nàng không biết gì cả có khi lại hay. Như thế, nàng sẽ không phải nhớ dến những ký ức đau buồn.
    Tôi nhớ lại câu nói của nàng, “Đến mùa mưa, em sẽ quay lại”, câu nói vào giây phút cuối cùng ấy.
    Nàng nói thế này:
    “Phải rồi. Em sẽ đến cùng với cơn mưa, sau khi chắc chắn hai bố con sống ổn, em sẽ lại ra đi, trước khi mùa hè đến. Vì em không chịu được nóng.”
    Nếu nàng không nhớ mình đã đến từ đâu thì rất có thể nàng sẽ quên luôn cả việc mình phải quay về tinh cầu Lưu Trữ. Và nếu vậy thì nàng có thể ở lại sống với hai bố con.
    Ba chúng tôi gồm tôi, Yuji và nàng.
    Chỉ cần ba chúng tôi có thể sống cùng nhau thì việc vợ tôi là một linh hồn cũng chẳng có vấn đề gì.
    Thật sự chẳng có vấn đề gì.
    Mio và Yuji đi cạnh nhau trên đường mòn, tôi dắt xe đạp theo sau. Ban đầu, Yuji có vẻ căng thẳng và rụt rè, nhưng cuối cùng thằng bé quyết định chìa tay về phía Mio. Mio nắm ngay lấy tay thằng bé. Yuji giật mình, ngẩng lên nhìn Mio. Nàng đáp lại bằng nụ cười dịu dàng. Yuji òa khóc nức nở.
    Dễ hiểu thôi. Vì một năm rồi, thằng bé không được chạm vào tay mẹ.
    Nàng quay lại, nhìn tôi như muốn hỏi: Thằng bé sao vậy?
    “Sau này em sẽ hiểu,” tôi nói. “Yuji mít ướt lắm.”
    Tôi nói trước như vậy để phòng nhỡ sau này Yuji lại khóc không đúng lúc.
    “Con hơi rối trí tẹo thôi. Vì em không nhớ gì cả.”
    “Thật ạ?” Yuji hỏi, giọng vẫn nức nở.
    Tôi tiếp tục nói, tảng lờ câu hỏi của Yuji.
    “Em cứ đối xử nhẹ nhàng với con, đừng suy nghĩ nhiều. Trước giờ em vẫn làm thế.”
    Mio gật đầu tỏ ý rằng nàng đã hiểu, nàng đặt tay lên đôi vai mảnh khảnh của Yuji rồi kéo thằng bé lại gần. Cảm nhận được hơi ấm từ mẹ, Yuji đắm chìm trong cơn say dịu êm của nước mắt.

    Thằng bé đã chia tay mẹ một lần rồi. Nếu nó lại phải đối mặt với nỗi đau mất mẹ thêm một lần nữa thì cuộc hội ngộ này ngay từ đầu đã chẳng có gì vui.
    “Trước khi mùa hè đến,” Mio đã nói vậy.
    Nếu câu nói ấy là sự thật thì tôi còn rất ít thời gian.
    (Phải tranh thủ làm nũng mẹ thật nhiều vào!)
    Tôi thì thào với Yuji lúc này đang gục mặt vào lưng Mio khóc nức nở, tay vẫn túm chặt gấu váy nàng.

    --------------
    Chú thích:
    (1): Diễn viên điện ảnh của Mỹ, nổi tiếng với vai mật vụ FBI Mulder trong loạt phim truyền hình X-files
    (2): Đạo diễn, biên kịch, diễn viên nổi tiếng người Mỹ. Ông đã giành được 3 giải thưởng Oscar trong số 21 lần được đề cử, tuy nhiên ông chưa từng tham gia lễ trao giải nào.

    --- Hết chương 5 ---
    thay đổi nội dung bởi: sarujun, 04-01-2014 lúc 07:13 PM

  2. The Following 3 Users Say Thank You to sarujun For This Useful Post:

    HH (10-01-2014), Kasumi (05-01-2014), orichi (04-01-2014)

  3. #12
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 6


    Về đến nhà, tôi dẫn Mio vào phòng trong cùng, chỉ cho nàng ngăn tủ nào đựng cái gì. Quần áo của nàng vẫn để nguyên chỗ cũ, hệt như một năm trước.
    Tôi và Yuji nhanh chóng thay quần áo ở phòng ngoài rồi vào ở lì trong nhà vệ sinh. Tôi chỉ nghĩ ra mỗi chỗ này để hai bố con nói chuyện mà Mio không nghe thấy.
    Yuji ngồi lên bồn cầu, còn tôi đứng trước mặt thằng bé, tựa lưng vào cửa.
    “Thế này con nhé,” tôi hạ giọng. “Mẹ không nhớ gì cả.”
    “Thế hả?”
    “Ừ. Kể cả chuyện hồi sống với bố và Yuji lẫn chuyện trước khi hai bố mẹ cưới nhau.”
    Cả chuyện…, tôi khẽ ho khan.
    “Một năm trước mẹ bị bệnh, phải rời bỏ tinh cầu này.”
    “Vâng.”
    “Nên bố định giữ bí mật với mẹ.”
    “Chuyện gì cơ ạ?”
    “Còn chuyện gì nữa! Nghĩa là chuyện bố muốn mình cứ làm như mẹ vẫn sống ở đây với bố và Yuji, chưa bao giờ đi đâu cả.”
    “Cả hôm qua?”
    “Ừ.”
    “Cả hôm trước hôm qua?”
    “Ừ.”
    “Nhỡ mẹ hỏi thì con phải nói thế nào?”
    “Hỏi gì cơ?”
    “Hỏi nhiều chuyện.”
    “Thì con phải trả lời sao cho khéo.”
    “Con sợ không làm được.”
    “Thế thì con cứ khóc để đánh trống lảng vậy. Khóc ầm lên là được.”
    “Thế á?”
    “Ừ. Mẹ đã về đây với hai bố con rồi nên bố nghĩ, mẹ không nên biết chuyện chúng ta đã buồn thế nào khi phải chia tay nhau.”
    “Con cũng nghĩ thế.”
    “Thấy chưa! Với cả, nhỡ khi biết sự thật, mẹ lại thấy cần phải quay về tinh cầu Lưu Trữ đấy.”
    “Con không chịu đâu.”
    “Nếu vậy thì con phải cố gắng.”
    “Con sẽ cố.”
    Sau khi hai bố con đập tay nhau để cam kết sẽ cùng cố gắng, tôi mở cửa bước ra ngoài.
    Mio đã đứng ngay trước cửa tự khi nào.
    Dù rất ngạc nhiên nhưng tôi phải giả vờ như không. Nhưng có lẽ tại ngạc nhiên quá nên trông tôi giống như đang cố làm ra vẻ không ngạc nhiên mà thôi.
    Nàng có nghe được câu chuyện của hai bố con tôi không? Tôi thăm dò nét mặt nàng.
    “Ở nhà này, đàn ông con trai cùng nhau vào nhà vệ sinh à?”
    Có vẻ như không sao cả.
    “À ừ. Cũng thỉnh thoảng. Khi nào vội quá thì vào cùng. Vừa rồi cũng là vội quá.”
    Nàng hơi thảng thốt.
    “Thế còn cái này?”
    Đoạn nàng chỉ tay về phía giữa phòng.
    “Cái nào?”
    “Sao lại bừa bãi thế này?”
    “Bừa bãi là sao?”
    Dưới con mắt của tôi, mọi thứ đang được sắp xếp, bày biện theo đúng trật tự và chức năng. Quần áo mặc ở nhà ngày hôm đó, tôi chất lại thành một đống ở góc phía Bắc. Cạnh đó là chồng quần áo đã giặt xong. Quần áo bẩn, tôi dồn lại ở góc phía Nam để không bị lẫn với đống quần áo kia. Sách và truyện, do không còn chỗ để cất vào giá, tôi phân loại theo tác giả, bọc lại bằng túi ni lông của siêu thị và xếp thành từng chồng
    Cạnh cửa sổ vẫn còn hai túi “rác cháy được” tôi chưa kịp vứt, nhưng kể cả thế thì cũng không thể gọi là “bừa bãi”.
    Mọi thứ đều được để tại nơi cần để, theo một trật tự thống nhất.
    “Đúng là trên sàn có để hơi nhiều đồ,” tôi nói. “Nhưng tất cả đều có lý do.”
    “Chính em để như vậy à?”
    “À,” tôi nói, “không.”
    Thế đấy. Tại tôi không quen nói dối nên ngay từ đầu tôi đã ngắc ngứ.
    “Đây là do… anh để.”
    Tôi gãi đầu gãi tai, ậm ừ mấy câu để tranh thủ thêm thời gian.
    “Là tại vì… thời gian vừa rồi Mio cứ ốm suốt nên không thể quán xuyến được việc nhà.”
    “Vậy sao?”
    “Ừ, em phải nằm trên giường gần một tuần lễ.”
    “Vì vậy quần áo không được giặt thường xuyên và anh phải mặc quần áo bẩn thế kia?”
    Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo nỉ đang mặc bị dính cà ri.
    “Thế này là bẩn hả?”
    “Sao có thể gọi là sạch được. Anh mặc mấy hôm rồi?”
    “Mới ba hôm thôi.”
    “Nếu anh ăn uống cẩn thận hơn một chút sẽ không bị dây bẩn đâu.”
    Rồi nàng chỉ vào đống đồ đã giặt.
    “Lúc phơi tại anh không chịu giũ cho phẳng nên quần áo mới nhăn nhúm thế kia.”
    “Giũ phẳng? Giũ chỗ nào cơ?”
    Thôi được rồi, Mio ngán ngẩm lắc đầu.
    “Em ốm liệt giường cả tuần lễ, vậy sao hôm nay em đi được xa thế?”
    “Em đang luyện tập để phục hồi.”
    “Vậy hả?”
    “… Có lẽ thế.”
    “Sao lại có lẽ thế.”
    “Đây là thói quen của cả nhà mình nên em bảo sẽ cố gắng.”
    “Em nói thế hả?”
    “Hình như thế.”
    Mio thở dài.
    “Em.”
    Nàng đặt tay lên ngực mình, ghé sát mặt vào tôi, hỏi:
    “Có thật em là vợ của anh không?”
    “Thật. Không phải là ‘có lẽ’ hay ‘hình như’ gì cả. Đấy là sự thật.”
    Có vẻ như nàng đang nghi ngờ chính bản thân rằng sao mình lại là vợ của một người thế này.
    “Chúng mình sống hòa thuận lắm.”
    Lẽ ra tôi không nên nói vậy. Vì làm vậy càng khiến nàng nghi ngờ hơn. Không biết là nàng đang nghi ngờ tôi hay nghi ngờ chính bản thân nàng nữa.
    “Họ của em là gì?”
    “Là Aio.”
    “Vậy em là Aio Mio?”
    “Ừ. Chữ Mio có bộ Thủy ở đầu.”
    “Aio Mio…”
    “Ừ.”
    “Em bao nhiêu tuổi?”
    “Hai chín. Bằng tuổi anh.”
    “Hai chín tuổi.”
    Đúng ra thì cuộc đời nàng đã một lần hạ màn ở tuổi hai tám. Con số hai chín nằm ở thời tương lai mà nàng không bao giờ chạm tới. Chưa kể, người con gái đang đứng trước mặt tôi đây trẻ hơn rất nhiều so với tuổi đó.

    Trông nàng rất trẻ.
    Vonnnegut (1) từng nói, những người sang thế giới bên kia có thể tự chọn tuổi cho mình.
    Bố của Vonnegut trong cuốn tiểu thuyết Jailbird (2), sau khi lên thiên đường đã trở về tuổi lên chín. Ông luôn bị bọn trẻ bắt nạt, bị tụt cả quần dài lẫn quần lót. Bọn trẻ lấy quần lót của ông ném xuống cửa địa ngục có hình tròn như miệng giếng. Liền đó dưới đáy giếng vọng lên tiếng gào thét thảm thiết của Hitler, Nero (3), Salome (4) …
    Vonnegut viết như sau:
    “Tôi có thể hình dung cảnh Hitler không những phải nếm trải đau đớn tột cùng mà cứ định kỳ, hắn lại thấy quần lót của bố tôi rơi xuống đầu mình.”
    Tôi thấy mình thật may mắn vì không phải đón một cô vợ trở về trong hình hài của một cô bé lên chín.

    “Bé Yuji mấy tuổi rồi?”
    Nàng hỏi.
    “Gì ạ?” Yuji hỏi vọng ra từ nhà vệ sinh.
    “Con sáu tuổi. Đang học lớp Một.”
    Tôi trả lời.
    Nàng thêm từ “bé” vào trước tên Yuji nghe thật lạ. Tôi có cảm giác dù rất thân thiết nhưng nàng là ai đó chứ không phải vợ tôi. Như một người em họ chơi thân từ hồi nhỏ.
    “Vậy em là một bà nội trợ hai mươi chín tuổi, có con trai sáu tuổi phải không?”
    “Đúng vậy.”
    “Dù em chẳng có cảm giác gì?”
    “Ừ.”
    “Vậy là em đã yêu anh? Đến mức muốn lấy anh?”
    Nét mặt nàng thể hiện đây là điều nàng đang nghi ngờ nhất.
    “Có thể em không tin nhưng đúng vậy.”
    Tự nhiên tôi mất hết cả tự tin. Sao hồi đó nàng lại chọn một người có bề ngoài tầm tầm như tôi? Kể cả là ai đó không phải nàng thì tôi cũng sẽ vẫn thắc mắc về sự lựa chọn ấy.
    “Chúng ta quen nhau ở đâu?”
    “Ở trường cấp III. Chúng mình gặp nhau vào mùa xuân năm mười lăm tuổi.”
    “Vậy chúng ta là bạn học à?”
    “Ừ. Chúng mình học chung suốt ba năm.”
    Nàng mỉm cười hiền hậu.
    “Kể cho em chuyện hồi đó nhé.”
    “Ừ.”
    Tôi tủm tỉm cười (nụ cười tươi nhất có thể), bắt đầu kể về cuộc gặp gỡ hạnh phúc của thời cổ tích ngây thơ ngày xưa.
    “Khi chúng mình gặp nhau…”
    Đúng lúc ấy có tiếng xả nước trong nhà vệ sinh, Yuji đi ra.
    “Ôi, nhẹ cả người!”
    Có vẻ như thằng bé vừa sử dụng đúng chức năng vốn có của nhà vệ sinh.
    “Áo con trai em đang mặc,” Mio nhìn Yuji chùi bàn tay ướt vào ngực áo hỏi, “được mấy hôm rồi?”
    “Hình như là bốn.”
    Thực ra thằng bé đã mặc cái áo đó năm hôm rồi.
    “Thật hả?”
    “Anh nghĩ thế.”
    “Hai bố con không thể ăn uống sạch sẽ hơn được sao?”
    “Công nhận là con…”
    “Cả anh nữa cũng thế.”
    “À, ừ thì…”

    Do đó, đến bữa tối, hai bố con tôi đã phải rất cẩn thận khi ngồi ăn.
    Thực đơn của bữa tối là mì ống sốt thịt bằm do tôi nhanh tay chế biến. Hai chúng tôi không ai để dây một miếng thịt bằm nào ra bàn cũng như không hề làm bẩn quần áo.
    Thật hết sảy!
    Mio cũng ăn mì tôi nấu như thể đó là chuyện đương nhiên. Sau đó nàng đi vệ sinh. Hành động này không ăn nhập gì với một linh hồn, nhưng bản thân nàng dường như chẳng hề bận tâm, nên có lẽ đó cũng là chuyện rất bình thường.
    Sau bữa ăn, Mio kêu mệt, nàng vào phòng phía trong trải đệm nằm nghỉ. Nàng đang rất hoang mang, mà hoang mang thì thường làm cho con người ta mệt mỏi.
    Yuji nhanh nhảu trải chăn đệm cạnh chỗ Mio rồi chui vào trong, tay cầm theo quyển Momo. Chắc chỉ cần được ở bên cạnh mẹ thằng bé cũng đủ sướng rơn.
    Từ phòng ngoài, tôi quan sát thấy Yuji làm bộ đang đọc sách vì chốc chốc lại thấy thằng bé ngó sang nhìn Mio. Sau khi chắc chắn Mio vẫn còn ở đó, Yuji thở phào nhẹ nhõm, môi khẽ nở nụ cười mãn nguyện.
    Tôi cởi chiếc áo nỉ đang mặc trên người, tống vào máy giặt cùng với áo của Yuji.
    Tôi không để ý lắm nhưng có vẻ việc mặc quần áo bị dây nước Coca hoặc nước xốt là không ổn. Chẳng ai chỉ cho tôi cả. Hồi Mio còn sống, dù không bao giờ hỏi nhưng lúc nào tôi cũng có quần áo sạch sẽ, không một nếp nhăn để sẵn trước mặt.
    Khi chỉ còn lại tôi và Yuji, tôi đã hết sức cố gắng nhưng cái “hết sức” của tôi hẳn chưa đạt nổi nửa tiêu chuẩn của thiên hạ.
    Liệu trên thế giới rộng lớn này có một cặp bố con hoàn hảo luôn mặc những bộ quần áo tinh tươm, phẳng phiu, sống trong căn nhà sạch không thua gì “phòng sạch” ở nhà máy sản xuất vi mạch, cuối tuần lái xe đến rạp chiếu phim ở ngoại ô, xem những bộ phim hoạt hình của Walt Disney với bỏng ngô nhét đầy miệng không nhỉ?
    Thật hết sảy!
    Từ lâu, tôi đã thôi hy vọng vào những điều bất khả và vô vọng. So với một con người bình thường, tôi chỉ là một thứ tàn phế còn lại. Cho nên tôi khó có thể nuôi nấng Yuji như những đứa trẻ khác trong các gia đình bình thường.
    Nhưng tôi vẫn đang rất cố gắng.
    Tuy có lúc tôi không chú ý những điều cần chú ý, quên những điều cần nhớ, ngủ quên khi chưa làm xong những điều cần làm vì quá mệt, thì tôi vẫn cố gắng để mọi thứ dần tốt hơn.
    Không hiểu Mio nghĩ thế nào về một người như tôi?
    Mục đích nàng quay trở lại tinh cầu này là để kiểm tra xem tôi và Yuji sống ra sao. Giả sử nàng vẫn còn nhớ mục đích ấy thì không biết nàng có cảm tưởng thế nào.
    Nàng sẽ thở dài vào bảo: em biết ngay mà?
    Nhưng có thể chắc chắn một điều là nàng sẽ không nói: Chà, phục anh quá. Anh thật cố gắng.
    Hơn mười giờ, tôi đi tắm và thay sang bộ đồ ngủ. Ban đêm, tôi bị tỉnh giấc nhiều lần nên nếu giờ này chưa ngủ thì hôm sau sẽ rất mệt.
    Với tôi, giấc ngủ là chuyến mộng du bên trong một tòa nhà khổng lồ.
    Tòa nhà có hàng nghìn căn phòng, hễ thấy phòng nào còn sáng đèn là tôi mở cửa bước vào. Trong phòng kê một chiếc ti vi cũ, tôi ngồi vào ghế sofa, tiếp tục mơ màng như thể đang xem một bộ phim hạng B. Nhưng chẳng bao lâu sau, một kẻ phá quấy bước vào phòng, giật phắt phích cắm ti vi ra.
    Cạch.
    Tôi buộc phải đứng dậy, đi ra khỏi căn phòng lúc này đã tối om để tìm kiếm giấc mơ khác.
    Cứ như vậy cho đến hết đêm.
    Cạch.
    Âm thanh làm tôi choàng tỉnh, vội vàng đi tìm giấc mơ tiếp theo.
    Cạch.
    Cạch.
    Chúng khiến tôi mệt mỏi.


    ------------------
    Chú thích:
    (1): Kurt Vonnegut (1922-2007), một trong những nhà văn Mỹ có ảnh hưởng lớn của thế kỉ XX.
    (2): Một trong những tiểu thuyết tiêu biểu của Vonnegut, tạm dịch là Người tù.
    (3): Nero Claudius Caesar Germanicus, vị Hoàng đế thứ Năm cũng là cuối cùng của triều đại Julius-Claudius (La Mã).
    (4): Một nhân vật trong Kinh Tân Ước, con gái của Hoàng hậu Herodias. Salome bị coi là người đã gây ra cái chết của Thánh John the Baptist.

    --- còn tiếp ---

  4. The Following 3 Users Say Thank You to sarujun For This Useful Post:

    HH (10-01-2014), Kasumi (05-01-2014), Momo-chan (05-01-2014)

  5. #13
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 6

    --- tiếp chương 6 ---


    Tôi gọi Mio từ phòng bên.
    “Em thấy người thế nào?”
    Đang ngắm Yuji, Mio từ từ nhìn lên nhưng ánh mắt nàng không đến được chỗ tôi. Cái nhìn của nàng trôi lơ lửng trong không gian giữa tôi và Yuji.
    “Em hơi đau đầu.”
    “Hay là em bị sốt? Em dính mưa như thế không khéo bị cảm rồi.”
    Nàng gật đầu lấp lửng, chẳng ra phủ định cũng chẳng ra khẳng định.
    “Chẳng hiểu bị làm sao.”
    “Anh vào phòng nhé?”
    Tôi hỏi vì thấy mặc đồ ngủ đến gần nàng có vẻ hơi bất nhã. Tất nhiên, suy nghĩ này xuất phát từ tâm lý hôm nay nàng mới gặp tôi lần đầu. Với lại tôi cũng thấy có chút ngần ngại vì đã không gặp nàng suốt một năm nay.
    “Anh vào đi. Đây là phòng ngủ của anh mà.”
    Tôi đến bên Mio, quỳ xuống, đặt tay lên trán nàng. Trán nàng hơi nóng. Chẳng lẽ linh hồn cũng bị cảm hay sao?
    “Hình như em bị sốt. Hơi hơi thôi.”
    “Không sao đâu. Ngủ dậy sẽ khỏi.”
    “Thế hả?”
    “Vâng.”
    Tôi thấy rất lạ.
    Cảm giác khi chạm vào trán nàng. Hơi ấm của nàng. Mùi hương của nàng.
    Đoạn điệp khúc trong một đoạn đối thoại ngẫu nhiên nào đó mà chúng tôi đã từng nói với nhau.
    Việc nàng đã mất từ một năm trước dường như không có thật. Có khi nào, tôi vừa tỉnh lại sau giấc ngủ giống như bộ phim Holywood nào đó nói về một chứng bệnh nan y không nhỉ?
    Cạch.
    Nhưng lời nói của nàng đã phủ nhận ý nghĩ này.
    “Bé Yuji đáng yêu quá.”
    Tự nhiên tôi thấy buồn, tôi nói với nàng bằng giọng khô khốc.
    “Con của em đấy.”
    “Vâng. Mong là em sớm nhớ lại được.”
    “Sẽ ổn cả thôi.”
    “Vâng.”
    Có lẽ nào, tôi nghĩ. Nàng đã bỏ lại ký ức lúc rời bỏ nơi đây. Ký ức của nàng vẫn còn trong căn phòng này. Nếu vậy thì khi ở tinh cầu Lưu Trữ, hẳn là nàng đã vất vả lắm. Vì mọi người sống trên tinh cầu ấy đều phải viết sách cho Ai đó…
    Nếu không có ký ức, ta chỉ có thể viết về những điều vô nghĩa không thuộc về ký ức. Thế thì làm sao mà viết được sách hay?
    Tôi định sẽ kể cho nàng nghe thật nhiều kỷ niệm, để nàng có thể mang theo khi trở về tinh cầu kia. Để nàng có thể viết sách về tôi và Yuji.
    Để cho Ai đó đọc.

    Yuji thiếp đi, tay vẫn giữ khư khư quyển Momo. Miệng nó he hé, mắt nhắm nghiền, mí mắt hiện rõ những vân xanh. Thằng bé ngủ ngon lành, nghĩa là mũi nó đang phát ra tiếng khò khè.
    Chàng hoàng tử nhỏ hạnh phúc.
    Chắc nó đang mơ giấc mơ đẹp lắm.
    Tôi nhẹ nhàng rút quyển Momo khỏi tay Yuji. Tôi để lại quyển sách vào hộp tủ dùng làm giá sách của Yuji.
    “Chúc em ngủ ngon.”
    Tôi nói với Mio.
    “Chúc em ngủ ngon là sao? Vậy anh ngủ ở đâu?”
    “Anh trải đệm ngủ ở phòng bên cạnh.”
    Mio lắc đầu.
    “Anh cứ ngủ ở đây. Nằm cạnh Yuji đây này. Tối nào chúng ta cũng nằm như vậy phải không? Ba chúng ta nằm giống như chữ XUYÊN (1).”
    “Ừ… nhưng mà…”
    Sự thật không phải vậy. Đã từ lâu chỉ còn hai bố con.
    Yuji nằm cạnh tôi.
    Hai bố con nằm thành chữ “Ri” (2).
    “Em không thấy phiền chứ? Chắc em nghĩ hôm nay mới gặp anh lần đầu.”
    “Không sao đâu. Anh cứ xử sự tự nhiên như mọi khi thì em sẽ nhanh lấy lại được trí nhớ.”
    Có lẽ em đã vĩnh viễn mất đi phần ký ức đáng nhớ rồi.
    Cùng với số phận của em.
    Hai câu này cứ ngấp nghé ở khóe miệng, muốn bật ra nhưng tôi đã kìm lại được.
    “Vậy anh nằm đây nhé”
    Tôi để Yuji nằm giữa rồi trải đệm song song với Mio. Tôi kéo dây tắt đèn tuýp, bật chiếc đèn màu da cam. Tôi không tắt hết đèn trong phòng vì thỉnh thoảng Yuji vẫn đi vệ sinh vào ban đêm.
    Tự nhiên tôi thấy rất căng thẳng.
    Nàng không hề giống hồn ma, còn trong ***g ngực tôi, tình yêu vẫn cất cao giọng hát.
    Là lá la, là lá la, là lá la.
    Một khúc ca hùng tráng.
    “Anh này,” nàng nói.
    “Ơi?”
    “Chuyện ban nãy kể tiếp cho em đi,” nàng thì thào.
    Giọng nói ấy lôi tuột một thứ ra khỏi người tôi. Thứ đó lan tỏa khắp ***g ngực tôi, dâng lên cổ họng, lên mũi, lên mắt, khiến tôi muốn òa khóc.
    “Được chứ,” tôi nói. “Anh kể tiếp nhé.”

    Khi gặp nhau, chúng mình mới mười lăm tuổi, thế giới của hai đứa chỉ có hôm qua, hôm nay và ngày mai.
    Chắc em cũng hiểu. Ở tuổi ấy, chúng mình chẳng bao giờ nhìn lại ngày xưa cũng như chưa tính đến những chuyện xa vời.

    Em gầy khủng khiếp.
    Trông em chẳng có chút gì nữ tính, em giống linh hồn của chiếc thìa cà phê có hình cô gái hơn là một thiếu nữ. Em để tóc cụt lủn, có lẽ là ngắn nhất lớp (tính cả hội con trai).
    Đã thế, em còn đeo cặp kính gọng kim loại màu bạc.
    Con gái ở tuổi ấy mà như vậy thì có khác nào tuyên bố: “Tôi chẳng có hứng thú gì với bọn con trai hết. Hãy để tôi yên.”
    Anh nhớ trong khối mình học có khoảng ba bạn gái nom tương tự như thế. Nhưng các bạn gái ấy đều không đeo kính đi học dù mắt có kèm nhèm thế nào. Thay vào đó, các bạn đeo kính áp tròng hoặc cố chịu đựng việc không nhìn rõ.
    Chuyện xảy ra cách đây mười lăm năm rồi. Thời đó chưa có những cặp kính điệu đà và các cô gái điệu đà không hay đeo kính như bây giờ.
    Vì vậy, xét theo một nghĩa, em rất nổi bật. Rõ ràng là em không giống những cô gái khác. Em của tuổi mười lăm đã để lại ấn tượng trong anh rõ nét hơn bất kì ai, từ cái đầu bé hơn hẳn các bạn cùng lớp hay chiếc răng khểnh to đùng hoàn toàn mất cân xứng với gương mặt nhỏ nhắn.
    Anh là người khá nông cạn, luôn tiếp nhận nguyên xi những gì có ở trước mắt, vì vậy anh đã tiếp nhận nguyên xi tín hiệu em đưa ra.
    Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ không động đến cậu đâu.
    Thật ra thì anh chẳng động đến bạn gái nào cả.

    Tuy nhiên, phải nói luôn là anh cũng thấy em hấp dẫn.
    Em nghiêm túc nhất lớp. Có thể nghiêm túc không được coi là hấp dẫn nhưng anh thích những người nghiêm túc, theo anh thì nghiêm túc là đức tính cao quý nhất cần phải được nhìn nhận công bằng hơn. Nghiêm túc đi đôi với tin tưởng, mà tin tưởng là yếu tố chính tạo dựng tình yêu. Bởi vậy, trên thực tế, những người nghiêm túc thường hiểu về tình yêu hơn là những người yêu đương dễ dàng. Anh biết rõ điều này vì anh cũng là một người nghiêm túc.
    Chưa kể, em còn có một bộ óc tuyệt vời với khả năng hài hước và cảm thụ phong phú, dù hồi đấy anh chưa nhận ra. Đằng sau cặp kính là một thiếu nữ nhạy cảm, đang dang tay chờ đón tình yêu.
    Cũng phải nói thêm là em tương đối đẹp, nếu xét về mặt thẩm mỹ. Nói gì thì nói, đường cong bao quanh đầu, vòng xuống cổ và cằm của em thuộc dạng đáng kể. Rất tuyệt hảo về mặt não tướng học. Có lẽ vì thế mà em hay được mời làm mẫu tranh hoặc mẫu để nặn tượng. Em cũng hay được chọn làm chủ thể cho các bức ảnh hoặc làm người mẫu bất đắc dĩ cho các phác họa nghịch ngợm của anh trong sách giáo khoa.
    Năm mười lăm tuổi, anh đã gặp một cô gái như vậy.

    Chúng mình học cùng lớp, cùng tổ, anh ngồi ngay đằng sau em.
    Suốt ba năm học, mặc dù năm nào cũng phân lại lớp nhưng chúng mình luôn học chung một lớp, chung một tổ, chỗ của anh luôn ở bên trái, bên phải, hoặc đằng sau em. Vì vậy, phần lớn thời gian trong ngày, chúng mình cùng ở trong hình tròn có bán kính một mét.
    Ở tuổi này, chúng mình bắt đầu có những thay đổi về mặt sinh lý, chất hóa học trong cơ thể liên tục phát thông điệp “tìm kiếm đối tác để duy trì nòi giống” ra xung quanh. Người nhận được thông điệp này cũng tiết ra chất hóa học để đáp lại, dù bản thân họ không nhận ra. Đây là quá trình thông điệp tình yêu được trao đổi một cách vô thức.
    Trong vòng bán kính một mét ấy, chúng mình trao đổi chất hóa học thường xuyên hơn bất kì ai. Khi đang chép bài trên bảng bằng bút chì hay khi cố cưỡng lại cơn buồn ngủ để nghe giảng, chúng mình đều trò chuyện với nhau bằng phương tiện truyền thông gọn nhẹ này.
    (Tôi đang tìm đối tượng? Có ai không?)
    Chúng mình không mảy may nhận ra hành động thân mật đó vì ai cũng nghĩ: chẳng liên quan gì đến mình.
    Em, với cặp kính gọng kim loại, bình thản như linh hồn của một thìa cà phê không màng đến tình yêu. Em để tóc ngắn đến mức không thể ngắn hơn, mặc váy đồng phục dài chấm gối, không có khái niệm về khuyên tai, dây chuyền hay son môi. Trong giờ học, em miệt mài chép bài, hiếm khi ánh mắt em lệch khỏi bốn điểm: bảng đen, giáo viên, sách và vở.
    Em đúng là một học sinh mô phạm, xét theo tất cả các nghĩa.
    Thật hết sảy!
    Tuy nhiên, việc em không thường xuyên có mặt trong top đầu của lớp là một lời chú thích đầy an ủi đối với anh. Em không phải thiên tài, cũng không thuộc loại xuất sắc, em chỉ là một học sinh nghiêm túc biết phấn đấu mà thôi. Một người chính trực, không bao giờ dùng tiểu xảo. Những bạn được em vui vẻ cho mượn vở lại thường đạt điểm cao hơn em. Vở của em được trình bày bằng nét chữ thẳng thớm, dễ đọc. Anh đã phải nhờ đến vở của em khá nhiều.
    Nhờ cuốn vở ma thuật ấy mà anh đã duy trì được kết quả học tập, dù anh chẳng thường xuyên đến lớp, thậm chí còn không có cả sách giáo khoa. Chỉ cần lướt qua quyển vở của em thì việc đủ điểm đỗ trong bài kiểm tra không còn là quá khó. Tinh ý hơn một chút là có thể dễ dàng đọc được ý đồ của giáo viên từ những ghi chép của em. Tuy nhiên, vì không phải là một người tinh ý nên em không phát huy được giá trị sử dụng của quyển vở như những người khác. Nhưng em chẳng hề bận tâm. Em luôn chọn cách đi từng bước một, dù cách này khiến em đi chậm hơn mọi người.

    Mio ngủ thiếp đi từ lúc nào.
    Tôi im lặng, ngắm nhìn gương mặt nàng dưới ánh đèn màu cam. Người nàng phập phồng theo nhịp thở.
    Nàng đang thở. Hệt như nàng vẫn còn sống.
    Bỗng ký ức của những ngày tháng cuối cùng của nàng ùa về khiến tim tôi đau nhói.
    Tôi sẽ lại mất nàng ư?
    Tôi muốn ở cạnh nàng. Mãi mãi, cho tới khi nhắm mắt.
    Dù nàng chỉ còn là hồn ma. Dù nàng chẳng nhớ chuyện của hai chúng tôi.
    Tôi chỉ cần có nàng bên cạnh

    Tôi khẽ nói với nàng.
    “Ngủ ngon nhé.”
    Yuji đáp.
    “Thế hả?”
    Tất nhiên là thằng bé đang nói mê.

    ----------
    Chú thích:
    (1): Chữ Xuyên (nghĩa là dòng sông) trong tiếng Nhật gồm có 3 nét sổ dọc.
    (2): Một chữ trong bảng chữ cái của tiếng Nhật, gồm 2 nét sổ dọc.
    ---- Hết chương 6 ---

  6. The Following 3 Users Say Thank You to sarujun For This Useful Post:

    HH (10-01-2014), Kasumi (10-01-2014), recca_kun (08-01-2014)

  7. #14
    Ninja
    recca_kun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 104895
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 180
    Thanks
    278
    Thanked 705 Times in 129 Posts
    Mình đã xem xong bản movie và bản drama cũng vừa luyện hết vào ngày hôm qua, mỗi bản đều có nét hay riêng và mình rất thích (nhưng ấn tượng với bản movie nhiều hơn, Mio của Takeuchi Yuko-kan thật sự quá tuyệt vời và đây cũng là movie yêu thích nhất của mình ). Hôm nay vào JPN lại trông thấy topic truyện này nữa nên chắc phải đọc luôn cho nó đủ bộ , cám ơn bạn đã dịch truyện này này và mong bạn sẽ đi đến chương cuối cùng, mình ủng hộ hết mình
    P/s: à nhầm, thì ra bạn chỉ đánh tay bản dịch, thôi thì cố gắng đánh hết nha bạn
    thay đổi nội dung bởi: recca_kun, 08-01-2014 lúc 02:11 AM

  8. The Following User Says Thank You to recca_kun For This Useful Post:

    sarujun (08-01-2014)

  9. #15
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts
    ầy, tớ gõ lại bản dịch của Mộc Miên đó recca_kun, nếu muốn bạn có thể tìm mua, của Nhã Nam và NXB Văn học đó
    tks bạn ủng hộ
    Chữ ký của sarujun
    thèm chè ngõ chợ...

  10. #16
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 7


    Sáng hôm sau, khi mở mắt tôi thấy Mio đã dậy và đang chuẩn bị bữa sáng.
    “Em ổn chứ? Trong người thế nào rồi?”
    “Em vẫn hơi váng vất một chút nhưng đã đỡ hơn hôm qua.”
    “Em đừng làm quá sức. Bữa sáng cứ để anh.”
    “Vâng, nhưng vận động thế này sẽ thoải mái hơn.”
    Tôi rửa mặt, đánh răng rồi ngồi vào bàn.
    “Em nhớ thêm gì chưa?”
    “Chẳng có gì mới cả. Vẫn như hôm qua thôi.”
    Nàng xếp lên bàn đĩa thức ăn gồm có trứng chưng và thịt băm viên.
    “Xin lỗi, cơm hộp buổi trưa cũng chỉ như thế này.”
    “Không vấn đề gì đâu. Hôm nào cũng vậy mà. Nhưng sao em biết là anh mang theo cơm hộp?”
    “Tại em thấy trên giá bát có hộp cơm.”
    “Ra là vậy?”
    “Mình ăn luôn nhé?”
    “Đợi Yuji dậy đã. Thường ngày nhà mình vẫn làm vậy.”
    Tôi có cảm giác chuyện này vẫn xảy ra hằng ngày, như thể hôm qua và hôm kia, tôi đều bắt đầu ngày mới với Mio như hôm nay.
    Nàng lau tay và ngồi vào ghế đối diện tôi. Nàng mặc chiếc áo nỉ màu xanh lơ có hình logo của câu lạc bộ thẩm mỹ, nơi nàng từng làm việc. Nàng vẫn mặc chiếc áo này ở nhà. Vẫn kiểu buộc tóc cao ở đằng sau. Tóc dày nên nàng buộc lên gần sát đỉnh đầu. Đây cũng là kiểu nàng thường buộc trước đây.
    “Kiểu tóc này,” tôi nói, “trông quen quá.”
    Nàng hơi đăm chiêu trước câu nói của tôi.
    “Nghĩa là lâu lắm rồi em mới buộc thế này?”
    “À”, tôi dừng lại, “không.”
    “Em buộc lên vì thấy vướng khi làm bếp thôi.”
    “Ừ. Phải rồi. Em nói phải.”
    Không phải tôi không biết nói dối, mà đây là do cái tật đãng trí. Tôi quên mất việc đang giấu nàng mọi chuyện.
    Thấy tôi ngồi thần ra, nàng thắc mắc.
    “Em thấy lạ quá.”
    “Lạ gì cơ?”
    “Anh đó.”
    “À”, tôi dừng lại, “thế à?”
    “Không có chuyện gì đâu.”
    Tôi nói.
    “Chẳng có gì lạ đâu.”
    “À vâng,” nàng thở dài.
    “Hàng ngày em nấu ăn ở đây phải không? Nấu cho anh và Yuji?”
    Nàng nhìn chiếc bếp ga dính đầy dầu mỡ và bồn rửa ố vàng.
    “À ừ, đúng vậy.”
    Mảng tường cạnh bếp ga vẫn còn vết tích đen sì của lần đầu tiên (cũng là lần cuối cùng) tôi thử sức với món khoai tây chiên. Tôi quên mất là dầu ăn đang bị dây ra bếp. Chỗ dầu làm ngọn lửa bùng lên dữ dội. Hoảng hốt, tôi múc vội nước nóng còn thừa trong bồn tắm để dập lửa. Chẳng cần nói thì ai cũng biết đó là một hành động sai lầm. Sau một tiếng nổ “bùm”, ngọn lửa tự nhiên tắt ngấm.
    Tôi lên cơn co giật rồi lịm đi giữa đống khoai tây cháy đen văng tung tóe.
    Đó là chuyện của ba tháng trước.
    “Anh này,” nàng nói.
    “Gì cơ?”
    “Tối qua, lúc anh kể chuyện cho em trước khi đi ngủ, anh có nhắc đi nhắc lại rằng em là một người rất nghiêm túc phải không?”
    “Ừ, đúng rồi. Em rất nghiêm túc.”
    “Nhưng nhìn căn phòng này, em lại thấy mình là người lười biếng và cẩu thả. Bếp, nhà tắm, nhà vệ sinh, chẳng chỗ nào có dấu hiệu thường xuyên được dọn dẹp, chưa kể trong tủ lạnh chỉ toàn là đồ ăn sẵn.”
    Nàng hướng nụ cười chực như sắp khóc về phía tôi.
    “Một học sinh mô phạm chưa chắc đã thành một người vợ mô phạm nhỉ.”
    “Ôi, không phải vậy đâu.”
    Câu nói tự nhiên bật ra khỏi miệng tôi.
    Nàng nhìn vào mắt tôi chờ đợi.
    Tôi nhắc lại.
    “Thực tế không phải như vậy.”
    Mắt nàng tối sầm lại.
    Tôi vẫn luôn kém cỏi trong khoản thuyết phục người khác bằng những từ ngữ có trọng lượng. Những lúc thế này, tôi chỉ toàn thốt ra những câu ngốc nghếch nhất.
    “Anh nói thật mà.”
    Tôi nhắc lại bằng giọng lí nhí nghe như đang tự lẩm bẩm. Tôi cố tìm một lý do giả tưởng nào đó, nhưng thật xuất sắc là tôi không tìm ra lý do nào.
    “Anh sẽ kể cho em sau,” tôi nói.
    “Tất cả,” tôi dang rộng hai tay, chỉ một lượt khắp căn phòng, “đều có lý do.”
    “Thế hả?”
    “Ừ.”
    Hồi nàng còn sống, nhà cửa không thế này. Bếp, phòng tắm, nhà vệ sinh luôn được nàng chăm chút sạch sẽ và tiện dụng. Trong tủ lạnh chỉ có thức ăn tươi sống, không bao giờ có đồ ăn sẵn. Tôi là thủ phạm gây ra tình trạng trên. Nếu như trước đây, tôi chẳng làm được gì nếu không có vở của nàng thì nay, khi đã trưởng thành, tôi vẫn hệt như vậy. Không có nàng, tôi chẳng làm nên trò trống gì.
    “Tóc của anh,” nàng ngây ra nhìn tôi. “Tối nay để em cắt cho nhé?”
    “Tóc à?” tôi vân vê mấy sợi tóc xoăn tít của mình.
    “Anh cắt tóc lần cuối là khi nào?”
    “Hình như cách đây ba tháng.”
    “Anh vẫn đang đi làm đúng không?”
    “Ừ, sao hả em?”
    “Đầu tóc anh thế kia mà không bị sao ư?”
    “Chẳng thấy ai nói gì cả. Nhưng trông khiếp thế cơ à?”
    “Trông bù xù như con sư tử mới ngủ dậy.”
    “Trời.”
    “Anh được chỗ làm ưu đãi quá.”
    Lời nhận xét của nàng chính xác quá.
    Loài bao dung ngay cả với con sư tử mới ngủ dậy chính là loài chó St. Bernard.
    Vừa rồi, nàng không giục “Anh đi cắt tóc đi” mà nói “em cắt cho nhé”. Nàng vẫn thường cắt tóc cho tôi và Yuji. Nàng vẫn còn nhớ chuyện đó sao?
    “Em sẽ cắt cho anh hả?”
    Nàng gật đầu trước câu hỏi của tôi.
    “Em nghĩ là em cắt được.”
    “Em vẫn cắt cho anh đấy.”
    “Vậy chắc sẽ ổn. Tay em sẽ nhớ ra thôi.”
    Nhưng mọi chuyện không ổn chút nào.
    Tôi sẽ kể chuyện đó sau.

    Hôm nay, nhờ có nàng chuẩn bị bữa sáng và cơm hộp nên lâu lắm tôi mới được thảnh thơi vào buổi sáng. Tôi uống cốc trà thảo mộc nàng pha (không rõ loại trà này cất ở đâu), kể lại những chuyện đến nàng mà tôi chợt nhớ ra.

    Em sinh ngày 18 tháng Một. Thuộc cung Ma Kết. Theo tất cả các loại hình bói toán thì người sinh cung này tính tình cẩn thận và kiên nhẫn.
    Họ của em thời con gái là Enokida. Nhà em ở một thị trấn nằm ở phía Bắc, cách đây khoảng nửa tiếng xe điện. Bố em, mẹ em, em gái và em trai em vẫn đang sống ở đó.
    Em không giống một ai trong nhà em. Nói cách khác, ngay từ khi sinh ra em đã mang khuôn mặt của một thành viên trong gia đình chúng mình.
    Bố mẹ anh đáng sống ở một thị trấn nằm ở phía Nam, cách đây khoảng mười lăm phút xe điện.
    Anh không có anh chị em. Anh là con một, đứa con mà mọi người thường bảo “thế cũng đủ phát ốm rồi”.
    Không chỉ thế thôi đâu, anh còn có rất nhiều vấn đề khác nữa, anh sẽ kể cho em sau.

    Hồi cấp II, em tham gia câu lạc bộ thể dục dụng cụ. Môn sở trường của em là nhảy ngựa. Anh đã từng xem em nhảy rồi (lúc em làm mẫu trong giờ), em có một sức bật tuyệt vời. So với em, các bạn khác chỉ là những đứa con nít biết mỗi việc giậm chân giận dỗi.
    Thật đấy.
    Tuy nhiên, em có nhược điểm là không thể đứng trụ khi tiếp đất. Vì thế mà điểm của em luôn ở mức làng nhàng 6,5. Em cũng được gọi vào đội tuyển dù chỉ là thành viên dự bị. Lên cấp II, phải nói là em rất sáng suốt khi chọn thể dục nhịp điệu thay vì thể dục dụng cụ. Bởi với thể dục nhịp điệu, em có thể chạy luôn mà không cần đứng trụ sau khi tiếp đất

    “Em đã tham gia câu lạc bộ thể dục nhịp điệu?”
    “Đúng thế. Một câu lạc bộ rất nổi tiếng. Nhiều lần vô địch giải thể thao các trường trung học.”
    “Giỏi thế ư.”
    “Em còn là một vận động viên rất cừ nữa. Tuy không được tham dự giải toàn quốc nhưng em cũng đạt được một số thành tích nhất định ở giải cấp khu phố.”
    “Không thể tin nổi.”
    “Sao vậy?”
    “Môn thể dục nhịp điệu cơ mà!”
    “Ừ, môn đó đấy.”
    “Em đoạt giải?”
    “Ừ, em đã đoạt giải.”
    Mio cười khúc khích.
    “Kỳ lạ thật.”
    “Công nhận.”
    “Còn anh?” Mio hỏi. “Anh tham gia câu lạc bộ gì?”
    “Câu lạc bộ điền kinh.”
    “Môn chạy hả?”
    “Bây giờ anh vẫn tập chạy đấy. Hồi cấp III anh là vận động viên ở cự ly tám trăm mét.”
    “Chà,” Mio nhăn mũi. “Nghe có vẻ vất vả nhỉ.”
    “Dù vất vả thế nào,” tôi nói, “nhưng một khi mình đặt kỳ vọng vào đó thì không cảm thấy vất vả gì hết.”
    “Thế ạ?”
    “Chắc chắn rồi.”

    “A, Yuji!”

    Một giọng nam quen thuộc vọng sang từ phòng bên cạnh.
    Mio giật mình, hơi co người lại.
    “Tiếng đồng hồ báo thức đấy.”
    Tôi nói.
    “Em nghe thử mà xem.”

    “Xem này, ta mang quà đến cho cậu đây.”

    “Nhìn đây. Quà đây này. Mở mắt ra đi.”

    “Đúng rồi. Mở mắt to ra nữa nào. Quà đây, quà đây.”
    “Đâu cơ?” Tiếng Yuji thì thào.
    “Ở đây. Đúng rồi. Mở mắt to nữa đi.”
    “Ở đâu?”
    Giọng Yuji lần này đã to hơn.
    “Chà, cậu mở mắt rồi à. Nhìn cho kỹ đây này. Đây là món quà tuyệt vời nhất dành cho cậu đấy. Một ngày mới đến rồi.”

    “Trời, lại bị lừa tiếp.”

    “Xin chào”, Yuji đi ra khỏi phòng, tay vẫn dụi mắt.
    “Tóc con trai em còn bù xù hơn cả anh.”
    “À, tại con mới ngủ dậy. Sáng nào cũng rối bù cả lên. Chẳng hiểu thằng bé nằm ngủ kiểu gì.”
    Tóc Yuji trông giống hệt nhân vật Woodstock trong bộ truyện Peanuts. Kiểu tóc cùa người lữ khách đang đi ngược gió Bắc. Yuji mặc áo ngủ và chiếc quần lót đã lỏng chun. Quần ngoài của thằng bé vẫn còn nằm trong chăn.
    Yuji nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngái ngủ. Sau đó, thằng bé gãi đầu, đăm chiêu nghĩ ngợi gì đó. Nó nhắm mắt rồi lại từ từ mở mắt ra.
    “Mẹ à?”
    Má Yuji bắt đầu ửng đỏ, nước mắt trào ra.
    “Mẹ? Mẹ phải không?”
    Yuji chạy lại phía Mio, tóm lấy cánh tay nàng.
    “Mẹ, mẹ đã về rồi à.”
    Yuji vòng tay ôm lấy Mio rồi áp bên má đỏ ửng vào ngực nàng. Thằng bé siết chặt người Mio, liên tục gọi “mẹ ơi mẹ ơi”.
    Tôi đứng dậy, đi ra phía sau Yuji.
    Chiếc quần lót trễ cạp đang phồng lên như cái bỉm. Dưới hai ống quần là đôi chân gầy gò đến tội nghiệp với chi chít gân xanh phía sau đầu gối.
    “Yuji!” tôi nói. “Mẹ khỏi ốm rồi, từ hôm nay, mẹ lại nấu cơm cho bố và Yuji. Mẹ sẽ không đi đâu hết, con đừng làm ầm lên nữa.”
    Vai Yuji khẽ cử động. Thằng bé nín thở, nghĩ ngợi. Chắc cái đầu bé con con kia đang nhớ lại các sự kiện xảy ra từ hôm qua.
    “Mẹ mất trí nhớ do bị ngã. Con nhớ ra chưa?”
    Yuji gật đầu, tay vẫn bám chặt vào Mio.
    “Yuji đúng là đồ mít ướt.”
    Thằng bé gật đầu tiếp.
    “Ăn sáng thôi. Mẹ nấu đấy. Ngon lắm.”
    Yuji, mặt vẫn cúi gằm, từ từ buông Mio, đến ngồi vào ghế của mình.
    “Trước tiên phải rửa mặt đánh răng đã.”
    Thằng bé gật đầu, đi ra bồn rửa mặt, mắt vẫn nhìn xuống dưới. Tôi nhìn theo thằng bé rồi quay sang Mio.
    “Hôm qua anh có nói với em là Yuji mít ướt lắm.”
    “Có vẻ thế thật.”
    “Thằng bé vui vì lâu lắm rồi con mới trông thấy em ngồi đây vào buổi sáng. Vì em nằm liệt giường cho đến tận sáng hôm qua.”
    “Vậy sao?”
    Nàng nhìn tôi nghi ngờ. Tôi mỉm cười gượng gạo, ý muốn hỏi nàng rằng: sao em lại nhìn anh như thế?
    “Kỳ lạ thật!” Mio nói.
    “Cái gì lạ cơ?”
    “Hai bố con anh.”
    “À”, tôi nói. “Không có gì đâu. Không có gì lạ đâu.”
    Tài nghệ diễn kịch của tôi sắp đi đến giới hạn. Tôi thấy mình hệt như một anh diễn viên ba xu, giả vờ huýt sáo để lấp liếm việc đang nói dối.
    Yuji đã đánh răng xong, quay lại ngồi vào ghế của mình.
    “Chúng ta ăn thôi. Mời cả nhà nhé.”
    Tôi cố tình nói thật to để ngăn chặn mối nguy hiểm đang đe dọa.
    “Con mời bố mẹ!” Yuji nói.
    Mio lần lượt nhìn hai bố con nhưng hai bố con làm như không biết, tiếp tục ăn.
    Rốt cuộc, nàng khẽ thở dài.
    “Hai bố con ăn uống cẩn thận một chút. Thức ăn vãi đầy rồi kia kìa.”

    Ăn xong, tôi cởi quần áo ngủ, thay sang bộ vest. Trông thấy tôi mặc vest, Mio sững người. Tưởng nàng không quen nhìn tôi trong bộ vest, tôi bèn giả vờ bắt chước điệu bộ của mấy tay người mẫu trong tạp chí GQ.
    “Anh à?” Mio nói.
    “Gì thế em?”
    “Anh vẫn mặc bộ vest này đi làm hả?”
    Hóa ra là tôi nhầm. Có thể nhận thấy điều này qua giọng nói của nàng.
    “Ừ, sao cơ?” tôi nói.
    “Đây là bộ vest mùa đông mà? Vải gì mà dày cộp cứ như để mặc ở vùng đại hàn ấy.”
    “Thế hả?” tôi hỏi giống kiểu Yuji.
    “Với lại, anh mặc sai cỡ rồi. Vai thừa bao nhiêu thế kia.”
    Thế mà tôi không biết.
    Chẳng ai chỉ cho tôi biết cả.
    Đột nhiên, tôi nhớ ra sự hiện diện của một phụ nữ như thiên thần dẫn lối cho tôi.
    Cô Nagase cùng văn phòng. Và thái độ kì lạ của cô.
    Thôi đúng rồi. Hóa ra đây là điều cô ấy muốn chỉ cho tôi biết.
    “Tại anh sụt cân đó. Sụt đi khá nhiều.” Tôi cố bào chữa.
    Sau khi Mio qua đời, hầu như tôi chẳng ăn được gì. Tôi vốn đã khảnh ăn rồi nay còn khảnh ăn hơn nên cứ ngày một gầy đi. Từ sáu mươi hai cân, tôi sụt xuống còn năm mươi tư cân. Con số này vẫn đứng nguyên cho đến bây giờ.
    Đó là lý do bộ vest trở nên rộng thùng thình như vậy.
    Nhưng tôi không nhận ra điều ấy.
    Tôi vớ được bộ treo ngay ngoài cùng, thế là mặc suốt luôn.
    Mio lục tủ quần áo, tìm được bộ vest mặc xuân hè và đưa cho tôi. Tôi mặc thử và bộ này cũng rộng chẳng kém.
    “Em thấy lạ lắm!” Mio nói khi thấy tôi trong bộ vest chảy xệ cả hai bên vai cùng bộ mặt cười ngớ ngẩn.
    “Cái gì lạ cơ?”
    “Có thật anh là chủ căn nhà này không?”
    Ánh mắt nàng ra chiều thông cảm.
    “Em tin em là vợ anh, nhưng không phải là anh đang tự ý mượn nhà của ai đó đấy chứ?”
    Một ý kiến rất xác đáng. Nếu xét theo ý này, tình trạng nhà cửa bừa bộn sẽ dễ được chấp nhận hơn. Bởi lẽ, tôi không phải là chủ của căn nhà.
    Chuyện bộ vest bị sai cỡ cũng sẽ có lý do thích hợp. Vì đây là bộ vest của người khác
    “Làm sao có chuyện đó được!” tôi nói. “Đây là nhà của chúng ta. Anh bảo rồi, tại anh bị sụt cân thôi.”
    “Tại sao?”
    “À, đó lại là một trong rất nhiều vấn đề của anh. Sau này em sẽ hiểu.”
    “Sau này là bao giờ?”
    Nàng khoanh tay nhìn tôi với bộ mặt như muốn bảo: nàng không muốn nhượng bộ thêm nữa.
    “Tối nay!” tôi nói. “Tối nay anh sẽ kể. Anh sẽ kể cho em những vấn đề của anh.”
    “Được rồi. Em sẽ đợi.”
    Sau đó, Mio giúp Yuji chuẩn bị đi học. Thằng bé cứ loay hoay với mấy cái khuy áo mà nó vẫn tự cài cả năm nay khiến Mio phải cài giúp. Một dấu hiệu muốn quay lại thời kỳ làm nũng đây.
    Thôi kệ.
    Cảnh tượng này khiến tôi có cảm giác như được quay lại thời gian hơn một năm về trước cũng tại chính ngôi nhà này.
    Trước khi đi làm, tôi nói với Mio.
    “Anh nghĩ em không nên ra ngoài.”
    Mio chỉ gật đầu, không tỏ ý thắc mắc gì.”
    “Trông sắc mặt em chưa được ổn, em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.”
    “Vâng.”
    Thật ra, điều khiến tôi lo lắng là tai mắt của hàng xóm. Mặc dù trước đây chúng tôi không quan hệ nhiều với hàng xóm nhưng cũng có không ít người biết Mio đã qua đời một năm trước.
    Khu nhà này được xây theo kiểu hơi đặc biệt, bốn trong số sáu căn hộ chỉ có một phòng, riêng hai căn hướng phía Đông của tầng một và tầng hai (nhà tôi) lại có hai phòng. Do thiết kế như vậy nên hầu hết những người sống ở đây là sinh viên hoặc nhân viên văn phòng còn độc thân. Một năm trở lại đây, chỉ ba căn là có người mới chuyển đến, vì vậy tính đến thời điểm này, những người biết Mio gồm có cậu nhân viên văn phòng sống ở phòng 101 và hai vợ chồng sống ở phòng 103. Ban ngày mọi người đi làm hết nên dù Mio có ra ngoài cũng không lo bị bắt gặp, nhưng dù sao cẩn thận thì vẫn hơn.
    Mio ra thềm nhà tiễn tôi và Yuji.
    “Hai bố con đi nhé.”
    Liệu có phải, dù còn trí nhớ hay không thì con người vẫn sẽ xử sự theo bản năng vốn có? Cách Mio đứng ở bậc thềm tiễn hai bố con, giọng nói của nàng, nét mặt của nàng, chẳng có gì thay đổi so với hồi còn sống.
    “Đi học nhé Yuji…”
    Mio kìm lại không nói “bé” nữa và tủm tỉm cười.
    Tiếp theo, nàng quay sang nhìn tôi bảo “anh đi nhé”, nét mặt nàng hơi đăm chiêu.
    “À quên…” nàng nói. “Hình như em chưa biết tên anh.”
    “À,” tôi gật đầu, nói cho nàng biết tên của tôi.
    “Tên anh là Takumi.”
    “Takumi?”
    “Có nghĩa là ‘khéo léo’ ấy.”
    “À, anh Takumi.”
    “Dù anh chẳng khéo léo gì. Khác xa cái tên.”
    “Công nhận.”
    Nàng khẽ gật đầu rồi phá lên cười như muốn trêu tôi.
    “Tên Takkun là từ đó hả?”
    “Ừ.”
    Nàng đứng nghiêm, chào tôi thêm lần nữa.
    “Anh Takumi đi nhé.”
    Hình như tôi chưa bao giờ thấy ngực đau nhói thế này, kể cả khi nàng nói yêu tôi.
    Nước mắt tôi chực trào ra.
    Nàng đã chào tôi thế này cả ngàn lần rồi. Sáng nào nàng cũng tiễn tôi đi làm bằng câu đó. Câu nói gợi lên hình ảnh cuộc sống vợ chồng của hai chúng tôi.
    “Anh đi đây.”
    Tôi nói đầy trìu mến.
    “Chào em”, “Ngủ ngon nhé”, “Ngon quá”, “Em ổn chứ?”, “Em ngủ ngon không?”, “Lại đây”… tất cả những câu nói rất đỗi bình dị như thế đều đầy ắp tình yêu thương.
    Thế mới là vợ chồng chứ, tôi nghĩ.
    Vậy mà trước đây, tôi chẳng nhận ra điều này.

    ---hết chương 7---

  11. The Following 2 Users Say Thank You to sarujun For This Useful Post:

    HH (10-01-2014), Kasumi (10-01-2014)

  12. #17
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 8



    Đến văn phòng, tôi khoe ngay với cô Nagase.
    “Tôi đã thay áo vest rồi đấy, tuy có hơi muộn một chút.”
    Tôi dang hai tay ra để cô nhìn thấy bộ vest mỏng tôi đang mặc.
    “À, vâng. Em thấy rồi.”
    Cô Nagase tự nhiên đỏ bừng mặt lên, tay chân cứ lóng nga lóng ngóng. Tôi tưởng cô sẽ mừng lắm, nhưng cô chỉ thẹn thùng như đứa trẻ bị bắt quả tang khi đang nghịch ngợm.
    “Hóa ra lâu nay cô Nagase bận tâm vì chuyện này phải không?”
    “À, vâng vâng.”
    Mặt cô Nagase càng đỏ hơn.
    “Xin lỗi đã khiến cô phải lo lắng.”
    Thấy tôi nói vậy, cô Nagase liền xua xua hai tay trước ngực bảo “Không không” rồi chạy vào phòng bếp.
    Cái cô này, đúng là chẳng giống ai.
    Hôm nay tôi làm việc chăm chú hơn hẳn mọi hôm. Số giấy nhớ nhiều lên trông thấy, tôi cẩn thận ghi nhớ cả mấy việc lặt vặt mà thường ngày tôi không ghi lại. Chẳng mấy chốc, chiếc bảng nhựa kín đặc những giấy nhớ gửi cho tôi từ mười phút trước. Chỉ cần úp lại đống giấy nhớ này thôi sẽ biết ngay tôi thiếu tin cậy đến mức nào. Đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ đến Mio.
    Tâm trạng tôi hệt như một kẻ đang yêu. Nếu đối chiếu với vốn kinh nghiệm ít ỏi của bản thân thì đích thị là tôi đang yêu.
    Phải rồi, tôi nghĩ.
    Đúng là yêu rồi.
    Tôi đang yêu.
    Tôi yêu linh hồn của vợ tôi.
    Thật hết sảy!

    Nhưng tôi cũng thấy lo.
    Tôi lo nàng sẽ bỏ đi trong lúc tôi vắng nhà. Nỗi lo mất nàng cùng với cảm giác yêu đương khiến cho các chất hóa học mang tên “yêu thương” và “nhớ nhung” dâng tràn trong ***g ngực. Để hoàn thành công việc ở văn phòng, tôi phải cố kìm nén mong muốn được chạy một mạch về nhà nhìn mặt nàng.
    Thật chẳng khác gì cậu bé mới yêu lần đầu, tôi nghĩ.
    Liệu con người có thể yêu một người nhiều lần không nhỉ? Mỗi lần yêu, họ sẽ lại trở thành cậu bé mười mấy tuổi với khuôn mặt đầy mụn và một tâm hồn nhạy cảm.

    --- hết chương 8 --
    -

  13. The Following 2 Users Say Thank You to sarujun For This Useful Post:

    HH (10-01-2014), Kasumi (10-01-2014)

  14. #18
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 9



    Tôi nín thở, nói “xin chào” rồi bước vào nhà, lập tức có tiếng đáp lại dõng dạc với độ cao ở quãng ba của Mio và Yuji: xin chào. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
    Về cơ bản, giọng Mio và Yuji rất giống nhau. Thực tế thì giọng Yuji cũng giống tôi. Nhưng giọng tôi và Mio lại hoàn toàn khác nhau.
    Lạ thế đấy.

    Mio đang cắt tóc cho Yuji.
    Nàng để Yuji ngồi trên ghế, cầm kéo cắt tóc thoăn thoắt cho thằng bé.
    Một cảnh tượng mới quen thuộc làm sao. Vẫn tấm thảm lót trên chiếu tatami như ngày xưa.
    “Takkun à,” Yuji gọi. “Con đang được mẹ cắt tóc cho này.”
    “Ừ.”
    Tôi cởi áo khoác, treo vào mắc áo trong tủ.
    “Trời!” tôi thốt lên. “Nhà cửa sạch sẽ chưa này!”
    “Thế hả?” Yuji nói.
    “Dọn cũng mệt lắm anh ạ,” Mio nói.
    “Em không cần làm vậy đâu. Em vẫn chưa khỏe hẳn mà.”
    “Sao có thể nói vậy được. Em là một cô vợ mô phạm cơ mà.”
    “Ừ. Nhưng chắc em vất vả lắm.”
    “Không sao đâu ạ,” Mio nói.
    Phải nói là tôi rất vui. Không hẳn vì chuyện nhà cửa sạch sẽ mà vì việc này thật giống tính cách của Mio. Nàng đúng là một cô vợ mô phạm. Dù mất trí nhớ thì Mio vẫn là Mio, không sai lệch đến một ly. Tôi vui lắm.

    “Ừm, thế này được chưa nhỉ?”
    Mio nhìn tôi ngượng nghịu. Tự nhiên tôi có linh cảm không hay lắm.
    “Để anh xem.” Tôi tiến lại gần Yuji, kiểm tra tóc thằng bé.
    “Thế nào ạ?” Yuji hỏi. “Đẹp không?”
    “Ừ, đẹp...” Mặc dù trên thực tế còn khá xa mới được như vậy. Phần tóc mái đang vẽ một đường xiên xẹo cao quá trán. Phía bên phải có hai chỗ bị cắt sâu, làm lộ cả da đầu. Đằng sau cũng có chỗ bị lộ mảng da màu hồng, chưa kể phần chân gáy cao quá mức cần thiết.
    Trông Yuji giống hệt cậu bé đầu trọc đội chiếc mũ lông bé xíu.
    Nếu không muốn nói là trông thằng bé rất buồn cười.
    “Em bảo tay em sẽ nhớ ra đúng không nhỉ?”
    Nghe tôi nói, Yuji lo lắng hỏi: “Sao cơ?”
    “Hình như, đến cả việc này em cũng không nhớ,” Mio nói.
    “Sao ạ?” Yuji hỏi lại. Giọng thằng bé lần này hơi to so với lần trước.
    “Giờ đến lượt anh đấy.”
    Không biết có phải thấy tôi chần chừ không mà nàng vội bổ sung thêm:
    “Anh yên tâm. Cắt cho con xong thì em cũng nắm được phần cơ bản rồi.”
    “Mẹ bảo sao?” Yuji nói.
    Tôi ngồi thế vào chỗ của Yuji.
    Được giải thoát, Yuji chạy ngay ra bồn rửa mặt.
    “Trời!” tiếng thằng bé vọng lại rồi im bặt.

    “Nào, cắt cho anh đi.”
    Tôi nói với nàng trong khi vẫn hướng mắt về phía bồn rửa mặt.
    “Anh đừng cựa quậy nhé,” nàng nói. “Kẻo em cắt bị lệch.”
    Câu nói của nàng khiến trái tim vốn đã mong manh của tôi hơi thắt lại.
    “Tóc anh xoăn quá.”
    “Hồi nhỏ anh toàn bị gọi là nhóc Temple đấy.”
    “Nhóc Temple?”
    “Ừ, Shirley Temple. Em không biết phim Nàng công chúa bé bỏng sao?”
    “Em không biết. Có thể tại em quên.”
    “Ừ, cách đây hơn nửa thế kỷ rồi.”
    Thế thì em nhớ sao được, nàng cười.
    Hồi xưa tôi cũng hỏi nàng một câu tương tự và nàng cũng cười như thế.
    (Tôi hỏi nàng, liệu đến năm 2050 nàng còn nhớ Victoire Thivisol (1) không?)
    Chẳng cần nói thì ai cũng biết, đó là diễn viên nổi tiếng trong phim Ponette. Hồi ấy, tôi nghĩ đến năm chúng tôi vẫn còn sống bên nhau. Dù lúc đó cả hai đều đã già yếu và hom hem.
    Một giai đoạn êm ả của thời kỳ hạnh phúc.

    “Chà, xong rồi.”
    Lần này nàng có vẻ tự tin hơn.
    Tôi dè dặc nhìn vào chiếc gương nàng cầm trên tay. Trong gương, một anh chàng đang lo lắng nhìn tôi. Kiểu tóc của anh ta tuy hơi lởm chởm nhưng nhìn chung vẫn có thể xuất hiện trước đám đông. Diện mạo anh ta có nét gì đó hao hao Sid Vicious (2), một anh chàng giờ cũng đã thành cư dân của tinh cầu Lưu Trữ.
    “Quả thật...” tôi nói, “đúng là em đã nắm dược phần cơ bản. Ổn đấy em ạ.”
    “Còn con thì sao?" Yuji hỏi.
    Trên đầu thằng bé là chiếc mũ vàng thường ngày vẫn đội đi học.
    “Không sao đâu. Trông con rất đáng yêu. Ai nhìn cũng thấy yêu hết.”
    “Thế hả?”
    “Ừ. Phải không em?”
    Bị hỏi bất ngờ, Mio lúng túng.
    “Mẹ xin lỗi Yuji !” nàng nói. “Nhưng đúng như bố nói. Tuy chưa được đẹp lắm nhưng ai nhìn cũng thấy yêu con.”
    “Mẹ cũng thế?”
    “Tất nhiên. Chỉ cần nhìn thấy con là tim mẹ đã đập rộn ràng đây này.”
    “Vậy thì được ạ.”
    Yuji cởi mũ. Phần tóc màu hổ phách bết chặt vào da đầu trông càng giống cái mũ len.
    Nhưng phải công nhận là trông thằng bé rất đáng yêu. Đây chính là điểm kỳ lạ ở bọn trẻ con. Chúng dùng phép màu, biến nhược điểm thành ưu điểm. Dù phép màu đó chỉ có hiệu quả với riêng bố mẹ chúng.

    Mio bảo chúng tôi đi tắm trong lúc nàng chuẩn bị bữa tối, hai bố con bước vào phòng tắm.
    “Hồi xưa mẹ khéo thế cơ mà.”
    Yuji nói trong lúc cởi quần áo.
    “Khéo gì cơ?”
    “Khéo cắt tóc.”
    “Ừ, có lẽ... tại mẹ quên đấy.”
    “Thế hả?”
    “Chắc vậy.”
    “Nhưng mẹ vẫn nhớ cách nấu cơm cơ mà?”
    “Ừ, nấu cơm thì mẹ vẫn nhớ.”
    Quả thật là thế.
    Không rõ việc chọn lựa ký ức của nàng diễn ra nào? Lẽ nào đối với nàng, công thức nấu ăn quan trọng đến mức cần phải giữ lại hơn là những kỷ niệm về tôi và Yuji?
    Nếu thế thì sự hiện diện của hai bố con tôi còn chẳng bằng món cơm bọc trứng hay xúp thịt. Điều này nghe tàn nhẫn quá. Chắc hẳn phải có một lý do khác chứ?
    (Tôi quyết định sẽ nghĩ theo hướng là có lý do khác)

    Trong lúc gội đầu cho Yuji, tôi hỏi:
    “Mẹ về con có vui không?”
    Thằng bé nghĩ một lúc rồi khẽ trả lời.
    “Con không biết.”
    Tôi ngạc nhiên vì không nghĩ thằng bé lại nói vậy.
    “Sao con không vui ?”
    “Thì bởi,” thằng bé quệt bọt xà phòng đang chảy xuống trán nói, “mẹ đang sống ở tinh cầu Lưu Trứ.”
    “Ừ”
    “Mẹ sẽ phải quay về đó à?”
    “Ừ, nhưng mẹ không nhớ phải về đâu...”
    Yuji chậm rãi lắc đầu.
    “Kể cả mẹ không nhớ thì vẫn sẽ có người đến đón mẹ đi. Mọi câu chuyện đều như vậy. Khi hết chuyện, ai cũng phải trở về.”
    “Bởi vậy,” Yuji nói, “tự nhiên con cứ muốn khóc.”
    Yuji còn nhỏ vậy mà đã hiểu. Rằng mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, bản thân ý nghĩ đó đã chứa đựng dự cảm về chia ly. Thằng bé đã học được điều này.
    “Dù vậy,” tôi nói, “thì việc mẹ đang ở cùng hai bố con cũng vui lắm rồi. Bố con mình phải biết trân trọng khoảng thời gian này.”
    Thằng bé bảo vâng, nhưng thực sự tôi không biết nó đang nghĩ gì.
    Tôi nói trong lúc xả nước từ vòi sen vào đầu thằng bé.
    “Bố nhắc con nhớ là mẹ vẫn ở đây suốt với hai bố con nhé. Mẹ chưa bao giờ xa hai bố con mình cả.”
    “Con biết rồi,” Yuji nói. “Nhưng con thấy mẹ có vẻ hơi nghi ngờ.”
    “Đúng rồi. Vì vậy càng phải chú ý hơn.”
    “Con biết rồi.”
    “Xong rồi. OK. Con ra ngoài đi.”
    Ra khỏi phòng tắm, Yuji liền gọi Mio.
    “Mẹ ơi, con xong rồi. Mẹ lau người cho con!”
    Chà chà, tôi nghĩ. Tôi đã mất bao công để rèn cho thằng bé tự làm một số việc, thế mà giờ nó lại làm nũng hệt như ngày xưa.

    Tôi ra khỏi phòng tắm thì thấy Mio đang vệ sinh tai cho Yuji, trên người Yuji chỉ có mỗi chiếc quần lót. Yuji nằm gối đầu lên đùi Mio, mắt nhắm nghiền, miệng tủm tỉm cười sung sướng.
    “Trời ơi!” Mio nói. “Tai gì mà bẩn thế này!”
    Nàng hỏi tôi có vệ sinh tai thường xuyên cho Yuji không, tôi suy nghĩ rồi trả lời nàng là không.
    “Anh nghĩ con tự làm được.”
    “Sáu tuổi thì sao đã tự làm được.”
    Trong lúc vệ sinh tai cho Yuji, thỉnh thoảng nàng lại lẩm bẩm “cái gì thế này”, “sao vậy”, có lúc nàng hắng giọng rồi sau đó im bặt luôn. Chợt một âm thanh khô khốc của vật gì đó rơi xuống mặt bàn vang lên.
    “Anh Takumi!” nàng gọi tôi. “Anh lại đây.”
    Tôi đi lại chỗ hai mẹ con, tay vẫn cầm khăn bông để lau tóc.
    “Gì thế em?”
    Thấy nàng chỉ về phía mặt bàn, tôi ghé sát lại để nhìn vật thể nằm trên đó.
    Một vật màu đen trông giống như vỏ ốc. Tôi thử cầm thì thấy khá cứng.
    “Có phải...” tôi ngập ngừng, “cái này ở trong tai của Yuji?”
    Mio gật đầu, vẻ mặt như thể đang phải nuốt thứ gì đó rất đắng.
    “Trời!” Tôi ném cái vỏ ốc ra xa.
    “Trời!” Yuji hét lên. “Takkun hét to thế! Đau hết cả tai!”
    Thằng bé đưa hai bàn tay nhỏ xíu lên bịt tai lại.
    Tôi hiểu rồi. Thảo nào Yuji cứ “thế hả” với “gì ạ” suốt bấy lâu nay. Tất cả là tại lớp ráy tai đóng trong tai thằng bé. Trong cái lỗ tai bé xíu ấy, nó đã tích trữ cẩn thận ráy tai suốt cả một năm trời. (Thằng bé vẫn có thói quen tích trữ mọi thứ. Ví dụ như đống bu-lông nhặt ở chỗ nhà máy bỏ hoang).
    Tai bên kia của Yuji cũng có một vỏ ốc giống hệt.
    Yuji có vẻ không thoải mái lắm khi thấy tai mình bỗng nhiên nghe rõ hơn.
    Thằng bé cứ càu nhàu “trời, cái gì thế này”, “lạ quá” mất một lúc.

    Cứ như vậy, Mio dần dần chỉnh lại nhịp sống bị đảo lộn trong suốt một năm qua của chúng tôi. Nàng mất trí nhớ, thậm chí chẳng còn sống trên đời này nữa, vậy mà sao vẫn là chỗ dựa tin cậy hơn hẳn tôi? Phải chăng sự hiện diện của nàng quá đỗi đặc biệt.
    Riêng với tôi và Yuji, nàng đúng là một phụ nữ huyền thoại.

    ---------
    Chú thích:
    (1): Diễn viên người Pháp từng đoạt giải diễn viên xuất sắc nhất tại liên hoan phim Venice 1995 với vai diễn trong phim Ponette khi mới lên bốn tuổi.
    (2): Nhạc công người Anh.
    --- hết chương 9 ---

  15. The Following User Says Thank You to sarujun For This Useful Post:

    Kasumi (10-01-2014)

  16. #19
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,183
    Thanked 499 Times in 202 Posts

    Sau bữa tối, ba chúng tôi đi dạo.
    Mio vẫn hơi nhức đầu, nàng hy vọng ra ngoài hóng gió sẽ khiến nàng dễ chịu hơn. Ban đầu tôi hơi do dự, nhưng rồi nghĩ đi trong bóng tối, chúng tôi chỉ là những cái bóng nên tôi quyết định dẫn nàng theo.
    Chúng tôi đi trong khung cảnh nhờ nhờ tối. Phía bìa rừng, mảnh trăng gầy đang treo vắt vẻo. Thi thoảng có cơn gió thổi tới làm bóng trăng in trên mặt cánh đồng lúa nước khẽ rung rinh.
    “Mát quá!” Mio nói.
    “Tại dạo này trời mưa suốt đấy.”
    Yuji và Mio nắm tay nhau đi đằng trước, còn tôi đi đằng sau. Tôi cũng có ước muốn giản dị là được nắm tay nàng nhưng đương nhiên là tôi không thể thổ lộ mong muốn này. Tôi thấy ghen tị với Yuji vì thằng bé dễ dàng làm được điều tôi không thể.
    “Anh này,” nàng nói. “Những vấn đề của anh là gì? Anh có nói sẽ kể cho em mà?”
    “À ừ.”
    Đến chỗ mương dẫn nước ở cuối đường, chúng tôi rẽ sang tay phải. Xa xa, thấp thoáng có ánh đèn tín hiệu chỗ giao cắt với đường tàu.
    “Trước hết, anh muốn kể thêm chuyện của chúng mình.”
    “Vâng, anh kể đi.”
    Tôi bước lên để đi song song với nàng.
    “Hồi ấy,” tôi bắt đầu, “khi còn học cấp III, chúng mình chưa phải là người yêu của nhau.”
    “Tại em là một học sinh mô phạm, gầy gò, chẳng có gì hấp dẫn, đã thế còn đeo kính nữa đúng không”
    Tôi cười, mắt vẫn nhìn về phía trước.
    “Ừ”
    Nhưng mà, tôi nói.
    “Anh cũng thích học sinh mô phạm, gày gò, chẳng có gì hấp dẫn, đã thế lại còn đeo kính nữa.”
    “Thế hả?” Yuji hỏi.
    “Ừ. Nhưng hồi đấy, các bạn gái như thế chẳng đoái hoài gì đến chuyện yêu đương.”
    “Nghĩa là không cần người yêu?” Mio nói.
    “Phải. Em phớt lờ tín hiệu kiểu này.”
    “Em ư?” nàng hỏi. “Hồi đấy em nghĩ về anh thế nào?”
    “Giống như anh nghĩ về em thôi. Anh hơi lập dị, mọi người xung quanh còn bảo anh là người không thích chơi với ai. Em cũng nghĩ một người như anh thì chẳng màng đến yêu đương.”
    “Em đã nói thế?”
    “Ừ.”
    “Bọn mình đúng là cái đồ chậm dậy thì. Ai lại nghĩ thế bao giờ.”
    “Ừ.”
    “Phải xếp vào hạng chậm dậy thì cấp quốc gia ấy chứ.”
    “Bọn mình còn mải tham gia câu lạc bộ. Em suốt ngày chỉ nhảy cao, chạy với ném...”
    “Thể dục nhịp điệu phải không?”
    Tôi gật đầu.
    “Còn anh chỉ suốt ngày chạy vòng vòng quanh cái sân vận động bầu dục có đường kính bốn trăm mét.”
    “Chạy vui lắm hả anh?”
    “Vui chứ. Việc này rất phổ biến đấy em. Các hành tinh và các hạt điện tử cũng suốt ngày chạy vòng vòng như vậy.”
    “Thật ạ?”
    “Thật.”

    Chúng tôi băng qua đoạn giao với đường tàu. Con đường xuôi theo mương dẫn nước, chạy dài tít tắp.
    Mio cứ nhìn đăm đăm con đường tối mịt trước mặt.
    “Em chỉ thấy mờ mờ đàng xa,” Mio nói.
    “Thế hả?”
    “Dạo này em không đeo kính nữa à?”
    “À,” tôi ngừng lại, “không.”
    Tôi đã quên mất chi tiết này. Mọi ngày Mio vẫn dùng kính áp tròng. Tuy có lần nàng đeo kính thường vào lúc nghỉ ngơi nhưng chuyện này cực hiếm. Thị lực của nàng chỉ khoảng 0.4, 0.5 gì đó.
    Tôi đành phải nói dối.
    “Em có đeo kính đâu nhỉ. Vì em không phải nhìn bảng đen hay lái xe nữa.”
    “Nhưng em nhìn không rõ. Em vẫn còn kính chứ?”
    “Chắc là còn ở đâu đó. Anh sẽ tìm.”
    “Vâng, tìm giúp em nhé.”
    Có vẻ như ở tinh cầu Lưu Trữ, người ta không phát kính áp tròng cho nàng.

    “Tóm lại,” tôi quay trở lại câu chuyện “vì chậm dậy thì hơn cả một đứa trẻ năm tuổi nên thời cấp III của chúng mình đã kết thúc mà không dính dáng gì đến yêu đương.”
    “Chậm dậy thì hơn cả con à?” Yuji hỏi.
    “Bố không biết,” tôi nói. “Cũng có thể.”
    “Chậm dậy thì là gì ạ?”
    “Là chậm lớn.”
    “Trời ơi!” Yuji hét lên. “Tức là hồi đấy bố và mẹ bé tẹo à?”
    Tôi và Mio nhìn nhau cười khúc khích. Tôi nói với nàng.
    “Một sự kiện rất nhỏ trong lễ tốt nghiệp đã tạo nên bước ngoặc trong mối quan hệ của chúng ta.”

    Lễ tốt nghiệp.
    Lẽ ra chúng mình sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, dù hồi đấy chúng mình cũng chẳng bận tâm đến chuyện này. Nhưng đã xảy ra một tình huống ngoài ý muốn.
    Chuyện xảy ra sau khi hầu hết mọi việc đều đã xong xuôi, buổi lễ tốt nghiệp kết thúc, các học sinh về lớp và hoàn thành nốt buổi họp mặt cuối cùng của thời cấp III.
    Anh đang nhặt mấy thứ linh tinh trong ngăn bàn cho vào túi thể thao (toàn phiếu giảm giá đồ ăn nhanh, nhân vật hoạt hình được tặng kèm khi mua kẹo, thẻ trúng thưởng kem que...) thì em gọi anh từ ghế bên cạnh.
    “Aio này !”
    “Gì thế hả Enokida?”
    “Tớ muốn cậu viết cho tớ vài dòng.”
    Em đưa cho anh quyển lưu bút. Có vô số quyển lưu bút được chuyền tay nhau trong lễ tốt nghiệp. Và em là người duy nhất đã nhờ anh viết lưu bút. Không em thì còn ai khác đây?
    “Ừ, đưa tớ viết cho.”
    Anh nhận cuốn sổ từ tay em, ngẫm nghĩ một lát rồi viết một câu ngắn gọn.
    “Ngồi cạnh cậu rất dễ chịu. Cảm ơn cậu.”
    Đó là lời cảm ơn của anh đối với em vì em đã cho anh mượn vở, đồng thời cũng là lời đáp lại chất hóa học anh vô tình nhận được từ em.
    Đọc câu đó của anh, em nói thế này:
    “Tớ cũng rất dễ chịu khi ngồi cạnh cậu. Cảm ơn cậu.”
    Và chúng mình chia tay nhau.
    “Tạm biệt cậu.”
    “Tạm biệt.”
    Anh cầm bằng tốt nghiệp cùng chiếc túi thể thao bên trong chất đầy đồ linh tinh rời khỏi lớp học.

    “Không có gì xảy ra ư?”
    “Không, chưa hết em ạ.”

    Sau lễ tốt nghiệp chừng một tháng, anh nhận được một bức thư chỉ có vẻn vẹn mấy chữ của em:
    “Tớ đang cầm bút chì của cậu. Tớ phải làm thế nào?”
    “Thì ra là vậy!” anh hét lên.
    Anh đi tìm cái bút chì đó suốt cả tháng trời. Hóa ra là lúc trả lại em cuốn sổ, anh đã kẹp luôn cả bút của mình vào đó. Thảo nào anh tìm mãi không thấy.
    Nếu chỉ là cái bút chì bình thường chì anh cũng chẳng bận tâm đến thế đâu, nhưng cái bút chì này không hề bình thường. Đó là món quà sinh nhật đầu tiên trong đời vào năm anh mười tuổi. Bác anh, tức chị gái của mẹ anh, người cũng đáng để anh gọi là mẹ, đã mua cho anh món quà này.
    Ai cũng gắn bó với món quà lần đầu tiên trong đời. Cuốn sách đầu tiên, chiếc đồng hồ đeo tay đầu tiên, đĩa CD đầu tiên. Anh đều cất giữ cẩn chận tất cả những thứ đó.
    Anh viết ngay thư trả lời em.
    “Đây là thứ rất quan trọng với tớ. Tớ sẽ đến lấy.”
    Anh muốn tự đến lấy vì không muốn phiền em mất tiền gửi trả anh. Em viết lại cho anh thế này.
    “Tớ đang ở trong ký túc. Khi nào về nhà, tớ sẽ liên lạc với cậu.”
    Thế vụ trao trả bút chì bị trì hoãn tới tận kỳ nghỉ hè.
    Kể cả anh có biết chỗ em ở thì việc này cũng không quá cấp bách. Ngoài ra, anh cũng có một mong muốn nho nhỏ là được gặp em khi em đã trở thành sinh viên.
    Chúng mình vẫn tiếp tục tham gia câu lạc bộ khi lên đại học, do bận bịu hết đại hội thể thao này đến các buổi họp mặt khác mà mãi đến ngày 7 tháng Chín, tức là khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, chúng mình mới gặp được nhau. (Hôm đó là ngày Lễ Lao động nên anh nhớ rất rõ. Anh nhớ tất cả các ngày lễ của Mỹ).
    Chúng mình hẹn nhau tại một ga nằm giữa nhà hai đứa. Anh đến chỗ hẹn trước năm phút nhưng đã thấy em ở đó rồi.
    Thấy em đứng giữa đám đông, tự nhiên một cảm giác kỳ lạ, rất khó tả xâm chiếm anh. Trước đó, anh không hề biết đến sự tồn tại của cảm giác này. Chẳng cần nói nhiều, đó chính là cảm giác yêu.
    Một kẻ chậm dậy thì như anh cuối cùng đã lớn.
    Hoan hô!
    Ban đầu, anh ngỡ rằng đây chỉ là cảm giác vui mừng khi gặp lại bạn cũ. Vì thực tế đúng là anh rất vui.
    Ba năm ngồi gắn nhau trong vòng bán kính một mét, em đã chiếm một góc rất riêng tư trong trái tim anh. Một góc rất gần với góc của bố, góc của mẹ và góc của bác anh. Anh biết, phần dành cho em trong con người anh cũng đang vô cùng háo hức được gặp lại em.
    Em còn dành cho anh một sự ngạc nhiên nho nhỏ nữa. Sự ngạc nhiên này khiến tim anh loạn nhịp và lâng lâng suốt cả buổi.

    “Một sự ngạc nhiên?”
    “Ừ.”
    “Ngạc nhiên thế nào?”
    “Là thế này.”

    Tóc em đã dài chấm vai.
    Hồi mới vào cấp III, tóc em ngắn cũn, khi ra trường cũng vẫn còn ngắn. Thế mà giờ đã dài chấm vai rồi. Phần tóc mái em để bằng đến chớm lông mày, hai bên tóc mai được em vắt ra đằng sau và ghim lại bằng kẹp tóc. Em đã chuyển sang kính áp tròng, trước đây cũng có lần anh thấy em đeo kính áp tròng. Vì vậy, mái tóc của em chính là điều khiến anh ngạc nhiên nhất.
    Em trông rất nữ tính. Em giờ đã là một thiếu nữ bước vào tuổi cập kê có mùi hương và làn da ấm áp, không còn giống như linh hồn của chiếc thìa cà phê nữa.
    Em cũng không còn nói “Tôi chẳng có hứng thú gì với bọn con trai hết. Hãy để tôi yên.”
    Anh có cảm giác dường như em đang nói với anh:
    “Hãy nhìn và thích tớ đi.”
    Anh là người khá nông cạn, tiếp nhận nguyên xi những gì có ở trước mắt, vì vậy anh đã tiếp nhận nguyên xi tín hiệu em đưa ra.
    “Được thôi, tớ sẽ thích cậu.”
    Trông thấy anh, em mỉm cười e lệ. Anh đoán là em cũng đang hồi hộp. Bởi đây là lần đầu tiên chúng mình hẹn hò với bạn khác giới.
    “Xin chào. Lâu quá rồi nhỉ.”
    Em nói.
    “Ừ, đúng là lâu quá rồi.”
    Đến đây thì chẳng ai nói gì nữa. Sau một hồi nghĩ ngợi, anh lên tiếng.
    “Enokida, ngồi cạnh em là bạn Aio phải không?”
    Em nhớ ra ngay.
    “Không phải,” em nói.
    “Là bạn gấu Teddy,” em tiếp tục.
    Rồi chúng mình cười khúc khích.
    Hồi cấp III, một hôm anh trốn học, ai đó đã đặt con gấu Teddy vào chỗ của anh. Vừa rồi là đoạn hội thoại giữa em và cô giáo khi cô nhìn thấy con gấu.
    Còn anh lúc ấy đang ngồi trong câu lạc bộ điền kinh đọc cuốn Đêm thứ Bảy và sáng Chủ nhật của Alan Sillitoe.
    Cuối cùng, cô giáo nói:
    “Cô cũng nghĩ thế. So với bạn ấy, con gấu này quá nhiều lông.”
    Chuyện chưa kết thúc đâu.
    Ngày hôm sau, chỗ anh ngồi xuất hiện con chuột Mickey. Cô giáo lại hỏi em câu giống như hôm trước. Em cũng trả lời giống như hôm trước.
    Sau đó, cô giáo nói.
    “Cô cũng nghĩ thế. So với bạn ấy, tai con chuột quá to.”
    Còn anh, anh lại ngồi trong câu lạc bộ điền kinh đọc tiếp cuốn sách hôm qua.
    Trò này lặp lại một thời gian. Rất nhiều thú bông được đặt vào chỗ ngồi của anh mà anh không hề biết. Nào là gấu Pooh, chó Snoopy, lúc lại là vịt Donald. Con quá béo so với anh, con thì quá trắng, con thì miệng quá rộng.
    Em thật bản lĩnh khi ngoan ngoãn trả lời cô giáo, còn cô giáo cũng sắc sảo chẳng kém thì đưa ra các câu bình luận.
    Sau này, khi được em kể lại, anh thấy hơi tiếc. Giá mà anh có mặt ở đó để nghe em và cô giáo đối đáp.
    Đúng là một giai thoại đáng nhớ của chúng mình.

    Sau giây phút căng thẳng, chúng mình mới nhớ ra lý do để gặp nhau.
    “A đúng rồi,” em nói.
    “Cái bút chì.”
    “Ừ. Cái bút chì.”
    Em lấy từ trong chiếc túi có vẽ bông hoa dâm bụt ra một phong bì màu xanh.
    “Của cậu đây.”
    Em đưa cho anh.
    “Hôm đấy tớ phát hiện ra ngay nhưng Aio đã về mất.”
    “Ừ.”
    “Sau đấy, tớ bận phải dọn vào ký túc xá nên không liên lạc được với cậu. Xin lỗi cậu nhé.”
    “Không không. Tại tớ đoảng quá thôi,” anh nói. “Giờ thì nó đã quay về với tớ rồi.”
    Anh rút chiếc bút chì ra khỏi phong bì, giơ lên trước ánh nắng.
    “Đây là quà sinh nhật của bác tớ. Chiếc bút chì tớ được tặng lần đầu tiên trong đời.”
    “Sinh nhật năm nào?”
    “Năm mười tuổi. Bác tớ mua ở ga Kichizyoji.”
    “À, hồi cậu ở Tokyo hả?”
    “Ừ.”
    Trước khi chuyển đến thị trấn này, anh sống ở Chofu trên Tokyo. Hồi đó, em sống ở Minami Azabu, quận Minato. Vì vậy, rất có thể anh và em đã ngắm cùng một đám mây vào cùng một thời điểm.
    Chúng mình chỉ sống cách nhau có từng ấy.
    “Cảm ơn cậu,” anh nói.
    “Không có gì đâu,” em nói.
    Thật không may là đến đây thì việc chính đã xong. Giờ chúng minh chia tay nhau cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Nhưng chúng mình chưa muốn chia tay.

    Giữa dòng người tấp nập qua lại như mắc cửi, chúng mình nhìn nhau, chờ đợi bên kia mở lời. Anh mong em sẽ làm gì đó để rồi nhận ra rằng chính em cũng mong như vậy.
    Mọi chuyện có nguy cơ chấm dứt tại đây.
    “Tình hình là...” anh mở miệng. Em nhìn anh chờ đợi. Ánh mắt em đã tiếp thêm dũng khí để anh nói ra câu tiếp theo.
    “Cậu có khát không?” anh nói. “Trời nóng quá.”
    Thực tế là anh đang rất khát.
    Em gật đầu hai lần.
    “Bọn mình đi uống thứ gì cho mát nhé.”
    Sau đó, chúng mình đến điểm hẹn hò đáng nhớ đầu tiên.

    Đến chỗ chân tàu, chúng tôi quyết định quay ngược trở lại.
    “Em còn đau đầu không?” tôi hỏi Mio.
    “Có vẻ đỡ hơn rồi.”
    “Thế thì tốt.”
    Yuji kêu buồn ngủ, tôi liền cõng thằng bé lên. Ngay sau đó là tiếng thở khò khè quen thuộc.
    Thằng bé bị viêm màng phổi chăng?
    “Nhìn con ngủ trông yêu quá!” Mio nói.
    “Con rất giống em. Nhất là lúc ngủ.”
    “Có lẽ vậy. Nhìn con, em có cảm giác gì đó rất thân thuộc.”
    “Như thể nhớ lại hồi bé?”
    “Vâng. Không hẳn là nhớ đến điều gì cụ thể, nhưng em có cảm giác đó.”
    “Em vẫn chưa nhớ ra được gì à?”
    “Chưa. Nhưng dần dần em đã có cảm giác em là vợ anh và là mẹ của Yuji.”
    “Em có buồn không ? Vì không còn trí nhớ?”
    “Em hơi thất vọng, nhưng không vội. Cần phải kiên nhẫn.”
    “Nếu vậy thì tốt.”
    Mio giơ chân đá văng hòn sỏi bên vệ đưòng. Dù đã mất trí nhớ nhưng những hành động vô thức của nàng vẫn còn nguyên như xưa.
    “Em.” Mio nói, “đã rất hạnh phúc.”
    “Thế à?”
    “Vâng. Vì em đã gắn bó với người đầu tiên em yêu, có được cậu con trai dễ thương, và đến giờ cả gia đình mình vẫn đang sống hạnh phúc.”
    “Ừ.”

    Em có hạnh phúc không?
    Anh tự hỏi mình.
    Em đã cưới một người đủ thứ bệnh như anh, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi tại thị trấn nhỏ bé này trong khi chưa một lần được đi du lịch. Thế mà em vẫn bảo anh rằng em hạnh phúc?

    “Còn anh?” Mio hỏi. “Anh có hạnh phúc không? Em có làm cho anh hạnh phúc không?”
    “Anh hạnh phúc lắm!” tôi nói. “Rất hạnh phúc.”

    Tôi là con chim cánh cụt bay trên trời.
    Nhờ có nàng dẫn dắt, tôi đã bay cao ngoài sức tưởng tượng.
    Suýt chạm được tới các vì sao.
    Từ trên cao, mọi thứ xấu xa, bẩn thỉu dưới mặt đất khiến con người phiền não trong chẳng khác gì một tấm thảm tuyệt đẹp.
    Đó là hạnh phúc.
    Thế rồi nàng biến mất, khiến tôi trở lại đúng là một con chim cánh cụt. Chuyện nàng bỏ đi khiến tôi rất buồn nhưng nàng đã để lại cho tôi một cậu bé có sải cánh dài giống nàng cùng một vùng ký ức trống rỗng.
    Tóm lại, vẫn có thể coi tôi là con chim cánh cụt hạnh phúc thi thoảng gặp phải chuyện đau buồn.

    “Anh kể tiếp đi.” Nàng nói.
    Chúng tôi lại nằm thành chữ Xuyên, nhìn lên trần nhà nhuộm ánh sáng màu cam nhạt.
    “Ừ,” tôi nói. “Anh sẽ kể đến khi em ngủ.”

    Thật ra, tôi gần như đã quên sạch chuyện hồi đó. Sau này, nhờ Mio kể đi kể lại nhiều lần mà tôi mới có cảm giác đó là ký ức có thật.
    Rất kỳ lạ.
    Những chuyện ngày xưa Mio kể lại cho tôi khi tôi không còn nhớ thì bây giờ, đến lượt tôi kể lại cho nàng khi nàng đã quên. Đây giống như trò chơi truyền khẩu giữa hai chúng tôi. Sau nhiều lần lặp đi lặp lại, những kỷ niệm biến thành ký ức trong mơ, được thêu dệt lại còn đẹp hơn cả sự thật trong quá khứ. Kỷ niệm là vậy mà.
    Trước hết là câu chuyện về lần hẹn hò đầu tiên của hai chúng tôi.

    Chúng mình vào một quán giải khát đối diện nhà ga. Anh gọi nước gừng, còn em gọi cà phê đá.
    Ba năm, chúng mình hoặc là ngồi cạnh nhau, hoặc là ngồi đằng trước hoặc đằng sau, còn hôm nay, lần đầu tiên chúng mình ngồi đối diện.
    Hôm nay cũng là lần đầu tiên anh được nhìn rõ mặt em. Mắt em rất to, dù là mắt một mí. Mũi em cao, môi em mỏng. Em có cả răng khểnh nữa. Mỗi người sẽ có một ấn tượng khác nhau khi nhìn khuôn mặt em.
    Còn anh, anh cảm chấy đó là kiểu mặt con gái anh yêu thích từ nhỏ. Tình yêu là vậy đấy.
    “Cậu để tóc dài à?” anh nói.
    “Ừ. Tất cả mọi người trong đội thể dục nhịp điệu đều để tóc như vậy.”
    Mọi người đều búi cóc cao. Em bảo anh.
    “Nhìn cậu thật khác.”
    “Vậy ư?”
    “Ừ, trông rất người lớn.”
    Aio cũng thế. Em bảo.
    “Tớ cũng thấy cậu người lớn hẳn lên.”
    “Cậu cao lên à?” em hỏi.
    “Ừ, một chút.”
    “Giờ cậu cao bao nhiêu?”
    “Khoảng một mét bảy bảy. Vận động viên điền kinh cự ly trung bình cần phải cao hơn nữa.”
    “Nhìn cậu có vẻ cao hơn thế.”
    “Chắc tại tớ đi giày.”
    Hồi cấp III, chúng mình chỉ gặp nhau ở lớp học. Nghĩa là chỉ những khi đi dép trong nhà. Đã thế anh còn chuyên đi đôi giày đánh bowling vứt trong phòng tập thể thao nữa chứ.
    Đôi giày này vốn do một anh học trước mượn từ sân bowling cạnh trường rồi không trả. Giày màu trắng, mũi và gót màu xanh lam. Trên giày có thêu số “61” màu tím đỏ. Anh đi đôi giày ấy suốt cả ba năm học.
    Hôm nay là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau với đôi giày có cổ và có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc váy liền màu đỏ sẫm. Lần đầu tiên anh thấy em tô son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em đung đưa mỗi lần em nghiêng đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn không yên khi nói chuyện với em.
    Tất cả đều là lần đầu tiên, đến nỗi mà khó tìm được một thứ không phải lần đầu tiên.

    Chúng mình ở trong quán suốt năm tiếng đồng hồ.
    Thật không thể tin nổi.
    Không hiểu chúng mình đã nói những chuyện gì?

    Chúng mình đều muốn biết thêm về người kia.
    Chúng mình đều là người nghiêm túc nên tìm hiểu nhau là bước không thể thiếu trước khi tiến tới tình yêu.
    Không được phép nắm tay khi chưa biết gì về nhau. Tên bố mẹ người yêu còn chưa biết, thế mà đã khoác tay thì còn ra thể thống gì. Phải biết người kia đi giày số mấy, cỡ quần áo bao nhiêu, mấy tháng biết đi, lặn được bao lâu dưới nước... rồi mới tiến tới giai đoạn tiếp theo được.
    Tìm hiểu nhau là bước rất quan trọng. Đó là mong muốn biết thêm về nhau, cũng như mong muốn người kia biết con người thật của minh. Có thể suy nghĩ của chúng mình hơi đặc biệt, nhưng chúng mình đã chọn cách đến với nhau thận trọng như vậy.
    Do đó, việc chuyện trò cùng nhau thật cần thiết. Chúng mình đã chuyện trò suốt cả năm tiếng nhưng chưa chạm được vào ngón út của nhau. Tình hình này không biết phải nói chuyện bao lâu mới tới được đám cưới đây? (Tuy lúc ấy, anh mới mười tám và em là người đầu tiên anh hẹn hò chính thức nhưng anh cũng đã tính chuyện cưới xin rồi. Anh nghĩ yêu nhau là phải như vậy.)
    Anh cũng hiểu, tuy chỉ mang máng, rằng ngay cả giai đoạn hôn thôi cũng cần phải có thời gian. Anh không vội, hơn nữa, em là người sẽ sống cùng anh cả đời nên vẫn còn khối thời gian. Ít ra thì chúng mình đã mất ba năm mới hẹn hò nhau lần đầu, kể từ sau lần nói chuyện đầu tiên. Cho nên, muốn tiến tới được giai đoạn hôn thì cũng phải mất thêm ba năm nữa.
    Anh đã nghĩ vậy.
    Trong lần trò chuyện năm tiếng này, chúng mình đã tiến gần đến đoạn hôn nhau.
    (Không biết lúc hôn, cái răng khểnh của em có bị vướng không?)
    Anh đã nghĩ thế lúc nhìn vào môi em.
    Trời tối, chúng mình phải về.

    Giờ nhìn lại có thể nói lần hẹn hò này là bước mở đầu cho giai đoạn tiếp theo, nhưng thú thật với em là khi ấy, anh không đủ tự tin để nghĩ vậy. Nhiệm vụ trước mắt của anh là phải hẹn cho được em lần sau chứ không phải cái chuyện hôn hay cưới em.
    Ra khỏi cửa hàng, chúng mình mua vé ở ga. Lúc này, cuộc hẹn sau vẫn chưa được nhắc tới. Chúng mình qua cửa soát vé, bước xuống sân ga. Năm phút nữa tàu anh sẽ đến, sau đó hai phút là tàu của em. Thế mà anh vẫn cứ say sưa kể cho em chuyện chăm con của loài cánh cụt hoàng đế.
    (Anh không nhớ tại sao chúng mình lại nói chuyện này nhưng anh rất am hiểu chuyện chăm con của chim cánh cụt hoàng đế. Anh sẽ kể cho em nghe sau.)
    Em lắng nghe rất chăm chú, trong khi lòng anh như đang có lửa đốt. Xe điện sắp tới rồi. Và xe điện tới thật.
    “À...” anh nói. “Tớ đến Ekinoda xong rồi mới về. Tớ sẽ đợi chuyến sau.”
    Xe điện của em tới.
    “Ồ...” em nói. “Chuyến sau vẫn kịp.”
    Em phải về ký túc trước sáu giờ. (Giờ giới nghiêm của trường nữ là sáu giờ tối! Thế này thì anh làm sao rủ em đi xem pháo hoa được.)
    Chúng mình có thêm được bảy phút, nhưng bảy phút đó cũng trôi vèo trong nháy mắt. Giả sử có thêm ba mươi ngày nữa thì cũng chẳng thay đổi được gì. Quyết định luôn rơi vào những giây cuối cùng.
    Xe điện của em tới, cửa xe mở, hành khách bắt đầu bước lên. Em đi theo sau họ. Em ngoảnh lại mỉm cười với anh. Mãi tới lúc đó anh mới thốt lên.
    “Lần tới bọn mình gặp nhau nhé?”
    Còi tàu vang lên, em nói:
    “Tớ phải quay về ký túc xá rồi.”
    Em hét lên thật to để át tiếng còi tàu:
    “Tớ sẽ viết thư cho cậu.”
    Cửa xe điện đóng lại.
    “À, thế hả?”
    Anh nói với con tàu đang chuẩn bị rời ga.
    Nhưng không sao, đây chưa phải là hồi kết. Mở đầu và kết thúc chỉ khác nhau như cửa vào và cửa ra. Có cửa vào nghĩa là có thứ gì đó ở bên trong. Thứ đó hẳn sẽ rất tuyệt vời.
    Khi ấy, anh đã nghĩ như vậy.

    Một tuần sau, thư của em đến. Anh viết thư trả lời em ngay ngày hôm sau. Khoảng một tuần sau nữa lại có thư của em. Lần này, anh để cách ba ngày mới viết cho em.
    Đấy là nhịp độ tiến tới của chúng ta.
    Những người cuồng nhiệt nhìn chúng ta hẳn sẽ thất vọng lắm, nhưng đó là mức độ vừa phải với cả hai. Tình yêu giữa hai con người nghiêm túc, chậm dậy thì tiến triển một cách lặng lẽ, chậm rãi và khiêm tốn. Trong thời buổi hỗn độn này, đây quả là một việc xa xỉ.

    Ký túc xá của em ở Setagaya có đúng một chiếc điện thoại. Cổng ký túc cũng có bốt điện thoại công cộng nhưng bọn em không được phép ra ngoài sau giờ giới nghiêm. Thời ấy, điện thoại di động chưa phổ biến như bây giờ, như giả sử có phổ biến thì chưa chắc chúng mình đã dùng.
    Chúng mình không thích điện thoại.
    Điện thoại là thứ vô duyên, kênh kiệu và hung hãn. Chúng kết nối chúng ta với những người vô duyên, kênh kiệu và hung hãn. Đó là nhân viên tiếp thị, người vận động bầu cử, hoặc một người bạn chẳng mấy thân thiết gọi điện nhờ điểm danh hộ. Điện thoại và mấy người đó có mức độ tương thích rất cao.
    Đến cả câu nói đầu tiên phát qua điện thoại cũng thuộc loại kênh kiệu.
    “Watson, đến đây ngay!” (Tất nhiên, đây là câu nói của Graham Bell.)
    Câu nói đã ám chỉ đến tính cách của điện thoại sau này.
    Tóm lại, chúng mình thích liên lạc với nhau qua thư hơn là điện thoại.
    Chữ em đẹp ghê. Nét chữ của một học sinh xuất sắc, xinh xắn, mảnh mai với phần đuôi chữ hơi run run làm anh liên tưởng tới giọng nói của em.
    Việc này khiến anh hơi xấu hổ. Vì chữ anh xấu đến mức khó tin.
    Cho anh thanh minh một chút là việc này bắt nguồn từ suy nghĩ bảo thủ của bố mẹ. Hồi nhỏ, anh bị bố mẹ bắt sửa thói quen thuận tay trái. Vì tin vào một cái thống kê vớ vẩn nào đó rằng ai thuận tay trái sẽ chết sớm nên bố mẹ anh đã dùng dây trói tay trái của anh lại. Chẳng còn cách nào khác, anh đành phải dùng tay phải vốn đã vụng về để cầm đũa, ném bóng, viết chữ... Cánh tay trái sau thời gian bị cấm đoán trở nên rụt rè hơn, không nhanh nhẹn như trước nữa. Giờ thì anh viết tay nào cũng xấu như nhau.
    Hình như em vẫn giữ thư của anh đấy nhưng anh không muốn em đọc lại đâu.

    “Thư của em còn ở đây chứ?” Mio hỏi.
    “Còn. Sau khi cưới, anh có mang theo.”
    “Em muốn đọc lại. Không biết trong thư viết gì.”
    “Mấy chuyện thường nhật thôi, việc luyện tập ở câu lạc bộ, ước mơ sau này.”
    “Ước mơ sau này?”
    “Ừ.”
    “Tốt nghiệp xong em có đi làm đúng không?”
    “Ừ. Em học cao đẳng nên hai mươi tuổi em đã đi làm rồi.”
    “Em chọn nghề gì ? Đúng như em mơ ước không?”
    “Có. Em đã chọn đúng nghề em mơ ước.”
    “Nghề gì ? Em rất muốn biết. Kể cho em đi.”
    “Em..” tôi nói. “Em trở thành giáo viên dạy nhảy tại câu lạc bộ thể dục thẩm mỹ.”
    “Dạy nhảy?”
    “Ừ. Nhảy Aerobic.”
    “Em?”
    “Ừ, em.”
    “Không thể tin nổi.”
    “Công nhận.”
    Nhưng.., tôi nói.
    “Em học thể dục nhịp điệu cả cấp III và cao đẳng nên việc này không có gì là xa vời cả.”
    “À, vâng. Em tập thể dục nhịp điệu mà.”
    “Ừ. Em thích nhảy. Em cũng thích làm giáo viên nữa. Vì vậy em đã chọn cách đem niềm vui nhảy múa đến cho mọi người.”
    “Em có cảm giác mình làm giáo viên thì hợp hơn.”
    “Em có bằng sư phạm đấy. Nhưng cuối cùng em đã chọn dạy nhảy.”
    “Em làm giáo viên dạy nhảy cho đến khi lấy anh?”
    “Đến khi em mang bầu Yuji. Đúng ra là em phát hiện mình mang bầu hơi muộn nên lúc đó em mới nghỉ.”
    Mio thở dài.
    “Cuộc đời của em.” Nàng nói, mắt vẫn nhìn lên trần nhà nhuộm ánh đèn màu cam. “Tự nhiên...”
    “Sao cơ?”
    “Tự nhiên em có cảm giác mình làm được quá nhiều. Theo em hiểu em chỉ là một học sinh trầm tĩnh và nghiêm túc.”
    “Ừ.”
    “Vì vậy em hình dung một người như em sẽ có cách sống bình dị và đơn giản hơn.”
    “À, cũng có thể.”
    “Đúng không? Em chọn nghề không phải vì thích hay ghét, mà vì nghề đó ổn định, có chút danh tiếng, làm một nhân viên văn phòng bình thường thôi cũng đủ làm em mãn nguyện. Em cảm giác đó mới chính là em.”
    “Ừ.”
    “Em lấy chồng cũng không phải xuất phát từ tình yêu mà là do một người họ hàng nào đó giới thiệu, và em cũng thấy hài lòng với một cuộc đời như vậy. Giả sử anh kể cho em một câu chuyện kiểu đó em cũng sẽ gật đầu đồng ý.”
    “Anh hiểu” tôi nói. “Em vẫn nói mà. Rằng em đã cố quá sức mình. Người như em chỉ chọn con đường an toàn, thế mà chẳng biết từ lúc nào, em lại nhắm mắt, chạy hết tốc lực qua cây cầu không có tay vịn.”
    “Vậy ư?”
    “Ừ. Em giỏi lắm.”
    “Giỏi?”
    “Em đã lấy một người như anh. Riêng quyết định này đã là quá giỏi rồi.”
    “Nhưng mà...”
    “Anh bảo sẽ kể sau cho em. Về những vấn đề của anh.”
    “Ừ.”
    “Nếu tính cả chuyện này thì cách sống của em không hề bình dị và đơn giản chút nào.”
    “Thế sao?”
    “Chuyện đó thì...”
    “Anh kể đi.”
    “Để mai nhé.”
    “Trời!”
    “Mai đi.”
    “Anh đã kể đến đoạn này rồi cơ mà?”
    “Ừ. Nhưng kể tiếp thì dài lắm.”
    “Nhưng mà.”
    “Anh mà không ngủ sớm thì mai không làm việc nổi đâu.”
    “Mới có mười rưỡi.”
    “Với anh là nửa đêm rồi đấy.”
    “Thật sao?”
    “Ừ. Chúc em ngủ ngon.”
    “Chúc anh ngủ ngon.”

    “Anh ngủ thật à?”
    “Thật.”
    “Nhưng mà...”
    “Ngủ ngon nhé.”
    “Chúc anh ngủ ngon.”
    “Thế hả?”
    “Hả?”
    “Yuji nói mê đấy. Em đừng để ý. Ngủ đi nhé.”
    “Chúc anh ngủ ngon.”
    “Thế hả?”

    --- hết chương 10 ---

  17. The Following User Says Thank You to sarujun For This Useful Post:

    Kasumi (12-01-2014)

  18. #20
    Ronin
    A Châu's Avatar


    Thành Viên Thứ: 192493
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 330
    Thanks
    41
    Thanked 744 Times in 208 Posts

    Em sẽ đến cùng cơn mưa - Chương 11


    Hết giờ làm, đang đạp xe về nhà thì tôi trông thấy thầy Nombre và con Pooh đi đằng trước. Khi đuổi kịp được thầy, tôi xuống xe, gọi:

    “Thầy Nombre.”

    Thầy ngớ người ra trong một giây rồi thốt lên:

    “Ôi ôi.”

    (“Ngớ người” cũng là sở trường của tôi. Mỗi lần như thế, Mio lại hỏi tôi: Hồn vía anh vừa bay đi đâu vậy?)

    “Anh vừa đi làm về à?”

    “Vâng ạ.”

    “Yuji vẫn khỏe chứ?”

    “Khỏe ạ. Còn thầy?”

    “Cũng tàm tạm. Con người ta đến tuổi này rồi thì làm sao không có chuyện được. Bị đau mười nhưng khỏi được năm cũng tốt lắm rồi.”

    “Vậy hôm nay thầy khỏi được năm?”

    “Cũng cỡ đó.”

    Con Pooh ngước lên nhìn tôi, cố gắng sủa “~?” Tôi bảo “nào nào” rồi lấy chân xoa bụng nó.

    “Tiểu thuyết của anh vẫn tiến triển chứ?” thầy Nombre hỏi.

    “Dạ không, dạo này em đang tạm nghỉ.”

    “Ôi trời!” thầy thốt lên.

    Một câu cảm thán diễn đạt thay cho câu hỏi “Lại có chuyện gì à?” một cách rất súc tích. Tôi cảm thấy cơn bốc đồng trong người dâng lên dồn dập.

    “Hay là nói ra luôn?”

    “Nói luôn cho thầy chuyện của Mio?”

    Một cơn bốc đồng kiểu như vậy. Nhưng liệu thầy có tin lời tôi?

    “Mio,” tôi thử mào đầu. “~?” con Pooh sủa. Thầy Nombre làm bộ mặt giống hệt con Pooh, nhìn tôi.

    “Cô ấy?”

    “Vâng.”

    “Vâng?”

    “Nếu em bảo vợ em đã về thì thầy nghĩ sao?”

    “À, à,” có vẻ như thầy Nombre đã hiểu ra.

    “Cuốn tiểu thuyết của anh hả?” thầy Nombre nói

    “Anh định lấy đó làm bối cảnh?”

    Tôi gật đầu lấp lửng trước khi tiếp tục.

    “Hồi còn sống, cô ấy đã nói thế này. Đến mùa mưa, cô ấy sẽ trở về. Để xem hai bố con em sống có ổn không. Thầy Nombre im lặng lắng nghe. “Và cô ấy đã về thật. Cô ấy đã xuất hiện ở nhà máy bỏ hoang phía bên kia cánh rừng.”

    Mặt thầy Nombre thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ.

    “Em đưa cô ấy về nhà nhưng cô ấy bị mất trí nhớ; không biết mình là ai, cũng chẳng còn nhớ chuyện mình đã rời bỏ thế giới này từ một năm trước.”

    “Đây là mạch truyện của anh?”

    “Không ạ, đây là chuyện có thật ạ. Hiện cô ấy đang ở nhà đợi em về.”

    “Mio đợi?”

    “Vâng. Mio đợi.”

    “Nghĩa là...”

    “Là linh hồn của nàng!” tôi cướp lời thầy.

    “Không phải tiểu thuyết ?”

    “Không phải ạ.”

    Thầy Nombre chuyển ánh mắt từ tôi xuống con Pooh đang ngồi dưới chân. Con Pooh cũng ngẩng lên nhìn lại thầy. Có vẻ như thầy và con Pooh đang hội ý về tính xác thực trong câu chuyện của tôi.

    Tôi quyết định im lặng chờ thầy đưa ra kết luận.

    Mio rất quý thầy Nombre.

    Khi chuyển đến sống ở thị trấn này, thầy Nombre là người đầu tiên bắt chuyện với vợ chồng tôi. Chúng tôi gặp ông ở công viên số 17 khi đi mua thức ăn cho bữa tối ở trung tâm mua sắm về. Chuyện xảy ra cách đây bảy năm.

    Hồi ấy, thầy Nombre đã là một ông lão có tuổi. (Giống như ông giám đốc văn phòng tôi). Con Pooh trẻ hơn bây giờ, có phong thái của một thanh niên trầm ngâm, suy tư. Tuy hồi đấy nó cũng chỉ sủa được mỗi “~?”

    Sau đó, chúng tôi duy trì mối quan hệ không thân cũng không sơ, một tuần gặp nhau vài lần ở công viên số 17, trao đổi những cậu chuyện không ngắn cũng không dài. Cả hai vợ chồng đều không giỏi ngoại giao nên có thể nói việc việc thỉnh thoảng gặp thầy Nombre là mối quan hệ xã hội duy nhất của chúng tôi. Thầy Nombre quý Mio như cháu gái, ngược lại, Mio cũng rất quý trọng ông.

    Bởi vậy...

    Bởi vậy, tôi muốn hai người gặp lại nhau trước khi mùa mưa kết thúc. Trước khi nàng trở về tinh cầu Lưu Trữ.

    Tuy Mio không nhớ thầy Nombre nhưng nếu gặp nhau, chắc chắn hai người vẫn có chuyện để nói. Do đó, cần phải để thầy Nombre biết sự thật trước. Nếu làm thầy bất ngờ, nhịp tim thầy tăng vọt quá chỉ số quy định rồi cứ thế rơi vào im lặng thì nguy.

    “Vậy...” thầy Nombre nói, “Mio trông thế nào?”

    Thầy lúng túng huơ tay để diễn đạt ý muốn nói. Hình như thầy muốn hỏi Mio có chân không.

    “Trông như bình thường ạ,” tôi nói. “Giống hệt như Mio ngày xưa. Từ ngoại hình, tính cách, giọng nói cho đến mùi hương. Chỉ có điều là nàng không còn trí nhớ.”

    “Ra là vậy,” thầy Nombre thở phào nhẹ nhõm.

    “Thầy gặp Mio nhé?”

    Thầy khẽ gật đầu mấy cái. Cử chỉ này không khác mấy so với lúc thầy run lẩy bẩy nhưng tôi chắc chắn đó là cử chỉ xác nhận đồng ý.

    “Vậy thì,” tôi nói, “hẹn thầy ngày mai tại công viên số 17.”

    “Thời gian vẫn như mọi khi ?”

    “Vâng. Em sẽ đưa Mio đến.”

    “Được rồi. Tôi vẫn ngồi ở cái ghế mọi khi thôi.”

    “Vâng ạ.”

    Tôi chào tạm biệt thầy Nombre và con Pooh rồi leo lên xe, đạp về nhà.

    --- hết chương 11 ---
    Chữ ký của A Châu

Trang 2/3 đầuđầu 1 2 3 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 25-10-2012, 12:54 AM
  2. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 25-02-2011, 07:35 PM
  3. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 17-02-2011, 03:09 PM
  4. Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 04-08-2010, 02:05 AM
  5. [30.01.2010] Ichikawa Ebizo & Mao Kobayashi đính hôn
    By Mizu.K in forum Tin tức Giải trí
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 30-01-2010, 07:58 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •