>
Trang 4/9 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 8 ... cuốicuối
kết quả từ 31 tới 40 trên 83

Ðề tài: [Khác] Blog của "anh Joe"

  1. #31
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for January 20, 2007 - Bao nhiêu?

    Theo mình quan sát thì người Việt Nam luôn muốn biết giá trị của con người, đồ vật, v.v., giống như một người kinh doanh thép luôn muốn biết giá trị của thép chính xác là bao nhiêu.

    “Bao nhiêu”. Hai chữ mà trong “tủ ngôn ngữ” tiếng Việt là một đôi giày rất mòn. Cách đây một tháng mình mua xe Piaggio mới. Trước khi mang về nhà, mình đoán câu đầu tiên người hàng xóm sẽ hỏi là: “Mua bao nhiêu tiền?”. Và mình đã đúng!

    Không phải chỉ những trường hợp đó thôi đâu, việc đánh giá này nằm ngay trong ngôn ngữ tiếng Việt. Nói một cách khác, ngôn ngữ ảnh hưởng đến văn hóa cũng như văn hóa ảnh hưởng đến ngôn ngữ đến mức không thể tách biệt thành hai yếu tố riêng rẽ.

    Nhưng mình sẽ cố gắng. Trong tiếng Việt, khi dùng một câu bị động thì phải chọn “được” hoặc “bị”. Nghĩa là trước khi nói ra phải quyết định hành động ở cuối là tích cực hay tiêu cực – phải “đánh giá”.

    Ví dụ “tôi đã được chọn” sẽ rất khác so với “tôi đã bị chọn”. “Tôi đã được chọn làm sếp”, thường là một “được” rất tích cực, còn “tôi đã bị chọn xin lỗi sếp” có vẻ như không hề may mắn tí gì. Các ngôn ngữ châu Âu không có cấu trúc đó. Tiếng Anh chỉ có “I was chosen”, không cần đánh giá về việc chọn đâu. (Dùng “có .. chưa” hoặc “có ..không” cũng là một cách đánh giá, về khả năng xảy ra, v.v.).

    Tiếp tục phân tích thì bất cứ cuộc nói chuyện tiếng Việt nào cũng bắt đầu với một sự đánh giá quan trọng. Đó là vì cách xưng hô trong tiếng Việt yêu cầu người nói phải đánh giá về cả mình và cả người nói chuyện với mình. “Em chào chị”, “Tôi chào bạn”, “Joe chào Linh”, “Tớ chào cậu”… Thỉnh thoảng phải đánh giá rất chính xác kẻo “gặp bão” lớn. (A: Anh ơi! B: Anh hả?? A: Dạ, cháu xin lỗi chú ạ!) Tiếng Anh chỉ có “I” và “You”, mở một cuộc nói chuyện sẽ không cần thiết phải “đánh giá”, thời tiết ổn định hơn nhiều!

    Trong ngôn ngữ tiếng Việt cách xưng hô phụ thuộc nhiều nhất vào tuổi tác. Nói cách khác, bao nhiêu tuổi là một vấn đề rất quan trọng trong tiếng Việt. Trái lại, trong tiếng Anh câu hỏi “bao nhiêu tuổi” là một câu hỏi hết sức nhạy cảm, liên quan đến khái niệm cách biệt của người phương Tây. “Lấy chồng chưa?” hoặc “Một tháng được bao nhiêu tiền?” lại còn nhạy cảm hơn nữa đấy.

    Mình có một người bạn thân gốc Việt nhưng lớn lên ở Canada. Bố mẹ bạn ấy, khi gặp người Canada lần đầu, vẫn hay đặt ra những câu hỏi “bao nhiêu” và “có…chưa” ấy, làm cho bạn ấy rất xấu hổ. (Bạn ấy được (bị?) Canada hóa rồi, quen với văn hóa phương Tây rồi). Có một lần mình hỏi bạn ấy tại sao bố mẹ chưa quen với kiểu nói chuyện của người Canada?

    “Bố mẹ mình là người Việt Nam mà. Nếu không biết thông tin đó về một người, họ sẽ thấy rất khó chịu vì không biết nên đặt người đó vào đâu trong suy nghĩ của họ”.

    Một ví dụ nữa là khái niệm “người tốt, người xấu” của người Việt Nam nói chung. Nghe những cuộc bàn luận sôi nổi ở các quán ăn Hà Nội, ta dễ tưởng là ở Việt Nam chỉ có hai loại người: người tốt và người xấu.

    “Cháu ơi, chú có cô cháu gái có thể cháu sẽ thích đấy!”

    “À thế ạ chú? Cô ấy như thế nào?”

    “Cô ấy …”


    Mình chắc 99 phần trăm hai từ tiếp theo sẽ là “tốt lắm!” (1 phần trăm còn lại là “xinh lắm” hoặc “ngoan lắm”). Mặc dù ai cũng biết không có người tốt hoàn toàn hoặc xấu hoàn toàn dưới ánh mặt trời, nhưng mình thấy người Việt Nam vẫn hay so sánh như vậy. Có lẽ “định rõ ranh giới“ giữa tốt và xấu như vậy là một điều tích cực, tạo ra cho mọi người một mục đích để với tới, mình cũng phải suy nghĩ thêm về điều này.

    Và có lẽ mình viết hơi dài rồi, nên dừng nhỉ. À một điều nữa thôi nhé. Bài này không đánh giá về cách đánh giá của người Việt Nam đâu. Tốt hay xấu là do mọi người quyết định, mình chỉ nói thế thôi.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  2. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  3. #32
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for January 25, 2007 - Lấy Vợ Xấu

    Cách đây 400 năm, thời hai nước Pháp và Anh bắt đầu sang Canada của mình thành lập hai thuộc địa mới, thì nhiều người đàn ông chỉ đặt ra một tiêu chuẩn duy nhất cho người vợ tương lai của mình là: cực kỳ béo!

    Thời đó, Canada được coi là “vùng đất mới”, và những người Châu Âu có đủ điều kiện và sự can đảm để sang “bên kia” bắt đầu một cuộc sống mới, dám chịu đựng khí hậu khắc nghiệt và hoàn cảnh hoang sơ, thì chủ yếu là đàn ông.

    Tình trạng đó tạo ra một vấn đề rất lớn: có nhiều người đàn ông đến tuổi phải lấy vợ mà lại không có phụ nữ nào để lấy cả. Nói một cách khác, “cầu” thì rất nhiều trong khi “cung” thì ít như con nít trong quả mít!

    Để làm dịu bớt tình trạng đó, chính phủ Anh và Pháp lên kế hoạch “truyền nữ” bằng cách quảng cáo về “lối sống tốt đẹp” ở các thuộc địa Bắc Mỹ, sau đó chọn hàng trăm người phụ nữ chưa chồng và sẵn sàng bỏ tổ quốc để bắt đầu một cuộc sống mới, rồi đưa họ lên tàu “vượt biên” sang Canada.

    Đến nơi, những người phụ nữ này bị bắt phải xếp hàng la liệt ở một địa điểm nào đó để các người đàn ông chưa vợ có thể ngó nghiêng và lựa chọn – hơi giống kiểu các “siêu thị phụ nữ” được tổ chức cho những đại gia giàu có tuyển thiếp ngày xưa trong phim Trung Quốc.

    Ai có quyền lực thì chọn trước; ai không có thì đợi đấy mà chọn sau. Và những người phụ nữ được chọn sớm nhất chính là những người phụ nữ béo nhất – vì lý do là mùa đông ở Canada kéo dài rất lâu, và thời đó người ta không có nhiều thức ăn, không có nhà cửa kiên cố, hoặc xe ô-tô, hoặc lò sưởi. Lấy vợ béo thì khả năng cô ấy sống được qua mùa đông sẽ rất cao. Lấy vợ gầy thì là … đầu tư rủi ro!

    Sở dĩ mình nhớ lại chuyện Canada ngày xưa này (hình như mình đã nghe thầy giáo kể năm lớp 9 thì phải) là vì hôm trước mình vừa đọc truyện ngắn “Lấy vợ xấu” của Vũ Trọng Phụng. Truyện kể về một người đàn ông rất sành điệu nhưng cuối cùng lại quyết định lấy một người vợ rất “Thị Nở”.

    “Vợ anh, thật vậy, là một người đàn bà có cái nhan sắc của một người đàn ông không đẹp giai. Hai con mắt nhỏ, đôi gò má cao, cặp môi phàm phũ, dáng người thô tục, những ngón tay tròn và dài như những quả chuối ngự. Như vậy mà lại đi ăn mặc tân thời! Răng trắng nữa, trời ạ! Cái áo dài lượt thượt mầu xanh, cái quần nhiễu trắng trai lơ, đôi giầy cao gót có quai kiểu gái nhảy, với mẩu khăn vành dây, ngần ấy thứ lại càng làm lộ cái mỹ miều của sự thô tục, lại càng làm tăng cái choáng lộn của sự kệch cỡm.”

    Lấy vợ “không Thúy Kiều lắm” là do anh ấy chọn thôi, cũng như lấy vợ “tốt bụng” là do đàn ông Canada đã chọn cách đây 400 năm. Nhưng có lẽ “nhu cầu” của anh ấy còn thú vị hơn nhu cầu của những người đàn ông Canada đó nhiều – muốn biết vì sao thì chỉ có cách là tìm truyện đó, đọc hết, xem thế nào!!!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  4. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  5. #33
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for February 02, 2007 - Duyên Âm

    Hình như một cô bạn gái mình đã từng quan tâm đến lại có duyên âm.

    Theo lời cô giáo kể ngày hôm qua, một người con gái nếu có “duyên âm” nghĩa là cô ấy có thể thực sự yêu một người con trai nào đó, và anh ấy cũng có thể thực sự yêu cô ấy, nhưng cuối cùng rồi hai người lại sẽ chia tay nhau, tình yêu bị xé nát như một căn nhà bằng tre trong cơn gió xoáy.

    Vấn đề là cô ấy đã từng ước hẹn với một người con trai khác ở kiếp trước nên kiếp này sẽ khó khăn trong đường tình duyên, linh hồn lại vẫn đang cháy âm ỉ ở dưới đất như khoai lang vùi trong đống than. Vậy thì nên coi linh hồn của cô ấy như là linh hồn của ma – dù thích, dù yêu, dù thương như chưa bao giờ thương ai hơn trong đời nhưng cô ấy vẫn không thể gắn bó với một người con trai như mình đang sống ở trên đất dưới ánh sáng mặt trời này. Người thì phải yêu người, không nên yêu ma!

    Nghe cô giáo kể chuyện, mình hơi nổi da gà. Sự thật là có một người con gái mình đã từng yêu, và theo mình biết (hy vọng?) cô ấy cũng đã từng yêu mình, nhưng tình yêu đó, dù thật, dù chân thành, lại vẫn chưa đủ. Cuối cùng mình đi con đường riêng của mình, cô ấy đi con đường riêng của cô ấy, và ông trời nhìn xuống, cười mỉm, tiếp tục chơi bài với Trịnh Công Sơn. Liệu có phải lý do mà tình yêu đó không kéo dài lâu được vì cô ấy có duyên âm chăng??

    “Nghe hơi nghiêm trọng đấy!”- mình nói với cô giáo- những kỷ niệm ngày xưa lại tràn về trong suy nghĩ. “Như vậy thì có nghĩa là một người con gái có duyên âm sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc trong đời này đúng không ạ?”

    “Tìm được em ạ! Nhưng mà phải cắt duyên âm đã chứ!”

    “Nó cắt được à???” - giọng nói của mình tiết lộ một sự nhiệt tình ngầm.

    “Ừ, cắt được mà! Chỉ cần tổ chức một buổi lễ…” Rồi cô giáo kể về “lễ cắt duyên âm” và quan niệm “khôi phục” của người Việt nói chung. Dù vị khách đầu tiên vào không mua mở hàng nhưng mình vẫn có thể đốt vía đợi khách thứ hai đến mua. Dù cãi nhau suốt cả năm qua với một người bạn rất thân nhưng ngày mồng một Tết bạn ấy đến thăm nhà, chúc gia đình của mình một năm mới vui vẻ và hạnh phúc thì có thể tha thứ hết để bắt đầu một mùa xuân hoàn toàn mới. Hóa ra văn hóa Việt Nam cực kỳ yêu đời đấy!!!

    Dù có duyên âm nhưng vẫn có thể cắt được!

    Mình không biết cô bạn gái ngày xưa ấy đang nghĩ gì, sống như thế nào, yêu ai, nhưng có lẽ tất cả các vấn đề mình không thể vựơt qua được lúc ấy thì hoàn toàn có thể vượt qua được bây giờ bằng cách cắt duyên âm!

    Chỉ có điều là phải “cắt trộm”! Nếu được gặp lại cô ấy ở đâu đó và mình nói: “Em ơi, hình như em có duyên âm đấy” thì chắc mình sẽ bị tát cho một cái luôn! Vậy thì mình sẽ phải tìm một cách để cắt duyên âm mà không có ai nhận ra, không ai nghe “tiếng kéo”!

    Hay là đợi một cơn bão to đổ vào thành phố, rồi vào nửa đêm dẫn thầy bói vào phòng, nhẹ nhàng cắt duyên âm đen đủi rồi ra đi trong lúc bạn gái ấy vẫn đang tiếp tục ngủ vùi, say sưa mơ về mây giông trôi qua, hai tai không nghe thấy gì ngoài tiếng mưa tầm tã trên mái nhà.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  6. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  7. #34
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for February 09, 2007 Bánh Mỳ Khiếp Sợ

    Nhiều con trai Tây rất sợ nghe bạn gái mình thông báo có bánh mỳ trong lò nướng.

    Đôi khi mình thích phân tích các thành ngữ tiếng Việt và tiếng Anh có ý nghĩa tương đối giống nhau, xem sự so sánh nào – cái hình ảnh câu thành ngữ gợi lên trong đầu – là hay nhất, buồn cười nhất. Đằng nào thành ngữ cũng là cửa sổ nhìn vào văn hóa, tội gì mà không phân tích!

    Ví dụ, tiếng Việt nói “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” trong khi tiếng Anh nói “thoát khỏi chảo, rơi vào lửa” (nói về một con cá cứ lẹt đẹt trong cái chảo rồi cuối cùng nhảy ra chỉ để rơi vào đống lửa!). Hoặc là tiếng Việt nói “lắm thầy nhiều ma” trong khi tiếng Anh nói “quá nhiều đầu bếp làm hỏng cả nước dùng.” Tất nhiên có một số trường hợp mà tiếng Việt và tiếng Anh nói giống nhau – “viết như gà bới”, chẳng hạn – nhưng thường thì lại so sánh những cái rất khác nhau, một cách rất thú vị

    Tuy nhiên cái mình thấy thú vị nhất là sự khác biệt về sự so sánh giữa các từ và thành ngữ tiếng lóng, với những ví dụ hay hay như sau:

    Tiếng Việt : Đeo ba-lô ngược lại (tức có thai ý!)
    Tiếng Anh : Có bánh mỳ trong lò nướng

    Tiếng Việt : Cưa gái
    Tiếng Anh : Nhặt gà con

    Tiếng Việt: Buôn dưa lê
    Tiếng Anh : Nhai mỡ

    Tiếng Việt : Sư tử Hà Đông
    Tiếng Anh : Chiến binh A-ma-zôn

    Tiếng Việt : Sở Khanh
    Tiếng Anh : Con hoang

    Tiếng Việt : Cho vui
    Tiếng Anh : Cho đá (“đá” như “bóng đá” ý)

    Tiếng Việt : Máu
    Tiếng Anh : Hổ


    Tiếng Việt : Chạy mất dép
    Tiếng Anh : Bắt chuyến tàu sớm nhất (để bỏ thị trấn)


    Vậy từ đấy mình có một lời khuyên dành cho các bạn trai tuổi thanh niên như mình – hãy cố gắng tập trung nhé! Nếu bạn đang ngồi nhai mỡ cùng bạn bè rồi tự dung thấy một số gà con đi qua định đi theo nhặt cho đá thì không sao, cứ đi theo đi, nhưng mà phải hơi cẩn thật đấy! Dạo này cũng nhiều chiến binh Am-a-zôn, vừa ghê gớm vừa hổ, nên thỉnh thoảng cũng có vấn đề xảy ra. Và nếu có vấn đề xảy ra thì phải chịu trách nhiệm chứ, đừng có như một con hoang bắt chuyến tầu sớm nhất chỉ vì cô bạn có bánh mỳ trong lò nướng!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  8. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  9. #35
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for February 14, 2007 - Tốt Nết Chúc Tết!

    Tết Việt Nam là một kho chuyện thú vị, tràn ngập tình cảm, rượu, và tiếng cười. Đối với một người nước ngoài như mình, Tết có rất nhiều khía cạnh hấp dẫn, nhất là cách chúc tết của người dân. Mình biết đã có rất nhiều lời chúc khác nhau rồi, nhưng vì đây là một đề tài hết sức truyền cảm nên mình xin bổ sung thêm một kiểu nữa, có được không ạ?

    Được rồi à? Tốt quá! Vậy thì vào dịp Tết âm lịch Việt Nam, mình xin chúc Quý vị và các bạn một năm mới vui vẻ và hạnh phúc: mỗi lần vét túi trên túi dưới để tìm 2 nghìn tiền vé xe thì lại tự dưng tìm thấy đến... 20 nghìn không biết từ đâu ra; mỗi lần quay đầu nhắc cô phục vụ mang đến hai cái bánh bao rán mình đã gọi thì lại thấy cô ấy đang đến những ba cái nóng hôi hổi, chỉ tính tiền cho hai cái vì đã bắt mình phải đợi lâu quá; mỗi lần cãi nhau như điên với người yêu thì mấy tiếng sau lại hôn nhau như điên; mỗi lần đi cà-phê một mình vì buồn vu vơ thì không bị ai bắt chuyện, hỏi lung tung về lý do mình đi cà-phê một mình; mỗi lần đi ăn ốc với một cô rất xinh (hoặc một anh rất đẹp trai) thì người yêu cũ đã chủ động chia tay với mình sẽ tình cờ đi qua nhìn thấy hai người vui vẻ trò chuyện rồi lại thấy rất ân hận và ghen tị; mỗi lần làm mất máy di động rồi gọi cho số của mình để xem thằng nào đã vớ được thì nghe tiếng chuông và nhận ra nó chỉ nằm ngay dưới một đống quần áo ở góc phòng; mỗi lần bắt cá hai tay thì lại được hai con cá khác nhẹ nhàng xoa vào hai chân; và mỗi lần về nhà say rượu rất sợ bị vợ mắng thì thấy vợ lại còn say rượu hơn, dịu dàng xin lỗi mình rồi cười ngây ngô chạy lên phòng ngủ !

    Chúc mừng năm mới – thưa Quý vị, thưa các bạn và thưa những độc giả của blog của Joe. Xin chào mùa xuân Đinh Hợi, rất vui được gặp người. Mùa xuân ơi, vào đây uống nước nhé, mọi người đang chờ!

    (and happy Valentines day too!)
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  10. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  11. #36
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for March 02, 2007 - Lẩu Minh Châu


    Một buổi đêm cách đây một tuần đã mình mất lòng tin về món ăn lẩu.

    Chuyện xảy ra khi một người bạn rủ mình đi ăn lẩu ở một quán ăn “ghế nhựa” nằm trên vỉa hè gần tuyến đường sắt. Bạn ấy nói rất nghiêm túc với cậu phục vụ là không được cho cái gọi là “gia vị Trung Quốc” vào, rồi kể về một phóng sự mới phát lên vô tuyến cảnh báo về những hóa chất nguy hiểm mà người bán lẩu thỉnh thoảng vẫn cho vào cho ngon.

    Mặt mình biểu lộ ngay một cảm giác như vừa bị một người bạn rất thân phản bội, gần như là đang đợi thần rùa xuất hiện trong nồi nước dùng và nói: “giặc ở trong bát nhà ngươi đấy!”

    “Biết thế mà vẫn ăn à?” Mình nhìn xuống nồi lẩu rồi nhìn bạn.

    “Đối với người Việt Nam không chết ngay là được rồi!”, anh ấy giễu cợt trả lời. Rồi giọng trầm hẳn xuống, nụ cười biến mất, và anh ấy bắt đầu kể về tất cả các xì-căng-đan thức ăn từ xưa đến nay.

    Hóa ra thì đầy! Joe ơi, cẩn thận đấy, bọn nó cho fóc-môn vào phở! Joe ơi, cẩn thận đấy, bọn nó cho axit pin vào bánh chưng! Joe ơi, cẩn thận đấy, bọn nó cho thuốc phiện vào bánh bao! (Thảo nào mình luôn quay lại chỗ đó mua bánh bao!) Tóm lại, mua thức ăn ở vỉa hè nhiều thì cuộc sống dễ có thể trở thành một bộ phim Hàn Quốc!

    Vậy thì mình đã bắt đầu hiểu giá trị của hai từ “tự nấu”! Hôm trước mình đến nhà của một người bạn để chúc Tết, và được mời ở lại ăn cơm. Ở trên bàn, giữa các món ăn khác, có một cái bánh chưng nhìn cũng bình thơừng.

    “Joe ơi”, bạn mình tự hào giải thích, “đây là bánh chưng tự nấu đấy, mời Joe thử cái!”

    Mình không biết tại sao nhưng nó tụ dưng nhìn rất ngon, như một anh chàng vừa tiết lộ chuyện mình là giám đốc của một công ty lớn tự dưng nhìn rất đẹp trai trong mắt của một sô cô gái đang có vấn đề về tài chính.

    “Joe ơi, đây là bánh chưng tự nấu đấy!” Mình thèm luôn. “Joe ơi, đây là thịt đông tự nấu đấy!” Mình ăn hết. “Joe ơi, đây là bánh bao tự nấu đây!” Mình…mình nhìn một cách khả nghi vì làm gì có chuyện bánh bao tự nấu! (Ít ra là mình chưa thấy!)

    Nghĩa là mình quyết định ưu tiên cho món ăn tự nấu. Vấn đề là ở chỗ mình không biết gì về nấu nướng cả. Nói cách khác, mình là con trai muốn làm mì ăn liền thì phải lên mạng mở wikipedia tìm công thức. “Như thế”, mình nói với bạn, “tao sẽ phải thuê một cô con gái nấu cơm cho, mặc dù tao đâu có muốn mất tiền thuê người khác!”

    Bạn mình suy nghĩ một lát rồi đưa ra một lời khuyên ngắn gọn: “Thay vì ‘thuê’ một cô gái, nếu mày ‘lấy’ một cô gái làm vợ thì vừa không cần phải trả tiền vừa có một số lợi ích khác. (Bạn nháy mắt cười nửa miệng) Vậy thì có lẽ vấn đề “thiếu tự nấu” của mình có thể được giải quyết bằng cách lấy vợ nhỉ??

    Dạo này cũng nhiều cảnh đàn ông sau một ngày làm việc không muốn về nhà (sợ sẽ bị vợ mắng vì lý do này hay lý do khác) thế là gọi điện rủ bạn bè đi ăn lẩu, cứ ngồi bán dưa hấu mãi, đợi lúc mặt trăng lù lù xuất hiện trong sương đêm mới nhổ neo giải tán. Tình hình đó khiến cho mình tự đặt ra một câu hỏi nhỏ: trong khi có nhiều người đi tìm lẩu vì sợ vợ thì liệu mình sẽ là người đầu tiên đi tìm vợ vì sợ lẩu chăng??
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  12. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  13. #37
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for March 09, 2007 - Lạc Lối

    Nghệ thuật lúc nào cũng chủ quan.

    Ví dụ, đây là một đoạn ngắn lấy từ một bài thơ dài nằm trong tuyển tập thơ của một nhà thơ Việt Nam rất nổi tiếng cách đây khoảng 20 năm:

    Máu
    Máu chảy
    Chảy mà mặt em
    Em vẫn êm ái, êm ái
    Từng giọt, từng giọt, từng giọt


    Đoạn viết cũng đơn giản nhưng vì biết tác giả là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất của Việt Nam ngày trước nên có lẽ bạn phải thừa nhận rằng nó có một “nền tảng vô hình” rất sâu sắc, như là nhìn một mảng băng nho nhỏ đang trôi trên biển và phải thừa nhận rằng nó chỉ là cái đỉnh của một núi băng to ở dưới nước. Nhưng nếu không biết tác giả là ai thì liệu bạn sẽ vẫn đánh giá cao như vậy chăng?

    Thế còn đây là một đoạn thơ mình tự sáng tác trong vòng 30 giây để minh họa cho quan điểm này:

    Cơn mưa kêu lên!
    Sót lại
    tiếng trả lời
    lạc lối…


    Bạn đã biết đoạn này là do mình – một người nước ngoài mới học tiếng Việt được ba năm – sáng tác ra, nên có lẽ sẽ đánh giá hơi thấp. Tuy nhiên đọc nó mà không biết tác giả là ai thì có lẽ một số người sẽ bị lừa, cứ tưởng là sâu sắc lắm, thậm chí là sáng tác của một nhà thơ vô cùng uyên bác (như là một chuyên gia nghệ thuật dương đại đến nhà của bạn nhìn thấy một bức tranh trừu tượng treo tường cứ cho rằng đây là một tuyệt tác vô giá rồi cuối cùng phát hiện ra nó là “tác phẩm” do đứa con 5 tuổi của bạn ấy vẽ ra!). Viết một đoạn dài thì chắc mình sẽ mắc phải nhiều lỗi ngữ pháp và bị “vạch mặt” ngay, nhưng cứ viết ngắn gọn và trừu tượng như thế này thì đễ lừa đảo hơn, người ta cứ muốn hiểu thể nào thì hiểu.

    Nếu bạn đưa hai đoạn thơ trên này cho một người bạn khác (không được nói tác giả là ai nhé!) rồi bạn ấy nhận ra rằng đoạn thứ nhất có một điều gì đó “nên thơ” hơn đoạn thứ hai, “chuyên nghiệp” hơn – “nền tảng vô hình” hơn – thì rõ ràng bạn ấy... “sành thơ” Việt Nam.

    Hay là không phải! Thật ra đoạn thứ nhất (máu chảy) là do mình sáng tác trong vòng 30 giây và đoạn thứ hai (mưa kêu) là của Vi Thùy Linh, một nhà thơ trẻ xuất sắc của Việt Nam. Bạn đã bị lừa đấy, có đau lắm không?! Nghệ thuật lúc nào cũng chủ quan, mình cảnh báo rồi mà!

    Nói vậy cũng là tinh vi lắm rồi, nhưng mình có lý do đấy chứ! Dù được trình bày một cách rất vòng vo nhưng kết luận chính là thế này này: Thích một cô gái Việt Nam thì nên chủ động tìm hiểu một chút về bố mẹ cô ấy. Đừng có như một chú gà công nghiệp cứ cho rằng cô ấy tính thế này thì chắc bố mẹ cũng tính vậy thôi, như vậy thì rất dễ bị lừa đấy!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  14. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  15. #38
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for March 16, 2007 - Nguyễn Huệ và Napoleon bán dưa chuột tại thiên đường

    Thiên đường, sáng thứ 3

    Napoleon (nói với Nguyễn Huệ): Này, ông có bao giờ nghĩ đến kiếp sau không?

    Nguyễn Huệ (nói khẽ): Thôi nghĩ về chuyện đó làm gì! Kiếp sau là do bà ấy giải quyết thôi (Hai người đều biết “bà ấy” là ai, nhìn nhau bồn chồn một lát). Mình có được phép chọn đâu?

    Napoleon: Ông cứ nghe tôi nói xong đi đã nào! Nếu được phép chọn thì ông muốn kiếp sau như thế nào? Vì đương nhiên ông sẽ có một số…

    Nguyễn Huệ: Tôi thì tôi nghĩ thế này này. Tôi giải phóng miền Bắc thì bắt đầu nhìn về phía Nam nước Tàu. Ông chinh phục châu Âu thì bắt đầu nhìn về phía Tây nước Nga. Giá ông có đủ may mắn để chinh phục Matxcova thì sao? Giá tôi có đủ sức khỏe để đòi lại đất Việt tại Quảng Nam thì sao? Ông có bao giờ nghĩ đến chuyện đó không? Loài người chúng mình càng thành công lại càng khát vọng thành công hơn. Như thế có phải là lý tưởng không? Có phải là sự thỏa mãn không? Hãy nhìn xuống. Ông có thấy cô mặc áo đỏ đỏ bán bánh xèo ở góc phố kia không? Tôi nói cho ông biết nhé, cô ấy có một ông chồng vui tính và hai đứa con xinh xinh, cháu gái học lớp một viết chữ rất đẹp và cháu trai học lớp năm hát “Đêm tàn và ngày lên” của ca sỹ Lê Hiếu rất hay. Ông nhìn vào đôi mắt cô ấy đi! Ông có thấy sự thỏa mãn không, ít ra là nhiều sự thỏa mãn nhất mà một “con rồng cháu tiên” có thể thể hiện trong cuộc đời ấy chứ. Ông có biết vì sao không? Bởi vì cô ấy biết rằng với điều kiện số phận đưa ra thì đó là những gì nhiều nhất mà cô ấy có thể đòi hỏi, có thể vươn tới được trước khi lên đây cùng chúng mình. Sự thành công đôi khi là nọc độc tuyệt vời, phải đến khi về vườn mình mới có thể thấu hiểu về điều đó. Vậy nếu được lựa chọn cho kiếp sau, tôi sẽ chọn là người như vậy thôi, ban ngày ngồi bán bánh xèo, rồi ban đêm quay về nhà kể chuyện cười cùng vợ và hai đứa con.

    Napoleon: Ừ.

    (Hai người ngồi im xem mặt trời mờ dần ở dưới mây trôi
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  16. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  17. #39
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for March 24, 2007 Rửa xe

    Có những cặp tình nhân yêu nhau và rất rất hiểu nhau, cứ như có một cái vòi rộng kết nối hai trái tim – thông tin, kiến thức và cảm giác có thể chảy "phi ngăn trở" từ trái tim một sang trái tim hai không ngừng.

    Cũng nhiều người cho rằng đó là tình yêu tuyệt vời. Vợ hoặc người yêu mình phải là người hiểu mình nhất chứ – thấu cảm với mình nhất chứ! Cảm giác thật là sung sướng khi mình mới nói được nửa câu, rồi người yêu tự dưng lại nói nốt cái nửa còn lại, chỉ cần nháy mắt là hiểu nhau luôn. Ý nghĩa của từ ngữ "một nửa trái tim" chính xác là thế – hai "nửa" thành "một", ở giữa không có gì cả.

    Mình không đồng ý. Trước đây mình cũng có suy nghĩ tương tự như vậy: tình yêu là hiểu nhau, hiểu nhau là tuyệt vời, vân vân và vân vân, biết rồi sướng lắm nói mãi! Nhưng mấy năm vừa qua, "thầy đời" đã dạy cho mình mội số cái khác, một số "bài" khiến cho mình phải xem xét lại quan điểm về tình yêu và sự hiểu nhau cũ.

    Tình yêu trong đó hai người “cực kỳ hiểu nhau” giống như là có một ống vòi kết nối hai trái tim, sự so sánh đó mình đã nói rồi. Vậy thì tình yêu trong đó hai người có một số "chỗ không hiểu nhau lắm" thì có lẽ như cái ống vòi ấy có một số chỗ bị siết lại, một số chỗ bị thắt lại thành hẹp.

    Và những chỗ bị siết lại đó chính là điều giúp cho tình yêu "căng" lên chứ! Hãy cứ hình dung một chút: mình đang cầm một vòi nước có nước chảy bình thường, rồi mình cứ véo vào cái vòi nước một cái thì nước sẽ…

    Nói thế này nhé: khi rửa xe, nếu dùng một cái vòi rất to thì nước, mặc dù chảy ra rất nhiều, sẽ không phun được ra xa. Nhưng lắp một cái miệng nhỏ vào đầu vòi thì nước sẽ phun ra cực xa với áp lực rất lớn. Công nhận quá nhiều áp lực thì cũng không tốt tí nào (nước đủ áp lực có thể cắt thép, cắt sắt!). Tuy nhiên, một chút áp lực có được từ một cái siết nhỏ có thể dẫn đến một chiếc xe máy sạch sẽ, nhấp nháy rực rỡ dưới ánh sáng buổi chiều.

    Tóm lại, cần phải yêu một người khác mình một chút, một người đôi khi không hiểu mình lắm. Nếu không thì xe sẽ rất ướt nhưng không sạch sẽ lắm!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  18. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

  19. #40
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for March 28, 2007 - Xin lỗi

    Những ngày gần đây, một tiểu thuyết dịch từ tiếng Trung Quốc mang tên “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” đã gây xôn xao dư luận tại Việt Nam. Mình chưa đọc tiểu thuyết ấy nhưng nghe đầu đề thấy có cảm xúc muốn viết ngay một tiểu thuyết mini về mình.

    “Xin lỗi, em chỉ là người Tây” sẽ là một tiểu thuyết khá thú vị với nhiều giai thoại và chuyện vặt khác nhau. Nói chính xác hơn, tiểu thuyết này sẽ là một bộ sưu tập “mẹo” mà người Tây làm việc tại Việt Nam như mình có thể sử dụng để sống thoải mái hơn hoặc thoát khỏi một số tình huống khó xử.

    Ví dụ, bạn bị cảnh sát giao thông chặn lại vì vô tình đi ngược chiều vào giờ cao điểm. Theo sách của mình, bạn sẽ phải nói tiếng Anh rất nhanh, chỉ trỏ lung tung, và cố gắng để trông bối rối nhất có thể (tất nhiên là không được nói một từ tiếng Việt nào!) Cuối cùng công an sẽ thấy phát ớn, lắc đầu xua tay và nói “thôi, em cứ đi đi”. Vâng ạ! Cảm ơn anh! Và rất xin lỗi anh ạ, em không biết gì đâu – em chỉ là người Tây!

    Đấy! Có gì để phát huy thì phải phát huy chứ, như trong trường hợp đeo ba-lô vào siêu thị khi chỉ có được 5 phút để mua đồ rồi phải quay lại cơ quan làm việc ngay. Bình thường thì phải đưa ba-lô cho người quản lý, lấy vé, mua đồ, đưa lại vé, lấy lại ba-lô...mệt lắm, mất thời gian lắm! Thôi cứ đi vào đi, và có lẽ bạn sẽ được nghe trộm một cuộc nói chuyện buồn cười từ đằng sau lưng: Người quản lý túi A: “Thằng Tây kia vừa đeo ba-lô đi vào đấy!” Người quản lý túi B: “Thôi, nó chỉ là thằng Tây thôi mà, có sao đâu!”…

    Hoặc đi gặp bạn ở khách sạn 5 sao rồi tình cờ thấy có một bữa búp-phê rất ngon mà người ta vừa chuẩn bị xong cho những doanh nhân đang họp ở phòng bên cạnh. Miễn là mặc com-lê lịch sự và đi bộ một cách rất tự tin, bạn hoàn toàn có thể vào ăn một vài miếng hoặc uống một vài ly sâm-panh, không ai nói gì đâu! Và nếu có vấn đề gì xảy ra bạn chỉ cần nói: “xin lỗi, hình như mình nhầm hội nghị rồi, các bạn thông cảm nhé!” Người ta sẽ thông cảm chứ – bạn chỉ là người Tây mà, có biết ăn quỵt đâu!

    Sự thật là người Việt Nam ở nước ngoài sống rất khéo léo và cũng nhiều người khá là thành đạt. (Người Việt Nam là một trong những “dân tộc thiểu số” thành đạt nhất ở phương Tây, phải công nhận điều đó.) Thế là chuyện người nước ngoài làm việc tại Việt Nam cố gắng để sống một cách “hơi hơi khéo léo một tí” chắc cũng không sao đâu nhỉ. Chỉ có điều là sau khi tiểu thuyết mini này được công bố thì rất nhiều mẹo của mình sẽ bị lộ ra, không sử dụng được nữa.

    “Tôi biết là anh nói tiếng Việt rất giỏi!” – công an sẽ nói, và người Tây này sẽ phải xuống xe để giải quyết hậu quả của mình.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  20. The Following User Says Thank You to Cốm For This Useful Post:

    zonzonzon (20-07-2010)

Trang 4/9 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 8 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Vụt thành sao nhờ Blog
    By Ren Shuyamaru in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 25-03-2008, 03:31 PM
  2. Blog: Xu hướng quảng cáo của các công ty Nhật
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 04-01-2008, 04:29 PM
  3. Khám phá thế giới blog của người Nhật
    By Ren Shuyamaru in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 28-12-2007, 08:19 AM
  4. Người Nhật vô địch thế giới về viết blog
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 07-04-2007, 03:44 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •