Ở cuối con phố nọ có hai nhà hàng xóm là gia đình của Đông và Xuân. Mọi người của gia đình nhà Đông vui vẻ êm ấm, có một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Ngược lại, gia đình của Xuân thường xảy ra kình cãi, sớm tối ồn náo không một chút bình yên.

Một ngày nọ Xuân hỏi Đông: “vì sao gia đình nhà anh chưa từng cải vã, lúc nào cũng êm thấm thuận hòa vui vẽ” ?

Đông nhỏ nhẹ trả lời: “Bởi vì mọi người trong gia đình tôi đều tự nhận mình là người xấu, làm việc sai, cho nên mới có thể cùng nhau, nhẫn nại và giúp đỡ lẫn nhau nên yên ổn vô sự. Còn gia đình bạn mọi người đều cho mình là người tốt nên mới lớn tiếng tranh cải đập bàn vổ ngực,... tranh hơn”.

Xuân cảm thấy chưa hiểu lắm bí quyết này, và xin Đông giải thích, Đông nói tiếp: “ví dụ gia đình bạn bị vở cái tách trà, mọi người trong nhà đều cho rằng mình là người tốt, người làm vở tách cũng không nhận, lại còn mắn người khác một cách hùng hồn đầy lý lẻ “ai đem tách trà để ở đây”? mà người để tách trà không đúng chổ đó cũng không chịu thua còn phản bác “là tôi để đó, nhưng tại anh không cẩn thận làm vở nó”. Hai người không chịu nhận sai, không chịu nhường nhịn ai, đương nhiên là xảy ra tranh cãi vã thôi”. Đông nói tiếp: “nếu trường hợp như vậy xảy ra với gia đình tôi thì người làm vỡ tách trà sẽ nhẹ nhàn nói lời xin lỗi: xin lỗi, tôi không cẩn thận đã làm rơi vỡ tách trà; và người để tách trà không đúng chổ nghe như vậy cũng sẽ nói: cũng không hoàn toàn trách em được, là do chị không nên để tách chổ đó. Hai người cùng nhau nhận sai và nhường nhịn lẫn nhau thì có gì phải tranh cãi?

Lấy tâm mình hiểu tâm người, tôn trọng cung kính người khác, làm sao người khác có thể không tôn trọng bạn chứ? Chúng ta có thể nhìn thấy xung quanh ta quá nhiều những người lý lẽ sai mà còn biện luận một cách hùng hồn, ai cũng không chịu thua ai. Trên đường đi, chúng ta cũng thấy hai chiếc xe không cẩn thận lỡ va chạm vào nhau, rồi hai bên cãi nhau đến đỏ mặt tía tai. Chúng ta cũng không nhất thiết tự nhận mình là người xấu làm việc sai như gia đình Đông, nhưng ít nhất cũng phải bình tĩnh nói với nhau những lời dễ nghe thì sẽ tránh khỏi những tranh chấp vô vị này.

Người nhận sai và xin lỗi cũng có thể không phải là họ sai, nhưng trong những trường hợp nào đó đành phải làm như vậy, bởi vì chỉ làm như vậy thì mới làm cho sự việc không trở nên phức tạp và cuộc sống trở nên hài hòa. Cho nên nhận sai và phạm sai không phải một. Mà người làm sai thật sự thì lại tìm cách che đậy lỗi lầm của mình thậm chí còn giáng họa cho người khác, có khi tiếp tục cậy thế bắt nạt người, mà ngược lại sợ người phát hiện những việc làm sai của mình nên cố ý lý luận rất hùng hồn, biết mình sai mà còn trách người, như vậy ai sai ai đúng ai là người đáng hổ thẹn??? Cuộc sống đã quá nhiều những khổ đau và phiền toái, vì thế chúng ta không nên làm cho nó thêm phức tạp. Con người không ai không có lỗi, điều quan trọng là chúng ta biết nhận sai và sửa lỗi, đồng thời cũng nên bao dung thứ lỗi cho người khác. Có như thế thì cuộc sống mới trở nên dễ thương, các vấn đề của chúng ta được giải quyết một cách đơn giản. Đó là chân lý là bí quyết để có cuộc sống hài hòa đầm ấm.

Theo HoaLinhThoai.Com