>
Trang 1/6 1 2 3 4 5 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 54

Ðề tài: [Truyện dài] Vòng xoáy chết - Suzuki Koji (Phần tiếp theo của Ring-Vòng tròn ác nghiệt) (full)

  1. #1
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,182
    Thanked 498 Times in 201 Posts

    [Truyện dài] Vòng xoáy chết - Suzuki Koji (Phần tiếp theo của Ring-Vòng tròn ác nghiệt) (full)

    Giới thiệu


    Thế giới đắm chìm trong cô đơn, tuyệt vọng và sám hối của Ando đã rung chuyển bởi cái chết lạ lùng của một người bạn cũ, một đối thủ hồi còn học ở trường y, Ryuji Takayama*, mà chính anh là người mổ tử thi. Cái xác của Ryuji dường như có điều gì muốn truyền đạt tới anh. Và Ando dần bị cuốn hút vào trò chơi giải mã để từ đó khám phá ra một sự thật kinh hoàng...

    Trong phần tiếp theo của siêu phẩm Ring-Vòng tròn ác nghiệt này, lời nguyền của cuốn băng đã thực hiện một cuộc tái xuất vô cùng ngoạn mục. Vòng xoáy chết chắc chắn sẽ định nghĩa lại toàn bộ những gì bạn đã biết về Ring. Một cuốn sách viết tiếp gây sửng sốt, hoàn toàn có thể đọc như một tác phẩm độc lập.

    Cũng như nhiều tác phẩm khác của bậc thầy truyện kinh dị Nhật Bản Suzuki Koji, Vòng xoáy chết đã được dựng thành phim với cái tên Rasen (Vòng xoáy) bởi đạo diễn người Nhật Joji Iida.

    ...ông [Suzuki Koji] đã thể hiện khả năng phi thường của mình khi biến những điều vô cùng bình thường trở nên rất đỗi kinh hoàng ___Rue Morgue__
    (*): Bạn đã đọc Ring? Nhân vật này là người bạn đồng hành với Asakawa - anh phóng viên nhân vật chính - trong cuộc đua 7 ngày bảo vệ mạng sống, cũng là người đầu tiên nhận ra cách cứu mạng những kẻ tò mò đã xem cuốn băng hiểm họa, người đã "giúp" Asakawa tìm ra cách cứu vợ con mình...


    Mục lục:

    MỞ ĐẦU
    Phần Một - Khám nghiệm tử thi - 1 / 2 / 3 / 4 / 5 / 6 / 7 / 8 / 9 / 10 / 11
    Phần Hai - Biến mất - 1

    -------------------------------------------------



    MỞ ĐẦU



    Mitsuo Ando tỉnh dậy từ giấc mơ mà trong đó anh đang chìm xuống biển cả. Tiếng chuông điện thoại len lỏi vào tiếng sóng, và phút sau anh giật mình tỉnh giấc, như thể những con sóng đã cuốn anh đi.

    Anh với tay ra khỏi giường nhấc điện thoại lên.

    "A lô."

    Anko đợi, nhưng không có âm thanh nào từ đầu dây bên kia.

    "A lô," anh lặp lại, lần này nghiêm nghị hơn, hổi thúc người gọi trả lời. Một giọng phụ nữ vang lên, ảo não đến rùng mình.

    "Anh đã nhận được chưa?"

    Giọng nói khiến cho Ando mệt mỏi. Anh cảm giác như đang bị kéo vào một cái rãnh tối đen. Giấc mơ vừa thoát khỏi lại vụt thoáng qua trước mắt. Một con sóng lớn đột nhiên cuốn anh khỏi bờ: khi chìm xuống đáy biển, anh mất hết mọi cảm giác lên hay xuống, phải hay trái, và đành phó mặc cho dòng nước... Như mọi lần, anh cảm thấy một bàn tay nhỏ đang tóm lấy ống chân. Mỗi lần gặp giấc mơ này, anh cảm giác rõ bàn tay nhỏ ấy chạm vào chân mình, những ngón tay giống như cỏ chân ngỗng trôi tuột đi rồi biến mất vào sâu thẳm đại dương. Anh hoàn toàn không thể làm gì chống lại, điều đó khiến anh khổ sở. Anh vươn tay ra, chắc rằng mình có thể với tới cơ thể đó, nhưng vẫn không thể nắm được. Nó luôn trượt khỏi tay anh, chỉ bỏ lại vài sợi tóc mềm, mượt.

    Giọng nói của người phụ nữ làm anh không thoải mái khi hình dung lại rõ rệt cái cảm giác mềm mại của lọn tóc kia.


    "Có, anh nhận được rồi," Ando trả lời, vẻ khó chịu.

    Lá đơn ly hôn của họ. Nó được chuyển đến hai, ba ngày trước, đầy đủ chữ ký và con dấu của vợ anh. Điều duy nhất Ando phải làm là ký tên, đóng dấu, vậy là tờ giấy sẽ hoàn thành mục đích tồn tại của nó. Nhưng anh chưa làm.

    "Rồi?" Sự mệt mỏi hiện rõ trong giọng nói khi cô thúc giục anh. Sao cô có thể lãnh đạm đến thế khi chấm dứt cuộc hôn nhân bảy năm trời?

    "Rồi sao?"

    "Tôi muốn anh ký vào đó, đóng dấu, rồi gửi lại cho tôi."

    Ando lắc đầu. Đã bao lần anh cố nói rõ cho cô hiểu? Anh muốn làm lại từ đầu. Nhưng mỗi lần anh nhắc đến điều đó, cô lại đưa ra những điều kiện anh không thể đáp ứng được, như thể chứng tỏ cho anh biết độ quyết tâm của mình. Anh từng hoàn toàn sẵn sàng từ bỏ mọi tự trọng để quỳ gối trước cô, nhưng gần đây, anh ngày càng thấy mệt mỏi với ngay cả việc làm ấy.


    "Được rồi. Anh sẽ làm như em muốn." Ando ngạc nhiên với chính mình, anh đầu hàng quá dễ dàng.

    Vợ anh yên lặng một lúc, rồi lên giọng, "Tôi nghĩ anh còn nợ tôi một lời giải thích."

    "Về cái gi?" Một lời đáp ngớ ngẩn.

    "Về điều anh đã làm với tôi"

    Vẫn nắm chặt ống nghe, Ando nhắm nghiền mắt. Cô ta định chì chiết mình mỗi sáng ngay cả sau khi đã ly dị theo ý cô ta hay sao? Đúng là một ý nghĩ làm thoái chí.

    "Là lỗi của anh." Nhưng anh nói ra điều đó quá dễ dàng, nghe không chút cảm xúc, khiến cô điên lên.
    "Anh không bao giờ quan tâm đến nó cả."

    "Em nói vớ vẩn gì thế. Hãy thử nghĩ lại xem!"

    "Được, thế thì, tại sao..."

    "Đừng hỏi. Em đã biết rõ câu trả lời mà."

    "Sao anh có thể làm một việc như thế?" Giọng cô run lên, dấu hiệu của một cơn tức giận đang nhen nhóm. Anh muốn nói cô đừng bao giờ gọi lại nữa và dập máy, nhưng kiềm chế được. Đó là điều tối thiểu anh có thể làm. Điều anh có thể làm để chuộc lỗi là im lặng chịu đựng sự buộc tội của vợ anh, cho phép cô giải tỏa nỗi đau đớn của mình.


    "Nói gì đi." Giờ thì cô bật khóc.

    "Nói gì? Đã một năm ba tháng rồi, chúng ta không nói điều gì khác cả. Chẳng còn gì để nói nữa."


    "Trả nó lại cho tôi!"

    Một tiếng khóc đau đớn, hoàn toàn mất hết lý trí. Anh không cần phải hỏi cô muốn ai ở laị. Ando cũng muốn nó trở về. Đó cũng là điều mà anh đã và đang cầu nguyện từng ngày, dù biết rõ rằng cầu nguyện chỉ là vô ích. Trả nó lại. Con xin Người! Hãy mang nó về!

    "Anh không thể," anh nói đơn giản, cố gắng trấn an cô.

    "Tôi muốn nó trở về."

    Anh không thể chịu đựng được khi nghe giọng vợ mình như thế này, chìm đắm trong đau đớn của quá khứ, cô không muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Ando đang cố gắng, ít nhất là sống tích cực hơn. Không thể lấy lại điều đã mất, anh đã cố hết sức để hàn gắn cuộc hôn nhân của họ, để thuyết phục cô về cuộc sống mới mà họ sẽ gây dựng, nếu có thể. Anh không muốn ly dị vì chuyện này. Anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Bất kỳ điều gì cũng đáng, nếu như họ có thể trở lại là một cặp vợ chồng hạnh phúc như xưa. Nhưng vợ anh không muốn hướng đến tương lai, cô buộc tội anh vì tất cả mọi thứ.

    "Trả nó cho tôi!"

    "Em còn muốn anh làm gì nữa đây?"

    "Anh còn không biết anh đã gây ra chuyện gì hay sao!"

    Ando thở dài, đủ lớn để phía đầu dây bên kia có thể nghe thấy. Vợ anh đang lặp đi lặp lại những câu nói vô ích đó; rõ ràng cô rất dễ nổi nóng. Anh muốn cô đến gặp bạn anh, một bác sĩ tâm lý. Nhưng cha cô cũng là bác sĩ, giám đốc một bệnh viện, cô xem lời đề nghị của anh là một sự can thiệp.

    "Anh cúp máy đây."

    "Thế đấy, cứ chạy trốn như anh vẫn hay làm đi."

    "Anh muốn em quên đi. Vượt qua chuyện này đi." Anh biết nói thế chỉ vô ích, nhưng anh không nghĩ được gì khác để nói.

    Ando bắt đầu đặt ống nghe xuống. Khi anh làm thế, một tiếng hét tuyệt vọng phát ra từ ống nghe. "Tôi muốn anh trả Takanori lại..."

    Thậm chí sau khi anh gác máy, cái tên vẫn tràn ra khỏi điện thoại cho đến khi tiếng vọng của nó lấp đầy căn phòng. Ando đang lẩm bẩm cái tên đó mà không hề nhận ra.

    Takanori, Takanori, Takanori.


    Ando nằm bất động trên giường một lúc, nghiêng người, cuộn lại, hai tay ôm đầu.
    Rồi anh liếc nhìn đồng hồ, biết rằng mình không thể nằm như thế mãi. Đã đến giờ đi làm.

    Ando rút giắc cắm điện thoại để vợ anh không thể gọi lại, rồi đến đứng bên cửa sổ. Khi mở cửa sổ cho phòng bớt u ám, anh nghe tiếng kêu của một con quạ. Chúng thường bay từ công viên Yoyogi đến đậu trên những hàng dây điện, có điều tiếng kêu lần này nghe gần hơn bình thường - nó khiến anh giật mình. Nhưng tiếng chim kêu, rộn ràng và vang xa, cũng khiến tâm trạng anh nhẹ bớt. Tiếng kêu trái ngược với đại dương sâu thẳm đen tối trong giấc mơ của anh, trái ngược với tiếng khóc con tuyệt vọng của người vợ. Hôm đó là sáng Chủ Nhật, một ngày thu trong sáng.

    Có lẽ chính tiết trời tuyệt đẹp khiến Ando tủi thân, nước mắt đã tràn trên mắt anh. Anh hỉ mũi. Anh ở một mình trong căn hộ nhỏ. Anh buông mình xuống giường. Anh nghĩ mình đã kháng cự được những giọt nước mắt, nhưng giờ đây chúng lại tuồn trào nơi khóe mắt anh. Rồi anh nghẹn ngào khóc, vừa ôm chặt gối vừa gọi tên đứa con trai. Anh ghét chính mình khi suy sụp như thế. Nỗi đau buồn ghé thăm anh không thường xuyên; nó chờ đợi cho đến khi có điều gì khơi mào, và rồi cứ tiếp tục tiến đến. Đã vài tuần rồi anh không khóc thương đứa con. Dù những cơn khóc ngày càng thưa thớt đi, nhưng khi buồn thương kéo đến, nỗi đau vẫn sâu sắc như cũ. Điều này sẽ kéo dài đến bao giờ? Anh không thể chịu đựng được cả việc thắc mắc như thế.

    Ando lấy một chiếc phong bì đặt giữa hai cuốn sách trên giá và lôi từ trong đó ra một lọn tóc rối. Đó là tất cả những gì còn lại từ cơ thể đứa con. Anh đã chạm được đầu thằng bé, và khi cố kéo nó về phía mình, những sợi tóc này đã đứt ra. Quả là một sự diệu kỳ khi chúng cứ bám chặt tay anh khi anh đang vẫy đạp giữa đại dương. Chúng xoắn chặt vào chiếc nhẫn cưới của anh. Xác thằng bé không bao giờ nổi lên. Người ta không thể làm hỏa táng theo đúng nghi lễ. Mớ tóc là một phần di thể duy nhất còn lại của con anh.

    Ando đưa lọn tóc lên má và hồi tưởng lại làn da của con anh. Khi nhắm mắt, Takanori lại sống dậy trong tâm trí. Ando hầu như tin rằng con anh đang ở ngay đó...


    Đánh răng xong, Ando đứng trước gương, cởi trần từ phía thắt lưng. Anh đặt tay lên cằm chà nhẹ. Ando dùng lưỡi rà mặt trong của hàm răng: vẫn còn một chút cao răng bám vào. Anh thấy một vết nhỏ trên cổ, ngay dưới cằm, đó là chỗ dao cạo đã bỏ qua. Anh đưa dao cạo lên, cạo phần râu còn sót, rồi chợt sững lại, bắt gặp hình ảnh phản chiếu của chính mình. Ando nâng cằm nhìn vào cái cổ xanh tái đang rướn lên trong gương. Anh xoay hướng cầm dao cạo, kề mặt sau của dao vào đầu cổ họng, rồi chậm rãi kéo từ cổ đến ngực, xuống vùng cơ hoành, cuối cùng dừng lại ở gần rốn. Một vệt trắng chạy dọc trên bề mặt da, từ giữa ngực xuống đến bụng. Anh đang tưởng tượng chiếc dao cạo là con dao mổ, hình dung việc mổ xẻ cơ thể mình. Công việc hàng ngày của Ando là mổ các tử thi, nên anh hoàn toàn rõ trong ***g ngực mình có những gì. Trái tim to bằng nắm tay nằm lọt giữa hai lá phổi đang đập mạnh. Anh gần như có thể nghe được tiếng tim đập nếu tập trung. Nhưng nỗi đau dai dẳng trong ***g ngực đó - nỗi đau đó trú ngụ nơi đâu? Có phải nơi trái tim? Anh muốn dùng đôi tay trần của mình lôi ra khối đau thương đó.
    Con dao cạo như sắp trượt khỏi làn da đầy mồ hôi, nên anh đặt nó xuống cái kệ trên bồn rửa. Anh xoay đầu và nhìn thấy vệt máu nhỏ bên trái cổ họng. Anh đã làm xước da. Lẽ ra anh phải cảm thấy một chút đau nhói nơi lưỡi dao cắt vào da, nhưng khi nhìn vào vết máu anh chẩng cảm thấy gì cả. Gần đây anh dần trở nên vô cảm với nỗi đau thể xác. Nhiều lần anh chỉ biết mình đã bị thương sau khi nhìn thấy vết thương. Có lẽ anh đang mất đi khát vọng sống.

    Anh chấm khăn lên cổ rồi cầm đồng hồ. Tám giờ rưỡi. Anh nên đi làm. Công việc là điều duy nhất cứu rỗi anh những ngày này. Chỉ khi chìm đắm vào công việc anh mới tránh được sự đeo bám của ký ức. Ando, một giảng viên khoa Pháp y của Đại học Y Fukuzawa, đồng thời là chuyên viên của cơ quan Giám định Pháp y Tokyo. Chỉ khi tiến hành mổ tử thi anh mới quên đi cái chết của đứa con thân yêu. Thật trớ trêu, làm việc với những xác chết lại giải thoát cho anh khỏi cái chết đã làm anh đau lòng.

    Anh ra khỏi nhà. Khi qua sảnh của tòa cao ốc, anh nhìn đông hồ. Một thói quen. Anh chậm năm phút so với thời gian biểu: năm phút bỏ ra để ký tên đóng dấu lên lá đơn ly dị. Chỉ năm phút, mối ràng buộc giữa anh với vợ đã bị cắt đứt. Anh biết quãng đường từ nhà đến trường đại học có ba hòm thư. Ando quyết định bỏ chiếc phong bì vào hòm thư đầu tiên trên đường đi. Anh vội vã ra ga.


    ___ tiếp theo: Phần Một - KHÁM NGHIỆM TỬ THI / CHƯƠNG 1___
    thay đổi nội dung bởi: sarujun, 04-02-2014 lúc 02:19 PM

  2. The Following 4 Users Say Thank You to sarujun For This Useful Post:

    .Nothingness (21-03-2012), omikuji1990 (21-01-2011), tsuki_yuu (27-01-2011), [M]aruko (02-12-2010)

  3. #2
    Shokunin
    tsuki_yuu's Avatar


    Thành Viên Thứ: 62866
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 49
    Thanks
    124
    Thanked 14 Times in 8 Posts
    nhắc lại đau lòng quá, thực lòng tớ thích Ryuji hơn Asakawa
    nhân vật chính coi bộ nhát quá = =

    p/s: có ai coi phim rồi thấy.. chán k
    gomen, tớ xem phim rồi và.. mất cả hứng khi 1 thiên truyện như vậy.. mà khi xem thì lại k được hay >"<

  4. #3
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,182
    Thanked 498 Times in 201 Posts
    ừa, thường là phim thì không hay bằng truyện được mà thời lượng không đủ để diễn tả hết những cái trong truyện mình cảm nhận được
    Ryuji là nhân vật bí ẩn hơn nè, lại không hề sợ chết ngay cả nhân cách của ông này cũng là điều khiến người ta băn khoăn, bởi đều là do ổng kể lại với Asakawa nhỉ Ổng như tách rời ra khỏi thế giới xung quanh ấy, như kiểu xem một bộ phim, hoặc là chơi game, chỉ có trong mình cái mong muốn khám phá và nắm trọn, cười ngạo nghễ trên tất cả
    bạn Tsuki đọc phần này chưa? Nó làm rõ hơn về nhân vật này, nhưng cá nhân tớ thấy là tinh thần nó khác phần 1
    Chữ ký của sarujun
    thèm chè ngõ chợ...

  5. The Following User Says Thank You to sarujun For This Useful Post:

    tsuki_yuu (27-01-2011)

  6. #4
    Shokunin
    tsuki_yuu's Avatar


    Thành Viên Thứ: 62866
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 49
    Thanks
    124
    Thanked 14 Times in 8 Posts
    tớ chưa đọc lâu lắm k đi mua sách rồi
    nhưng sẽ cố ra đểtimf cuốn này == nhân vật Ryuji thực sự là rất khiến ng` ta phải tò mò
    mà đọc đoạn cuối của Ring, cái đoạn chị Mai nói vs Asakawa ý, càng khiến hình tượng Ryuji khó hiểu hơn = =

  7. #5
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,182
    Thanked 498 Times in 201 Posts
    Ừ vậy Tsuki mua nhanh nha, đợt trước tớ đi mua đã thấy hiếm rồi, sợ không nhanh là không còn, cũng ít người biết đến cuốn này thì phải, mấy nhà sách không nhập về
    tớ cũng post trong JPN luôn đây, Tsuki cũng có thể đọc ủng hộ nhé
    Chữ ký của sarujun
    thèm chè ngõ chợ...

  8. The Following User Says Thank You to sarujun For This Useful Post:

    tsuki_yuu (27-01-2011)

  9. #6
    Shokunin
    tsuki_yuu's Avatar


    Thành Viên Thứ: 62866
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 49
    Thanks
    124
    Thanked 14 Times in 8 Posts
    ừa thực ra tớ đọc sách thì ít mà đọc onl trên mạng thì nhiều = =
    nên ..cảm ơn bạn Jun trước vậy

  10. The Following User Says Thank You to tsuki_yuu For This Useful Post:

    sarujun (27-01-2011)

  11. #7
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,182
    Thanked 498 Times in 201 Posts

    Vòng xoáy chết - Phần Một - 1

    Phần Một
    KHÁM NGHIỆM TỬ THI

    1



    Hôm nay đến lượt Ando mổ tử thi. Trong phòng Giám định Pháp y, anh nhìn chằm chăm vào hồ sơ của tử thi sắp mổ. Khi so sánh các bức ảnh Polaroid chụp hiện trường, bàn tay anh bắt đầu toát mồ hôi, nhiều lần phải đến bồn nước để rửa tay. Lúc này là giữa tháng Mười, trời không nóng, nhưng Ando luôn là người ra nhiều mồ hôi. Anh có thói quen rửa tay nhiều lần trong ngày.

    Anh rải các tấm ảnh lên bàn một lần nữa. Một bức ảnh gây cho anh sự chú ý đặc biệt. Trong đó, một người đàn ông dáng to bè chắc nịch đang ngồi, đầu tựa vào mép giường, đó là tư thê lúc anh ta tắt thở. Không có bằng chứng của tổn thương bên ngoài. Tấm ảnh tiếp theo chụp cận cảnh khuôn mặt. Không có bằng chứng về sự xung huyết, không có dấu hiệu bị bóp cổ. Ando không tìm được bất cứ điều gì trong các tấm ảnh giúp suy ra nguyên nhân của cái chết. Đấy là lý do khiến cho, dù không có dấu hiệu của một vụ phạm tội, thi thể vẫn được gửi đến phòng Giám định Pháp y để khám nghiệm. Trông như thể đó là một cái chết bất ngờ, một cái chết bất thường, và theo luật định, tử thi chưa thể được đem thiêu trước khi nguyên nhân cái chết được xác định.

    Tử thi ở tư thế tay chân dang rộng. Ando biết người này, biết rất rõ, một người bạn cũ thời đại học, người mà Ando không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mổ xác anh ta. Ryujj Takayama, người cách đây chỉ mười hai tiếng đồng hồ vẫn còn sống, từng là bạn học của Ando trong suốt sáu năm học ở trường y.

    Hầu hết những người tốt nghiệp trường y đều mong muốn trở thành bác sĩ khám bệnh, nên khi Ando quyết định vào ngành ngành pháp y, mọi người bàn tán sau lưng rằng anh là kẻ lập dị. Nhưng Takayama thậm chí còn đi trái hẳn chuyền ngành. Anh ta đứng đầu lớp ở trường y, nhưng sau khi tốt nghiệp, anh ta học lại, làm một sinh viên khoa Triết học. Vào thời điểm bị chết, anh ta đang là giảng viên Triết học, chuyên ngành logic. Giảng viên cũng là vị trí mà Ando đang giữ trong khoa của mình. Nói cách khác, dù nhà trường đã cho Takayama đăng ký học lại như một sinh viên năm thứ ba, thì sự thăng tiến của anh ta ở khoa Triết học quả là thần tốc. Chết ở tuổi ba hai, anh ta kém hai tuổi so với Ando, người đã mất hai năm dùi mài kinh sử để thi được vào trường đại học mong muốn.

    Mắt Ando dừng lại ở dòng ghi thời điểm tử vong: 9:49 tối hôm trước.

    "Thời điểm tử vong cực kỳ chính xác," Ando nói, ngước nhìn viên trung úy cảnh sát dáng dong dỏng cao đến theo dõi việc mổ tử thi. Theo những gì Ando biết, Takayama sống độc thân trong một căn hộ ở Đông Nakano. Một người độc thân, sống một mình, chết đột ngột ngay tại nhà, lẽ ra không thể nào xác định được chính xác thời điểm chết mới đúng.

    "Tôi nghĩ anh có thể cho rằng chúng ta may mắn," viên trung úy lãnh đạm nói và ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

    "May mắn? Như thế nào?"

    Viên trung úy quay sang người đi cùng, một hạ sĩ trẻ. "Mai Takano có ở đây chứ?"

    "Vâng, thưa sếp. Tôi thấy cô ấy ở ngoài phòng chờ."

    "Anh muốn đi mời cô ấy vào trong không?"

    "Vâng, thưa sếp."

    "Cô ấy không phải là người thân, nhưng chính là người đã phát hiện ra thi thể. Một trong những sinh viên được giáo sư Takayama yêu quý, thực tế là người tình của anh ta. Nếu anh có bất cứ nghi ngờ gì về lời khai, anh có thể tự hỏi cô ấy. Bất kỳ câu hỏi nào, thưa bác sĩ."

    Theo quy định, ngay sau khi mổ pháp y, phải chuyển tử thi cho người trong gia đình. Trong trường hợp của Takayama, đó là mẹ của anh ta, em trai và em dâu. Họ đang ở ngoài phòng đợi, cùng với Mai Takano.

    Cô gái bước vào phòng, rồi dừng lại lắc đầu. Khi thấy cô, Ando đứng dậy ngay, cúi chào, rồi lấy ghế mời cô ngồi. "Tôi xin lỗi vì để cô tham gia vào chuyện này," anh nói.

    Mai mặc váy màu xanh dương nhạt, tay cầm khăn trắng. Ando tự hỏi liệu việc đứng gần xác chết có làm tôn lên vẻ đẹp của một phụ nữ hay không. Dáng cô thon thả, tay chân mảnh mai, chiếc váy giản dị nhã nhặn làm nổi bật nước da nhợt nhạt. Khuôn mặt cô hình trái xoan hoàn hảo, các đường nét mềm mại và cân đối. Ando có thể nhìn thấy những đường cong tuyệt đẹp trên vỏ hộp sọ của cô mà không cần mổ xẻ nó ra. Chắc chắn rằng, dưới làn da kia, các bộ phận nội tạng đều có màu sắc khỏe khoắn và bộ khung xương đều đặn một cách hoàn hảo. Đột nhiên anh mong muốn được chạm vào chúng.

    Viên trung tá giới thiệu, rồi cả hai chào nhau. Mai ngồi xuống chiếc ghế Ando đã để sẵn, nhưng cô loạng choạng. Cô phải dựa vào bàn.

    "Cô có ổn không?" Ando nhìn cô, dò xét nước da. Cô đột nhiên trở nên tái nhợt dưới làn da trắng muốt. Anh tự hỏi có phải cô bị thiếu máu.

    "Tôi ổn, cảm ơn anh." Cô nhìn vào một điểm trên sàn nhà trong một lúc, chấm khăn tay lên trán, cho đến khi viên trung úy đưa cho cô cốc nước. Cô uống nước, nước làm cho cô trấn tĩnh một chút. Cô ngẩng đầu và nói giọng yếu ớt đến nỗi Ando gần như không nghe ra.

    "Xin lỗi, chỉ là tôi..."

    Ando hiểu ngay lập tức. Cô đang trong kỳ kinh nguyệt; điều đó, cộng với sự căng thẳng về cảm xúc, là lý do tình trạng thiếu máu của cô. Nếu chỉ như vậy thì không có gì phải lo lắng cả.


    --còn tiếp--
    thay đổi nội dung bởi: sarujun, 12-01-2014 lúc 10:45 PM

  12. The Following User Says Thank You to sarujun For This Useful Post:

    tsuki_yuu (29-01-2011)

  13. #8
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 92809
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 19
    Thanks
    149
    Thanked 12 Times in 4 Posts
    đã đọc truyện này ùi

    mua về luôn ý,sách của nxb Nhã Nam,tớ mua ở Đinh Lễ,cùng thể loại của Suzuki Koji là " vùng nước hắc ám ", quyển này tuyển tập truyện ngắn thôi,đọc cũng thường,2 quyển đầu hay hơn
    san tập 2 thấy nể Ryuji luôn á ,đọc xong sock,bất ngờ ~~
    Koji còn viết truyện nào nữa k bạn ?đã xuất bản ở VN ý

  14. #9
    Ronin
    A Châu's Avatar


    Thành Viên Thứ: 192493
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 330
    Thanks
    41
    Thanked 744 Times in 208 Posts

    -- tiếp

    "Thật tình cờ anh Takayama quá cố và tôi lại là bạn ở trường đại học." Anh nói với cô điều này một phần để cô trấn tĩnh hơn.

    Mai ngước đôi mắt vẫn cụp xuống từ nãy giờ lên. "Anh nói tên anh là Ando?"

    "Đúng."

    Cô nhìn anh chăm chú. Rồi với nỗi vui mừng lộ rõ, cô chớp mắt và cúi nhẹ như thể đang gặp lại một người bạn cũ. "Tôi rất mừng vì được biết anh."

    Ando nghĩ có thể lý giải biểu hiện trên nết mặt cô, có lẽ cô cảm thấy tim tưởng rằng mối quan hệ bạn bè giữa Ando với Takayama sẽ khiến anh không đối xử tàn nhẫn với thi thể của anh ta. Nhưng thực sự, có hay không mối quan hệ đó với người đã chết cũng không ảnh hưởng đến việc anh cầm dao mổ như thế nào.

    "Xin thứ lỗi, cô Takano." viên trung uý xen vào. "Cô có thể kể lại chính xác điều cô nói với chúng tôi về việc cô đã phát hiện ra xác chết như thế nào?" Anh ta dường như quyết tâm không bỏ qua vụ việc này chỉ vì không có dấu hiệu của hành vi phạm pháp. Không có thì giờ để lãng phí cho việc ôn lại các kỷ niệm sâu sắc về người đã chết. Anh ta đợi Mai đến đây để cô trình bày câu chuyện của cô cho Ando nghe. Cô là người đầu tiên nhìn thấy thi thể, và Ando là chuyên gia pháp y có bổn phận khám nghiệm tử thi. Hy vọng cho họ gặp nhua có thể tìm ra nguyên nhân cái chết. Đó là lý do họ tâp hợp tại đây hôm nay.

    Bằng một giọng lặng lẽ, Mai bắt đầu kể cho Ando câu chuyện gần như những gì đã kể cho cảnh sát vào đêm trước đó.

    "Tôi vừa ra khỏi phòng tắm, đang sấy khô tóc thì có điện thoại. Tôi nhìn ngay đồng hồ. Tôi cho đó là một thói quen của mình. Nếu biết chuông điện đổ lúc mấy giờ, tôi thường đoán được người gọi là ai. Giáo sư Takayama hiếm khi gọi cho tôi, thường thì tôi gọi cho anh ấy. Và hiếm khi anh ấy gọi sau chín giờ. Do đó, lúc đầu tôi không nghĩ là anh ấy. Tôi nhắc điện thoại, nói "A lô", ngay sau đó tôi nghe một tiếng thét tờ phía đâu dây bên kia. Lúc đầu tôi nghĩ đó là một trò đùa ác. Tôi bất ngờ và đưa điện thoại ra xa khỏi tai, nhưng rồi tiếng kêu nhỏ dần và chuyển sang van xin, rồi tất cả biến mất. Tôi có cảm giác như mình bị bao trùm trong sự tĩnh lặng không thuộc về thế giới này. Tôi đưa ống nghe lại gần tai lắng nghe xem có dấu hiệu gì không, kinh hãi nghĩ đến điều tôi có thể khám phá ra. Và rồi, đột nhiên, giống như chiếc công tắc được bật lên, khuôn mặt giáo sư Takayama hiện lên trong đầu tôi. Tôi nhận ra tiếng kêu thét đó. Nghe giống giọng anh ấy, nhưng đường dây đang bận. Rồi tôi kết luận rằng chính anh ấy đã gọi và rằng có chuyện gì xày ra với anh ấy."

    "Vậy cô và Ryuji không nói với nhau điều gì sao?" Ando hỏi.

    Cô lắc đầu. "Không. Tôi chỉ nghe tiếng thét."

    Ando viết nguệch ngoạc lên một tờ giấy ghi chú rồi đề nghị cô tiếp tục. "Chuyện gì xảy ra sau đó?"

    "Tôi đến căn hộ của anh ấy để xem có chuyện gì xảy ra. Mất một giờ đi tàu tôi mới đến nơi. Và khi tôi bước vào... anh ấy ở đó, cạnh giường trong căn phòng phía trong bếp..."

    "Cửa trước không khoá sao?"

    "Anh ấy... đã đưa tôi một chiếc chìa khoá." Cô nói với một chút ngại ngùng chân thật.

    "Không, ý tôi là lúc đó cửa bị khoá từ phía trong phải không?"

    "Đúng vậy."

    "Rồi, cô đi vào." Ando gợi ý.

    "Giáo sư Takayama tựa đầu lên giường, mặt nhìn lên, tay chân dang rộng." Giọng cô chững lại. Cô lắc đầu mạnh như thể muốn xua đi cảnh tượng đang diễn lại trước mắt.

    Ando không cần cô giải thích gì thêm nữa. Anh đã có các tấm ảnh trước mặt mình. Chúng nói về thi thể bất động của Ryuji hùng hồn hơn bất cư ngôn từ nào.

    Ando dùng những tấm hình làm quạt phe phẩy trên lông mày đẫm mồ hôi. "Có điều gì khác lạ trong căn phòng không?"

    "Tôi không nhận thấy gì cả... Ngoại trừ, điện thoại không gác máy. Tôi có thể nghe âm thanh u u phát ra từ đó."

    Ando cố gắng đối chiếu những thông tin thu lượm được từ báo cáo sự việc và câu chuyện của Mai để xây dựng lại tình huống. Ryuji đã cảm thấy có điều gì đó không ổn với mình nên gọi điện cho người tình, Mai Takano. Hẳn là anh ta hy vọng cô có thể giúp được. Nhưng tại sao anh ta không gọi 911? Bạn bị một cơn đau bất ngờ trong lòng ngực, nếu bạn có thời gian và đủ sức để gọi điện thoại, thông thường trước hết sẽ là gọi xe cấp cứu.

    "Ai đã gọi 911?"

    "Tôi gọi."

    "Từ đâu?"

    "Căn hộ của giáo sư Takayama"

    "Vậy anh ta đã không gọi, có đúng không?" Ando liếc mắt nhìn viên trung uý, người này gật đầu. Trung uý xác nhận rằng không hề có cuộc gọi nào của nạn nhân yêu cầu xe cấp cứu.

    Ando xem xét qua khả năng một vụ tự sát. Quẫn trí vì bị người tình đối xử tệ bạc, một người đàn ông quyết định uống thuốc độc kết liễu cuộc đời mình. Anh ta quyết định gọi điện cho người phụ nữ đã khiến anh ta làm như vậy, để buộc tội và giày vò cô ta. Thay vì thế, tất cả những gì anh ta làm được là một tiếng thét thoát ra lúc sắp chết.

    Nhưng, theo bản báo cáo, việc tự sát dường như là không thể. Không có dấu hiệu nào trên hiện trường về vật có thể chứa độc tố, cũng như không có bằng chứng rằng Mai đã mang một thứ như thế ra khỏi đó. Hơn nữa, nhìn vào bộ dạng hiện tại của cô, ai cũng có thể dẹp bỏ đi những nghi ngờ như vậy. Chỉ người nào ngu ngơ trước sự tinh tế của mối quan hệ giữa những người khác giới mới không nhận biết được ngay ra rằng Mai Takano tôn trọng vị giáo sư của mình như thế nào. Thỉnh thoảng mắt cô lại rưng rưng không phải do cảm thấy tội lỗi vì đã khiến người tình tự kết liễu cuộc đời mình; nó xuất phát từ nỗi đau buồn sâu sắc khi nghĩ rằng sẽ không bao giờ có thể chạm vào anh ta được nữa. Đối với Ando, công việc này cũng giống như nhìn vào một tấm gương; anh đối diện với khuôn mặt bị nỗi đau giày xéo mỗi buổi sáng của chính mình. Sự đau buồn đó không thể nào giả tạo được. Và lại, thực tế là cô đến phòng Giám định Pháp y để nhận lại thi thể sau buổi khám nghiệm tử thi. Nhưng quan trọng hơn hết, Ando không thể tưởng tượng một người can đảm như Ryuji Takayama lại tự tử vì điều gì đại loại như một cuộc chia tay.

    Vấn đề còn lại là ở trong tim hoặc trong đầu.

    Ando phải tìm dấu hiệu của một vụ suy tim bất ngờ hoặc xuất huyêt não. Tất nhiên, anh không thể loại trừ khả năng kiểm tra dạ dày có thể tìm ra chất potassium cyanide. Hoặc dấu hiệu của ngộ độc thức ăn, hay ngộ độc carbon monoxide, hoặc một trong nhiều nguyên nhân ngoài dự kiến khác mà thỉnh thoảng anh hay gặp qua. Nhưng từ trước đến nay, sự nghi ngờ của anh chưa bao giờ sai . Takayama đã cảm thấy có điều gì đó không ổn đột ngột xảy ra đến với mình, và anh ta muốn nghe giọng nói của người bạn gái lần cuối. Nhưng không còn đủ thời gian để làm gì khác ngoài tiếng kêu thét trước khi tim anh ta ngừng đập. Điều đó ít nhiều là đúng.

    Kỹ thuật viên trợ giúp Ando ngày hôm đó thò đầu vào phòng nói. "Thưa bác sĩ, mọi thứ đã sẵn sàng."

    Ando đứng dậy nói, không hướng cụ thể vào người nào, "Bất đầu được rồi."

    Cách này hay cách khác, anh sẽ biết được sự thật khi đã giải phẫu thi thể. Anh chưa bao giờ thất bại trong việc tìm ra nguyên nhân cái chết. Nhanh chóng thôi, anh sẽ khám phá được điều gì đã giết chết Takayama. Ý nghĩ rằng không thể tìm được nguyên nhân thậm chí còn không xuất hiện trong đầu anh.

    -- hết chương 1 - Phần I --
    Chữ ký của A Châu

  15. #10
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,182
    Thanked 498 Times in 201 Posts

    Vòng xoáy chết - Phần Một - 2

    2


    Ánh nắng buổi sáng mùa thu xuyên vào hành lang dẫn đến phòng khám nghiệm tử thi. Tuy nhiên, có gì đó tối tăm ẩm ướt nơi hành lang, khi họ bước đi, những chiếc ủng cao su tạo ra âm thanh ghê rợn. Có bốn người: Ando, kỹ thuật viên, và hai cảnh sát. Những nhân viên còn lại, một kỹ thuật viên khác, người ghi biên bản, và thợ chụp ảnh đã sẵn sàng trong phòng mổ.

    Khi mở cửa, họ nghe thấy tiếng nước chảy. Người trợ lý đang đứng rửa dụng cụ ở bồn rửa cạnh bàn mổ. Vòi nước lớn khác thượng, nước phun ra từ vòi tạo thành một cột dày trắng xóa. Sàn nhà ba muơi mét vuông lênh láng nước, điều đó giải thích tại sao tất cả tám người, gồm cả hai cảnh sát làm chứng đều đi ủng cao su. Thông thường, vòi nước được để chảy suốt trong thời gian mổ tử thi.

    Trên bàn mổ, Ryuji Takayama đang đợi họ, trần trụi, cứng đờ, bụng trắng lồi ra. Anh ta cao khoảng mét sáu, giữa những lớp mỡ bụng và các cơ ở vai, ngực, anh ta trông giống như một cái thùng chừa dầu. Ando năng tay phải của thi thể lên. Không có sự kháng cự nào, ngoài trọng lực. Bằng chứng cho thấy rằng sự sống đã thực sự rời bỏ cơ thể đó. Người đàn ông này có thời từng tự hào về sức mạnh của đôi cánh tay, vậy mà giờ Ando có thể dịch chuyển nó dễ dàng như đối với tay của một đứa trẻ. Ryuji từng là người khoẻ nhất hồi còn đi học; không ai địch nổi anh ta trong các cuộc vật tay. Bất cứ người nào thách thức anh ta đều thấy tay mình bị hạ bẹp xuống bàn thậm chí còn trước khi có cơ hội cuộn bắp tay. Giờ đây, chính bắp tay đó không còn chút sức lực. Nếu Ando thả ra, nó sẽ rớt phịch xuống bàn, hoàn toàn bất lực.

    Anh quay sang nhìn phần thân dưới, bộ phận sinh dục lộ ra. Dương vật nhăn nhúm giữa đám lông đen rậm và quy đầu gần như bị lấp hoàn toàn dưới lớp da. Nó nhỏ một cách khó tin, nhỏ xíu, cho dù cơ thể rất tràng kiện. Ando tự hỏi liệu Ryuji và Mai có thể quan hệ tình dục một cách bình thường hay không.

    Anh đưa dao mổ vào phần dưới hàm, cắt múi cơ dày theo một đường thẳng dọc xuống bụng. Thi thể đã chết mười hai tiếng nên hoàn toàn lạnh cứng. Anh phá những đoạn xương sườn bằng dao cắt xương, loại bỏ từng chiếc một, lấy ra hai lá phổi rồi đưa cho người hộ lý. Ở trườngy, Ryuji là người kịch liệt phản đối những người hút thuốc, nhìn vào là phổi có thể biết anh ta giữ lập trường đó cho đến lúc chết. Chúng có màu hồng hào rất đẹp. Với động tác thành thạo, viên trợ lý cân đo phổi, thông báo những con số cho người ghi biên bản để người này ghi lại. Trong lúc ấy, lá phổi được chụp ảnh từ mọi góc cạnh, căn phòng sáng loá ánh đèn flash. Ai nấy đều biết rõ phần việc cảu minh và công việc tiến triển một cách trôi chảy.

    Quả tim được bọc trong một màng mỡ mỏng. Tuỳ ánh sáng mà nó có màu sáng hoặc vàng, và lớn hơn một chút so với quả tim bình thường. Nặng 312 gram. Chiếm 0.36% khối lượng cơ thể. Chỉ cần nhìn vào bề ngoài của quả tim, mới cách đây mười hai tiếng còn bơm máu nuôi cơ thể, Ando có thể chắc rằng nó bị hoại tử nghiêm trọng. Phần bên trái quả tim, dưới màng mỡ, đã chuyển sang nâu đỏ sẫm, sẫm hơn phần còn lại. Phần động mạch vành, phân nhánh trên bề mặt và quấn xung quanh quả tim đã bị chặn lại, có thể do nghẽn mạch. Máu không thể chạy qua chỗ đó, dẫn đến tim ngừng đập. Dấu hiệu điển hình của một cơn suy tim.

    Dựa trên mức độ hoại tử, Ando đã biết khá rõ sự nghẹn mạch nằm ở đâu: động mạch vành bên trái, ngay trước điểm bị phân nhánh. Bị nghẽn mạch ở đó, nguy cơ tử vong là rất cao. Nguyên nhân cái chết đã được làm rõ, mặc dù anh vẵn còn phải đợi kết quả xét nghiệm, ít nhất một ngày nữa mới có, để biết điều gì gây nghẽn mạch. Ando tự tin tuyên bố một ca “nhồi máu cơ tim do nghẽn động mạch vành trái” và chuyển sang tách phần gan. Sau đó, anh kiểm tra xem có gì bất thường ở thận, lách và ở ruột hay không, rồi kiểm tra dạ dày, nhưng không có gì khiến anh phải chú ý.

    Anh đang chuẩn bị mổ phần hộp sọ ra thì viên trợ lý đã nghển cổ đầy nghi ngờ.

    “Thưa bác sĩ, anh nhìn họng xem.”

    Viên trợ lý chỉ vào một điểm bên trong họng đã được phanh ra. Phần màng nước nhầy trên bề mặt yết hầu đã loét ra. Vết loét không lớn, Ando có lẽ đã bỏ qua nếu không có sự tỉnh táo của viên trợ lý. Ando chưa bao giờ thấy điều gì như thế trước đây. Có thể nó không liên quan gì đnế nguyên nhân cái chết, nhưng dù sao anh cũng phải cắt ra một mẩu ở đó. Anh sẽ phải đợi đến khi người ta xét nghiệm mẫu mô trước khi có thể nói chắc điều gì.

    Bây giờ, anh rạch lớp da xung quanh đầu Ryuji, rồi lột da đầu từ đằng sau đến tận trán. Lớp tóc cứng giờ đã phủ đầy khuôn mặt, mắt, mũi và miệng, bề mặt trắng phía trong của da đầu lộ ra dưới ánh đèn rọi từ bên trên. Bất cứ ai nhìn vào cũng có thể nói rằng khuôn mặt người được cấu tạo từ một lớp thịt duy nhất. Ando bỏ phần trên hộp sọ và nâng não lên.

    Đó là một khối màu trắng với vô số các nếp nhăn. Thậm chí trong số những sinh viên ưu tú nhất tập hợp ở trường y,Ryuji vẫn nổi bật vì trí tuệ của mình. Anh ta giỏi tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp, và trong lớp anh ta thường hỏi những câu mà bạn không thể hiểu được nếu không đọc những tạp chí nước ngoài mới nhất. Điều đó gây e ngại ngay cả cho những giảng viên. Nhưng càng hiểu ngành y bao nhiêu, mối quan tâm của anh ta càng chuyển sang lĩnh vực thuần túy toán học bấy nhiêu. Có một dạo, mọi sinh viên trong lớp bị cuốn vào trò chơi giải mã. Từng người sẽ lập một mật mã, và những người khác sẽ thi xem ai giải được mật mã sớm nhất. Ryuji luôn luôn là người nhanh nhất. Khi đến lượt Ando, anh tạo ra một mật mã mà chắc chắn rằng không ai có thể hóa giải, nhưng Ryuji đã tìm ra một cách dễ dàng. Lúc đó, Ando cảm thấy bực tức về thiên tài toán học của Ryuji thì ít, mà cảm giác lớn hơn là sự ớn lạnh khi nghĩ rằng tâm trí của mình bị người khác đọc được. Anh hoàn toàn không tin được là mật mã của mình đã bị hóa giải. Không một ai khác có thể làm được điều đó. Nhưng ngược lại, Ando là người duy nhất phá được một trong những mật mã của Ryuji. Mặc dù anh có thể nhận chiến thắng đó về phần mình, nhưng không ai khác biết rõ hơn chính bản thân Ando rằng chiến thắng ấy hoàn toàn do may mắn, chứ không phải do sự nhạy bén logic. Anh đã mệt mỏi đánh vật với mật mã đó và nhìn ra ngoài cửa sổ, ở đó mắt anh tình cờ bắt gặp biển hiệu của một cửa hàng hoa. Số điện thoại trên biển gợi cho anh một ý tưởng và anh tình cờ có được chiếc chìa khóa giải mã chuỗi ký tự ấy. Hoàn toàn là tình cờ khi ý nghĩ của anh lại cùng hướng với ý nghĩ của Ryuji. Cho tới giờ Ando vẫn tin rằng khoảnh khắc chiến thắng đó của anh chỉ là một sự may mắn.

    Ôn lại những ngày xưa, Ando cảm thấy một điều gì gần như sự ghen tị đối với Ryuji. Nhiều lần anh cảm thấy lòng tự tin của mình sụp đổ dưới sức nặng của việc nhận thức rằng anh sẽ không bao giờ vượt được Ryuji, rằng anh luôn luôn dưới sự ngự trị của Ryuji.

    Còn giờ đây Ando đang ngắm nhìn bộ não đã từng rất phi thường này. Nó chỉ nặng hơn trung bình một chút, trông không có gì khác biệt so với não của bất cứ người bình thường nào. Ryuji đã dùng những tế bào này suy nghĩ về điều gì khi còn sống? Ando có thể tưởng tượng ra quá trình đã dẫn Ryuji dấn thân ngày càng sâu hơn vào toán học thuần túy, rồi cuối cùng lại từ bỏ những con số để đến với logic. Nếu sống thêm mười năm nữa anh ta chắc chắn sẽ có thể cống hiến điều gì đó lớn lao cho lĩnh vực này. Ando vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy căm ghét tài năng hiếm hoi của Ryuji. Các rãnh trên bộ não sâu, thùy trước lồi ra như một đỉnh núi không thể chinh phục.

    Nhưng giờ đây tất cả đã chấm dứt. Những tế bào này đã ngừng hoạt động. Quả tim đã ngừng đập do nhồi màu cơ tim, cả bộ não cũng đã chết. Thực tế, ít nhất là về mặt thể chất, Ryuji bây giờ đang chịu sự chi phối của Ando.

    Anh kiểm tra để loại bỏ khả năng suất huyết não, sau đó đặt bộ não vào hộp sọ.

    Năm mươi phút đã trôi qua kể từ khi anh cầm dao mổ. Các cuộc khám nghiệm tử thi thường kéo dài khoảng một giờ. Ando đã hoàn tất cơ bản việc kiểm tra thì bất chợt dừng lại, như thể nhớ ra điều gì. Anh đưa tay vào vùng bụng giờ đã trống rỗng của Ryuji, dùng các đầu ngón tay lần mò xung cho đến khi kéo ra hai vật tròn có kích thước bằng quả trứng cút. Đôi tình hoàn, màu thịt xam xám, trông cuốn hút một cách lạ kỳ.

    Ando tự hỏi ai là người đáng thương xót hơn, Ryuji người đã chết mà không có con cái, hay là chính anh, kẻ trong một tai nạn, đã để con trai mình chết ở tuổi ba năm bốn tháng.

    Là tôi, tất nhiên.

    Anh nghĩ mà không ngần ngại, Ryuji đã chết mà không biết đến nỗi đau đớn đó. Cho đến cuối đời, anh ta không bị hành hạ bởi nỗi đau khổ đè nén nơi ***g ngực. Không có giới hạn nào đối với niềm vui có một đứa con. Nhưng nỗi đau buồn khi mất đứa con đó không bao giờ trút bỏ được, Ando nghĩ vậy, ngay cả khi anh có sống thêm một nghìn năm nữa. Ando thả hai tinh hoàn lên bàn mổ. Chúng giờ đã chết mà không tạo ra được cái gì cả.

    Việc còn lại là phải khâu thi thể lại. Ando nhét vào ***g ngực và khoang bụng rỗng những tờ giấy báo cuộn tròn để làm căng chúng lên, rồi bắt đầu khâu. Anh khâu lên đến đầu, sau đó rửa sạch thi thể rồi dùng khăn choàng đậy lại. Do mất đi các phần nội tạng, thi thể trông gầy gò hơn.

    Cậu giảm cân đấy, Ryuji ạ.

    Ando không thể hiểu tại sao lại thầm thì trong đầu với một cái xác như thế. Thường thì anh không làm vậy. Có điều gì ở tử thi của Ryuji khiến anh muốn nói chuyện với nó chăng? Hay chỉ đơn giản là vì anh đã biết người này? Tất nhiên, cuộc trao đổi chỉ là một chiều - Ryuji không đáp lời. Nhưng khi hai viên trợ lý khiêng xác lên đặt vào quan tài, Ando nghĩ anh nghe thấy giọng nói của Ryuji từ đâu đó thẳm sâu trong ngực mình. Anh có cảm giác ngứa râm ran ở vùng rốn. Anh gãi nhẹ nhưng cảm giác đó không mất đi. Một lát sau, cảm giác ngứa đó như thể đã rời bỏ cơ thể anh và bay lơ lửng trong không khí.

    Cảm giác rối bời, Ando đứng cạnh quan tài và lấy tay vuốt thi thể Ryuji từ ngực xuống bụng. Cảm thấy có cái gì đang lồi ra ở gần bụng, anh liền lật tấm khăn lên. Nhìn sát, anh thấy mép một tờ báo lòi ra xuyên qua những mũi khâu ngay phía trên rốn. Ando nghĩ anh đã khâu những vết mổ rất cẩn thận, nhưng không hiểu sao lại bỏ xót chỗ ấy, chỉ một góc. Tờ báo mà họ đã nhồi vào ổ bụng ắt hẳn đã trồi lên khi di chuyển thi thể, và góc báo tìm được cách thoát qua chỗ hở đó. Nó dính ít máu và cả một chút mỡ. Ando lau lớp màng trắng cho đến khi nhìn thấy các chữ số in trên báo. Những số nhỏ, rất khó đọc. Anh ghé sát mắt vào, đọc các con số, có sáu chữ số xếp theo hai hàng, mỗi hàng ba số:


    178

    136


    Anh không thể chắc đây là một phần của bản tin thị trường chứng khoán, hay có lẽ là hai số điện thoại ngẫu nhiên được xếp thẳng hàng, hoặc có thể là mã chương trình trên lịch phát sóng truyền hình. Dù thế nào đi nữa, có mấy khi một góc tờ báo bị gập ngẫu nhiên không chứa gì ngoài sáu chữ số? Không biết do đâu, Ando ghi nhớ các chữ số đó vào đầu.

    178, 136.

    Sau đó anh nhét phần báo vào trong bụng rồi dùng những ngón tay đeo găng latex của mình gõ lên vài cái. Sau khi chắc chắn rằng tờ báo không lòi ra nữa, anh đậy tấm khăn lên người Takayama rồi một lần nữa rà bàn tay trên ngực thi thể. Không có gì bất thường làm gián đoạn sự trơn tru của phần thân trên. Ando lùi ra xa quan tài vài bước.

    Đột nhiên, không thể giải thích nổi, anh rùng mình. Anh giơ hai tay để tháo găng và thấy những sợi lông trên cánh tay mình dựng đứng lên. Anh dựa vào chiếc thang đặt gần đấy, rồi nhìn chăm chú khuôn mặt Ryuji. Lông mi rung rung như thể đôi mắt, giờ đã khép lại thanh thản, sẽ mở ra trong chốc lát. Tiếng nước phun đột nhiên rất lớn. Những người khác trong phòng đang bận làm phần việc của mình, dường như Ando là người duy nhất nhận ra hiện tượng thoáng qua đó xuất phát từ cơ thể. Người này đã chết thật chưa? ... Ồi! Thật la một câu hỏi ngớ ngẩn. Mẩu báo, được đặt trong khoang nơi từng chứa ruột, đã trồi lên, khiến cho bụng từ từ nâng lên hạ xuống. Ando lấy làm lạ tại sao những người trợ lý và hai viên cảnh sát lại không nhận ra.

    Ando cảm thấy muốn đi giải. Anh tưởng tượng Ryuji đã chết đi lại xung quanh, kèm theo tiếng sột soạt của những tờ báo đã bị vò nhàu, và nhu cầu phải giải tỏa bọng đái của anh trở nên hầu như không thể ngăn nổi.

    --- Hết chương 2 - Phần Một ---
    thay đổi nội dung bởi: sarujun, 13-01-2014 lúc 12:33 AM

Trang 1/6 1 2 3 4 5 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. [Truyện dài] Ring - Suzuki Koji (full)
    By sarujun in forum Văn Học
    Trả lời: 39
    Bài mới gởi: 13-01-2014, 01:20 AM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 06-04-2012, 03:00 PM
  3. Đọc truyện kinh dị theo cách của Suzuki
    By Sayuri_chan in forum Con Người Nhật Bản
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 05-07-2010, 01:37 PM
  4. [Giới thiệu] Ring-Suzuki Koji
    By ZenG in forum Văn Học
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 04-03-2008, 12:44 AM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •