>

Trả Lời Ðề Tài

Post a reply to the thread: [2007][M][JPN-Fansubs] Mari to Koinu no monogatari ~ Câu chuyện về Mari và 3 chú chó

Your Message

bấm vào đây để báo danh

Tên viết tắt của diễn đàn là gì? (trả lời là JPN)

 
Auto Telex VNI VIQR VIQR* Off Spell OldAccent
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu  -  Cảm ơn

Chức Năng

  • Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].

Cho Ðiểm

You may rate this thread from 1-star (Terrible) to 5-stars (Excellent) if you wish to do so.

Xem Ðề Tài (bài mới ở trên)

  • 27-02-2013, 11:40 AM
    Yuki Runo
    bạn ơi, mình không down phim được. Sau khi nhập pass thì hiện cái hình này:

    Ðính Kèm 7609

    Code là sao vậy bạn?

    - Chắc là bạn click nhầm vào quảng cáo rồi, cái của mình không có box đó hiện ra ^^ - HH
  • 24-03-2012, 05:57 AM
    fablepc
    Trích Nguyên văn bởi duysan_kun View Post
    2g sáng, nghe Tsubomi rồi xem A tale of Mari and three puppies và cứ thế khóc. Cứ tưởng bản thân rất mạnh mẽ nhưng thật ra không phải vậy, nhỉ.

    Tình cờ xem trên facebook một đoạt video cut từ phim. Nền nhạc Tsubomi như xoáy vào tai khiến nỗi đau vốn không thể diễn tả bằng lời càng thê lương hơn.

    124 phút, không dài, không ngắn, không thiếu những khoảnh khắc vui vẻ nhưng cũng đầy tràn nỗi buồn. Một nhà bốn người và bốn con chó. Ông cứng đầu, bướng bỉnh nhưng đến khi bị cháu gái dỗ ngọt lại đáng yêu tệ. Bố lúc nào cũng lo lắng cho cả gia đình, mong mỏi điều tốt nhất và cứng rắn đối mặt với cuộc sống. Anh trai xinh xắn yêu thương em gái hết mực, đêm mưa đọc di thư của mẹ, cõng em bước đi trên đường rừng trơn trượt. Em gái đơn thuần, trong sáng như thiên thần tràn đầy tình yêu… Và Mari, bà mẹ quật cường với ba chú nhóc nghịch ngợm.

    Tôi đã từng xem Hachiko và khóc giữa trời đông lạnh lẽo. Tôi đã từng xem Aftershock và bịt chặt miệng ngăn tiếng thổn thức. Chỉ là lần này thật khác. Cảm xúc hòa trộn vào nhau, có khi cười mà nước mắt chảy dài.

    Khi Aya ôm Mari trong lòng trên khoảng đồi nhỏ, Aya không có mẹ nên Aya hiểu, Mari không có bố mẹ thì sẽ rất buồn.

    Khi mắc kẹt trong đống đổ nát ông ôm chặt Aya chỉ khẩn cầu để cháu gái được sống. Cây gậy Mari ngậm trong miệng trở thành động lực để ông chống đỡ. Phải, Mari không bỏ cuộc thì ông cũng không.

    Khi người lính cứu hộ phải bỏ lại Mari vì tình huống khẩn cấp. Tiếng khóc thét thê lương của Aya, giọt nước mắt đau đớn của ông, cú đấm bất lực của anh lính… Ấy là ý nghĩa trọn vẹn của câu lực bất tòng tâm.

    Khi Mari đuổi bầy quạ, tìm thức ăn cho các con giữa ngôi làng không còn một bóng người. Mari ngậm quả bóng hồng trở lại khoảng đồi ngày xưa. Làng đã bị tàn phá, chỉ còn lại Mari mà thôi.

    Thật khó để kiềm chế nước mắt của chính mình.

    Tôi luôn cho rằng các nhà làm phim phương Đông có thể lấy được nước mắt khán giả dễ hơn phương Tây. Có thể tôi sai. Tiết tấu phim chậm nhưng vừa phải. Những điểm nhấn không nhiều nhưng để lại những dằn vặt khó quên.

    Là Aya đơn độc chưa từng biết mẹ, chưa từng nghe mẹ nói chỉ có thể thổn thức hỏi anh “Giọng nói của mẹ như thế nào?”.

    Là người cha trong giây phút gia đình rơi vào nguy hiểm lại chỉ có thể bất lực chờ đợi. Là ông với nỗi dằn vặt “Nó đã cứu hai ông cháu nhưng chúng ta lại bỏ nó lại”.

    Là anh trai đã hứa với mẹ sẽ bảo vệ em nhưng lại không thể làm gì trong trận động đất dữ dội.

    Là Aya chỉ có thể nhìn Mari qua ô cửa máy bay và khóc.

    Là Mari kiệt quệ bên dòng suối vì kiệt sức và tưởng như không thể gắng gượng được nữa.

    Đã xem Aftershock, đã chứng kiến giây phút bi thảm của động đất, tôi từng cho rằng mình sẽ không thể xúc động hơn. Nhưng tôi đã sai. Động đất, rồi dư chấn… tất cả như muốn dồn con người vào đường cùng. Mặt đất rung chuyển, đồ đạc đổ sập, cửa kính nứt vỡ,… rồi tất cả dừng lại trước khi bắt đầu thêm một lần chao đảo nữa, thanh xà rơi xuống, mặt đất nứt toác, mái nhà đổ sập… Trong đầu tôi lại hiện lên thảm họa kép 11.3.2011 vừa rồi với Nhật Bản. Mọi thứ hòa trộn cùng nhau trong nỗi kinh hoàng đầy mất mát.

    Dù tương lai chúng ta có giao phó cho giấc mơ nào
    Thì trái tim yếu đuối mãi đuổi theo quá khứ
    Ngọn đồi nhuộm bóng chiều nơi hai ta cùng thề sẽ không đầu hàng
    Luôn rực sáng bất cứ nơi nào, bất cứ nơi đâu…


    Rồi Aya đã trở lại với ngôi làng nhỏ với tất cả tình yêu và hy vọng. Trên khoảng đồi nhỏ, ba chú cún nhỏ chơi đùa, Mari run rẩy đứng trên thảm cỏ xanh. Mari vẫn đang chờ và đã chờ được. Cái kết hạnh phúc bất giác khiến tôi thấy nhẹ lòng. Sau tất cả khiếp sợ, hoảng loạn, lo lắng, buồn khổ, giận dữ, hy vọng,… con người lại đứng thẳng lưng để tiếp tục sống. Ở bất cứ đâu cũng vậy nhưng với riêng đất nước mặt trời mọc, xin một lần nữa được nghiêng đầu thán phục. Nhật Bản quật cường, Nhật Bản đầy yêu thương.
    Cảm ơn bài viết của bạn. Nhờ bạn mà mình càng chắc chắn mình không chọn sai phim. Mình xem cũng chỉ vì thích cái đoạn Mari cào cào những mảnh kính vỡ, tìm cách cứu chủ ra. Rồi cái khúc, hai đứa trẻ vừa chơi trò chơi, vừa đi về nhà.
    Phải nói rằng khung cảnh yên bình của phim rất đẹp.
  • 13-09-2011, 11:51 PM
    fablepc
    Trích Nguyên văn bởi hatxi View Post
    mn ơi bài hát cuối phim tên gì vậy?
    Lần sau bạn đọc kỹ phần giới thiệu ở post 1 nhé. Mình có viết tên bài hát rồi đấy Ending song cũng là theme song luôn: "Ima, kaze no naka de".
  • 13-09-2011, 04:09 PM
    bommo
    mn ơi bài hát cuối phim tên gì vậy?
  • 09-09-2011, 10:20 PM
    jess
    Á, cái này có coi clip rồi, coi clip ngắn thôi mà khóc từa lưa hội dưa TT.TT
    Thích quá, cám ơn bạn nhìu
  • 01-09-2011, 02:16 PM
    thuduongmn2
    đọc bài của bạn mà mình xúc động quá, nước mắt lại rơm rớm rồi, tớ cũng đang nghe Tsubomi, lại nghĩ đến đoạn mẹ con Mari bị rơi xuống suối
  • 01-09-2011, 01:15 PM
    duysan_kun
    2g sáng, nghe Tsubomi rồi xem A tale of Mari and three puppies và cứ thế khóc. Cứ tưởng bản thân rất mạnh mẽ nhưng thật ra không phải vậy, nhỉ.

    Tình cờ xem trên facebook một đoạt video cut từ phim. Nền nhạc Tsubomi như xoáy vào tai khiến nỗi đau vốn không thể diễn tả bằng lời càng thê lương hơn.

    124 phút, không dài, không ngắn, không thiếu những khoảnh khắc vui vẻ nhưng cũng đầy tràn nỗi buồn. Một nhà bốn người và bốn con chó. Ông cứng đầu, bướng bỉnh nhưng đến khi bị cháu gái dỗ ngọt lại đáng yêu tệ. Bố lúc nào cũng lo lắng cho cả gia đình, mong mỏi điều tốt nhất và cứng rắn đối mặt với cuộc sống. Anh trai xinh xắn yêu thương em gái hết mực, đêm mưa đọc di thư của mẹ, cõng em bước đi trên đường rừng trơn trượt. Em gái đơn thuần, trong sáng như thiên thần tràn đầy tình yêu… Và Mari, bà mẹ quật cường với ba chú nhóc nghịch ngợm.

    Tôi đã từng xem Hachiko và khóc giữa trời đông lạnh lẽo. Tôi đã từng xem Aftershock và bịt chặt miệng ngăn tiếng thổn thức. Chỉ là lần này thật khác. Cảm xúc hòa trộn vào nhau, có khi cười mà nước mắt chảy dài.

    Khi Aya ôm Mari trong lòng trên khoảng đồi nhỏ, Aya không có mẹ nên Aya hiểu, Mari không có bố mẹ thì sẽ rất buồn.

    Khi mắc kẹt trong đống đổ nát ông ôm chặt Aya chỉ khẩn cầu để cháu gái được sống. Cây gậy Mari ngậm trong miệng trở thành động lực để ông chống đỡ. Phải, Mari không bỏ cuộc thì ông cũng không.

    Khi người lính cứu hộ phải bỏ lại Mari vì tình huống khẩn cấp. Tiếng khóc thét thê lương của Aya, giọt nước mắt đau đớn của ông, cú đấm bất lực của anh lính… Ấy là ý nghĩa trọn vẹn của câu lực bất tòng tâm.

    Khi Mari đuổi bầy quạ, tìm thức ăn cho các con giữa ngôi làng không còn một bóng người. Mari ngậm quả bóng hồng trở lại khoảng đồi ngày xưa. Làng đã bị tàn phá, chỉ còn lại Mari mà thôi.

    Thật khó để kiềm chế nước mắt của chính mình.

    Tôi luôn cho rằng các nhà làm phim phương Đông có thể lấy được nước mắt khán giả dễ hơn phương Tây. Có thể tôi sai. Tiết tấu phim chậm nhưng vừa phải. Những điểm nhấn không nhiều nhưng để lại những dằn vặt khó quên.

    Là Aya đơn độc chưa từng biết mẹ, chưa từng nghe mẹ nói chỉ có thể thổn thức hỏi anh “Giọng nói của mẹ như thế nào?”.

    Là người cha trong giây phút gia đình rơi vào nguy hiểm lại chỉ có thể bất lực chờ đợi. Là ông với nỗi dằn vặt “Nó đã cứu hai ông cháu nhưng chúng ta lại bỏ nó lại”.

    Là anh trai đã hứa với mẹ sẽ bảo vệ em nhưng lại không thể làm gì trong trận động đất dữ dội.

    Là Aya chỉ có thể nhìn Mari qua ô cửa máy bay và khóc.

    Là Mari kiệt quệ bên dòng suối vì kiệt sức và tưởng như không thể gắng gượng được nữa.

    Đã xem Aftershock, đã chứng kiến giây phút bi thảm của động đất, tôi từng cho rằng mình sẽ không thể xúc động hơn. Nhưng tôi đã sai. Động đất, rồi dư chấn… tất cả như muốn dồn con người vào đường cùng. Mặt đất rung chuyển, đồ đạc đổ sập, cửa kính nứt vỡ,… rồi tất cả dừng lại trước khi bắt đầu thêm một lần chao đảo nữa, thanh xà rơi xuống, mặt đất nứt toác, mái nhà đổ sập… Trong đầu tôi lại hiện lên thảm họa kép 11.3.2011 vừa rồi với Nhật Bản. Mọi thứ hòa trộn cùng nhau trong nỗi kinh hoàng đầy mất mát.

    Dù tương lai chúng ta có giao phó cho giấc mơ nào
    Thì trái tim yếu đuối mãi đuổi theo quá khứ
    Ngọn đồi nhuộm bóng chiều nơi hai ta cùng thề sẽ không đầu hàng
    Luôn rực sáng bất cứ nơi nào, bất cứ nơi đâu…


    Rồi Aya đã trở lại với ngôi làng nhỏ với tất cả tình yêu và hy vọng. Trên khoảng đồi nhỏ, ba chú cún nhỏ chơi đùa, Mari run rẩy đứng trên thảm cỏ xanh. Mari vẫn đang chờ và đã chờ được. Cái kết hạnh phúc bất giác khiến tôi thấy nhẹ lòng. Sau tất cả khiếp sợ, hoảng loạn, lo lắng, buồn khổ, giận dữ, hy vọng,… con người lại đứng thẳng lưng để tiếp tục sống. Ở bất cứ đâu cũng vậy nhưng với riêng đất nước mặt trời mọc, xin một lần nữa được nghiêng đầu thán phục. Nhật Bản quật cường, Nhật Bản đầy yêu thương.
  • 30-08-2011, 01:57 PM
    dokie
    hxhx CD1 vừa xong chuẩn bị típ vài..chục bịch khăn giấy típ cho CD2 !
  • 28-04-2011, 11:22 PM
    mito_chan
    Trích Nguyên văn bởi thao33 View Post
    Hic, xem cái cảnh động đất sao mà thấy... Mà em đóng Aya đạt quá cơ. Cảnh nào em ý khóc mình cũng phải khóc theo
    Công nhận mấy em bé đóng đạt thật...

    Mình khóc từ cái đoạn mấy em chó bị bỏ lại cho đến tận cuối phim, đoạn nào thương quá thì cứ phải gọi là nước mắt đầm đìa.... xem xong phim phải đắp khăn cho mắt bớt sưng ....^^! *Nhiều nước mắt, tuyến lệ phát triển là nó khổ thế đấy ~~~*

    Đoạn cuối phim lại còn vừa khóc vừa cười nữa....

    Xem xong phim thấy Mẹ thật là tuyệt
  • 27-04-2011, 12:59 AM
    fablepc
    *lảm nhảm*
    Phim này là do tình cờ mình xem được trailer trên Youtube. Dù chỉ có vài phút nhưng thực sự thấy phim rất cảm động, bài hát được sử dụng trong trailer đó cũng rất hay. Thế nên mới bon chen vào làm.
    Với mình cảnh ấn tượng nhất là lúc mari vào cứu chủ.
This thread has more than 10 replies. Click here to review the whole thread.

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may post new threads
  • You may post replies
  • You may post attachments
  • You may edit your posts
  •