Post a reply to the thread: [2006][M][JPN Fansubs] さくらん Sakuran ~ Độc hoa nữ | Khuyến cáo là khán giả dưới 18 tuổi không nên coi!!!
bấm vào đây để báo danh
Tên viết tắt của diễn đàn là gì? (trả lời là JPN)
Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].
You may rate this thread from 1-star (Terrible) to 5-stars (Excellent) if you wish to do so.
Tình cờ xem phim này sau khi đọc truyện "memoirs of Geisha", và trước đây khá lâu đã xem qua phim của Hô li út có Chương Tử Di đóng nên mình ko tránh được sự so sánh. Đọc truyện thấy thế giới kỹ nữ của nàng Sayuri tuy cũng là chốn ăn chơi hưởng lạc nhưng người Geisha tạo lập địa vị, tên tuổi và kiếm sống nhờ vào phần "kỹ" (kỹ nghệ, kỹ năng, tài nghệ) hơn là phần "nữ" (phần này chắc ai cũng bít rùi hé ). Còn phường thanh lâu của Kiyoha thì ngồn ngộn xác thịt! Mình đã trót nghe lời Sayuri vẽ nên hình ảnh những nàng Nghệ nhân đẹp và thơ (Gei trong tiếng Nhật là nghệ thuật) nên bước vào chỗ của Kiyoha hơi bị "dội hàng". Nhưng về mặt hình ảnh, quả thực, người Nhật mô tả văn hóa của chính họ xác thực hơn. Hollywood ko chuyển tải được cuộc sống sặc sỡ lung linh của đàn bướm đêm mà Sayuri đã kỳ công miêu tả đến từng chi tiết. Theo mường tượng của mình, cảnh bé Chiyo choáng ngợp khi lần đầu nhìn Hatsumoto trang điểm thành một Geisha lộng lẫy phải tựa như cảnh bé Kiyoha lần đầu thấy cô orian trong buổi diễu hành. Ko biết ai nghĩ ra chiêu gắn bể kính nuôi cá vàng lên cổng chào hay thế. Ở những khung hình toàn cảnh, ban đêm, góc máy quay đặt sau bể cá, màu đèn ***g đỏ chói, màu cá vàng cam óng ánh, và những màu sắc rực rỡ bên dưới không ngừng phản chiếu qua lại trong làn nước lấp lánh. Có thể mình chưa đủ chình độ để hiểu đúng hoặc hiểu hết ý nghĩa được truyền đạt. Nhưng thấy đẹp, ngây người ra ngắm và lưu lại một ký ức đẹp đẽ cũng đủ rồi. Đó là cảm nhận của mình về cảnh. Còn về người, nói trước là mình ko thích Chiyo-Sayuri đâu, để khỏi hiểu lầm mình thiên vị phim Mễ. Ko thích cũng ko ghét. Với mình, Chiyo là một nhân chứng khách quan của thời đại, một người phụ nữ bình thường, có những lựa chọn thường tình thế thôi trong hoàn cảnh của nàng. Và vì thế mình thấy nàng thực tế hơn Kiyoha. Chắc chỉ từ trong manga bước ra mới có một em geisha ngổ ngáo, ngang tàng đến thế mà vẫn sống sót và còn trở thành orian. Mình cũng hổng dám tin thời đó tồn tại một vị samurai kiêm lãnh chúa danh giá chịu cưới một cô gái điếm về làm chánh thất (vợ lớn), dù biết "lấy trâu được nghé" cũng ứ quan tâm nghé này là của thằng trâu nào. Nên mình xếp Kiyoha vào nhóm nhân vật mà hồi nhỏ học văn gọi là "tượng trưng cho mong ước, khao khát đổi đời của giai cấp bị trị". Mình cũng ko có cảm giác gì đặc biệt với nàng cho đến khi nàng khóc như một người mẹ. Đó là cảnh nàng xấu nhất phim, nhưng đem lại cho mình nhiều thiện cảm nhất, và cảm giác chân thực nhất. Có lẽ là do giao điểm bản năng phụ nữ của đạo diễn-nhân vật- khán giả chăng? Tả cảnh, tả người rùi bi giờ tới tả tình nhá. Trong 2 bộ phim và một cuốn truyện mình xem thì chuyện tình của nàng Chương Tử Di và anh Ken là lỡn mợn nhứt. Mấy ông biên kịch Hollyút đã gọt dũa hết mấy chỗ sần sùi trần tục vụn vặt trong chuyện tình Sayuri và ngài chủ tịch, tạo nên một sản phẩm bóng loáng (và thú thật, mình cũng thích nó ). Còn trong Sakuran thì vị đắng tình yêu lai láng, đắng đến mức đã nếm sang vị ngọt vẫn chưa nhận ra vì dư vị đắng quá mạnh. Vì vậy, đọng lại trong mình là những lời thương iu kiểu như: " Cô không được khóc! Ở đây khóc tức là thua, yêu cũng là thua. Và kẻ thắng thật ra cũng là thua!" Nghe ngọt ngào đấy chứ? Tự nhiên đầu óc mình lại man man, ý lộn, lan man nhớ đến "Chiếc lá cuối cùng" của O'Henry. Có sự tương đồng nào chăng khi con người, trong hố sâu nghịch cảnh, phó thác niềm hy vọng cuối cùng vào...hoa lá cỏ. Nhưng phép màu thật sự lại được tạo ra bởi những người không bỏ cuộc. @chiyoko hime: đọc bài cảm nhận của mình bạn hình dung ra mức độ "quá đáng" chưa?
Tại sao độ tuổi được xem phim chênh lệch quá vậy? không biết mình nên coi không ta *run run* cho mình hỏi mấy cảnh đó có quá đáng không ạ @@~ dù đủ tuổi rồi mà đọc comment thấy run tay quá.
Mình vốn ko định xem Nhất lại là Movies nữa, vì mình chỉ khoái Drama thôi Nhưng nhìn cái khuyến cáo là vào down về tham khảo thôi
link mf die hết òi hở
Phim này khắc họa bản chất xã hội quá thật về giá trị thân phận của 1 người con gái lúc bấy giờ, diễn viên đóng cũng khá là đạt. Vì quá thật nên phim này giới hạn độ tuổi là đúng rùi
JPN toàn sub phim độc. May mà hum trước down rùi nên mới có thể cm Mà phim này 20+ vẫn còn ít. Mình 19t mà xem thấy ngượng kinh + ko có phòng riêng nên xem phim này phải y như ăn trộm cảnh cuối mình thấy có hình ảnh một cô bé vớt mấy con cá cảnh bỏ vào giống lúc Kiyoha lúc nhỏ. Mình nghĩ số phận cô bé này sẽ giống Kiyoha: làm oiran-> oiran đứng đầu-> yêu -> bị người yêu bỏ ...-> tìm thấy tự do. Số phận lặp lại ( vòng luẩn quẩn của số phận ) làm mình thấy buồn
Mình cũng muốn tìm hiểu về geisha của Nhật ngày xưa như thế nào, xem Hồi ức một geisha xong chẳng đọng lại gì ngoài một người ^^
haizzzzz, film này lột tả chân thật cuộc đời và thân phận của 1 geisha thời xưa, cảm giác phụ nữ thời ấy cực khổ qá, lúc trước từng đọc Hồi ức của 1 geisha chứ chưa koi film
phim này biết do lang thang trên youtube.nhưng cái tên là kỹ nữ đa tình,sub việt do mấy trang phim khác làm,có đâu 2 3 phần,chất lượng còi,vậy mà nhiêu đó khiến mình mê mệt,quyết tâm trả lại tên cho em,đi tìm tên phim để coi trọn bộ.buồn cười nhất là nhờ vai phụ ơi là phụ của shun,với mấy từ key tiếng anh mình đã tìm ra tên phim trên 1 trang nước ngoài.nhờ đó mà biết japanest có làm phụ đề.nhưng hồi đó k down,vì chán mấy trò bắt đăng ký,sau này vì mê phim của anh ki mới lập nick để down,và cũng vì thế mới biết dung lượng khủng các phim nhật do jpn làm.có lẽ thế giới fan nhật rất kín nên ít ng biết,mình 1 thời cày cuốc ở acc mà cũng mù tịt. thôi,lan man mãi.có lẽ cái mình bị ấn tượng nhất là vẻ đẹp của phim này,sắc đỏ rực rỡ thật sự rất hợp,và cũng rất u tối.k phải màu đỏ chói lòa,mà là 1 sắc màu ảm đạm,rất lòe loẹt và buồn rầu,bí bách sao sao đó. nhân vật nữ chính là 1 kỹ nữ,k giống như geisha,thường được ca ngợi gì gì đó,oiran thẳng thừng hơn,chính hiệu là 1 em cave.kyoha khi bắt đầu,cũng dễ hiểu,ghê tởm công việc đó.nhưng sự ương bướng k giúp cô thoát khỏi nó.có lẽ cô đa xmaxi như vậy nếu như k bị chính niềm tin tình yêu làm đau khổ.cô đã thét lên là đi đâu cũng giống nhau.bi kịch ở chỗ đó,đặt niềm tin để rồi bị vỡ mộng dễ khiến người ta sụp đổ. cái mình thấy ,hơi lý tưởng khi kyoha,lúc này là hagurachi,chọn theo anh chàng bảo kê thay vì 1 samurai-người lấy cô làm vợ,chấp nhận đứa con mà chính cô k biết ai là cha của nó.theo type hiện đại ,đó đích là kiểu nam phụ đẹp trai,nhiều tiền,tốt bụng nhưng nữ chính k thèm chọn,khổ thân.phim alf phim,lấy đâu ra 1 người như thế mà chọn 1 cô gái điếm về làm vợ,lại đang có thai???phim ảnh hay ca ngợi đó là tình yêu vượt qua định kiến,nhưng ngẫm ra đời thực,những thằng đi cave đã có vấn đề về nhân cách,huống chi đòi lấy cave làm vợ.nhưng xem phim,đứng về phía nhân vật,kyoha có lẽ cũng xứng đáng,cá tính cô ấy như thế nên lãnh chúa mới yêu.chỉ tiếc là cô áy k chọn thứ hạnh phúc đó,khi mà cô ấy cho là còn k bằng k có gì. lý tưởng ở chỗ đó,mình thì mình sẽ chọn anh chàng lãnh chúa nhiều tiền,yêu mình...hehehehe.có thấy truyện nhưng k hứng đọc,có lẽ truyện rất hay.nhưng không hiểu sao,ngày trước thì k nản,giờ quen ăn sẵn viettrans nên lười đọc raw eng thế k biết. về cảnh nóng,công bằng mà nói,chả có gì để phàn nàn.mình thích sự thản nhiên,tức là cảnh nóng k nóng nữa,nó trở thành 1 cảnh quay bình thường ,1 yếu tố tất yếu nếu cần thiết và tự nhiên như nó ngoài đời.đừng gồng lên quay 1 cách nghệ thuật quá hay thô tục để câu khách.sakuran được như thế,hoặc ít ra là gần được-thêm bên lề tý là vụ này còn có kama sutra,mình cũng rất ưng. phim này ăn điểm nhờ dàn diễn viên đẹp,diễn xuất khá-nhất là nữ chính,k xuất sắc nhưng có hồn,tuy hơi tập trung vào sự ương bướng chứ k có gì khác nhưng thế là okie rồi.công nhận phim nhật hơi nhàm chán,cứ lải nhải kiểu lai rai bên tai,hay triết lý,tuy k đau đầu nhưng bực mình.dạo mình bỏ phim nhật chính vì nhảm và chán như thế.tuy giờ xem lại và đánh giá khác nhưng tình yêu điên cuồng hồi hanadan thì k còn,chắc cũng tại già rồi.k thích anh bảo kê,thích shun thôi.haha cản đẹp tuyệt vời,thứ nhất là cảnh hoa anh đào,hình như giống taijomaru,tuyệt đẹp,thứ nhì là cái bể cá,có lẽ phim của đjao diên nữ nên khá hẳn,rất duy mĩ-lại nói kamasutra,hình như các đạo diễn nữ đều vậy cả,xem rất thấm,rất khác,tâm lý tinh tế kiểu đàn bà ,rất đi tìm ngọn nguồn cảm xúc,rất kết kiểu này. túm lại là phim này đáng xem đáng nhớ.đã down về máy và copy cho bà chị xem/
Nguyên văn bởi Jisa vì dàn staff của phim này hầu hết là người Trung Quốc, 3 diễn viên chính và đạo diễn đều là người Trung Quốc, nhiêu đây cũng đủ nói là phim Trung Quốc rồi, chỉ là phía USA phát hành thôi bạn à. Trời ơi, nói thiệt nha, lần đầu tiên được thấy phim Memory of Geisha là trong quán cà phê Trung Nguyên Pasteur gần 6 năm về trước. Hôm đó đang uống càphe với bạn, tự nhiên thấy trên tivi có chiếu phim của Nhật nên căng mắt lên xem, khi camera từ xa chiếu tới, bóng 2 người mặc Kimino đang đi lại, lập tức biết ngay đó k phải là phim của Nhật, mà diễn viên cũng k phải diễn viên Nhật lun. Ngồi 1 hồi tới cảnh bà Chương Tử Di nhí nha nhí nhảnh quay vòng vòng bắt cánh hoa anh đào, thể hiện sự... ngây thơ của bả thì.. chịu hết nổi, quay đi. Vậy đó. Cho gửi lời cảm ơn đến chủ top đã làm và up bộ phim nha
Forum Rules