[Khác] Những suy nghĩ khi không có gì để nghĩ
:aha:どんな人が好きなんだろう?
Code:
私は誰かに初めて会っても話が出来 るから, お友達を通じて知り合いになる人が 多 いけれど各人各様だ。
私の様なお 喋 りの人もいるし、言葉数の少ない人も友達になる。ほとんど好人物 よ うだと感じてる。
その人たちで ど んな人が好きなんか、実はあまり気にならない。
ドラマを見た時、主役がお金持ちで、とてもハンサムなので、あの様な人が好きだったが、
生活は現に生きている人達と営むものであり、ドラマの人物とは暮せない。
性格は原典にとら わ れないだけではなく、時々違うことがある。それでどうやって誰かを正 解 に評価するのはとても重要な事だ 。
そういう事をお父さんに教わ り ました。お父さん様な人が好きな事を弁 え ました。
お父さんは今年52歳になりました。ハンサムな男の人ではない。お酒 が飲めない、タバコを吸っていない。
この前、タバコを吸ったことがありますが、私が生まれた時から止め ま した。現在家に近い中学校で物理を 教 えています。
そして校長として担当しています。お父さんは仕事に対し て 、いつも責任感を守っています。
仕 事 が趣味そうなので、病気になっても学校へ行きます。
先日お父さんの教え子から学校でのお父さんについて聞かされ驚きました 。 教師として大変厳しい人だったようだ。
私には大変優しい父でした。私にとって決して厳しい事を言ったり、強く叱ったりした事はなかった。
お母さんと一緒に私と妹を世 話 しています。私たちが成長する様に 小 さい事でも教えてくれています。
お父さんは年を取ったが、コンピューターに関する事に興味が持って い ます。
自分で資料を調べるやら、他の人の操作を見習うやらです。新しいことが分かると、忘れない様にすぐ メ モを取ります。
同じ場合があれば早く処置出来ます。ソフトウエアを 使 用 するだけではなく、組み立てる事と か 、直す事も出来ます。
お父さんは完璧な人ではありません が 、お父さん様な人に会いたいです。 難 しくないだろう?
Mình thích người như thế nào nhỉ?
Mình vốn gặp ai lần đầu cũng có thể bắt chuyện được nên thông qua bạn bè mà mình quen biết nhiều hơn, nhưng mỗi người mỗi tính. Người hay nói như mình cũng có, mà người cực kỳ kiệm lời cũng có. Nhưng mình cảm thấy rằng hầu hết họ đều là người tốt. Nhưng thực tế là trong số những người đó, mình thích người như thế nào thì mình cũng chẳng để ý.
Nhiều khi xem phim, mình thích người giống nhân vật nam chính nhà giàu, lại đẹp trai nữa chứ. Nhưng mà cuộc sống hiện tại là sống cùng những người đang sống, chứ làm sao sống được với nhân vật trong phim. Không những tính cách trái ngược với bề ngoài mà thi thoảng còn khác hẳn. Chính vì thế, làm thế nào để đánh giá chính xác được 1 con người là rất quan trọng. Chính bố đã dạy cho mình điều đó. Và mình chợt nhận ra rằng, mình thích 1 người giống như bố.
Bố mình năm nay đã 52 tuổi rồi. Bố chẳng phải là 1 ông bố đẹp trai. Bố không uống rượu, không hút thuốc lá. Thực ra, trước đây thì bố cũng có hút thuốc, nhưng mà từ khi chị em mình được sinh ra thì bố đã bỏ thuốc. Bố vừa là hiệu trưởng, vừa là giáo viên vật lý của trường THCS gần nhà mình. Bố rất có tinh thần trách nhiệm đối với công việc. Có vẻ như công việc là sở thích của bố hay sao ấy, dù ốm mệt mà bố vẫn đến trường.
Hôm nọ,mình thực sự ngạc nhiên khi được học sinh của bố kể cho nghe lúc bố ở trường như thế nào. Có vẻ lúc đứng trên bục giảng bố rất khó tính thì phải. Nhưng với mình, bố là 1 ông bố cực kỳ hiền. Bố chưa từng nghiêm khắc hay mắng mỏ mình nặng lời. Cùng với mẹ, bố chăm sóc và dạy dỗ chị em mình từ những điều nhỏ nhất.
Tuổi của bố thì cũng chả còn trẻ trung gì nữa, nhưng bố lại có sở thích với những gì liên quan đến cái máy tính. Bố tự mày mò trong sách vở hoặc nhìn người khác thao thác để học hỏi. Biết thêm được cái gì hay ho là bố ghi lại để khỏi quên, với lại nếu có gặp cái gì giống như thế thì biết cách mà xử lý. Chính vì thế không chỉ sử dụng được phần mềm, mà mấy cái vụ lắp ráp, sửa chữa… bố cũng có thể làm được.
Mặc dù bố không phải là 1 người hoàn hảo, nhưng mình muốn sẽ được quen với 1 người giống như bố. Điều đó liệu có khó lắm không nhỉ?
[Cảm xúc] Khi hạnh phúc nhất
Trước đây, tôi được nhờ nói chuyện với các bạn trẻ về chủ đề “Làm thế nào để sống 1 cuộc sống hạnh phúc”. Để nhấn mạnh làm sao có một cái nhìn lạc quan và tích cực về nhân sinh quan tôi đã nói những điều như là “Hãy phát huy tài năng của các bạn và tập trung vào công việc của bạn. Bạn có mục tiêu, và cho đến lúc đạt được bạn cần nhẫn nại và nỗ lực cố gắng. Biết thông cảm và làm 1 điều gì đó cho người khác. Đừng để ý đến những điều nhỏ bé, mà hãy nhìn vào những mặt tươi sáng của mọi vật và sống vui vẻ”.
Đến thời gian dành cho câu hỏi, một người phụ nữ đứng lên hỏi tôi “Bạn hạnh phúc nhất khi nào?”. Tôi ngạc nhiên bởi câu hỏi này. Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa từng nghĩ đến trong cuộc đời của tôi khi nào là lúc tôi hạnh phúc nhất. Ngay lập tức tôi trả lời "Ban đêm, khi đi ngủ”.
Câu trả lời tiêu cực này, thậm chí đến tôi cũng thấy ngạc nhiên. Thế nhưng nếu thử suy nghĩ thì nó đúng là như vậy. Nếu cả ngày bạn không làm gì, thì khi ngủ bạn sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc. Nhưng ngày hôm đó, nếu bạn mệt mỏi vì đã cống hiến hết sức lực của mình, thì lúc nghỉ ngơi sau đó bạn sẽ thấy hạnh phúc, sự ấm áp của giường và dễ chịu cho da. Hơn thế nữa, tôi cho rằng nếu nghĩ bây giờ mà nghỉ thêm 1 chút nữa thì tuyệt cũng là 1 niềm vui tinh thần cụ thể.
Trong lúc cầu nguyện, tôi nhớ rằng ngày hôm nay đã trôi qua bình an, một vài phút trước khi chìm vào giấc ngủ tôi cảm nhận được hạnh phúc là chỉ cần được sống.