Những bóng ma xăm mình Yakuza
Truy cập vào trang web Japan Times ngày 18.4.2007, thấy có đến 180 kết quả tìm kiếm liên quan mục từ Yakuza với những thông tin mới nhất về hoạt động tội phạm này tại Nhật. Yakuza một lần nữa lại gây chú ý với vụ ám sát thị trưởng Nagasaki, lccho Ito, vào ngày 17.4.2007…
Cuộc chiến băng đảng
Ngày 5.2.2007, “lính” của nhóm Yamaguchi-gumi (nhóm Yakuza lớn nhất Nhật) thuộc địa phận Kobe (vùng Hyogo tại đảo Honshu) đã đọ súng suốt ba ngày với nhóm Sumiyoshi-kai thuộc địa phận Tokyo để giành quyền kiểm soát Roppongi (Tokyo). Trước đó, người ta phát hiện một xác chết trong thùng chiếc xe hơi bỏ hoang. Nạn nhân là Yoshiro Kitawaki. Cảnh sát cho biết hắn là thành viên Yakuza và bị thủ tiêu trong cuộc chiến giữa các gia đình Yakuza. Một tuần trước, cảnh sát đã bắt Tsutomu Hayasaka 45 tuổi, một tay anh chị trong gia đình Yamaken-gumi, can tội thực hiện vụ bắt cóc một ông trùm giang hồ nghỉ hưu của nhóm Iijima-kai. Trước đó vài ngày, hai thành viên Yakuza khác bị đâm lòi ruột tại trung tâm Tokyo và một tên giang hồ bị bắn vỡ sọ tại quận Saitama (Tokyo). Nguyên nhân vẫn là màn thanh trừng đối phương giữa các nhóm tội phạm. Và trước đó vài ngày nữa, một toán thanh niên lạ mặt đã vãi súng vào văn phòng Nisizaki-gumi – băng tội phạm thuộc bảo trợ của tập đoàn tội phạm nổi tiếng Yamaguchi-gumi. Thật khó có thể tưởng tượng rằng xã hội Nhật hiện tại vẫn chứng kiến màn ôm súng vãi ngay thanh thiên bạch nhật trong các cuộc thanh toán nhau giữa băng nhóm giang hồ.
Trong thực tế, Yakuza vẫn hoạt động “náo nhiệt” hệt như Mafia Hoa Kỳ vào thập niên 1940. Các cuộc thanh toán công khai lẫn bí mật xảy ra như cơm bữa. Trong nhiều trường hợp, cuộc giết chóc thanh trừng giữa các gia đình Yakuza đã làm thiệt mạng thường dân. Cụ thể, trong vụ xảy ra năm 2002, ba người khách trong một quán bar đã bị bắn chết khi Masato Kohinata – thành viên nhóm Sumiyoshi-kai – cùng đàn em xông vào quán bar Katsu ở Maebashi (Tokyo) để giết một ông trùm thuộc băng Omaeda Ikka (nằm dưới sự điều khiển của tập đoàn lnagawa-kai). Khi nã 20 phát súng, Masato Kohinata bắn gục thành viên Omaeda lkka nhưng cũng làm chết ba người khách khác. Thực hiện xong nhiệm vụ, Masato Kohinata phóng sang Philippines ẩn náu và cuối cùng bị thộp vào tháng 12.2003 khi mò về Nhật. Trung tuần tháng 2.2004, xét nghiệm ADN cho biết Masato Kohinata đúng là thủ phạm trong vụ giết chóc tại Maebashi. Tường thuật vụ này, tờ Mainichi Shimbun cho biết thêm nhóm Sumiyoshi-kai và lnagawa-kai là kẻ thù bất cộng đái thiên. Hai bên liên tiếp tổ chức thanh toán lẫn nhau để tranh giành quyền lực và đất làm ăn. Tháng 8.2003, một vụ thanh toán khác cũng làm liên lụy thường dân. Đêm 19.8.2003, thành viên nhóm Nakajima-gumi, Shingo Kido, vào một quán bar ở Tokyo và quẳng quả lựu đạn vào đối thủ, làm chết ba tiếp viên và bị thương 7 nạn nhân…
Truyền thuyết Yakuza- Kỳ 2: Cơ cấu của yakuza và những tập tục quái đản
Cũng giống như tổ chức mafia, cơ cấu quyền lực của yakuza được xây dựng theo hình tháp. Đứng đầu là một thủ lĩnh và tiếp theo là các thuộc hạ trung thành được phân ra thành nhiều cấp khác nhau.
Cấu trúc của một tổ chức mafia thì tương đối đơn giản. Ông chủ điều hành gia đình với sự trợ thủ của các phó tướng và các cố vấn. Ở cấp dưới, các đội trưởng cai quản đám thuộc hạ. Những đám thuộc hạ lại có những tay chân (những tên chưa được chính thức tuyển vào tổ chức mafia) để thực thi các mệnh lệnh. Hệ thống yakuza cũng tương tự như vậy nhưng phức tạp hơn. Nguyên tắc cốt lõi của cấu trúc yakuza là mối quan hệ cha - con. Khi một người được tuyển vào tổ chức yakuza, người đó phải chấp nhận mối quan hệ này, phải hứa trung thành và phục tùng vô điều kiện ông chủ của mình. Các ông chủ, giống như bất kỳ một ông bố tốt nào, đều phải có trách nhiệm bảo vệ và đưa các lời khuyên bảo cho các đứa con của mình.
Cơ cấu lãnh đạo trong tổ chức yakuza cũng phức tạp hơn rất nhiều so với cơ cấu lãnh đạo của tổ chức mafia. Đứng ngay dưới thủ lĩnh tối cao là cố vấn cao cấp và thủ lĩnh. Nhân vật số hai là thủ lĩnh vùng chịu trách nhiệm cai quản nhiều băng nhóm; người này được sự trợ thủ của những người chịu trách nhiệm điều hành một vài băng nhóm. Thấp hơn thủ lĩnh vùng là những người quản lý những băng nhóm nhỏ và các nhân vật này thường có một người giúp việc cho mình.
Một người muốn được gia nhập tổ chức mafia nói trên bắt buộc phải tham gia một buổi lễ mà ở đó, người này sẽ phải trích máu từ ngón tay trỏ và nhỏ máu lên bức hình của một vị thánh. Bức hình sau đó sẽ được đốt cháy trên bàn tay của người xin gia nhập trong khi anh ta thề trung thành với gia đình tội phạm. Trong lễ kết nạp của yakuza, máu được tượng trưng bởi sake (rượu vang đỏ). Thủ lĩnh và người xin gia nhập ngồi đối diện với nhau trong khi rượu của họ được chuẩn bị. Sake được trộn với muối và vảy cá, sau đó được rót cẩn thận vào các chén. Chén của thủ lĩnh được rót đầy tới miệng, cho phù hợp với đẳng cấp của người đó; người xin gia nhập được rót ít hơn. Họ uống một chút, rồi đổi chén cho nhau và người này lại uống cạn chén rượu của người kia. Khi đó, người xin gia nhập đã chứng tỏ được sự tận tụy của mình cho gia đình ông chủ. Kể từ thời khắc đó, vợ và các con của ngưòi gia nhập đều phải có bổn phận đối với gia đình ông chủ của mình.
Nếu một thành viên yakuza làm ông chủ không hài lòng, hình phạt mà người đó phải nhận là bị chặt đứt đốt cuối của ngón tay út; nếu tái phạm lần hai thì bị chặt đứt đốt thứ hai của ngón tay đó. Thêm một lần mang trọng tội nữa thì hình phạt sẽ được áp dụng tương tự với ngón tay áp út. Một thành viên tự giác biết mình có tội sẽ phải tự chặt đứt đốt tay khi được đưa cho một con dao và một sợi dây để băng bó vết thương. Lúc này, lời nói là không cần thiết. Nguồn gốc của tập tục này có từ thời kỳ samurai. Việc chặt đứt một phần của ngón tay út sẽ khiến việc cầm kiếm không còn được chắc như khi các ngón có đủ các đốt. Thanh kiếm dài của samurai được cầm đúng thì ngón tay út là ngón khỏe nhất. Ngón tay đeo nhẫn là ngón khỏe thứ hai, rồi đến ngón giữa, rồi ngón trỏ. Với một bàn tay bị tật nguyền, thành viên đó sẽ phải dựa nhiều hơn vào sự che chở của thủ lĩnh. Ngày nay, tập tục này chỉ còn mang tính tượng trưng, nhưng nó là một điểm mốc đối với một thành viên mắc tội.
Giống như các tổ chức mafia, yakuza trong những năm gần đây phải hạ thấp tiêu chuẩn để tuyển mộ thêm thành viên mới. Điều này khiến một số thành viên của tổ chức này cảm nhận rằng họ không còn được tổ chức tốt và có thế lực như trước đây. Thời xưa, việc tuyển chọn được ưu tiên đối với các tay cờ bạc hay những tên hành nghề chôm chỉa trên đường phố. Nhưng ngày nay, một người chỉ cần có tư tưởng nổi loạn và sẵn sàng phạm tội vì một ông chủ thì đã đủ điều kiện để được đứng trong hàng ngũ của yakuza. Hầu hết các thành viên mới hiện nay của yakuza đều xuất thân từ các băng mê tốc độ.
Việc hạ thấp các tiêu chí này của yakuza khiến Cơ quan cảnh sát quốc gia Nhật sử dụng thuật ngữ “những kẻ ưa bạo lực” để chỉ yakuza, đánh đồng tổ chức này với các nhóm tội phạm khác. Những thành viên coi yakuza là hậu duệ của các samurai trước đây phản đối cách gọi này và coi nó là một nỗi sỉ nhục.
Đình Vũ (tổng hợp)
Truyền thuyết Yakuza - Kỳ 3: Các “bố già” yakuza
Những năm sau Thế chiến II, số lượng thành viên yakuza tăng lên 184.000 người và được chia làm 5.200 băng nhóm trên khắp nước Nhật, đông hơn cả quân đội Nhật Bản lúc bấy giờ. Lẽ dĩ nhiên là các băng nhóm này phải xâm phạm lãnh thổ hoạt động của nhau, dẫn đến những cuộc chiến phe nhóm tàn khốc và đẫm máu. Thủ lĩnh có công mang lại hòa bình giữa các phe nhóm và thống nhất tổ chức yakuza là “bố già” đầu tiên trong thế kỷ 20 được gọi bằng cái tên Yoshio Kodama.
Tài năng của Kodama được thể hiện ở khả năng cân bằng giữa các phe phái của hắn ở cả các nhóm chính trị cánh hữu và các băng nhóm tội phạm, lấy bên này để kiềm chế bên kia. Hắn là một con phe chính trị, người đã từng phục vụ chính phủ thông qua các hoạt động đưa hối lộ, làm gián điệp và các hoạt động kinh doanh bẩn thỉu khác.
Vào những năm 1930 và 1940, hắn chỉ huy một mạng lưới gián điệp rộng khắp ở Trung Quốc, thu thập tin tức cho chính phủ Nhật Bản. Hắn tiến hành nhiều chuyến vận chuyển các loại nguyên liệu như niken, coban, đồng, và rađi bằng tàu thủy để phục vụ cho mục đích chiến tranh. Thỉnh thoảng, hắn đổi những loại nguyên liệu này để lấy hêrôin. Khi chiến tranh kết thúc vào năm 1945, Kodama có khối tài sản tương đương với 175 triệu đô la Mỹ.
Sau khi Nhật Bản đầu hàng quân đồng minh, Kodama bị xếp vào loại tội phạm chiến tranh hạng A - hạng dành cho các bộ trưởng nội các, những người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan và các quan chức quân đội cao cấp - và được trả tự do sau hai năm ngồi tù.
Là một kẻ chống cộng điên cuồng lại nắm giữ trong tay những thông tin có giá trị liên quan đến các phong trào Cộng sản ở Trung Quốc, Nhật Bản và chỉ huy một nhóm tội phạm lớn, Kodama trở thành một mục tiêu hấp dẫn đối với các lực lượng chiếm đóng. Komada đóng vai trò của một kẻ trung gian giữa các lực lượng chiếm đóng và các tổ chức yakuza. Hắn có khả năng huy động số lượng các tên găngxtơ đông đến hàng tiểu đoàn để thực hiện các mưu đồ chính trị. Năm 1949, CIA trả cho hắn 150 nghìn đô la Mỹ, đổi lại, CIA được sử dụng các mối quan hệ của hắn trong thế giới ngầm để bí mật đưa một tàu chở vonfram ra khỏi Trung Quốc. Mặc dù chuyến hàng này không đến được nơi nó cần đến nhưng Kodama vẫn nắm trong tay không thiếu một đồng cắc nào như CIA đã hứa.
Kodama sử dụng tổ chức yakuza để đàn áp bất kỳ hoạt động nào mà có thể bị coi là một sáng kiến của tổ chức cộng sản. Năm 1949, Kodama ra lệnh cho một băng nhóm tội phạm, Meiraki-gumi, giải tán một phong trào lao động ở mỏ than Hokutan. Hắn cũng đã tiến hành một số cải cách đối với các nhóm yakuza không đoàn kết, thiếu tổ chức và thiết lập các liên minh giữa các nhóm lớn, ủng hộ đảng Dân chủ tự do chống cộng.
Một thủ lĩnh huyền thoại khác trong thế giới yakuza là Kazuo Taoka, “bố già” của Yamaguchi-gumi, gia đình tội phạm lớn nhất ở Nhật Bản. Hắn nắm giữ vai trò thủ lĩnh trong 35 năm cho đến lúc qua đời vào năm 1981. Dưới sự chỉ huy của Taoka, số thành viên của Yamaguchi-gumi phát triển lên đến 13.000 tên. Chúng hoạt động ở 36 trong tổng số 47 quận ở Nhật Bản và kiểm soát hơn 2.500 doanh nghiệp, tổ chức các hoạt động đánh bạc và các công ty cho vay nặng lãi, đầu tư lớn vào lĩnh vực thể thao và giải trí.
Đầu tiên, Taoka phát triển thế lực ở thành phố cảng Kobe. Ở đây, các băng nhóm của hắn quản lý những người lao động không có tay nghề và buộc họ phải làm việc với thu nhập rất thấp cho các công ty vận tải biển. Các băng nhóm yakuza khác cũng lao vào tranh giành thị trường béo bở này, nhưng dưới sự chỉ huy của Taoka, Yamaguchi-gumi luôn chiếm thị phần lớn trong lĩnh vực cung cấp nhân công.
Không giống như Yoshio Kodama, một kẻ không ưa bạo lực, Taoka đã gắn bó với công cụ này trong toàn bộ cuộc đời của hắn. Vốn là một đứa trẻ mồ côi, Taoka buộc phải làm việc trên các xưởng đóng tàu ở Kobe. Ở đây hắn đã được một thủ lĩnh của một băng nhóm ở địa phương có tên là Noburu Yamaguchi để mắt đến. Lúc còn trẻ, Taoka là một tay côn đồ hung hãn. Khi tấn công đối phương, hắn thường sử dụng miếng móc mắt đối phương. Điều này khiến hắn được đặt biệt danh Kuma (gấu). Năm 1936, hắn bị kết án 8 năm tù giam vì đã sát hại một đối thủ.
“Bố già” người Triều Tiên Hisayuki Machii cũng là một nhân vật sừng sỏ trong thế giới yakuza ở Nhật.
Sinh năm 1923 dưới thời Nhật Bản chiếm đóng Triều Tiên, Machii là một tay lưu manh có nhiều tham vọng. Hắn đã nhận thấy cơ hội phát triển ở Nhật Bản và ngay lập tức nắm lấy cơ hội này. Sau khi Nhật đầu hàng quân đồng minh, Machii làm việc cho tổ chức phản gián của Mỹ. Trong khi thủ lĩnh của các tổ chức yakuza của Nhật Bản bị bắt giam hoặc bị các lực lượng chiếm đóng giám sát chặt chẽ, thì tổ chức của “bố già” người Triều Tiên này được tự do tiếp quản các thị trường chợ đen béo bở. Nhưng thay vì cạnh tranh với các bố già Nhật Bản, Machii đã liên kết với chúng. Trong suốt thời gian làm thủ lĩnh, hắn vẫn duy trì mối quan hệ gần gũi với cả Kodama và Taoka.
Năm 1948, Machii thành lập băng Tosei-kai và nhanh chóng tiếp quản quận Ginza ở thủ đô Tôkyô. Tosei-kai trở nên hùng mạnh đến mức chúng được gọi là “cảnh sát Ginza”, và thậm chí cả “bố già” Taoka của băng nhóm quyền lực nhất Yamaguchi-gumi cũng phải ký kết một thỏa thuận với Machii cho phép nhóm đó hoạt động ở Tôkyô. Băng của Machii hoạt động trên nhiều lĩnh vực bao gồm du lịch, giải trí, quán rượu, nhà hàng, mại dâm và nhập khẩu dầu lửa. Chỉ tính riêng trong lĩnh vực đầu tư bất động sản, hắn và Kodama đã kiếm được số tài sản kếch xù. Quan trọng hơn, hắn đã ký kết được các thoả thuận với chính phủ Hàn Quốc cho phép những tên tội phạm người Nhật thành lập các khu ăn chơi ở Hàn Quốc. Nhờ có Maichii, Hàn Quốc trở thành ngôi nhà thứ hai của các tổ chức yakuza. Bởi có công là cầu nối giữa thế giới ngầm của hai nước, Maichii giành được quyền cung cấp dịch vụ chuyên chở bằng phà lớn nhất giữa thành phố Shimanoseki, Nhật Bản, và thành phố Pusan, Hàn Quốc - tuyến đường ngắn nhất kết nối giữa hai quốc gia này.
Vào giữa những năm 1960, trước áp lực từ phía cảnh sát, Machii buộc phải chính thức giải tán băng Tosei-kai. Hắn liền thành lập hai tổ chức khác vào khoảng thời gian này, Towa Sogo Kigyo (Công ty Đông Á) và Towa Yuai Jigyo Kumiai (Hiệp hội doanh nghiệp hữu nghị Đông Á). Đây là những tấm bình phong cho các hoạt động tội phạm của hắn. Maichii “rửa tay gác kiếm” khi hắn đã ngoài 80 tuổi.
Đình Vũ (tổng hợp)
Truyền thuyết Yakuza - Kỳ cuối: “Vòi bạch tuộc”
Các “vòi bạch tuộc” của yakuza vươn đến nhiều lĩnh vực khác nhau, chủ yếu là tống tiền doanh nghiệp, đánh bạc, buôn lậu, cho vay nặng lãi, rửa tiền, buôn bán ma túy, kinh doanh bất động sản, thể thao, giải trí, du lịch, mại dâm, nô lệ, ấn phẩm khiêu dâm và cả vũ khí.
Các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực tình dục là miếng mồi chính của các tổ chức yakuza. Chúng cung cấp dịch vụ cho các công chức. Yakuza buôn lậu vô số phim ảnh và tạp chí khiêu dâm từ châu Âu và châu Mỹ vào Nhật Bản. Chúng điều hành các đường dây mại dâm ở khắp đất nước, chủ yếu bắt những người phụ nữ trẻ đến từ các quốc gia châu Á khác ký kết hợp đồng làm người giúp việc và rồi buộc họ phải làm gái mại dâm. Các tổ chức yakuza còn mua những bé gái bị bỏ rơi từ Trung Quốc với một cái giá ít ỏi là 5.000 đôla Mỹ, rồi buộc các em phải làm việc trong các quán bar, nhà hàng và hộp đêm của yakuza.
Trung Quốc không phải là nguồn cung cấp các phụ nữ trẻ duy nhất cho yakuza. Nhiều người trong số gái mại dâm là người Philíppin. Các cô gái từ các làng quê nghèo ở đây bị lừa đưa đi làm những công việc được trả lương cao ở nước ngoài. Ngay khi đặt chân đến Nhật Bản, họ sẽ bị bắt làm vũ nữ múa thoát y và gái điếm.
Du lịch tình dục là một hiện tượng khá phổ biến ở khu vực Đông Á và các băng nhóm yakuza cũng dính líu đến hình thức kinh doanh này. Chúng tổ chức các chuyến du lịch đến các thành phố như Băng Cốc (Thái Lan), Manila (Philíppin), Xơun (Hàn Quốc) và Đài Bắc (Đài Loan, Trung Quốc) là những nơi có các khách sạn sẵn sàng cung cấp các dịch vụ mại dâm cho các quý ông.
Yakuza cũng tiến hành buôn lậu vũ khí vào Nhật Bản. Bản thân các thành viên của các băng nhóm yakuza lại chính là những “khách hàng ruột”. Loại “hàng nóng” mà chúng ưa thích nhất là những khẩu súng ngắn tự động được sản xuất ở châu Âu hoặc Mỹ. Các tổ chức yakuza còn tổ chức sản xuất và bán chất methamphetamine - một loại ma túy tổng hợp - và chúng thường xuyên dùng loại ma túy này để trao đổi với những nhà cung cấp vũ khí của phương Tây.
Các băng nhóm yakuza hàng năm còn kiếm được hàng triệu đôla Mỹ từ việc tống tiền các doanh nghiệp. Những kẻ chuyên tống tiền doanh nghiệp sẽ mua một số lượng nhỏ cổ phiếu của một công ty. Vì thế, chúng có thể tham dự các cuộc họp cổ đông. Trước khi diễn ra cuộc họp, bọn chúng thu thập thông tin không có lợi về công ty và các quan chức; những chuyện tình cảm bí mật, trốn thuế, điều kiện làm việc không đảm bảo. Sau đó, chúng sẽ liên hệ với hội đồng quản trị công ty và đe dọa tiết lộ mọi thông tin mà chúng đang nắm trong tay tại cuộc họp cổ đông, trừ khi chúng được trả giá thích đáng. Nếu hội đồng quản trị không đáp ứng yêu cầu đòi hỏi, chúng sẽ đến dự hội nghị cổ đông và phá quấy, đe dọa bất kỳ người nào dám phát biểu, rồi công khai các bí mật mà chúng có. Ở Nhật Bản, người ta sợ bị xấu hổ hơn sự đe dọa về thể xác. Vì vậy, hội đồng quản trị thường đáp ứng các yêu cầu của chúng.
Một mánh khóe làm ăn khác của những kẻ tống tiền là thành lập các câu lạc bộ quyên tiền cho những lý do không có thật. Chúng cũng tổ chức các sự kiện để giới doanh nhân khi tham dự đều mang tiền đến cho nhà tổ chức. Những sự kiện kiểu như thế có thể mang lại cho chúng 100.000 đôla Mỹ mỗi đêm. Bọn chúng cũng đứng ra tổ chức những cuộc thi sắc đẹp nhằm rút tiền của các nhà tài trợ. Ngoài ra chúng cũng tổ chức các giải gôn để thu những khoản phí đắt đỏ đối với những người muốn tham gia; bán vé với giá trên trời cho những người muốn đến xem các sự kiện tổ chức trong rạp hát.
Cho đến nay, người ta khó có thể biết được các tổ chức yakuza hiện có còn tồn tại hay không. Giới chức Nhật Bản thì cho rằng, các tổ chức yakuza chỉ còn là quá khứ. Tuy nhiên, trên thực tế, số lượng hội viên yakuza vẫn còn khá đông đảo, nhưng chúng đã rút vào hoạt động tinh vi hơn và người ta khó có thể phát hiện ra. Cũng giống như các nhân vật Ninja huyền thoại của Nhật Bản thời xa xưa, chúng có thể có mặt ở mọi nơi và vẫn luôn nguy hiểm.
Đình Vũ (Tổng hợp)