Chương 10: Ngày cá tháng tư đáng nhớ
Chuyên ngành y học lâm sàng của Vệ Nam kéo dài năm năm. Còn một năm nữa mới lấy được bằng tốt nghiệp. Thi xong kỳ thi tổng hợp cũng coi như là tốt nghiệp một nửa rồi. Sắp phải xa các bạn học cùng nhau trong suốt bốn năm, mọi người đều đến bệnh viện nhà trường phân công thực tập, sau này sẽ không có nhiều cơ hội gặp mặt nhau như trước nữa. Cán bộ lớp quyết định tổ chức một cuộc du lịch trước khi chính thức tốt nghiệp.
Vệ Nam sinh ra và lớn lên ở miền nam, từ nhỏ đến lớn ngắm biển không biết bao nhiều lần, vì vậy không còn hứng thú với cảnh biển và bãi cát. Hồi học cấp hai, vì bài thơ rất hay viết về biển mà cuối tuần Vệ Nam lôi Tiêu Tinh và Kỳ Quyên đi ngắm biển. Kết quả là ra biển chẳng thấy những cảnh tượng đẹp đẽ như trong sách viết đâu, chỉ thấy nước bẩn, cát đen, một chiếc thuyền kéo tấm lưới lớn vớt vỏ lon.
Lần ngắm biển ấy để lại ám ảnh tâm lý rất lớn trong lòng Vệ Nam. Từ đó về sau, cứ nhìn thấy nước biển là Vệ Nam lại thấy chóng mặt.
Có một số thứ nên giữ trong tưởng tượng mơ hồ thì tốt hơn.
Trong lớp có nhiều bạn đến từ miền bắc rất thích ngắm biển. Tuy Vệ Nam đã kịch liệt bày tỏ nguyện vọng được đi leo núi, nhưng cuối cùng vẫn bị lớp trưởng gạt phắt đi với câu nói: “Cậu thấy thi cử vẫn chưa đủ căng thẳng hay sao mà còn đòi leo núi. Leo lên không sợ rơi xuống à?” Cuối cùng cả lớp quyết định bỏ phiếu, đa số thắng thiểu số, địa điểm đi du lịch là Hải Nam.
Vệ Nam và Nguyên Nguyên quay về ký túc thu dọn hành lý một cách đơn giản gọn nhẹ, lên đường đi du lịch. Lịch trình là ngồi xe đến Trạm Giang, sau đó đi tàu một tiếng đến Hải Nam. Cuối cùng là ngắm cảnh ở Hải Khẩu, Hưng Long, Tam Á trong bốn ngày.
Ngồi trên chuyến xe đường dài đến Trạm Giang, mọi người ai ai cũng háo hức. Trong xe bật nhạc ầm ĩ, tài xế còn nhiệt tình nói: “Nếu thích hát các em hãy hát bằng micro ý, trong xe có đấy. Hát Karaoke trong chuyến đi cho anh mở rộng tầm mắt”.
Vệ Nam là lớp phó văn nghệ, hát hay lại còn được giải. Vì vậy lần này phải lãnh trách nhiệm cao cả.
Thực ra hôm qua Vệ Nam và Nguyên Nguyên nằm chen chúc trên chiếc giường đơn nhỏ, suốt đêm không ngủ được, buổi sáng chỉ uống chút sữa, lại phải đi xe của Lục Song đến hoa mắt chóng mặt. Bây giờ vừa đói vừa buồn ngủ, toàn thân mệt mỏi rã rời. Bị mọi người nhiệt tình giới thiệu, Vệ Nam đành phải buồn rầu cầm chiếc micro, ngáp một cái thật dài rồi nói: “Mọi người thích mình hát bài gì nào?” Nguyên Nguyên cười: “Hát bài hát của A Tang đi, chẳng phải mày thích cô ấy nhất sao?”
A Tang là ca sĩ Vệ Nam thích nhất. Những bài hát của cô ấy rất buồn và cô đơn, giọng hát hơi khàn có thể đi vào những nơi mềm yếu nhất trong trái tim con người. Quan trọng hơn là những bài hát ấy rất hợp với tâm trạng của Vệ Nam.
Đứng giữa xe, ngắm nhìn hàng cây xanh, hoa tươi bên đường nhanh chóng vụt qua, Vệ Nam thấy hơi chóng mặt. Không có Tiêu Tinh và Kỳ Quyên cùng hát, không có nhóm ba chị em gắn bó đã lâu, một mình Vệ Nam cầm micro hát, cảm giác không tự nhiên.
Vệ Nam lấy giọng, không có nhạc đệm, dường như giọng hát của Vệ Nam hay hơn, trong trẻo hơn, truyền qua micro vang khắp xe.
My love, chúc ngủ ngon, anh đừng buồn nữa, đừng lo em sẽ tổn thương.
Vui vẻ, tha thứ, em đã quen rồi, nếu không sẽ thế nào đây.
Thành phố này rất biết nói dối, tình yêu chỉ là chiếc tủ kính đắt tiền.
Hào nhoáng, sang trọng, trung bày những ảo tưởng ngọt ngào.
Ai tưởng thật người ấy sẽ mắc lừa…..
Bài hát của A Tang đã nói: “Tình yêu chỉ là ảo tưởng ngọt ngào, ai tưởng thật người ấy sẽ mắc lừa”.
Tiếc rằng có nhiều lúc miệng nói không tin nhưng trong lòng vẫn không thể kiềm chế được và vẫn tin.
Trong quãng thời gian yêu nhau trước đây, Vệ Nam thấy mình đã tin vào tình yêu một cách ngu ngốc, toàn tâm toàn ý với tình yêu ấy. Không giống với những người coi tình yêu là một lần trải nghiệm, không giống với những người khi chia tay cảm thấy rất nhẹ nhàng, bình thường. Vệ Nam luôn nghĩ rằng mình thật ngây thơ và nực cười. Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại xiết lại thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi bình thường không thể cảm nhận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và ngạt thở.
Sợi chỉ mảnh ấy lúc nào cũng nhắc nhở Vệ Nam luôn nhớ rằng trước đây mình yếu đuối thế nào. Yếu đuối vì không thể vứt bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu, yếu đuối vì suy nghĩ quá nhiều, do dự không dám quyết định, yếu đuối vì rất yêu người ấy nhưng lại không dám bước chân vào thế giới ấy, yếu đuối vì dù đã chia tay nhưng lúc nào cũng nhớ đến người ấy…Thực ra quy cho cùng, những lý do ấy chẳng qua chỉ vì suy nghĩ quá nhiều, không có dũng khí mà thôi.
Hình ảnh Hứa Chi Hằng mỉm cười quay người bước đi trở thành bức tranh tươi sáng trong ký ức của Vệ Nam. Đánh dấu kết thúc bi thảm của quãng thời gian ấy.
Đau đớn, tuyệt vọng, đơn giản nhưng không cam lòng.
Thành phố này rất biết ngụy trang, tình yêu giống như chiếc đèn chùm.
Người nào rời đi quên không tắt điện, để giấc mộng vẫn mãi huy hoàng…
Vệ Nam say sưa hát, vừa hát vừa nghĩ lung tung, bỗng nhiên xe dừng đột ngột.
Do quán tính, Vệ Nam ngửa ra sau rồi lại lao về phía Nguyên Nguyên, Nguyên Nguyên chưa kịp phản ứng, bị Vệ Nam lao đến nên ngã phịch xuống đất. Đúng lúc ấy Vệ Nam đang há miệng hát, vì vậy khi ngã xuống chiếc micro cũng chui luôn vào miệng. Tư thế nằm bò ra đất gặm micro trông thật buồn cười.
Mọi người trong xe cười lăn cười bò, có người còn lấy máy ảnh ra chụp, ghi lại thời khắc lịch sử vĩ đại này.
Vệ Nam lấy tay che miệng, nghiến răng nghiến lợi đứng dậy.
“Hahaha, Vệ Nam, cậu đáng yêu thật đấy. Sao lần nào cậu cũng đen đủi như vậy?”
“Vệ Nam, cậu xui xẻo đến thế là cùng”.
“Vệ Nam cậu còn nhớ không? Năm thứ nhất cậu vừa đi xe đạp vừa hát, hát bài Lối rẽ đúng không nhỉ? Bọn mình đi cùng cậu, không thấy cậu hát nữa, quay lại nhìn thì thấy cậu phi thẳng xuống hồ. Hahaha, khó khăn lắm mới vớt cậu lên được. Khi lên bờ người cậu dính đầy bèo”.
“Haha, còn nữa, lần ấy ở trong nhà ăn, Vệ Nam tranh luận với mọi người, vì bất đồng quan điểm nên cô ấy trợn mắt, đập bàn đứng lên. Kết quả là gặp đúng cái bàn lởm, vừa đập một cái đã sập. Cuối cùng bị người trong hội sinh viên phạt năm mươi tệ….”
“Còn nữa, năm thứ nhất, Vệ Nam tham dự cuộc thi hùng biện, chờ suốt buổi tối mà không thấy đến lượt mình. Vệ Nam đáng thương chạy đến hỏi bên tổ chức, người ta cười và nói không có số 96, em là số 69, em cầm ngược rồi, số 69 qua rồi, lúc nãy gọi mấy lượt em làm gì mà không lên?....”
Những chuyện buồn cười ấy qua đi rất lâu rồi, bây giờ các bạn nhắc đến Vệ Nam mới dần dần nhớ lại. Cô thở dài não ruột: Thì ra mình đã từng đen đủi như vậy. Nói cách khác ông trời thật thương mình.
Một chuyện buồn cười mà Vệ Nam nhớ nhất là chuyện có liên quan đến Hứa Chi Hằng.
Hồi ấy Vệ Nam mới học năm thứ nhất, vì trường quá rộng, giảng đường và ký túc cách nhau rất xa nên những sinh viên mới nhập học đều đi mua xe đạp dưới sự chỉ dẫn của các anh chị khóa trên.
Ở cổng trường có rất nhiều vạch ngang, gọi là “gờ giảm tốc”. Kỳ Quyên đi xe rất giỏi nên nhanh chóng len qua khe hở bên cạnh. Vệ Nam và Tiêu Tinh mới biết đi xe, nghiến răng đi qua gờ giảm tốc. Xe vừa nảy lên Tiêu Tinh liền nhảy xuống xe, mãi mới ngồi lên xe đi tiếp. Vệ Nam không nhảy xuống xe, đúng lúc đang cười khoái chí thì chỗ rẽ phía trước xuất hiện một chiếc xe.
Thực ra chiếc xe ấy cách Vệ Nam tương đối xa, hoàn toàn có thể tránh được. Nhưng ai bảo chủ nhân của chiếc xe ấy là Hứa Chi Hằng, người Vệ Nam thầm yêu bấy lâu nay. Vệ Nam toát mồ hôi, nghiến răng nghiến lợi định rẽ, kết quả là khi Hứa Chi Hằng phóng xe đến trước mặt thì đúng lúc Vệ Nam ngoặt sang gờ giảm tốc, xe nảy lên, Tiêu Tinh nhảy xuống xe, Vệ Nam không nhảy mà nằm bò ra đất.
Cả xe và người nằm bò trước mặt Hứa Chi Hằng.
Xe bị bắn sang một bên, còn Vệ Nam giống như thái giám đang hành lễ trước mặt hoàng thượng. Hơn nữa còn cúi rạp đầu dưới chân anh ta. Nếu hét thêm câu “Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế” thì giống hệt với những phim cổ trang trong hoàng cung.
Hứa Chi Hằng vội phanh xe dừng lại trước mặt Vệ Nam. Anh nhìn cô rồi cười lạnh lùng: “Lại là cậu, món quà ra mắt này lớn quá”. Nói xong anh ta phóng xe đi. Kỳ Quyên và Tiêu Tinh đứng cạnh cười nắc nẻ. Vệ Nam nằm bò ra đó không ngừng đập tay xuống đất, thật mất mặt, mất hết hình tượng trước mặt anh ấy rồi.
Kỳ Quyên khó chịu nói: “Mau đứng dậy đi, tao không muốn mất mặt cùng mày”.
Vệ Nam quay đầu lại nhìn thì thấy trong vòng một trăm dặm toàn là sinh viên mới xúm lại nhìn dáng vẻ thảm hại của mình. Mặt cô nóng ran, đứng bật dậy như tên bắn rồi dắt xe chạy thẳng.
Nhớ lại những chuyện đã qua, Vệ Nam thấy trước đây mình thật nực cười. Mới ba năm trôi qua mà cảm giác mình đã lột xác. Lớp xác ấy có tên là “ngây thơ”.
Có lẽ, Hứa Chi Hằng cũng đang cười con bé ngu ngốc nằm bò ra đất hành lễ với anh ta. Nhưng về sau anh ta lại chủ động tỏ tình, chắc là đầu óc có vấn đề.
Nhớ lại những chuyện buồn cười trước đây của Vệ Nam, mọi người đều cười lăn lộn.
Vệ Nam đứng đó cười góp: “Haha, đúng vậy, đúng vậy, mình thật đen đủi, mình hút hết vận đen vào người thì chẳng phải mọi người sẽ may mắn sao”.
Nguyên Nguyên cười toe toét: “Nam Nam, mấy ngày không ăn cơm à? Khổ thân, đói đến mức phải ăn micro. Lại đây chị cho gặm ngón tay trắng mịn màng của chị”.
Vệ Nam cười: “Cái móng lợn của chị em chẳng dám gặm. Em sợ răng em gãy mất”.
Mọi người trong xe được trận cười vỡ bụng.
Vệ Nam mỉm cười quay về chỗ ngồi. Nguyên Nguyên bắt đầu cầm micro hát bài hát thiếu nhi vui nhộn: “Chú ve con đang gọi mùa hè bên hồ nước, nàng bướ, xinh đang đậu trên cây đu bên sân tập”. Lời bài hát rất hay, đáng tiếc là hát sai nhạc hết cả, đúng là giọng ma quỷ hủy hoại hành tinh.
Suốt dọc đường rất vui vẻ, không khí trong xe ấm áp, vui vẻ, không còn cảnh tượng hoang tàn của kỳ thi tổng hợp thời gian vừa qua. Mấy hôm trước, sinh viên trường Y còn vò đầu bứt tai, mặt mũi tê dại, đờ đẫn, bây giờ cười đùa vui vẻ, tràn đầy sức sống như xưa. Một nhóm con trai xắn tay áo chơi bài. Một nhóm con gái xem phim trong MP4, người thì hát, người thì cười đùa….
Vệ Nam ngồi đó, nhìn những người bạn biến thái nhưng không mất đi vẻ đáng yêu.
Có lẽ rất nhiều năm sau, trên cuốn sách lịch sử của trường Y có lẽ sẽ có câu – Trong hoàn cảnh học tập áp lực khốc liệt của đại học Y, các sinh viên ngẩng cao đầu, tiếp thu tinh hoa biến thái, phát triển theo hướng đi xuống. Bạn đi xuống, tôi đi xuống, mọi người đi xuống thế mới thực sự là đi xuống.
Bỗng nhiên điện thoại của Vệ Nam báo có tin nhắn, số lạ gửi đến.
“Nam Nam, chúng mày đi du lịch ở Hải Nam à?”
Vệ Nam nhắn lại: “Đúng vậy, xin hỏi bạn là ai?”
“Tao là Kỳ Quyên, mày đần thế, tao mà cũng không nhận ra”.
Vệ Nam vui mừng đến nỗi chỉ muốn nhãy cẩng lên rồi chạy một vòng quanh xe. Nhưng thôi, xe đang chạy, việc làm nguy hiểm ấy xin tạm miễn.
Bạn bè thân mất liên lạc đã lâu bỗng nhiên nhắn tin, Vệ Nam thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên. Mái tóc rũ rượi xòa xuống tai do tối qua mất ngủ bỗng dựng hết lên như được tiêm một loại thuốc kích thích vậy. Đầu óc tỉnh táo, trước mắt hiện lên khuôn mặt nữ vương lạnh lùng của Kỳ Quyên.
Vệ Nam nhắn lại: “Tiểu Quyên à, tao nhớ mày chết đi được. Mày đổi số dĩ nhiên là tao không nhận ra rồi. Tao không phải là nam châm, không thể xuyên qua số lạ để cảm nhận từ trường mãnh liệt của mày”.
Kỳ Quyên nhắn lại rất nhanh: “Đừng có nhiều lời. Số lạ gì mà số lạ? Chẳng phải tai đã nhắn tin báo cho mày đây là số mới của tao rồi sao?”
Vệ Nam ngây người.
“Điện thoại của tao không nhận được thánh chỉ của mày”.
“Đồ đần, hai mạng khác nhau”. Kỳ Quyên nhắn một tin, sau đó nhắn tiếp tin nữa: “Thôi thôi, vào vấn đề chính đây. Báo cho mày một tin vui. Trường Luật của tao cũng đi Hải Nam. Bây giờ mày lập tức quay đầu sang phải một góc 900”.
Vệ Nam làm theo, bỗng nhiên nhìn thấy chiếc xe khách phóng vọt lên. Kỳ Quyên mở cửa sổ, vẫy tay về phía Vệ Nam, tay cầm tờ giấy ăn trắng xóa. Động tác ấy giống hệt những yêu nữ xinh đẹp đang gọi hồn trong phim kinh dị. Sau khi cô ấy chui đầu vào xe, chiếc xe ngoặt sang ngã rẽ trước mặt rồi biến mất.
Vệ Nam dở khóc dở cười.
Kỳ Quyên thường ra đòn chí mạng vào phút chót. Mỗi lần nói “lập tức đến ngay” là bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mắt. Quay đầu lại là có thể nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của cô ấy.
- Thật là mạnh mẽ.
Sau này cô ấy làm luật sư, chắc những kẻ phạm tội sẽ sợ tè ra quần vì tài xuất quỷ nhập thần của cô ấy.
Vệ Nam cúi đầu nhắn tin tiếp: “Tiểu Quyên, mày liên lạc được với Tiêu Tinh chưa?”
Từ ngày Tiêu Tinh đi đến nay không có tin tức gì. Vệ Nam lo cô ấy đã xảy ra chuyện. Bạn bè thân cũng không liên lạc, chẳng giống với tính cách của Tiêu Tinh chút nào.
“Không liên lạc được. Không biết nó đang làm cái quái gì. Gọi điện thoại không nghe, không online, viết mail không trả lời”.
“Đúng vậy, tao gọi điện nó không nghe, lên mạng nhắn tin cũng không thèm nhắn lại. Email cũng không thấy gì”.
Kỳ Quyên nhắn lại: “Đồ đần, mày không cần phải giải thích ba câu nói hàm ý sâu sắc của tao một cách tầm thường như vậy, bó tay”.
Vệ Nam phì cười: “Cuối tháng rồi mà, nhắn tin không hết cũng phí. À đúng rồi, tao nói chuyện với anh Diệp Kính Văn rồi, anh ấy nói Tiêu Tinh đến trường đăng ký rồi. Họ còn ăn cơm với nhau. Ban đầu tao còn tưởng nó bị người Mỹ bắt cóc rồi cơ”.
“Uh, tao cũng hỏi anh họ nó. Anh ấy nói Tiêu Tinh đã bắt đầu đi học rồi. Tao đoán chắc con này có nhiều vệ tinh vây quanh, thấy sắc quên bạn, bị mấy anh nước ngoài tóc vàng đẹp trai mê mẩn không nhớ đến chuyện gì nữa rồi”.
Thấy sắc quên bạn tuyệt đối không thể là Tiêu Tinh. Cô gái ngây thơ ấy từ nhỏ đến lớn chưa từng thích ai, cũng chẳng có hứng thú với phái mạnh. Nhiệt huyết của cô ấy dồn hết vào mỹ thuật. Tiếc rằng vì gia đình không cho phép, đành phải để trong lòng. Cô ấy không liên lạc với hai người chắc vì có nỗi khổ riêng.
“Thôi, không nói nó nữa. Nó không sao là tốt rồi”. Vệ Nam thở dài.
“Uh, phòng nghỉ là ba đứa một phòng, tao muốn ở với mày, có ý kiến gì không?”
“Đâu dám, được ở cùng mày là niềm vinh hạnh của tao, đó là phúc phận kiếp trước phải ngoái cổ nhìn bao nhiêu lần mới có được”.
“Vậy mày tìm đứa nào thân thân ở cùng nhé, không hợp nhau là tao dễ nổi cáu lắm đấy. Mà đã nổi cáu thì tao rất thích trút giận bằng bạo lực”.
Nhớ lại cách Kỳ Quyên dùng bạo lực, Vệ Nam lau mồ hôi trán: “Tuân lệnh, để tao nói với cái Nguyên Nguyên bạn cùng phòng của tao. Nó cũng rất trâu bò, chắc chắn là hợp với mày”.
Hai người bắt đầu nhắn tin tán phét. Vệ Nam nghĩ bụng, đúng vào dịp cuối tháng, năm trăm tin nhắn trong tháng không nhắn hết cũng phí. Thế là bắt đầu nói chuyện trên trời dưới biển, nói từ nam ra bắc, từ kinh tế Trung Quốc đến chính trị Nhật Bản, cuối cùng nói chuyện phim hoạt hình của Nhật. Bốc phét xong cũng đúng lúc điện thoại sắp hết pin, định gọi điện cho anh trai hỏi thăm, nào ngờ đầu dây bên kia nói – “Tài khoản của quý vị không đủ để thực hiện cuộc gọi này, xin vui lòng nạp thêm tiền”.
Vệ Nam sững sờ.
Đập mạnh vào đầu – Unicom và Telecom nhắn tin không tính trong khoản tin nhắn hàng tháng, tính tiền ngoài.
Trời ơi …. Vậy mà mình còn cố tình gửi một tin nhắn không dài lắm thành hai tin, tin nhắn dài hơn một chút thành bốn tin. Đúng là đầu đất, đầu đất.
Trước đây, Vệ Nam cũng đã có lần ân hận vì nhắn tin ngu ngốc như vậy.
Đó là ngày cá tháng tư năm thứ hai, Vệ Nam muốn xỏ Kỳ Quyên và Tiêu Tinh nên mới sáng sớm đã nhắn tin: “Đau dạ dày dữ dội, chết mất thôi, đang đứng ở cạnh sân vận động chờ người đến cứu….”
Chỉ là trò đùa, Vệ Nam biết rằng hai người ấy biết rất rõ tính cách của mình nên chắc chắn sẽ không tin. Nào ngờ, trong danh bạ điện thoại, Hứa Chi Hằng đứng ngay trên Kỳ Quyên. Vệ Nam lỡ tay ấn nhầm vào Hứa Chi Hằng. Sau khi gửi xong tin nhắn mới lấy tay đập mạnh vào đầu … Quả này đi rồi.
Hồi ấy Vệ Nam và Hứa Chi Hằng vừa mới yêu nhau.
Vệ Nam đành phải lồm cồm bò dậy mặc quần áo rồi chạy thật nhanh đến sân vận động. Vì chạy quá nhanh, người mệt phờ, sắc mặt nhợt nhạt, trông cũng khá giống với người bệnh nặng. Hứa Chi Hằng nhanh chóng xuất hiện trước cửa sân vận động. Anh ấy phóng xe đạp như bay, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
Vệ Nam đành phải cố mỉm cười, cúi đầu ra công ra sức ấn vào dạ dày.
Hứa Chi Hằng nhíu mày, nhẹ nhàng nói: “Đau lắm không? Để mình đưa cậu đến bệnh viện”.
Anh ấy vứt xe sang một bên rồi ngồi xuống cõng Vệ Nam.
Ngồi trên lưng anh ấy, Vệ Nam chỉ thấy tim đập rất nhanh, khó thở, bước đi của anh ấy rất nhanh nhưng cũng rất vững. Tuy Vệ Nam rất sợ bị phát hiện nhưng cảm giác được cõng trên lưng thật dễ chịu. Hiếm có dịp được ở bên anh ấy, hơn nữa nhìn vẻ mặt lo lắng thực sự của anh ấy, Vệ Nam không dám nói: “Mình lừa cậu đấy, chúc ngày 1-4 vui vẻ”, đành phải giả vờ bị ốm đến cùng.
Đến bệnh viện, xếp hàng, lấy số, khám bệnh, Hứa Chi Hằng đều ở bên Vệ Nam.
Sau khi Vệ Nam bị bác sĩ mắng một trận, mặt mày tái nhợt bước ra khỏi phòng bệnh, Hứa Chi Hằng vội chạy lại hỏi: “Không nghiêm trọng chứ? Đỡ đau chưa?” Giọng nói rất dịu dàng và tình cảm.
Vệ Nam không dám nói mình tái mặt là do bị bác sĩ mắng, đành phải nhẹ gật đầu. “Uh, thực ra….cũng không đau lắm, không đau chút nào…cậu đừng lo”. Vệ Nam lè lưỡi, giả vờ bị bệnh thật không đơn giản chút nào.
Hứa Chi Hằng nói: “Nghỉ ngơi chút đi”. Nói xong anh đưa cho cô chai nước khoáng. Chắc anh đã cầm rất lâu nên mới ấm như vậy.
“Hôm nay là ngày cá tháng tư, mình cứ tưởng cậu lừa mình”. Hứa Chi Hằng mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu Vệ Nam: “Cậu không sao là tốt rồi, làm mình sợ hết hồn, mình cứ tưởng cậu sắp chết thật”.
Vệ Nam ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh ấy vội giật mình quay đi chỗ khác.
Bỗng nhiên cảm giác có lỗi dâng trào trong lòng Vệ Nam, trời nắng nóng oi bức thế này, anh ấy phóng xe như bay đến sân vận động, trán ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt quan tâm, vẻ mặt lo lắng. Tất cả đều khiến cho Vệ Nam thấy mình thật bỉ ổi, xấu xa, không xứng đáng với sự chân thành và sự quan tâm của anh ấy. Vệ Nam cúi đầu uống nước mà trong lòng không ngừng **** rủa bản thân mình. Sau khi uống một hơi hết chai nước, bắt đầu cảm thấy đau dạ dày, triệu chứng ợ chua, buồn nôn cũng bắt đầu kéo đến.
Hứa Chi Hằng dìu Vệ Nam về ký túc, sau khi anh ấy đi, Vệ Nam nằm trên giường bò lăn bò lộn, nhắn tin cho anh trai: “Em đau dạ dày, đau lắm, sắp chết rồi”, sau đó nhắn tin cho Kỳ Quyên và Tiêu Tinh với nội dung tương tự: “Tao đau dạ dày, đau lắm, sắp chết rồi”.
“Đau thì cắt đi, em thật phiền phức”. Anh trai nhắn lại.
“Trò cỏn con ngày cá tháng tư, thật vô vị”. Kỳ Quyên nhắn lại.
“Oh, đau dạ dày à, tao cũng đang đau bụng đây. Nam Nam, qua buổi trưa rồi, ngày cá tháng tư cũng qua rồi, mày không biết à?”
Vệ Nam đọc tin nhắn của mọi người mà thấy mắt cay cay.
Không phải vì trách họ không tin lời mình nói mà là sự quan tâm của Hứa Chi Hằng khiến mình cảm thấy có lỗi, khiến mình thấy buồn.
Lúc ấy Vệ Nam nói với mình, bất luận sau này xảy ra chuyện gì, mình nhất định sẽ đối xử thật tốt với cậu ấy.
Mình nhất định sẽ đối xử tốt với cậu ấy trong suốt cả cuộc đời.
Tuy nhiên về sau, chính Vệ Nam đã nói “chia tay”.
Cũng chính sau này, Vệ Nam mới biết rằng chỉ có Hứa Chi Hằng tin mình vô điều kiện.
Tin tưởng vô điều kiện, không phải vì anh ấy hiền, cũng không phải vì anh ấy ngốc.
Chỉ là anh ấy muốn mình là người duy nhất bị lừa trong ngày cá tháng tư.
Chương 11: Người quen trong chuyến đi
Đoàn xe nhanh chóng đến Trạm Giang.
Cả đoàn lên tàu, rất nhiều bạn lần đầu tiên đi tàu, phấn khích đến nỗi hú ầm ĩ, nhảy múa tưng bừng.
Thực ra đây cũng là lần đầu tiên Vệ Nam đi tàu. Tuy trước đây thường xuyên cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh ngắm biển nhưng chưa bao giờ đến Hải Nam, chỉ đi dạo ở những bãi biển nổi tiếng quanh vùng. Sau khi lên tàu, nhìn mặt biển sóng vỗ ào ạt, hướng tầm mắt ra xa nhìn mặt biển rộng mênh mông đến tận chân trời, nhìn đường nối giữa trời và biển, Vệ Nam chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Dạ dày quặn thắt. Cô ấy vịn vào lan can hít thở sâu mấy lần. Kỳ Quyên bước lại gần, đưa cho Vệ Nam khăn ướt và hỏi: “Đau dạ dày à?”
Vệ Nam ngẩng đầu: “Hả?” cứ nghe đến đau dạ dày là Vệ Nam lại nhớ đến anh trai Vệ Đằng. (Vệ Đằng trong tiếng Trung phát âm là Weiteng, đồng âm với từ “đau dạ dày”)
Kỳ Quyên lườm một cái rồi cốc vào đầu Vệ Nam: “Tao hỏi mày đau dạ dày à?”
Vệ Nam cười: “Mày đần thế, không thấy tao đang ấn huyệt Thái Dương à? Dạ dày của mày nằm trên đầu chắc?” Nói xong Vệ Nam tiếp tục day huyệt Thái Dương, “Triệu chứng này của tao gọi là chóng mặt”.
Kỳ Quyên nhếch mép cười: “Tao cứ tưởng mày say tàu buồn nôn. Mất công lo cho mày, còn đấu khẩu được chứng tỏ không sao”.
“Tàu nhỏ mà, không nghiêm trọng thế đâu”. Vệ Nam xua tay, đanh định bàn bạc với Kỳ Quyên làm thế nào để liên lạc với Tiêu Tinh thì nghe thấy giọng nói trong trẻo phía sau.
“Oh, Nam Nam à, thật trùng hợp, lại gặp cậu ở đây”. Cùng với đó là luồng khí lạnh lẽo.
Vệ Nam chỉ thấy trong nháy mắt lông tơ trên người dựng đứng cả lên, giống như binh lính bị cấp trên kiểm duyệt vậy, phản ứng đó gọi là – nhanh, mạnh, chuẩn.
Vệ Nam hít thở sâu rồi mỉm cười quay đầu lại.
Quả nhiên, Hứa Chi Hằng với khuôn mặt không chút biểu cảm và Tô Mẫn Mẫn cười tươi như hoa đang sánh vai đứng trước mặt họ. Nếu quay về thời cổ đại, cảnh tượng ấy thật giống với giáo chủ ma giáo và yêu nữ tà giáo, luyện tà công thái âm bổ dương, trông họ thật xứng đôi. Xung quanh Hứa Chi Hằng toát lên một khối khí lạnh, giữa mùa hè nóng bức, khối khí ấy thật giống chiếc điều hòa di động, biến tế bào máu của người thành đá băng.
Vệ Nam lau mồ hôi lạnh trên trán, mỉm cười: “Thật trùng hợp, sao hai người… lại đến Hải Nam?”
Tô Mẫn Mẫn cười rất tươi, xiết chặt cánh tay đang khoác vào tay Hứa Chi Hằng, nghiêng đầu dựa vào vai anh ta, dưới ánh nắng mặt trời, bờ môi của cô ta giống như được phết một lớp đường mật.
“Nam Nam, chắc cậu không biết. Những người tổ chức du lịch ở trường mình đã liên hệ với đoàn du lịch đến Hải Nam, như vậy mới được giảm giá. Rất nhiều lớp cùng đến đây. Người đông cùng thuê một chiếc tàu, vừa tiết kiệm lại vừa vui”.
Nói xong, cô ta quay sang mỉm cười với Hứa Chi Hằng và nói: “Đúng không anh Hằng?”
Vệ Nam thấy nụ cười của mình sắp bị biến dạng. Hai từ “anh Hằng” khiến cô sởn cả gai ốc.
Hứa Chi Hằng không tỏ thái độ gì, dường như đã quá quen với cách xưng hô ấy. Anh ta nhìn khuôn mặt dễ thương của Tô Mẫn Mẫn rồi bình tĩnh gật đầu.
Vệ Nam cảm giác dạ dày quặn thắt, quay đầu lại giật cái túi trên tay Kỳ Quyên, “Ọe, ọe…”
Kỳ Quyên vỗ vai Vệ Nam và nói: “Nôn đi, nôn đi. Tao cũng thấy buồn nôn. Đây là cái thuyền rẻ rách gì vậy, chỉ toàn là xui xẻo”. Nói xong cô ấy lạnh lùng nhìn Tô Mẫn Mẫn, sau đó “Ọe, ọe…” vịn tay vào lan can ấn chặt bụng, ra công ra sức nôn.
Thế là Vệ Nam và Nguyên Nguyên thay nhau nôn, người này nôn xong, người kia nôn tiếp.
Vệ Nam ấn bụng nôn thốc nôn tháo, nôn xé ruột xé gan. Kỳ Quyên giả bộ một lúc đã không chịu được nữa, liền ghé sát vào tai Vệ Nam và nói: “Thôi, không phải khoa trương đến mức ấy đâu. Hứa Chi Hằng đi rồi”.
Mặt Vệ Nam tái nhợt lại: “Chị à…em say tàu thật mà….”
“Mày say tàu thật à? Sao không nói sớm”. Kỳ Quyên sa sầm mặt xuống, nhẹ nhàng vỗ vào vai Kỳ Quyên và nói: “Nôn đi nôn đi, nôn xong sẽ thấy dễ chịu hơn. Có điều mày nôn nhanh lên, nôn mãi mà chẳng thấy gì cả”.
Kỳ Quyên vừa nói dứt lời, Vệ Nam “ọc” một tiếng, nôn hết sữa ra tay cô ấy.
Kỳ Quyên xị mặt ra, một lúc sau mới hậm hực nói: “Bảo mày nôn ra cái gì, nhưng cũng không đến nỗi phải nghe lời thế đâu, phản ứng nhanh như thần, không cho người ta chuẩn bị tâm lý”.
Tô Mẫn Mẫn vẫn cười rất dịu dàng, tỏ vẻ quan tâm: “Nam Nam thấy khó chịu trong người à? Say tàu à? Mình có thuốc chống say đây này”. Nói xong cô ta lấy trong túi sách hộp thuốc chống say đưa cho Vệ Nam.
“Cảm ơn”. Kỳ Quyên cười, đưa cái tay vẫn còn dính sữa ra lấy hộp thuốc.
Bỗng nhiên thuyền chao đảo, mặt Tô Mẫn Mẫn biến sắc, vịn vào lan can cùng nôn với Vệ Nam.
Kỳ Quyên cười rất dịu dàng, nụ cười ấy ai nhìn thấy cũng phải dựng tóc gáy: “Mẫn Mẫn à, sao cậu cũng nôn thế, không phải là mấy tháng rồi chứ?”
Nghe thấy từ “mấy tháng rồi” Vệ Nam muốn cười nhưng không cười nổi, vừa ấn bụng nôn vừa cố nhịn cười, nét mặt gần như biến dạng.
Nhớ lại hồi ấy khi đi học tự học, Hứa Chi Hằng ngồi không không biết làm gì liền lôi cuốn tiểu thuyết trong cặp Vệ Nam ra đọc, nhìn thấy chữ “mấy tháng rồi”, Hứa Chi Hằng nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Thế nào là – công tử, mấy tháng rồi?”
Vệ Nam muốn cười nhưng không dám cười, chỉ nhìm chằm chằm vào quyển vở rồi nghiêm túc nói: “Trong tiểu thuyết, mấy tháng rồi có nghĩa là có thai”.
Hứa Chi Hằng trố mắt: “Công tử làm sao có thai được?”
Vệ Nam nghiêm túc giải thích: “Đây là tiểu thuyết giả tưởng, rất nhiều tình tiết hư cấu, đừng nói là công tử có thể sinh con mà muốn nâng cả trái đất lên cũng không có vấn đề gì”. Từ trước đến nay Hứa Chi Hằng chưa bao giờ đọc tiểu thuyết, thậm chí ti vi cũng không xem, dĩ nhiên Vệ Nam có thể tự ý xuyên tạc.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Vệ Nam, Hứa Chi Hằng tin thật, cúi đầu xuống đọc tiếp, đọc được một lúc liền vứt sách xuống bàn và nói: “Thật vô vị, sinh hết đứa này đến đứa kia, mắn đẻ hơn cả lợn, sao cậu có thể đọc loại tiểu thuyết này được nhỉ?”
Vệ Nam ấn bụng cố gắng nhịn cười, thấy vậy Hứa Chi Hằng liền hỏi: “Sao thế, đau dạ dày à?” Vẻ mặt lộ rõ sự quan tâm khiến Vệ Nam dở khóc dở cười.
Bây giờ đến lượt Tô Mẫn Mẫn cầm giấy ăn nhẹ nhàng lau miệng rồi mỉm cười hỏi Kỳ Quyên: “Thế nào là mấy tháng rồi?”
“Nghĩa là có thai”.
Hứa Chi Hằng trả lời.
Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, chỉ có câu trả lời không hề thay đổi.
Tô Mân Mẫn tỏ vẻ e thẹn: “Có thai cái gì mà có thai. Kỳ Quyên cậu đùa gì mà quá đáng thế”.
Sau đó đấm nhẹ vào vai Kỳ Quyên một cái, giống hệt kiểu đang nũng nịu với người yêu “đáng ghét”.
Mặt Kỳ Quyên lúc ấy trông giống hệt Bao Công.
Hứa Chi Hằng không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Vệ Nam.
Vệ Nam quay đầu lại nhìn anh ta, sau đó vịn vào lan can nôn tiếp.
Bỗng nhiên một bàn tay quen thuộc xuất hiện trước mắt, cùng với một chai nước giải khát vị hương thảo.
Vệ Nam ngây người.
Anh ta không nói gì, chỉ đặt chai nước giải khát ở đúng tầm với của Vệ Nam, bàn tay nắm rất chặt.
Vẫn là bàn tay quen thuộc trong ký ức với ngón tay dài và loại nước uống mà Vệ Nam quen thuộc nhất.
Bàn tay ấy đã từng nhẹ nhàng vuốt tóc Vệ Nam, đã từng nắm tay cô rất chặt, cùng cô đi dạo trong sân trường.
Bàn tay ấy đã bao nhiêu lần che ô cho Vệ Nam trong những ngày hè nắng nóng chói chang.
Bàn tay ấy đã từng cầm chặt chai nước giải khát vị hương thảo, cầm chặt đến nỗi chai nước ấm nóng rồi đưa cho Vệ Nam.
“Đã từng, đã từng, đã từng…” Không biết ai đã nghĩ ra từ ấy mà bây giờ nghe sao xót xa đến thế.
Vệ Nam mỉm cười, cầm lấy chai nước giải khát, vô tình chạm lòng bàn tay vào ngón tay anh ấy. Đầu ngón tay lạnh thấu xương, lạnh đến nỗi giữa trời nắng nóng oi bức cũng khiến người ta phải rùng mình. Ở gan bàn tay có một vết sẹo, dường như là vết thương mới, vết thương không nhẹ, theo phán đoán bước đầu có lẽ là vết dao chém hay các dụng cụ tương tự, chạm vào có cảm giác giống như mặt đất bằng phẳng bị nước mưa xối xuống tạo thành những rãnh sâu.
“Tay của cậu….”
“Không sao”. Hứa Chi Hằng lạnh lùng nói, đưa chai nước cho Vệ Nam rồi đút tay vào túi.
“Cảm ơn”. Vệ Nam khách sáo nói.
“Không cần”.
Giọng nói lạnh lùng và xa lạ, sau đó quay người bước đi. Vệ Nam chỉ thấy dáng đi của anh ấy dứt khoát, xa với, in bóng dưới ánh trời chiều.
Hứa Chi Hằng đi đến bên cạnh Tô Mẫn Mẫn, nhẹ nhàng vòng tay qua vai cô ta rồi khẽ nói: “Em cũng say tàu à?”
Tô Mẫn Mẫn gục đầu vào lòng anh ta và nói: “Vâng, em thấy hơi chóng mặt”.
Hứa Chi Hằng lạnh lùng nói: “Vậy thì nghỉ ngơi chút đi”.
Nói xong Hứa Chi Hằng khoác vai Tô Mẫn Mẫn đi ngang qua người Vệ Nam.
Vệ Nam vịn vào lan can nôn thốc nôn tháo, mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, chai nước giải khát trong tay cũng bị bóp méo vì dùng lực quá mạnh.
Một lúc sau, Kỳ Quyên thở dài bất lực: “Đại tiểu thư của tôi ơi, sáng nay mày ăn gì mà nôn đến nông nỗi này?”
Vệ Nam nói không ra hơi: “Uống sữa, nôn hết rồi….”
Kỳ Quyên lườm một cái rồi nói: “Mày thật là, say xe, say tàu, say tàu điện ngầm. Nói cho tao biết có cái gì là mày không say”.
“Xe đạp tao không say”.
Kỳ Quyên than thở: “Bó tay”. Sau đó bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Nếu biết Hứa Chi Hằng và Tô Mẫn Mẫn cũng đến thì chúng mình đã không đi để tự chuốc lấy xui xẻo rồi. Hai cái đứa đầy toàn thân tỏa ra mùi hôi thối. Thật buồn nôn”.
Kỳ Quyên mắng người khác rất thâm nho, mục đích là dùng câu đơn giản nhất xuyên vào tim can đối phương, một nhát chết tươi.
“Toàn thân từ trên xuống dưới đều nồng nạc mùi cặn bã”, “Loại nước hoa đắt đến đâu cũng không thể át được mùi hôi thối tỏa ra từ miệng mày”, “Mày sống phí cơm phí gạo, chết phí đất chôn”, “Mày sinh ra là để đối đầu với xã hội”, “Mày là loại phản quốc”….
Hồi học cấp ba, cô ấy đã dùng những lời nói này để **** cô bạn bắt nạt Tiêu Tinh.
Vệ Nam cười, sợ cô ấy tiếp tục **** Hứa Chi Hằng nên vội vàng chuyển chủ đề nói chuyện: “Không sao, cả đời chỉ có một lần đi du lịch trước khi tốt nghiệp thôi. Nếu để lỡ thì không có lần thứ hai đâu”.
Kỷ Quyên cười nhạt: “Có người cả đời chỉ có một lần, để lỡ thì không có người thứ hai, có phải ý của mày là thế không? Mày là lớp phó văn nghệ, chuyến đi này do cán bộ lớp tổ chức, lẽ nào mày không biết bọn khoa văn cũng đi chuyến này? Lẽ nào mày không biết sẽ gặp Hứa Chi Hằng và Tô Mẫn Mẫn?” Nói xong, Kỳ Quyên vành tai Vệ Nam ra và nói: “Mày – đừng – làm – bộ - với – tao – nữa”.
Vệ Nam lặng lẽ nhìn về hướng Hứa Chi Hằng, mỉm cười.
Im lặng một lúc rất lâu, Vệ Nam nhẹ nhàng nói: “Kỳ Quyên, mày đúng là con giun đũa trong bụng tao, cắn đau đến nỗi ruột tao sắp thủng rồi”.
“Đừng nói kinh khủng như thế mà”.
“Thôi, tao đỡ hơn rồi, vào trong ăn thứ gì đó đi, nôn xong thấy đói thật”.
Kỳ Quyên lườm Vệ Nam một cái rồi vênh mặt đi trước, Vệ Nam mỉm cười theo sau.
Thực ra Kỳ Quyên nói rất đúng, dĩ nhiên là Vệ Nam biết sẽ gặp họ ở đây.
Nhưng biết rồi thì sao chứ?
Đã nói biết bao nhiêu lần không muốn đi Hải Nam, muốn đi leo núi, đi leo núi.
Thậm chí đã dùng hết những tính từ đẹp đã học từ nhỏ đến lớn, nói đến rách cả miệng nào là ngọn núi bên cạnh đẹp thế nào, hùng vĩ tráng lệ thế nào, cảm giác hãnh diện thế nào khi được đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn đất trời bao la, trong lúc leo núi còn có thể thắt chặt tình cảm bạn bè, có thể giúp các bạn “độc thân” có cơ hội nắm tay nhau lên núi….Vệ Nam nói rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn quyết định bỏ phiếu. Một phiếu đáng thương của Vệ Nam trở thành đề tài nóng hổi cho các bạn cười nhạo.
Vốn dĩ Vệ Nam không muốn tham gia chuyến đi này cũng chính là vì sợ gặp họ. Đối với Vệ Nam, tất cả những chuyện có liên quan đến Hứa Chi Hằng đều giống như xát muối vào vết thương, khó khăn lắm mới quên được một chút. Mỗi lần gặp họ, những kí ức khó quên lại trỗi dậy trong lòng, không ngừng dày vò, cấu xé tâm can.
Nhưng bạn bè học cùng nhau suốt bốn năm, tình nghĩa sâu đậm, cả lớp cùng đi nếu một mình mình không đi thì không biết phải nói thế nào. Nếu làm như vậy thì thấy mình thật nhỏ mọn.
Vệ Nam thở dài bất lực.
Hứa Chi Hằng ơi Hứa Chi Hằng, vì sao anh không biến mất khỏi cuộc sống của tôi?
Truyền thuyết kể rằng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm lần kiếp này mới được đi ngang qua mặt nhau. Không biết kiếp trước Vệ Nam tôi đã ngoái cổ nhìn anh bao nhiêu lần mà đi đến đâu cũng gặp anh.
Sao không ngoái gãy cổ đi cho rồi?
Hết Chương 11