Ngày xưa khóc lúc Sai biến mất (trong Hikaru no Go), khóc lúc xem tập anime về bà nội của Nobita (Obaachan no Omoide)
Còn bây h thì khóc thường trực, khóc liên miên bất tận khỏi phải kể >"<
Nói về anime, ko chỉ những đoạn cảm động mà đến những đoạn nhạc hùng hồn nổi lên, tự dưng ko cầm được nước mắt. Lạ thiệt lun![]()









Bookmarks