Như thế, hẳn khỏi phải giải thích thêm rằng thể nghiệm khác thường này đã có ý nghĩa to lớn đối với tôi, và đã mở rộng tầm mắt cho tôi rất nhiều trong việc lý giải những yêu cầu của khách hàng. Nhờ vậy mà cho dù khách có yêu cầu thiết kế phòng ở tầng ba liền vách với phòng ở tầng sáu, hay xuống cầu thang mà vào được tầng trên,... đi nữa, tôi cũng không còn thắc mắc gì. Mà giả dụ có bị dồn vào tình trạng phải đảo ngược trần phòng với nền nhà đi nữa, có lẽ tôi cũng bình thản mà nhận làm cho khách hàng. Có vẻ tôi đã bắt đầu lý giải được toà nhà đang thiết kế này đòi hỏi những gì, còn rõ ràng hơn cả khách hàng nữa.
Nhờ thế, cuối cùng tôi đã vô sự dự lễ khánh thành được mà không bị trục trặc gì như đã từng lo ngại, mà phía khách hàng cũng có vẻ hài lòng lắm, đến nỗi đã có luôn một màn cảm động là chính tay ông Tổng Giám đốc đã hân hoan trao tặng quà kỷ niệm cho tôi nữa.
Và thế là, bút ký này đã đến lúc có thể kết thúc được rồi... duy có chuyện đánh cuộc Robinson ấy vẫn còn lơ lửng giữa trời. Bây giờ thì đã là chuyện mà thiên hạ ai cũng đã rõ cả rồi nên có bảo là không dính dáng gì đến đề tài chính đi nữa, có lẽ tôi cũng có bổn phận phải nhắc đến một chút.
Nói vậy chứ, cũng xin đừng kỳ vọng quá độ giùm cho. Bởi thành thật mà nói thì tôi cũng chẳng có được một thông tin gì gọi là đáng kể cả. Dù vậy, cũng xin được ghi lại đôi dòng thoải mái trong ý nghĩ rằng dù sao cũng có phần nào khả tín hơn, so với những người khác không biết được bao nhiêu về chuyện này.
Chính thức thì số 8 hàng 1 đã theo đúng kế hoạch mà trở thành Robinson mới, ra thử thách ở đảo hoang chung quanh bao bọc toàn là những vỉa san hô trên biển nào đấy. Mà có thể thực tế cũng đúng như thế thật không chừng. Dù sao, báo cáo của đoàn điều tra lâm thời lần thứ nhất cho biết rằng phi cơ trực thăng từ mẫu hạm bay đến đảo ấy đã gặp lúc bão đến gần, nên chỉ đáp xuống được trong một thời gian rất ngắn, cuối cùng đã không gặp được chàng Robinson ấy, nhưng ngay trước khi rời đảo, đã nghe được tiếng thét ghê rợn của loài chim khổng lồ. Theo phán đoán của đoàn điều tra thì chắc chắn đó là tiếng thét của loài chim biển Wajiwaji khi bị mắc bẫy, cho nên đó là bằng chứng rõ ràng rằng Robinson vẫn sinh sống khoẻ mạnh trên đảo. Quả thật suy luận như thế cũng hợp lý, có lẽ đúng như thế thật.
Thế nhưng, một số người khác đã phát tán một thuyết ngược lại, mà cho đó mới là sự thật. Họ bảo là chiếc tàu thuê riêng cho Robinson ấy khi đã đi khuất khỏi những cặp mắt giám sát của đám ký giả báo chí thì quẹo sang hướng khác mà quay lại... Và lại có thuyết đáo để khác bảo rằng chiếc tàu đó quả thật đã ra đến đảo hoang, nhưng cho lên bờ thì chẳng phải là số 8 hàng 1, mà là một bộ xương trắng đã được dùng chán chê cho sinh viên thực tập ở một bệnh viện thuộc đại học nào đó đã để rẻ lại.
Dù sao, bây giờ thì cũng chẳng có ai thắc mắc chất vấn gì thêm về những lời đồn đại tai quái cỡ đó. Chứ vô tình mà làm người ta tưởng mình tin đó là chuyện đánh cuộc công chính thì dễ bị chụp mũ là không chỉ ngay thẳng mà còn ngu dại nữa.
Tuy nhiên, đến lời đồn đại sau đây thì quá kịch tính, khó tin. Rằng số 8 hàng 1 ấy đã trăn trở đến tuyệt vọng về sứ mệnh nan giải ấy, đến nỗi đã tự sát từ sớm rồi, nên đi ra đảo hoang kia chỉ là hài cốt của cậu ta chứ chẳng gì khác cả!
Nhưng tôi nghĩ có lẽ đấy chỉ là chuyện hiểu lầm có phần lãng mạn quá đối với xã hội quái kỳ hiện đại. Ngay cả tôi, nếu không do chuyện nhận lãnh thiết kế toà nhà ấy mà có được kinh nghiệm tiếp xúc với nội bộ của Hệ thống hiện đại ấy, thì chắc hẳn cũng đã bị lung lạc về lời đồn đại ấy rồi. Rất may là tôi đã có được cơ hội chính tay mình vẽ nên hoạ đồ thiết kế Hệ thống ấy, nên thật sự đã hiểu thấu đáo được toàn bộ sự tình. Tính quái kỳ của thời hiện đại thì chẳng phải là thứ quái vật như thế, mà có lẽ chỉ là sự phức tạp phi lý nảy sinh từ vô số mạch nối các yếu tố xã hội chằng chịt với nhau mà tạo nên đó thôi. Vì vậy, tôi không khỏi cho rằng lời đồn có người đã thấy số 8 hàng 1 ấy cải trang, mang kính râm, thậm thụt đứng sắp hàng mua thịt tảng hạ giá ở siêu thị nào đấy, tuy nghe có vẻ tầm thường dung tục, vẫn còn đáng tin cậy là gần với sự thật hơn so với lời đồn đại quá kịch tính kia.
Thế thì, thực chất của tiếng thét bảo là của chim Wajiwaji mà đoàn điều tra đã nghe được ấy là gì? Sự thật thì chẳng phải là tôi có xác tín gì, nhưng nghe như thế, phía sau não tôi thoáng hiện lại tiếng kêu từ phòng Tổng Giám đốc vẳng ra qua hành lang hẹp kia, khi tôi đến tham quan toà bin-đinh ấy, chứ chẳng gì khác. Tiếng kêu thét tuyệt vọng ấy, quả thật nếu bảo nghe ra là tiếng chim, thì cũng chẳng sai.
Thêm vào đó, lại có một điểm trùng hợp ám ảnh tôi mãi. Mà không, cũng chẳng phải là có bằng chứng gì rõ ràng cả, tôi muốn tin đó chỉ là sự tương tự gượng ép như kiểu so sánh điểm giống nhau giữa sao biển và sao trên trời. Nhưng sự thật là, sau lễ khánh thành, ông Tổng Giám đốc hoàn toàn mất tăm dạng. Tất nhiên, chẳng có ai đặc biệt nói gì về việc ấy, và đương nhiên là việc ấy hẳn có lý do gì đấy rồi. Tổng Giám đốc là hiện hữu tuyệt đối quá trong công ty, nên nhân viên mất hẳn thói quen hoài nghi về ông ta, có khi họ chỉ mặc nhiên mà chấp nhận sự vắng mặt của ông đó thôi. Điều đó hoàn toàn có thể nghĩ ra được chứ. Thế nhưng, tôi lại biết tường tận về cơ cấu của căn phòng mới dành cho ông Tổng Giám đốc, nên không sao đè nén được nỗi lo âu có chuyện không lành xảy ra.
Căn phòng Tổng Giám đốc ấy nguyên từ ngày đầu thiết kế, đã có kèm một mệnh lệnh tối thượng không lay chuyển được: luôn luôn phải là vị trí trung tâm của toàn hệ thống. Thế nhưng, chính Hệ thống lại chẳng phải là thứ hoàn toàn an định, cho nên nếu cưỡng ép mà xử lý ba chiều thì thế nào cũng phải xây dựng thành toà nhà lưu động lơ lửng, như sinh-thể a-míp. Trong một toà nhà như thế, mọi người sẽ say sóng còn hơn là ngồi trên thuyền nữa, thì làm sao mà làm việc gì được. Thế nên tôi đã phải vặn óc vận dụng tất cả trí tuệ có được để tính ra quỹ đạo của phòng Tổng Giám đốc là hàm số của Hệ thống, rồi theo đó mà cho các đuờng hầm luồn lách vặn vẹo bên trong toà nhà, và giao cho đầu não điện tử chọn vị trí và phương hướng của phòng Tổng Giám đốc thích ứng với trạng huống tức thời. Cơ cấu này thì tôi có tự tín thiết kế và cũng tự hào lắm, nên tất nhiên là sẵn sàng chịu trách nhiệm về nó. Tuy nhiên, cơ cấu này sẽ được sử dụng vận hành như thế nào, thì là chuyện tôi không thể nào chịu trách nhiệm được.
Tôi nghĩ là chuyện khó có thể xảy ra, nhưng mà tùy trạng huống... giả thử trạng huống này trạng huống kia tự một mình chúng thì chẳng sao cả, nhưng tình cờ nhập lại làm một... mà đòi hỏi một vị trí phòng Tổng Giám đốc lọt ra ngoài quỹ đạo đã tính toán sẵn, cho dù chỉ lệch một chút xíu đi nữa, khiến cho cánh cửa phòng Tổng Giám đốc mở ngay ra một chỗ không có trong thiết kế của tôi... một chỗ quái ác nào đó có xuất hiện thì cũng là chuyện ngoài phạm vi công việc của tôi rồi. Chẳng hạn như trường hợp đột nhiên mà cánh cửa ấy mở ngay ra giữa một hoang đảo......
HẾT






Trả Lời Với Trích Dẫn
Bookmarks