>
kết quả từ 1 tới 10 trên 36

Ðề tài: [Light novel] Kara no Kyoukai

Hybrid View

  1. #1
    Samurai
    maxttien's Avatar


    Thành Viên Thứ: 95190
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 655
    Thanks
    323
    Thanked 1,306 Times in 361 Posts
    Tôi choàng tỉnh giấc. Run rẩy trước cú đánh chí mạng của một địch thủ đầy sức mạnh. Lưỡi dao thép như tia chớp xoáy sâu vào trong ***g ngực. Phải mạnh đến nhường nào mới có thể dễ dàng đâm xuyên qua ***g ngực của người khác như thế. Cô ấy có thể tự giải thoát mà chả tốn chút sức lực nào. Và chẳng cần đến sự giận dữ hay tuyệt vọng, xương và thịt của tôi cũng chỉ như là hư không với cô ấy. Mũi dao đâm sâu vào quả tim sắc ngọt đến ghê sợ. Tôi chưa từng có cảm giác đó. Không phải chỉ là đau đớn, cơ thể tôi như bị xé nát ra.
    Tiếng khóc lặng lẽ bât lên trong sự tuyệt vọng, nỗi cô đơn và cả khát khao được sống. Những giọt nước mắt này rơi bởi những buồn đau nào khác hay chỉ là tôi quá sợ hãi trước cuộc trạm chán kinh hoàng. Chiếc bút lông của thần chết – tôi chưa từng nếm trải, tôi khao khát nó dù hàng đêm vẫn nguyện cầu được sống.


    Có tiếng người mở cửa, âm thanh đó đã trở nên quen thuộc suốt những tháng năm tôi lớn lên ở nơi đây. Dù đã là đêm khuya, những tòa cao ốc phía xa trong thành phố vẫn rực sáng như những tia nắng. Chưa tới đợt khám định kì, vậy là lần này có khách viếng thăm. Phòng bệnh này là nơi dành riêng cho tôi, gần như lúc nào tôi cũng chỉ có một mình. Chỉ mình tôi cô độc bên chiếc giường bệnh. Chẳng có chút đặc ân nào cho tấm màn màu kem sữa buồn tẻ để được một lần đung đưa trước gió. Ánh sang từ thế giới bên ngoài vẫn cứ rực rỡ một cách tàn nhẫn.

    “ Xin lỗi. Cô có phải là Kirie Fujiyoh. ?”
    Giọng nói sâu trầm, nhưng tôi biết vị khách viếng thăm lần này là một người phụ nữ. Cô ấy bước tới cạnh tôi sau phép chào hỏi xã giao. Đôi mắt đó thật là lạnh lẽo, cô ấy chỉ đứng đó và nhìn xuống phớt lờ chiếc ghế phía sau lưng. Một con người đáng sợ, tôi có cảm giác tiếng kêu trên những khớp tay của người phụ nữ này có thể nghiến nát tôi bất cứ lúc nào nếu như cô ấy muốn. Nhưng tôi vẫn thấy niềm vui nhen lên trong trái tim mình. Đã rất lâu rồi mới có người tới thăm tôi. Dù cho cô ấy có là tử thần tới nơi đây để lấy đi sự sống của tôi, tôi cũng không thể nào đuổi cô ấy đi được.

    “ Vậy cô là kẻ thù của tôi ? ”.
    Tôi đáp lại. Cô ấy khẽ gật đầu. Có lẽ là ánh sáng từ thành phố kia quá mờ nhạt với căn phòng tăm tối này. Nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ cô ấy. Cô ấy mang trên mình bộ trang phục lịch lãm giống như những giáo viên trung học. Vẻ ngoài nhã nhặn đó khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Chiếc cà vạt lòe loẹt màu cam trên nền áo blouse trắng thật lạc lõng, nhưng nó lại khiến cô ấy trông có vẻ hài hước hơn một chút.

    “ Cô có biết cô gái đã đâm mũi dao vào tôi không ? ” Tôi cất lời trong sự sợ hãi, “ Hay người đó chính là cô ? ”

    “ À không, may thay là tôi có quen biết người đã tấn công cô và cả nạn nhân của cô nữa. Dù thế nào thì chúng ta cũng đã từng gặp những con người kì lạ nhất. Cả cô và tôi.”

    Có thứ gì đó được rút ra từ trong túi áo ngực, nhưng vị khách tới thăm tôi lại cất nó đi một cách vội vã.
    “ Tôi xin lỗi. Ở đây tôi không được phép hút thuốc lá. Với người đang mang bệnh như cô nó sẽ là chất độc.”
    Chắc là cô ấy vừa rút ra một hộp thuốc lá. Một điếu thuốc lá trên miệng trông sẽ rất hợp với vẻ ngoài của cô ấy. Giống như một hình nhân cần có giầy da hay túi xách vậy

    “ Nhưng nó không chỉ có ở phổi thôi có phải không ? ”.
    Giọng nói của cô ấy mang đầy sự nghi hoặc khi nhìn về phía tôi.
    “ Chắc là vậy, căn bệnh bắt đầu ở phổi, nhưng những khối u đã lây lan khắp cơ thể cô. Sự di căn chỉ mới bắt đầu nhưng thể trạng của cô đang ngày càng tồi tệ. Thứ duy nhất còn lại với cô bây giờ chỉ là mái tóc. Cô thực sự rất mạnh mẽ. Một người bình thường đã chết từ lâu, căn bệnh sẽ ăn mòn sự sống của họ.”
    Người phụ nữ nhìn thẳng vào mắt tôi và nở một nụ cười.

    “ Đã bao lâu rồi, Kirie Fujiyoh ?”
    Tôi đã không thể trả lời câu hỏi đó. “ Tôi không biết, tôi đã quên đếm những ngày tháng của mình từ rất lâu rồi, việc đó chẳng có ý nghĩa gì cả, ở đây tôi chỉ biết chờ chết.”

    Cô ấy khẽ thở dài và thì thầm nói.

    “ Tôi hiểu”.

    Tôi ghét giọng nói của người phụ nữ này, nó thật thiếu lòng trắc ẩn, lạnh lùng đến độ thiếu đi cả sự căm ghét. Thứ duy nhất tôi nhận được từ mọi người chỉ là sự thương hại vậy mà cô ấy lại chối bỏ điều đó.
    “ Theo như Shiki nói thì nhát dao đã xuyên qua tâm thất trái, cắt đứt động mạch và cả hai van tim nữa. Đúng chứ ? ”

    Những lời lẽ mỉa mai được nói ra một cách thản nhiên như thế. Cô ta khiến tôi phải bàng hoàng với giọng điệu kì cục đó và tôi chỉ còn biết cười để diễu cợt chính bản thân mình.

    “Chắc cô là một kẻ không bình thường, không phải sao? Nếu tim tôi đã bị cắt đứt rồi thì tại sao hai ta vẫn còn ngồi nói chuyện với nhau ? ”

    “ À phải, cũng gần như thế. Tôi thừa nhận. ”

    Giờ tôi hiểu. Người phụ nữ này là bạn của kẻ đã tấn công tôi. Cô ta đang xâu kết những tình tiết bí ẩn của cuộc chiến trên sân thượng.

    “ Nhưng cũng chưa thật đúng khi điều đó không gây ảnh hưởng đến cô. Shiki sở hữu một đôi mắt đấy sức mạnh dù vẫn chỉ là một cô bé. Thứ bùa phép nào đã tạo nên mối giao cảm để cô có thể tồn tại ở hai nơi. Có một vài thắc mắc tôi cần phải làm rõ đó là lý do tại sao tôi có mặt ở đây.”
    Một tôi “ khác”, Cô ta có hàm ý gì khi nói đến sự tồn tại ở hai nơi, tôi cố hình dung mọi chuyện.

    “ Bởi vì tôi không thể tự mình đến tòa tháp Fujiyoh để thấy cái bóng lơ lửng của cô. ”
    Cô ta nói tiếp.
    “ Mọi chuyện diễn ra như thế nào vậy ? ”

    “ Thật sự là tôi không biết. Đã từ rất lâu rồi, cảnh quan bên ngoài khung cửa sổ kia là cả thế giới đối với tôi. Tôi được thấy thế giới giới đó từ trên cao. Ngắm những mùa trôi qua, những con người đến và đi trong bệnh viện. Nhưng tôi chẳng thể nào chạm tới nơi đó, cũng chẳng có một ai lắng nghe tôi. Căn phòng này là nơi tôi lớn lên, nơi tôi cam chịu nỗi cô đơn và nó cũng là điểm nhìn tôi căm ghét ”

    Đôi mắt nâu của người phụ nữ đang nheo lại như đang có điều gì phải suy tư.

    “ Tôi hiểu. Bởi huyết thống của gia tộc Fujyoh đang chảy trong người cô. Gia đình cô thuộc về một trong số những dòng dõi lâu đời và thuần khiết nhất. Tạo hóa đã ban cho cô và gia tộc của cô một món quà. Ngoài ra, tôi nhận thấy bí mật về sức mạnh của cô trong những lời nguyền rủa. Tên gọi của cô, Fujyoh có nghĩa là “ bay lên”. Một cái tên rất phù hợp , cô không nghĩ thế sao ? "
    thay đổi nội dung bởi: maxttien, 23-10-2013 lúc 09:16 PM
    Chữ ký của maxttien

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. [REG] Head Light Tail Light - Nakajima Miyuki (completed)
    By Aston Martin ! in forum Cảm xúc - Lyrics - Yêu cầu - Download
    Trả lời: 8
    Bài mới gởi: 05-06-2011, 12:21 AM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •