...
Cô bé nhanh chóng chạy đến chổ bác thợ đá, khẩn khoản nói với bác:
- Bác ơi, xin hãy làm ơn đục hộ cháu cái lỗ dưới đáy hòm!
- Được được! - Bác thợ đá làm theo và ko hỏi j thêm
Mụ dì ghẻ ko hay biết j về chuyện này. Giờ mụ đang chuẩn bị đưa Fumiko vào núi. Kaoru thì thầm dặn dò chị:
- Chị ơi, em đã để sẳn 1 gói hạt củ cải, chị nhớ rắc những hạt đó trên đường đi, em sẽ theo dấu cải mọc mà tìm cứu chị.
Kaoru còn đặt vào hòm 1 ít thức ăn và nước. Mụ dì ghẻ vẫn ko hề hay biết. Mụ nhét con chồng vào hòm đá, vác lên lưng (*cái này vô lí wá ha*) đi mãi vào tận trong những dãy núi. Đến nơi mụ đào hố chôn cái hòm xuống đất.
Mãi đến mùa xuân, cô bé Kaoru mới thu xếp được lí do nói dối để lên đường cứu chị. Cô nói với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ cho con vào núi hái nấm và mầm dương xỉ nhé! Mẹ nắm cho con 1 nắm cơm thật to vì dạo này con hay đói lắm.
Kaoru chuẩn bị thật chu đáo rồi lên đường. Những hạt cải Fumiko rắc dọc đường h đã ra hoa. Kaoru cứ thế nhìn theo dấu những bông hoa vàng trên sườn núi mà đi. Cô đi mãi, đi mãi vào sâu trong núi, vừa đi vừa gọi tha thiết:
- Fumikoooooo, chị ở đâuuuuuuu ?????????
Đến lúc Kaoru nhìn thấy 1 bãi hoa vàng mọc đầy thành vòng tròn thì mất dấu. Kaoru đoán rằng chị mình đang bị chôn dưới đó. Cô vội vàng bới đất, vừa bới vừa gọi:
- Chị ơi, chị ơi, em đến cứu chị đây!!
Đầu cái hòm đá đã hiện ra, rồi có tiếng Fumiko thều thào:
- Kaoru đấy ư???
- Vâng em đây. - Kaoru trả lời và càng nhanh tay đào đất.
Cả cái nắp hòm đã lộ ra. Cô bé lấy hết sức mới có thể bật tung được và nhìn thấy chị cô gần như 1 xác chết.
- Ôi, chị iu quí của em, may mà em đến kịp!!
Kaoru lôi chị ra khỏi hòm, nhưng do nằm quá lâu trong bóng tối và đã khóc quá nhìu khiến cả 2 mắt của Fumiko chẳng còn nhìn thấy j nữa. Cô chỉ còn có thể nói thều thào và run rẩy ôm lấy cô em gái tốt bụng.
- Ôi, Kaoru, đúng là em đấy ư ??
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Kaoru ko sao cầm được nước mắt. Cô ôm chị mà khóc, những giọt nước mắt ấy của Kaoru thấm ướt mắt Fumiko. Và điều kì diệu đã xảy ra, hai mắt của Fumiko bỗng sáng bừng lên và long lanh hơn cả trước đây. Hai chị em vô cùng sung sướng như lần đầu tiên được nhìn thấy nhau. Kaoru mang cơm nằm và nước ra cho chị. Fumiko h đã tươi tỉnh khỏe khoắn hơn nhưng cô buồn bã nói với em:
- Chị ko thể về nhà được nữa, vì thế nào dì cũng lại tìm cách giết chị thôi. Nhưng chị lại chẳng biết đi đâu và làm j bây h.
Vừa lúc ấy có 1 vị lãnh chúa đi wa, thấy 2 cô bé ôm nhau khóc có vẻ rất đau khổ, ngài dừng lại hỏi chuyện:
- Vì sao các cô lại đau khổ như vậy?
Rồi 2 cô thay nhau kể lại những chiện vừa qua. Vị lãnh chúa thương tình sai người đưa 2 cô về dinh của ông...
Ngày tháng trôi wa, 2 cô bé đều trở thành những thiếu nữ xinh đẹp. Tính tình hiền hậu và chăm chỉ của 2 cô khiến ai cũng iu mến. Một ngày, khi đang ngồi hóng gió ở cửa sổ, 2 cô thấy 1 ông cụ mù lòa và tiều tụy đi wa. Họ lắng nghe những lời ông cụ nói:
- Fumiko, Kaoru, các con gái của ta, kho báu của ta. Các con đang ở đâu? Nếu có các con bên ta sớm tối thì ta đã ko phải lang thang đây đó thế này... ôi các con iu quí của ta...
Hai cô nhanh chóng nhận ra đây đúng là cha mình, họ chạy bổ tới cùng ôm chầm người cha tội nghiệp. Họ kể cho nhau nghe mọi chuyện:
- Khi cha về thăm nhà thì ko còn thấy 2 con nữa. Mẹ các con nói rằng, Fumiko bỏ đi trước rồi Kaoru đi tìm và cả 2 đều ko trở về. Từ đó đến nay, cha tìm kiếm các con dọc theo đất nước. Cha ko nhớ nổi mình đã dừng ở bao nhiu tỉnh thành để hỏi thăm tin tức của các con.
Ông cụ đã khóc đến mù 2 mắt vì thương nhớ 2 cô con gái. Ba cha con lại ôm nhau khóc vì vui mừng đoàn tụ này. Nước mắt của Fumiko rơi vào mắt phải của cha, còn nước mắt của Kaoru rơi xuống mắt trái của cha khiến hai mắt ông sáng lại và còn sáng hơn trước.
Từ đó, cả 3 cha con ở lại dinh thự của vị lãnh chúa tốt bụng và họ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.
~ Owari ~
theo Nguyễn Bích Hà
Kết thúc đúng cũng ko đề cập đến mụ dì ghẻ độc ác nhưng ta có thể hiểu bà ta đang chịu sự trừng phạt đó là phải sống cô độc cả đời. Hồi đó chưa có PC nên sống 1 mình chắc buồn kinh khủngCòn thời này: 1 thùng mì tôm, 1 cái PC (có nối ADSL) là hạnh phúc nhất rồi (tính lun chuyện có người trả dùm tiền điện thoại hàng tháng), nói chơi ngoài lề chút xíu, đừng ai bắt chước nghen
À, tên 2 nhân vật chính Fumiko và Kaoru là do Ka tự đặtcòn theo nguyên văn trong truyện thì người dịch phiên âm ngộ lắm ^^" Fumiko tên Ôxuki và Kaoru tên Ôkhôxi
Vậy là câu chuyện tuần 3 đã kết thúc, mong nhìu người tiếp tục ủng hộ vào tuần cuối của đợt I ha![]()








*) đi mãi vào tận trong những dãy núi. Đến nơi mụ đào hố chôn cái hòm xuống đất.
Trả Lời Với Trích Dẫn



bận quá

Bookmarks