Lần đầu tiên mình gửi comment, thật tình mình rất hay dơn film xem các bạn bình luận rất nhiều nhưng cứ nhìn bàn phím lại không gõ được chữ nào cả nhưng không biết sao hôm nay . Sao nhỉ chỉ là những cảm xúc thay nhau chạy qua chạy lại trong đầu nếu không viết ra thật là khó chịu.
Những cảnh film chạy qua với những nội dung rất bình dị, 1 gia đình bán tạp hóa có cô con gái bị liệt đôi chân làm việc ở thư viện và có tính cách khá ích kỷ, 1 tiệm làm đầu với 1 anh thợ lãng tử có trái tim khoáng đạt ko kiêng j nhưng đôi khi lại ko thông hiểu cho người khác.
Khi đọc nội dung cứ ngỡ rằng sẽ là 1 type film Hàn Quốc bi đát khi nhân vật chính có căn bệnh nan y, cứ ngỡ là sẽ có những màn vứt khăn giấy liên hồi suốt 11 tập film, và cảm tưởng rằng cái tựa Beautiful life thật là 1 cái tên quá xa hoa quá lý tưởng hóa về những thước film sẽ nhuốm mùi đau khổ của 2 nhân vật chính.Nhưng ( でも。。。)
Nhưng những cảnh film vẫn quay rất bình thường chỉ dừng ở những mặc cảm của cô gái vì đôi chân không đi được, những vất vả những suy nghĩ khi một cặp yêu đương lại là sự kết hợp giữa 1 đôi chân tật nguyền và 1 đôi chân vững chãi. Là những ánh nhìn e ngại giữa 2 người khi không thể đi vào ăn ở những nhà hàng lớn chỉ vì ko có lối đi cho ng khuyết tật, là sự mắc cỡ của cô gái khi cả đi vệ sinh củng phải được anh bế vào. Là sự ích kỷ đến kỳ lạ của cô gái, ghen tuông rất đỗi bình thường nhưng khuất sau đó là 1 sự dằn vặt về tương lai sắp lụi tàn của cô và tương lai rạng rỡ của anh.NHƯNG VẪN KHÔNG CÓ NHIỀU NƯỚC MẮT.
Rồi đến 2 tập cuối tất cả như vỡ òa ra, mọi thứ tưởng chừng không đến ập đến 1 lúc.Shuji vẫn không khóc, anh không khóc vì anh tin nụ cười của Kyoko đang cổ vũ anh tin rằng cô sẽ sống, cô sẽ sống tiếp vì anh. Cho đến khi Kyoko ra đi anh vẫn ko khóc trước mặt cô lần nào cả...Chỉ cho đến khi :
-"Anh trang điểm cho em nhé, trang điểm cho em thật đẹp nhé.
-Chút son bóng nữa nhé em,em vẫn thích thế cơ mà.
-Anh trang điểm cho em đẹp thế rồi, sao em không mở mắt ra đi. Đừng lơ anh đi như thế nữa bà chị kia. Mở mắt ra nhìn anh này."
Rồi Shuji bật khóc, lần đầu tiên anh khóc trước mặt Kyoko. Khi đó Kyoko đang nằm bình thản và đôi mắt mãi không mở ra.
....
.....
Một đứa bé gái bước vào 1 beauty salon nhỏ xíu bên bờ biển,trước hiên là 1 chú chó lông vàng mắt nghịch ngợm, cửa mở ra chuông gió kêu leng keng, cô bé bước vào và người đàn ông đã cắt cho cô bé 1 mái tóc xinh đẹp đầu tiên của cuộc đời cô. 1 bí mật giữa cô và người thợ cắt tóc ấy được lưu giữ chỉ 2 người biết. Bước chân cô chạy đi, mái tóc bay theo gió cùng nụ cười của người đàn ông cắt tóc bay mãi, bay mãi lên thiên đường nơi đó có lẽ Kyoko đang cười và cũng chạy nhảy.
Cuộc sống vẫn thật đẹp.
Mình xem hết 11 tập film rồi mới viết ra 1 lượt nên nhiều cảnh mình nhớ chẳng rõ chỉ là cảm xúc thôi.Và muốn gởi lời cảm ơn đến JPNsub thật nhiều vì tất cả các film các bạn đã làm nhé![]()






Trả Lời Với Trích Dẫn
. Nhưng mà rất lâu sau cái rất lâu sau khi coi đó, tình cờ tớ xem lại Beautiful life và nhận ra là nó hay hơn mình nghĩ xD. Tớ nghĩ cái hay của Beautiful life không phải là nội dung toàn bộ câu chuyện, mà là những tình tiết bé nhỏ rất đời thường và đáng yêu được khắc họa trong phim.
.
. Thật là chái tim bối rối quá xá mà xD.
.
chực chờ nhảy ra lăm le kiu "cuộc sống tươi đẹp lắm nha bai, đừng nên xuốt ngài đòi sâu sắc đau khổ dằn vặt nội tâm hay tự kỷ (như con khỉ
)*
xong rồi xD) down Vsub của A4S về coi xD, đó là bản Vsub dễ thương nhất mà tui từng coi á há há. Chị Shinohara Ryoko thì đóng Mặt chăng mặt chăng nà ná na, phim này tui chỉ thích nhân vật của chị và Keiko còn nhân vật của anh tui không thèm thích (lắm
tui sẽ đi theo còm ké há há há. Mà tui rì còm hơi chậm (tại dạo này tui bận xíu 

.
, thì trong phim này, ta lại cảm thấy Kyoko chỉ là một người bình thường, ngoài đôi chân bị liệt ra thì cô hoàn toàn như một người khỏe mạnh khác. Xuyên suốt bộ phim, ta chỉ thấy đó như chuyện tình dễ thương của Shuji và Kyoko, chỉ đến tập cuối khi cô phát bệnh và ra đi đột ngột. Nếu như ở những bộ khác, ta luôn chuẩn bị tâm lý cho việc nhân vật sẽ bán muối bất kỳ lúc nào, thì ở đây, sinh hoạt của nhân vật quá đỗi bình thường, làm ta quên đi rằng cô đang mang bệnh, chính vì thế sự ra đi ở tập cuối của cô càng làm ta thấy bàng hoàng (mặc dù đã xem xì poi lờ) 

.Mình thực sự thix khuôn mặt ,giọng nói và cả cách diễn của chị. Tuy có nhiều tin đồn ko hay lắm nhưng vẫn cứ thích dv này.

Bookmarks