>
Trang 2/7 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 61

Ðề tài: [Fic] INVISIBLE TOKYO - A Tokyo without REALITY (NC17)

  1. #11
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    CHAPTER 7: TOKYO IN LOVE!

    Nó không hiểu nổi!

    Nó không thể hiểu nổi nữa. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với đầu óc của nó vậy. Nó nằm trên giường. Những tia nắng ngày mới của Tokyo đã đánh thức nó. Chúng len lén xuyên qua khe màn, nhẹ nhàng nhảy nhót trên khuôn mặt trắng hồng. Hơi nóng âm ấm làm làn da của nó thật dễ chịu. Nhưng nó vẫn chẳng hiểu nổi.

    Nó bị điên mất rồi. Nó là sát thủ, là một cỗ máy giết người. Nó không có cảm xúc, những thứ gọi là tình cảm xa xỉ ấy đã biến mất khỏi trái tim nó từ lâu lắm rồi. Vậy, tại sao đêm qua nó lại chơi bóng bàn với hắn? Điều đáng ghét tiếp theo là con khỉ đó đấu với nó, một kẻ mới chơi lần đầu, lại chẳng nương tay chút nào. Nhưng điều làm nó bực bội nhất không ai khác là chính bản thân nó. Sao lại để bị cuốn theo cái trò chơi chết tiệt ấy? Đêm qua, càng chơi nó lại càng háo thắng, quyết tâm trả thù. Kết quả là cuộc chơi chỉ kết thúc lúc 4 A.M, khi mà hắn đã quá mệt mỏi nên nó mới có cơ hội thắng được một ván danh dự. Tại sao lại như vậy?

    Phải chăng vì đã lâu lắm rồi nó mới có những giây phút vui vẻ thật sự…?

    Nó ngồi dậy, trên người là chiếc áo tắm của khách sạn. Ít nhất là sau khi hạ gục hắn, nó cũng nhớ tới đi tắm để rửa sạch đám mồ hôi thấm đẫm trên lưng. Chiếc giường rộng nhưng chỉ có một mình nó. Đêm qua, khi nó tắm xong, hắn đã nằm ngủ ngon lành trên ghế salon. Tới đây lại thêm một chuyện nó chẳng hiểu nổi chính nó nữa. Hắn ngủ say, ngực phập phòng theo từng nhịp thở. Đấy chẳng phải là cơ hội tốt nhất để kết liễu hắn sao. Ít nhất, lúc đấy hắn cũng không cảm thấy đau đớn lắm. Vậy mà nó lại ung dung leo lên giường ngủ ngon lành mà chẳng buồn ngó ngàng gì tới hắn. Điều đó hoàn toàn chả bình thường chút nào. Nhất là với nó, một kẻ đi săn chuyên nghiệp, bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy là điều không thể chấp nhận. Nó cứ tần ngần, mãi suy nghĩ về sự bất thường đó. Rồi nó chợt nhớ ra con dao dưới gối đêm qua.

    “Phải rồi, bây giờ chẳng phải cũng là cơ hội tốt đó sao.” – Nó chợt nghĩ.

    Hắn vẫn còn ngủ say. Quá thuận lợi để tiến hành kế hoạch. Nó cầm con dao trên tay, ánh bạc loang loáng. Mặt nó lại trở về với sự vô cảm cố hữu. Nhưng trong đôi mắt, vẫn ẩn chứa những tia nhìn ẩn hiện của một con thú dữ sắp vồ mồi.

    Cái nhìn lạnh lùng nhưng cuồng dại…

    Từng bước, từng bước, nó tiến tới hắn thật nhẹ nhàng tựa con mèo đen rón rén trên mái nhà. Chẳng thể nghe thấy tiếng bước chân của nó, dù cho đó là tiếng xột xoạt của bàn chân tiếp xúc với tấm thảm sàn. Nó cúi nhìn hắn, con giao giơ lên cao.

    VỤT…

    .
    .
    .

    Im lặng…

    .
    .
    .

    “Chuyện khỉ gì đang xảy ra với mình vậy? Tại sao… tại sao lại đau như vậy…”

    NÓ đưa tay trái ôm lấy ngực. Trong đầu nó, tiếng thét “ DỪNG LẠI!” cứ văng vẳng. CÓ một thứ gì đó đã ngắt đứt sự điều khiển của não lên bàn tay. Cơ thể không còn tuân theo ý chí của nó nữa. Bây giờ, chỉ biết dường như có một con người khác trong nó đang nắm quyền làm chủ, và con người đó đang ra sức ngăn cản nó giết hắn. Trên tay, con dao vẫn nằm im ở vị trí cách trái tim hắn chỉ một khoảng rất nhỏ. Nhỏ, nhỏ đến mức lưỡi dao có thể dễ dàng vượt qua xuyên thủng ***g ngực, đâm nát quả tim chỉ với thêm một chút lực đẩy nữa. Nhưng không. Khoảng cách ấy dường như bất tận đối với nó. Bởi cảm giác kỳ lạ đang khiến tim nó đau nhói kia đã làm đông cứng cơ thể nó.

    Đó là cảm xúc gì…?

    Nó không biết. Nó không hề được dạy phải phản ứng sao với cơn đau này. Đây là lần đầu tiên nó phải đối mặt với chính sự phản kháng của cơ thể nó. Thời gian như ngừng trôi cùng với suy nghĩ của nó. Rồi bất chợt, nó phá vỡ sự ngưng tụ vô hình. Nó rút tay về, gấp lưỡi dao vào phần cán. Cơn đau giảm dần. Cho tới khi, cái thứ kim loại lạnh lùng ấy nằm gọn trong túi, nhịp đập con tim nó mới trở về bình thường.

    “… Có lẽ… Có lẽ mình sẽ kết thúc chuyện này vào lần sau. Mình muốn… xác định cơn đau này là gì… Cảm giác này từ đâu đến…”

    Nó ngồi xuống thảm. Đến bây giờ, nó mới quan sát kỹ hắn. Vì trước giờ, ấn tượng về hắn chỉ là cái đầu vàng choé đáng ghét mà thôi. Nói thật lòng, dù nó chẳng muốn công nhận điều này chút nào, hắn cũng khá dễ nhìn, nếu ko nói đẹp trai. Giờ thì nó cũng hiểu được phần nào lý do các cô gái ở Pluto lại điên đảo vì hắn. Làn da của hắn đối lập hoàn toàn với nó. Nó trắng còn hắn lại ngăm ngăm. Nước da nâu làm khuôn mặt góc cạnh trở nên nam tính hơn. Cả đôi chân mày cũng vậy. Chúng rậm nhưng không quá dày. Chỉ đủ làm người ta cảm nhận được sự mạnh mẽ toát ra từ hắn. Bên dưới là đôi mắt đang nhắm nghiền. Nếu nó nhớ không lầm thì mắt hắn khá đặc biệt. Màu mắt không hẳn đen mà xam xám tựa như bầu trời ngày bão. Thế nhưng đôi lúc dưới ánh sáng, đôi mắt lại hơi ánh lên màu xanh dìu dịu. Nó không biết diễn tả sao cho chính xác thứ màu sắc ấy. Chỉ biết rằng nó thích màu mắt đặc biệt của hắn.

    Hắn nằm trên salon có vẻ hơi khó chịu. Thân hình cao lớn của hắn quá khổ so với chiếc ghế. Nó không tự hào về chiều cao của mình nhưng vấn đề đó cũng không làm nó phải quá bận tâm. Thế nhưng khi đứng cạnh hắn, nó chỉ cao lắm là đến tai. Điều đó dễ dàng lý giải cho tư thế “một chân gác lên thành ghế, một chân buông thõng dưới đất còn đầu thì gác trên một chiếc gói đệm salon” không mấy thoải mái của hắn. Nó chợt chú ý đến tiếng ngáy nho nhỏ phát ra đều đều từ miệng hắn. Từ lúc thức dậy đã có quá nhiều điều nó chẳng lý giải nổi về bản thân mình rồi nên bây giờ, việc nó đang khúc khích trước âm thanh phát ra từ hắn cũng chẳng làm nó quan tâm nữa.

    Bên cạnh hắn, nó dường như không còn là nó.

    Hắn mở mắt bởi tiếng cười khe khẽ. Trong đêm qua và cả lần đầu tiên gặp mặt, nụ cười rất ít xuất hiện trên đôi môi đó. Nhưng khi nó cười, hắn chẳng tài nào dứt mắt ra khỏi. Nụ cười thật đẹp, thật trong sáng, tựa như có ma lực thôi miên lấy người đối diện. Nhưng sao hắn lại cảm thấy nụ cười đó lại mong manh, dễ vỡ quá. Hắn sợ chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi, thứ âm thanh của niềm vui ấy sẽ biến mất vào không khí. Bởi thế, hắn cứ nằm yên, đắm chìm cùng tiếng cười của nó.

    Dường như cảm nhận được sự thức giấc của hắn, nó thôi cười. Vẻ mặt lại lạnh lùng như tảng băng chỉ trong chớp mắt. Ít nhất thì nó cũng phải cố giấu những cảm xúc bất thường khi ở bên hắn của mình. Bởi nó được dạy rằng để cho người khác biết được cảm giác của mình đồng nghĩa với việc dâng mạng sống bản thân cho kẻ thù.

    _ Xin lỗi, đã làm anh thức giấc. – Nó khẽ nói

    _ Không sao. Nhờ vậy mà tôi được thấy một hình ảnh thật đẹp. - Hắn đáp lại với ánh mắt trìu mến.

    _ Đó là gì vậy? – Nó thắc mắc, lòng chợt ấm lên trước ánh nhìn của hắn.

    _ Nụ cười của cậu.

    _ Xin lỗi.

    _ Sao lại xin lỗi?

    _ Vì tôi đã cười anh.

    _ Thật vậy sao?

    _ Vì anh ngủ… trông buồn cười quá.

    _ Ha. Thế thì tốt thật. Tôi có thể làm cho cậu cười. Vinh hạnh quá.

    _ Anh.. anh không giận sao??

    _ Không. Ngược lại là đằng khác. Tôi rất vui khi có thể làm cho cậu cười. Cậu cười đẹp lắm, cậu biết không? Chỉ có điều, cậu cười ít quá thôi.

    _ Uhm..

    Đến lúc này, trái tim nó đập liên hồi. Lớp mặt nạ băng giá mà nó cố tạo nên đã bị tan chảy trước những lời của hắn. Dường như từng lời, từng lời là một đốm lửa nhỏ, hâm nóng lại những cảm xúc bấy lâu nay đã ngủ yên trong nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn tưởng chừng như vô cảm. Nó bất chợt cảm nhận được sự yêu thương và nó thèm khát tình thương ấy từ hắn.

    Liệu đó có phải là…

    Có lẽ “ Hắn” không còn là danh xưng thích hợp khi nghĩ về người đang đứng trước mặt nó nữa. “Hắn” chỉ dành cho những kẻ nó căm gét, khinh thường hay vì khiếp sợ mà phục tùng. Bây giờ, trong đầu nó, nó đã tìm được một từ thích hợp mỗi khi nghĩ về “ con khỉ tóc vàng” không hẳn là quá tệ này…

    ANH.

    Đôi má nó chợt ửng đỏ trước ý nghĩ đó.

    “Anh ư…”

    _ Này, cậu đang làm tôi khó xử đấy. – Anh nói

    _ Uhm, sao..? – Nó thắc mắc

    _ Cậu có biết khi cậu mắc cỡ trông cậu dễ thương đến mức nào không? Chậc, thiệt tình là bây giờ tôi chỉ muốn… - vẻ mặt anh dường như đang chịu đựng ghê gớm lắm.

    _ Anh đã mua tôi rồi mà.

    _ Không. Tôi không mua cậu. Tôi chỉ lấy cớ đó để đưa cậu đến đây chơi với tôi thôi. Dĩ nhiên là tôi cũng sẽ trả tiền cho cậu. Nhưng mà nó không phải là mua bán gì hết. Tôi chỉ dùng nó để có thời gian với cậu thôi. Mà… vậy là khác với việc tôi mua cậu. Mà.. Trời, tôi đang nói cái gì vậy nè ?!? – Anh than trời với cái lý luận lằng nhằng của mình

    _ Nhưng nếu anh muốn thì tôi cũng đồng ý chuyện đó.

    _ Nghe này. Tôi không muốn những gì mà người khác không tự nguyện. Tôi biết là cậư cũng đâu thích gì chuyện đó, đúng không?

    Nó không thích ư…?

    Bất chợt mắt nó mờ đi. Cảnh vật dường như được nhìn qua sau một màn nước.

    Chuyện gì vậy?

    Nó đặt tay lên má.

    Âm ấm…

    Có thứ gì chảy ra từ mắt nó…

    “Khóc, mình khóc sao…? Không thể…!”

    Nó chợt nhận ra. Nó đang khóc. Hai dòng nước mắt lăn chầm chậm trên má nó. Nó chẳng biết nữa. Cơ thể đã tự hành động trước khi nó kịp nhận biết. Đã lâu lắm rồi, đến nỗi chính bản thân nó cũng chẳng thể nhớ nổi, nó mới cảm nhận vị mặn của nước mắt. Con tim tưởng như chai sạn giờ đây đang thổn thức những cảm xúc trào dâng. Anh biết nó không muốn. Anh không xem nó như một thứ công cụ, một món đồ vô tri.

    Anh xem nó như chính nó, vẫn còn là một con người.

    _ Này, này. Sao lại khóc chứ? Tôi làm cậu buồn sao?

    Nó không đáp, chỉ lắc đầu. Đưa tay nó lau khô dòng nước mắt.

    _Vậy tại sao lại khóc?

    Nó cũng không đáp chỉ nhìn thật sâu vào mắt anh. Anh mỉm cười trước màu xanh trong vắt tựa như bầu trời sau cơn mưa đang bao trùm lấy cả không gian trong mắt mình, long lanh, rực rỡ.

    _ Tôi vẫn chưa biết tên cậu.

    _ Mei.

    _ Mei thôi sao? Còn họ?

    _ Tôi không có họ.

    _ Xin lỗi.

    _ Không sao. Tôi quen rồi.

    _ Tôi là…

    _ Ten Kosaku.

    _ ồh, tôi nổi tiếng vậy sao? Ha ha.. hãnh diện thật.

    _ Có vẻ anh được nhiều người biết đến hơn anh tưởng.

    _ Uhm, có lẽ vậy. Nhưng tôi không quan tâm. Chỉ cần cậu biết tên tôi là được rồi.

    Anh lại cười với nó, nụ cười ấm áp. Bàn tay của anh đặt lên má nó, lau đi giọt nước mắt còn đọng lại. Bàn tay thật lớn, lại cứng nữa. Nhưng sao nó vẫn cảm thấy thật dễ chịu khi những ngón tay khẽ chạm vào má. Khuôn mặt hai người kề sát nhau, đến nỗi nó có thể cảm nhận đươc hơi thở nóng ấm của anh.

    _ Uhm, Mei. Tôi có thể… Thôi! Không có gì.

    _ Anh muốn gì sao?

    _ Ah… uhm… Tôi chỉ muốn hỏi là.. tôi có thể… có thể… hôn cậu được không?

    Mặt nó chợt nóng lên. Bây giờ nó đã hiểu được cảm giác của Momo mỗi khi vừa che mặt vừa chạy khỏi phòng nó. Nó ấp úng, chẳng thể nói nên lời. Chỉ biết trước khi kịp nhận ra nó khẽ gật đầu.

    Đôi mắt nhắm chặt, nó chờ đợi nụ hôn. Tim nó đập liên hồi, nhưng nhịp thở dường như dừng lại. Cả người nó gồng cứng trong im lặng.

    Rồi đột nhiên, có một sức nóng lan tỏa dần dần từ má nó. Lòng nó tràn ngập niềm hạnh phúc.

    “Tại sao lại như vậy? Chỉ là một nụ hôn thôi mà. Sao mình lại có cảm giác này? … Tại sao mình lại thấy… hạnh phúc như vậy? Tại… Khoan đã, mình biết hạnh phúc sao?” – Nó chợt băn khoăn

    _ Nhóc, đâu cần phải nhắm mắt chặt vậy. Ha ha..

    _ Nhóc??

    _Vì má cậu mềm như con nít vậy. Lại thơm nữa.

    _ Tôi không phải con nít!

    _ Cậu cãi lại càng chứng tỏ mình là con nít, Nhóc. Hahaha. Đúng là con nít thì luôn dễ thương thật. Mà sao cậu dậy sớm vậy. Mới có 6 giờ kém mười mà.

    _ Tôi quen rồi. Tôi luôn dậy lúc 6 giờ.

    _ Tôi thì chả bao giờ thức dậy nổi trước 8 giờ,

    _ Sao đêm qua anh không ngủ trên giường?

    _ Tôi chỉ sợ cậu không thích thôi.

    _ Cám.. cám ơn! – Nó lại đỏ mặt.

    _ Ngốc ạh. Sao lại cảm ơn. Này, ngủ tiếp đi. Tôi vẫn chưa ngủ đủ giấc đâu. Hay cậu ngủ ở đây luôn đi.

    _ Nhưng…

    _ Cậu không thích àh?

    _ Không, nhưng mà…

    _ Vậy là đồng ý nhé?

    _ ... Uhm… Vâng.

    Nó nằm xuống salon. Chiếc ghế nhỏ nên anh phải nằm nép vào bên trong. Nó nằm lọt thỏm giữa lòng anh, đầu tựa vào bờ ngực vững chãi của anh. Hai cánh tay anh ôm trọn lấy nó. Tự nhiên, những lo sợ trong lòng nó chợt biến mất. Lòng nó chợt bình yên đến lạ. Bởi trong vòng tay anh, nó cảm thấy thật an toàn.

    _ Mei này, chúng ta sẽ còn gặp nhau chứ?

    Ngần ngại… Rồi nó trả lời.

    _ Vâng.

    Giấc ngủ đến thật nhanh chóng và dễ dàng. Có thể, anh sẽ là người thay đổi nó. Có thể, anh sẽ mang lại cho nó tự do…

    End of chapter 7. To be continued.

  2. The Following 2 Users Say Thank You to Wast For This Useful Post:

    Pu_Jif (12-06-2009), tieu_vu_42 (06-08-2011)

  3. #12
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    A/N: Vì thương JPN nhất nên típ sau đây là 2 cháp mới nhất chưa từng được post trên 1 forum nào khác. Hy vọng, những người yêu thích Fic này và là mem của JPN sẽ hài lòng. Wà đặc biệt của tớ dành cho Forum mà tớ gắn bó nhất. Àh, 2 chap này tớ chưa chỉnh lỗi chính tả. Các bạn chịu khó một chút nhé. Sẽ Beta lại sau.

    And now, FOR ALL JPNERS....
    .................................................. ....

    Chapter 8: OUTSIDE TOKYO, PAINFUL CONFESSION

    _ Niiiii-chan! Cả ngày hôm qua anh đi đâu?

    Nó cuộn sâu trong chăn. Vừa trở về đựơc phòng, nó đã bị Momo tra tần bằng hàng tá câu hỏi về sự vắng mặt bất thường của nó trong ngày hôm qua. Thật là phiền với bà mẹ nhí này quá! Bây giờ nó chỉ muốn ngủ tiếp một giấc nữa.

    Giấc ngủ vẫn còn lưu lại chút hơi ấm từ vòng tay anh…

    _ Niiiii-chan! Hãy thành thật khai báo!

    _ Uhm… Uh…

    _ ”Uhm…uh” là sao?

    _ Uhm…uhmm…

    _ Ahh! Cứ ữm ờ hoài? Trả lời cho em coi? Trả lời! Trả lời! Trả lời!!!!!!! - Vừa nói Momo vừa nhảy tưng tưng trên giường.

    _ Uhm… Momo-chan, cho anh ngủ một chút đi. Anh mệt quá!

    _ Không! Phải trả lời trứơc đã!

    _ Kaz…. Cứu anh!

    _ Momo. Để cho Nii-sama ngủ đi. Anh ấy mệt thật đó. – Kaz tới giờ mới chịu lên tiếng giải nguy.

    _ Nhưng mà… nhưng mà…

    _ Momo!

    _ Rồi, rồi. Không hỏi nữa! Tha cho Nii-san đó! Ôi số phận mới nghiệt ngã làm sao. Con trai lớn rồi không thèm nói chuyện với bà mẹ già nua này nữa nè trời… - Momo than thở cứ như nó là mẹ của Mei.

    Khi cánh cửa phòng khép lại, nó mới nhẹ thở phào. Thật sự, thứ nó cẫn nhất lúc này là sự yên tĩnh. Nó phải suy nghĩ về thứ cảm giác lạ đang len lỏi khắp tâm hồn. Cái cảm giác ấy tựa như một dòng suối ấm, cứ lên lén, nhẹ nhàng luồn lách qua những ngóc nhỏ nơi trái tim nó, để rồi làm tan chảy đi lớp băng giá lạnh mà nó cố dựng nên. Và ngừơi khơi nguồn cho dòng chảy ấy chính là anh. Nó vẫn chẳng thể nào biết đựơc chính xác mình đang cảm thấy điều gì. Rất ấm, rất nhẹ, hơi đau nhói nhưng lại hạnh phúc vô kể, những cảm giác ấy cứ đeo bám nó mỗ khi mái tóc vàng kia khẽ lứơt qua tâm trì nó. Nó ứơc có một cuốn sách nào có thể giúp nó, hoặc giả là một người tốt bụng gọi tên cho nó thứ tình cảm này.

    Bởi nó hoàn toàn không biết…

    Nó khẽ cựa mình. Chiếc giường trở nên lạnh lẽo quá. Nó chơ vơ, lạc lòng trên chính chiếc giường của mình. Tấm chăn chạm vào da thịt vô cảm. Chẳng có chút ấm áp nào đựơc mang lại. Chẳng có chút hơi ấm làm nó bình yên đến lạ như vòng tay của anh trên chiếc sofa nhỏ hẹp ấy. Chẳng có bờ ngực vững chãi thơm thơm dìu dịu mùi nứơc hoa để nó úp mặt vào. Nó chợt nhớ đến anh vô cùng. Nó cũng chẳng thể hiểu nổi nó nữa. Anh là con mồi của nó, là kẽ mà nó phải tiêu diệt, là người nó gặp chưa đến một ngày nhưng lại làm cho nó muốn phát khùng lên, muốn đánh đổi tất cả chỉ để được ở bên cạnh anh.

    Thật lạ lùng làm sao…

    Nó chợt nhớ đến những lời của anh trước lúc chia tay.

    Flash back

    _ Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ? – Anh hỏi khi đứng trứơc gương chỉnh lại mấy cái khuy áo.

    _ Tôi… không biết. – Nó bối rối trả lời.

    _ Tôi rất muốn gặp lại cậu.

    _ Tại sao?

    _ Vì tôi đã chắc chắn một điều…

    _ Đó là gì vậy?

    _ Anh… yêu em…

    Nó chết lặng trứơc lời anh nói. Điều này quá bất ngờ. Nó phải làm sao bây giờ?

    _ Anh… chắc chứ?

    _ Chắc.

    _ Nhưng, tại sao… Sao anh lại yêu tôi?

    _ Anh cũng không biết nữa. Có lẽ là tiếng sét ngay lần đầu gặp nhau chăng?

    _ Nhưng… anh sẽ chẳng thể hạnh phúc khi yêu tôi đâu.

    _ Không sao. Chỉ cần em hạnh phúc là đủ. Ngay bây giờ em hạnh phúc chứ?

    Lần này, nó không nói mà chỉ lẳng lặng gật đầu. Hạnh phúc. Có lẽ đây là sự thật. Lần đầu trong suốt nhiều năm địa ngục qua, lòng nó chợt ấm lại. Nó đựơc yêu thương…

    _ Vậy là đủ rồi, anh không cần gì nữa. Này, nhưng em… em có yêu anh không?

    _ Tôi… tôi… không biết.

    _ Không sao. Anh cũng đoán như vậy. Không cnâ phải gấp đâu. CÓ thể yêu anh từ từ cũng đựơc mà. Nhưng anh hỏi thật nhé, em không ghét anh, đúng không?

    _ Uhm… - Nó ngập ngừng.

    _ Vậy là ghét rồi. _ Anh làm vẻ mặt tiu nghỉu.

    _ Không! Lúc trứơc thì có nhưng bây giờ thì không. – Nó vội phản ứng lại.

    _ Hehe, vậy là anh yên tâm rồi.

    Anh vừa nói vừa tiến về phía nó. Rồi anh cuối xuống, khẽ chạm môi vào gò má trắng hồng của nó. Một hương thơm nhè nhè làm anh nhắm mắt tận hưởng làn da mềm mại.

    _ Mei này, tối mai em rảnh chứ? – Anh thì thàm vào tai nó.

    Nó không đáp, chỉ gật đầu.

    _ Vậy đi ăn với anh nhé. Anh biết có một nàh hàng Pháp rất ngon.

    _ Tôi… không chắc nữa.

    _ Hãy nhận lời đi mà.

    _ Tôi… tôi… tôi sẽ cố gắng. – Nó đầu hàng trứơc ánh mắt van xin của anh.

    _ Vậy anh sẽ đợi em. Tối nay, lúc 7h trứơc cửa Pluto. Mà em đừng xưng là “Tôi” nữa. Xưng “Em” đi. “Tôi” nghe xa lạ quá.

    _ Nhưng… nhưng mà… Vâng… - lại đầu hàng vô điều kiện.

    _ Vậy anh sẽ chờ em tối nay.

    _ Tôi… em sẽ cố đến… - Nó nói, mặt ửng đỏ vì chưa quen với cách xưng hô mới.

    _ Dễ thương quá! – Anh lợi dụng cơ hội, đặt lên má nó một nụ hôn.

    End Flashback


    Tối nay nó lại đựơc gặp anh, lòng chợt nao nao một niềm vui…
    ………………………………………… ………………………………..
    7 P.M

    Pluto vẫn đông đúc như thường lệ. Chốn ăn chơi sa hoa bậc nhất này vẫn là ánh đèn màu hấp dẫn, quýên rũ nhưng con thiêu thân lao vào. Bảng hiệu chớp tắt liên tục như mời gọi, khiếc khích con người từ bỏ cuộc sống nhàm chán, đến với chốn thần tiên đắm chìm trong tiếng nhạc chát chúa, đinh tai.

    Nó đứng chơ vơ, lạc lòng giữa chốn đông người. Hôm nay, nó mặc một chiếc áo sơmi trắng đơn giản. Khoác ngoài là chiếc ghi-lê đen ôm sát hông. Trên cổ, đoạn dây cài màu đen đựơc thắt cầu kỳ thành hình chiếc nơ nho nhỏ. Nó cứ đứng đấy, lặng im. Mắt nó vẫn mở nhưng nó lại chẳng thấy gì cả. Tai nó dù vẫn hoạt động nhưng lại chẳng nghe thấy bất cứ tiếng động nào chung quanh.

    Nó đang chờ anh đến…

    “Liệu anh ấy có gạt mình không nhỉ? Làm sao… có thể yêu một người không rỏ lai lịch như mình ngay trong lần đầu…”

    Nghĩ đến đây, lòng nó chợt chùng lại.

    “Mei à, mày ngốc quá. Anh ấy sẽ không đến đâu. Đừng hoài công vô ích nữa.”

    Nó ôm lấy ngực mình. Cơn đau vô hình vây lấy trái tim nó. Sao tâm hồn nó lại quặn thắt?

    Nó quay bứơc dợm bỏ đi. Có lẽ nó nên tự bảo vệ chính bản thân trứơc khi người ta làm tổn thương tâm hồn nó.

    “ Như vậy có lẽ là tốt hơn”

    _ Này nhóc, sao lại về sớm thế? Người hẹn em còn chưa kịp tới mà.

    Nó bất ngờ quay lại vì bàn tay rắn chắc đang nắm lấy cánh tay mình.

    Màu vàng của nắng… rực rỡ… sáng loà…

    Vẫn làm mái tóc ấy, mái tóc mà chỉ vài ngày trứơc đây nó còn nguỳên rủa ghét cay ghét đắng, thì bây giờ, thật hạnh phúc biết bao khi cái màu tóc nổi bật ấy đang đong đầy trong mắt nó. Anh đứng đó, ngay cả nụ cười cũng như nhuộm ánh mặt trời.

    _ Anh xin lỗi vì đã đến trễ… Tại vì… Khoan đã, anh mới trễ có hai phút thôi mà… Làm ơn tha lỗi cho anh đi mà. Đừng bỏ về… Làm ơn điiiii…!

    Anh nói, cố làm ra vẻ mặt dễ thương nhất. Nhưng thật sự mà n1oi thì cái vẻ mặt con nít ấy chẳng hợp chút nào với bộ vest đen anh đang mặc. Nó chợt bật cười khúc khích.

    _ Nè nè, cười là đồng ý rồi nhé.

    _ Uhm – Nó gật đầu, vẫn chưa thôi cưòi.

    _ Vậy lên xe nào. Chúng ta đi ăn.
    ………………………………………… ……
    Những con đường trôi qua vùn vụt. Ánh đèn lứơt qua tạo nên một đường thẳng đủ màu của ánh sáng. Nếu là ngày thường nó sẽ rất ghét cải cảm giác này. Bởi luôn luôn, Tokyo làm nó ngột ngây khó thở. Nhưng bây giờ, nó lại không còn suy nghĩ ấy nữa. Thật lạ! Nó ngồi ngắm nhìn cảnh vật lứơt qua mắt mình.

    Tiếng nhạc dìu dịu bên tai, giọng anh cất lên vẫn hơi trầm trầm nhưng ấm áp, đôi lúc lại sôi nổi hẳ theo mạch câu chuyện đang kể.

    Nó nuốt trọn phút giây hạnh phúc này…
    ………………………………………… ………………..
    _ Bàn của Ten Kosaku đặt sẵn sàng rồi chứ?

    _Vâng, thưa Ten-sama. Bàn dành cho hai người. Xin mời đi theo tôi.

    Ngừơi phục vụ hứơng dẫn cá hai lên tầng trên. MỘt chiếc bàn nằm ngay cửa số, nhìn xuống con đường bên dưới. Tíêng dương cầm văng vẳng du dương trong ánh nến ấm áp. Những thực khách khác ở đây, tất cả đều khoác lên mình những bộ com-plê đắt tiền hay những chiếc váy quý phái. Ngay cả trong không gian cũng hảng phất mùi vị của sự giàu có. Thứ mùi hương quen thuộc của một nàh hàng Pháp năm sao.

    Nó hơi bỡ nỡg trứơc môi trường mới. Đây là lần đầu tiên nó bứơc chân vào nơi sang trọng đến vậy. Những con mồi mà nó theo đuổi đa phần là lũ yakuza chọn vũ trường làm chốn ăn chơi, lấy bạch phiến và rượu mạnh làm bữa tối. Chúng chẳng bao giờ đặt chân đến nơi đẹp đẽ và trong sạch như thế này. Rồi nó bất chợt nhớ lạu, khoảng thời gian không làm nhiệm vụ, nó chỉ quanh quẩn trong ngôi biệt thự đựơc bao bọc bởi biển hoa hồng xanh ấy, ngôi nàh của quỷ. Hay nói chính xác hơn là bị giam cầm trong căn phòng mà Satan dùng nó như một món đồ chơi để thoả mãn cơn điên dại.

    _ Này, em nghĩ gì mà mơ màng thế? – Anh hỏi, lôi nó về với thực tại.

    _ Không, không có gì…

    _ Em thích nhà hàng này chứ?

    _ Uhm, em thích. Nó đẹp thật.

    _ Nhưng đây chưa phải là tiết mục chính đâu. Đêm nay, anh sẽ dẫn em đi một nơi còn đẹp hơn nữa kìa.

    _ Nơi nào vậy?

    _ Bí mật!

    Bữa ăn tối trôi qua trong sự tò mò của nó. Dù nó hỏi cách mấy, anh vẫn cứ cười cười giữ kín. Nó tự hỏi bất ngờ gì sắp đến với nó đây.
    ………………………………………… ……..
    _ Chúng ta đang đi đâu vậy? – Nó phải nói to vì gío đang át cả giọng nó.

    Chiếc xe mui trần màu bạc phóng như mũi tên lao vun vút trên mặt đường. bây giờ đã là 4 giờ sáng. Sau khi kết thúc bữa tối, anh chở nó vòng quanh Tokyo đến tận hai lần với tốc độ chắc cũng chẳng thua kém xe đua F1. Rồi chẳng nói chẳng rằng, anh phóng như bây trên xa lộ dẫn ra khỏi thành phố.

    _ Anh nói rồi. Bí mật, bí mật! Đến đó rồi em sẽ biết. – Tay nắm lấy vô-lăng, anh vẫn cười không trả lời.

    _ Anh không mệt sao? Anh lái xe hơn năm tiếng rồi đó.

    _Chuyện nhỏ! Nhiêu đây thì nhằm nhò gì. Hahaha….

    Tấm bảng: “WELCOME TO SAITAMA” lứơt qua mắt nó. Cuối cùng , khi kim đồng hồ chỉ đúng 4:30 anh mới dừng xe trứơc bãi biển. Mặt biển vẫn tối đen. Nó chỉ nghe đựơc tiếng sóng vỗ rì rào.

    _ Đến rối đấy! – Anh cười thật tươi – Đây là nơi anh muốn dẫn em tới.

    Anh bước xuống xe, tháo giày và áo vest. Nó cũng làm tương tự. Chân nó chạm vào lớp cát mịn vẫn còn lành lạnh hơi đêm. Cảm giác là lạ, nhồn nhột bàn chân nhưng dễ chiụ. Đã bao lâu rồi nó mới có đựơc cảm giác này nhỉ? Nó chẳng thể nhớ nổi. Chỉ biết là nó nằm trong một ngăn kéo đã phủ bụi thời gian trong tâm trí nó.

    Cảm giác đựơc đứng trước đại dương mênh mông.

    _ Sao anh lại phải chạy đến tận Saitama? Ở Tokyo cũng có biển mà??

    _ Anh không thích biển Tokyo. Nó ô nhiễm và không còn đẹp nữa rồi. Khi anh còn nhỏ, biển của Tokyo đẹp lắm. Nhưng bây giờ thì…

    _ Em cũng vậy. Em… không thích Tokyo. – Đây là lần đầu nó thú nhận với ngừơi khác chuệyn này.

    _ Thật sao? Waa, lần đầu anh nghe em nói về bản thân mình đó.

    Nó lại đỏ mặt. Làn gió biển mơn man trên làn da. Thứ không khí mát dịu trong lành như thanh tẩy cho buồng phổi đã bị bám đầy bụi bẩn của sự ô nhiễm chốn sa đoạ. Nó nhắm mắt, giang rông hai tay trứơc biển.

    Bất chợt, phỉa chân trời, một lằn sáng chới loá vắt ngang qua tấm màn đen của bầu trời. Lằn sáng dần dần lan rộng, lan rộng trên mặt biển. Sắc đỏ cam rực rỡ sóng sánh mặt nước. Cho đến khi, cả chân trời và mặt bỉên như bừng tình, quầng lửa đó rực từ từ nhô lên, lùa tan đi bóng đêm ngự trị. Mặt trời tỉnh giấc tại nơi giao nhau giữa bầu trời và đại dương.

    Nó đứng, tắm mình trong ánh nắng đầu tiên của ngỳa mới. Cả thân người nó như đang toả ra một vầng hào quang màu vàng dễ chịu. Mái tóc nâu bay khẽ trong làn gió.

    Một khung cảnh tuyệt đẹp…

    Anh dụi mắt. Liệu đây có phải là mơ chăng? Con ngừơi trứơc mắt anh liệu có phỉa là một thiên sứ lạc loài giữa chốn nhân gian này? Dường như có một đôi cánh trong suốt vô hình, nhưng anh cảm nhận đựơc sự hiện diện của nó, trên lưng người đã chiếm trọn lấy trái tim anh. Anh vội chạy lại, ôm chặt lấy nó. Anh sợ, chỉ một chút nữa thôi, khi những tia nắg bao trùm cả cơ thể nó, thiên thần của anh sẽ bay mất. Anh giữ thật chặt, tay phải đặt sau gáy, kéo đầu nó vào ngực mình.

    Nó bất ngờ trứơc hành động của anh. Mặt nó đang úp vào bờ ngực rắn chắc. Từng tế bào của nó căng ra khi mùi hương của anh chiếm lĩnh nó. Khẽ người nhìn, đôi mắt nâu rung động trứơc ánh mắt đầy yêu thương. Con tim giờ đã nhận ra…

    Nó yêu anh…

    _ Em… yêu… anh…

    Nó khẽ thì thầm, rất nhỏ, rất nhỏ đến tưởng chừng như không thể nghe thấy. Nhưng đôi mắt anh như vỡ oà trong sung sướng. Anh dùng một tay nâg cằm nó. Nhẹ nhàng, anh cúi xuống đặt môi mình lên đôi môi nhỏ bên dưới.

    Ngọt… tựa như mật ong.

    Nó ngần ngại. Nhưng rồi, đôi mắt khép lại, để mặc cho cơ thể cuốn theo những đam mê. Giờ đây, nó chỉ còn biết tuân theo bản năng. Lưỡi anh tiến sâu vào vòm miệng nó, tan chảy ngọt ngoà tựa kẹo bông. Cả hai hôn nhau say đắm, bỏ mặc cả không gian xung quanh…

    Dưới ánh bình minh, hai trái tim đã hoà chung nhịp đập.

    _ Nii-chan!

    Nó hoảng hốt mở mắt trứơc giọng nói quen thuộc. Vội thoát khỏi vòng tay anh, n1 quay về hướng phát ra tiếng nói.

    Nó bắt đầu cảm thấy nỗi sợ xâm chiếm cơ thể mình. Cách nó chỉ một khoảng ngắn, tất cả thàh viên của ngôi biệt thự, ngoại trừ hắn, đang nhìn nó. Trên khuôn mặt của mỗi người mang những cảm xúc khác nhau.

    _ Momo… Mọi người… Sao lại ở đây? – Nó nói khó nhọc, giọng nghe khô khốc.

    _Chúng tôi đi Picnic. Hôm trứơc có nói với cậu nhưng cậu nói không đi – Wast nói, khuôn mặt lạnh lùng cứ không còn nụ cười thường trực.

    “Chuyện này có vẻ không hay rồi” – Nyna thầm nghĩ trong đầu.

    End of chapter 8. To be continued!

  4. The Following 2 Users Say Thank You to Wast For This Useful Post:

    Pu_Jif (12-06-2009), tieu_vu_42 (06-08-2011)

  5. #13
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    CHAPTER 9: CHAOSTIC TOKYO

    Đôi mắt nó gần như vô hồn. Tạo sao chuyện này lại xảy đến với nó. Thế giới của nó chỉ vưa mới được xây nên trong một khoảng thời gian ngắn ngủi nay đã sụp đổ hoàn toàn.

    “Nếu mọi ngừơi biết đồng nghĩa với việc hắn cũng biết. Không thế nảo. Không thể nào để hắn biết đựơc.” – Nó gần như phát điên trong đầu.

    _ Này, em sao vậy? Đây là người quen của em hả? – Ten vừa nói, vừa xoay ra nhìn những ngừơi khách lạ. Anh cảm giác rằng sự xuất hiện của họ làm nó bất an.

    _ Vâ… vâng! Đây là những ngừơi sống chung với em.

    _ Và con hơn thế nữa! – Wast nói, mắt nhìn chằm chằm vào anh

    _ Oh, vậy àh. Thật vui wá, mọi người cũng đi picnic sao? Vậy là chúng ta cũng có duyên rồi. Tôi là Ten Kosaku, vừa là bạn trai cách đây 5 phút của Mei – anh cười.

    _ Tôi là Nyna – Nyna nãy giờ im lặng chợt lên tiếng.

    _ Em là Momo. Còn đây là Kaz. – hai đứa bé cũng giới thiệu. Nhưng chúng có vẻ ko vui.

    _ Tôi là Tifo, chào anh. – Tifo tuy không nở nụ cừơi nhưng vẫn lịch sự đưa tay ra.

    _ Wast! – Wast đáp cộc lốc.

    _ Các cô cậu, tôi nghĩ chúng ta nên đi rồi. – Nyna cất tiếng, giọng đều đều.

    5 ngừơi quay bứơc tiến về phía xa. Rồi Nyna trải ra tấm bạt lớn làm chỗ ngồi cho cả nhóm. Buổi picnic vẫn diễn ra nhưng không khí dừơng như đặc quánh lại.

    _ Anh nghĩ họ không thích anh. Mei… Mei… Em xuống dưới đất chưa? – Anh quơ quơ tay trứơc mắt Mei.

    _ Uhm, xin… xin lỗi. – Nó hoàn toàn không thể nhận biết gì. Đầu óc nó trống rỗng.

    _ Em sao vậy?

    _ Em hơi mệt. Chúng ta về đi.

    _ Uhm

    _ Nhưng em không chào các bạn àh?

    _ Không cần đâu. Ta về đi.

    Anh vòng tay qua vai nó rồi dìu nó về phía xe.

    ………………………………………… ………………

    _ Có chuyện gì sao Wast? – Tifo hỏi, trên ngừơi là bộ đồ tắm màu xanh dương ứot đẫm nước.

    Bãi biển đã đông hơn hẳn ban nãy. Tuy đây không phải là mùa du lịch nhưng vẫn có khá đông du khách đến chơi. Những chiếc dù đủ màu sắc đựơc căng ra. Mặt trời ở biển luôn luôn rực rở. Chỉ khoảng 8 A.M nhưng dừơng như cái nắng đã đủ sức xua tan đi sự lạnh lẽo của mặt nước. Những cơn gió ấm mang hơi nứơc mằn mặn thổi ***g lộng, làm làn da trần cả những ngừơi đang phơi mình trong ánh sáng mặt trời dễ chịu. Vị mặn của con sóng có thể ngửi thấy thoang thoảng trong mùi gió.

    _ Không có gì hết. – Wast đáp lại. Trên ngừơi nó chỉ có mỗi chiếc quần short ngắn. Làn da nó tuy không trắng như Mei nhưng cũng để để khi ánh mặt trời rọi những tia nắng vàng óng thì màu da trở nên lấp lánh như có một vầng hào quang mờ mờ. Màu tóc bạc tỏa sáng.

    _ Vậy sao em không xuống bơi? – Tifo lại hỏi

    _ Em không thích.

    _ Nói dối! Em luôn là ngừơi hăng hái nhất khi đi biển. Có chuyện jì?

    _ EM NÓI LÀ EM KHÔNG SAO MÀ! – Wast lớn tiếng.

    Tifo hơi sững sờ. Đây là lần đầu tiên Wast to tiếng với mình.

    _ Thôi đựơc rồi, nếu em không múôn nói chị cũng không ép. Nhưng nếu như em đổi ý thì chị sẽ luôn lắng nghe.

    Nói đoạn Tifo quay xuống biển. Cô nhanh chóng nhập bọn cùng Momo và Kaz.

    _ Nếu cậu phân vân thì tốt nhất đừng suy nghĩ gì nữa. Cứ làm theo điều cậu cho là đúng. Và đừng bao giờ phản lại ý của Ngài. - Nyna khép cuốn sách lại.

    Dứơi ánh mặt trời vùng biển, chiếc áo tắm một mảnh mau đen của cô dừơng như chẳng hợp mấy. Tuy nhiện, Nyna là Nyna. Dù cho trong hoàn cảnh nào, thì màu đen vẫn luôn là màu hợp nấht với cô. Nếu phải thú nhật thật sự thì nhóm 5 ngừơi này wá nổi bật giữa bãi biển. Tất cả mọi ngừơi xung quanh đều phải ít nhất một lần ngoài đầu nhìn thán phục.

    _ Nhưng liệu… - Wast lữơng lự.

    _ ĐỪng suy nghĩ. Hãy làm điều cậu cho là có lợi cho Ngài.

    _ Vâng

    _ Tôi xuống biển. Cậu trông đồ nhé. Và hãy xin lỗi Tifo-sama. Cậu làm cô ấy buồn đấy. – Vừa nói, Nyna vừa cất chiếc kính của mình vào hộp. Rồi cô cũng quay bước xuống biển.

    Wast lôi trong balo chiếc điện thoại sáng bóng. Nó đưa tay bấm một dãy số.

    _ …..

    _ Vâng! Tôi nghĩ có chuyện tôi nên nói!

    _ …..

    _ Về Mei. Tôi nghĩ cậu ấy…

    _ ………

    _ Vậy….

    _ ………

    _ Vâng

    Wast cúp máy. Miện mở một nụ cười không rõ hình dạng.

    “ Hãy để con búp bê đựơc vui đùa một chút trứơc khi nó rơi vào tuyệt vọng.”
    ………………………………………… ……………………………………..

    Nó chậm chạp bứơc lên thềm đá. Những bậc tam cấp cũng đựơc làm từ loại chất liệu như những phiến đá đen trong nhà. Mỗi bứơc chân nó chạm vào, những bóng hình mờ ảo của loài hoa xanh màu trời do bàn tay ác quỷ tạo ra ấy lại xuất hiện.

    Đã một ngày trôi qua kể từ sự việc đó. Nó biết chuyện gì sắp xảy ra với mình. Và nó biết chuyện đó sẽ sớm xảy ra thôi khi nó thấy bóng của Nyna đứng trứơc cửa tòa nhà.

    _ Thưa Mei-sama, chúng ta phải tổ chức họp gia đình.
    ………………………………………… ………………….

    _ Cậu có thể cho tôi biết người đó như thế nào không? – Nyna hỏi rất nhỏ

    _ Là con mồi của tôi. – Nó đáp

    _ Vâng. Vậy tại sao cậu hôn hắn.

    _ Đó là cách thức để tôi dụ dỗ hắn. – Nó trả lời, lòng đau nhói. “Không được, mình không thể kéo anh ấy vào chuyện này”

    Những thành viên còn lại đang lắng nghe. Tất cả đều có vẻ nghiệm trọng. Cả bầu không gian trong căn phòn kính cô đặc lại đến nỗi dừơng như có thể đưa tay ra để chạm vào.

    Cuộc hội thoại những gian dối…

    _ Nói láo! _ Wast phản ứng lại. – Đừng tưởng cậu gạt đựơc mọi ngừơi. Chỉ cần nhìn ánh mắt của cuậ tôi có thể hiểu đựơc. Cậu yêu hắn, phải không?

    Không gian im lặng. Không có một câu trả lời.

    _ Nii-chan, tại sao vậy? Anh không thể làm vậy. Anh là của Siv-sama. – Momo nói đứt quãng, lí nhí đến độ gần như không thể nghe.

    _ Anh không phải là món đồ của hắn. – Đã đến nứơc này, nó không còn con đừong nào để quay lại. – Phải, tôi không thuộc về hắn. Tôi yêu Ten. Và tôi sẽ đi khỏi…

    _ Nhưng ngươi sẽ luôn là con búp bê xinh đẹp nằm trong tay ta mà thôi, Mei! – một giọng nói trầm và lạnh lùng đến rợn người vang lên.

    Không còn một tiếng động nào nữa. Chỉ có sự yên lặng ngự trị trong không gian và thời gian. Nó xoay người lại. Từ từ… từ từ… Bóng tối của địa ngục nhấn chím nó trong vô vọng. Giờ đây, nó đang rơi tự do cùng với nỗi sợ hãi màu đen.

    Cơn ác mộng tệ nhất của nó đã đến.
    ………………………………………… ……..

    Căn phòng tối. Chẳng có thứ ánh sáng nào có thể xuyên qua lớp màn dày phủ kín khung cửa sổ. Những ngọn nến đã tắt ngấm. Mà dù cho có còn cháy, ánh sáng leo lét của chúng cũng không đủ để xua tan màu đen của chốn âm ty này.

    Phòng ngủ của satan là địa ngục không đáy.

    Những tiếng thở dồn dập phát ra.

    Có cả những tiếng thét vì đau đớn.

    Nó nắm trên giừơng, hoàn toàn trần trụi. Hai tay nó bị trói chặt, đưa qua khỏi đầu. Nó chỉ biết nắm đấy, bất lực, tuyệt vọng dâng nạp thể xác của mình cho quỷ vương. Hắn kéo đầu nó dậy, đặt môi mình vào đôi môi nó. Hắn hôn nó dài và mãnh liệt, thô bạo như con mãnh thú đói khát ngấu nghiến bữa ăn ngon lành. Chiếc lưỡi như cón rắn độc trừơn khắp vòm miệng nó, thật sâu, thật sâu, đến nổi nó tưởng chừng như cả cuống họng cũng chảm nhận đựơc sự tanh tưởi, nhớp nháp ấy.

    Hắn dứt ra. Hai hàm răng cắn mạnh vào môi dứơi của nó. Dòng máu đỏ tươi chảy ra từ khóe môi. Hắn cừơi như điên dại.

    Cơn say máu nổi lên.

    Đưa lữơi liếm đi thứ chất lỏng sóng sánh tuyệt đẹp, hắn nói, giọng như cuồng dại:

    _ Ngon… Ngon tuyệt! Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thoát khỏi ta sao? Không… Không …KHÔNG BAO GIỜ. NGỪƠI LÀ CỦA TA. CỦA TA… MÃI MÃI… Ha ha … Haahha…..!

    Phần thân dứơi bị thô bạo tách ra, nó biết, chuyện gì sắp xảy đến.

    _ Kyaaaaaaaaaaaaaa...

    Nó thét lên trong đau đớn. Hắn tiến sâu vào trong nó chỉ trong một nhịp thở. Cơ thể nó bắt đầu phản ứng lại trứơc sự xâm nhập thô bạo. Từng thớ thịt bên trong co thắt lại càng làm cơn đau của nó tăng thêm. Nhưng càng điên dại, hăn tìm cách đi vào sâu hơn, chiếm trọn lấy nó. Bóng tối sợ hãi phủ khắp ngừơi nó như bóng ma độc ác ám ảnh cơn mơ…

    Đẩy mạnh…

    Những vệt đỏ tươi chảy từ đùi, vương vại trên nền đen của chiếc giường.


    Huyết lệ của thiên thần khi ác quỷ tước mất đôi cánh trắng.

    _ Ngươi là của ta. Ngươi là của ta…

    Hắn lặp đi , lặp lại câu nói như một lời bùa chú nguỳên rủa số phận nó. Tiếng da thiẹt chạm vào nhau. Đôi tay hắn bóp chặt chiếc cố trắng ngần. Cả thân hình chuyển động trong một vũ điệu hoang dại. Cho đến khi hắn ữơn cong thân ngừơi, bàn tya như siết chặt đến cắt đứt khí quản nó. Nó ngất đi khi thứ chật độc màu trắng hòa cùng dòng máu đốt cháy cả bên trong cơ thể. Giờ đây, linh hồn của nó đã bị rút cạn. Nó chỉ là chiếc vỏ trống rỗng.

    _ Ngươi là con búp bê của ta. VĨNH VIỄN. Quá khứ cũng vậy. Bây giờ cũng vậy. Tương lai cũng vậy. – Hắn gần như gấm thét. Rồi đột nhiên, cơn giận dữ biến mất. Khuôn mặt hắn lại quay về vẻ lạnh lùng. – Mei à, ta sẽ lấy hết tất cả những thứ ngươi yếu quý, như khi ta chiếm được ngươi.
    ………………………………………… ….

    Bên ngòai căn phòng, ánh bạc lấp loáng trong bóng tối.

    Một cây thánh giá…

    _ Chết tiệt. Tại sao lại như vậy…?

    End of chapter 9. To be continued!

    A/N again: Tạm thời chỉ viết tới đó thôi. Hãy chờ chap 10 nhé. Dù biết rằng post trong đây không có nhìu người đọc lắm, nhưng vì quá yêu JPN nên dù ít người, nhưng là mem JPN có đọc là được rồi.

  6. The Following User Says Thank You to Wast For This Useful Post:

    Pu_Jif (12-06-2009)

  7. #14
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    trời ơi, :blingeye: có lòng với JPN như thế quả thật là xúc động quá đi hew:.

    Arigatou Wast nhìu nhá :wooi:, vì nói chung là box Văn học ít người đả động đến mà :kantoi:. Cho nên có người có lòng với nó như thế thật là đáng quý
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  8. #15
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    Eh hè, nếu thế thì cho tớ xin một bài nhận xét về các chap mới đi KISHI. Mem JPN, nói jì cũng được. Vì tớ yêu JPN nhất.

  9. #16
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    ... mấy chap mới đọc hơi bị rùng mình ^^". Nhiều lúc cảm giác như xem phim kinh dị .

    Với cả còn phải chờ xem chuyện "tình yêu" của Mei tiến triển thế nào đã ^^
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  10. #17
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    Yay!!! Chap mới!!! Mời mọi người thưởng thức ^^




    Chapter 10: TOKYO IN THE PAST (Part 1)

    Nó nằm yên trong không gian đầy mùi tử khí.

    Chiếc giường đen là một hố sâu thăm thẳm. Nó như rơi tự do, lún dần, lún dần trong nỗi sợ hãi và niềm tuyệt vọng đã nuốt trọn tâm trí.

    Nó sợ hắn.

    NÓ SỢ HẮN…

    Nỗi sợ này đã lâu lắm rồi nó mới trải qua lại. Nỗi sợ hãi khi hơi thở của satan, chết chóc, tội lỗi. đen tối phả từng luồng như thiêu chảy cả da thịt trần trụi của con người. Nỗi sợ hãi khi cơn say máu của con quái thú dâng trào. Cắn xé vào thân thể nó những vết thương mãi mãi không biến mất. Nỗi sợ hãi khi một lần nữa nó biết rằng, chút hy vọng cuối cùng của nó đã vỡ nát. Tự do sẽ là một thứ quá xa vời để nó có thể chạm tay tới.

    Hắn đã bỏ đi, sau khi thỏa mãn cơn cuồng dại của quỷ, bỏ lại nó trần tụi. nhơ nhuốc. Dòng máy đỏ chảy dài giữa hai đùi, vẽ nên một vệt dài trên làn da trắng trước khi nhỏ giọt tạo thành những vết loang lổ.

    Không có nước mắt.

    Dường như nước mắt đã khô cạn. Nó đã không còn đủ sức để khóc nữa. Những ký ức xa xưa, những ký ức mà nó cố gắng đè chặt trong trái tim; cơn ác mộng đen tối nhất mà tưởng chừng sẽ kéo chìm nó vĩnh viễn nay lại trỗi dậy. Cơn ác mộng về quá khứ…

    Cơn ác mộng khi lần đầu tiên, thiên sứ rơi vào vòng tay của quỷ dữ.
    ……………………………………….

    Bệnh viện tư nhân Tokyo

    Cả tòa nhà khoác lên mình chiếc áo trắng sạch sẽ. Nơi mà những mạng sống đang thoi thóp được cố níu giữ lại thật yên bình và lặng lẽ. Bệnh viện thuộc hàng tốt nhất của Tokyo cả về chất lượng khám chữa bệnh lẫn cơ sở vật chất.

    Tokyo nhộn nhịp bên ngoài.

    Những khuôn mặt tươi cười của cư dân. Đường phố ngập tràn trong sắc nắng vàng, màu sắc rộn rã áo quần người qua đường hòa trộn hài hòa tạo nên một bức tranh sáng màu rực rỡ. Những tán lá xanh đung đưa trong gió, tắm mình giữa ánh mặt trời.

    Cả thành phố tràn trề nhựa sống.

    Bầu không khí của một thành phố sống động cũng lan cả vào khuôn viên bệnh viện. Những khuôn mặt đau buồn, nỗi tang thương mất mát dường như cũng bớt đi phần nào trước sự ân cần, nồng hậu và nụ cười của các bác sĩ. Bệnh viện tư nhân Tokyo tự hào là nơi mà những phép màu tưởng chừng như không bao giờ xảy ra lại được xuất hiện dưới bàn tay của những vị thầy thuốc đáng kính.

    Nơi mà sự lo lắng trước số phận được xoa dịu phần nào…

    _ Mei, mama dẫn con ra sân sau hành lang dãy B để chơi nhé. Mama phải làm việc, papa cũng sắp đến giờ tiếp bệnh rồi. Con phải chơi một mình ngoan nha.

    _ Vâng, mama. Con sẽ chơi ngoan mà.

    _ Hứa chắc không???

    _ Haiiii.. Chắc mà! Mama, hôn con đi.

    _ Huhm, con trai lớn rồi mà còn đòi mẹ hôn kìa.

    _ Uh uh, nhưng mà con thích. Với lại con mới có 4 tuổi mà… Hee

    _ Uhm, mama thương Mei nhất.

    Trong không gian đầy nắng, có một phụ nữ trẻ đang khẽ cúi xuống hôn lên má đứa con trai của mình. Rồi, cô vẫy tay tạm biệt, bước đi trong màu áo trắng của một nữ y tá.

    Đứa bé trai tóc nâu, mượt như những sợi tơ thượng hạng, vẫy vẫy bàn tay bé xíu chào mẹ mình. Nó đã quá quen với bệnh viện này. Cha và mẹ nó đều làm việc tại đây. Họ thường hay dẫn nó đến đây chơi. Vì thế, đứa bé đã nhớ nằm lòng gần như mọi ngóc ngách trong bệnh viện.

    Dãy hành lang nối liền hai tòa nhà im lặng. Những cơn gió nhè nhẹ thôi mơn man, làm làn da trắng hồng của đứa bé dễ chịu. Cái không khí còn hơi vương lại chút mùi của sương mai khiến tâm hồn con người chợt nhẹ nhàng.

    _ Được rồi. Hôm nay mình phải thám hiểm tiếp tục mới được.

    Dường như lời mẹ dặn đã bị mau chóng lãng quên.

    Tiếng bước chân nhè nhẹ cộng với tiếng ngân nga giai điệu kỳ lạ của đứa trẻ phá tan sự im lặng.

    Tiếng động lôi kéo những kẻ săn mồi.

    Ở cửa sổ phòng bệnh đối diện, sau lớp màn được khép hờ, có ánh nhìn của một ai đó. Đôi mắt đen khẽ mở to rồi nhanh như chớp, chúng nheo lại tạo thành cái nhìn chết chóc…

    Nó cứ tiếp tục cuộc thám hiểm được xem là rất vĩ đại của mình, cho đến khi đứng trước một ngã rẽ được tạo bởi 2 dãy hành lang giao nhau.

    _ Rẽ trái. Hôm nay mình tiếp tục thám hiểm phía sân sau.

    Đây là dãy nhà đã không còn được sử dụng khá lâu vì nó nằm trong vị trí khuất nắng, không thích hợp cho việc khám chữa bệnh. Ánh mặt trời chỉ len lỏi qua những khung cửa trống rỗng, vẽ nên những vệt nắng dài không đủ xua tan đi bóng tối.

    _ Được rồi. Không sợ. Không sợ. Mama nói là không có ma… Mama nói là không có ma… Nhưng mà papa nói là có ma… Hic. Hic… Không sợ…

    Như một lời thần chú, Mei cứ lập đi lập lại liên hồi.

    Và rồi, phía cuối dãy hành lang, ánh sáng bất chợt tràn ngập, ùa vào hối hả.

    _ Wa….. Đẹp thật! – Mei reo vang trước phát hiện của mình

    Một khu vườn bí mật. Khoảng không bị bao bọc bởi bốn dãy nhà hòa ngập màu đỏ. Cả vườn hoa hồng đang khoe nở trong ánh sáng. Những cánh hoa còn thấm đẫm màu sương, lấp lánh, lấp lánh như được phủ lên một lớp bụi phát sáng. Khu vườn dường như đã bị bỏ hoang rất lâu rồi. Không có dấu hiệu của bàn tay con người chăm sóc. Thế nhưng dường như càng bỏ mặc, những đóa hồng đỏ lại càng sống mãnh liệt hơn. Chúng vươn lên cao, hỗn độn, không một chút trật tự, cốt chỉ hấp thụ tinh khí của đất trời để sinh tồn. Những bụi hoa nào khoẻ mạnh, sẽ là kẻ chiến thắng trong cuộc chiến sống còn, không khoan nhượng của tự nhiên này. Và để rồi chúng trở thành bá chủ thống trị khoảng đất bị quên lãng.

    Không có màu sắc khác, chỉ độc mỗi sắc đỏ.

    _ Yay, không có ai cả. Mình là người khám phá ra khu vườn này.

    Mei cười thích thú trước ý nghĩ đó. Nó chạy vào giữa đám hoa đỏ. Ngồi xuống, đứa bé khẽ chạm ngón tay nhỏ xíu của mình vào cánh hoa. Những hạt sương rơi nhè nhẹ. Tiếng cười khúc khích vang lên.

    Làn da trắng dường như đang phát ra một vầng sáng nhè nhẹ giữa bốn bề sắc đỏ của hoa. Đôi môi của đứa trẻ, khiến cả những bông hoa tươi tắn nhất cũng phải ganh tỵ.

    Và đôi mắt. Chúng là sự đối lập đến tột độ đối với màu sắc chung quanh. Xanh, trong như bầu trời cao vời vời không gợn áng mây. Xanh, thăm thẳm như mặt biển những ngày lặng sóng. Xanh, lấp lánh như viên lam ngọc tỏa ra ánh sáng dịu kỳ trong đêm tối.

    Màu xanh của đôi mắt hút trọn không gian đỏ rực như đang bốc cháy…

    _ Cậu có vẻ thích hoa nhỉ?

    Một giọng nói vang lên. Mei lập tức quay lại. Trước mắt nó là một đứa con trai khác, mái tóc đen hòa cùng với màu mắt của bóng đêm.

    _ Anh… anh là ai?

    Người con trai tóc đen nở một nụ cười. Nụ cười đẹp đến mê hồn. Nhưng Mei không thích nụ cười đó. Dù chỉ với suy nghĩ của đứa trẻ 4 tuổi, nó cũng cảm nhận được, con người này có gì đó rất kỳ quái. Không giống cảm giác khi nó ở gần những người mà nó biết. Nó không thể giải thích thành lời. Nhưng nó chắc chắn: Nó không thích người này.

    _ Ta à… Ha ha.. Ta là…

    Đôi mắt xanh mở to sợ hãi. Lại nụ cười ma quái ấy. Bất chợt một trận gió to nổi lên làm những cánh hồng đỏ gần như ngã rạp.

    _ Siv, cậu ở đâu vậy? Đến giờ khám bệnh rồi đấy. Siv… - 1 người đàn ông độ hơn 30, trên người đang khoác chiếc báo Blue trắng, đi dọc hành lang, vừa đi vừa gọi to. Dường như anh ta đang tìm ai đó. – Siv… Ah, cậu đây rồi.

    Vị bác sĩ mừng rỡ chạy đến chỗ 2 đứa trẻ.

    _ Cậu thật là. Tới h khám bệnh rồi còn đi đâu nữa. Báo hại tôi tìm gần chết. Chậc. Ủa. Mei, sao con ở đây?

    _ Papa!

    Mei lập tức chạy đến bên cạnh cha mình. Nó nắm thật chặt bàn tay của cha để tìm kiếm sự che chở.

    _ Con hư wá. Lại chạy đi chơi lung tung rồi. Lần trước, con bị lạc khiến Papa với Mama đi kiếm khắp bệnh viện luôn. Vậy mà giờ cũng còn chưa chừa nữa. Con không nhớ là mama nói phải ngồi chơi một chỗ sao?

    _ Con…con xin lỗi. – Đôi mắt xanh rưng rưng

    _ Chậc, con trai lớn rồi mà hở tý là khóc. – Cha Mei cười. Anh xoa đầu con mình rồi bế đứa bé vào lòng. Anh đưa mặt lại thật gần, thật gần, cho đến khi mũi của 2 cha con chạm vào nhau – Lần sau không được hư nữa nhé.

    _ Dạ!

    Mei cười khúc khích khi cha cọ cọ mũi vào má nó. Rồi anh đặt nó xuống.

    _ Àh, papa wên giới thiệu. Đây là Siv. Anh ấy là bệnh nhân của papa. Anh Siv 12 tuổi rồi. Con chào anh chưa vậy?

    Trước yêu cầu của cha, Mei có vẻ lưỡng lự. Cảm giác kỳ lạ trong nó vẫn chưa biến mất. Và cả lời nói ban nãy của Siv. Nó rất muốn nói cho cha mình. Nhưng nó lại chẳng biết phải nói như thế nào. Thế nên hành động duy nhất mà một đứa trẻ có thể làm là nép thật chặt vào người mà nó cảm thấy an toàn.

    _ Mei. Con sao vậy? Không chào anh sao? Hư quá nha.

    _ Không sao đâu bác sĩ Kouji. Chúng tôi đã nói chuyện rất vui.

    Siv cất lên giọng nói trầm trầm. Trên môi nụ cười nửa như thực tại, nửa như hư vô vẫn hiện diện.

    _ Vậy sao. Uhm. Tôi nghĩ chúng ta nên về thôi. Tôi phải khám cho cậu nữa. Mei nè, con ở đây chơi nhé. Không được đi đâu nữa đó.

    _ Papa, con đi theo Papa nhé! – Nó vẫn chưa cảm thấy an toàn.

    _ Không được, Mei. Papa phải làm việc mà. Con vẫn hay tự chơi được mà sao hôm nay lại đòi theo papa.

    _ Uhm… nhưng…

    _ Mei.

    _ Dạ, con sẽ ở đây.

    _ Ngoan nhé. Mama sắp xong việc rồi. Mama sẽ tới chơi với con ngay mà.

    _ Dạ.

    _ Con chào tạm biệt anh Siv đi.

    Lưỡng lự, nhưng cuối cùng nó cũng mở miệng.

    _ Tạm biệt.

    Bất chợt, cả người nó tê cứng. Bàn tay của người con trai đối diện đặt lên má nó khiến mọi dây thần kinh điều khiển hoạt động cơ thể trở nên vô dụng. Nó hoàn toàn bất động trước sự tiếp xúc ấy.

    _ Tạm biệt, chúng ta sẽ còn gặp lại.

    Hai người bước đi bỏ lại nó với nỗi sợ hãi trong không gian nhuộm đỏ. Những lời nói ban nãy đang vang vọng trong tâm trí nó.

    “ _ Anh… anh là ai?

    _ Ta àh… Haha… Ta là người sẽ sở hữu ngươi trong mai đây thôi, con búp bê xinh đẹp….”


    End of chapter 10. To be continued.

  11. The Following 2 Users Say Thank You to Wast For This Useful Post:

    Pu_Jif (13-06-2009), tieu_vu_42 (06-08-2011)

  12. #18
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    Chapter 11: TOKYO IN THE PAST (Part 2)

    _ Xin mời ngừơi nhà bệnh nhân Nakamura vào gặp bác sĩ Kouji.

    Cô y tá có dáng người nhỏ nhắn thông báo. Hành lang của bệnh viện không đông lắm. Chỉ chừng vài người đang ngồi trên những băng ghế nhựa đủ màu chờ đến lượt mình.

    Một đôi vợ chồng đứng dậu đi về phía phòng bệnh. Họ mặc toàn trang phục đen. Người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Trên khuôn mặt chắng hề có chút xúc cảm đól ngừơi ta chợt cảm thấy dừơng như có một thứ khí luôn tồn tại. Khí của ngừơi lãnh đạo và của một kẻ tàn bạo, chẳng hề xót thương đến số phận người khác mà chỉ tìm cách thỏa mãn mục đích bản thân.

    Mẫu ngừơi lý tưởng cho hoạt đông của thế giới ngầm.

    Ngừơi phụ nữ cũng chẳng mấy khác biệt. Khuôn mặt bà ta trắng, trắng đến gần như kỳ dị. Trong màu đen của chiếc váy dài, làn da của người phụ nữ càng nhợt nhạt bội phần.Cả mái tóc đen dài ngang vai cũng chẳng giúp bớt đi vẻ kỳ quặc của màu da mà còn làm bà ta giống như một cái xác biết đi hơn.

    Làn da của nhũng kẻ trốn tránh ánh mặt trời.

    Nhưng cho dù là một cái xác thì đó cũng là xác chết của ngừơi xinh đẹp. Chẳng ai có thể phủ nhận vẻ đẹp của bà ta. Khuôn mặt nhỏ, mang đậm nét Á Động. Sống mũi không quá cao nhưng lạ cân đối hoàn hảo trên khuôn mặt. Đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt đen, sâu đến vô tận. Chúng cỏ thể dễ dàng cứop lấy trái tim của bất kỳ người đàn ông nào, biến họ thành những kẻ ngu ngốc si tình sẵn sàng phục vụ chủ nhân chúng, chỉ trong chớp mắt..

    Lại một nét đẹp không phải do bàn tay chúa trời tạo đặt.

    _ Ông bà là ngừơi nhà của cậu Nakamura phải không ạ? – cô y tá lịch sự hỏi

    _ Đúng vậy. – Ngừơi đàng ông trả lời ngắn goịn, khuôn mặt vẫn không biến sắc.

    _ Xin mời ông ba vào bên trong. Bác sĩ Kouji đang đợi.

    Cả hai vào phòng. Đang đợi họ là một vị bác sĩ trẻ, trên tay cầm một tập hồ sơ có vẻ như là bệnh án. Thấy họ, anh ta lập tức đứng dậy.

    _ Xin chào! Ông đây chắc là ngài Nakramura.

    _ Đúng vậy. Tôi là Nakamura Matsu, chủ tịch tập đoàn tài chính Nakamura. – Vừa nói, ông ta cũng đưa tay ra bắ với vị bác sĩ.

    _ Tôi là Kouji Hikari, bác sĩ trửơng khoa tâm thần của bệnh viện tư nhân Tokyo. Còn bà đây là…?

    _ Vợ tôi, Nakamura Reiko.

    _ Rất vui được gặp anh. – Ngừơi phụ nữ nãy giờ mới lên tiếng.

    _ Anh có vẻ còn quá trẻ đối với một bác sĩ trửơg khoa nhỉ. Đứng thật là lớp trẻ ngày càng tiến bộ. – Ông Nakamura khen ngợi.

    _ Cám ơn ông. Mời ông bà ngồi.

    _ Bây giờ vào vấn đề chính. Tôi muốn biết tại sao anh lại gọi chúng tôi đến đây. Tôi còn rất nhiều việc phải làm. Anh hãy nói ngắn gọn thôi.

    _ Vâng, tôi rất xin lỗi vì đã làm phiền ông. Nhưng đây là vấn đề liên đến cậu Siv mà tôi cần phải bàn bạc với ngừơi nhà.

    _ Nó chỉ bị cảm. Như vậy đâu cần tới một bác sĩ tâm lý như anh.

    _ Vâng tôi bíết.

    _ Vậy sao anh còn cố làm phiền chúgn tôi?

    _ Xin ông hãy bình tĩnh nghe đã. Đúng là hiện gìơ cuậ Siv chỉ bị cảm cúm thông thường. Và rất mừng là cậu ấy đã khỏe lại rồi. Tuy nhiên, khi chữa trị, chúng tôi phát hiện cuậ Siv có một số biểu hiện bất thừơng về tâm lý.

    _ Tâm lý?

    _ Vâng, tôi nghĩ con của ông bà…

    _ Nó không phải là con tôi… Nó không phải là con tôi… NÓ KHÔNG PHẢI LÀ CON TÔI!!! – Bà Nakamura run rẩy, lẩm bẩm những lời đó lập đi lập lại.

    _ Reiko! – Ngừơi chống bắt đầu tức giận.

    _ Nó không phải là con tôi… Nó…

    _ Reiko!

    _ Nó không phải… NÓ LÀ SATAN. NÓ LÀ QUỶ SỨ!

    _ REIKO! BÀ CÓ IM NGAY KHÔNG!

    _ Ông Nakamura, xin ông hãy bình tĩnh. Bà Nakamura, bà hãy hít thở thật sâu. Đúng rồi, từ từ, thật chậm. – Bác sĩ Kouji hướng dẫn chậm rãi cho ngừơi phụ nữ đang trong cơn hoảng loạn. – Bà đã thấy đỡ chưa?

    _ Vâng… vâng.. cảm ơn bác sĩ.

    _ Bà Nakamura, xin bà hãy bình tĩnh. Thả long cơ thể. Bây giờ bà có thể nói cho tôi biết rõ ý của bà không?

    _ Siv… Siv… Nó muốn giết tôi. – Vừa nói, ngừơi đàn bà đáng thương cố gắng kéo tay áo của mình lên.

    Một vết sẹo dài…

    Phần da thịt bị tổn thương sậm màu như thể chúng được tẩm bằng độc được. Một tỳ vế mãi mãi không bao giờ biến mất trên làn da trắng.

    _ Nó đâm tôi… Nó dùng dao đâm tôi khi tôi phạt nó… Nó…

    _ REIKO! TÔI NÓI BÀ IM NGAY!

    _ Ông Nakamura. Xin ông bĩnh tĩnh lại. Chúng tôi phát hiện ra cuậ Siv bị mắc phải chứng bệnh “Mất kiểm soát tâm lý”. Đây là bệnh khá hiếm gặp. Trừong hợp của cậu Siv là trừơng hợp đầu tiên tôi đựơc trức tiếp tiếp xúc. Bênh nhân mắc phải bệnh này thừơng mất đi khả năng kiểm soát tình cảm và dễ dàng bị tình cảm chi phối bản thạn hoàn toàn. Tùy trừơng hợp mà lọai tình cảm tác động khác nhau. Ở trường hợp của côn ông, tôi vẫn chưa xác định được đó là gì. Nhưng tôi nhận thấy trong biểu hiện của cậu ấy có một số hàh vi có khuynh hứong bạo lực và có phần… tôi không bít phải nói sao nữa… theo tôi là có phần độc ác. Đó là kết quả của việc bị tình cảm nào đó chi phối. Và đặc biệt, tội nhận thấy cậu ấy rất dễ mất kiểm soát khi có liên quan đến máu. Điều này cỏ thể lý giải phần nào việc cậu Siv tấn công bà đây Tôi khuyên ông nên cho cậy Siv nhập viện để điều trị. Vì nếu để càng lâu, khả năng tọa ra một nhân cách khác vịnh viễn là rất cao. Điều đó cực kỳ nguy hiểm cho bản tâhn cậu ấy và và mọi ngừơi xung quanh nữa. Tôi cho rằng ,nếu đìêu trị từ bây giờ vẫn còn kịp.

    _ Vây, tóm lại, ý của anh là côn tôi phải nhập viện vì nó điên chứ gì?

    _ Không, thưa ông. Ý tôi không phải…

    _ Không bao giờ. Chuyện đó sẽ không bao 3giờ xảy ra. Tôi không đồng ý. Anh nghĩ sao khi bảo tôi cho nó nhập viện tâm thần. Nếu chuyện này bị đồn ra: Con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Nakamura bị điên thì anh nghĩ công ty của tôi sẽ ra sao. Và cả danh tíêg của tôi nữa. Lũ nàh báo sẽ chẳng bỏ lỡ cơ hội này để bới móc thêm đâu. Không đâu. Tôi không để đìêu đó xảy ra đâu. Không bao giờ.

    _ Nhưng, thưa ông Nakamura…

    _ Bác sĩ Kouji, tôi cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng cuộc nói chuyện này kết thúc tại đây. Chiều nay sẽ có một tấm séc đựơc gửi đến cho anh. Anh chỉ cần điền vào một con số mình thích rồi đến ngân hàng lãnh tiền là xong. Rất đơn giản, đúng chứ? Nhưng tôi mong là anh giữ ký chuyện này. Nếu không thì… chắc anh cũng biết tại sao tập đoàn Nakamura lại hùng mạnh chứ nhỉ? Chỉ một tên như anh, đám đàn em của tôi dễ dàng làm cho “bốc hơi” khỏi mặt đất này thôi. Anh nhớ chưa. Và tôi nói luôn, ngay hôm nay, con tôi sẽ xuất viện.

    Nói xong, ông Nakamura bỏ đi. Khuôn mặt lại tóat ra thứ khí chết người. Ngừoi phụ nữ tội nghiệp hối hả bứơc theo chồng.
    …………………………………..
    4 năm sau

    “Gia đình nhà triệu phú Nakamura bị ám sát tối qua. Cả hai vợ chồng cùng một số người khác đều thiệt mạng. Chỉ có con trai duy nhất, Nakamura Siv, 16 tuổi, may mắn sống sót. Cảnh sát vẫn chưa tìm ra đựơc thủ phạm. Có nhiều khả năng đây là một vụ thanh toán lẫn nhau giữa các băng nhóm ngầm. Bởi theo chúng tôi điều tra thì trập đoàn Nakamura thực chất là một tổ chức yakuza rất có thế lực tại Tokyo…”

    _ Mình chả hiểu gì cả. – Mái tóc nâu lắc lắc khe khẽ

    Mei khép tờ báo lại. Thói quen vừa đi vừa đọc của nó vẫn chưa bỏ đựơc dù rất nhiều lần nó bị mẹ mắng vì chuyện này. Nó đã 8 tuổi. Chưa quá lớn. Vẫn thấp hơn những đứa bạn cùng lớp khác. Nhưng nó không lo. Vì papa đã nói là nó sẽ còn cao nữa mà.

    Nó dang trên đừơng về nhà sau khi tan học. Nó đã ghé sạp báo để mau choa papa laọi đựơc dặn. Bởi lẽ, papa đi làm từ rất sớm nên không có thời gian đọc báo sáng. Nên chỉ khi về nhà, thường là vào khaỏng giờ nó tan học nêu papa không trực, papa nó mới rãnh rỗi để đọc lại những tin tưc trong nagỳ. Nó chẳng hiểu nỗi những tờ báo dày đặc chữ như vậy cò jì hay ho mà ngừơi lớn thích đọc đến vậy. Nó thì chỉ thích manga thôi.

    _ Mama, con về rồi đây. – Đẩy cửa, nó bước vào nhà. Nhận thấy có giày của papa, nó mừng rỡ. – Ah, papa cũng về luôn rồi. Papa, con mua báo rồi nè…

    Chẳng có ai trả lời.

    “Kỳ thật. Thường ngày là mama lên tiếng ngay rồi chứ.” – Nó thầm nghĩ

    _ Mama, con đói… Mama… - Vừa kêu to, nó vừa bứơc xuống bếp. Giọng nó chợt rung rung.

    Tiếng bứơc chân nó vọng lại giữa không gian im lặng. Có gì đó không ổn.

    Có gì đó không đúng…
    .
    .
    .
    Sàn nhà đầy máu.

    Papa nó nằm dứơi sàn, ngay cửa nhà bếp; một vũng máu, đỏ ngàu6, nhày nhụa chảy ra từ đầu. Đôi mắt… đôi mắt của papa nó mở to, trừng trừng, nhìn thẳng vào nó.

    Trắng dã.

    Nó chạy vội lại, quỳ xuống.

    _ Papa… papa…. Papa đừng đùa nữa. Trò này không vui đâu. Papa… papa là con sợ rồi đó. – Lắp bắp, những câu nói không trọn vẹn cứ phá ra từ miệng nó. Màu xanh trong mắt nó xao động, hỗn loạn.

    Đôi mắt xanh tràn ngập nỗi sợ hãi.

    _ Chúng ta gặp lại nhau rồi.

    Có một giọng nói vang lên. Giọng nói này… Giọng nói làm cho nó gần như quên mất cách thở. Nó từ từ quay lại.

    ĐEN.

    Màu đen ấy… Màu đen của bóng đêm áy… nó đã gặp ở đâu đó.

    _ Anh… anh là….

    _ Ngươi không nhớ ta sao… ta là chủ nhân của người – từng lời, từng lời trầm nhưng lạnh đến tê cứng.

    Câu nói này… Những ký ức chợt ùa về… Khoảng đất bị bỏ hoang… Vườn hồng đỏ…

    Và…

    Ngừơi con trai có đôi mắt cuả quỷ dữ.

    _ Mama… mama… - Nó bấn loạn. Nó cần phải đựơc bảo vệ. Nó cần phải đựơc che chở. Nó muốn thoát khỏi đây.

    _ Ngưoi kiếm ngừơi này sao?

    Hắn bứơc vào từ cửa bếp, Thật chậm rãi. Thật nhẹ nhàng. Tay hắn đang cầm thứ gì đó.

    Dài…

    Buông thõng…

    Rối bời…
    .
    .
    .
    Tóc…

    Những hành động diễn ra trứơc mnắt nó như một đoạn phim quay chậm. Nó không thể nhớ hết. Nó không thể nối những mảnh hình ảnh ấy liền lạc với nhau. Tay hắn nắm lấy mái tóc của mama nó, kéo lê thân thể bà theo từng bứơc chân. Khắp ngừơi mama nó là máu. Cả hắn cũng vậy. Máu nhỏ giọt xuống sàn. Cái xác tiếp xúc với sàn gỗ vẽ nên một đường cong queo, nhòe nhoẹt, và tanh tuởi thứ mùi của kim loại…

    Mùi máu.

    Hắn lại cười. Vẫn nụ cưới ấy. Nụ cười nó chợt nhớ ra. Đẹp. Nhưng chết người. Dừơng như những việc đang làm khíên hắn sung sứơng đến tột độ.

    Hắn bỏ cái xác xuống.

    _ Bà ta cố chạy lên lầu để gọi cảnh sát. Chậc.. Thật ngu xuẩn. Làm vậy khác nào tự chui đầu vào ngõ cụt để nạp mạng cho ta… Ha ha… haha…

    Hắn cừơi khùng khục. Tiếng cừơi dừơng như không đựoc phát ra từ cổ họng, nghe nhhư tiếng rít của kim loại va vào nhau buốt óc.

    Tiếng cừơi của Satan.

    Hắn đưa tay lên che ngang mặt. Đôi bàn tay nhuộm đỏ, nồng nặc vị tanh. Chiếc lưỡi của hắn liếm một vòng lòng bàn tay mình, mê mẩn, say sưa, nhhư thể trong bàn tay ấy là cả một bữa tiệc thịnh soạn, ngon lành.

    Và rồi, hắn bứơc đến gần nó, miệng vẫn chưa dứt khỏi công việc còn dang dở. Từ khóe môi, một giọt máu lăn dài. Hắn cuối xuống turớc mặt nó. Vẫn bàn tay đang loang lổ thứ chất lỏng đặc quảnh, hắn chạm vào khuôn mặt đối diện.

    Vẽ một đừơng.

    Làn môi đỏ ửng lên cái màu chết chóc. Nó dừơng như nuốt đựơc cả vị của cái chết cận kề trong cuống họng đang bốc cháy của mình. Những ngón tay lứơt đi tạo nên những vệt dài, ngoằn ngòeo như con rắn độc trườn dài trên gò má nó.

    Đỏ và trắng… Đối lập nhưng lại đẹp không ngờ…

    _ Ngừơi là của ta. Ngươi là con búp bê xinh đẹp của ta…

    _ Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……..

    Mảu đỏ nổ tung trong hốc mắt. Nó chỉ thấy mỗi thứ màu sắc ấy. Quá nhiều, quá nhiều đến nỗi tương chừng như cả thế giới này, đang đựơc đặt dứơi lăng kính máu. Và rồi, bất chợt, không gian xung quanh tối đen. Nó chẳng còn nhận biết gì nữa.

    Cơn ác mộng của nó đã bắt đầu.
    ………………………………..
    7 năm sau

    _ Mãi mãi… mãi mãi… vì ngươi thuộc về ta.

    Hai thân hình trần trụi đang điên cuồng trong vũ điệu của loài vật.

    Bên trên, hắn như con mãnh thú, ***g lộn, cuồng dại trong niềm khoái lạc của xác thịt.

    Nó gào thét đau đớn. Thân xác của đứa con trai 15 tuổi gần như bi xé đôi cùng với mỗi chuyển động của hắn.

    Lần đầu tiên…

    Nó đã quá mệt mỏi. Bảy năm qua, mỗi ngày là địa ngục dành cho riêng nó. Khi mặt trời ló dạng là lúc nó bị dày vò giữa cõi âm ty. Nững bài tập đến nát nhừ từng đốt xương, những trận đòi thừa sống thiếu chết… Nhưng tệ hơn cả, nó đã biết giết người; đã nếm đựơc cảm giác khi lữơi dao đâm xuyên qua da thịt, xé toang bắp cơ để ở đừơng cho dòng máu đỏ tuôn trào; đã biết nỗi sợ khi thứ chất lỏng ấy chảy qua từng kẽ tay, nóng hổi tựa như axit đốt cháy không bao giờ tẩy sạch.

    Có khóc chăng?

    Nó chẳng thể khóc nổi nữa. Nó không còn sức nữa rồi. Nứơc mắt, họa may, chỉ là phản ứng vô đìêu kiện của tuýên lệ khi cở thể chịu đựng nỗi đau quá lớn. Trái tim nó không còn biết mách bảo rằng, khi nào nó cần khóc. Vì nó đã chẳng thể cảm thấy gì ngoài cơn đau đeo bám nó dai dẳng trong suốt những ngày tháng qua.

    Vói nó, mỗi ngày là một sự tra tấn cho cả thể xác và linh hồn.

    ………………………………………… ………

    Đôi mắt xanh khép lại. Quá khứ luôn đeo đuổi nó. Nó chẳng thể vượt qua cái bóng đen quá lớn ấy. Nhưng nó cũng chẳng có tương lại để tiến tới. Vì tương lại của nó nằm trong tay hắn.

    Bởi, nó không có tự do…

    Nó đã bị tứơc mất tự do..

    Tự do đã là quá xa để nó chạm tới…
    .
    .
    .
    Nhưng… Nó muốn tự do.

    End of chapter 11. To be continued.

    A/N: Chap mới tặng JPNers. Dĩ nhiên vẫn là chưa ở đâu có được chap này hết. Luôn luôn ưu ái JPN nhất. Mọi người đọc xong cho tớ xin cái Preview để có cảm hứng viết típ nha.
    @Kishi: Kishi có nick bên YAL phải hông?
    thay đổi nội dung bởi: Wast, 09-03-2008 lúc 02:52 AM

  13. The Following 2 Users Say Thank You to Wast For This Useful Post:

    Pu_Jif (12-06-2009), tieu_vu_42 (06-08-2011)

  14. #19
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    @wast: uh có. Nhưng mà không phải kishi đấy đâu . Đây chắc gọi là "tư tưởng lớn gặp nhau" đây mà. Kishi bắt đầu dùng cái nick này cách đây 2,3 năm rồi. Một lần lên YAL tự nhiên bắt gặp cái nick giống hệt, lúc đầu còn tưởng mình đăng ký ở đây rồi , hóa ra không phải. Wast có nick của bạn Kishi đấy thì cho tớ xin nhá .

    Truyện càng ngày càng... "đáng sợ" ^^. Mà sao tớ không thấy nhân vật chính của chúng ta có chút phản kháng gì mạnh mẽ hơn nhỉ? Đây là tuýp nhân vật "ở lâu trong cái khổ, quen khổ rồi" à? Thấy cậu ý có vẻ "bất cần" đời quá, dù có ao ước tự do nhưng mà chưa thấy có động thái gì phản kháng quyết liệt . Ờ... đấy là ý kiến của tớ, để xem mấy chap sau cậu ý có chuyển biến gì khác biệt không?

  15. #20
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 17918
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 0
    Thanks
    2
    Thanked 43 Times in 16 Posts
    Sorry vì đã ngâm lâu thế này nhưng vì cái tính lười của bạn Beta reader nên mãi đến giờ này mới có thể post lên, mong những ai có hứng thú với cái fic này xin lượng thứ

    Interlude 1: I’M SO ALONE IN TOKYO

    Shuraba

    Ta cô độc


    Ta cô độc


    Ta cô độc



    Có khi nào ta không cô độc. Cuộc sống sẽ chỉ có mình ta. Phải rồi! Cuộc sống sẽ chỉ có mình ta.

    Nhưng… Ta muốn mọi người cũng phải cô độc như ta

    Vậy thì ! Hãy biến đêm nay thành một đêm đẫm máu.

    Để rồi, cả Tokyo sẽ là sự cô độc vĩnh hằng dành cho ta.



    …………

    _ Chào cậu, Siv-sama. Buổi học hôm nay không căng thẳng chứ?


    Người đàn ông già kính cẩn cúi người. Ông ta có vẻ đã ngoài 70. Thế nhưng đôi mắt vẫn còn rất sáng và lanh lợi.


    _ Bình thường thôi bác Kan.


    Ta đáp lại. Kan chính là quản gia nhà Nakamura từ thời của lão già. Chính xác hơn thì Kan là một thành viên cao cấp của tập đoàn Nakamura, quyền lực chỉ sau cha ta. Tuy nhiên, Kan lại không thích những công việc tay chân. Thế mạnh của ông ấy là những mưu mô, chiến lược. Người đàn ông có biệt danh là “Não Quỷ” này chính là tác giả của đa số những phi vụ làm ăn trong bóng tối của tập đoàn. Tuy nhiên thân phận thật của ông ấy lại chẳng được mấy ai biết đến ngoại trừ các thành viên cao cấp trong hội đồng quản trị. Đằng sau vẻ ngoài bình thường và có phần hiền từ của một ông quản gia già, là cả một tay quân sư khét tiếng trong giới yakuza.

    Tuy nhiên, ta lại chẳng thấy Kan đáng sợ chút nào.


    _ Siv-sama, cậu muốn uống gì không? – Kan kính cẩn hỏi.

    _ Uhm… Như mọi ngày! Bác đem lên phòng cho tôi nhé.

    _ Vâng!


    Căn nhà trống không. Tòa biệt thự chỉ có 6 người giúp việc. Lão già luôn là một kẻ đa nghi. Đừng bao giờ mong mỏi Matsu Nakamura, ông chủ tập đoàn tài chính Nakamura đồng thời cũng là ông trùm của băng Yakuza lớn nhất Tokyo, một sự tin tưởng. Thế giới trong mắt lão chỉ có sự gian dối, lọc lừa, chỉ có những thủ đoạn dẫm đạp lên người khác để giành lấy chiến thắng về tay mình.

    Ngay cả đứa con trai của lão cũng không nằm ngoài quy luật đó.

    Ta chẳng bao giờ có được tình cảm của một người cha. Chẳng có những cái xoa đầu, chẳng có những lời khen. Chỉ là những lời đe dọa, những sự hối thúc và cả một sự kì vọng quá lớn dành cho ta. Không, không hẳn là quá lớn. Chỉ đơn giản là ta không thích cái cách mà lão dồn ép ta, như thể một đứa trẻ 12 tuổi phải tiếp nhận lấy cái ghế bẩn thỉu của lão trong ngay ngày mai.

    Ta không có cha

    Mà ta cũng chẳng cần có cha…

    Còn mẹ ư? Người đàn bà mà ta phải gọi là mẹ ấy chỉ nói chuyện với ta chưa tới 10 lần kể từ khi ta có thể nhận biết được. Reiko Nakamura, cựu diễn viên, chỉ coi cuộc hôn nhân với lão già là một món mồi béo bở để được chia tài sản lúc ly dị. Thế nhưng, bà ta đã tính sai. Đời nào con cáo già ấy dễ dàng để cho cơ ngơi của lão bị chia nửa. Lão ta thà chết chứ không để mất dù chỉ một xu. Ta chính là cái còng để trói buộc bà ta vào lão. Và lẽ đương nhiên, ta cũng chính là của nợ, một thứ không mong muốn xuất hiện, trong mắt mẹ ta.

    Ta không có mẹ

    Mà ta cũng chẳng cần có mẹ.
    .
    .
    .
    Ta chỉ cần có mình ta.

    Từ lúc bé cho đến bây giờ, người gần gũi với ta nhất có lẽ là Kan. Kan chăm sóc ta từ khi mới sinh. Chí ít, trong ngôi biệt thự lạnh lẽo này, ta vẫn còn cảm nhận được chút ít tình cảm con người. Chỉ là chút ít, nhưng vẫn tốt hơn không có.

    Tiếng giày bước trên nền đá cẩm thạch vang vọng. Những người giúp việc đang quét dọn nhanh chóng cúi chào khi ta lướt qua họ. Ta tiến về phòng mình.

    Đây là nơi mà ta trải qua phần lớn thời gian ở nhà. Trong ngôi nhà này, mỗi người đều có một thế giới riêng. Không ai được phép xâm phạm vào thế giới riêng của người khác. Đó là luật bất thành văn. Ta bỏ chiếc cặp xuống đất. Trường học thật là một nơi chán ngắt. Lũ bạn học ngu xuẩn chẳng biết đến những thứ cơ bản nhất nhưng vẫn luôn vênh váo về mớ tài sản của cha mẹ chúng. Lũ hợm hĩnh ranh con. Những thứ được dạy ở trường, ta đều biết tất cả. Dĩ nhiên, lão già sẽ chẳng để cho ta có quá nhiều thời gian rảnh rỗi để chơi đùa mà thay vào đó là những bài học buồn tẻ với những gia sư cũng buồn tẻ không kém. Ta được dạy đủ mọi thứ. Mọi thứ. Ngay cả những thứ mà người ta khó có thể tưởng tượng được nhét vào đầu một đứa trẻ 12 tuổi. Thế nhưng ta học cũng chả mấy khó khăn. Ta nghe những gia sư nói với lão già rằng, ta có trí thông minh siêu việt. Và điều này dẫn đến việc có nhiều gia sư hơn.

    Và cũng có nhiều cơn nhức đầu hơn.

    Không biết từ lúc nào, ta thường có những cơn nhức đầu kinh khủng. Dường như có hang trăm mũi kim châm thẳng vào não. Nhưng gần đây, ta cảm giác có những khoảng thời gian, ta hoàn toàn không nhớ được. Chúng giống như những mảng đen trong kí ức. Chúng thường xảy ra rất ngắn, chỉ chừng vài giây và tần số xuất hiện cũng không cao. Tuy nhiên, ta có linh cảm rằng chúng sẽ xuất hiện nhiều hơn và lâu hơn.

    Đẩy cánh cửa gỗ, ta đối diện với không gian trống rỗng. Một chiếc giường lớn ngay giữa phòng. Một chiếc gương cao bằng thân người được treo ở bức tường phía đối diện và vài thứ nội thất khác. Chỉ có ta trong căn phòng lớn.

    . . .

    Tối đen

    . . .

    Bất chợt, như choàng tỉnh sau cơn mơ, mắt ta mở to.


    _ Sao mình lại đứng trước gương? – Ta tự hỏi


    Dường như lại một khoảng đen. Ta chợt nhìn vào phản chiếu của chính mình, chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn mái tóc đen, làn da trắng nhợt nhạt và đôi mắt cũng đen nốt.

    Hình như trong đôi mắt có. . .


    _ Có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều rồi – vừa nghĩ, ta vừa ngả lưng xuống giường.


    Cộc… Cộc… Cộc…

    Có tiếng gõ cửa.


    _ Vào đi! – Ta đáp lại

    _ Thưa Siv-sama, đồ uống của cậu xong rồi. – Kan bước vào, trên tay là một ly dung dịch màu trắng.

    _ Uhm

    _ Vẫn như mọi ngày, sữa tươi nguyên chất được đem trực tiếp từ Kobe về.

    _ Cảm ơn – Nói xong ta uống trọn ly sữa một hơi. Có lẽ, vị ngọt của nó có thể giúp đầu ta đỡ đau hơn.

    _ Thưa Siv-sama, tôi có một người muốn giới thiệu với cậu.

    _ Ai vậy? – Ta hỏi, hơi ngạc nhiên.

    _ Cháu gái tôi! Nyna, vào đây đi!


    Từ ngoài cửa, một đứa bé gái bước vào. Nó cũng có mái tóc đen, được thắt lại thành một bím lỏng phía sau. Nó mặc một chiếc váy xòe màu đen, dạng váy dành cho búp bê. Tuy nhiên, điểm làm ta chú ý nhất ở nó chính là khuôn mặt. Khuôn mặt đứa bé gái lạnh tanh, không biểu lộ cảm xúc nào.

    Khuôn mặt giống như ta.


    _ Thưa Siv-sama, đây là Nyna, cháu gái tôi. Nó đã năm tuổi rồi. Từ hôm nay, nó sẽ sống chung với tôi tại đây. Nyna, con chào cậu Siv đi.

    _ Chào Siv-sama – đứa bé lễ phép.

    _ Uhm. Từ nay về sau, chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều lần. Ngươi nên hỏi ông ngươi những việc cần làm và những việc không nên làm tại nhà này. Nhớ chứ?

    _ Vâng, Siv-sama! – Nyna tuân lời – Siv-sama,… dường như cậu không khỏe?

    _ Sao ngươi biết? – Ta bất ngờ. Ta không nghĩ rằng ta có biểu hiện nào của cơn nhức đầu ban nãy ra bên ngoài.

    _ Mắt cậu, chúng không khỏe.

    _ Vậy sao?

    _ Siv-sama, cậu lại bị đau đầu nữa sao? – Kan lo lắng

    _ Không sao đâu. Ta nghĩ ta chỉ cần ngủ một chút.

    _ Vậy tôi và Nyna không làm phiền cậu nữa.

    _ Chúc cậu ngủ ngon, Siv-sama.

    _ Uhm.


    Cánh cửa phòng đóng lại. Ta chìm vào giấc ngủ.


    _________________________________

    Mát

    Mát quá!
    .
    .
    .
    Ta đang ở đâu đây?

    Có thứ gì đó đang chảy qua khắp người ta …

    Ướt
    .
    .
    .
    Nước !

    Ta mở mắt, không quá vội. Chung quanh ta chỉ toàn là nước. Màn nước trong vắt đến lạ thường. Dường như ta đang rơi tự do giữa một long hồ. Thế nhưng, ta lại chẳng hề cảm thấy khó thở. Chỉ có màu xanh của nước thống trị. Những đợt sóng trong làn nước khẽ lay động, lấp lánh ánh nắng rọi thẳng xuống từ bên trên.



    Có tiếng động. Nhỏ. Dường như là giọng ai đó.


    _ Ta …

    _ Ai đó? Ngươi là ai?


    Thật lạ lung, giữa không gian nước, giọng nói của ta vẫn phát ra bình thường.


    _ Ta … Ngươi …


    Giọng nói nhỏ dần. Màu nước xung quanh cũng dần tối đi.

    _________________________________

    Mở mắt!

    Lại cơn mơ quái quỷ đó. Kể từ lúc những cơn đau đầu bắt đầu, giấc mơ ấy cũng xuất hiện cùng lúc. Những giấc mơ đều giống nhau. Vẫn là nước và rồi một giọng nói . Ta không nghe rõ giọng nói đó nói gì. Chỉ có một vài chữ nghe rõ.


    _ “Ta … Ngươi …” Chẳng có ý nghĩa gì cả. Có lẽ, giấc mơ này do cơn đau đầu gây ra mà thôi.

    _________________________________

    _ Siv-sama, cậu muốn dung trà chứ? – Nyna hỏi. Nó có vẻ đã quen với công việc trong nhà này sau hai tuần.

    _ Uhm, ta tới ngay – Vừa nói, ta vừa đi theo nó – Nyna này, ngươi có vẻ đã quen với cuộc sống ở đây rồi nhỉ.

    _ Vâng.

    _ Nhưng ta vẫn thắc mắc, sao ngươi không sống cùng cha mẹ mà lại dọn đến ở cùng Kan?

    _ Cha mẹ … mất rồi.


    Ta chợt khựng lại. Không khí dường như chùng xuống


    _ Ta xin lỗi.

    _ Cám ơn Siv-sama

    _ Sao lại cám ơn ta?

    _ Vì đã quan tâm đến Nyna.


    Quan tâm? Quan tâm ư? . . . Uhm, có lẽ đối với những người cùng trang lứa, dù Nyna nhỏ hơn ta tới bảy tuổi, thì dễ mở long ra hơn.


    _ Siv-sama, cậu đến rồi. Mời cậu ngồi xuống đây – Kan đang đứng bên một bàn tiệc trà sang trọng với đủ thứ ấm tách bằng sứ đắt tiền và những lát bánh ngọt ngon lành.

    _ Kan và Nyna này, hai người cũng uống trà chung với ta đi.

    _ Tôi không dám, thưa Siv-sama. – Kan nói, miệng nở một nụ cười thật hiền.

    _ Vậy, hãy xem đó như một mệnh lệnh.

    _ Vâng, xin nghe theo lời cậu, Siv-sama.


    Nyna và Kan cùng ngồi xuống bàn. Chiếc bàn tròn vừa đủ cho ba người được đặt dưới bóng của cây mộc lan. Giờ vẫn chưa là mùa mà những bông hoa trắng hồng hé nở, nên tán cây chỉ xanh um một màu mát rượi. Phía khoảng sân xa xa bên ngoài, ánh nắng đang trải đều khắp khu vườn được trồng đủ các loại hoa. Và thật khó tin, khi ta nói rằng cả khu vườn rộng lớn này, đều do bàn tay của Kan chăm sóc.

    Bất chợt, một chiếc xe hơi màu đen từ từ tiến vào từ phía cổng chính. Tới khi nó dừng lại trước những bậc tam cấp dẫn lên nhà, một người phụ nữ bước ra. Bà ta có vẻ đứng không vững, chập choạng như người say rượu. Rồi người đàn bà đó bước về phía ta.


    _ Tiệc trà à? Vui vẻ nhỉ? – Bà ta nói, giọng đầy mùi rượu tởm lợm.

    _ Vâng ạ, thưa phu nhân Reiko – Kan kính cẩn đứng dậy nói. Cả Nyna cũng lập tức đứng lên.

    _ Đứa trẻ nào đây? – Bà ta nói, tay chỉ vào Nyna

    _ Thưa, đây là cháu gái tôi, Nyna. Nó đến đây từ hai tuần trước để phụ việc giúp tôi.

    _ Lão già đồng ý à?

    _ Vâng, tôi đã xin phép ông chủ rồi.

    _ Vậy là con có bạn rồi đó nhỉ, Siv-chan. Ha ha ha… Bạn đó . . . – Bà ta vừa nói, vừa cười sặc sụa như một mụ điên.


    Ta không thèm đáp lại, chỉ nâng tách trà đang uống dở lên môi.


    _ Này, sao không nói gì hết hả, không chào mẹ của con sao?


    Vẫn im lặng.


    _ THÁI ĐỘ ĐÓ CỦA MÀY LÀ SAO? Bỏ tiền ra cho mày ăn học mà mày không nói nổi một câu chào với mẹ của mày nữa hả?


    Bà ta ***g lộn lên như một con ngựa đang dở chứng. Những cơ mặt nhăn nhúm lại, đỏ bừng lên vì tức giận, hay là vì hơi rượu? Người đàn bà tự xưng là mẹ ta bước tới chỗ ta ngồi.

    BỐP.

    Tách trà trên tay rớt xuống đất, vỡ tan nát. Một bên má ta chợt nhói đau.


    _ Mày là đứa không ai mong muốn. Chỉ vì mày mà sự nghiệp của tao tan nát. Chỉ vì mày mà lão già chó chết đó mới giam giữ tao ở đây. Chỉ vì mày mà...


    Bà ta nói liên hồi. Những thứ gì có thể cho là tội lỗi, bà ấy đều trút lên đầu ta. Hai bàn tay bẩn thỉu bóp lấy cổ ta, như thể muốn giết chết ta ngay tức khắc. Đầu óc dường như không hoạt động gì nữa. Những lời nói ấy, ta chẳng thể nghe được nữa. Hình như phía rất xa, có giọng của Kan đang nài nỉ bà ta dừng lại.

    Mẹ à?

    Ta không có mẹ.

    Ta chỉ cô độc một mình
    .
    .
    .

    Tối đen
    .
    .
    .

    Lại là nước. Ta lại chìm trong lòng hồ xanh ngắt ấy. Ta mơ nữa sao? Dường như ta đang chìm dần. Màu nước xung quanh sậm màu từ từ. Cho tới khi, bất chợt, chân ta chạm vào đáy hồ. Có ai đó đang đứng đối diện với ta. Mắt ta không nhìn thấy rõ khuôn mặt người đó, chỉ là hình ảnh một con người mờ mờ ảo ảo như cái bóng.


    _ Ngươi là ai? – Ta hỏi cái bóng.

    _ Ta ... Ngươi ... – Cái bóng trả lời, ta vẫn chưa nghe được.

    _ Ngươi là ai chứ? – Ta hỏi lại

    _ Ta ... là ... ngươi. Và Ngươi ... cũng là ...
    .
    .
    .


    _ Siv-sama, xin cậu hãy dừng lại!


    Gì vậy?

    Tiếng của Kan

    Sao ta lại ở đây?


    _ Siv-sama ...


    Ta như chợt bừng tỉnh sau cơn mơ. Trên tay ta, con dao bạc sáng loáng máu. Từng giọt, từng giọt. Sóng sánh. Đỏ sẫm.

    Chuyện gì xảy ra vậy? Sao tay ta lại đầy máu thế này?

    Có tiếng thét. Dường như là tiếng của bà ta. Có vẻ như đau đớn lắm. Ta đưa mắt nhìn về phía bà ta. Người đàn bà ấy đang ngồi vật vã dưới nền cỏ, ôm lấy cánh tay đẫm máu của mình.

    Có chuyện gì?

    Tại sao lại như vậy?


    _ Mày là đồ quái vật... MÀY LÀ ĐỒ QUÁI VẬT.

    __________________________

    Những cơn đau đầu cứ ám ảnh lấy ta. Càng ngày, chúng càng xuất hiện nhiều hơn. Nhưng lại chẳng có khoảng đen nào. Ta muốn gặp lại cái bóng đó. Nhưng vẫn chưa có cơ hội.

    Đầu ta như muốn nổ tung. Thật bực mình khi đầu mình vừa như bị búa bổ, cộng thêm với thân nhiệt nóng hổi này. Ta đang nằm trong bệnh viện, bác sĩ bảo rằng có thể do cảm cúm.

    Kể từ sau sự việc đó, bà ta đã khôn hồn biết tránh xa ta ra. Cũng may là nhờ đó mà ta cũng yên ổn hơn.

    KHÔNG CẦN! TA KHÔNG CẦN AI CẢ . . TA CHỈ CÓ MỘT MÌNH.

    Ta đứng dậy, bước ra khỏi giường bệnh. Nằm trên cái giường này một ngày đúng thật là địa ngục. Chẳng có việc gì để làm cả. Kan và Nyna sau khi chăm sóc ta xong đã về. Giờ chỉ còn lại một mình ta. Chí ít thì cũng có vườn hồng bên ngoài cửa sổ để ngắm.

    Dường như có ai bên ngoài thì phải?

    Vườn hồng màu đỏ . . . Nhưng . . .

    Xanh . . . Xanh quá.

    Màu của lòng hồ đó.
    .
    .
    .

    Tối đen.
    .
    .
    .


    _ Ta là ngươi. Và . . . Ngươi cũng là ta.


    __________________________

    Sau khi xuất viện, mọi chuyện dường như càng tệ hơn trước. Lão già ngày càng có vẻ muốn ta không được ra ngoài hơn nữa. Lão cho ta nghỉ học ở trường. Và ngoài ra, lão còn bắt buộc ta phải học những thứ cần thiết mà một tên yakuza phải biết. Bắn súng, đấu kiếm, võ thuật ... tất cả đều dành cho ta. Tuy nhiên, những thứ đó chẳng làm khó khăn. Tất cả đều đơn giản. Chẳng gì có thể gây khó dễ cho ta.

    Tuy nhiên căn phòng đã trở thành phòng giam của ta. Ngoài những lúc Nyna và Kan mang thức ăn, còn lại chỉ có ta và đống sách vở vô vị. Lão già cũng chẳng màng quan tâm. Lão để mặc ta. Dường như, lão cũng chẳng còn muốn ta trở thành kẻ kế thừa nữa. Bởi, lão nghĩ ta là một tên điên.

    Không sao. Ta vốn dĩ là kẻ cô độc. Ta không cần ai cả.
    .
    .
    .

    _ Ta là ngươi. Và ngươi cũng là ta.

    _ Vậy thì ngươi muốn gì?

    _ Ngươi cô độc?

    _ Ta cô độc.

    _ Ngươi không buồn sao?

    _ Ta không cần phải buồn.

    _ Nhưng ngươi không muốn ... cô độc, đúng không?

    _ Nhảm nhí.

    _ Ngươi là ta. Và ta cũng là ngươi. Ta hiểu rõ ngươi. Nhưng ngươi vẫn chưa nhận ra ta.

    _ Vậy thì sao?

    _ Vậy hãy làm cho mọi người cùng cô độc như ngươi

    _ Vậy ... hãy biến tương lai thành màu máu.

    _ Ta cô độc ... Và ngươi cũng cô độc ... Hãy biến tương lại thành một đêm đẫm máu.


    __________________________

    _ Bốn năm rồi. Ngươi đã sẵn sàng chưa?

    _ Ta muốn mọi người sẽ cô độc như ta.

    _ Vậy hãy biến đêm nay thành một đêm đẫm máu.



    Cái bóng giờ đã rõ dần. Từng chút. Từng chút một. Khuôn mặt thật dường như đã hiện hình. Nhưng vẫn chưa rõ ràng. Ta vẫn chưa nhận biết được khuôn mặt đó.

    Nhưng ta biết rõ nó và ta muốn gì.

    __________________________

    _ Thưa ông chủ, tình hình của chúng ta không được thuận lợi lắm. Bọn Natsume bắt đầu hành động. Chúng rõ ràng muốn xâm chiếm địa bàn của ta.

    _ Lũ khốn khiếp. Bọn chúng chỉ mới lên được chưa bao lâu mà đã lộng hành.

    _ Xin ông chủ hãy ra lệnh để bọn tôi xử lý chúng.


    Đám đàn em của lão đang nổi nóng. Phòng họp của lão là nơi mà những người đứng đầu tập đoàn Nakamura, dưới danh nghĩa Hội Đồng Quản Trị, đưa ra quyết định để hành động. Lão ngồi trên chiếc ghế bành cuối phòng, nhìn xuống đám đàn em, như một vị vua đang nhìn vào đám dân đen. Cả phòng có khoảng mười người. Đứng kế bên lão là bà ta. Lão luôn có thói quen bắt bà ấy phải tham dự vào những cuộc họp như vậy, nhằm muốn khẳng định quyền lực của mình. Khuôn mặt người đàn bà lộ rõ vẻ chán nản, không muốn có mặt tại đây.
    .
    .
    .

    _ Ngươi sẵn sàng rồi chứ?

    _ Rồi!

    _ Đêm nay sẽ là đêm lên ngôi của ngươi.
    .
    .
    .


    Ta bước vào căn phòng. Trên tay, thanh kiếm màu bạc sáng loáng, lấp lánh vẻ chết chóc đáng sợ, thanh kiếm gia bảo mà lão vẫn thường hay khoe khoang với chiếc chuôi được nạm một viên hồng ngọc thuộc hàng hiếm có trên thế giới. Tất cả mọi con mắt đều đổ dồn về phía ta.


    _ Mày vào đây làm gì? Về phòng ngay! – Lão quát lớn – Mày mang thanh kiếm đó làm gì hả?


    Lão ấy đang nói gì nhỉ . . .? Phải rồi. Lời cầu kinh trước lúc chết.
    .
    .
    .

    IM LẶNG

    . . .

    Thật ấm quá. Thứ chất lỏng này thật tuyệt vời . . .

    Ấm áp quá!


    _ Kyaaaaaaaaa. . .


    Căn phòng hỗn loạn. Ta nghe thấy dường như có tiếng của mụ đàn bà ấy đang gào thét.

    Trên tay ta, thanh kiếm đã đâm xuyên qua ngực lão già. Dòng máu đỏ tuôn ra xối xả từ vết thương. Những tia máu bắn ra thành dòng, vương vãi trên mặt ta những hạt lấm tấm đỏ.

    Thật chậm, thật chậm. Ta rút thanh kiếm ra khỏi xác lão. Cả thân người lão run lên bần bật như có một luồng điện chạy qua. Rồi, cả thân người đổ ập xuống.


    _ Ha ha ha ha ha . . .


    Ta cười. Phải rồi. Ta phải cười chứ. Vì đây là đêm đăng quang của ta mà.


    _ Ha ha ha ha ha . . .


    Những thân người lần lượt ngã rạp xuống. Từng tên, từng tên một. Máu bắn ra tung tóe, vẽ trên tường những bệt màu đỏ rực, dài ngoằng và không rõ hình dạng. Chúng chẳng kịp làm gì trước hành động của ta. Có lẽ, cũng cần phải cảm ơn lão già về những bài học giết người của lão trong suốt bốn năm qua.

    Bốn năm dài nhưng thật có ích

    Căn phòng đầy xác chết. Bọn đàn em của lão đã được xử lý xong. Bọn chúng nằm lăn lóc dưới sán tựa như những khúc gỗ, bất động.


    _ Ha ha ha ha ha . . .


    Tuyệt thật. Cả thân người ta nhuộm đỏ. Đôi bàn tay thật ấm. Máu có nhiệt độ vừa phải khiến làn da ta cảm thấy dễ chịu. Sóng sánh ... sóng sánh ... Từng hạt rơi rơi ...

    Bước thật chậm, ta đá phăng những cái xác cản đường. Chúng lăn lông lốc trên nền đá, bê bết những vệt máu. Thật chậm, thật chậm, ta đứng trước bà ta.


    _ Siv, đừng làm vậy. Mẹ van con. Đừng làm vậy.

    _ Sao cơ?

    _ Mẹ ... Mẹ van con – vừa nói, mụ đàn bà ấy bỏ chạy.

    _ Mẹ . . . à ?


    Phụt
    .
    .
    .

    Máu như tuôn ra từ một miệng giếng vừa được đào. Chúng bắn lên thành những tia dữ dội.


    _ Mẹ?!? Ta không có mẹ.


    Máu tuôn ra từ cái xác không đầu.


    _ Ha ha ha ha ha . . .



    Ta ngồi xuống chiếc ghế, lão luôn muốn ta tiếp nhận nó mà, đúng không? Vậy thì giờ đây, lão đã được toại nguyện rồi đấy. Ta sẽ thống trị. Và ta sẽ là người biến thế giới này trở thành địa ngục.


    _ Siv-sama, sữa của cậu đây.


    Nyna đứng kế bên, khuôn mặt chẳng hề có cảm xúc. Kan cũng vậy. Ông ta vẫn bình thản đến lạ trước quang cảnh xung quanh.


    _ Ngươi không sợ sao? – Ta hỏi.

    _ Không.

    _ Vì sao?

    _ Vì cậu là Siv-sama

    _ Vậy thì ngươi sẽ ở bên ta mãi mãi, đúng chứ?

    _ Vâng, vì cậu là Siv-sama

    _ Tôi sẽ lo ổn thỏa hậu quả đêm nay. Ngày mai báo chí sẽ đăng tin gia đình nhà Nakamura bị ám sát và cậu là người duy nhất sống sót. Sau đó, có lẽ nhiệm vụ của tôi sẽ kết thúc. Từ nay, Nyna sẽ là người chăm sóc cho cậu. Tôi sẽ luôn lo cho tương lai của cậu. Tạm biệt, Siv-sama – Kan nói. Rồi như chưa từng tồn tại, ông ta biến mất.


    Sữa à?

    Ngọt quá!

    Ngọt quá!

    Đưa một ngón tay, ta chấm vào thứ chất lỏng trắng đục ấy. Những giọt máu tan ra, hòa nên thứ sắc hoàn hảo.

    Trắng ... ... đỏ


    _ Ngon thật.


    Đưa ngón tay lên miệng, ta nếm thử. Vị máu làm cho tế bào trong ta như căng ra. Khung cảnh đầy máu. Tuyệt đẹp!


    _ Nyna, ngươi hãy dọn dẹp chỗ này . . . Và từ nay về sau, ta sẽ không còn cần uống thứ này nữa.

    _ Vâng, thưa Siv-sama.


    Những cái xác đầy máu

    Tuyệt đẹp


    __________________________

    _ Ta là ngươi. Và ngươi cũng là ta


    Cái bóng giờ đã rõ. Nó đứng trước mặt ta như một thực thể sống.

    Ta nhận ra rồi.

    Khuôn mặt đó ... Giọng nói đó ...

    Nó, chính là ... ta


    _ Ta là ngươi. Và ngươi cũng là ta.

    _ Ngươi là ta. Và ta cũng là ngươi.

    _ Ngươi cô độc chứ?

    _ Ta cô độc

    _ Ngươi có muốn mọi người cô độc như ngươi không?

    _ Ta muốn

    _ Vậy . . .



    Ngươi và ta . . . Chúng ta sẽ chỉ còn là một

    Dường như hai giọng nói đã hòa lẫn vào nhau


    End of Interlude 1

    A/N again: He, chap này là interlude. Nó giống như một dạng đoạn xen giữa của truyện. Sẽ có tổng cộng 3 Interlude. Mỗi Interlude mình sẽ viết dưới dạng POV của một nhân vật, thay vì là góc nhìn của người thứ 3 như các chapter. Nhưng mà mình ko để là POV của ai đâu. Các bạn tự đoán nhé. Hơn nữa trong tên của mỗi Interlude đều có một dạng ẩn ý riêng. Các bạn hãy tử tìm hiểu nếu thấy thích hen. Interlude 2 sẽ được post ngay tối nay. Còn Interlude 3 có lẽ là khoảng 2 hay 3 ngày nữa.
    thay đổi nội dung bởi: Wast, 24-04-2008 lúc 08:45 PM

  16. The Following 2 Users Say Thank You to Wast For This Useful Post:

    Pu_Jif (13-06-2009), tieu_vu_42 (06-08-2011)

Trang 2/7 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •