Thế thì ít nhất Sumire phải là một cậu con trai thì hợp lý hơn.


Thế thì ít nhất Sumire phải là một cậu con trai thì hợp lý hơn.


...và bản quyền dịch cuốn sách ???


Bản quyền dịch là do NXB chịu trách nhiệm, còn ở đây mình chỉ type lại thôi. Về khía cạnh nào đó thì việc phát tán rộng rãi như thế này có thể coi là ....vi phạm bản quyền. Bạn thích thì cứ tố cáo, nhé!


Phần 1
Khoảng hai tuần sau đám cưới thì Sumire gọi điện cho tôi, một đêm Chủ nhật ngay trước bình minh. Lẽ tự nhiên là tôi đang ngủ. Ngủ say như chết. Tuần trước tôi phải lo tổ chức một cuộc họp và chỉ có thể tranh thủ ngủ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ sau khi đã thu gom đủ các tài liệu cần thiết (được hiểu là vô ích) mà chúng tôi cần. Đến cuối tuần tôi muốn được ngủ cho đã mắt. Tất nhiên chuyện là như thế khi điện thoại đổ chuông.
“Cậu đang ngủ à?” Sumire hỏi.
“Ừm,’ toi lầm bầm và liếc nhìn chiếc đồng hồ báo thức đặt cạnh giường. Đồng hồ có các cây kim dạ quang to tướng nhưng tôi không thể đọc được giờ. Hình ảnh trong võng mạc của tôi và phần não bộ xử lý nó đã bị mất đồng bộ, giống như bà già đang cố gắng, một cách vô ích, xâu cây kim. Điều tôi có thể hiểu được đó là khắp xung quang trời đang tối đen, và giống như cuốn truyện “Đêm tối linh hồn” của Fitzegerald.
“Trời sắp sáng rồi.”
“Ừm,” tôi lẩm bẩm không thành tiếng.
“Ngay cạnh chỗ tớ sống có một người nuôi đàn gà trống. Chắc hẳn đã nuôi chúng từ nhiều năm nay rồi. Khoảng nửa chừng nữa chúng sẽ gáy ầm cả lên. Đó là khoảng thời gian tớ thích nhất trong ngày. Bầu trời đêm tối đen như mực bắt đầu ửng hồng ở phía Đông, lũ gà nhất loạt gáy lên hết sức như báo thù ai đó. Chỗ cậu có con gà trống nào không?”
Ở đầu dây bên này tôi khẽ lắc đầu.
“Tớ đang gọi từ bốt điện thoại cạnh công viên.”
“Ừm,” tôi nói. Cách căn hộ của cô gần hai trăm mét có một bốt điện thoại. Vì Sumire không có điện thoại riêng nên cô luôn phải đi bộ ra đó để gọi điện. Giống như boosts điện thoại thông thường của bạn vậy.
“Tớ biết là không nên gọi cho cậu khuya như thế này. Tớ thật sự xin lỗi. Lúc đêm khuya khi bọn gà trống còn chưa bắt đầu gáy. Khi mặt trăng nhợt nhạt còn treo ở kia trên góc trời phía Đông trông như một quả thận đã dùng mòn. Nhưng hãy nghĩ đến tớ- tớ đã phải lê bước đến chỗ này trong đêm tối mịt mùng tay nắm chặt chiếc thẻ điện thoại được tặng tại đám cưới người chị họ. Trên đó là bức ảnh cặp vợ chồng hạnh phúc đang nắm tay nhau. Cậu có tưởng tượng được nó khiến ta sầu não thế nào không? Của đáng tội, tớ còn đi lộn tất nữa. Một bên có hình chú chuột Mickey, bên kia có cái tất len trơn. Căn phòng của tớ đúng là một nơi hoàn toàn thảm họa, tớ không thể tìm thấy bất cứ thứ gì. Tớ không muốn nói chuyện này quá to, nhưng cậu không thể tin được đám quần lót của tớ khủng khiếp thế nào đâu. Tớ ngờ là có một tên trộm đồ lót đã đụng vào chúng. Nếu một kẻ hư hỏng nào đó làm tớ tiêu hy vọng, tớ sẽ không bao giờ quên được. Tớ không cầu xin sự thông cảm nhưng cậu sẽ thật tử tế nếu trả lời tớ dài hơn một chút. Ngoài những cái thán từ lạnh lùng của cậu, ừ hử và ồ à. Còn liên từ thì sao? Liên từ sẽ hay đấy. Một từ song hoặc nhưng.”
“Tuy nhiên,” tôi nói. Tôi cảm thấy kiệt sức và như đang trong tình trạng mơ mơ màng màng.
“Tuy nhiên,” cô lặp lại. “Được rồi, tớ có thể sống được với hai tiếng đồng hồ đó. Một bước nhỏ cho con người. Một bước rất nhỏ, tuy nhiên.”
“Vậy, chắc cậu muốn gì đó?”
“Phải, tớ muốn cậu nói cho tớ biết một việc. Vì vậy tớ mới gọi điện,” Sumire nói. Cô hắng giọng. “Điều tớ muốn biết là dấu hiện và biểu tượng khác nhau như thế nào?”
Tôi cảm thấy một cảm giác kỳ quái , giống như một cái gì đấy đang lặng lẽ kéo qua đầu tôi. “Cậu nhắc lại câu hỏi được không?”
Cô nhắc lại. Dấu hiệu và biểu tượng khác nhau như thế nào?
Tôi ngồi dậy trên giường, chuyển ống nghe từ tay trái sang tay phải. “Để tớ nhắc lại nhé- cậu gọi điện cho tớ vì cậu muốn biết sự khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng. Vào sáng Chủ nhật, ngay trước bình minh. Ừm....”
“Chính xác là 4h15,” cô nói. “Điều đó cứ ám ảnh tới. Sự khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng có thể là gì chứ? Mấy tuần trước, một người hỏi tớ câu đó và tới không thể gạt nó ra khỏi đầu. Tớ đang thay đồ đi ngủ và đột nhiên nhớ lại. Tớ không thể ngủ được chừng nào chưa tìm ra câu trả lời. Cậu có thể giải thích được không. Sự khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng ấy?”
“Để tớ nghĩ đã,” tôi nói và nhìn lên trần nhà. Ngay cả lúc tỉnh táo hoàn toàn thì giải thích điều này một cách logic cho Sumire cũng đã không phải là dễ dàng. “Hoàng đế là biểu tượng của Nhật Bản. Cậu hiểu chứ?”
“Phần nào,” cô đáp.
“Phần nào thì chưa được. Điều này đã được ghi trong hiến pháp Nhật Bản.” Tôi nói, bình tĩnh hết mức có thể. “Không có chỗ để tranh luận hay ngờ vực. Cậu phải chấp nhận nó, nếu không chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu cả.”
“Tiếp tục đi. Tớ sẽ chấp nhận điều đó.”
“Cám ơn cậu. Vậy là, hoàng đế là biểu tượng của Nhật Bản. Nhưng như thế không có nghĩa hoàng đế và Nhật Bản tương đương nhau. Cậu hiểu chứ?”
“Tớ không hiểu.”
“Được rồi, như thế này vậy – mũi tên chỉ về một hướng. Hoàng đế là biểu tượng của Nhật Bản, nhưng Nhật Bản không là biểu tượng của hoàng đế. Cậu hiểu điều này, đúng không?”
“Tớ chắc thế.”
“Lấy thí dụ, cậu viết ‘Hoàng đế là dấu hiệu của Nhật Bản’. Nó khiến hai sự vật này tương đương nhau. Vậy nên khi chúng ta nói ‘Nhật Bản’ nó cũng có nghĩa là ‘hoàng đế’, và khi chúng ta nói đến ‘hoàng đế’ nó cũng có nghĩa ‘Nhật Bản’. Nói cách khác, hai sự vật này có thể tráo đổi cho nhau được. Giống như nói ‘A bằng B vì thế B bằng A’. Đó là dấu hiệu.”
“Vậy là cậu nói cậu có thể đánh tráo nhà vua và Nhật Bản?”
“Tớ không nói thế,” tôi đáp lại, lắc đầu rất mạnh ở đầu dây bên này. “Tớ chỉ cố giải thích cho cậu theo cách tốt nhất tớ có thể. Tớ không có ý định đánh tráo hoàng đế và Nhật Bản. Đây chỉ là một cách giải thích.”
“Hừm,” Sumire nói. “Tớ nghĩ tớ hiểu được rồi. Như một hình ảnh vậy. Đó là sự khác nhau giữa đường một chiều và đường hai chiều.”
“Trong trường hợp này thì hiểu thế cũng được.”
“Tớ luôn kinh ngạc trước đề tài giải thích vấn đề của cậu.”
“Đó là nghề của tớ mà,” tôi nói. Không hiểu sao lời lẽ của tôi dường như trở nên nhạt nhẽo, buồn tẻ. “Đôi khi cậu nên đặt mình vào địa vị của một thầy giáo tiểu học xem. Cậu sẽ không bao giờ tưởng tượng được tớ đã gặp phải những loại câu hỏi thế nào đâu. Vì sao thế giới không vuông? Vì sao mực ống lại có mười chân chứ không phải tám?’ Tớ phải học để có thể trả lời về mọi thứ.”
“Cậu chắc hẳn là một giáo viên tuyệt vời.”
“Tớ phải lấy làm lạ đấy,” tôi nói. Tôi thực sự lấy làm lạ.
“Nhân tiện, tại sao mực ống lại có mười chân chứ không phải tám nhỉ?”
“Giờ thì tớ ngủ lại được chưa nào? Tớ mệt lắm rồi. Chỉ giữ cái điện thoại này thôi mà tớ đã cảm thấy như đang đỡ cả một bức tường đá lổn nhổn vậy.”
“Cậu biết không,” Sumire nói và dừng lại một chút – giống như ông lão gác cổng loảng xoảng kéo lại thanh chắn đường sắt khi đoàn tàu đi qua Saint-Petesburg vừa chạy qua – nói ra điều này thật ngớ ngẩn, nhưng tớ đang yêu.”
“Ừm,” tôi nói, chuyển ống nghe sang tay trái. Tôi có thể nghe thấy hơi thở cô phả vào ống nói. Tôi không biết phải trả lời như thế nào. Và, như vẫn thường xảy ra khi không biết nói gì, tôi buột miệng thốt ra một câu hoàn toàn không phù hợp. “Chắc không phải với tớ chứ?”
“Không phải với cậu,” Sumire đáp. Tôi nghe có tiếng bật lửa rẻ tiền châm thuốc lá. “Hôm nay cậu rảnh không tớ muốn trò chuyện nhiều hơn.”
“Ý cậu là về tình yêu của cậu và với một người nào đó không phải tớ.”
“Phải,” cô nói. “Về tình yêu say đắm của tớ với một người không phải cậu.”
Tôi kẹp điện thoại vào giữa đầu và vai rồi duỗi người ra. “Chiều tối tớ rảnh.”
“Vậy năm giờ tớ đến,” Sumire đáp lại. Rồi lại nói thêm, như thể vữa nghĩ ra: “Cám ơn cậu.”
“Vì cái gì?”
“Vì đã thật tử tế khi trả lời câu hỏi của tớ vào lúc nửa đêm.”
Tôi mơ hồ đáp lại, gác máy rồi tắt đèn. Trời vẫn tối đen như mực. Ngay lúc trước thiếp đi, tôi nghĩ đến câu ‘cám ơn’ của cô và tự hỏi không biết trước đây có khi nào tôi được nghe cô thốt ra những lời này chưa. Có lẽ đã từng có, một lần, nhưng tôi không tài nào nhớ lại được.
(còn tiếp)
thay đổi nội dung bởi: sarujun, 02-09-2012 lúc 02:53 AM


Sumire đến căn hộ của tôi trước năm giờ một chút. Tôi không nhận ra cô. Cô hoàn toàn thay đổi phong cách. Tóc cô cắt ngắn hợp thời trang, ngón tay vẫn còn vết kéo cắt. Cô mặc áo len ngắn tay sáng màu, váy xanh nước biển và và đôi guốc đen bóng, đế trung bình. Thậm chí cô còn đi tất dài. Tất dài? Tôi không rành về quần áo phụ nữ, nhưng rõ rang mọi thứ cô mặc đều thuộc loại đắt tiền. Mặc như thế này trông cô thật lịch sự và đáng yêu. Nói thật là khá hợp. Mặc dù tôi thích Sumire kì quặc lúc trước hơn. Thôi thì mỗi người mỗi kiểu.
“Cũng không tệ,” tôi nói, lướt mắt quan sát cô từ đầu tới chân. “Nhưng tớ đang tự hỏi ông già Kerouac sẽ đánh giá sao đây.”
Sumire mỉm cười, một nụ cười hơi sành điệu hơn thường lệ. “Sao bọn mình không đi dạo một lát nhỉ?”
Chúng tôi bên nhau dọc đại lộ University về phía bến xe và dừng lại ở quán cà phê ưa thích. Sumire gọi chiếc bánh ngọt quen thuộc kèm cà phê. Đó là một chiều Chủ nhật quang đãng gần cuối tháng Tư. Các cửa hang hoa tràn ngập hoa huệ tây và tulip. Một cơn gió nhẹ thổi qua làm sột soạt tà áo của các thiếu nữ và thoảng đưa mùi cây non dìu dịu.
Tôi đan tay sau đầu nhìn Sumire chậm rãi nhưng hăm hở ăn bánh ngọt. Từ chiếc loa nhỏ trên trần tiệm cà phê vọng ra tiếng Astrud Gilberto đang hát một bài hát cũ theo điệu samba. “Hãy mang tôi về Aruanda”, bà hát. Tôi nhắm mắt, tiếng cách ly chén như tiếng biển rì rầm xa vắng. Aruanda nơi ấy như thế nào? Tôi tự hỏi.
“Vẫn buồn ngủ à?”
“Không hề,” tôi đáp, mở mắt ra.
“Cậu khỏe chứ?”
“Tớ khỏe. Khỏe như song Moldau mùa xuân vậy.”
Sumire nhìn chằm chằm một lúc vào cái đĩa đựng bánh giờ đã trống trơn. Cô nhìn vào tôi.
“Cậu không thấy lạ khi tớ ăn mặc thế này à?”
“Tớ đang đoán.”
“Không phải tớ mua đâu. Tớ đâu có lắm tiền như vậy. Đằng sau chúng là cả một câu chuyện.”
“Cậu phiền không nếu tớ thử đoán xem câu chuyện đó như thế nào?”
“Thoải mái đi,” cô nói.
“Cậu vận bộ quần áo Jack Kerouac lôi thôi như thường lệ, điếu thuốc vắt vẻo trên môi, đang rửa tay trong một cái nhà vệ sinh công cộng nào đó thì một phụ nức cao khoảng mét rưỡi chạy xộc vào, thở đứt cả hơi, ăn diện ngất trời, nói với cậu ‘Xin làm ơn giúp tôi! Tôi không còn thời gian giải thích, nhưng tôi đang bị bọn xấu đuổi theo. Tôi có thể đổi quần áo cho cô được không? Nếu chúng ta tráo quần áo cho nhau thì tôi có thể chạy trốn được bọn chúng. Ơn chúa, chúng ta cùng cỡ.’ Giống y như trong phim hành động Hồng Kông vậy.”
Sumire bật cười. “Và người phụ nữ đó đi giày sáu lăm, mặc váy cỡ bảy. Thật là trùng hợp ghê.”
“Thế rồi cậy thay quần áo, cởi chiếc quần lót chuột Mickey của mình ra.”
“Không phải quần lót mà là đôi tất tớ mới có hình chuột Mickey.”
“Thì đằng nào cũng thế thôi,” tôi nói.
“Hừm,” Sumire bối rối. “Thật ra cậu nói cũng không sai lắm.”
“Sai như thế nào?”
Cô nhoài người qua bàn. “Đó là cả một cây chuyện dài. Cậu có muốn nghe không?”
“Từ khi cậu đi cả quãng đường đến đây để nói chuyện với tớ, thì tớ đã có cảm giác rõ ràng việc tớ nghe hay không không thành vấn đề. Dù sao thì cứ kể đi. Thêm cả khúc dạo đầu vào, nếu cậu thích. Cả ‘Vũ điệu của các linh hồn thần thánh’ nữa. Tớ không phiền đâu.”
Cô bắt đầu kể. Về đám cưới của người chị họ, về bữa ăn trưa của cô và Miu tại Aoyama. Đó quả là một câu chuyện dài.
Hết chương 2


Thứ Hai, một ngày sau đám cưới, trời mưa. Mưa bắt đầu ngay sau nửa đêm và rơi không ngừng cho đến lúc tận bình minh. Một cưa mưa nhẹ nhàng trong đêm tối tưới khắp mặt đất mùa xuân, lặng lẽ khuấy động những sinh vật không tên sống ở đó.
Ý nghĩ gặp lại Miu khiến Sumire lo sợ, cô không tài nào tập trung tư tưởng được. Cô thấy như mình đang đứng đơn độc trên một đồi bốn bề gió hú. Cô ngồi xuống bàn như thường lệ, châm thuốc, bật chiếc máy xử lý văn bản, nhưng chỉ nhìn chăm chăm vào màn hình mà chẳng nảy ra được câu nào trong đầu. Đối với Sumire đó là điều gần như không thể được. Cô bỏ cuộc, tắt máy, ngả lưng xuống chiếc giường nhỏ tí xíu và, với điếu thuốc đang hút giở vắt vẻo trên môi, cô phó mặc mình cho những ý nghĩ bâng quơ.
Nếu ý nghĩ về cuộc gặp Miu khiến mình rối loạn thế này, cô nghĩ, thì hãy thử tưởng tượng xem sẽ còn khổ sở thế nào nếu bọn mình nói lời tạm biệt ngay tại đám cưới và không bao giờ gặp nhau nữa. Có phải mình ao ước được giống như chị ấy không – một phụ nữ lớn tuổi xinh đẹp, tinh tế? Không, cô quyết định, không thể như thế này được. Khi ở bên chị ấy, mình luôn muốn được chạm vào người chị. Nó khác với một niềm ao ước.
Sumire thở dài, ngó lên trần nhà một lúc, và châm thuốc. Chuyện này có vẻ hơi kì lạ, cô nghĩ. Lần đầu tiên trong đời mình yêu, ở tuổi hai mươi hai. Và người ấy tình cờ lại là một phụ nữ.
Tiệm ăn Miu đặt chỗ cách ga điện ngầm Omote Sando khoảng mười phút đi bộ. Đó là kiểu tiệm ăn khó tìm đối với những người mới đến đây lần đầu, chắc chắn nó cũng không phải là nơi ngẫu nhiên bạn muốn ghé vào ăn. Ngay cả cái tên tiệm cũng khó nhớ nếu bạn chưa nghe qua một vài lần. Ở cửa ra vào, Sumire nói tên Miu và được dẫn vào một phòng ăn nhỏ kín đáo ở tầng một. Miu đã có mặt ở đó, vừa nhấm nháp từng ngụm Perrier lạnh vừa mải mê trò chuyện về thực đơn với người phục vụ.
Miu mặc áo sơ mi xanh nước biển, bên ngoài khoác chiếc áo cotton dài tay cùng màu, đầu cài chiếc kẹp tóc mỏng giản dị bằng bạc. Chị mặc quần jean trắng bó sát người. Ở một góc bàn là chiếc kính râm màu xanh sáng, trên chiếc ghế cạnh chị có đôi vợt tennis và chiếc túi thể thao Missoni. Trông chị giống như đang trên đường về nhà sau khi chơi mấy séc quần vợt buổi chiều. Má chị vẫn ửng hồng. Sumire hình dung cảnh chị trong buồng tắm ở sân quần vợt đang kỳ cọ cơ thể bằng thỏi xà phòng có mùi ngoại quốc.
Khi Sumire bước vào phòng trong trang phục quen thuộc áp vét bằng vải chéo và quần kaki, tóc tai bù xù như một kẻ mồ côi, Miu rời mắt khỏi tờ thực đơn ngước lên nhìn và cười tươi, “Hôm trước em bảo là em có thể ăn món gì cũng được phải không? Chị hy vọng em không phiền khi chị đến trước và đặt món cho cả hai.”
Tất nhiên là không rồi, Sumire đáp.
Miu goị thức ăn ho hai người giống nhau. Món chính là cá nướng tái xốt hầm. Từng lát cá được nướng đến mức hoàn hảo, chín vàng theo một kiểu nghệ thuật mà bạn biết là vừa đúng mức. Món bí ngô rán và đĩa xa lát rau diếp tươi ngon lành làm cho bữa ăn thêm trọn vẹn. Đồ tráng miệng là kem và bánh nướn nhưng chỉ có Sumire ăn. Miu không động đến món này. Cuối cùng hai người uống cà phê espresso. Sumire quan sát thấy Miu ăn uống rất cẩn thận. Cổ chị thanh mảnh như một thân cây, cơ thể không thừa chút mỡ nào. Chị không có vẻ phải ăn kiêng. Nhưng dường như chị rất nghiêm khác về chuyện ăn uống. Giống như người khổ hạnh sống trong pháo đài trên núi cao vậy.
Hai người vừa ăn vừa chuyện phiếm. Miu muốn biết rõ hơn lai lịch Sumire, và cô buộc phải trả lời các câu hỏi của Miu một cách trung thực hết mức có thể. Cô kể cho Miu nghe về bố mẹ, trường lớp (tất cả những điều này cô đều nói miễn cưỡng),về giải thưởng cô nhận được ở cuộc thi sáng tác – một chiếc xe đạp và bộ bách khoa toàn thư – về việc vì sao cô bỏ học và cách sử dụng thời gian của cô hiện nay. Không phải một cuộc đời ly kỳ đặc biệt. Mặc dù vậy, Miu vẫn say sưa lắng nghe như thể đang nghe kể về những phong tục hấp dẫn của một miền đất xa xăm.
Sumire muốn biết nhiều hơn về Miu, nhưng chị ngần ngại không muốn nói về bản thân. “Chẳng có gì to tát cả,” chị mỉm cười trì hoãn. “Chị muốn nghe về em hơn.”
Cho đến tận cuối bữa ăn Sumire vẫn chưa biết được gì nhiều. Điều duy nhất cô khám phá ra là thế này: bố Miu đã tặng rất nhiều tiền cho một thị trấn nhỏ phía bắc Triều Tiên nơi ông sinh ra, và cho xây một vài chung cư dành cho người dân thành phố - đáp lại họ đã dựng một bức tượng ông bằng đồng đặt ở quảng trường thành phố.
“Đó là một thành phố nhỏ nằm sâu trong núi,” Miu kể. “Mùa đông rất khắc nghiệt, chỉ cần nhìn chỗ đó thôi là cũng khiến em rùng mình rôi. Núi thì lởm chởm, đỏ quạch, dày đặc cây cối cong queo nghiêng ngả. Hồi còn nhỏ chị đã có lần được bố đưa tới đó. Khi họ khánh thành bức tượng. Tất cả bàn con họ hang đều đến, kêu la và ôm chị. Chị không hiểu nổi một lời nào họ nói. Chị nhớ mình rất sợ hãi. Với chọ đó là thành phố nước ngoài mà trước đó chị chưa từng thấy.”
“Bức tượng thế nào hả chị?” Sumire hỏi. Cô chưa từng biết một ai được tạc tượng.
“Một bức tượng bình thường thôi. Loại tượng em sẽ tìm thấy khắp mọi nơi. Nhưng việc bố mình trở thành tượng thật là điều kỳ lạ. Hãy thử tượng tượng xem nếu họ dựng tượng bố em trước quảng trường nhà ga Chiagasaki. Em sẽ cảm thấy nó khá kì quặc, đúng không? Trên thực tế bố chị hơi lùn nhưng bức tượng lại làm cho ông cao vống lên. Khi đó chị mới năm tuổi nhưng chị đã choáng voáng khi thấy có những điều không phải bao giờ cũng đúng như đời thật.”
Nếu họ dựng tượng bố mình, Sumire trầm ngâm, thì bước tượng không may mắn khi phải nhận nhiệm vụ không mấy dễ chịu này. Vì ngoài đời bố cô hơi quá đẹp trai.
(còn tiếp)
thay đổi nội dung bởi: sarujun, 02-09-2012 lúc 02:54 AM


“Chị muốn quay lại câu chuyện bỏ dở hôm qua,” Miu lên tiếng khi hai người uống sang cốc espresco thứ hai. “Vậy đấy, em có muốn làm việc cho chị không?”
Sumire them hút thuốc đến chết đi được nhưng chẳng có chiếc gạt tàn nào cả. Cô đành nhấp một ngụm nước đá Pierrer.
Cô trả lời thẳng thắn. “Ờ, vậy chính xác thì nó là loại công việc gì? Như em nói hôm qua, trừ cái việc lao động chân tay đơn giản thì em chưa bao giờ có cái mà chị gọi là một công việc đích thực. Hơn nữa em không có quần áo phù hợp. Những thứ em mặc hôm qua ở đám cưới đều là đồ đi mượn cả.”
Miu gật đầu, nét mặt không thay đổi. Chắc hẳn chị đã đoán trước được câu trả lời này.
“Chị nghĩ là chị khá hiểu người như em,” Miu nói, “và công việc chị dự tính không hề khó đối với em. Chị tin em có thể đối phó được với bất cứ chuyện gì xảy đến. Cái chính là em có thích làm việc với chị hay không thôi. Cứ tiếp cận vấn đề theo cách đó nhé, chỉ đơn giản là có hay không thôi.”
Sumire cân nhắc lời lẽ. “Em thực sự rất vui khi nghe chị nói vậy, nhưng ngay bây giờ thì việc quan trọng nhất đối với em là viết tiểu thuyết. Em muốn nói đó chính là lý do em bỏ học.”
Miu đưa mắt qua bàn ăn nhìn thẳng vào Sumire. Sumire cảm nhận được cái nhìn llawngj lẽ đó trên da thịt và cảm thấy mặt mình nóng lên.
“Em có phiền không nếu chị nói chính xác những gì em đang nghĩ?” Miu hỏi.
“Tất nhiên là không rồi. Chị cứ nói đi.”
“Nó có thể khiến em buồn đấy.”
Để chứng tỏ mình có thể xử lý được vấn đề đó, Sumire mím môi và nhìn thẳng vào mắt Miu.
“Ở chặng đời này của em, chị không nghĩ em có thể viết được bất cứ thứ gì có giá trị, dù em có dành bao nhiêu thời gian để hoàn thành tiểu thuyết của mình đi chăng nữa,” Miu nói, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Em có tài. Chị tin một ngày đó em sẽ là một nhà văn xuất sắc. Chị không chỉ nói thế thôi đâu, chị thực sự tin vào điều đó. Em có năng khiếu. Nhưng giờ chưa phải lúc. Cái sức mạnh em cần để mở cánh cửa đó hoàn toàn chưa có. Em có bao giờ cảm thấy như vậy không?”
“Thời gian và kinh nghiệm,” Sumire gói gọn lại.
Miu mỉm cười. “Dù sao đi nữa, đến làm việc cho chị đi. Đấy là lựa chọn tốt nhất đối với em. Và khi nào em cảm thấy đã đến lúc thì đừng ngần ngại vứt hết mọi thứ đi và viết những cuốn tiểu thuyết em hẳng ấp ủ. Em chỉ cần nhiều thời gian hơn người bình thường để vươn tới giai đoạn đó. Thậm chí ngay cả khi em đến tuổi hai mươi tám mà vẫn chưa có bước ngoặt nào trên đường đời, rồi bố mẹ thôi chu cấp và em rời nhà trường không một xu dính túi, ờ - thế đã sao nào? Có thể em sẽ bị đói chút ít đấy nhưng đó có thể là kinh nghiệm tốt cho một nhà nhà văn.”
Sumire há miệng định đáp lại nhưng không thốt được lời nào. Cô chỉ gật đầu.
Miu vươn tay phải ra đến giữa bàn. “Đưa chị xem tay em nào,” chị nói.
Sumire chìa tay phải ra và Miu nắm lấy như thể bọc lấy nó. Lòng bàn tay cô ấm và mềm. “Em không có gì phải lo lắng nhiều cả. Đừng tỏ vẻ rầu rĩ thế. Chúng ta sẽ hòa hợp với nhau thôi.”
Sumire nuốt nước bọt, nhưng bằng cách nào đó đã thư giãn được trở lại. Trước cái nhìn của Miu chiếu thẳng vào mình như vậy, cô thấy mình như đnag dần tan ra. Giống như cục nước đá để dưới ánh mặt trời, cô thật sự có thể hoàn toàn biến mất.
“Bắt đầu từ tuần tới chị muốn em đến văn phòng chị ba ngày một tuần. Thứ Hai, thứ Tư, và thứ Sáu. Em có thể đến lúc mười giờ sáng và về lúc bốn giờ chiều. Như thế em sẽ được giờ cao điểm. Chị không thể trả lương cao cho em, nhưng công việc đơn giản, và khi rảnh rỗi em có thể đọc sách. Một điều kiện là em phải biết tự học tiếng Ý một tuần hai lần. Em đã biết tiếng Tây Ban Nha rồi nên việc này chắc cũng không quá khó. Và chị muốn em thực hành đàm thoại tiếng Anh và lái xe bất cứ khi nào có thời gian. Em làm được những việc đó không?”
“Em nghĩ là làm được,” Sumire đáp. Giọng cô nghe như giọng của một ai đó vọng đến từ căn phòng khác. Bất kể mình được yêu cầu làm gì, bất kể mình được ra lệnh làm gì, tất cả những gì mình có thể làm là nói vâng, cô nhận ra điều đó. Miu nhìn xoáy vào Sumire, vẫn nắm lấy tay cô. Sumire có thể nhìn thấy rõ ràng hình sáng mình được phản chiếu sâu thẳm trong đôi mắt đen của Miu. Đối với cô, nó giống như chính linh hồn cô đang bị hút vào phía bên kia của một tấm gương. Sumire thích ảo giác đó đồng thời nó cũng làm cô sợ.
Miu mỉm cười, những đường nét duyên dáng lộ ra bên khóe mắt. “Đến chỗ chị đi. Có một thứ chị muốn cho em xem.”
HẾT CHƯƠNG 3
(còn tiếp)


đợi mãi ko thấy bạn post nữa![]()


Làm ơn post tiếp đi pain ui!
Câu chuyện bắt đầu thấy hấp dẫn rồi thì lại dừng lại![]()


Kỳ nghỉ hè năm thứ nhất Đại học tôi thực hiện chuyến đi ngẫu hứng quanh vùng Hokuriki,tình cờ gặp một phụ nữ lớn hơn 8t đang đi một mình và chúng tôi đã wa đêm với nhau.Chuyện này khi đó đối với tôi hệt như đọan mở đầu tiểu thuyết Sanshiri của Soseki.
Người phụ nữ đó làm việc tại phòng ngoại tệ của một nhà băng ở Tokyo.hễ rảnh rỗi là chị vớ lấy mấy cuốn sách rồi một mình lên đường.”Đi du lịch một mình đỡ mệt mỏi hơn,”chị bảo.Tor6ng chi6 vẫn còn nét hấp dẫn nên thật khó hiểu vì sao chị lại để ý đến một người như tôi-một học sinh trung học gây gò,nhút nhát.Chị ngồi đối diện tôi trong tàu hỏa,và cỏ vẻ rất thich những câu chuyện phiếm vui vẻ ,vô hại giữa chúng tôi.Chị nhiều lần cười phá lên.Và khác với lệ thường,tôi cũng trò chuyện rôm rả.Ngẫu nhiên chúng tôiuống cùng ga Knazawa.
Cậu có chỗ nghỉ lại chưa?chị hỏi
Chưa,tôi đáp.Trong đời tôi chưa bao giờ ở khách sạn.
Tôi có một phòng tại khách sạn,chị bảo tôi.Cậu có thể nghỉ lại nếu thích.không phiền đâu,chị tiếp tục.Phòng đó ở một hay hai người thì giá cũng như nhau
Tôi cảm thấy căng thảng trong lần đầu tiên chúng tôi làm tình,cử chỉ long ngóng.vụng về.Tôi xin lỗi chị
Không cần tỏ ra lịch sự chứ!.Chị nói.Không cần xin lỗi vì những chuyện vặt vãnh.
Sauk hi tắm chị khoác áo chòang,lấy từ tủ lạnh ra 2 lon bia và đưa cho tôi một lon.
Cậu lái xe tốt chứ?Chi hỏi
Tôi mới lái giấy phép lái xe nên không nói như vậy được.Chỉ tàm tạm thôi.
Chị mỉm cười.”Tôi cũng như vậy.Tôi nghĩ mình lái khá tốt ,nhưng bạn bè tôi lại không đồng ý.Chắc tôi lái cũng chỉ trung bình thôi.Chắc hẳn cậu phải wen một vài người cho rằng họ là những tài xế cừ khôi,đúng khôg?
Phải,tôi cho là mình biết
Và chắc hẳn phải có một số người lái kém.
Tôi gật đầu.Chị lặng lẽ hớp một ngụm bia và trầm ngâm
“Trong chừng mưc nào đó có những vấn đế mang tính bẩm sinh.Tài năng.cậu có thể gọi như vậy.Người nhanh nhẹn,người vụng về…Người này thì chăm chú,người kia lại không.Phải thế không?”
Tôi lại gật đầu
“Đươc rồi,thử suy ngẫm về điều này xem.Giả sử cậu làm một chuyến đi dàivới ai đó bằng xe hơi.Và hai người thay nhau lái.Cậu sẽ chọn kiểu người nào?Lái tốt nhưng không chú ý hay người chú ý mà lái không tôt?”
Có lã kiểu người thứ 2,tôi nói
Tôi cũng vậy,chị đáp.”Ở đây ,tôi và cậu nghĩ giống nhau:Tốt hay tồi,nhanh nhẹn hay vụng về-những cái đó chẳng có j wan trọng hết.Cái chính la phải chú ý.Phải điềm tĩnh,cảnh giác với mọi thứ xung wanh”
Cảnh giác ư?-tôi hỏi
Chị chỉ mỉm cười,không nói j hết.
Một lúc sau chúng tôi làm tình lần thứ hai,lần này dịu dàng và hào hợp hơn.Phải cảnh giác-Tôi nghĩ mình đang bắt đầu hiểu ra.Lần đầu tiên tôi đã thấy một phụ nữ hành xử ra sao trog cơn khóai cảm chăn gối.
Sáng hôm sau chúng tôi cùng nhau ăn sang rồi chia tay.Chị đi đường chị,tôi đi đường tôi,Khi chia tay chị bảo tôi là 2tháng nữa chị sẽ cưới một anh chàng cùng chỗ làm.
”Anh ấy là một chàng trai rất tử tế,”chị nói vui vẻ.”Bọn tôi đã hên hò năm năm rồi và cuối cùng thì cũng sắp hợp thức hóa mối quan hệ này.Nghĩa là có lẽ tôi sẽ không còn chuyến đi một mình nào nữa.Vậy đấy”
Tôi vẫn còn trẻ,cảm thấy tin chắc rằng những chuyến phiêu lưu loại này sẽ còn nhiều dịp xảy đến trong đời.Về sau tôi mới biết mình đã nhầm đến thế nào
Tôi đã kể chuyện này cho Sumire nghe lâu rồi.Chẳng hiểu lý do nào đã khiến tôi kể lạiCó lẽ đấy là một trong những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi về ham muốn tình dục
“Thực chất câu chuyện kể cho tớ nghe là j vậy?-Sumire hỏi tôi
Là phải cảnh giác,vậy thôi-tôi đáp.Đừng định kiến,hãy lắng nghe những j đang xảy ra,hãy mở rộng con mắt,tấm long và đầu óc của cậu
Hừm-Sumire đáp.Cô như đang nghiền ngẫm kinh nghiện tình dục tầm thường đo của tôi,có lẽ băn khoăn không biết có đưavào tiểu thuyết được hay không
Dù sao đi nữa,chắc chắn cậu có rất nhiều kinh nghiệm đúng không?
Tớ không nói là nhiều-Tôi nhẹ nhàng bác lại.Mọi việc chỉ là tình cờ
Cô khẽ cắn móng tay tư lự.”Nhưng phải như thế nào cậu mới có thể tập trung chú ý được chứ?Tình huống nguy kịch xảy ra,cậu bảo được rồi tôi sẽ cảnh giác và lắng nghe cẩn thận,nhưng cậu chẳng thể giải quyết ổn thỏa những việc đó bằng việc cắn móng tay,đúng không?Cậu có thể nói cụ thể hơn không?Cho tớ một thí dụ?”
“Được thôi,trước hết cậu phải thư giãn.Bằng cách…giả sử hư đếm số.”
Gì nữa?
Nghĩ về một wả dưa chuột trong tủ lạnh vào một buổi chiều hè.CHỉ là thí dụ thôi nghe.
Gượm đã,cô nói một đọan dừng đầy ẩn ý.Có phải ý cậu là khi cậu làm tình với một cô gái,cậu tưởng tượng ra những wả dưa chuột torng tủ lạnh vào một buổi chiề hè phải không?
Không phải lúc nào cũng thế-tôi nói
Nhưng thỉnh thoảnh
Có thể
Sumire nhăn mặt,lắc đều vài cái.Cậu khó hiểu hơn vẻ bề ngoài đấy.
Ai mà chẳng có những điều j đó kỳ lạ về mình-tôi đáp
“Trong nhà hàng khi miu cầm lấy tay và nhìn sâu vào mắt tớ,tớ đã nghĩ về những wả dưa chuột-Sumire bảo tôi.”Yên nào!lắng nghe nào,tớ đã nhủ vậy.”
Những wả dưa chuột?
Cậu không nhớ đã nói j với tớ à-về những wả dưa chuột trong buổi chiều hè ấy?
Ồ đúng rồi,tớ nhớ chứ-tôi hồi tưởng.”Nó có giúp được j không?”
Chút chút-cô nói
Thật vui khi nghe điều này-tôi nói
Sumire kéo câu chuyện về lại mạch.”Căn hộ của Miu chỉ cách nhà hàng một đọan ngắn,có thể đi bộ được.Nó không lớn lắm nhưng torng rất đáng yêu.Hàng hiên tràn ngập ánh nắng,cây trồng trong nhà,bộ sofa bọc da của Ý,dàn loa Bose,có máy in và một chiếc Jaguar đậu trong nhà xe.Chị ấy sống ở đó một mình.Còn cả hai vợ chồng chị ấy thì có một căn nhà ở đâu đó tại Setagaya.Cứ cuối tuần chị ấy mới về đấy.Phần lờn thời gian chị ấy sống ở căn hộ tại Aoyama.Cậu nghĩ chị ấy cho tớ xem cái j nào?”
“Đôi dép da rắn ưa thích của Mark Bolan được cất trong hộp kính chứ j-tôi nói liều.”Một trng nhữ di sản vô giá mà nếu không có nó thì chẳng có j để mà kể về lịch sử rock ang roll..Bút tích của ông ta trên khung cửa,không thiếu một thang âm đơn nào.Các fan cứ gọi là mê mẩn”
Sumire tư lự thở dài.”Nếu người ta phát minh ra chiếc xe hới chạy bằng những câu đùa cợt ngốc nghếch thì cậu có thể đi xa được đấy”
Thì cứ cho đấy là do đầu óc cùn mòn-tôi nói nhún nhường
Thôi dẹp chuyện đùa lại,tơ muốn cậu suy nghĩ nghiêm túc về chuyện nnày đấy.cậu nghĩ chị ấy cho tớ xem cái j?Nếu cậu nói đúng thì tớ sẽ trả tiền bữa ăn này
Tôi hắng gịong.”Chị ấy cho cậu xem bộ wần áo lộng lẫy mà hiện giờ câu đang diện.và bảo cậu mặc chúng đi làm”
Cậu thắng rồ-cô nói.”chị ấy có một người bạn giàu có mặc wần áo cùng cỡ với tớ.Đời thật lạ lung phải không?Có những người dư thừa wần áo đến mức không còn chỗ nào mà để.Lại có những người như tớ đến một đôi tất cũng chẳng có mà đi.Nhưng dù sao đi nữa,tớ cũng chẳng bận tâm.Chị ấy đến nhà bạn,và mang về cả một đóng wần áo thừa.Nếu nhìn kỷ thì thấy chúng hơ lỗi mốt rồi,nhưng phần lớn mọi người sẽ chẳng để ý j hết
Dù có nìn gần đến thế nào chăng nữa thì tôi vẫn không nhận ra-tôi bảo cô
Sumire mỉm cười thỏa mãn.”Những bộ wần áo đó vừa với tớ như in.Đầm này,áo chòang này,váy này-tất tật.Eo hơi rộng một chút,nhưng khi thắt dây lưng vào thì đố ai mà nhận ra sự khác nhau được.Cỡ giày của tớ may sao lại gần bằng cỡ của Miu nên chị ấy đã cho tớ mấy đôi chị ấy không dung nữa.Đế cao.đế thấo,dép mùa hè.Tất cả đều mang nhãn hiệu Ý.Cả mấy chiếc ví xách tay nữa.Và một bộ đồ hóa trang nỏ”
“Một Jane Eyre chính hiệu,”-tôi nói.
Tất cả chuyện đó giải thích cho việc Sumire bắt đầu làm việc ba ngày một tuần tại văn phòng của Miu như thế nào.Mặc váy công sở,đi giày cao gót,thoa chút son phấn,bắt chuyến tàu sang từ Kichijoji đến harajuku.Chắng hiểu sao tôi không thề hình dung nổi cảnh ấy.
Ngòai văn hòng tại công ty ở Akasaka,Miu còn có một văn phòng riêng nhỏ tại Jingunmae.Trong phòng có 2 chiếc bào viết dành cho chị và người trợ lý(nói cách khác là Sumire),một tủ hồ sơ,máy fax điện thoại và một chiếc máy tinh Power book.Tất cả chỉ có thế.Đây là căn hộ chung cư một phòng,có them nhà bếp và phòng tắm nhỏ xíu.Có cả máy nghe đĩa,bộ loa nhỏ và mộ tá CD cổ điển.Căn hộ nằm ở tầng 2,và có thể nhìn xuống một công viên nhỏ wa khung cửa sổ way mặt rahướng Đông.Tầng trệt tòa nhà đưôc dùng làm nơi trưng bày và bán sản phẩm nội thất bắc Âu.Tòan bộ tòa nhà nằm cách xa đường phố chính nên tiếng ồn xe cộ được giữ ở mức tối thiểu
Ngay khi đến văn phòng.Sumire sẽ tưới cây và bật máy pha cà phê.Cổ kiểm tra tin nhắn điện thoại và các email trên Power Book.Cô in hết thư ra và đặt lên bào của Miu.Phần lớn số thư từ các đại lý nước ngoài,viếr bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp.Cô bóc những thư bình thường và ném tất tât5 các loại tài liệu wảng cáo.Ngày nào cũng có vài cuộc điện thoại,một số được gọi từ nước ngoài.Sumire ghi lâi tên và số điện thoại và tin nhắn của người gọi đến và chuyển chúng av2o điện thoại di động cho Miu
Miu thường tới lúc 1-2h chiều.Chị ở lại khoàng hơn tiếng đồng hồ,dặn dò Sumire,uống cà phê và gọi mấy cuộc điện thoại.Thư nào cần trả lời thì chị đọc cho Sumire đánh máyrồi gửi chúng đi wa đường bưu đệin hoặc fax.Chúng thường là những bức thư làm ăn khá ngắn gọn.Sumire cũng lo chuyện đặt chỗ cho Miu tại tiệm làm tóc,nhà hàng sân wần vợt.Khi ngơi việc,Miu và Sumire chuyện phiếm một lúc,sau đó Miu rời đi.Vì vậy Sumire thường chỉ có một mình ở văn phòng,ngồi hàng tiếng đồng hồ không ai trò chuyện,nhưng không bao giờ cảm thấy buồn chán hay đơn độc.Cô xem lại những bài học tiếng Ý hai lần một tuần,ghi nhớ động từ bất wy tắc,tập phát âm với băng tiếng.Cô cũng thuộc them về máy tính và đã có thể sửa được những hư hỏng thong thường.Cô mở hồ sơ lưu trong ổ cứng và biết sơ wa những việc Miu đang làm
Công việc chính của Miu đúng nhu chị đã dỉên tả tại đám cưới.chị ký hợp đồng với các nhà sản xuất rượu vang nhỏ,chủ yếu ở Pháp,rồi buôn rược của họ cho các nhà hàng và nhất là các cửa hiệu rượ bia ở Tokyo.Đôi khi chị tổ chức các chuyến lưu diễn cho các nhạc công đến Nhật Bản.Đại lý của các hãng lớn lo liệu mọi chuyện lien wan đến vấn đề kinh doanh phức tạp,còn Miu lo phần kế họach chung và một số việc ban đầu.Cái tài của Miu la biết tìm ra những nghệ sĩ biều diễn trẻ đầy hứa hẹn nhưng còn khuất trong bong tối và đưa họ đến Nhật Bản
Sumire không biết lợi nhuận Miu thu được từ công việc làm ăn này là bao nhiêu.Sổ sách tài chính được lưu vào các đĩa riêng mà không có mật khẩu thì không truy cập được.Dẫu sao,cứ được gặp và trò chuyện với Miu là Sumire đã sướng mê đi,long rộn rang,hớn hở.Đây là chiếc bàn Miu thường ngồi,cô nghĩ.Đây là cây bút bi chị dùng.chiếc cốc chị ấy dùng để uống cà phê.Dù công việc cặt vãnh đến đâu Sumire cũng đều làm hết sức mình.
Miu thường mời Sumiew đi ăn tối.Vì kinh doanh rượu vang nên Miu thấy cần phải năng lui tới các nhà hàng nổi tiếng để thu thập những tin tức mới nhất.Miu luôn gọi món cá trăng hay đôi khi là món gà,dù chị thường để lại một nửa rồi chuyển sang dùng món tráng miệng.Chị đọc rất kỹ danh sách rược trước khi wyết định gọi mộ chai nhưng không bao giờ uống wá một cốc.”Em uống được bao nhiêu cứ uống”,chị bảo Sumire,nhưng Sumire không thể nào uống hết được.vậy là bao giờ hai người cũng để thừa nửa chai rược đắt tiền nhưng Miu không bận tâm.
“Thật hoang phí khi gọi cả một chai rượu cho hai chị em,”một lần Sumire nói với Miu.”Chị em mình chỉ uống được nửa chai là cùng”
“Đừng lo”-Miu cười”chúng ta để lại càng nhiều thì nhân viên nhà hàng càng có cơ hội nếm nó.Từ hầu rược,đầu bếp cho đến người bồ bàn chuyên rót nước cho khách.Nhờ đó nhiều người sẽ biết được mùi vị rược ngon.Đấy là lý do vì sao để thừa rược đắt tiền không bao giờ hoang phí cả”
Miu xem xét màu sắc của chai Médoc 1986 rồi như thể đang thưởng thức một bài văn tuyệt vời,cẩn thận nếm thử vị của nó.
“Việc j cũng vậy thôi,em phải học bằng kinh nghiệm của mình,phải tự trả học phí cho mình.Sách vở không giúp j được cho em đâu.”
Theo Miu ra hiệu,Sumire nâng cốc rược lên,chăm chú nhấp một ngụm,ngậm trong miệng rồi mới nuốt.Một dư vị dễ chịu động lại,nhưng sao vài giây nó tan biến giống như giọt sương buổi sángtrênc hiếc là mùa hè.Đấy là để khai vị cho món ăn sắp tới.Lần nào ăn uống và trò chuyện cùng Miu,Sumire cũng học them được điều mới mẻ.Sumire cảm thấy chóang váng trước vô số những điều cô còn phải học.
“Chị biết đấy,em chưa bao giờ nghĩ rằng mình muốn trở thành một người nào đó khác,”một lần Sumire thổ lộ,có lẽ bị thôi thúc bởi lượng rược cô uống nhiều hơn thường lệ “Nhưng đôi khi em nghĩ mình mà giống chi6 thì cũng hay”
Miu nín thở trong một thóang.Rồi chị cầm cốc rược lên uống một ngụm.Tháong chốc mắt chị nhuốm màu rượ đỏ sẫm.Khuôn mặt không còn chút nào vẻ lanh lợi thường ngày.
“Chị chắc em không biết đìêu này”-chị nói nhẹ nhàng,đặt lại cốc rượ xuống bàn.”Cái người ngồi đây không phải con người thật của chị.Mười bốn năm trước chị đã trở thành chỉ một nửa con người thật của mình.Chị ước j mình có thể được gặp em khi chị còn là con người thật của mình,điều đó sẽ thật tuyệt vời.Nhưng bây giờ nghĩ tới việc đó thì cũng chẳng có nghĩa lý j cả”
Sumire sửng sốt không thể thốt lên lời nào.Và bỏ lỡ cơ hội hỏi những câu hỏi wá hiển nhiên.Chuyện j đã xảy đến với Miu mười bốn năm trước?vì sao chị lại trở thành một nửa con người thật của mình?Và dù sao đi nữa chị nói một nửa có nghĩa là j?Cuối cùng lời tuyên bố khó hiểu này chỉ càng làm cho Sumire them say mê Miu.Một con người mới lỳ lạ làm sao chứ,cô nghĩ.Qua các đọan hội thọai rời rạc,Sumire có thể chắp nối một vài sự kiện về Miu.Chồng chị là người Nhật,lớn hơn chị 5t,nói thạo tiếng nhờ 2năm là sinh viên trao đổi của khoa kinh tế,đại học Seoul.Anh là người nồng hậu,biết làm tốt công việc của mình,mà thực chất là giúp lèo lái công ty của Miu.Và mặc dù ban đầu đó là công ty gia đình chị nhưng chưa từng có ai phàn nàn chê trách j anh cả.
Ngay từ khi còn là một cô bé,Miu đã có năng khiếu chơi dương cầm.Đến tuổi thiếu niên chị đã giành được giải nhất tại một số cuộc thi dành cho giới trẻ.Chị vào nhạc vịên,học tập dưới sự hướng dẫn của một nghệ sỹ dương cầm nổi tiếng và nhờ người thầy này giới thiệu chị đã được vào học tại nhạc viện nước Pháp.Vốn tiếtmục của chị chủ yếu là tác phẩm của các nhạc sĩ từ cuối thồi Làng Mạn,Schumann và Mendelssohn đến Poulens,Ravel,Bartók và Prokofiel.Tiếng đàn ncủa chị là sự kết hợp giữa âm thanh da diết gợi cảm với một kỹ thuật trình tấu điêu luyện ấn tượng.Thời sinh viên chị đã tham dự một số cuộc hòan nhạc và đều đượcđánh giá cao.Tương lai tươi sang của một nghệ sỹ hòa tấu dương cầm có vẻ được đảm bảo chắc chắn.Nhưng khi chị đang học ở nước ngoài thì bố chị đổ bệnh,Miu đóng nắp đàn và way về Nhật bản.Không bao giờ chạm vào phím đàn lần nữa.
“Sao chị có thể dễ dàng từ bỏ piano như thế?”-Sumire ngập ngừng hỏi.”Nếu chị không muốn nói chuyện này thì thôi.Em chỉ tháy nó-em không biết nữa-có chút bất thường.Ý em là chị đã phải hi sinh rất nhiều thứ để trở thành nghệ sỹ dương cầm,phải vậy không?”
“Chị không hi sinh nhiều thứ vì piano,”-Miu nói nhẹ nhàng””Chị đã hi sinh mọi thứ.Piano đòi hỏi phải dâng hiến cho nó đến từng mảnh da từng giọt máu,và chị không thể từ chối.Không thể dù chỉ một lần.”
“Chị có tiếc khi phải từ bỏ không?Chị đã s8áp học xong mà”
Ánh mắt sắc xảo của Miu xoáy vào mắt Sumire.một cái nhìn sâu lắng,điềm tĩnh.Sâu thẳm trong mắt Miu,như một vũng nước lặng của một con suối chảy xiết,những dòng chảy câm nín dồn đuổi nhau.Những dòng chảy ôm riết đó chỉ lắng xuống từ từ.
“Em xin lỗi,”Sumire nói.”Em sẽ không chõ mũi vào nữa”
“Không sao đâu.Chị chỉ không thể giải thích rõ rang được.”
Hai người không nói lại chuyện này nữa.
Miu không cho phép hút thuốc lá ở văn phòng và rất ghét ai hút thuốc trước mặt mình,vì thế sau khi bắt đầu công việc,Sumire wyết định đây là cơ hội tốt để bỏ thuốc.Nhưng với mộ người hút hai gói Marlboro một ngày như cô thì việc này không hề dễ chút nào.Sau một tháng cô cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ như con thú bị vặt trụi long đuôi.Và bạn cũng có thể đóan ra là cô ta lien tục gọi cho tôi vào lúc nửa đêm.
“Tớ không nghĩ đến điều j khác ngoài thuốc lá.tớ rất khó ngủ,và hễ chợp mắt thì lại gặp ác mộng.Tớ bị táo bón.Tớ không thể đọc,không thể viết được một dòng nào.”
“Ai bỏ thuốc cũng thế cả mà,Ít nhất là lúc bắt đầu,”-tôi nói.
“Chừng nào nó còn là chuyện của người khác thì cậu thấy thật đễ dàng đánh giá,đúng không?Cô ngắc lời.”cả đời cậu có bao giờ động đến điếu thuốc nào đâu”
“Này,nếu cậu không thể đưa ra ý kiến v62 người khác thì thế gian sẽ biến thành một chốn rất kinh hoàng,không phải thế à.Nếu cậu không nghĩ thế thì chỉ cần nhìn xem Joseph Stalin đã làm j đi.”
Đầu dây bên kia Sumire im lặng hồi lâu.Sự im lặng nặng nề như những hồn ma trên “Mặt trận phía Đông”
“này?”-tôi hỏi
Cuối cùng cô lên tiếng.”Nói thật ra tớ không nghĩ bỏ thuốc đã khiến tớ không viết được.Nó có thể là một lý do nhưng không phải là tất cả.tớ muốn nói bỏ thuốc chỉ là sự biện hộ.Cậu biết đấy:”Tôi bỏ thuốc nên tôi không viết được.Tôi không thể làmviệc j được từ chuyện đó cả.”
“Đó là cách giải thích vì sao cậu lại rối lọan thế?”
“Có lẽ vậy,”-Sumire đáp lại,đột nhiên tỏ ra nhu mì.”Không chỉ vì việc tớ không viết được.Điều thực sự làm tớ rối lọan là tớ không còn tin việc viết lách nữa.Tớ đọc lại những gì đã viết gần đây và nó thật chán ngắt.Tớ có thể nghĩ j chứ?Y như nhìn một căn phòng tất bẩn vứt bừa bãi trên sàn.tớ cảm thấy khủng khiếp khi nhận ra mình đã hoang phí biết bao thời gian và sức lực.”
“Khi chuyện này xảy ra cậu gọi điện cho ai đó vao lúc 3h sáng và đánh thức người đó dậy-tất nhiên tương trưng thôi-khỏi giấc ngủ êm đềm mang tính ký hiệu.”
“Hãy cho tớ biết,”Sumire nói,”cậu đã bao giờ có cảm giác nhầm lẫn về những việc cậu đang làm,giống như nó không phải là vậy chưa?”
“Phần lớn thời gian tớ bị nhầm lẩn mà”
Cậu nghiêm túc chứ?
Nghiêm túc
Sumire gõ gõ móng tay vào răng,một trong nhiều thoái wen của cô mỗi khi nghĩ ngợi điều j.”trước đây tớ cũng rất ít khi cảm thấy bối rối thế này.Không phải lúc nào cũng tự tin chắc chắn về tài năng của mình.Tớ không phải là người mạnh mẽ đến thế.Tớ biết tớ là loại người bừa bãi.ích kỷ.Nhưng tớ chưa bao giờ nhầm lẫn
Tớ có thể phạm sai lầm trên đường đi nhưng lúc nào cũng cảm thấy mình đi đúng đường
Cậu thật may mắn-tôi đáp.Giống như vừa cấy xong thì được đợt mưa dài.
Có lẽ cậu nói đúng
Nhưng về vấn đề này thì mọi chuyện chẳng đi đến đâu cả.
Phải.Chúng chẳng đi đến đâu cả.Đôi khi tớ có cảm giác sợ hãi,giống như mọi việc tớ làm cho đến nay đều sai lầm hết.tớ mơ những giấc mơ như thực đó,rồi bất ngờ thức dậy giữa đêm.và mất một lúc tớ khôn thể xác định được đâu là thực đâu là mơ…cái kiểu cảm giác đó.Cậu hiểu tớ đang nói j chứ?
Tơ cho là vậy-tôi đáp
Nhiều ngày wa tớ luôn bị dằn vặt bởi ý nghỉ rằng có lẽ những ngày viết tiểu thuyết của tớ đả wa rồi.thế giới này đầy rẫy nhưng cô gái ngây thơ,ngu ngốc và tớ cũng là một người trong số đó,tự mình chạy theo những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.Tớ nên đóng nắp đàn Piano và rời sân khấu.Trước khi wá muộn
Đóng nắp đàn piano?
Một ẩn dụ
Tôi chuyển ống nghe từ tay trái sang tay phải.”tớ cảm thấy chắc chắn một điều.Có thể cậu không chắc,nhưng tớ thì có.Một ngày nào đó cậu sẽ trở thành nhà văn vĩ đại.Tớ đã đọc những j cậu viết và tớ tin thế.”
Cậu thực sự nghĩ vậy?
Từ tận đáy lòng tớ-tôi nói.Tớ không nói dối câu về những việc như thế này.Trong những trang cậu đã viết có nhiều đọan đặt biệt rất hay.Ví dụ như cậu đang viết về bờ biển tháng 5 nhé.Cậu có thể nghe đươc tiếng gió thổi,ngửi thấy mùi không khí mằn mặn.Cậu có thể cảm thấy ánh nắng ấm áp trên cánh tay.Nếu cậu viết về căn phòng nhỏ tràn ngập khói thuốc lá,cậu có thể cá là người đọc sẽ bắt đầu cảm thấy như không thở nổi.Và mắt cay xè.Văn như thế phần lớn nhà văn không viết được.Trong tác phẩm của cậu,có một dòng sức mạnh tự nhiên sinh động,tràn đầy sức sống.ngay bây giờ chúng chưa kết nối được với nhau để làm nên một tác phẩm hòan chỉnh nhưng điều đó không có nghĩa là đã đến lúc-đóng nắp đàn lại
Sumire im lặng khỏang 10,15giây.”Cậu không nói như vậy chỉ để an ủi động viên tớ đấy chứ?”
Không,tớ không nghĩ vậy.Đó là một sự thực không thể phủ nhận,đơn giản và rõ rang
Giống như song Moldau?
Cậu nói đúng.Cậu giống như song Moldau.
Cám ơn cậu-cô nói
Có j mà ơn với huệ-tôi đáp
Có những lúc cậu đúng là điều ngọt ngào nhất.Như sự hòa trộn của Giáng Sinh,kỳ nghỉ hè và chú cún mới ra đời vậy
Tôi lung búng mấy tiếng mơ hồ như vẫn làm như vậy bất cứ khi nào được ai đó khen.
Nhưng có một điều làm tớ thấy phiền lòng-cô nói them.”Rồi sẽ đến ngày cậu cưới một cô gái xinh đẹp nào đó và wên hết mọi chuyện về tớ.Còn tớ sẽ không thể gọi cho cậu vào nửa đêm mỗi khi tớ muốn nữa.Phải thế không?
Bao giờ cậu cũng có thể gọi vào ban ngày
Ban ngày thì không ổn.Cậu chẳng hiểu gì cả đúng không?
Cả cậu cũng không hiểu-tôi phản đối.”Hầu hết mọi người làm việc khi mặt trời lên và đêm xuống thì tắt đèn ngủ.”Tôi nói như đang đọc thuộc lòng những vần thơ đồng wê cho mình nghe giữa cánh đồng ngô.
“Hôm trước tớ đọc một bài báo,cô nói,hòan tòan không để ý lời của tôi.”Bài báo viết là những người đồng tính nữ sinh ra đã như vậy rồi,ở tai trong của họ có một cái xương nhỏ khác hẳn với phụ nữ khác,và nó đã dẫn đến tòan bộ sự khác biệt.Cái xương nhỏ nào đó có cái tên rất rắc rối.Như vậy bị đồng tính nữ không phải do mắc phải mà do di truyền.Một bác sỹ Mỹ phát hiện ra đều này.Tớ không biết vì sao ông ta nghiên cứu vấn đền này nhưng từ khi đọc bài báo đó rồi thì tớ không sao gạt khỏi đầu ý nghĩ rằng cái xương nhỏ bó đó của tớ có hình dáng như thế nào”
Tôi chẳng biết nói sao.Một sự im lặng buông xuống đột ngột như thìa dầu tuơi bất ngờ được trút vào cái chảo rán to
Vậy cậu tin chắc cậu có cảm thấy ham muốn tình dục với Miu chứ?-tôi hỏi
Chắc chắn 100%-Sumire đáp.Khi tớ ở bên cạnh chị ấy,cái xương đó bắt đầu rung lên trong tai tớ.Giống như gió thổi wa vỏ sò mong manh.Tớ chỉ muốn chị ấy ôm tớ,để mọi việc cứ diễn ra.Nếu đấy không phải là ham muốn tình dục thì chắc thứ chảy trong huyết wản của tớ chỉ là nước cà chua thôi
Hừm –tôi nói.Tôi còn có thể nói j nữa đây?
Điều đó giải thích mọi chuyện.vì sao tớ không muốn wan hệ tình dục với bất kỳ người đàn ông nào.Vì sao tớ không cảm thấy j hết.Vì sao tớ luôn nghĩ mình khác với mọi ngừoi
Có phiền không nếu tớ nói ý kiến tầm thường của mình?
Cứ nói đi
Bất kỳ lời giải thích hay lập luận logic nào lý giải mọi chuyện một cách dễ dàng như thế đều gài bẫy bên trong.Tớ đang nói từ kinh nghiệm đấy.Có người đã nói rằng nếu một điều j đó chỉ dùng một cuốn sách cũng có thể giải thích được thì điều đó chỉ dùng một cuốn sách cũng có thể giải thích được thì điều đó ko đáng để giải thích.Tớ muốn nói là đừng có lao vào bất kỳ kết luận nào hết.
Tớ sẽ nhớ điều đó –Sumire nói.Và cuộc đt ngừng có phần đột ngột.
Tôi hình dung cảnh cô treo ống nói lên,bước ra khỏi bốt điện thoại.Đồng hồ của tôi chỉ 3h30.Tôi vào bếp,uống một cốc nước,way lại giường và nhắm mắt.Nhưng giấc ngủ không đến.Tôi kéo rèm của và trên bầu trời mặt trăng đang lơ lửng như một đứa bé mồ côi nhợt nhạt,láu lỉnh.tôi biết mình sẽ không ngủ lại được.Tôi pha một bình cà phê mới,kéo ghế lại gần cửa sổ rồi ngồi xuống nhấm nháp phó mát và bánh wy giòn.tôi ngồi,đọc sách.đợi trời sáng
Hết chương 4
thay đổi nội dung bởi: sarujun, 02-09-2012 lúc 02:49 AM
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks