>
Trang 3/5 đầuđầu 1 2 3 4 5 cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 43

Ðề tài: Tiếng Việt

  1. #21
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Nói về yếu tố Hán Việt thì không thể không nhắc tới hiện tượng đồng âm dị nghĩa của nó. Có rất nhiều chữ khác nhau, ý nghĩa khác nhau nhưng lại đọc giống nhau. Nghe đâu ngày xưa cụ Lê Quý Đôn tự phụ mình là người hay chữ nhất thiên hạ, ai có chữ gì không rõ thì đến mà hỏi cụ. Vì thế mà có nhiều người không ưa. Hôm nọ có cụ già đến nhừ cụ Lê Quý Đôn viết cho chữ "chi". Thế là cụ Đôn tịt ngòi vì chẳng biết chữ chi nào để mà viết, từ đó bớt kiêu căng hơn. Tuy chuyện bắt bẻ của cụ già kia cũng chẳng hay ho gì nhưng đó là việc lợi dụng tính chất đồng âm dị nghĩa của chữ Hán. Một âm Hán có thể có nhiều nghĩa khác nhau. Chẳng hạn như "vũ" có rất nhiều nghĩa khác nhau mà người Việt ngày nay không cần học chữ Hán cũng biết được: vũ biền; lông vũ, mưa, nhảy múa,...

    Tương tợ như thế, vì Nhật Bản là nước chịu ảnh hưởng của chữ Hán nên trong tiếng Nhật cũng có rất nhiều yếu tố gốc Hán như thế. Thành ra tiếng Nhật có rất nhiều từ đồng âm dị nghĩa mà chỉ có thể phân biệt được khi viết chữ Hán ra hay sự lên xuống của ngữ điệu khi nói. Vì vậy mà dù rất muốn nhưng người Nhật không thể nào bỏ chữ Hán để dùng chữ La Tinh như Việt Nam được. Đó là đặc thù của ngôn ngữ, không thể nói là sự hay dở của một quốc gia. Tiếng Việt có cái may mắn là rất phù hợp với ký tự La Tinh. Nếu tiếng Nhật bỏ chữ Hán đi thì cũng giống như tiếng Việt không có dấu. Về mặt ý nghĩa rất dễ nhầm lẫn.

    Người Việt hay có thói quen "sẽ hậu tạ" khi người làm ơn gì đó cho ta. Nhưng kỳ thực từ "hậu tạ" ở đây rất mơ hồ vì không rõ nó nằm ở nghĩa nào cả. Có thể đó là "tạ sau", "trả ơn sau" nhưng "hậu" cũng có thể như trong "hậu hĩnh" hay "hậu đãi" lắm chứ. Thế nên khi làm ơn cho ai ta chỉ mong được "tạ hậu hĩnh" thôi chứ không cần "tạ sau" làm gì.

    Một hiện tượng khác cũng hay thấy trong tiếng Việt và ít hơn ở tiếng Nhật là sự biến âm của cùng chữ Hán. Có lắm từ bình thường đọc là thế này nhưng trường hợp khác lại đọc thế khác. Dĩ nhiên ở đây không đề cập đến sự biến âm do thói quen như "vũ-võ", "nhân-nhơn", "huỳnh-hoàng",....mà là sự biến âm làm thay đổi ý nghĩa của từ. Chẳng hạn khi lật từ điển Hán Việt của sư Thiều Chửu thì thấy

    上 đọc là thượng (phía trên), một âm khác đọc là thướng (nhìn từ trên xuống).

    将 đọc là tương (những gì chưa xảy đến như tương lai), nhưng lại có âm khác là tướng (người dẫn đầu quân đội chỉ huy sĩ tốt).

    相 đọc là tương (tác động qua lại lẫn nhau như tương hỗ, tương giao) nhưng một âm khác là tướng (hình tướng, tướng mạo).

    Những trường hợp thế này không thiếu trong tiếng Việt mà có lẽ người ngày nay cũng ít ai để tâm làm gì vì không có mục đích thực dụng với nó.

    Trích Nguyên văn bởi oladu View Post
    tiếng Việt đôi lúc dễ thương,đôi lúc gây thù hận !

    Giọng Hải Phòng hình như là thể hiện đúng tính cách của người Thành Phố này
    Bạn thử nói xem tính cách của người HP như thế nào? Tớ đang ở thành phố này và gọi nó là thành phố Hạnh Phúc (Hap Py) .
    thay đổi nội dung bởi: Acmagiro, 16-06-2008 lúc 11:06 AM Lý do: Automerged Doublepost
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  2. #22
    Ninja
    TAXU's Avatar


    Thành Viên Thứ: 8442
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 116
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Trích Nguyên văn bởi Acmagiro View Post
    Mở đầu:
    Hẳn là người Việt cũng thế, nhiều khi họ nói mà không để ý xem mình đang nói điều gì. Trong tiếng Việt cũng có khá nhiều điểm lý thú nhưng nếu không dụng tâm quan sát thì không thấy được. Nhưng người ngoại quốc khi học tiếng Việt thì họ lại chú ý tới những điểm lạ của tiếng Việt mà người bản xứ chả mấy ai ngờ........
    "The pig" trong tiếng Anh thường được người miền Bắc dịch là con lợn, và con heo đối với người miền Nam. Lợn hay heo thì cũng chỉ là hai cách gọi khác nhau của hai miền chỉ cùng một con vật. Nhưng người Bắc (chính thống) thì không chấp nhận có từ "heo" trong từ điển tiếng Việt và người Nam cũng thế, không biết có từ "lợn" trong tiếng Việt.
    Nhưng mâu thuẫn là.....khi dịch từ "dolphin" sang tiếng Việt thì cả hai đều cho rằng đó là...cá heo, chứ không phải cá lợn.
    Vâng, có con lợn, không có con heo nhưng lại có cá heo chứ không có cá lợn hay cá nhợn hay cá lợn nhợn.
    Buồn cười là bây giờ bật TV lên, thấy rất nhiều phim Bắc kỳ sản xuất, toàn diễn viên xinh đẹp đất thủ đô, phát âm đặc chất giọng đất ngàn năm văn hiến nhưng thỉnh thoảng lại chen vào một số từ miền Nam. Nghe người Bắc, phát âm giọng Bắc nhưng lại cứ hay nói "ba má", "con heo" thấy nó sao sao ấy. Bối cảnh bộ phim chẳng liên quan gì đến miền Nam cả, thế mà diễn viên (chắc là vô ý thức) lại nói theo kiểu miền Nam trong khi chất giọng đặc Bắc kỳ. Có lẽ đây là hiện tượng xâm thực văn hóa, xâm thực ngôn ngữ bắt nguồn từ lý do kinh tế?
    Ai cũng thấy mảnh đất Sài Gòn là đầu tàu kinh tế của cả nước, vì thế nên ảnh hưởng của nó đến những vùng miền khác quá lớn. Thành ra người Bắc tự trong ý thức họ cũng đã điều chỉnh theo lối nói của người miền Nam mà không hề hay biết. Giống như hiện tượng tiếng Anh đang xâm lược địa cầu hiện nay?
    Nhưng dù gì thì chất giọng Bắc kỳ cũng vẫn cứ là đáng yêu nhất, chuẩn nhất và dễ nghe nhất. Còn gì bằng khi nghe giọng nói của "cô Bắc kỳ nho nhỏ".... Giọng con gái miền Bắc tuyệt vời!!
    Một phương trình độc đáo của tiếng Việt dưới góc nhìn của một kẻ gàn dở
    + Ngày xưa nghe một người nói rằng trong các văn kiện ký kết giữa các quốc gia thì người ta dùng tiếng Pháp. Ở Việt Nam vẫn thế vì tiếng Pháp có độ chính xác cao còn tiếng Việt thì không. Không biết tiếng Pháp nên không rõ thế nào nhưng về phần tiếng Việt thì khi ngẫm lại không phải là không có những điểm làm người ta khó hiểu. Một trong những điểm này chính là cách sử dụng trợ từ của tiếng Việt. Nó làm cho người ngoại quốc, điển hình là người Nhật cảm thấy rất khó nắm bắt được.
    Khi một sự gì đó xảy ra ở đâu đó thì trong tiếng Anh dùng trợ từ "at", "in",...đứng trước danh từ chỉ nơi chốn đó. Chẳng hạn
    There's a dog in the garden (có con chó trong vườn)
    Trong tiếng Nhật thì đó là trợ từ "ni" và "de". Còn trong tiếng Việt?
    Không cứ gì cả. Như câu trên, trợ từ nơi chốn ở đây là "trong". (trợ từ tùy theo cá nhân mà có thể có những tên gọi khác, chẳng hạn như giới từ). Nhưng cũng có người nói rằng
    "Có con chó ngoài vườn"
    Vậy hóa ra trong = ngoài? Thực ra đây chỉ là một cách diễn đạt phụ thuộc vào hệ quy chiếu của người nói. Nói một cách chính xác thì là "ở trong vườn".
    Thế nhưng thường thì người Nhật sẽ hiểu câu "có con chó (ở) ngoài vườn" là có một cái vườn được bao bọc bởi bốn bức tường, và con chó nằm bên ngoài cái vườn đó. Vì nếu học không đến chốn thì rất dễ đánh đồng từ "ngoài" ở đây với "soto" trong tiếng Nhật.
    Đây cũng là một vấn đề đối với người ngoại quốc học tiếng Nhật vì những ảo tưởng đồng nghĩa như thế nếu không có sự định nghĩa một cách từ điển về từ ngữ đó.
    Tương tự câu "trên trời có đám mây đen" thì nhiều người sẽ hiểu rằng phía 'trên" của trời có đám mây. Không hiểu bên "trên" của trời còn có gì nữa nhỉ, tò mò quá ().
    "Trong nhà" thì được hiểu chính xác là bên trong căn nhà, nhưng "dưới đất" hay "ngoài đường" thì lại được hiểu với ý rằng bên dưới, bên ngoài của cái danh từ được nói ở đây.
    Đấy, đâu phải chỉ có người Việt mới thấy khó khi học ngoại ngữ, mà người ngoại quốc cũng rất khó khăn khi học tiếng Việt. Có lẽ phải mất một thời gian dài mới quen được.
    + Trong việc giáo dục tiếng Việt có một điều vô lý mà đa phần người dân Việt đều mặc nhiên chấp nhận, không nghĩ ngợi gì.
    Thế hệ của tôi, thuở mới bắt đầu đi học được cô giáo dạy cho những chữ cái đầu tiên, bắt đầu là a (a), b (bờ), c (cờ), d (dờ),......
    Bảng chữ cái này đã ăn sâu vào trong đầu óc non nớt của lũ trẻ như nét mực tàu chảy trên tấm lụa trắng. Thế nhưng khi vào cấp hai, môn toán hình học được đưa vào giảng dạy và cũng từ đó mà chúng tôi được biết đến một khái niệm mới, nhưng vô cùng quen thuộc tuy chưa từng được dạy dỗ về nó bao giờ cả. Đó là những tam giác ABC (a bê xê), những đoạn thẳng A Bê, Xê Dê,....
    Không một đứa học trò nào thắc mắc, trừ một đứa là tại sao lại tồn tại đến hai cách đọc khác nhau của cùng một hệ thống chữ. Người ta chỉ dạy A Bờ Cờ nhưng cớ sao sau này thầy dậy (tất cả giáo viên của môn này) toán hình lại cho đó là A Bê Xê? Phải chăng thế hệ thầy được giáo dục như thế?
    Nếu điều này là đúng thì toàn bộ họ đã đi ngược lại với chủ trương giáo dục của bộ, vì bộ dạy cho học trò là Bờ Cờ Dờ Đờ chứ không phải Bê Xê Dê Đê. Nhưng tại sao không ai hỏi gì đến họ? Không biết trẻ con bây giờ thế nào chứ sách giáo khoa của thế hệ tôi, tìm nát cả cũng chẳng thấy chỗ nào ghi là A Bê Xê. Chỉ có A Bờ Cờ mà thôi.
    Nhưng phải nói là A Bê Xê nghe lọt tai hơn A Bờ Cờ, và có vẻ trí thức hơn. Nghe đâu lối đọc A Bê Xê đã có từ thời Pháp thuộc, sau này người ta mới bỏ nó đi và phổ cập cái thứ chữ A Bờ Cờ. Đến bây giờ họ lại quay về với A Bê Xê. Đúng là đi dăm bước lại trở về chốn cũ. Nhưng chỉ là sự quay lại trong ý thức, vì hình như đến bây giờ trẻ con cũng phải học A Bờ Cờ thì phải.
    Không một văn bản chính thức nào công bố là bỏ lối đọc A Bờ Cờ, sử dụng lại A Bê Xê cả. Đây là điều khác nhau giữa Việt Nam và Nhật Bản. Ngày xưa ở Nhật người ta sử dụng hệ thống chữ Hán phức tạp, sau này chính phủ ra lệnh cải cách bỏ đi rất nhiều thứ cũ kỹ mà thay bằng chữ đơn giản, dễ viết dễ đọc hơn. Tất cả đều được thông báo chính thức cho mọi người dân làm theo.
    Nhưng cũng không thể phủ nhận ưu điểm của hệ thống A Bờ Cờ. Nó tránh được một số lỗi chí mạng của A Bê Xê.
    Chẳng hạn, nếu C đọc là "cờ" thì CA được đọc là "cờ a ca", có lý vô cùng.
    Nhưng nếu C được đọc là "xê" thì CA lại đọc là "xê a ca", rất vô lý vì "xê a xa" mới hợp!
    Nhiều ý kiến cho rằng hệ thống A Bờ Cờ dân dã hơn, phù hợp với đại đa số người dân ít được học hành vào giai đoạn lịch sử đó, kéo dài đến cả chục năm sau này. Khi đã giàu có lên, thông thái hơn thì người ta thầm quay lại với A Bê Xê cũng là điều dễ hiểu!
    Èo... cách đọc a bê xê là theo tiếng Pháp mà lị... đọc thế cho nó mang tính chất quốc tế một chút ấy mà! Cách đọc đó được áp dụng phổ biến trong Toán học là lẽ đương nhiên và do thói quen nên mọi người mới áp dụng nhầm wa các lĩnh vực khác ấy chứ. Ko cần phải bắt bẽ gay gắt thế đâu... Toán học do ai sáng tạo ra? người nước nào? Cách đọc a bê xê theo đúng nghĩa cách phát âm của chữ Latin rồi còn gì!
    Hơn nữa, xưa nước ta là thuộc địa của Pháp mừ, so, cách đọc bị ảnh hưởng cũng là điều đương nhiên.
    Cũng có những từ mừ tiếng Việt mình có đâu... vd như: film (phim), café (cà-phê), savon (xà phòng), fromage (phô-mai), mouchoir (khăn mùi xoa),... nên phải đọc theo thằng Pháp thui. Vấn đề ở đây là ai sáng tạo ra cái gì trước thì tất nhiên ưu tiên cách đọc của họ rồi.
    Hay như từ "chip" trong tiếng Anh ấy, người Việt mình đọc là gì nhở...
    Tớ đã học qua môn Tiếng Việt thực hành nên tớ có thể hiểu được những điều nêu ở trên.
    Đồng ý là tiếng Việt mình mơ hồ... nhưng ngôn ngữ nào mà chẳng có cái khó, cái mơ hồ của nó... Tiếng Nhật cũng có những điểm mơ hồ ấy chứ. Vấn đề ở đây là do có nhiều cách sử dụng, có nhiều từ để thay thế... mình cứ chọn học những từ ngữ hợp lý là ok. Còn trong văn nói của người bản địa, nước nào cũng như nước nào, tiếp xúc nhiều mình sẽ quen dần thôi. Mình sống trong cộng đồng xã hội mừ, chứ đâu chỉ sống trong đống sách vở ko thôi!
    Về cách đọc khác nhau hay cách sử dụng từ địa phương của từng vùng miền, đó là quyền tự do của mỗi người và chúng ta ko có quyền phán xét cái nào đúng, sai, hoặc cái nào hay, dở,... Nếu cả thảy dân miền Nam đều chê bai giọng người miền Bắc hoặc ngược lại... vậy hóa ra nước mình đã phân chia thành hai quốc gia riêng biệt tự bao giờ?
    Hầu hết cái gì cũng dừng ở mức tương đối chứ hiếm khi nào tuyệt đối lắm. Con người có ai là hoàn hảo?
    Những điều tớ post ở trên chỉ đơn giản tớ muốn nói lên một điều rằng: mình là người VN cớ sao ko dành thời gian đó ngẫm cho ra cách giải thích những vấn đề nêu trên mà cứ chê bai dân tộc mình mãi thế! Mình ko tôn trọng bản thân mình thì ai tôn trọng mình đây!
    Chữ ký của TAXU
    TAXU là taxu
    Born to Share!

  3. #23
    || TRÙM ||
    KHA's Avatar


    Thành Viên Thứ: 1
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: Lào Cai
    Tổng số bài viết: 4,086
    Thanks
    1,148
    Thanked 7,054 Times in 1,457 Posts
    Chắc Taxu ko hiểu. Bài viết trên không phải mục đích chê bai mà chỉ là một cách so sánh việc sử dụng ngôn từ, và những bất cập của nó thôi. Đó là một cách nhìn mà.

  4. #24
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Tôi nghe như vầy, một thuở nọ có ông tiến sĩ khả kính gì đó phát biểu trên sóng phát thanh của đài Khánh Hòa rằng nguồn gốc của tên gọi trái "khổ qua" đại khái như sau:

    - Trái này ăn đắng, khó chịu, rất khổ nhưng cũng phải ăn cho qua.

    Không biết vị này đọc từ đâu ra cái định nghĩa về trái khổ qua như thế. Nhưng chỉ cần hiểu rõ một tí về tiếng Việt hơn thì có lẽ ông ta đã không nói hùng hồn trên đài như vậy. Về mặt chiết tự, "khổ" trong âm Hán Việt mang nghĩa là "đắng" và "qua" mang nghĩa là "dưa". Như vậy "khổ qua" chỉ là cách gọi Hán Việt của "dưa đắng" mà thôi. Quả này người miền Bắc gọi là mướp đắng.
    Khổ qua là loại trái cây nguyên sản của những nước Á nhiệt đới, truyền sang Nhật từ Trung Hoa. Người Nhật gọi quả này là "Nigauri" (nghĩa là dưa đắng) hoặc là "Reishi".





    Người Tây phương biết tới loại quả này qua cái tên Gooyaa, Gouyaa hay chỉ đơn giản là Goya. Đó là phát âm theo tiếng Okinawa (ゴーヤー). Okinawa là nơi có khí hậu gần như Việt Nam nên trồng được nhiều loại cây nhiệt đới, trong đó có "khổ qua".

    Một số người còn suy luận khá vui về tên của loại quả này. Họ cho rằng dân miền Nam ưa phát âm ngọng, từ "hoa" hay biến thành "qua" nên mặc nhiên cho rằng "khổ qua" vốn là phát âm trệch của "ổ hoa".



    Nhưng đối với bọn trẻ con, quả này có tên là "Khổ quá!!" và không một đứa nào thích ăn :d
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  5. #25
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Nếu ai đã từng đến Nha Trang, thành phố biển được xem là thủ phủ của tỉnh Khánh Hòa thì không thể không biết tới Tháp Bà. Đây là một ngọn tháp cổ của người Chăm, được xây dựng mà không hề có bất cứ một vật liệu kết dính nào mà con người biết được. Tháp này có tên chính thức là "Tháp Thiên Y Thánh Mẫu Y-ANA" hay còn được biết đến với cái tên khác là "Tháp Ponagar". Nhưng người dân địa phương vẫn quen gọi đây là "Tháp Bà" hơn.



    Vì sao lại có cách gọi là "Tháp Bà"? Tôi đã nghe và đọc qua nhiều tư liệu lịch sử, du lịch và tựu trung người ta cho rằng trong tháp này thờ "bà YAna", nữ thần của người Chăm.
    Điều này nói lên tính dễ dãi trong chuyện tiếp nhận tôn giáo của người Việt, nhưng cũng có thể là chính xác trong cách giải thích cho cái tên gọi "Tháp Bà".

    Nhưng tình cờ tôi phát hiện được một điều lý thú trong khi đọc những tài liệu Phật giáo bằng tiếng Nhật. Có thể đây cũng là một cách giải thích cho tên gọi "Tháp Bà" chăng? Dù rằng để kiểm chứng nó có đúng hay không thì cần phải có sự đầu tư nghiên cứu nghiêm túc.

    Ở Nhật có một loại tháp gỗ thờ người chết, thường thấy ở nghĩa địa gọi là Sotoba. Viết chữ Hán là 卒塔婆/率塔婆/卒都婆. Cả ba chữ này đều có cùng một cách đọc là Sotoba và theo âm Hán Việt đọc là "Tốt Tháp Bà", "Xuất Tháp Bà" và "Tốt Đô Bà". Người Nhật thường hay lược bỏ mà gọi ngắn thành 塔婆 (Tháp Bà). Chữ Hán này vốn là phiên âm từ chữ Phạn stûpa nghĩa là nắm tóc hay phần đầu.

    Nguyên lai, đây là loại tháp phát tích từ Phật giáo ở Ấn Độ, được xây dựng để chứa di cốt, tàn tro của các vị cao tăng sau khi viên tịch và hỏa thiêu. Loại tháp này truyền đến Trung Quốc vào thời Hán (theo Ja.Wikipedia) rồi sang Nhật. Về hình dạng thì tháp ở Ấn và Hoa được xây dựng bằng đất đá, ở Nhật bằng gỗ (đôi khi thấy những cái bằng đá, còn được gọi là "ngũ luân tháp" (Gorintou) hay "Ngũ luân Tốt Tháp Bà" (Gorin Sotoba). Vì sao gọi là "ngũ luân"? Vì nó được cấu thành từ năm tượng đá có dáng hình học khác nhau tượng trưng cho năm yếu tố (ngũ đại) là: địa, thủy, hỏa, phong và không.

    ( Theo như cách giải thích của các học giả nghiên cứu cuốn Gorin no sho của Miyamoto Musashi)


    http://upload.wikimedia.org/wikipedi...zuka-M1773.jpg

    "Tháp Bà" hay "Tốt Tháp Bà" mặc dù có sự biến đổi về vật liệu hay hình dáng khi đến Nhật nhưng về ý nghĩa thì vẫn giữ nguyên. Và từ "tháp" (Tou) trong tiếng Nhật vốn dùng để chỉ những loại tháp Phật giáo này. Sau này còn phát sinh thêm nghĩa khác nữa là chỉ những công trình cao và dài như tháp Tokyo.

    Stûpa bắt nguồn từ Ấn Độ nhưng thịnh hành ở các nước Đông Nam Á.
    Tiếng Nhật và tiếng Việt vốn cũng chịu ảnh hưởng nặng của tiếng Hán. Như vậy, từ hiện tượng như đã giải thích trong tiếng Nhật ở bên trên, có thể nào rút ra kết luận rằng:

    - Từ "Tháp Bà" của người dân Nha Trang cũng bắt nguồn từ chữ Hán 卒塔婆 được giản lược đi thành 塔婆 và đọc trực tiếp qua âm Hán Việt mà thành?

    Tôi chưa thấy tài liệu khoa học nào đề cập đến vấn đề này. Nhưng điều mà tôi nhận ra cũng ít nhiều có cơ sở của nó. Rất mong những ai quan tâm tiếp tục cùng tìm hiểu vấn đề này.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  6. #26
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts
    Lúc đầu liên tưởng tới chuyện dễ dãi trong cách gọi tên, phát âm của người Việt, ví dụ như người Hà Nội gọi "Bờ Hồ" thay cho "Hồ Gươm, Hồ Hoàn Kiếm" (cứ thử giả vờ lạc đường rùi hỏi đường tới Hồ Gươm xem, họ sẽ cho bạn là người nước ngoài hoặc từ .. quê lên ) ... nhưng hóa ra pác đang "truy" nguồn lịch sử của việc phát âm chữ "Tháp Bà"

    Vùng này trước thuộc người Chăm, mang dấu ấn văn hóa Chăm rõ rệt, ko như Hội An nên suy luận của pác khó đúng lắm. Ngẫu nhiên, nếu đúng thì điều này vô cùng thú vị, phải ko pác
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  7. #27
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    @ Shuya: điều nói trên đây nghe rất có lý đó chứ, nhưng còn đúng sai thế nào thì một cá nhân không thể trả lời được và phải đợi thời gian....

    Chăm là nước có văn hóa chịu ảnh hưởng nặng của Ấn Độ. Do đó giả thiết cái tháp kia được truyền từ Ấn sang Chăm là điều không vô lý. Còn người Chăm gọi nó là cái gì thì ta không cần biết, nhưng hẳn nó cũng sẽ gần với âm Stupa trong tiếng Phạn (tiếng Ấn cổ) , còn người Việt thì chịu ảnh hưởng của Hán nên cái chữ Hán (phiên âm từ Stupa) kia ra sẽ ảnh hưởng tới người VN và họ đọc là "Đô Tháp Bà".

    Còn chuyện lôi thôi ở Nhật không nhằm mục đích gì khác ngoài việc đề ra một khả năng là có thể người VN cũng lược bỏ bớt từ đầu tiên để trở thành "Tháp Bà" như ở Nhật thôi.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  8. #28
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts
    Đứng xa mới thấy dốc dài, có chăng đây chỉ là sự trùng hợp. Để ý thấy người Việt có xu hướng giản lược tên gọi những địa danh, sự vật, sự việc quen thuộc hay được nhắc đến nên việc thay vì nói một cách chính tắc "Tháp Thiên Y Thánh Mẫu Y-ANA", dân địa phương nói "Tháp Bà" cũng là điều dễ hiểu.

    Ví dụ như ở Bắc Ninh có đền Bà Chúa Kho nổi tiếng, thực ra đền có tên là Đền Cổ Mễ (vì đền thuộc làng Cổ Mễ) và người phụ nữ lịch sử đó nếu được gọi đúng danh sau khi chết là Phúc Thần. Nhưng nhân dân địa phương đã tôn kính mà gọi bà là Bà Chúa Kho, như thế vừa dễ gọi, lại thân quen. Những ai chưa biết khi nghe tới cũng có thể đoán là đền thờ 1 bà nào đó trông coi kho lương...

    Không biết người dân Nha Trang có mường tượng j không khi nghe tới cái tên Tháp Thánh Mẫu Y-ANA , nếu ko phải là người hiểu biết Phật giáo, hay văn hóa Chăm thì có lẽ người ta sẽ gọi tắt là : Tháp Bà , bác cũng biết rõ là người Việt khá tùy tiện trong ngôn ngữ nói mà
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  9. #29
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Trong ngôn ngữ nhiều nước,không ít những từ chỉ tính chất bắt nguồn từ danh từ và không ít danh từ bắt nguồn từ danh từ riêng trong truyện cổ tích,,các tác phẩm văn học.
    Có thể thấy rõ điều này trong tác phảm Truyện Kiều của Nguyễn Du,nhiều tên riêng của nhân vật ngày nay đã trở thành một từ chỉ tính chất của con người,như Sở Khanh, Hoạn Thư,...
    Tuy nhiên trong tiếng Việt lại có những từ điển hình loại này có nguồn gốc ngoại lai trong thời gian gần đây.

    Nhớ đâu vào khoảng năm 1990, đài truyền hình VN có công chiếu bộ phim dài tập Nhật Bản là Oshin,không nói chắc ai cũng rõ. Bộ phim gây dược tiếng vang lớn đến nỗi từ Oshin hiển nhiên đã có một chỗ đứng trong "từ điển Tiếng Việt" của mỗi người VN. Trong đầu óc của người VN, từ Oshin có nghĩa là kẻ làm người ở không ra gì.

    Cũng quanh quẩn đâu mốc thời gian đó, tình hình xe máy ở VN còn rất hiếm, và hãng xe Nhật Bản đầu tiên nhập vào VN là Honda. Sau thành quen miệng, người dân dù nhìn thấy bất kỳ xe gắn máy hiệu gì,cũng đều gọi là Honda.
    Như vậy Honda có nghĩa là " xe 2 bánh có gắn động cơ".
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  10. #30
    Retired Mod


    Thành Viên Thứ: 11464
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: Nam Định
    Tổng số bài viết: 470
    Thanks
    19
    Thanked 123 Times in 30 Posts
    Tuy đó chỉ là 1 giả thuyết nhưng xin lỗi bác acma , nó hơi vô lý.
    Thứ nhất chuyện thap bà bị ảnh hưởng từ Phật giáo Ấn độ và xét 1 khía cạnh nào đó thì nó có cùng nguồn gốc với Sotoba đi chăng nữa thì sự liên hệ về cách gọi là quá mong manh.
    Vì sao thì có 1 số nguyên nhân như thế này:
    -Người chăm tiếp thu văn hóa Phật giáo theo con đường từ Ân độ --> Thái Lan,có thể nói họ tiếp thu trực tiếp tín ngưỡng và chữ viết của Phật giáo chứ ko thông qua Trung quốc nên ảnh hưởng của văn hóa Trung hoa hay chữa viết trung hoa là không hợp lý.

    -Người Trung hoa khi tiếp nhận Phật giáo đã dùng chữ viết của mình để làm cho Phật giáo dễ phổ cập hơn , và cách làm đó là "phiên âm ko phiên nghĩa" nên các từ ngữ Phật giáo khi đi vào Trung quốc theo thời gian đều bị biến đổi ít nhiều về cách đọc là ý nghĩa .

    -tuy có thể cùng nguồn gốc từ Sotoba của Phật giáo nhưng theo thời gian , kết cấu và ngoại hình của tháp bà cunngx khac rất nhiều so với các loại tháp Phật gáo thường thấy ở Trung Quốc và Việt nam .cac loại thap ở Vn thường có như là : Đền , miếu, am,tháp,....thường xây bằng gạch hay quét vôi vàng và mái gói đỏ. Nếu nhìn từ ngaòi vào thì tháp Bà và các loại tháp Phật giáp dường như ít có điểm chung nên việc dùng tên của Sotoba gán cho tên của tháp bà là không hợp lí.

    -Tháp bà là tên gọi dân gian trong khi đó những từ ngữ phật giáo thời đầu du nhập sang nước ta viết bằng chữ hán và chỉ các tăng lữ có học cùng giới học thức biết cách đọc những văn bản này nên khó có thể cho là từ sotoba đã được sử dụng phổ biến để gán chỉ cho các kiến trúc khác ngoài những thứ đã được đặt tên.

    -
    .....................................

    ngược lại, việc giả thích rằng Tháp Bà chỉ là cách gọi dân gian của "Tháp Thiên Y Thánh Mẫu Y-ANA" lại khá hợp lý . vì cách gọi dân gian như vậy là 1 hiện tượng cực kỳ phổ biến mà người dân hay dùng giống như 1 kiểu viết tắt của học sinh bây giờ. Nó không phải là cách gọi tùy tiện mà là 1 cách dân giân hóa, cũng gióng như cách ng ta biên Đưc Phật uy nghiêm thành ông Bụt hiền lành trong cac câu chuyện cổ tích vậy.

    Bây giờ , trong các tài liệu du lịch , tên "Tháp Bà Ponaga" được sử dụng phổ biến nhất để chỉ địa danh này.
    thay đổi nội dung bởi: fri_13th, 22-09-2008 lúc 06:12 PM
    Chữ ký của fri_13th
    HÃY SỐNG MÃNH LIỆT NHƯ NGỌN CỎ



Trang 3/5 đầuđầu 1 2 3 4 5 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •