3.8
Tiêu Tiêu vẫn cứ cười rạng rỡ như vậy, nhưng Tưởng Tư Thừa đã thấy được vẻ giận dữ trong đó.
“Có phải cảnh sát các anh đều rất vô duyên không? Hay là ở đây anh rất nổi tiếng? Tôi cũng có làm gì anh đâu! Cứ coi như là tối hôm ấy tôi đã không đúng, không nên đùa với anh, nhưng cuối cùng thì cũng không phải là tôi chủ động chạm vào anh, anh hoàn toàn có thể tránh được cơ mà, đúng không?”
“Không phải tôi, mà có người nào đó đã đẩy tôi.” Tưởng Tư Thừa không kìm được bèn biện hộ.
“Thôi được, cứ cho không phải là anh, thì cũng không phải là tôi cưỡng hôn anh, đúng không? Thế tại sao anh phải làm để cho tất cả mọi người đều biết chuyện? Hơn nữa, chẳng qua cũng chỉ là một cái chạm khẽ, dù thế nào anh cũng đâu có thiệt thòi mất mát gì. Tôi cũng không hề nợ tiền anh, phải không? Nụ hôn đầu ư?”
Tiêu Tiêu nói liền một mạch thật đã, cô không hề để ý đến sắc mặt của Tưởng Tư Thừa mỗi lúc một xám lại.
Tiêu Tiêu tiến lại gần khuôn mặt đã có phần biến sắc ấy, “Nụ hôn của anh cũng đáng giá quá nhỉ, không biết thân gái này liệu có nên cảm thấy vô cùng vinh hạnh không? Có cần tôi phải chịu trách nhiệm không?”
Tưởng Tư Thừa không ngờ sự việc lại thành ra nông nỗi này, càng không ngờ đồng nghiệp của mình lại chặn xe của cô ấy lại để nhìn mặt. Sự tức giận của cô ấy, anh hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng trong toàn bộ câu chuyện này anh cũng chỉ là người vô tội, cũng đã có không biết bao nhiêu đồng nghiệp hỏi thăm về sự kiện này rồi, và lần nào họ cũng làm cho anh đỏ mặt tới tận mang tai. Đều là đồng nghiệp cả, họ cũng chẳng có ác ý gì, có bực tức cũng chẳng xong, nên anh đành mặc cho học muốn đùa sao thì đùa. Nhưng hôm nay nghe cô ấy nói thì thấy rằng sự việc đã đi quá xa, vì thế cơn giận dữ của anh cũng nổi lên.
Có mấy đồng nghiệp khác của anh tiếp tục ra khỏi tòa nhà cao tầng, trong đó có cả đội trưởng của anh. Phía sau tấm cửa kính của ngôi nhà kia còn có không biết bao nhiêu đôi mắt đang chăm chú nhìn vào hai người.
Tưởng Tư Thừa cố nén cơn giận dữ, khẽ đẩy thân hình càng ngày càng tiến lại gần của Tiêu Tiêu, hạ giọng nói, “Cô chú ý một chút, đồng nghiệp của tôi đang đi đến gần đấy!”.
Tiêu Tiêu cũng liếc thấy mấy người đang đi đến gần, nhìn vẻ mặt căng thẳng của Tưởng Tư Thừa, cô không nén được nụ cười ranh mãnh.
Tưởng Tư Thừa vừa sững người một cái thì Tiêu Tiêu đã sán lại, rồi đột nhiên ôm lấy cổ của Tưởng Tư Thừa, giữ chặt phía sau gáy của anh, ra sức kéo mạnh về phía mình.
Tưởng Tư Thừa chỉ cảm thấy một cái đụng chạm vô cùng mềm mại không thể nào tả xiết. Lưỡi của cô ấy đưa ra và lướt nhẹ trên môi anh. Dường như có một đợt sóng bỗng trào dâng trong lòng, tim đập rộn rã, Tưởng Tư Thừa thấy như có một tiếng nổ trong đầu.
Tưởng Tư Thừa cứ đứng đờ người ra, quên mất chuyện các đồng nghiệp đang chăm chú nhìn, quên cả người đội trưởng đang đi về phía họ, anh chỉ còn cảm thấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn linh hoạt của Tiêu Tiêu. Rồi không biết từ lúc nào đôi tay cứng đơ giữa chừng của anh đã ôm chặt lấy thắt lưng mềm mại của cô.
Đây đích thực là đàn ông! Tiêu Tiêu tự rủa thầm trong lòng khi cô cảm thấy đôi tay của Tưởng Tư Thừa mỗi ngày một xiết chặt, anh ta đã từ bị động chuyển sang chủ động! Tiêu Tiêu cảm thấy có phần dở khóc dở cười, anh ta có thật là chàng cảnh sát giao thông hay xấu hổ đó không?
Một lúc lâu sau, Tiêu Tiêu mới hổn hển đẩy Tưởng Tư Thừa ra, nhìn đôi mắt có vẻ mơ hồ của anh ta thì càng cảm thấy buồn cười.
Tưởng Tư Thừa vẫn đang chìm trong nụ hôn nóng bỏng vừa rồi, một lát sau mới lấy lại được vẻ bình thường và mới nhìn thấy dáng điệu đắc ý của Tiêu Tiêu cùng người đội trưởng quên cả việc phải bước đi của mình.
Người đội trưởng được chính mắt chứng kiến một màn nóng bỏng như vậy cũng có phần hơi ngượng, vội ho khẽ mấy tiếng rồi để lộ vẻ nửa cười nửa không và lại tiếp tục đi theo con đường của mình. Khi đi ngang qua hai người, anh ta không quên vỗ vào vai Tưởng Tư Thừa, rồi làm bộ nghiêm mặt nói, “Được đấy, cậu nhóc. Làm được đấy, tiếp tục làm tốt vào nhé…ừm, công việc ấy mà!”.
Khuôn mặt Tưởng Tư Thừa thoắt đỏ bừng, gật đầu cũng không phải, lắc đầu cũng không đúng, mãi cho tới khi đội trưởng đi xa rồi mà anh vẫn không thốt được nên lời.
Tiêu Tiêu phì cười, nghe thấy Tưởng Tư Thừa nghiến răng khẽ hỏi, “Vừa rồi cô cố tình làm thế phải không?”
Tiêu Tiêu cố kéo dài giọng, đáp, “Ôi, anh Hai, anh không định chụp mũ cho tôi đấy chứ? Làm người thì phải có lương tâm một chút chứ, vừa rồi là ai đã ôm tôi chặt như vậy? Là ai đã say mê tới mức quên mất việc dừng lại? Anh Hai này, chắc anh học lặn rồi phải không, vì thế mới nhịn thở được lâu như vậy chứ!”.
Tưởng Tư Thừa tức điên lên, chẳng cần để ý đến ánh mắt người khác, anh mở cửa xe, đẩy Tiêu Tiêu, giận dữ nói, “Lên xe!”.
Tiêu Tiêu thấy anh tức giận thực sự nên không dám trêu chọc nữa mà ngoan ngoãn lên xe. Vừa ngồi xuống lại bị Tưởng Tư Thừa kéo ra, “Cô đi đôi giày này mà dám lái xe à?”
Tiêu Tiêu không hiểu, “Đôi giày này thì làm sao?”.
Tưởng Tư Thừa nhìn đôi giày gót nhọn bảy, tám phân, mắt như muốn nảy đom đóm, “Tôi thấy hình như cô chán sống rồi thì phải, cô vô trách nhiệm với mình thế sao? Ngồi sang một bên!”.
Nói rồi anh đẩy Tiêu Tiêu ngồi vào ghế phụ lái, còn mình thì ngồi vào vị trí người lái.
“Này, có phải anh thích chiếc xe này của tôi không?”
Tưởng Tư Thừa không thèm để ý đến câu nói đó của Tiêu Tiêu, mặt anh đanh lại, anh đánh vô lăng rồi lái xe lao vút đi.
Tiêu Tiêu bám chặt lấy tay vịn xe theo bản năng, “Này, đồng chí, anh lái xe quá tốc độ rồi đấy! Này, đồng chí cảnh sát giao thông, các anh thì có thể lái xe quá tốc độ à?”.
Tưởng Tư Thừa vẫn đanh mặt không thèm để ý, nhưng tốc độ xe cũng đã giảm dần. Tiêu Tiêu thở phào, liếc Tưởng Tư Thừa một cái, rồi lại gọi, “Đồng chí 3528”.
“Tưởng Tư Thừa! Tôi có tên, là Tưởng Tư Thừa!” Tưởng Tư Thừa đáp.
“Thôi được, thưa anh cảnh sát Tưởng, anh muốn lái xe đi đâu vậy?”
Lúc ấy Tưởng Tư Thừa mới quay sang nhìn Tiêu Tiêu một cái, đáp, “Đưa cô về nhà”.
Về nhà, lại đưa mình về nhà, lần này là lần thứ ba rồi! Anh ta rất thích đưa mình về nhà sao? Chẳng nhẽ phẩm chất của cảnh sát giao thông bây giờ cao như vậy? Tiêu Tiêu rất tò mò nhưng nhìn vẻ mặt đã đỏ lại của Tưởng Tư Thừa cô đành phải nén lại.
Xe dừng lại trước cửa nhà của Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa đặt tay lên vô lăng không nói gì mà cứ nhìn chăm chăm về phía trước, vẻ giận dữ trên mặt cũng biến mất, thay vào đó là vẻ xấu hổ ngượng ngùng.
Trong xe yên tĩnh tới mức kỳ lạ, không biết có phải vì cửa kính xe cách âm rất tốt hay không? Tiêu Tiêu thậm chí còn nghe thấy cả tiếng thở của Tưởng Tư Thừa. Cô hơi nghiêng đầu nhìn anh, đôi môi mím lại cố giấu một nụ cười. Tuy Tưởng Tư Thừa cố làm ra vẻ không nhìn thấy, nhưng sắc mặt mỗi lúc thêm đỏ. Tiêu Tiêu lại càng cảm thấy thú vị vì điều đó, bây giờ sao lại còn có đàn ông hay xấu hổ đến thế!
Tiêu Tiêu hắng giọng thử lên tiếng, “Cảnh sát Tưởng!”
Lúc ấy Tưởng Tư Thừa mới quay lại nhìn sang cô, ánh mắt anh lướt nhanh trên khuôn mặt của Tiêu Tiêu, nhưng lại cố tránh ánh mắt của cô, sau đó dừng lại ở phía trước mặt cô. Tiêu Tiêu thấy anh ta không đáp lại, cũng cúi đầu nhìn theo ánh mắt của anh ta, khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt của cô có vẻ rất kỳ quặc.
Lúc ấy Tưởng Tư Thừa mới giật mình phát hiện ra rằng, ánh mắt của anh đã vô tình dừng lại ở ngực cô! Cô vẫn còn đang khoác chiếc áo của anh, vì không cài khuy nên nhìn từ chỗ anh thì có thể thấy được cả một khoảng ngực trắng ngần. khuôn mặt anh vì thế đỏ lựng lên, ánh mắt vội dời đi nơi khác, nhưng lại chạm phải ánh mắt của Tiêu Tiêu. Anh định giải thích, nhưng lại không biết bắt đầu như thế nào. “Tôi, tôi… không phải là… không phải là tôi cố ý”. Tưởng Tư Thừa mấp máy môi mãi mà không sao nói thành một câu trọn vẹn.
Cuối cùng Tiêu Tiêu đã bị đánh bại hoàn toàn trước chàng cảnh sát giao thông trẻ đang bị dồn vào hoàn cảnh mặt đỏ đến tận mang tai. Cô đã làm gì nhỉ? Và anh ta nữa, anh ta đã làm gì nhỉ, sao mặt anh ta lại đỏ đến như vậy? Nghĩ thế, Tiêu Tiêu thở dài noi vẻ bất lực, “Thưa cảnh sát Tưởng, anh đừng có đỏ mặt nữa được không? Nếu không người khác nhìn thấy lại tưởng tôi làm gì anh!”.
Nghe câu nói này của cô, mặt anh lại càng đỏ. Tiêu Tiêu thấy thế đành không nỡ, hình như máu toàn thân anh ta đã dồn hết cả lên mặt, không biết liệu có xảy ra chảy máu não không đây?
“Kìm lại, đồng chí Tưởng Tư Thừa, thả lỏng ra, được chứ? Nhìn tôi đây này, thở sâu vào, thở sâu như tôi ấy. Hít vào, thở ra, OK?”
Nhìn cô ấy? Anh làm gì còn dám nhìn vào mắt của cô ấy, nên đành dồn ánh mắt vào chiếc miệng của cô. Nhưng, hễ cứ nhìn vào đôi môi đỏ mọng ấy thì lập tức đầu anh lại nhớ tới cảm giác khi tiếp xúc với đôi môi ấy, nó mềm mại và thơm tho vô cùng…
Trời ạ, không biết mình có điên không nhỉ? Không rõ mình đã biến thành một con người vô sỉ từ bao giờ, trong đầu chỉ toàn những chuyện linh tinh gì thế này? Tưởng Tư Thừa tự mắng mình.
Tiêu Tiêu cũng phát hiện ra một điều là: mình càng nói với anh ta thì mặt anh lại càng đỏ. Vì thế để tránh cho anh ta bị đứt động mạch, Tiêu Tiêu dứt khoát lựa chọn xuống khỏi xe.
Tưởng Tư Thừa thấy Tiêu Tiêu đột nhiên mở cửa xe bước xuống, lại cứ tưởng rằng mình đã khiến cô ấy tức giận, càng cảm thấy coi thường mình, nên cúi đầu cố gắng kìm con tim đang đập loạn xạ, sau đó cũng mở cửa ra khỏi xe nhưng vẫn không dám nhìn vào Tiêu Tiêu đang đứng đối diện, lưng dựa vào xe và cuối đầu xuống.
“Cảnh sát Tưởng, tôi nghĩ, giữa hai chúng ta đã có không ít sự hiểu lầm.” Tiêu Tiêu cười nói, “Tục ngữ có câu rất hay, oan oan tương báo bao giờ hết. Hơn nữa, giữa chúng ta cũng không thể coi là có thù hận, tôi xin lỗi về hành vi của mình ngày hôm nay. Coi như chúng ta hòa, được không?”
“Hòa là thế nào?” Tưởng Tư Thừa khẽ hỏi.
Tiêu Tiêu cười, “Thì không ai gây phiền phúc cho ai nữa!”.
“Tôi có gây phiền phức gì cho cô đâu.” Tưởng Tư Thừa khẽ nói.
“Thôi được, anh không gây, thì là tôi gây phiền phức cho anh, được chưa?” Tiêu Tiêu vừa nói vừa cười, “Tôi cam đoan từ nay về sau không trêu chọc anh nữa, như thế vẫn chưa được sao?”
Tưởng Tư Thừa quay lại lặng lẽ nhìn Tiêu Tiêu, cô ta sẽ không gây phiền phức cho mình nữa, mình nên vui mừng thì mới phải chứ, sao trong lòng lại cảm thấy phiền muộn thế này?
Tiêu Tiêu nhướn mày nhìn trả lại Tưởng Tư Thừa không hề né tránh, cô đã thấy vẻ rạng rỡ trong đôi mắt ấy tối dần lại.
“Được thôi, tạm biệt.” Anh ta quay người và bước đi từng bước, nhưng mới đi được mấy bước thì nghe thấy tiếng gọi của Tiêu Tiêu từ phía sau. Vốn định dù thế nào cũng không thèm đếm xỉa đến nữa, nhưng đôi chân anh cứ dừng lại, không chịu nghe theo sự điều khiển. nhìn thấy Tiêu Tiêu đuổi theo, Tưởng Tư Thừa ủ rũ phát hiện ra rằng, trái tim anh bỗng lại đập rộn rã.
Tiêu Tiêu cười khúc khích và cởi chiếc áo khoác trên người ra đưa cho Tưởng Tư Thừa, “Anh quên áo này. Cảm ơn nhé.”
Thì ra cô ấy gọi mình lại chỉ vì chuyện này. Không hiểu vì sao, cơn giận dữ trong lòng anh bỗng chốc lại bùng lên. Không hiểu rốt cuộc cô ta thuộc loại con gái nào? Vì sao sau khi trêu tức người khác xong lại có thể rời xa một cách nhẹ nhàng đến như vậy? Nụ cười ngọt ngào trên môi cô lúc này chỉ càng làm cho cơn giận dữ khó gọi thành tên. Nghĩ thế, miệng anh buột ra, “nụ hôn trong suy nghĩ của cô là cái gì vậy? Là cái bắt tay à? Hay là một trò bỡn cợt người khác? Cô vẫn cứ hời hợt như thế sao?”.
Nụ cười của Tiêu Tiêu bỗng dưng cứng đờ, cô cứ nhìn mãi vào đôi mắt của Tưởng Tư Thừa, thấy lần này anh ta đã không lẩn tránh, cô cười lạnh lùng, quay đầu đi. Không biết có phải lâu ngày không dùng đến móng vuốt không, mà cứ ngỡ mình đã trở thành một con mèo ngoan ngoãn rồi.
Nói xong câu ấy thì Tưởng Tư Thừa cũng thấy hối hận, chỉ tiếc là không thể tát cho mình một cái ngay lập tức. Nhưng không hiểu vì sao lời xin lỗi vẫn không sao nói được thành lời, anh chỉ con biết lặng lẽ nhìn đôi môi hồng của cô dần dần chuyển sang nhợt nhạt.
Nhưng khi cô quay lại lần nữa thì nụ cười mê hồn lại xuất hiện trên môi.
Có lẽ cô sẽ trút giận dữ xuống đầu anh bây giờ, như thế anh sẽ cảm thấy yên lòng hơn. Bây giờ nhìn thấy nụ cười mê hồn ấy, không hiểu vì sao anh lại thấy có điều gì đó rất bất an.
“Nghe tôi nói đây, đồng chí 3528. Chỉ có anh mới không nhìn thấy sự hời hợt ấy của tôi thôi. Hừ, mắt anh xem ra có vấn đề rồi! Nụ hôn đối với tôi còn không bằng một cái bắt tay! Bắt tay còn là…” Cô tóm lấy vạt áo của anh, ghé sát mặt và thở ra một hơi, làn hơi ấy bay lên thành một làn trắng trong không trung lạnh giá. Cô chớp chớp mắt, rồi cười vẻ thích chí, “Anh có hiểu không?”.
Nói xong cô buông tay ra, lấy áo khoác và ví từ trong xe, rồi quay người đi lên gác, bỏ mặc Tưởng Tư Thừa đứng lặng ở đó.
To be continue...






Trả Lời Với Trích Dẫn




mà đổi chữ kí đi nhé 

Bookmarks