>
Trang 3/4 đầuđầu 1 2 3 4 cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 31

Ðề tài: [Truyện dài] [đọc] R.L.Stine's stories

  1. #21
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    - Không phải tiền thật.- Ông ta nhắc lại.- Cầm đi.- Ông ta đưa tôi sờ tờ 20 đô la của tôi. Tôi vuốt vuốt ngón tay trên mặt chúng.

    Ông ta thò tay vào ví của mình lôi ra một tờ 20 đô la khác.

    - Bây giờ hãy sờ tờ này xem?- Ông ra lệnh.

    Tôi sờ thử.

    - Khác thật!- Tôi lắp bắp. Ngón tay tôi bắt đầu run.

    Ông trưởng quầy đập đập số tiền vào lòng bàn tay.

    - Kỹ thuật làm giả quá kém.- Ông ta nói.- Y như tiền cho trẻ con chơi vậy.

    Tim tôi đập thình thịch trong ***g ngực.

    Ôi, không. Chúng tôi sẽ bị giải vào tù.

    Người quản lý lùi lại một bước.

    - Trông các cháu có vẻ là những đứa trẻ ngoan. Vả lại, ta đã thấy các cháu vào cửa hàng này vài lần. Bây giờ nói thật đi. Có phải các cháu nhặt được số tiền này không?- Ông ta nheo nheo mắt nhìn tôi.

    - Vâng, đúng là chúng cháu nhặt được!- Tôi trả lời.- Thật đấy ạ!

    Quả là tôi nói gần như sự thật rồi còn gì. Tôi sẽ không bao giờ tiết lộ bí mật về cái túi kỳ diệu.

    - Thôi được rồi, trả lại bác số đĩa nhạc.- Ông quản lý bảo tôi.

    Tay tôi run lẩy bẩy khi đưa trả lại số đĩa nhạc.

    - Lần này bác tha cho các cháu, nhưng đừng có tái phạm nữa đấy.- Bác ấy nghiêm nghị nói.
    Tôi thở phào.

    - Không, thưa bác. Ấy, ý cháu là vâng thưa bác.

    - Đi nào.- Liv cắt ngang.

    Chúng tôi nhanh chóng rời quầy hàng. Liv vẫn còn run rất dữ nên khi thấy một chiếc ghế bên đường, chúng tôi ngồi lại cho Liv trấn tĩnh.

    - Tớ không thể tin được!- Giọng cô ấy vẫn còn run.

    Bỗng Liv nhảy phắt lên ghế.

    - Tất cả là lỗi của cậu!- Cô ấy hét vào mặt tôi.- Tớ á?- Tôi nhìn Liv.- Chính cậu mới là người đút tiền vào trong túi. Sao lại đổ lỗi cho tớ?

    - Vì tớ đã bảo số kẹo đó có vấn đề. Cả số tiền này cũng vậy.

    Cô ấy lôi số tiền giả còn lại ra xé tan tành.

    - Chậc, cũng chẳng phải lỗi của tớ.- Tôi phân trần.- Đây là lỗi của cái túi! Làm sao mà tớ biết được rằng số nhân bản ra vẫn còn khiếm khuyết, khác biệt.

    - Tớ đã nhắc nhở cậu.- Liv khăng khăng.

    Hai đứa cãi nhau suốt trên đường về nhà tôi xem lỗi là của ai.

    Thậm chí bọn tôi còn cãi nhau trên đường lên phòng tôi.

    Ngay cả lúc bước qua cửa phòng của tôi hai đứa vẫn còn cãi nhau.

    Nhưng cả hai đứa ngừng phắt khi thấy Raina trong phòng tôi. Trên giường tôi.

    Với chiếc túi Halloween trên đùi. Nó đang thò tay vào trong túi. Với cái gì đó trong tay.

    - Đừng, Raina!- Tôi hét lên.- Đừng đút cái đó vào trong túi.

    8.
    Raina còn đút tay vào sâu hơn.

    - Không, dừng lại!- Tôi lao vụt vào phòng.- Đừng đút con chuột cảnh vào trong đó!
    Tôi chộp lấy cổ tay Raina. Tôi lôi tay nó ra khỏi túi, rất mạnh.

    Tay nó tuột ra với con chuột cảnh trong tay

    - Mày sẽ không được chơi nữa.- Tôi buột thở phào.

    - Ôi, anh làm em đau tay.- Raina giật mạnh ra khỏi tay tôi.
    Tôi lôi cái túi ra khỏi lòng nó.

    - Anh đã bảo mày đừng bén mảng vào đây cơ mà! – Tôi quát tướng lên, ném cái túi một cái vèo vào trong phòng.

    - Greg! Nhìn kìa! Liv hét lên. Cô ấy nhìn vào góc phòng với vẻ kinh hoàng. Tôi nhìn theo và cũng hét lên.

    Con Công chúa đang cào cào trong túi.

    - Không được! Đi ra ngay!- Tôi lao tới cái túi.

    Quá trễ!

    Nó đã chui hẳn vào trong cái túi. Tôi cố giữ chặt cái túi nhưng không thể được.

    Nó lăn lông lốc quanh phòng, giật tứ tung từ bên này sang bên kia. Cả phòng nghe toàn tiếng gầm gào và tru tréo.

    - Trời!- Mắt Raina mở to hết cỡ.- Hình như con Công chúa đang đánh nhau với một con mèo khác ở trong đó. Tôi chỉ mong rằng nó nói sai. Rốt cuộc thì tôi cũng túm được cái túi. Tôi nằm đè lên nó. Nó giãy giụa lùng bùng một lát rồi nằm im. Tôi đứng dậy, tim vẫn đập thình thịch. Con Công chúa bò ra.Tiếp theo là một con Công chúa nữa. Rồi lại một con. Một con. Một con và một con nữa.

    - Ôi không!- Tôi suýt phát khóc.

    Tôi kinh hãi nhìn mười con mèo trắng đang chạy toán loạn trong phòng. Một con phóng lên bàn tôi đẩy đẩy cái cúp bóng chày bằng thủy tinh của tôi. Nó chuẩn bị rơi.

    - Greg!- Liv hét lên.- Chộp đi.

    Tôi nhảy vụt qua và chụp lấy cái cúp ngay trước khi nó kịp rơi. Phù! Suýt nữa thì vỡ. Tôi thở phào và đặt nó ngay ngắn.

    - Không phải cái đó!- Cô ấy hét tướng lên.- Cái túi cơ!

    Tôi quay lại và thấy hai con mèo đang bò ngược vào trong túi. Cái túi lại giãy giãy và lăn lung tung quanh phòng. Mọi thứ bắt đầu không thể kiểm soát được.

    Lần thứ hai tôi lại bò lê bò toài trên bàn, kết cục là hai mươi con mèo bò ra!

    - Ôi không! – Tôi rên rỉ.

    Giờ đây tôi có chừng ba chục con mèo trong căn phòng chật chột của tôi.

    Mèo bò lổm ngổm trên bàn, chúng cào rách giường, chúng đánh đu trên giá sách, phóng lên cả mặt trống. Chúng nhiều đến nỗi chúng không thể đi mà không trèo lên nhau.

    Lũ mèo vây quanh mắt cá chân tôi, kêu meo meo điếc cả tai.

    Tôi cố bước ra mà không thể được. Không thể nào bước đi mà không dẫm vào mèo.

    - Ối! Mắt Raina mở to kinh ngạc.

    - Anh gặp rắc rối anh Greg.

    - Bắt chúng đi! Tôi hét lên.

    Liv và tôi chạy quanh phòng cố thu gom đống mèo lại. Tôi bốc cả đống mèo và suỳ sùy doạ chúng.

    - Á! – Liv hét lên khi bị một con mèo cắn vào cổ tay.

    Tôi bế con mèo thứ ba lên.

    Tôi ôm nó trong vòng tay.

    - Mèo ngoan.- Tôi thì thào.- Công chúa ngoan.

    Con mèo gừ gừ trong cổ họng, và bỗng cào vuốt ngang má tôi.

    - Á! – tôi buông rơi con mèo, sờ vội tay lên má.

    Máu! Máu bắt đầu rỉ ra từ chỗ da bị cào rách trên mặt tôi.

    Tôi xoay người, chỉ vừa kịp né một con mèo nhảy vọt từ cái bàn liền tủ. Nó nhằm vào đầu tôi nhưng rút cục lại với được chân tôi. Nó bám vào chân tôi và cắn phập nanh vào ống chân tôi.

    Một con mèo nữa bay vọt đến tôi. Nó đu vào ngực tôi. Tôi phải nghiêng đầu tránh nếu không nó đã móc cả hai mắt của tôi ra.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  2. #22
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    - Mấy con này không giống con Công chúa tí nào.- Raina phàn nàn. Nó lùi lại né hai con mèo đang gầm gừ lao về phía nó.- Lũ mèo này thật chán. Em về phòng đây. Đặt con chuột cảnh trong tay nó biến ngay khỏi phòng tôi.

    Lũ mèo cào nát ga trải giường của tôi. Rèm cửa. Thảm. Chúng lôi sách ra khỏi giá. Xé vở bài tập về nhà của tôi ra thành từng mảnh vụn. Gặm nát gối của tôi.

    - Lũ mèo này bị làm sao ấy!- Tôi phát khóc. Chúng thật hung dữ! Đó lỗi của cái túi! Bọn nó không giống con Công chúa! Cái túi đã làm chúng thay đổi tính tình!

    Liv đứng dựa vào tường.

    - Vô ích!- Cô ấy hét lên.- Bọn mình không thể nào gom hết lũ mèo này được.
    Tôi lấy tay che mặt để đỡ một con mèo đang lao tới tôi.

    - Bọn mình làm gì bây giờ?- Tôi rên rỉ.- Phải tống chúng nó đi thôi. Không thể để chúng ở đây được. Cậu có sáng kiến nào không?

    Liv đẩy một con mèo đang bám vào chân.

    -Có, tớ có… tớ có một ý kiến nhưng mà cậu không thích đâu.

    9.
    - Muffin! Dùng con Muffin để đuổi lũ mèo này á? Không bao giờ!- Tôi phản đối.

    Hai đứa bọn tôi đang đứng ở chiếu nghỉ ngoài phòng ngủ của tôi. Bên trong gần ba chục con mèo đang kêu gào cào loạn xị. Liv đã kịp chộp được cái túi trong khi tôi mở đường ra cửa.- Đây là cách duy nhất!- Liv khăng khăng.- Cách đuổi mèo duy nhất là dùng lũ chó. Lũ chó sẽ đuổi lũ mèo ra khỏi phòng. Nếu cậu có ý tưởng nào hay hơn thì nói cho tớ nghe đi!

    Thực ra tôi cũng chẳng có ý tưởng nào hay hơn, nên chúng tôi chỉ còn cách trốn khỏi nhà mình và sang sân nhà bà O’ Connor.

    Con Muffin đang nằm dài trên vỉa hè. Vừa thấy bóng chúng tôi nó đã bắt đầu phát ra tiếng gầm gừ. Mép nó co ra phía sau nhe ra răng nanh trắng nhởn.

    - Tớ không thích một chút nào.- Tôi lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào con chó điên. Muffin tuy bé nhưng rất dữ tợn.

    - Bọn mình không có sự lựa chọn nào khác.- Liv nhắc nhở tôi.- Cậu vẫn nhớ kế hoạch đấy chứ?

    Tôi gật đầu. Kế hoạch. Đó chính là vấn đề làm tôi lo lắng.

    Liv bước chầm chậm tới Muffin.

    Con chó dán mắt vào cô bé. Chờ đợi xem cô sẽ làm gì.

    Tôi nhón chân bước vòng ra sau nó. Và ném cái túi Halloween chụp vào đầu con chó.

    - Gráp! Grừ… Gâu!- Bên trong túi Muffin sủa và gắt gỏng loạn xị.

    - Tóm lấy nó!- Tôi hét.- Đi thôi!

    Liv phụ một tay dốc xốc cái túi lên.

    Tôi cố giữ cái túi nhưng không thể được. Muffin giãy giụa như phát điên.
    Hai đứa quay trở lại nhà tôi. Liv khiêng đáy túi. Tôi thắt miệng túi. Trong khi con Muffin vẫn sủa.

    - Nhanh lên! Rảo chân lên kẻo bà O’ Connor nghe thấy!- Liv giục.
    Bố mẹ tôi đang ngồi trong phòng khách sát ngay cửa ra vào thế nên hai đứa phải luồn vào cửa sau.

    - Cái gì ồn ào thế? – Mẹ hỏi khi hai đứa chúng tôi ì ạch bê cái túi lên.

    - Cái đĩa CD mới của Liv đang chạy trong phòng ấy mà mẹ.- Tôi hổn hển trả lời.- Chúng con xin lỗi. Bọn con sẽ vặn nhỏ tiếng xuống.

    Chúng tôi vào phòng. Tôi đóng sầm cánh cửa lại.

    Tôi thả phịch túi xuống sàn và 10 con Muffin lao ra khỏi túi.

    May làm sao. Lũ chó quên ngay chúng tôi khi nhìn thấy lũ mèo. Bọn mèo cũng gườm gườm nhìn lại. Chúng kêu grừ…grừ… doạ dẫm. Lưng chúng cong lên.

    Tôi mong là lũ chó này sẽ được việc, tôi cầu khấn. Phải có tác dụng. Phải có!

    Lũ chó cong mép.

    Chìa ra những cái ranh nanh.

    Há ngoác hàm ra.

    Và quạc! Quạc!

    10.
    Quạc! Quạc! Quạc!

    Lũ chó chạy lạch bạch chạy quanh phòng, kêu quang quác như vịt.

    - Ôi không!- Tôi rên lên.

    - Thật tệ hại!- Liv rên rỉ.

    Cái túi! Nó lại làm đảo lộn mọi thứ. Giờ nó lại tạo ra lũ chó vịt!

    Lũ mèo nhe nanh gừ, doạ lũ chó vịt.

    Phòng tôi chật cứng lũ thú vật. Bọn mèo gừ gừ le lỏi quanh chân tôi. Lũ chó quạc quạc chạy quanh mắt cá chân. Chúng đông đến mức tôi không thể nhìn thấy tấm trải sàn.

    Tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Có quá nhiều thứ trong một khoảng không gian nhỏ bé như thế này.

    Bỗng nhiên... lũ mèo trườn lại gần lũ chó. Với những cái vuốt xoè ra bọn mèo nhảy vào cào lũ chó vịt. Lũ chó vịt kêu quang quác sợ hãi, bỏ chạy toán loạn để thoát thân.

    Căn phòng ầm ĩ với những tiếng grừ, tiếng rít và quạc quạc.

    - Không xong rồi! Ý kiến ngu ngốc của cậu không được việc gì cả!- Tôi hét tướng lên với Liv.- Lẽ ra chó phải đuổi mèo. Nhưng bây giờ hoá ra mèo lại đuổi chó!

    - Không phải lỗi của tớ. Tại cái túi!- Liv phân trần.

    Chúng tôi đứng đực ra xem lũ mèo vồ bầy chó.

    Quác! Quác! Quác! Bầy chó hoảng hốt cố thoát. Nhưng tôi đoán dù có lạch bạch chắc chúng cũng không bị xé nhỏ ra. Có vài con làm đổ cả đồ đạc của tôi. Những con khác thì cố trốn trong ngăn buồng để đồ của tôi. Thậm chí có hai còn còn cố chui vào gầm giường.

    Một chú chó trèo lên cái trống của tôi. Nó mất thăng bằng và làm đổ cả trống lẫn cái chũm chọe đồng của tôi xuống đất đánh xỏang một cái!

    - Greg!- Mẹ quát từ dưới nhà.- Gì thế?

    Bây giờ thì tôi gặp rắc rối to rồi.

    Tôi cố len ra cửa phòng và mở ra.

    - Gì hả mẹ? – Tôi cố làm ra vẻ không có gì xảy ra cả.

    - Tiếng động vừa rồi là gì thế?- Mẹ tôi gặng hỏi.

    -Greg! Cẩn thận! – Liv hét lên.

    Lũ chó chạy theo tôi ra cửa.

    Chúng lạch bạch phi ra khỏi phòng.

    Bọn mèo đuổi theo lũ chó xuống cầu thang.

    Chân tôi rối lên vì lũ chó, mèo luồn qua. Tôi không thể ngăn chúng và cũng không thể ngăn chính mình. Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ thăng bằng trong lúc dòng thác chó mèo cuồn cuộn lôi tôi xuống cầu thang với chúng.

    - Mẹ ơi! Cẩn thận!- Tôi hét lên.

    Mẹ tôi co rúm lại khi tôi phi ra khỏi cửa. Tôi mở vội cửa và ngay lập tức lũ mèo chó đang đuổi nhau chạy ra khỏi nhà tôi.

    - Greg! Con đang làm gì thế? – Mẹ thở hổn hển khi thấy lũ thú vật chuồn ra khỏi nhà.
    Tôi thở ngắt quãng:

    - Con… con dọn phòng!

    Liv và tôi biến ngay ra khỏi nhà trước khi bố và mẹ tôi kịp nói một lời. Chúng tôi chạy vượt qua nhà bà O’ Connor.

    - Muffin… cún con đâu rồi?- Tôi nghe thấy tiếng bà ấy gọi.- Muffin đến giờ ăn rồi!
    Hai đứa tiếp tục chạy.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  3. #23
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Chúng tôi chạy không nghỉ cho tới tận công viên ở phía kia của thị trấn.

    Hết cả hơi, hai đứa ngồi thụp xuống bãi cỏ dưới tán cây. Tôi nhắm mắt lại và hình ảnh lũ mèo nhe nanh và bọn chó hung hăng hiện ra.

    -Thật là kinh khủng!- Tôi than thở với Liv.

    Tôi dịch người ra phía sau tựa vào gốc cây và thở dài. Bỗng nhiên một ý nghĩ cắt ngang đầu
    tôi, một điều thật khủng khiếp.

    - Ôi, không!-Tôi hét lên.- Công chúa! Con Công chúa thật của nhà tôi! Chắc nó cũng chạy ra ngoài với lũ mèo rồi. Tôi biết tìm nó ở đâu bây giờ?

    - Đừng lo. Tớ chắc là nó biết tìm đường về nhà thôi.- Liv nói.- Nhưng cái bọn mình đang lo là cái túi Halloween chết tiệt kia! Bọn mình phải tống nó đi. Greg! Sẽ rất nguy hiểm nếu cậu còn giữ nó bên mình.

    - Tớ biết nhưng tớ mừng vì đã có nó. Nó giúp tớ đánh bại thằng Derek.

    - Cuộc thi chưa kết thúc đâu, chàng mơ màng.- Giọng nói thằng Derek bỗng vang lên.
    Tôi nhảy dựng lên khi thấy nó đi ra từ sao gốc cây.

    - Mày ở đây bao lâu rồi?- Tôi gặng hỏi.- Mày theo dõi bọn tao hả?

    - Theo dõi? – Thôi đi.- Derek lắc đầu.- Tao còn những việc đáng làm hơn nhiều.

    - Việc gì?—Tôi khinh khỉnh.

    Một nụ cười ngạo nghễ nở trên khuôn mặt Derek:

    - Ra cửa hàng kẹo mới mở của chú tao.- Nó lại ngoác miệng ra to hơn.- Bây giờ tao có nhiều kẹo hơn mày nhiều, nhưng chưa hết đâu!

    Tôi cảm thấy mặt mình nóng dần lên.

    Sao lại thế được nhỉ? Tôi tự hỏi mình.

    Làm sao thằng Derek lại may thế nhỉ? Sao lại thế?

    - Mày đoán được cái gì không?- Nó tiếp tục.- Xem mẹ tao cho tao cái gì này.
    Nó xua xua một tập tiền dày trước mặt tôi.

    - Năm trăm đô la cho ngày sinh nhật của tao hôm nay! Bây giờ cả tiền tao cũng hơn mày nốt.- Nó ba hoa vẻ đắc thắng.

    Hôm nay là sinh nhật của nó? Tôi đau khổ nghĩ. Tại sao mình lại kém may mắn thế nhỉ?

    - Tao đánh bại mày! Derek ngạo nghễ. Cuối cùng tao cũng thắng mày.

    - Đừng hòng! Tôi thở phì phì.- Tao sẽ có một nghìn đô la vào ngày mai!

    - Greg!- Liv nhắc tôi.

    Tôi tảng lờ như không nghe thấy.

    - Mày cứ đến nhà tao rồi mày sẽ thấy.- Tôi bảo thằng Derek.

    - Được thôi.- Derek cười tự mãn.

    - Tao sợ rằng mày sẽ thua cuộc.- Tôi trêu chọc.

    - ha. Không đời nào. Hẹn gặp ngươi ngày mai, kẻ chiến bại.- Derek vừa đi vừa cười.

    - Ha! Ha! Mày là kẻ chiến bại, chiến bại.

    Tôi ra khỏi công viên và về nhà.- Phải tìm chiếc túi Halloween…

    - Greg, đợi đã!- Liv chạy theo tôi.- Tớ biết cậu sẽ làm gì. Cậu không thể sử dụng cái túi đó một lần nữa! Nguy hiểm lắm!

    - Tớ phải sử dụng nó! – Tôi kiên quyết trả lời.- Chỉ một lần nữa thôi. Tớ phải thắng thằng Derek!

    - Nhưng số tiền mà cái túi đó tạo ra không đúng! Nó là tiền giả!

    - Những đồng tiền đó trông như thật để qua mắt lũ ngốc như chúng mình.-Tôi lưu ý Liv.- và tất nhiên cũng qua mắt thằng Derek. Thế là đủ.

    Tôi hộc tốc chạy nốt quãng đường còn lại về nhà. Tôi không thể đợi đến lúc tạo thêm tiền- cách duy nhất mà tôi có thể thắng thằng Derek. Liv chạy sau tôi, cô ấy cố thuyết phục tôi từ bỏ ý định. Nhưng Liv nói chẳng ra hơi vì mệt.

    Tôi phóng vèo lên phòng.

    Chiếc túi không còn nằm trên sàn lúc tôi quẳng nó xuống.

    Tôi không thấy nó ở đâu cả.

    - Nó đâu rồi?- Tôi lắp bắp.

    Tim tôi bắt đầu đập mạnh. Tôi đảo mắt nhìn khắp căn phòng. Chiếc túi ở đâu nhỉ? Tôi cần nó
    để thắng thằng Derek.

    - Bình tĩnh lại nào. Nhất định nó phải ở đâu đó. – Liv trấn an tôi.

    - Nhất định rồi, vì tớ cần nó mà!- Tôi gần phát khóc.- Tớ cần có một nghìn đô la vào ngày mai.

    Tôi quay một vòng tìm khắp nơi .

    Nhưng cái túi đã biến mất.

    11.
    - Nó đâu rồi?- Tôi hét lên.- Cái túi Halloween của tôi đâu rồi?

    Sách của tôi đã nằm ngay ngắn trên giá. Vở bài tập cũng nằm gọn trên bàn. Giường đã được dọn lại.

    Nhưng không thấy cái túi đâu.

    Tôi kéo đôi giày từ trong gậm giường ra xem kỹ có thấy cái túi không.

    Tôi giũ tung áo ở trên mắc.

    Lật từng tờ giấy trên bàn.

    Tôi không thấy cái túi đâu cả.

    - Thôi đừng tìm nữa. – Liv xen ngang. Quên cái túi đi!

    - Nhưng tớ cần nó! – Tôi khăng khăng. Chỉ cần tớ thấy nó thôi, tớ sẽ đánh bại thằng Derek
    lần này và cũng là mãi mãi.

    Tôi kéo khoang để đồ ra, làm dạt hết cả quần áo treo trên mắc.

    - Nó đâu rồi? Cái túi đâu rồi?

    - Greg! – Tiếng mẹ tôi.- Con đang làm gì ở đó thế?

    Tôi ngước nhìn lên. Mẹ đứng ngay ở cửa, tay chống nạng:

    - Mẹ vừa mới dọn phòng của con. Hãy xem con lại là gì đây?

    - Những mẹ . . .

    - Con đã xáo tung hết lên sau khi mẹ bảo con dọn phòng! Lại mang đầy thú vật vào đây nữa. Mẹ đã bảo con rồi, Greg. Mẹ bắt đầu mất kiên nhẫn với con rồi đấy.

    - Những mẹ, con…

    - Nhóm đọc sách của mẹ đến ngay bây giờ. Hãy dọn phòng ngay đi!- Mẹ tôi quay ra.

    - Mẹ chờ đã.- Tôi gọi to.

    Mẹ tôi dừng ở cừa và nhướn lông mày nhìn tôi.

    Tôi hít một hơi thật sâu:

    - Mẹ có nhìn thấy cái túi Halloween với cái quai màu da cam và hình quả bí ngô đính đằng trước không?

    - Có, mẹ có thấy.

    - Hay quá! Mẹ để nó ở đâu rồi?

    - Mẹ tống tất cả những tứ rác rưởi của con vào đó rồi.- Mẹ trả lời.
    Liv và tôi nhìn nhau lo lắng:

    - Mẹ đút những thứ rác rưởi vào trong cái túi?- Tôi hỏi lại.

    - Ừ. Mẹ chả vừa nói với con còn gì. Mẹ tống tất cả vào sao đó mẹ ném cái túi ra khỏi nhà.
    Tôi thở mạnh:

    - Mẹ ném cái túi ra khỏi nhà.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  4. #24
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Chuông cửa bỗng reo.

    - Chắc là nhóm đọc sách của mẹ đến đấy.- Mẹ chạy vội xuống cầu thang để đón.

    - Ôi, không, Liv! Mẹ tớ ném cái túi đi mất rồi!- Tôi qua thùng đựng rác ở góc phòng kiểm tra.
    Trống không.

    Liv và tôi xuống tầng hai. Hai đứa tìm kỹ tất cả những sọt đựng rác.

    - Tất cả đều trống không.

    - Chấp nhận đi Greg!- Liv nói.- Cái túi đã đi vào dĩ vãng rồi.

    - Không, không thể.- Tôi vặn ngón tay. Tớ biết rồi. Hôm nay là ngày xe rác đến. Có thể nó nằm trong thùng rác lớn trước nhà.

    Liv và tôi lại lao xuống tầng một. Mẹ và nhóm đọc sách đang ngồi trong phòng khách nên hai đứa phải đi vòng cửa sau.

    Chúng tôi đi vòng ra trước nhà. Thùng rác lớn màu xanh đặt ngay sát vỉa hè. Tôi nhấc nắp thùng lên và thở dài ngao ngán.

    Thùng trống không. Chắc là xe rác đã đến bốc đi rồi.

    - Tớ làm gì bây giờ? – Tôi chống tay ngồi phệt ngay xuống vỉa hè.- Tớ cần cái túi.

    - Tớ vẫn nghĩ rằng cậu nên quên nó đi.- Liv tiếp tục.- Tớ vui vì nó đã biến mất.
    Biến mất.

    Cái túi Halloween kỳ diệu của tôi bị mấy ông gom rác lấy mất. Thật tệ hại!
    Tôi đã đánh cuộc với thằng Derek rằng tôi sẽ có một nghìn đô la. Tôi đã cuộc rằng mai tôi có đủ- và chắc chắn nó sẽ đến.

    Nó không bao giờ cho mình hoãn lại cả, tôi hiểu rõ điều đó.

    - Tớ không thể thua cuộc với Derek.- Miệng tôi méo xệch.- Tớ không thể thua được.
    Liv nhún vai.

    - Bây giờ cậu có bao nhiêu tiền?- Tôi hỏi.

    - Chẳng có xu nào.

    Tôi kiểm tra túi quần bò.

    Lép kẹp.

    Mình là kẻ thua cuộc, tôi tự nhủ. Mình làm sao bây giờ? Hay là bỏ thị trấn mà đi?

    Và đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng xe rác. Nó đang chạy tới góc phố kéo lê cái thùng rác

    Câm lặng.

    Nó đang đựng cái túi của tôi. Đâu đó bên trong thùng rác.

    - Đi thôi Liv.- Tôi nhảy dựng lên.- Chúng mình phải bắt kịp cái xe tải.

    12.
    Tôi guồng thật lực theo chiếc xe rác.

    Đèn đỏ ở góc phố tiếp theo bật sáng. Chiếc xe rác đứng khựng lại.

    Được! Tôi mừng thầm.

    Mình sẽ bắt kịp nó.

    Tôi tăng tốc ác liệt.

    Tôi chạy nhanh đến mức tưởng chừng như nghẹt thở.

    Chiếc xe còn cách tôi nửa dãy nhà. Đèn dường vẫn còn đỏ.

    - Đợi với! Tôi muốn lấy lại cái túi! Tôi hét lên với ông tài xế ngồi sau vô lăng.
    Đèn xanh bỗng bật lên.

    Chiếc xe vẫn đứng im.

    Ông ta nghe thấy tôi nói!

    Tôi chạy nhanh hơn nữa. Người tôi chúi về phía trước. Tôi gần tới nơi. Tôi gần sờ được chiếc xe tải. Thì bỗng nó lăn bánh.

    - Ôi không!- Tôi rên lên. Ông ta không nghe thấy mình.

    Tôi lại bắt đầu chạy tiếp. Nhưng ông ta nhấn ga mạnh hơn. Vài phút sau. Chiếc xe biến mất ở cuối đường cách tôi mấy dãy nhà.

    Mệt đứt hơi và quá thất vọng, tôi lê bước quay về nhà. Liv vẫng đang đứng trước cửa nhà tôi. Cô ấy đứng im.

    - Xin lỗi. Nhưng đây là điều tốt nhất đã xảy ra.- Liv an ủi tôi khi tôi bước lên thềm. Cái túi
    này quá rắc rối.

    Tôi đoán là Liv đang cố làm tôi vui hơn.

    Nhưng ngược lại tôi lại càng thấy tệ hại hơn.

    - Công nhận là chiếc túi rắc rối vì nó là cái túi kỳ diệu mà!- Tôi hét lên.- Cậu không thể nào bỏ một cái túi kỳ diệu như thế được. Bọn mình chẳng bao giờ tìm thấy cái túi chết tiệt ấy.

    - Nếu chúng ta khẩn trương thì sẽ thấy.- Tôi khăng khăng.- Dễ thôi mà.

    - Chúng mình sẽ không tìm cái túi đó.- Liv vặc lại.

    - Sao không?

    - Vì chúng mình sẽ không tìm.- Liv bắt đầu bỏ đi. – Cậu cứ việc đi mà không có tớ. Chúc cậu may mắn!

    May mắn?- Tôi biết là tôi chẳng thể trông mong vào điều đó.

    Tôi cần sự giúp đỡ của Liv.

    - Chờ đã!- Tôi gọi với theo.- Tớ hứa chỉ dùng cái túi thêm một lần nữa thôi. Chỉ một lần thôi, để có một nghìn đô la đánh bại thằng Derek. Xong việc tớ hứa sẽ vứt nó đi. Cậu giúp tớ tìm nó nhé!

    Liv ngồi xuống vỉa hè suy nghĩ. Cô lại xoắn xoắn lọn tóc quanh ngón tay.

    Tôi không muốn giục cô ấy.

    Nhưng chúng tôi cần khẩn trương tìm cái thùng xe rác thật nhanh trước khi cái túi bị chôn dưới núi rác.

    Tôi không thể đợi thêm được nữa.

    - Đồng ý đi, Liv.- Tôi thúc.- Bọn mình phải khẩn trương lên. Nếu không bọn mình sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nó.

    - OK, OK.- Cuối cùng Liv cũng đồng ý.

    Chiếc xe rác chạy về rìa Tây của Shadyside. Thế là hai đứa phải chạy suốt quãng đường đến đó.

    Tôi chưa bao giờ đến đó cả nhưng tôi biết rõ nó nằm ở phố OAK. Tôi biết thế vì tôi ngửi thấy mùi thối khi đến gần.

    Phù! Thối làm sao.

    Theo hướng gió đưa mùi tới, chúng tôi quặt qua góc phố và thấy ngay bãi rác. Đằng sau hàng rào kẽm là hàng núi, hàng núi rác. Có vài đống còn cao hơn cả nhà tôi.

    - Tớ không vào đó đâu! Trông kìa! – Liv so vai lại.- Chim kền kền!

    Một đám đen kịt chim bay vòng vòng trên đống rác. Chúng hạ dần xuống. Chúng gắp lên chút thức ăn khét từ đống rác thối rữa.

    - Liv. Chúng không phải là kền kền. Chúng là bồ câu. – Tôi trấn an cô ấy khi kéo Liv chui qua cái lỗ trên hàng rào.

    Hai đứa bước vòng qua đống rác cao nghễu nghệ.

    Mùi ở đây còn tởm hơn mùi trứng thối. Tởm hơn cả mùi sữa thiu. Hôi thối hơn cả mùi chồn. Và có lẽ tởm hơn cả ba thứ kia cộng lại.

    Tôi bịt miệng gần như ngạt thở vì mùi thối. Tôi cố bịt chặt mũi vì còn phải tìm cái túi.

    - E… Á! – Liv rùng mình.- Phủi nó cho tớ! Phủi nó khỏi người tớ!- Cô ấy nhảy dựng lên như phát điên.

    Tôi quay lại thấy trên má Liv có dính vết bẩn màu nâu. Tôi chẳng rõ cái chất bẩn thỉu nhớp nháp ấy là cái gì nhưng mùi nó thì thật kinh và có cả mấy con ruồi dính trên đó. Tôi không muốn làm hỏng chuyện nên vội dùng tay áo quệt một cái. Xong. Chúng tôi tiếp tục tìm.
    Tôi vất vả lách qua mấy khối rác nhỏ. Nhặt cả mấy cái thùng rác bằng các tông đang bốc mùi.

    Không thấy gì cả.

    Tôi quay ra nhìn hàng núi hàng núi rác. Có lẽ chả bao giờ có thể tìm hết cái đống này.

    - Này xem cái gì này?- Liv chỉ vào đống rác nhỏ nhỏ chỉ cao hơn chúng tôi một vài mét.
    Trên đỉnh lộ ra cái quai màu da cam giống cái quai túi Halloween của tôi.

    Đúng rồi!

    Tôi chạy lên đỉnh để nhìn cho rõ hơn.

    Chích xác là nó.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  5. #25
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    - Cậu thật là may mắn! Cậu tìm thấy nó rồi!- Tôi cười hoan hỉ với Liv.

    Tôi bắt đầu trèo lên đống rác. Chân tôi lún vào trong rác, ngập đến tận mắt cá.Tôi cảm thấy giày và tất tôi bắt đầu ướt. Ướt và nhớp nháp

    Tôi không thèm dừng để xem nó ra sao nữa. Tôi phải đi tiếp.

    Tôi trèo, trèo mãi cho đến khi tôi với được cái túi.

    - Tớ lấy được rồ!- Tôi chộp cái túi và vẫy vẫy cho Liv nhìn thấy… và đúng lúc ấy tôi thấy mình chao đảo.

    Tôi ngã tùm xuống phía bên kia đống rác.

    Tôi lăn lông lốc từ trên đỉnh xuống tận chân đống rác.

    Tôi rơi xuống một cái hố sâu đầy bùn thối màu nâu.

    - Greg cậu không sao chứ?- Liv phải chạy vòng qua đống rác để giúp tôi.- Eo ôi! Thối quá!- Cô ấy lùi ngay ra xa.

    Ngưới tôi phủ đầy một lớp nhầy nhụa. Quần áo, mặt mũi, tóc tai. Thậm chí nó còn rỏ mấy giọt xuống lông mi nữa.

    Tội cố đứng dậy nhưng đôi giày của tôi trượt cái toẹt dưới lớp bùn nhầy nhụa. Chân tôi hất văng lên trời và tôi ngã đập lưng xuống, ngập cả người trong lớp bùn rác.

    - Tớ không đứng lên được. Giúp tớ với.- Tôi cố vươn tay về phía Liv.

    - Cậu dơ và hôi lắm! Tớ không sờ vào người cậu đâu.

    - Liv!

    - OK, OK.- Cô ấy nắm lấy bàn tay dơ bẩn của tôi.- Ôi kinh quá.- Vừa bịt miệng vừa né người, Liv kéo tôi ra khỏi vũng bùn.

    Trên đường về nhà tôi, Liv đi ở vỉa hè bên kia càng xa càng tốt. Rõ là cô ấy không chịu nổi cái mùi tởm lợm trên người tôi.

    Tôi cũng đoán là tôi thực là kinh khủng.

    Hai đứa lại chui vào nhà từ cửa sau để mẹ và nhóm bạn của bà không nhìn thấy. Tôi thầm cầu nguyện cho họ không ngửi thấy cái mùi trên người tôi.

    Tôi vứt cái túi trên sàn phòng ngủ và chui tọt vào buồng tắm để dội nước và phơi quần áo.

    - Greg! Ra đây nhanh lên! Ra đây nhanh lên!- Tôi nghe thấy tiếng Liv thét lên sợ hãi.
    Tôi chạy ra khỏi phòng tắm và đứng sững ngay cửa.

    Liv đang đứng trên giường của tôi.

    - Cái… cái túi…- Cô ấy lắp bắp, chỉ xuống sàn.- Có con gì ở trong đó í!

    13.
    Cái túi lùng bùng. Nó vặn xoắn và lăn lộn trên sàn. Nó lại duỗi ra và quẫy quẫy.

    Tôi kinh hãi nhìn nó cứ phồng lên.

    - cậu bảo cái gì trong đó thế?- Liv xoắn lọn tóc vào cả cánh tay của mình.

    - Tớ không biết nữa.- Tiếng tôi đứt quãng và lo lắng.- Nhưng dù là gì chăng nữa nó đang nhân số lượng lên.

    Tôi không thể tưởng tượng ra con gì ở trong đó. Cái túi hình như rỗng không khi tôi mang nó về nhà.

    Tôi thấy nó sắp bung ra.

    Cái gì ở trong đó?

    Liv thở gấp khi cái túi bắt đầu quăng quật và lăn ngang phòng tôi. Bây giờ rõ ràng là một con vật sống.

    - Anh có thấy con chuột cảnh của em không?- Raina thò đầu vào trong phòng tôi.- Em thả nó ra khỏi chuồng sáng nay. Em tìm nó khắp nơi mà không thấy. Em không thấy nó đâu cả.

    - Ôi không.- Tôi rên rỉ.- Liv, cậu có thấy con chuột chạy vào đây khi tớ trong phòng tắm không?

    - Tớ… tớ không thấy. Nhưng tớ đoán là có thể nó vào đây.- Cô ấy đáp.

    - Sao chị lại đứng trên giường.- Raina hỏi Liv.- Mẹ em không đồng ý đâu.

    - Đấy là lỗi của mày!- Tôi quát con em gái trong khi cố với lấy cái túi. Nếu mày không thả con chuột ra,

    Tôi cẩn thận nhấc một quai túi lên, nhìn vào bên trong và hét lên vì kinh hãi.

    - Gián!

    Hàng ngàn con gián đổ ra khỏi túi.

    Chúng tràn ngập phòng tôi. Chúng di chuyển qua phòng như những làn sóng. Một biển gián bốc mùi. Chúng chổng những cái râu định hướng lên trời thăm dò và chạy tản ra tứ tung mọi hướng. Chúng leo lung tung lên rèm cửa và đồ đạc của tôi. Chúng bò hết lên bàn của tôi.
    Cơn lũ gián tiếp tục chảy ra từ trong túi. Chắc chỉ có một cái tổ gián bên trong cái túi và sau đó nó được nhân lên.

    Chỉ trong chốc lát, sàn, tường và trần nhà đã đen kịt lũ gián chạy loạn xị ngậu.Raina há hóac miệng định kêu nhưng chẳng thốt nổi một lời nào. Nó chạy biến khỏi phòng. Lũ gián bò lên giường của tôi, bò lên cả chăn và bò lên chân Liv.

    - Phủi chúng xuống cho tớ!- Cô ấy nhảy dựng lên trên đệm, co rúm lại.

    Lũ gián bò lên quần dài, bò lên tay tôi. Tôi phủi chúng đi, phủi một cách điên dại.
    Nhưng chúng lại kéo lên.

    Và bắt đầu nhe răng ra cắn tôi.

    Bỗng nhiên tôi thấy khắp người nổi đầy vết mẩn.- Ôi!- Tôi hét lên.- Ôi! Óai!

    - Á!- Liv hét lên, hết đập lại đến chân.- Chúng đang ăn thịt tớ.

    - Gián sao lại biết cắn người nhỉ!- Tôi hét lên.

    - Lại là lỗi của cái túi!- Liv cũng hét lên.- Greg, những nhân bản của chúng đúng là lũ quỷ.
    Tôi cảm thấy có một con đang bò trên má.

    Tôi vội gạt nó xuống.

    Một con khác rơi bộp khỏi trần nhà đậu ngay vào đầu tôi.

    - A á á!- Tôi xọc ngay bàn tay vào tóc rũ mạng và lắc đầu liên hồi.

    Tôi quay về phía gương để xem nó đã xuống chưa, nhưng tôi chẳng thấy gì cả.

    Cái gương đang được phủ một tấm chăn dày màu nâu, một tấm chăn gián.

    Chúng chui ra chui vào đầu video, đài và tivi của tôi.

    - Chúng mình làm gì bây giờ?- Liv lo sợ. Cô ấy cứ phủi gián đang bám ở cổ.- Đây là lỗi của cậu. Tớ đã bảo cậu cứ để cái túi ở chỗ của nó! Tớ đã bảo cậu là nó rất nguy hiểm.

    Đang nói, Liv vội dùng tay che mặt.

    - Ôi kinh quá!- Cô ấy lôi ra một cob gián đang cố chui vào trong tai.- làm cái gì đi chứ!- Liv hét ầm ĩ.

    Tôi chạy ngang phòng để lấy cái găng bắt bóng chày. Tôi tự nhủ mình sẽ múc hết chúng đi.
    Mới bước được vài bước tôi há hốc mồm. Một tấm thảm gián dưới chân tôi. Hít một hơi thật sâu, tôi liều băng ngang phòng lấy cái găng. Và tôi bắt đầu múc. Đúng lúc đó, lũ gián bắt đầu bay.

    14.
    Lũ gián không chỉ đơn thuần bay. Chúng lao xuống bỏ bom chúng tôi. Từ trần nhà chúng bổ nhào xuống đầy mắt mũi chúng tôi. Căn phòng trở nên ầm ĩ vì tiếng vu vu phát ra từ cánh của bọn gián đang bay.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  6. #26
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    - Greg, đây là cơn ác mộng.- Liv mếu máo. – Chúng nó đang tấn công bọn mình! Gián làm sao lại biết tấn công người chứ?

    Một phi đội gián lao sầm vào tôi. Tôi đập bôm bốp, điên tiết đánh bật chúng lại. Chúng quấn lấy tôi. Chúng đậu xuống đầu. Tôi có thể cảm thấy chân chúng- hàng trăm cái chân- bò lộn nhộn trên da đầu tôi. Tôi cào và cào liên tục. Chúng lại đổi hướng bay vào trong tai tôi. Chạy tứ tung trên mặt tôi. Những cái chân nhọn hoắt của chúng chọc vào mí mắt tôi. Tôi rũ đầu cật lực để xua chúng xuống. Một trận mây côn trùng màu nâu lao xuống Liv.

    - Cẩn thận!- Tôi hét lên và một con gián chui tọt vào mồm.

    Nó bò ngay vào họng tôi. Tôi suýt nôn.Tôi móc ngay tay vào miệng. Tôi há miệng và cố khạc thật mạnh. Cúi gập cả người và khạc lồi cả mắt con gián mới chịu ra khỏi họng tôi.

    - A à khạc. Tởm quá!- Tôi quỳ sụp xuống sàn.

    Xạo! Xạo!

    Ụych!

    Liv bò xuống giường.

    - Bọn mình không thể bắt nhiều gián thế này được. Phải chạy khỏi đây! Không kiểm soát nổi chúng nữa!

    Cô ấy lao ra ngoài phòng.

    Tôi nhỏm dậy chạy theo Liv- trợn mắt kinh hoàng.

    Sảnh phía ngoài là một dòng sông gián màu nâu. Chúng chảy về phía phòng ngủ của Raina, phòng ngủ của bố mẹ tôi.

    - Bọn mình phải ngăn chúng!- Tôi chạy vào phòng đựng đồ và lôi ra một chồng khăn.

    - Nhanh lên!- Tôi giục Liv.- Đóng cửa phòng ngủ lại và chặn khe cửa bằng chồng khăn này.-

    Tôi vứt một chồng khăn dày cộp cho cô ấy.

    Tôi chạy vào phòng Raina. Phòng nó ngay sát phòng tôi.

    Raina đang ngồi thu lu trong chăn.

    - Em tìm thấy nó rồi.- Nó run run nói ta giữ khư khư con chuột cảnh. Cả hai đều run rẩy sợ hãi.

    - Ở yên đây nhé.- Tôi trấn an.- Em sẽ không sao đâu.- Tôi đóng sập cửa phòng nó và chặn
    khe cửa bằng các tấm khăn.

    - Gián chưa vào đây. – Liv nói vọng ra từ phòng bố mẹ ở tầng dưới.

    Cô ấy đóng cửa và dùng khăn chặn ngay khe.

    Tôi chạy qua sảnh tới phòng tắm.

    Quá trễ!

    Gián kéo đàn kéo lũ trên nền gạch men trắng. Chúng bò trên bồn tắm, leo lên trên cả chỗ ngồi bệ toa- lét. Tôi nhìn vào trong toa- lét thấy ít nhất là năm chục con gián đang lóp ngóp bên trong.

    Trời ạ!

    Tôi phi xuống cầu thang và suýt chết đứng.

    Hàng ngàn con gián đang bò xuống cầu thang.

    Bò dọc theo lan can.

    Chúng bò hối hả trên tường.

    Bay vù vù trong không khí.

    Nhưng những con bò trên bậc cầu thang là hung hăng nhất. Tôi kinh hãi nhìn thấy những con gián to đạp lên đầu những con gián nhỏ lao xuống cầu thang.

    - Gián! Gián!- Đột nhiên dưới phòng khách vang lên những tiếng hét, rú thất thanh.
    Ôi, không!

    Nhóm bạn đọc sách của mẹ!

    Tôi chạy xuống cầu thang hai bậc một cố quên đi tiếng kêu lép nhép dưới chân.

    Tôi liếc vào phòng khách.

    Mọi người đang chạy tán loạn quanh phòng. Né và nhảy tránh lũ gián. Một cô đứng giữ chiếc bàn uống cà phê và hét tướng lên.

    Tôi thấy một đống gián chui vào mồm cô ấy. Lẽ ra tôi phải cảnh báo trước rằng cô ấy không nên mở miệng như thế.

    Mọi người đều đập gián. Dùng gậy đập hoặc đạp lên chúng.

    - Thật kinh quá!- Một bác cao gầy hét.- Tôi về đây.

    Bác ấy nhặt quyển sách của mình lên và thét to hãi hùng. Cả một đòan quân gián đang bò ra từ giữa những trang sách. Chúng chui vào kẽ tay bác ấy.

    - Óai! Chúng cắn tôi!- Bác ấy rú lên.

    Tôi quan sát thấy mặt mẹ cắt không còn một giọt máu.
    Mẹ đang đuổi lũ gián bằng cái khăn lau đĩa.

    - Tôi xin lỗi các bạn.- Mẹ xin lỗi mà giọng run lên vì giận.- Tôi không biết cái lũ này ở đâu ra. Tôi thật sự không biết. Nhà tôi chưa xảy ra chuyện này bao giờ.

    Mẹ khua cái khăn lung tung khắp phòng. Đập chan chát, đánh, phủi, quật vào lũ côn trùng gớm ghiếc.

    Chẳng có tác dụng gì cả.

    Chúng lại dồn tới chỗ khác trong phòng.

    Tôi nhìn lên cầu thang.

    Lũ gián vẫn đang kéo đàn kéo lũ xuống.

    Ngày một nhiều hơn.

    - Greg! Giúp mẹ!- Mẹ quay sang tôi, mặt lộ đầy vẻ hoảng sợ.

    Tôi chạy vào bếp cúi xuống gầm kệ rửa bát đĩa để tìm lọ xịt muỗi.
    Nhà chẳng còn lọ nào cả.

    Nếu có thì cũng chẳng đỡ được bao nhiêu. Mẹ tôi không biết rằng chúng tôi đang phải đối đầu với hàng ngàn, hàng ngàn con gián. Có lẽ phải cần đến một cái bồn xi- téc thuốc xịt muỗi mới diệt hết bọn chúng được.

    - Cậu làm gì bây giờ?- Liv đụng tôi ở cửa bếp. Cô ấy vẫn gãi sồn sột. – Cậu làm thế nào tống khứ hết cái lũ này bây giờ?

    - Tự bọn mình không thể làm được.- Tôi đáp.

    Tôi chạy ngược lên cầu thang.

    Bép. Rọet. Rọet.

    Tiếng gián chết, vỡ dưới chân tôi nghe dễ sợ.

    Giũ giũ xem còn cài gì sót trong túi không. Xong tôi lại phi xuống cầu thang. Tôi kéo tay Liv và cả hai chạy ra khỏi nhà.

    Chúng tôi chạy xuyên qua nhà hàng xóm.

    - Bọn mình đi đâu đấy?_ Liv sợ sệt hỏi.- Đừng lo! Cứ theo tớ!

    - Nhưng mà theo cậu đi đâu?- Liv hổn hển gặng hỏi.

    - Bọn mình cần trợ giúp.- Tôi quát.- Phải tìm người giúp đỡ.

    - Ở đâu?- Liv vẫn khăng khăng hỏi.

    - Phải tìm cái bà già hôm trước!- Tôi trả lời như lệnh vỡ.- Bà ta là người duy nhất giúp chúng
    ta. Bọn mình sẽ đến phố Fear.

    15.
    - Phố Fear!- Liv đứng phắt lại. – Quay trở lại chỗ đó á. Không đời nào!

    - Liv. Bọn mình không còn sự lựa chọn nào khác. Nhà tớ bây giờ đầy gián. Những con gián biết bay, biết chích, biết cắn. Bọn mình phải nói chuyện với bà già đó. Cái túi này của bà ta. Bà ta phải biết cách chế ngự nó. Bà ta biết cách tống khứ lũ gián.

    Tôi bắt đầu bước.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  7. #27
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Liv vẫn không nhúc nhích.

    Chân cô ấy mọc rễ xuống đất. Mặt cô ấy tỏ ra rất cương quyết.

    - Cậu sẽ tỉm cách khác để tống khứ lũ gián.- Liv dứt khóat.- Tớ sẽ không đi cùng cậu.

    - Cậu phải đi với tớ!- Tôi hét lên.

    - Tại sao? Sao tớ lại phải đi với cậu? Tất cả là do lỗi của cậu, có phải lỗi của tớ đâu!- Liv hét lại với tôi.- Tớ đã bảo cậu đừng tìm gì cả nhưng cậu không nghe tớ.

    - Tớ cứ tưởng cậu là bạn thân nhất của tớ! Nhưng hóa ra không phải thế. Cậu cóc phải bạn tốt!- Tôi quát lên giận dữ.

    Thực ra tôi không có ý nói vậy với Liv. Cô ấy là bạn tốt của tôi. Tôi chỉ hơi buồn mà thôi.

    Chắc là cô ấy không để bụng đâu, tôi nhủ thầm.

    Cô ấy sẽ cười bỏ qua và đi với mình.

    Tôi đứng đợi.

    Liv không hề cười.

    - Không phải bạn tốt. À!- Mặt Liv đỏ lựng lên. Từ sáng nay, tớ đã bị lũ mèo ma quái cào rách da. Rồi lũ chó vịt tấn công. Suýt nữa tớ phải vào tù. Tớ đã bị dính bùn có ruồi vào mặt, gián chui vào tai. Tất cả là do cậu! Tớ về nhà đây!

    - Đừng đi mà.- Tôi van nài.

    - Muốn cản tớ hả?- Liv bước đi hướng khác.

    - Thôi mà, Liv!- Tôi đuổi theo cô ấy.- Tớ xin lỗi những gì vừa nói. Chỉ vì bây giờ tớ đang gặp rắc rối to. Tớ phải tống khứ lũ gián ấy đi. Xin cậu đấy, hãy đi với tớ.

    - Không, tớ sẽ không vào cái ngôi nhà ma quái của bà già ấy nữa!- Liv rảo chân nhanh hơn.

    - Bọn mình sẽ không vào!- Tôi thở phào, cố theo kịp Liv!- Bọn mình sẽ rung chuông. Khi bà già ấy ra tớ sẽ hòi bà ấy cách giải quyết. Bọn mình sẽ đứng ở cổng. Bọn mình sẽ không vào trong, tớ hứa.

    Liv dừng lại, không bước tiếp.

    Cô ấy xoắn lọn tóc của mình, nghĩ ngợi.

    - Cậu hứa thật chứ?

    Tôi gật đầu.

    - Đồng ý.

    - Cám ơn. Cậu đúng là người bạn tốt. Đi thôi!

    Cả hai đứa vội đi đến nhà bà già ma quái hôm nọ.

    Phố Fear vẫn rùng rợn như nó luôn luôn thế! Mặt trời chiều đã lặn. Lẽ ra phải có đèn đường nhưng ở đây đèn vẫn tối.

    Khi chúng tôi đến cuối dãy nhà, một cơn gió lạnh buốt nổi lên. Cây cối vặn mình kêu kẽo kẹt trong cơn cuồng phong.

    - Nó đây này.- Tôi kéo Liv dừng lại.

    Chúng tôi dừng ngay trước cửa nhà bà già.

    Tôi quan sát nó thật kỹ. Vẫn tường gạch rêu phong, cửa sổ đen thui.

    - Nhớ nhé. Cậu đã hứa bọn mình sẽ không vào trong đó.- Giọng Liv run run.
    Tôi gật đầu.

    Chúng tôi đi theo đường dẫn vào cửa trước căn nhà.

    Tôi gõ nhẹ cửa.

    Không có tiếng trả lời.

    - Tớ nghĩ rằng bọn mình lại phạm sai lầm lớn.- Liv lại xoắn ngọn tóc vào ngón tay.-Đừng gõ nữa. bọn mình sẽ tự tìm ra cách xua cái lũ gián. Tớ thực sự muốn về nhà.
    Tôi lại gõ tiếp. Mạnh hơn một chút so với lần đầu.

    Cánh cửa kẹt kẹt mở ra.

    Ricky, thằng bé chúng tôi gặp lần trước đứng dưới ánh sáng lờ mờ ngay lối vào. Đằng sau nó tôi vẫn thấy ánh nến. tôi nghe thấy cả tiếng đồng hồ gõ. Tích tắc, Tích tắc, Tích tắc.

    - Chào Ricky.- Tôi nói.- Tớ muốn gặp hừm à mẹ của cậu để hỏi một việc.
    Ricky nhìn tôi trân trân. Da nó cón xanh hơn lúc trước. Những mạch máu trên mặt nó còn lộ rõ hơn.

    Tôi cố chờ nó nói cái gì đó, nhưng nó vẫn làm thinh.

    - Ừ hùm, ý Greg là bà cậu.- Liv cố phụ họa.- Bọn tớ muốn hỏi bà cậu một việc.

    - Chỉ một tý thôi.- Tôi nói.

    Ricky tiến lên một bước.

    Mặt nó lộ vẻ cau có.

    - Cút đi!- Nó giận dữ quát.- Cút ngay đi.

    16.
    - Đi đi!- Ricky ra lệnh. Đôi mắt vằn đỏ của nó mở to.

    Liv quay lại định bước đi.

    - Đợi đã!- Một cánh tay mạnh mẽ chộp lấy cổ tay tôi và kéo tôi tụt vào trong nhà.- Bà rất vui thấy cháu đến. Bà biết là cháu sẽ quay lại mà.

    Đó chính là bà lão hôm nọ.

    Bà ta vẫn mặc chiếc áo những đen cũ. Vẫn chiếc váy dài. Vẫn đồ trang sức như thế. Tất cả ý như cũ chì trừ màu son môi màu da cam quệt trên môi.

    Trên khuôn mặt bà để lộ một nụ cười lạnh lẽo.

    Tôi không muốn vào trong căn nhà này một mình.

    - Liv ! Quay lại với tớ!- Tôi gọi ra ngoài cửa. Tôi thấy cô ấy đang bước trên đường ra khỏi ngôi nhà. Cô ấy đã đến gần tới cổng.

    Chẳng lẽ cô ấy bỏ mình ở đây, một mình với cái bà già ma quỷ này.

    - Nào, làm ơn…

    Tôi thở phào nhẹ nhõm khi Liv quay lại và bước vào trong nhà với tôi.

    Chúng tôi đứng sát nhau trong phòng khách rộng lớn. Trông nó âm u ám khí ý như lần đầu
    chúng tôi đến.

    Những quả cầu pha lê màu hồng, tím sáng nhấp nháy dưới ánh nến.
    Con cú cúi xuống nhìn chúng tôi.

    Một lọat đồng hồ kêu tích tắc. Kêu rất to.

    Ánh nến nhấp nháy làm bóng của hai đứa trên tường cũng chuyển động theo.

    Ricky lùi lại, đứng đằng sau bà già. Hình như cánh tay nó hơi run run.

    - Ta thấy các cháu mang cái túi. Ta đã biết là các cháu sẽ quay lại cám ơn ta. Bà lão đặt một tay lên vai tôi.

    Một cảm giác rùng mình chạy xuống tận gót chân tôi.

    Tôi liếc nhìn Liv.

    Cô ấy đứng im. Như bị đóng băng. Sợ hãi.

    - Cháu, ừm… có một việc cần hỏi bà. Bà biết không, trong nhà cháu đầy gián.- Tôi bắt đầu.

    - Cứ vào đi đã. Ngồi đi.- Bà ta đặt nốt tay kia lên vai Liv. Bà ta dẫn cả hai chúng tôi đến bên chiếc trường kỷ cũ kỹ.

    - Chốc nữa mẹ cháu sẽ đến đây đón tụi cháu.- Liv nói dối.- Chúng cháu không ngồi đây lâu được.

    - Ừ! Bà biết là chốc nữa mẹ cháu sẽ đến đây.- Bà già nói. Tôi cam đoan là bà ta chẳng mảy may tin lời Liv.- Nhưng chúng ta còn khối thời gian. Ngồi xuống đi!

    Chúng tôi ngồi xuống.

    Bà già với tay lấy chiếc túi trong tay tôi.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  8. #28
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    - Cám ơn cháu đã trả lại bà. Bà hy vọng là các cháu thích nó. Bây giờ bà sẽ chỉ cho các cháu một số điều kỷ diệu mà các cháu có thể làm với nó.

    - Ý bà là gì?- Tôi hỏi.

    - Hãy xem đây.- Bà già quay lại và vẫy Ricky.- Lại đây!- Giọng bà ta sắc như dao.
    Ricky đứng ở góc phòng đối diện. Thậm chí trong bóng tối tôi cũng thấy nó đang run lẩy bẩy.
    Lẽ ra bọn tôi không nên tới đây, tôi nghĩ. Liv nói đúng. Lẽ ra chúng tôi phải tự tìm cách khác để tống khứ lũ gián.

    - Thôi… thôi được.- Tôi đề nghị.- Lần sau chúng cháu sẽ xem mấy tính năng kỳ diệu. Bọn cháu… bọn cháu phải đi bây giờ.

    Tôi đứng dậy chuẩn bị bước ra.

    - Chúng mày không được đi đâu hết.- Giọng bà già bỗng trở nên tàn nhẫn. Mặt bà ta đanh lại. Bà ta ấn tôi ngồi bẹp xuống ghế.

    Liv và tôi hoảng sợ nhìn nhau.

    - Không được đi đâu cho đến khi ta cho xem những thứ kỳ diệu.- Bà ta bổ sung. Giọng bà ta mềm lại nhưng nghe còn rợn hơn.

    - Ta biết rất nhiều điều kỳ diệu.- Bà ta nhếch mép cười nói với chúng tôi. Và rất nhiều câu thần chú. Ta có thể đọc một câu thần chú cho các cháu ngay bây giờ… trong nháy mắt! Và các cháu thậm chí không biết nó xảy ra lúc nào.

    Tôi liếc nhìn chiếc bàn bên cạng trường kỷ, trên đó có quyển sách là lần trước tôi cũng thấy, quyển sách có mạ chữ vàng “Ma thuật”.

    Liv nhổm sang chỗ tôi.

    - Bà lão này bị điên.- Cô ấy thì thầm.- Bọn mình phải ra khỏi đây thôi.

    Bà ta lườm nhìn bọn tôi:

    - Cháu có biết nói thầm là mất lịch sự và thô lỗ không?- Bà già cằn nhằn.

    Tôi nuốt nước bọt ra lệnh:

    - Hay là bọn mình cứ thử ở lại xem.- Tôi nói ngắt quãng.

    - Ricky! Tao chưa bảo là mày phải sang đây hả?- Bà ta mắng.
    Ricky từ từ bước ra khỏi góc tối.

    - Nhanh lên! – Bà già nheo nheo mắt nhìn thằng bé yếu ớt.- Những đứa trẻ ngoan này muốn xem những điều kỳ diệu.

    Ricky đến trước mặt bà lão, chân nó run như cầy sấy.

    Nó đứng hẳn trước mặt bà ta, bây giờ toàn thân nó run rẩy.

    Bà lão cười.

    - Sẵn sàng chưa, Ricky?

    Không đợi nó trả lời.

    Bà ta đưa cái túi Halloween lên chụp vào đầu nó.

    17.
    - Không! Đừng! tôi hét lên khi thấy bà ta hạ dần cái túi qua vai Ricky.

    - Chạy đi, Ricky!- Liv hét lên.

    Nhưng nó vẫn đứng im. Bất động.

    Môi bà già bỗng hé ra. Một âm thanh gừ…rừ chậm chậm thoát ra khỏi miệng. Những từ thuộc về một ngôn ngữ quái dị.

    Tôi thở hổn hển.

    Bà ta đang đọc thần chú! Một luồng gió lạnh buốt chạy xuyên qua phòng. Những cây nến nhấp nháy bỗng phụt tắt. Khi bà già giật cái túi ra thì thằng bé đã biến mất.

    - Bạn ấy đâu?- Tôi nhìn vào khoảng không chỗ mà Ricky vừa đứng. – Ricky đã đi đâu?
    Bà ta nhìn vào mắt tôi. Con ngươi bà ta to ra và đen sẫm lại. Tôi có thể thấy ánh nến nhấp nháy trong con ngươi của mụ.

    - Sao ư, nó ở ngay đây!- Bà ta cười khúc khích.

    Và nhìn xuống chân.

    Tôi nhìn theo hướng đó và sửng sốt.

    Ricky đang nằm trên sàn.

    Nhưng nó không còn là Ricky nữa.

    Nó đã biến thành con ếch.

    - Ộp.- Cậu ấy kêu.- Ộp. Ọap.

    - Bà ấy biến bạn ấy thành con ếch!- Liv hét lên giọng thảng thốt.

    Bà ta mỉm cười:

    - Ta đã nói với các cháu là ta biết rất nhiều điều kỳ diệu mà. Không tốt sao?

    Ba ta quỳ xuống sàn khẽ gõ vào đầu con ếch.

    - Các cháu có cho rằng đây là một con ếch rất xinh không?

    Chúng tôi câm lặng kinh hòang.

    Hai con mắt bà ta hẹp tí lại nhìn chúng tôi:

    - Chúng mày có nghĩ rằng nó là một con ếch rất xinh không?- Bà ta hỏi rờn rợn.
    Tôi gật đầu. Tôi không biết phải làm sao bây giờ.

    - Ta biết là các cháu đồng ý. Nó là một con ếch rất xinh.- Bà ta sờ vào bụng con ếch.- Ta hy vọng là nó thích thú quãng thời gian vài ngày làm người của nó vừa qua…

    - Ý bà là. Nó không phải là người thật ư? – Tôi không tin hỏi.

    - Đúng thế, Nó chỉ là một con ếch. Ta đã biến con ếch thành thằng bé trong chốc lát.
    Bà già ma quỷ vỗ nhẹ vào đầu con ếch lần cuối rồi đứng dậy đi lại trong phòng:

    - Bây giờ, xem nào. Xem nào.

    Bà ta dừng lại, nhìn chúng tôi. Săm soi:
    - Xem nào… Ta phải làm gì với lũ trẻ này đây?

    Tôi chộp lấy tay Liv nhảy ra khỏi ghế:

    - Chạy thôi!

    Chúng tôi lao ra cửa.

    Còn cách cửa một nửa đường thì tôi nghe thấy mụ ta cười khan.

    Tôi quay lại nhìn, mụ ta đang giơ thẳng tay phải lên trời.
    Mụ vẽ ba vòng tròn trong không khí và đọc đều đều:

    Sinh ra để bắt mồi.
    Sinh ra trong đêm tối.
    Nhìn thấy mồi.
    Bay tới!


    - Hú ú ú!- Tiếng cú kêu vang vọng xuyên cả căn phòng.

    Chúng tôi nghe thấy tiếng cánh vỗ nhẹ và cả hai cùng nhìn thấy.

    Con cú trên đỉnh chiếc đồng hồ cổ kính động đậy! Nó vỗ đôi cánh của mình. Nó bay vụt vào không khí. Nhào về phía chúng tôi. Lượn vòng vòng xung quanh hai đứa. Nó lại buông ra một tiếng rú buốt óc. Với hàng vuốt xòe ra nó bổ nhào xuống tấn công ngay mặt tôi. Tôi chụp tay lên đầu. Cố chống đỡ. Nhưng nó cứ lượn hết nên này sang bên khác. Lúc từ bên phải, lúc từ bên trái.

    - Dừng lại! Dừng lại!- Liv thét lên.

    Con cú lao xuống phía cô ấy. Lướt qua sát đỉnh đầu.

    Nó quần thảo quanh chúng tôi, chắn đường đi buộc hai đứa phải quay trở lại căn phòng.

    - Ta thấy là các cháu đã đổi ý.- Mụ ta lộ một nụ cười thõa mãn.- Rốt cuộc các cháu đã quyết định ở lại.

    Mụ ta giơ tay trái lên, con cú quay cái sào đậu của nó. Cánh nó vỗ thêm lần cuối cùng. Và những tia cuối cùng của sự sống rời khỏi mắt nó.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  9. #29
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    - Bây giờ… ta đã ở đâu?- Mụ già chống tay vào cằm và nhìn chúng tôi.

    - Thả chúng cháu ra!- Tôi hét.

    - Ta xin lỗi nhưng ta không thể.- Bà ta đáp lại.

    - Sao lại không? – Liv khóc.- Chúng cháu đã mang trả lại cái túi. Bà còn muốn gì nữa?

    - Ta muốn gì nữa nhỉ? – Mụ ta tự hỏi.- Sao nhỉ, ta muốn có thêm vài con vật nuôi, ừ nhỉ. Bây giờ… tao sẽ biến chúng mày thành cái gì nhỉ?

    18.
    - Hừm. Chúng mày có muốn biến thành lạc đà không bướu không?- Mụ già nhìn tôi cười độc ác.

    - Lạc đà!- Tôi bật khóc.

    - Không thích lạc đà à? Không. Có lẽ mày đúng.- Bà ta lắc đầu.- Con lạc đà quá to so với thú
    nuôi trong nhà.

    Mụ ta nghĩ một lúc.- Dê thì sao?- Mắt mụ sáng lên.- Chúng mày sẽ là một cặp dê đáng yêu.

    - Tôi không muốn làm dê!- Liv nức nở.- Tôi muốn về nhà!

    Ánh mắt của mụ bỗng lạnh lẽo. Mụ bước tới Liv:

    - Kêu hả, ré lên hả. Ta sẽ biến mày thành con lợn! Nó nói nghe giống lợn quá đúng không?- Mụ hỏi tôi..

    Tôi không trả lời. Tôi không thể.

    - Giờ để ta nghĩ xem. Lợn cần câu thần chú đặc biệt. Hy vọng là ta còn nhớ.- Mụ ta nhắm mắt để nhớ lại.

    - Greg, tớ không muốn bị biến thành lợn!- Liv nức nở.- Cậu làm gì đi chứ!

    - Ộp, ộp.- Ricky nhảy ngang qua căn phòng và ngồi lên bàn chân của mụ già. - Ộp. Ộp- Cậu ấy ngước nhìn bằng con mắt ếch to và lồi ra.

    - Đúng, chính nó đây rồi!- Mí mắt mụ ta mở ra!- Ta sẽ biến cả hai chúng bay thành ếch. Ta rất yêu ếch.

    Mụ ta nhìn Ricky. Ánh mắt dịu đi phần nào.- Vả lãi Ricky cần có vài người bạn mới.

    Ếch ư?

    Không bao giờ!

    Tôi chạy tới chộp lấy tay Liv và chạy tới cái lối hẹp có vòm dẫn sang phòng bên cạnh.

    May ra mình sẽ tìm thấy cửa hậu trong căn phòng đó, tôi hy vọng.

    Chỉ sau ba bước ngắn, hai đứa đã tới trước cửa vòm. Nhưng chúng tôi chưa kịp động tĩnh gì
    thêm thì cánh cửa đã đóng từ phía bên kia. Nó đóng cái sầm ngay trước mặt chúng tôi.

    Mụ già rung lên vì cười:

    - Ta đã bảo chúng mày là ta biết tất cả những câu thần chú! Nào ta quay lại đây trước khi ta mất hết kiên nhẫn.

    Liv và tôi lùi dần về phía cửa:

    - Nếu chúng mày không hợp tác, tao sẽ làm làn da ếch cúng mày bỏng rộp vì nước sôi.- Mụ già dọa nạt.

    Chúng tôi vẫn đứng im.

    - Được, tùy chúng mày vậy.- Mụ ta chầm chậm tiến đến chỗ hai đứa vung vẩy cái túi Halloween trong tay.

    - Nào, đứa nào tình nguyện trước?- Vừa tiến tới mụ ta vừa hỏi.
    Chúng tôi không trả lời.

    - Phải có ai nói gì đi chứ?- Mụ ta hết nhìn tôi lại nhìn Liv.

    Cả hai vẫn yên lặng.

    - Được. Ta sẽ chọn.- mụ ta nâng cai túi lên và từ từ chụp xuống đầu tôi.

    - Tốt hơn là mày nói lời tạm biệt với bạn mày đi.- Vì vài giây nữa mày sẽ chỉ kêu ộp ộp mà thôi.

    19.
    - Không! – Tôi hét lên.

    Tôi chộp lấy vai bà ta, cố gắng đẩy bà ta ra xa.

    Nhưng mụ quá khỏe. Mụ ta không hề mất thăng bằng dù chỉ là một tí ti.

    - Đứng yên!- Mụ ta cáu kỉnh quát.

    Và bỗng nhiên, tôi không thể chuyển động được! Cứ như là một sức mạnh vô hình ép chặt vào thân. Còn hai chân thì mọc rễ xuống sàn.

    Mụ già từ từ chụp cái túi qua đầu tôi. Và bây giờ thì tôi không thể làm được cái gì để ngăn cản mụ ta được,

    Sợi vải vướng cả vào tóc tôi.

    Trùm qua trán.

    Trong lúc kéo dần cái túi xuống mụ già khe khẽ ngâm nga khúc gì đó.
    Mặt tôi nóng dần lên. Da tôi bắt đầu nổi rôm.

    - Để bạn ấy yên!- Liv hét lên và đá một phát vào gối mụ già.

    - Á á ô… Ôi! – Mụ ta giật đứng người thét lên một tiếng rồi ngồi thụp xuống ôm chặt lấy chân.

    Cú đá chắc đã làm mất sự tập trung của mụ ta hay đại lọai thứ gì đó vì bỗng nhiên tôi lại cử động được. Tay tôi động đậy. Tôi lôi tuột cái túi ra khỏi đầu mình.

    - Mày không thể thóay khỏi tay tao đâu!- Mụ già đe dọa.

    Mụ ta nhướn người định đứng lên. Tôi vội vàng chộp ngay cái túi vào đầu mụ.

    Tôi kéo nhanh xuống qua đầu, qua mặt phủ xuống vai.

    Mụ già quẫy lộn trong túi cố chui ra.

    - Giữ chặt tay mụ ta, Liv!- Tôi hét lên khi mụ ta giãy ầm ầm trong túi.- Đừng cho mụ ấy thoát ra!

    - Mày không thể làm thế với tao được!- Mụ già gầm lên.
    Mụ quẫy mạnh hơn.

    Vặn ngừơi tứ tung, hết trái lại phải. Mụ quằn quại và đá lộn.

    Mụ ta cố chộp lấy tôi nhưng Liv đã giữ chặt tay mụ ta lại.

    Môt lúc sau tôi lôi túi khỏi đầu mụ già độc ác.

    Tôi thả mụ ra.

    Và bỗng trong chớp mắt, có hai mụ già giống hệt nhau đứng cạnh tôi.

    20.
    - Ôi không!- Liv hổn hển.- Có tới hai mụ già! Cậu làm thế nào vậy, Greg? Thế này là thế nào?

    - Nó chẳng làm gì cả, một mụ già khề khà.- Ta làm đó! Bây giờ chúng ta có tới những hai người! Hai bọn ta sẽ bắt hai đứa chúng bay!

    Hai mụ dòm chúng tôi.

    Những cái môi màu da cam cùng chầm chậm tách ra.

    - Nào!- Cả hai mụ quái vật cùng hét lên và đâm bổ về chúng tôi.

    Liv và tôi vùng chạy nhưng hai mụ già quá nhanh.

    Một mụ đuổi Liv vòng quanh cái trường kỷ. Còn mụ kia lao ra và chộp lấy tôi. Mụ tóm được
    tay áo tôi và kéo giật tôi về phía mụ.

    - Đưa ta cái túi!- Mụ già hét lên the thé, cố vươn chộp lấy cái túi Halloween mà tôi đang cầm trong tay kia.

    - Không!- Tôi quành tay ra đằng sau tầm với của mụ già.

    Mụ già kia đã tóm được Liv. Mụ ta tóm Liv thật chặt:

    - Ta muốn cái túi Halloween!- Bà ta nói, lườm mụ già đang giữ tôi.- Ngươi không biết dùng cái túi đó!- Bà ta hét với mu già cạnh tôi.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  10. #30
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Rồi bà ta chuyển sang nhìn tôi:

    - Cậu bé đưa cho ta nào!- Giọng mụ thật ngọt ngào.- Đưa ta cá túi và ta sẽ thả cháu ra.

    - Đừng tin mụ ta!.- Liv hét tướng lên.- Đừng đưa cho mụ ta! Đừng đưa cho bất cứ mụ nào hết!

    Liệu mụ ta có thả chúng tôi không? Tôi băn khoăn tự hỏi.

    Tôi nên làm gì bây giờ?

    Đầu tôi căng lên trong lúc hai mụ già đang nhìn tôi chờ đợi. Chờ tôi đưa cái túi ra.

    Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi tự hỏi mình.

    Tất cả mọi người đều dồn con mắt theo dõi cái túi.

    Và bỗng nhiên đầu tôi nảy ra một y. Tôi biết đích xác mình phải làm gì.

    Tôi chìa cái túi cho mụ già đang giữ Liv.

    - Cậu điên à?- Liv hét lên.

    Mụ già giữ Liv lao ngay đến chỗ cái túi.

    - Khô… ng!- Mụ già giữ tôi hét lên.

    Mụ ta cũng lao ra chỗ cái túi và buông tôi ra.

    - Kế họach chúng tôi phát huy! Chúng tôi tự do!

    Tôi lùi lại ngoài tầm với của hai mụ già. Họ lao vào chụp tôi, nhưng tôi không còn ở đó nữa. bất ngờ cả hai mụ lao sầm vào nhau và ngã bổ chửng ra sàn.

    Trong khi tôi vẫn cầm cái túi trong tay.

    - Chạy đi!- Tôi kêu lên bảo Liv.

    Chúng tôi lao ra cửa.

    - Chặn chúng lại!- Tôi nghe một mụ già hét.- Chúng đang cầm cái túi chạy kìa.

    Tôi cố quay đấm cửa.

    Nó không quay!

    - Nhanh lên!- Liv giục.- Bọn chúng đến đấy.

    Tôi cố xô cửa mở ra,

    Nó không suy chuyển.

    - Phải có cửa khác.- Liv hét!. – Chúng ta phải tìm ra cái cửa đó.

    Chúng tôi quay lại và chết lặng.

    Hai mụ già ma quỷ đứng sững ngay trước mặt bịt đường thoát.

    Trước khi tôi kịp biết chuyện gì đang xảy ra, một mụ già đã chộp lấy cái túi trong tay tôi.

    Mụ quay lại nói với mụ già sinh đôi:

    - Đã đến lúc mày phải biến mất!- Mụ kêu răng rắc.

    Mụ nâng cái túi lên. Chuẩn bị chụp vào đầu mụ già kia.

    Mụ này đang cầm tay tôi. Liền lôi tôi đứng trước mặt mụ. Thành ra cái túi lại chụp xuống đầu tôi.

    21.
    - Ụp!- Mụ già cầm túi cười khoái chí. Mụ ta nhấc cái túi ra khỏi đầu tôi.

    Tôi nhắm nghiền mắt lại. Tôi không dám nhìn.

    - Tớ không sao chứ?- Tôi cố hỏi Liv.

    Những âm thanh phát ra chỉ là những tiếng: Cục cục cục!

    - Liv- Cái gì xảy ra vậy?- Tôi cố hỏi Liv.

    - Cục! Cục! Cục!- Ba tiếng vuột khỏi miệng tôi.

    - Ôi không! Mụ đã biến cậu ấy thàng con gà rồi.- Liv kinh hoàng hét lên.

    Mắt tôi chớp chớp mở to. Tôi cúi xuống nhìn thân mình.

    Lông.

    Thân tôi phủ đầy lông màu nâu đỏ.

    - Cúc! Cục! Cúc cù cu cu!- Cái mỏ tôi cục cục.

    Tôi nhìn lên mụ già đã biến tôi thành thế này. Đầu tôi cứ gục gặc lê xuống khi tôi nhìn chân bà ta. Tôi gật gù lia lịa!

    - Biến tôi trở lại!- Tôi hét vào mặt mụ ta.

    Nhưng tiếng nói phát ra chỉ là: Cục! Cục cục!

    - Con gà mới đẹp làm sao.- Mụ cúi xuống và vuốt đầu tôi. Tao rất thích ăn trứng tươi trong bữa sáng.

    Mụ xù rũ lông tôi- và Liv chộp lấy cái túi trong tay mụ ta.

    Cô ấy chạy sang bên kia phòng.

    - Trả lại nó cho tao!- Mụ già hét lên.

    - Không !

    - Trả lại nó cho tao! Tao!- Mụ già sinh đôi kia hét theo.- Đưa cho tao và tao sẽ biến bạn mày
    thành cậu bé như cũ!

    - Đừng hứa cái mà mụ không làm được. Tao mới là người biết ma thuật chứ không phải mụ!- Mụ già kia hét lại mụ vừa nói.- Mày không có ma thuật. Tao mới là người quyền lực. tao mới biết thần chú. Tao là người tạo ra mày!

    Tôi lạch bạch chạy qua phòng kia với Liv. Cô ấy bế tôi lên. Vuốt nhẹ lớp lông vũ của tôi và ôm tôi trong vòng tay.

    Hai mụ già đang gân cổ cãi nhau. Mụ này bóp vào yết hầu mụ kia. Chúng vật lộn trên sàn.
    - Bọn mình phải cố tìm đường ra.- Liv thì thầm với tôi.- Tớ sẽ cố tìm ra một cái cửa khác.
    Cô ấy chầm chậm di chuyển qua phòng. Từng bước từng bước. Cố không lôi kéo sự chú ý của hai mụ kia.

    Có vẻ không khó lắm. Hai mụ già không để ý chúng tôi. Chúng đang bận xé quần áo của nhau. Giật tóc của nhau.

    Liv vẫn từ từ dịch ngang qua phòng. Chậm rãi. Chậm rãi.

    Tôi dòm hai mụ già đang vật nhau.

    Một mụ bỗng vùng ra đựơc và nhảy lên:

    - Tao sẽ kết thúc mày.- Bà ta chỉ ngón tay vào mụ già song sinh và dọa. Mụ chộp lấy quả cầu màu hồng trên chiếc bàn gần đó.

    Mụ gí nó vào ngọn lửa đang cháy trên cây nến.

    Mụ hơ nó thành quả cầu hồng, nóng.

    - Không!- Mụ già kia hét lên. Mụ nhổm dậy. Mắt mụ láo liên nhìn quanh căn phòng, tìm kiếm cái gì đó.

    Mắt mụ dừng ở một vật- quyển sách: Ma thuật.

    Mụ nhặt vội nó lên và hối hả giở lướt các trang sách.

    Rốt cuộc thì mụ cũng tìm đúng trang. Mụ lướt tay theo những dòng chữ, đọc lanh lẹ. lẩm bẩm những từ đó. Nhắc đi nhắc lại. Hình như mụ đang cố học thuộc lòng. Liv bước thêm một bước, và một bước nữa. Không ai chú ý đến chúng tôi cả.

    Mụ già đầu tiên vẫn tiếp tục vận nhãn lực nhìn chăm chăm vào quả cầu. Mụ cầm nó ngay trước ngọn lửa và bắt đầu ngâm nga.

    Quả cầu pha lê, quả cầu rực rỡ.
    Sức mạnh thiêng liêng trong ánh nến vàng.
    Mụ già kia sẽ hoá tro tàn.
    Hồn ma bóng quỷ tiêu tan.


    - Dừng lại!- Mụ già kia hét lên. Mụ cũng chộp lấy quả cầu.
    Giờ đây cả hai cùng chộp quả cầu thật chặt. Và cả hai cùng đọc đoạn cuối:
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



Trang 3/4 đầuđầu 1 2 3 4 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •