>
Trang 3/23 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 13 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 226

Ðề tài: [Nhật ký] Feeling's diary

  1. #21
    || TRÙM ||
    KHA's Avatar


    Thành Viên Thứ: 1
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: Lào Cai
    Tổng số bài viết: 4,086
    Thanks
    1,148
    Thanked 7,054 Times in 1,457 Posts
    THƠ SẾN

    Ép nỗi nhớ vào sâu trong trái tim
    Khắc nỗi buồn vào trong miền ký ức
    Chẳng bao giờ tình em là hiện thực
    Chôn giấc mộng vào dĩ vãng nhạt nhoà.

  2. #22
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Chậc, đọc thơ nghe như anh KHA bị thất tình '_______' *chắc ko phải vậy nhỉ ^^"*.

    Hờ hờ... em thì đang phởn *thế có gọi là cười trên nỗi đau khổ của người khác ko?*
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  3. #23
    Retired Mod
    Hayami S Chick's Avatar


    Thành Viên Thứ: 5792
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 473
    Thanks
    24
    Thanked 70 Times in 21 Posts
    Đã bao giờ bạn trở thành tâm điểm của sự chú ý? Cách đây khoảng 2 tuần tôi đã có dịp được thử cái cảm giác đó. Ban đầu nó thật thoải mái, vui sướng. Bạn đi đến đâu hàng ngàn cặp mắt xung quanh đổ dồn về phía bạn. Mỗi bước đi bạn nhận được nhiều ánh flash từ vô cùng tận nguồn khác nhau. Bạn đứng, bạn ngồi, bạn cười, bạn khóc, đều thành sự bàn tán của mọi người. Ai cũng cố để đi gần bạn, ai cũng hỏi xin chụp ảnh với bạn.... Nhưng niềm vui sướng đó kéo dài được bao lâu. Với tôi là 10’.
    Tôi được giao cho hiệm vụ đi kéo mọi người về gian hàng của lớp hôm hội trại. Tôi chạy quanh sân vận động với tư thế ngẩng cao đầu và điẹu bộ mực thước vì tôi biết hàng trăm con mắt đang dõi theo tôi. Nhưng chỉ 10’ sau, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu vì những con mắt, mà nói chính xác là hau háu nhìn vào mình. Tôi về trại, đúng lúc mọi người chuẩn bị màn múa truyền thống. Cái này do tôi đảm nhiệm và đương nhiên tôi phải múa. Nhạc nổi lên với tôi là 1 cú sốc lớn, đó là bài Suteki da ne chứ không phải là nhạc mà chúng tôi dã được luyện tập từ cách đó rất lâu. Tôi sững người ra giữa trại, làm thế nào.. tôi toan xuống nhưng không thể, và tôi đã phải gượng gạo múa hay nói chính xác hơn là làm 1 trò lố giữa trại trước một tập thể rất đông người xem, đếm qua cũng phải có ít nhất 3 cái máy di động và 2 cái máy ảnh đang chĩa thẳng vào tôi. Thất bại khùng khiếp. Nhưng hình như cũng vì cái trò lố đó mà người ta càng chú ý đến tôi hơn. Nếu tôi không rời ngay khỏi cái trại ấy thì không hiểu tôi sẽ phải làm những gì với ai nữa.
    CẢm giác thật khủng khiếp khi cứ đi được 3’ lại có 1 người ngảy ra trước mặt giơ máy ảnh lên và chụp, chụp mà không cần hỏi. Ngay cả khi sang trại của người khác ngồi, tôi cũng thấy anh flash hướng vào mình.
    Thật đau khổ khi tôi ăn tối cũng không xong. lúc đó tôi đi cùng 1 cậu trai mặc Hakama ra quán ăn gần đó ăn xúc xích nướng, chỉ trong khi chờ cậu ta trả tiền tôi được nhờ chụp ảnh chung với 3 người. Và sau đó khi đang ăn, tôi cũng bị chụp ảnh (cả khi ăn sao).....
    Mệt mỏi tôi lại trở về trại nghỉ ngơi, lúc đó có 1 bác người Nhật tới và nếu như bình thường tôi sẽ thốt lên vui sướng, ôi sao mình được đối xử đặc biệt thế này... Nhưng tôi ghét, ghét tất cả những gì ông ấy làm, ông ấy nói với tôi, ghét cả cách ông ấy chú ý đặc biệt đến tôi hơn người khác và tôi đã phải chạy, nhưng lần này không phải tránh mà là trốn.
    Nhưng tôi đi đâu?
    Tôi ngồi trong 1cái xó tối nhỏ ở góc sân để khỏi bị ai chú ý và sẽ chẳng ra ngoài nếu như trên sân khấu lớn không diễn văn nghệ. Mọi người đã đổ dồn về phía đó và xem. Thật thoải mái, tồi chạy ra chụp ảnh, những bức ảnh thật sự mà tôi thích với những người mình yêu quý. Chúng tôi quyết định chọn cái gian hàng vừa mới dọn hết làm địa điểm để mà sáng tạo những bức ảnh với nhau như chúng tôi hay làm mỗi khi có dịp, chỉ sau khoảng 5, 6 kiểu ảnh, người lại kéo đến ùn ùn trước cửa gian hàng (mặc dù nó khuất sâu trong 1 góc ). Nếu có ai đó hiểu cái cảm giác của tôi khi nhìn thấy ánh flash 1 lần nữa lóe lên trong đám đông hiếu kỳ ấy có lẽ sẽ thông cảm cho tôi khi tôi dùng từ khốn nạn để chỉ cái tình cảnh bấy giờ của mình. Ngay cả đến việc làm bình thường tôi cũng không được phép làm sao.
    Gian hàng tắt hết điện tối om om và tôi lại ngồi trong đó. Tôi lo sợ không hiểu ngày mai, mặt mình sẽ có trên bao nhiêu blog? Có bao nhiêu cái máy ảnh đã chụp được tôi? Có khi nào tôi hớ hênh không...? Ngày mai. mình sẽ phải giải quyết ra sao cái hạu quả của tối nay?
    Tôi lại càng thông cảm hơn cho Brit, tôi hiểu ra, chỉ bị một phần người rất nhỏ chú ý đến, tôi đã khốn khổ lắm rồi nhưng còn sis sis bị cả thế giới để mắt đến sis sống ra sao???

  4. #24
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Cũng tốt vì Chik đã nhận ra điều đó ^^!
    Chik lúc nào cũng rất yêu quý Brit phải ko?
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  5. #25
    Shokunin


    Thành Viên Thứ: 8970
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 23
    Thanks
    1
    Thanked 1 Time in 1 Post
    2/12/2007, cũng mới đây thôi chị nhỉ? Hôm ấy, gió thổi rất to, không mưa, không lạnh, nhưng lại vô cùng nhiều gió.

    3/12/2007, không thấy chị đâu, buồn quá...

    4/12/2007, chị biệt tăm.

    5/12/2007, R.I.P KAYEM7289. MAY UR SOUL IN PEACE.I'LL ALWAYS REMEMBER YOU, em đã chết lặng.

    Hôm nay là 2/1/2008, đã là một tháng rồi. Em không ngờ là mình cần tới một tháng để có thể viết nổi những dòng này, Kay ạ. Em vẫn cứ ước, vẫn cứ cố phủ nhận về một sự thật mà vốn dĩ chẳng thể chối bỏ. Em đau lắm, đau vô cùng.

    Những dòng tâm sự của chị, kỷ niệm, ký ức, mọi cảm xúc và hy vọng vẫn còn đấy, trong mỗi mùa đông, xuân, hạ, thu. Năm này, năm khác, tiếp nối nhau là những tình cảm chị dành cho 5 con cáo, cho mọi người, cho soompi, cho Cass và một phần nào đó, em có thể ích kỷ mà nói là dành cho em. Vẫn còn, vẫn tồn tại, vẫn hiển hiện trong tâm trí và trái tim. Thế mà...

    18 tuổi... chị chỉ lớn hơn em có 3 tuổi thôi, nhưng những gì chị đã làm, đã cho đi, với em, với biết bao con người lại vô cùng lớn lao, vô cùng đẹp đẽ. Em còn nhớ, nhớ rất kĩ cái cảm giác lần đầu tiên biết chị. Cứ như mây vậy, nhẹ và man mác buồn. Nhưng nếu nói là hai chúng ta quen biết nhau thì cũng không hẳn phải không ạ? Em còn chưa gặp chị tới một lần ngoài đời, chưa được nhìn thấy khuôn mặt và nụ cười tươi tắn ấy một lần tận mắt. Thế thì tại sao lại phải vội vàng như vậy chứ?

    I dreamt of becoming a mother, a wife, an employee for a big company (lol), and even though none of them were probable, I still lived a wonderful, beautiful life. Who says fairy tales always have a happy ending? Who said beautiful movies or stories always had to end the way everyone wanted it to? The beauty of life is that it is mysterious, it's unfair, it gives us exactly what we don't want! It is all of a matter of how you look at it. Are you going to cry and sulk about how life is treating you unfairly, or live it to the fullest and rub it all in life's face [if he/she had one, that is].
    "Hey, life! You're being an bubble gum, but I'm still happy! HAH!"
    There's a greater prize waiting for us, but you'll have to earn it.”
    “I'm so sorry, girls! I know that I am supposed to come back in ten days, but I guess I was dreaming too far ahead.
    I really wanted to make it through one more Christmas, to spend with you all, and to make New Year's resolutions as well.
    I guess I'll never have the chance to indulge in chocolates during Valentine's Day, or chug one or two beers for St. Patrick's Day, but at least all my wonderful girls still have that opportunity. Celebrate on my behalf, leave a cup of soda for me, buy me a box of chocolates lol, or maybe not...Your parents might get a bit weirded out about it all.
    "I see dead people." OMO!
    You know what I mean though...Don't take all these little things for granted, or you'll regret it when you get in my shoes one day. "I wish I would've eaten more on Thanksgiving last year," or "I really should've bought my mom that gift she wanted for Christmas." I beg of you, girls, please, life is not a game where you can just go move by move hoping for the best. You must think everything through and through, make all your decisions count!”
    “No tears! You guys are lucky I wasn't able to bash all your heads in with my plank lol.
    I don't want to see all those tears when I'm gone, just think about all those great times we've had.
    As long as you don't erase me, or my existence, I'll always be alive.

    Keep living, keep dreaming, keep wishing, keep hoping, keep breathing and keep waiting...For me.
    Before you know it, we'll be having conversations again like nothing ever even changed.
    I'll be waiting for you guys up there, don't keep me waiting too long, okay?
    Holy crap this is long! My last message and it's so asdjklasdf long lol, sorry if I bored you to death!
    Peace out homes! Lol, I'm a gangster now, apparently.
    *Blows everyone kisses*

    <3 Kay Kyung Kaying Emily Min Mai Mun/Moon”
    Chị bảo đừng có khóc. Kay ơi, làm sao mà cầm lòng được? Cứ chỉ nghĩ về chị, dù một chút thôi là em lại không thể cười nữa. Mặc dù em đã hứa, đã hứa nhé, rằng sẽ không khóc, không trở nên yếu đuối mà chỉ cười thôi đấy. Nhưng... em chỉ hứa lèo mất rồi. Hôm trước, khi đi X-Style về, em đã vô cùng mệt, đã ngủ rất sớm, và, thật tệ, em đã quên không lên 411... Em không biết, giấc mơ đến với em từ lúc nào. Một giấc mơ với rất nhiều máu. Em cũng hay mơ thấy máu, nhưng chưa bao giờ ở trong giấc mơ ấy em khóc cả. Thế mà... ngay lúc khuôn mặt chị chuẩn bị xuất hiện, chỉ một chút nữa thôi, một chút xíu, thì em choàng tỉnh với cái gì đó như sương nơi khóe mắt. Trái tim em như bị bóp nghẹt lại, không thở được, không thể chị ạ.

    Vì thế, em xin lỗi!

    Xin lỗi rất nhiều!

    Nhưng,

    Chị có nghĩ là, nếu 2/12/2007 là một ngày tuyết không rơi ở nơi ấy, chị sẽ trách, sẽ mắng, sẽ vờ giận, sẽ cười đùa rất vui tươi không?. Em cứ luôn tưởng tượng ra mọi thứ, bởi sự thật, mọi thứ vẫn còn mới đây thôi mà...

    Chị có biết VCXX yêu chị rất nhiều không? Nó bảo với em rằng, nếu lúc ấy, vào đúng cái lúc nó tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, mà không có bài viết của chị, bài viết chứa đựng thứ tình cảm của mây, thì nó sẽ chết, sẽ không có một nó ngồi đây nữa, sẽ không còn một con vịt ngố nào nữa...

    Chị biết em chẳng giỏi văn được như chị đâu đúng không? Nên em sẽ chẳng nói nhiều nữa, sẽ chẳng viết thêm bất cứ một cái gì về chị nữa, để ký ức đẹp sẽ mãi là ký ức đẹp, để chị còn mãi trong tận sâu đấy lòng.

    Cuối cùng, em hứa, em sẽ sống tốt hơn, sẽ bảo VCXX thôi ngay cái kiểu suy nghĩ khờ dại, sẽ hoàn thành tâm nguyện của chị, tâm nguyện của bất cứ ai trong chúng ta.

    Your strong willing to fight for your life
    Your smiles and your hard work
    Will never be forgotten
    I won’t cry for you anymore
    But just for now
    Let me cry out loud
    Ok?
    R.I.P, my beloved Kay...

  6. #26
    Ninja
    tử uyển's Avatar


    Thành Viên Thứ: 8534
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 226
    Thanks
    438
    Thanked 70 Times in 51 Posts
    Tôi luôn tự hỏi cái tình cảm tôi dành cho người đó là gì. Yêu hay chỉ đơn thuần là

    sự thích thú ? Tôi thích ngắm nhìn ngưởi đó ,muốn thấy nụ cười ,muốn nghe giọng

    hát trầm ấm. Nhưng những điều đó đâu có dành cho tôi . Nó dành cho một người

    khác ,một người có cái tên giống tôi. Mỗi khi nghe thấy người đó gọi cái tên ấy,tôi

    lại ước đó là mình. Ừ,tại sao không phải là tôi? Không ai có thể trả lời kể cả người đó.

    Tôi đã muốn đóng chặt trái tim mình,để không thích ,không yêu ,không đau cũng

    không ghen tỵ.Nhưng sao không làm được? Tôi vẫn thấy đau.Đau khi phải ngồi

    ngay sau người đó, nhìn hai người quấn quýt bên nhau. Đau khi thấy những câu

    ca những lời nói ngọt ngào chỉ dành riêng cho người kia. Đau khi đi bên cạnh mà

    tôi và người đó cách nhau thật xa ,thật xa .Tại sao người đó lại xuất hiện trong

    cuộc đời tôi?

    Tôi đã nhìn thấy ánh mắt thật đặc biệt của người đó. Cậu nhìn người con gái

    đó ,trìu mến ,dịu dàng .Và cậu nở một nụ cười. Cậu biết khi đó cậu đẹp đến thế

    nào không? Tôi yêu hình ảnh đó ,muốn có thể lưu nó mãi trong tim bởi chắc không

    bao giờ tôi có thể thấy lại một lần nữa.

    Tất cả có phải là tôi đã yêu ? Tôi cũng không biết nữa .Tình yêu là gì vậy nhỉ?

  7. #27
    Hyakusho
    ddomddomddor's Avatar


    Thành Viên Thứ: 7076
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 52
    Thanks
    31
    Thanked 16 Times in 12 Posts
    Thân gửi Hime,

    Mình ...thật lạ.... lại luôn cho rằng tình yêu thầm lặng là tình yêu sâu sắc nhất, cao thượng nhất..(ý mình là yêu mà không nói...chỉ đứng nhìn thôi...xin lỗi vì văn của mình hơi trúc trắc...)...
    Và mình nghĩ là mình hiểu cảm xúc khi là người thứ ba đứng ngoài....(tệ thật...)
    Mình hiểu cảm giác khi nhìn thấy người ấy đứng bên người khác, cười nói với người khác...cảm giác ngực đau thắt, ***g ngực xiết chặt đến mức khó thở và mụ mị vì cảm giác ghen tị đến nỗi mọi vật như nhòa đi, quay cuồng trước mắt....lí trí thường tự nhủ là phải quên và ru ngủ rằng đã quên,rằng đó chỉ là cảm xúc thoáng qua...nhưng ... con tim lại đập điên cuồng khi chợt nghe thấy giọng nói người ấy ở đằng sau....và càng điên cuồng hơn khi giọng nói đó đến gần....

    (Tệ...)

    Và vì mình hiểu nên mình cũng xin hỏi Hime....bạn yêu người ấy...hay yêu người ấy khi người ta yêu người khác?....à...một cách dễ hiểu hơn...thì bạn yêu sự dịu dàng người ấy thể hiện với người yêu hay yêu con người đầy đủ ....Mình nghĩ điều này khá quan trọng...tất nhiên chỉ là mình nghĩ thôi nhé ...

  8. #28
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    *lâu lâu rồi lại lôi cái topic này lên *

    Hôm qua vừa nhận được tin nhắn của một đứa bạn, thấy nó nói cũng đúng nhưng mình lại chẳng dám làm "nếu muốn ăn phở thì ai lại băn khoăn xem vì sao mình lại đi vào quán..."

    Đôi lúc là thấy muốn nhưng ko phải muốn là làm được ngay.... '______' ôi muốn nhắn tin thật nhưng lại sợ bị ghét >.<.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  9. #29
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Muốn đặt chỗ trước ở... nghĩa trang Văn Điển quá. Hay ít ra mà được thuê chỗ ở đấy thì cũng thuê một đêm nằm xuống nghỉ tạm. Mai lại dậy đi học tiếp!

    Cứ nghĩ thi xong mấy thứ rẻ rách tốt nghiệp là mình vui vẻ rồi, ai dè ở nhà vẫn bị thúc học, đến lớp vẽ cũng bị thúc học. Thúc, thúc, thúc.... ai cũng thích thúc. Vẽ đối với kishi từ bé đến giờ luôn là một chuyện vui vẻ mà, chỉ là vẽ thôi, ko nghĩ ngợi, ko lo lắng gì hết. Cứ để đầu óc mình trắng bóc như thế, đối mặt chỉ có tờ giấy và cái bút chì thôi!

    Sao lúc nào cũng phải lo lắng nhiều đến thế?

    Nghệ thuật là một thứ chẳng thể định nghĩa được, chẳng thể ép nó vào những cái gọi là đúngsai.

    Đến vẽ mà tôi còn ko thấy thoải mái nữa thì làm gì bây giờ? =_______= đi ra nằm ở Văn Điển một lúc đây!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  10. #30
    talented writer 08


    Thành Viên Thứ: 5827
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 285
    Thanks
    4
    Thanked 35 Times in 14 Posts
    Chợt nhớ đến idol. Idol chả biết tên, chỉ mới xem tập vẽ của idol hồi học kiến trúc.
    Idol đi vẽ cái nghĩa trang Văn Điển. Đẹp lắm. Thêm câu cm: mơ có ngày được yên thân
    cũng mơ có ngày đc yên thân giống idol.
    Tiếc đau đớn là chưa kịp scan lại tập vẽ của idol aaaaaaa
    Chữ ký của JILchan


Trang 3/23 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 13 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Tags for this Thread

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •