>
Trang 4/6 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 cuốicuối
kết quả từ 31 tới 40 trên 54

Ðề tài: [Truyện dài] Yuuki

  1. #31
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 3 (tiếp theo)

    Chương 3: Biến cố sau khi về nước
    (phần 6)

    Năm sau, tháng hai năm 1999, Junji mời Yuuki đi dự đám cưới của mình. Vợ mới cưới của Junji là Hiromi, người bạn từ thuở nhỏ của anh. Đó chỉ là một đám cưới nhỏ, không mời nhiều người, Yuuki đã đến dự, đại diện cho những người bạn của mình.
    Trời chuyển sang mùa hè, Yuuki lại tiếp tục tham gia một khoá học thứ hai tại trường đại học Bukkyou. Và lại một lần nữa ở trọ lại chỗ của Junji. Dù cho đây là một gia đình mới nhưng vì là nhà của Junji nên Yuuki vô tư, thoải mái duỗi thẳng đôi chân dài của mình ra và nằm ngủ. Nhìn thấy hai người này thân thiết như anh em ruột, Hiromi cười khúc khích.
    Học xong ở trường thì kỳ nghỉ hè cũng kết thúc. Từ giữa tháng 8 đến tháng 9, Yuuki đã cùng một người bạn cùng làm thêm ở khách sạn Enabi số một và cũng là người bạn cũng sở thích đi xe máy với mình là Junpei khởi hành đi du lịch đến Hokkaidou. Đến tháng 10, Yuuki lại một mình đi trên chiếc xe máy tiến tới Kyushu.
    Thế nhưng, căn bệnh của Yuuki đã được xác nhận rằng trở nên nặng hơn trước. Mắt phải của anh đã bị sụp xuống, răng bị rụng ra, hình dạng của khuôn miệng cũng bị thay đổi.
    Tháng 12, Yuuki mở ra một trang web homepage. Tại đây, Yuuki đã kẻ lại những câu chuyện và những tấm ảnh về Ausstralia, giới thiệu chiếc xe máy SR Yamaha yêu quý của mình và tóm tắt những chuyện mình làm được trong ngày. Anh muốn truyền tình cảm của mình đến với những người bạn ở City & Surf nhiều hơn nữa. Và anh còn muốn tạo nên một nơi mà mọi người có thể tập trung lại. Với sự giúp đỡ của Chigusa, trang web đã bắt đầu hoạt động. Sau khi được mở, ngay lập tức Junji đã vào viết bài. Kể từ đó về sau, tại bảng tin của homepage, những người bạn ở City & Surf đã vào viết bài rất náo nhiệt.

    Ngày 5 tháng 12
    Gửi Yuuki,
    Cậu đã mở được homepage này rồi à? Dần dà cũng làm được nhỉ. Nhưng làm thế nào mà làm được vậy? Tôi tự lấy tên mình là Gangan đấy. Cậu là Ego nhỉ. Có khi thế này hay đấy!
    (trích Mail của Junji)


    Ngày 7 tháng 12, sau khi homepage được mở ra, chú cún yêu Bon bị cảm. Chuyện này đúng là rất tệ. Cứ hắt hơi liên tục. Dù cho Yuuki có rủ nó đi dạo nhưng nó cũng không muốn đi, có đi thì cũng trốn vào bóng râm của cây cối rồi nhìn Yuuki có vẻ lạnh lùng. Bon cũng sang 20 tuổi rồi, những nét già cả của nó cũng hiện rõ lên từng ngày.
    Yuuki cảm thấy rất lo lắng, nhanh chóng dẫn Bon đến một bệnh viện thú y gần nhà. Nó bị sốt cao, còn được tiêm hai mũi nữa. Chỉ nhìn thấy vậy, Yuuki đã thấy rất đau lòng.
    “Vì nó đã sống lâu rồi, trong mùa đông, mong các vị hãy cho nó vào bên trong nhà”.
    Được bác sỹ ở viện thúy nói vậy, ngay sau khi về nhà, Yuuki đã làm ngay một nơi dành riêng cho Bon trên tầng hai. Bon rất thích bãi cỏ nhân tạo Yuuki đã làm cho. Đặt Bon lên trên đó, Yuuki nhẹ nhàng lấy chiếc khăn quàng của mẹ quấn quanh người Bon để giữ ấm, Bon thiếp ngủ trông rất khó nhọc. Yuuki quá lo lắng, đêm hôm đó, anh đã ôm lấy Bon mà ngủ. Có lẽ Bon đang cầu mong mai sẽ được ăn món cá với xúc xích yêu thích.
    Hai ngày sau, Bon đã khoẻ lại và có thể ăn được món cá và xúc xích yêu thích. Nó ăn rất khoẻ, giống như Yuuki vậy, ăn rất nhiều. Thấy nhẹ lòng, vừa cho nó thức ăn của chó xong, nhưng quay mặt đi là nó lại không ăn. Phải nhìn thấy rõ ràng bóng dáng của Yuuki nó mới chịu ăn. Nhưng chỉ như vayaj thôi, Yuuki cũng đã thấy rất mừng rồi.
    Yuuki còn lo lắng cho Bon hơn cả bản thân mình nữa, do vậy mà kể từ đó, anh luôn tránh đi ra ngoài quá lâu.

    Kể từ lúc đó, những phần bị bệnh của Yuuki đã bắt đầu trở nên đau đớn ghê người. Bố của Yuuki đã suy nghĩ rất nhiều, rồi đột nhiên, một vị giáo sư ở bệnh viện Tổng hợp Quân đội Giải phóng Trung Quốc, một người có thẩm quyền trong chữa trị y học Đông Âu đến thăm Nhật Bản. Ông nghĩ rằng có lẽ không chỉ chữa trị ở bệnh viện địa học thoe kiểu phương Tây, mà biết đâu có khả năng chữa trị được theo y học phương đông. Nhưng có nhìn bệnh án của bệnh viện trường đại học, họ vẫn không thể tạo ra một phương châm chữa trị nào, ông đanh phải từ bỏ con đường chữa trị theo y học phương đông.
    Bệnh của Yuuki có xu hướng ngày càng trở nên xấu đi. Những cơn đau không thể chịu được vẫn tấn công anh. Đến bệnh viện thì lại không được chữa trị một cách nào cụ thể cả, bác sỹ phụ trách chữa trị cho anh cũng chỉ lặp đi lặp lại câu nói “Chúng ta hãy theo dõi bệnh tình thêm một chút nữa.”

    (hết chương 3)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  2. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (08-09-2009), Souchan (08-09-2009)

  3. #32
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 4

    Chương 4: Tia sáng mạnh mẽ
    (phần 1)

    Với một căn bệnh mà không biết đến cả nguyên nhân hay phương pháp chữa trị thì rố cuộc, ta phải làm thế nào để chống lại nó chứ? Thế nhưng, Yuuki tuyệt đối không vứt bỏ đi hy vọng của mình.
    Dạo gần đây, mỗi khi trời vừa rạng sáng, Yuuki lại cầm trong tay viên đá có thể nạp được điện, mang theo một sợi dây và chạy bộ. Dù là một niềm hy vọng nhỏ nhoi đến đâu, Yuuki cũng mong có nó.
    Mặc dù căn bệnh vẫn đang phát triển những Yuuki vẫn cảm thấy rất khoẻ mạnh. Cả tinh thần và thể lực đều không hề suy giảm. Kể cả năng lượng để anh tiếp tục khám phá những thử thách tiếp theo vẫn còn như trước đây. Để kiểm tra lại thể lực của mình một lần nữa, và cũng là để bước đi một bước tiếp theo, Yuuki đã quyết định tham gia cuộc thi marathon ở Okinawa.
    Ngày 18 tháng 2 năm 2000. Yuuki đã cùng người bạn cùng làm thêm với mình ở khách sạn Ebina số một là Junpei và em trai của Junpei hướng tới Okinawa, nơi tổ chức cuộc thi marathon.

    Ngày 20 tháng 2. Ngày tổ chức cuộc thi marathon Okinawa, thật không may, trời lại đổ mưa. Mưa ở Okinawa thật khác với mưa nơi anh ở, mưa xối xả. Cho dù như vậy, khoảng tám nghìn người tham dự cuộc thi vẫn đứng chờ ở vạch xuất phát. Họ xếp thành một hàng, và khi nghe thấy hiệu lệnh xuất phát tất cả cùng động loạt chạy. Vì thứ tự chạy được xếp theo số áo nên với số áo 10923 của mình, khi Yuuki chạy được qua vạch xuất phát thì đã là sau những người đi đầu đến chín phút ba mươi giây.

    Ngày 20 tháng 2
    Gần đây, trên đất nước Nhật Bản thanh bình này, những dòng chảy mạnh mẽ vẫn đang chảy mà tôi không biết đến, những giây phút để tôi chiến đâu với bản thân mình cũng đã không còn.
    Trong giới hạn hiểu biết của tôi, ở một nơi thật thuần khiết đển như vậy, không còn nơi nào tôi có thể tự chiến đấu với bản thân mình được cả.
    Thứ tự không có. Thời gian cũng không. Mục tiêu dù đã hoàn thành nhưng đó đã là nơi tôi tự chiến đấu với bản thân mình. Không phải là vượt qua chính mình, mà là chiến đấu với chính mình.
    Trong khi chạy, tâm trạng của tôi đã rất thất thường. Những khi tôi cảm thấy đau đớn đến mức muốn dừng lại, nhưng cho dù có bị ngăn lại, tôi cũng không dừng và chúng tôi đã gây gổ với nhau. Chạy bất thường như vậy, đó chính là tôi.
    Cuộc chạy thi thay đổi liên tục. Đường chạy đông đúc, đôi chân nhanh chóng mệt mỏi.
    Nhưng dù là như vậy cho đến phút cuối tôi đã không bỏ cuộc. Tôi đã đấu tranh trong 4 giờ 45 phút.
    Trong một trăm mét cuối cùng bước vào sân thi đấu, từng giây một, nước mắt tôi cứ như chực chảy ra, khi tôi với được đến nơi thì cảm giác chiến thắng đã xâm lấn trong cơ thể. Huy chương kỷ niệm đã hoàn thành cuộc thi. Tôi đã mơ ước có được nó. Tôi đã để lỡ mất nụ hôn của bác gái trao tặng huy chương cho mình.

    Người ta nói rằng với những người đã tham gia chạy marathon, bụng sẽ rất đói, vì vậy nên mang theo đồ gì đó để ăn. Đúng thế thật. Cho dù không cử động gì mà đứng liền năm giờ đồng hồ thì cũng đói lắm chứ.
    Thế nhưng lo lắng những điều đó là vô ích. Trên đường chạy, người ta đều phát nước, chuối, cam và những đặc sản như là đường đen của Okinawa mà. Nước thì lúc nào cũng uống nên bụng lúc nào cũng no căng. Okinawa thật tuyệt vời. Ấm áp. Lần sau, vào mùa hè, tôi sẽ mang theo lều và lái xe từ từ, vòng quanh nơi đây.
    (trích homepage của Yuuki)


    Nhìn thấy Yuuki vẫn mạnh khoẻ qua các ngày, nhưng bệnh trạng hiện giờ của Yuuki thì việc có thể hoàn tất được cuộc thi chạy marathon đã là một tiến bộ đáng kinh ngạc.
    Ngày 21 tháng 3. Nhờ sự giới thiệu của một người bạn của bố, Yuuki đã đến kiểm tra tại bệnh viện chuyên khoa răng thuộc trường đại học Nha khoa Nhật Bản. Nhưng tại khoa răng đã biết, tình trạng cũng không thể khác được.


    (còn tiếp)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  4. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (10-09-2009), Souchan (11-09-2009)

  5. #33
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 4 (tiếp theo)

    Chương 4: Tia sáng mạnh mẽ
    (phần 2)

    Ngày 13 tháng 4. Yuuki đến kiểm tra tại bệnh viện trực thuộc trường đại học Toukai.
    Chuyện Yuuki phải nhập viện vào tháng sáu này đã được quyết định. Và để kiểm tra cho đến lúc đó, Yuuki thường phải tới bệnh viện. Họ đã lấy những tế bào trong khoang miệng của Yuuki để xét nghiệm, Yuuki còn phải chụp phim không biết bao nhiêu lần nữa... Trong khi khám bệnh, lúc xét nghiệm máu, chỉ bị rút ra một lượng máu nhỏ để xét nghiệm thôi nhưng Yuuki đã bị ngất đi vì thiếu máu. Dù rằng hai tháng trước, Yuuki đã hoàn tất cả đường chạy marathon nhưng vì căn bệnh quái ác này mà cơ thể của Yuuki suy sụp từng chút mộooix ngày. Cơ thể của Yuuki đang trong một tình trạng nguy hiểm, nghiêm trọng, điều đó không có gì phải bàn cãi nữa.

    Từ ngày 5 cho đến ngày 12 tháng 6, Yuuki bắt đầu nhập viện tại bệnh viện Toukai. Các bác sỹ kiểm tra, xét nghiệm kỹ càng hơn nhằm tìm ra một phương pháp chữa trị sau này.
    Sau khi xuất viện, Yuuki dùng số tiền mà mình đã kiếm được khi đi làm thêm để mua một “con ngựa sắt”. Đó là một chiếc Harley‐Davidson 883cc. Từ xa xưa, con người đã xem ngựa là người bạn đường đồng hành của mình trong các chuyến đi. Con ngựa hiện tại của Yuuki là một con ngựa sắt, hay cũng chính là chiếc xe máy mà Yuuki luôn gọi nó là chiến hữu.
    Vì Yuuki đã sẵn sàng dùng khoản tiền mình đi làm thêm mà tự mua nên cho đến năm 27 tuổi, anh đã tạo thành một món nợ phải trả. Do vậy, chiếc xe Yamaha SR mà anh từng đi đã trở thành khoản thế chấp. Dù cả nhà đều lo lắng nhưng hình như niềm vui sướng của Yuuki có thể vươn tới tận trời cao.
    Với chiếc bằng lái xe mô tô hai bánh hiện giờ của mình, Yuuki chưa thể cưỡi lên chiếc xe Harley được. Để lấy được chiếc bằng lái xe hai bánh phân khối lớn, Yuuki đã tham gia luyện tập tại trường dạy lái xe từ ngày 28 tháng 6. Ngay sau khi tốt nghiệp, Yuuki sẽ có thể cưỡi lên chiếc xe harley như trong mơ của mình. Thật háo hức, hồi hộp, Yuuki vừa gọi điện thoại, vừa gửi tin nhắn đến cho bạn bè để khoe khaong không biết bao nhiều lần.
    Thế nhưng, trớ trêu thay, điều đang đợi Yuuki lại là lần nhập viện và xuất viện tiếp theo.

    Từ ngày 26 tháng 9 đến ngày 18 tháng 7, Yuuki nhập viện vào bệnh viện Toukai lần thứ hai. Lại một lần nữa, vẫn là xét nghiệm, kiểm tra để tìm ra phương pháp chữa trị cho lần sau. Để chuyển từ phần bị nhiẽm mặt trên bệnh sang não, Yuuki đã phải qua khám rất nhiều ở ngoại khoa não, ngoại khoa chỉnh hình, khoa rằng, khoa mắt, khoa tai mũi họng. Không rõ nguyên nhân, hơn nữa lại là một căn bệnh có tốc độ phát triển nhanh, giữa các bác sỹ với nhau cũng không thể đưa ra được một kết luận chung nào. Sau cùng, đến ngày 29 tháng 9, Yuuki đã được quyết định làm phẫu thuật để đưa vào thay thế xương sọ. Theo những gì bác sỹ nói, họ sẽ lấy những phần xương sọ có nguy cơ bị sưng tấy ra, và thay vào đó những xương sọ nhân tạo.
    Yuuki rất ghét phẫu thuật. Đây là một căn bệnh không có phương pháp chữa trị, vậy tại sao lại phải làm phẫu thuật, Yuuki không thể nào lý giải được điều đó. Thế nhưng đây là chuyện của bản thân mình, không phải, trên cả thế nữa, vì b mẹ, những người thân và bạn bè đã lo lắng cho mình, Yuuki đã quyết tâm làm phẫu thuật. Sau đó Yuuki đã nghĩ lại, nếu chỉ có một trên một phần vạn cơ hội chiến thắng thôi, chỉ thế thôi thì anh cũng sẽ thử.
    Sau khi kết thúc thời gain kiểm tra những tháng ngày tham gia tại khu luyện tập lái xe của Yuuki sẽ lại được tiếp tục.

    Tháng 8, Yuuki lại đi đến Tokyo để tham gia khoá học tại trường Bukkyou. Đây là lần thứ ba anh tham gia. Và lần này cũng vậy, anh lại trú chân tại nhà vợ chồng Junji. Tại đó, lần đầu tiên Nobue đã tập trung những người bạn ở City & Surf lại, tất cả đều đã có một khoảng thời gian thật vui vẻ.
    Thế nhưng, vì căn bệnh đã tương đối phát triển nên sau một thời gain đã lâu không gặp, đứng trước gương mặt đã thay đổi nhiều so với trước đây, Junji đã không tránh khỏi cú sốc này.
    Sau khí khoá học kết thúc và trở về nhà, Yuuki đã cho bố mẹ xem những bức hình mình chụp chung với các bạn học. Bố mẹ xem xong bức ảnh đó đã rất ngạc nhiên. Gương mặt của con trai mình lại thay đổi, trông như một người khác vậy, bố mẹ đã cảm nhận được hoàn toàn điều đó.


    (còn tiếp)
    thay đổi nội dung bởi: dale_kl, 12-09-2009 lúc 12:40 AM
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  6. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (12-09-2009), Souchan (12-09-2009)

  7. #34
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 4 (tiếp theo)

    Chương 4: Tia sáng mạnh mẽ
    (phần 3)


    Ngày 22 tháng 9. Yuuki nhập viện để điều chỉnh trước phẫu thuật.
    Trước khi vào bệnh viện, Yuuki đã lấy hai tay ôm lấy mặt Bon và nói.
    “Bon, từ ngay hôm nay tao phải vào trong bệnh viện rồi. Chúng ta sẽ không thể gặp nhau được, thật không thể chịu được.”
    Vì tuổi già, đôi mắt của Bon đã trở nên trắng đục nhưng vẫn ngước lên tìm kiếm Yuuki và cất tiếng sủa. Với Yuuki, tiếng sủa đó nghe như là lời nhắn nhủ của Bon rằng “Hãy cố gắng lên”.
    Kể từ ngày hôm đó cho đến sinh nhật vào ngày 13 tháng 12 của mình, Yuuki đã phải ở lại bệnh viện trong một thời gian dài.

    Nghe được tin Yuuki phải thực hiện một ca phẫu thuật lớn, đối với các bạn bè của anh ở City & Surf thì đây là một cú sốc lớn. Trông Yuuki khoẻ mạnh thế kia cơ mà... Yuuki có ổn không nhỉ? Mình có thể làm gì cho cậu ấy không nhỉ...?
    Tất cả mọi người đều có chung một suy nghĩ. Junji và Nobue đã trở thành trung tâm, thông qua bảng tin trên internet, thông báo cho nhưng người không thể đến thăm tình trạng của Yuuki và trở thành trung gian liên lạc.

    Ngày 29 tháng 9, buổi sáng. Trước khi Yuuki vào trong phòng phẫu thuật, bố mẹ, anh trai, em trai và cả Junji, người đại diện cho bạn bè đã bắt tay nhau thân thiết. Theo lời bác sỹ, tình trạng xấu nhất cảu ca phẫu thuật này là cả hai mắt của Yuuki sẽ mất đi ánh sáng, nửa thân bên trái sẽ bị tê liệt. Mặc dù nghe nói như vậy nhưng Yuuki vẫn một lời “Con có cảm giác rằng con sẽ không sao đâu”.
    Junji thì tập trung suy nghĩ nói: “Cố lên đấy nhé! Chúng tôi theo cậu đấy!”, và nắm lấy tay Yuuki thật chặt.
    Yuuki cũng nắm lại tay Junji còn chặt hơn thế nữa.

    Ngày 29 tháng 9
    Gửi các bạn ở City & Surf!
    Gương mặt của Yuuki đã hoàn toàn thay đổi so với nửa năm trước đây. Thần kinh ở một nửa gương mặt của Yuuki đã bị tê liệt, cho dù có bị bỏng, cậu ấy cũng không thể cảm thấy điều gì. Răng càng vào sâu bên trong cũng đã rơi vào tình trạng không thể nhai được nữa. Nhưng cả gia đình vẫn cư xử rất tự nhiên nên Yuuki đang ở trong một môi trường rất tốt.
    Tôi đã có thời gian nói chuyện chỉ hai người rất lâu với Yuuki. Lúc đó, Yuuki đã nói rằng “Mỗi khi nghĩ đến bệnh tật, thật là em có cảm giác lo sợ lắm”. Chuyện đó cũng là bình thường thôi. Ai cũng sẽ lo sợ cả. Dù tôi đã đến thăm và muốn cậu ấy trút hết những buồn phiền vì căn bệnh ra, nhưng tôi đã không thể làm được sứ mệnh đó. Vừa đưa những tin nhắn của mọi người cho cậu ấy, cậu ấy đã khóc. Cậu ấy nói: “ Dù em chỉ còn có một mắt thôi và không thể khóc được, nhưng cám ơn mọi người”. Lúc đó cậu ấy đã có khóc.
    Nhưng lúc bình tĩnh lại rồi, cậu ấy lại trở lại là Yuuki như mọi khi.
    (trích mail của Junji)


    9 giờ 30 phút sáng, ca phẫu thuật được bắt đầu.
    Khi đó, bà ở nhà, một mình trong phòng, vì quá lo lắng mà đã không thể suy nghĩ gì, bắt đầu cất giọng ngâm một bài ca ngắn.

    Hôm đó là ngày mà trái tim đã già phải đau đớn nhận tin về ca phẫu thuật của đứa cháu.

    Ông ngồi ôm chặt lấy Bon. Ôm chặt lấy người bạn thân thiết của Yuuki là Bon, ông có thể chút nào đó trốn được cái cảm giác lo lắng trong lòng mình. Thường ngày ông rất ghét chó, hầu như không bao giờ được ông quan tâm đến, nhưng hôm nay, được ông ôm, Bon lại không thấy căng thẳng gì, chỉ nằm yên một cách ngoan ngoãn.
    Mục đích của ca phẫu thuật lần này là tránh những phần nhiễm bệnh lan rộng ra trong não, lấy những phần xương sọ đã bị nhiễm bệnh ra, lấp lại vào đó những mảnh xương sọ nhân tạo. Theo dự kiến, chắc khoảng tám giờ sau ca phẫu thuật sẽ kết thúc.
    Thế nhưng, cho dù đã hết giờ phẫu thuật theo dự kiến, Yuuki vẫn chưa thấy ra khỏi phòng phẫu thuật. Đã năm giờ nữa trôi qua, mười giờ tiếp theo nữa trôi qua, vẫn không hề có một cú điện thoại liên lạc nào từ gia đình vẫn đang ngồi chờ bên ngoài phòng phẫu thuật.
    Ngoài phòng chờ, cũng có gia đình của một bệnh nhân khác đang được phẫu thuật. Có những gia đình đã đén phòng chờ, chờ cho ca phẫu thuật kết thúc và đi ra. Thế nhưng, chỉ có gia đình cảu Yuuki là vẫn ở lại nơi đó. Đã sang ngày khác, đêm đã sang sáng, nhưng Yuuki vẫn chưa quay trở về.

    (còn tiếp)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  8. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (12-09-2009), Souchan (13-09-2009)

  9. #35
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 4 (tiếp theo)

    Chương 4: Tia sáng mạnh mẽ
    (phần 4)

    Ngày hôm sau, ngày 30 tháng 9. Nhờ lời cầu nguyện của gia đình Yuuki và bạn bè, ca phẫu thuật dài đã kết thúc. Kết quả, đây đã trở thành một ca phẫu thuật lớn kéo dài trong suốt 23 tiếng.
    Sự phát triển của mầm bệnh còn hơn cả dự đoán. Việc gạt bỏ những phần xương bị nhiễm bệnh ra khỏi vô số những mạch máu dính chặt với nhau rất phức tạp. Tại phần xương sợ nhiễm bệnh, không chỉ có những mao mạch mà còn có cả những mạch máu lớn dính chặt không dứt.
    Mỗi khi các bác sỹ gắp bỏ những phần xương nhiễm bệnh bị dính vào các mạch máu lớn, các mạch máu sẽ bị vỡ ra,dân đến tình trạng nguy hiểm do xuất huyết quá nhiều, do vậy, thời gian tiến hành phẫu thuật đã vượt xa so với thời gian đã tính toán. Cũng vì thế mà các bác sỹ đã không thể thay thế vào đó những mảnh xương nhân tạo.
    Vì ca phẫu thuật này, ngoại trừ phần mắt trái, xương gò má bên trái và phía dưới cằm là còn lại, ngoài ra hai phần ba khuôn mặt phía trước, phần xương mũi, con ngươi mắt phải đều bị cắt bỏ đi. Các bác sỹ đã phải cấy ghép ga để che đi phần bị trống đó (má phải, mắt, phía trên cằm). Vì vậy mà giờ đây, Yuuki đã hoàn toàn mất đi khả năng cắn, nhai, mất đi khứu giác và cả con mắt phía bên phải của mình.

    Tám giờ tối, Yuuki đã từ phòng phẫu thuật, quay trở lại phòng chăm sóc đặc biệt và gặp mặt gia đình.
    Ngay sau khi nhìn thấy Yuuki, gần như cả khuôn mặt bị băng kín, hơn nữa, nửa khuôn mặt phía bên phải lại biến mất, những giọt lệ trong khoé mắt của em trai Taku đã rơi xuống không ngừng. Bố mẹ cũng nghẹt thở, không suy nghĩ được điều gì.
    Khi bố vừa cất lên tiếng nói, Yuuki đã dùng ngón tay trỏ của mình, viết vào lòng bàn tay của bố câu nói “Con. Cảm. Ơn. Cả. Nhà.”.

    Khi Junji trở về nhà của mình thì đã là ngày sau khi ca phẫu thuật kết thúc. Anh đã gọi điện đến nhà của Yuuki.
    Mẹ nhận điện thoại và đã nói rằng:
    “Gương mặt của em nó đã thay đổi đến vậy... Bản thân Yuuki bây giờ, khắp người đều cuốn đầy băng, khuôn mặt của chính mình em nó còn chưa nhìn thấy. Bác rất sợ lúc nó nhận ra điều đó. Nhưng bác không được phép khóc. Bác mong các cháu hãy truyền sức sống cho Yuuki. Yuuki mà cố gắng sống tiếp được thì bác mới có thể thấy mình khoẻ lên được.”

    Yuuki, ngay cả khi còn đang trong phòng chăm sóc đặc biệt cũng không dễ bảo chút nào. Lúc đó còn đúng là thời kỳ Olympic Sydney khai mạc. Yuuki đã dùng chiếc bút dạ và tờ giấy xin từ mấy cô y tá, nài nỉ: “Em muốn xem truyền hình Olympic, cho em cái tivi”. Còn nữa, Yuuki còn viết những chữ rất to, cầu cứu đến gia đình như là “Các chị y tá ở đây đã chăm sóc con nên con sẽ lễ phép”, “Mẹ mang CD vào cho con”. Không ai có thể nghĩ anh lại là một bệnh nhân vừa mới kết thúc một ca phẫu thuật lên tới hai mươi ba tiếng đồng hồ cả, anh hoàn toàn mạnh mẽ và rất hiếu kỳ. Vì đã khoẻ lên nên chỉ sau một ngày, Yuuki đã được rời khỏi phòng bệnh đặc biệt, chuyển đến phòng bệnh riêng.

    Bác sỹ trực tiếp chữa trị cho Yuuki đã đề xuất với bố mẹ rằng: “Nếu là một người bình thường, cậu ấy sẽ không thể chịu đựng nổi. Chúng ta hãy lập nên một đội cổ vũ tinh thần cho cậu ấy.”. Vậy nhưng, khi nghe thấy điều đó, Yuuki đã từ chối lời đề nghị của bác sỹ. Và bằng nghị lực tinh thần của mình, anh đã làm bố mẹ ngạc nhiên khi anh có thể chấp nhận sự thật và quay trở lại là con người thường ngày của mình.


    (còn tiếp)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  10. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (16-09-2009), Souchan (16-09-2009)

  11. #36
    JPN-Fansubber
    hungicp's Avatar


    Thành Viên Thứ: 34194
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 254
    Thanks
    400
    Thanked 434 Times in 131 Posts
    Hix, hôm qua sét đánh cháy hết cả Computer lẫn modem.

    Chắc phải 10 ngày nữa mới có máy để đọc truyện này. Dale_kl đừng thấy ít người đọc mà dừng nghen. Khi nào sửa xong máy thì mình vào thank sau nha!

  12. The Following User Says Thank You to hungicp For This Useful Post:

    dale_kl (16-09-2009)

  13. #37
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts
    thật hạnh phúc khi có người động viên mình
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  14. #38
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 4 (tiếp theo)

    Chương 4: Tia sáng mạnh mẽ
    (phần 5)


    Yuuki, ngay cả khi còn đang trong phòng chăm sóc đặc biệt cũng không dễ bảo chút nào. Lúc đó còn đúng là thời kỳ Olympic Sydney khai mạc. Yuuki đã dùng chiếc bút dạ và tờ giấy xin từ mấy cô y tá, nài nỉ: “Em muốn xem truyền hình Olympic, cho em cái tivi”. Còn nữa, Yuuki còn viết những chữ rất to, cầu cứu đến gia đình như là “Các chị y tá ở đây đã chăm sóc con nên con sẽ lễ phép”, “Mẹ mang CD vào cho con”. Không ai có thể nghĩ anh lại là một bệnh nhân vừa mới kết thúc một ca phẫu thuật lên tới hai mươi ba tiếng đồng hồ cả, anh hoàn toàn mạnh mẽ và rất hiếu kỳ. Vì đã khoẻ lên nên chỉ sau một ngày, Yuuki đã được rời khỏi phòng bệnh đặc biệt, chuyển đến phòng bệnh riêng.

    Bác sỹ trực tiếp chữa trị cho Yuuki đã đề xuất với bố mẹ rằng: “Nếu là một người bình thường, cậu ấy sẽ không thể chịu đựng nổi. Chúng ta hãy lập nên một đội cổ vũ tinh thần cho cậu ấy.”. Vậy nhưng, khi nghe thấy điều đó, Yuuki đã từ chối lời đề nghị của bác sỹ. Và bằng nghị lực tinh thần của mình, anh đã làm bố mẹ ngạc nhiên khi anh có thể chấp nhận sự thật và quay trở lại là con người thường ngày của mình.

    Nobue và Junji, cùng những bạn bè ở City & Surf, mỗi người đều tự bản thân mình nghĩ rằng không lẽ không có việc gì mình có thể làm cho Yuuki ư?
    “Mọi người hãy gửi những bức ảnh của mình.”
    “Mọi người hãy gửi những đoạn thu âm giọng của mình.”
    “Hãy cho cậu ấy thấy cho dù chúng ta xa cách những vẫn luôn ở bên nhau.”
    “Hãy cùng sắp xếp thời gian để gặp mặt.”
    Để lấp đầy khoảng thời gian cô độc của Yuuki tại phòng bệnh cá nhân trong bệnh vi, bạn bè đã thay phiên nhau đến thăm anh.
    Quyết không để bị chán ngán, họ nói đuà với nhau, mang đồ ăn đến cùng nhau ăn, phòng bệnh của Yuuki đã trở thành một nơi tụ tập của những thanh niên trẻ tuổi. Những người bạn của Yuuki không chỉ lên kế hoạch và đến thăm anh một lần mà còn không bị trùng nhau, dù một chút cũng không để Yuuki phải lo lắng khi bị bỏ lại một mình.
    Một người bạn Yuuki đã gặp ở City & Surf là Miyuki, sau khi trở về nước đã lấy chồng và sinh em bé cũng đến thăm Yuuki. Yuuki lóng ngóng ôm đứa bé trên tay, dường như sắp tuột tay khỏi đứa bé khiến ai cũng cảm thấy hồi hộp.

    Thế nhưng, bạn bè anh lại ở khắp nơi trên Nhật Bản, mỗi ngày còn bận rộn nhiều công việc nên dần dần, họ cũng không thể đến thăm Yuuki được. Kể cả Nobue sống ở Fukuoka và Junji ở Osaka cũng vậy, từ bệnh viện Yuuki đang nằm ở Kanagawa đến đó đều rất xa.
    Vi vậy, theo ý tưởng của Nobue, mọi người sẽ chụp những bức ảnh của mình, rồi cũng dán lên một tấm bảng panel lớn và gửi đến cho Yuuki.
    Ngay lập tức, những bức ảnh gợi lên nhiều kỷ niệm được gửi liên tục đến nhà Nobue. Nobue đã sắp xếp dán những bức ảnh như để bắt chuyện với Yuuki và tạo nên một tấm bảng lấy tên là “Tia sáng mạnh mẽ”. Không chỉ có ảnh mà còn có cả một cuốn băng cassete ghi âm lại những giọng nói thân quê của những người bạn ở City & Surf do Hama biện soạn lại cũng được gửi đến cho Yuuki.

    “Cậu đã rất cố gắng khi phẫu thuật đấy! Yuuki là anh hùng của mọi người!” (Hiromi)
    “Này, là tôi đây, là tôi đây. Cậu biết ai không? Là Junji đây. Lúc trước chúng ta đã lên nhiều kế hoạch lắm rồi, vì vậy mà cậu nhanh khoẻ lại đi đấy ! Mọi người đều đang chờ cậu. » (Junji)
    « Tôi muốn đi cắm trại như lời hứa đã hứa với cậu quá. Tôi cũng muốn đi cả canô nữa. Đi cắm trại thì lúc nào cũng có thể đi được, đừng hấp tấp quá. Cố gắng lên nhé ! » (Tetsuya)
    « Yuuki, cậu có đang cố gắng không đấy ? Tôi muốn cùng mọi người đến Perth một lần nữa. Để chúc mừng Yuuki hồi phục, chúng ta hãy cùng đi ăn Fishu & Chips ngon lành ở Fremantle nhé.» (Hitomi)
    (theo băng ghi âm gửi Yuuki)


    Ngày 25 tháng 11
    Gửi chị Nobue,
    Bà già Nobue, chị có khoẻ không ?
    Đầu tiên, nhờ vào những tấm ảnh tuyệt vời của chị mà em đã xác lập được vị trí người được yêu thích trong bệnh viện đấy. Em không phải gấu bông đâu mà còn được các bệnh nhân phòng bệnh khác yêu quý nữa.
    Tất nhiên, em cũng được các chị y tá yêu quý lắm, vậy nên chị đừng lo lắng gì.
    Càng nhìn tấm bảng, em lại cảng cảm thấy sự vĩ đại của kiệt tác lần này.
    Em thấy khoẻ lên nhiều lắm.
    Cám ơn chị.
    Còn nữa, để có thể viết mail được thế này, tối hôm qua em đã cài đặt thành công trên điện thoại đấy. Cho dù không có điện thoại di động thì từ những máy điện thoại công cộng em cũng có thể nhắn tin được.
    Em đã không để ý đến. Hãy gửi đến cho em những lời nói động viên nhé !
    Bệnh nhân.
    (theo mail của Yuuki)


    (còn tiếp)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  15. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (23-09-2009), Souchan (18-09-2009)

  16. #39
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 4 (tiếp theo)

    Chương 4: Tia sáng mạnh mẽ
    (phần 6)

    Đêm tối trong bệnh viện thật dài. Đặc biệt đối với Yuuki, sự tĩnh lặng giữa đêm khuya thật khó chịu. Sau khi tắt đèn, tivi cũng không được xem. Thực chất, trong bệnh viện cấm sử dụng những đồ điện tử gây ảnh hưởng đến những máy móc dùng để chữa bệnh như là di động hay là máy vi tính. Ở đó, Yuuki đã bí mật mang vào máy tính và điện thoại di động, anh quyết tâm phải cài cho bằng được một chiếc điện thoại cầm tay trong anh sáng mờ mờ phía trước ăn phòng điện thoại sau khi đã tắt đèn.
    Sau vài chục phút mày mò, Yuuki đã có thể nhận được mail của mọi người trên máy tính! Thế này là có thể liên lạc được với mọi người rồi!
    Internet có thể giữ được liên lạc với tất cả bạn bè anh quen ở City & Surf ở khắp nơi trên cả nước, đối với Yuuki hay cả với những người bạn thì đó là một sợ dây gắn kết hơn bất cứ thứ gì.

    Trên bức tường trong phòng bệnh là bức ảnh của Bon cùng với tấm báng “Tia sáng mạnh mẽ”. Vì vậy, lúc nào Yuuki cũng được ở bên bạn bè. Những gương mặt đùa nghịch, những gương mặt hài hước, những gương mặt hiểu biết… Tất cả những gương mặt thân thương đó đều đồng loạt nhìn và trò chuyện với Yuuki.
    Yuuki hoàn toàn không hề cô độc.
    Đêm không ngủ được, Yuuki vừa vuốt ve con thú bông mang hình Bon, vừa nghe cuốn băng ghi âm tiếng của mọi người. Sự ồn ào của bạn bè vang lên bên tai Yuuki. Anh nhìn lên những vì sao và hồi tưởng lại những tháng ngày cùng trò chuyện với bạn bề ở City & Surf. Trên giường, anh tự bật cười khúc khích một mình.
    Anh cũng đã cho chị y tá chăm sóc anh nghe cuốn băng đó. Chị y tá nghĩ về những người bạn ở City & Surf của anh thông qua cuốn băng và tấm bảng “Tia sáng mạnh mẽ” và cảm thấy như đó là niềm vui của chính mình.

    Chị y tá đã quá thân quen với Yuuki sau một thời gian nhập viện dài đã trở thành bạn của anh. Cho dù anh đã che giấu những đau đớn vì căn bệnh với bạn bè của mình nhưng anh không thể giấu được hay nói dối với chị y tá này. Yuuki luôn mạnh mẽ trước những người bạn của mình nhưng trước chị, anh lại rất thành thật,
    Chiều đến, anh cư xử rất hồn nhiên, nhưng đến đêm khuya, khi chỉ còn một mình thì anh lại thật yếu đuối. Đêm tối không có một khung cảnh hay cơn gió nào, anh sẽ dần trở nên suy nghĩ tiêu cực.
    “Mình còn phải chịu đựng đau khổ đến đâu nữa đây?”
    Có lúc, trên chiếc giường đơn của mình, anh đã nghẹn ngào khóc, chị y tá thân thiết đã cầm đèn pin chạy đến. Đứng bên cạnh Yuuki, không nói gì, những giọt nước mắt cứ lặng lẽ lăn dài. Vì bệnh nhân mà lúc nào trái tim của những y tá cũng đau đớn. Nỗi đau của Yuuki cũng là nỗi đau của chị y tá đang đứng bên cạnh cho anh tựa vào. Bằng bàn tay mềm mại và ấm áp của mình, chị y tá đã nắm chặt lấy bàn tay của Yuuki và lặng lẽ khóc.
    Với Yuuki, đó là giây phút mà con tim anh được nghỉ ngơi. Anh cũng im lặng, nắm chặt lấy đôi bàn tay của chị, cả hai cùng nghẹn ngào khóc. Những giọt nước mắt cứ tuôn ra như những cơn sóng bão àm không biết đến đâu là điểm dừng. Tuyệt đối không muốn để cho cả bố mẹ và bạn bè của mình thấy những giọt nước mắt này, sáng sớm hôm sau, Yuuki lại có thể mạnh mẽ đón ánh sáng mặt trời.

    (hết chương 4)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  17. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (23-09-2009), Souchan (21-09-2009)

  18. #40
    Mercury


    Thành Viên Thứ: 22288
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 2,188
    Thanks
    776
    Thanked 5,259 Times in 819 Posts

    Chương 5

    Chương 5: Người bệnh mạnh mẽ
    (phần 1)

    Ca phẫu thuật ngày 29 tháng 9 kết thúc, Yuuki đã hồi phục thuận lợi hơn tưởng tượng.
    Ngay sau ca phẫu thuật, bữa ăn của Yuuki chỉ là nước cháo loãng nhưng đến khoảng giữa tháng mười, khi những người bạn của anh liên tục kéo đến thăm thì anh đã chuyển sang ăn cháo. Hơn nữa, sau khi đã có thể ngồi dậy được thì gần như anh không nằm trên giường của mình nữa, đến mức mà trên loa phá thanh của bệnh viện gọi tên anh: “Anh Sanda Yuuki, xin nhanh chóng trở lại phòng bệnh.”. Đôi khi anh còn làm cả phòng tiêm náo loạn cả lên khi chạy sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh bệnh viện mua bánh mỳ về ăn. Sau ca phẫu thuật lần trước, để có thể loại sạch những phần não bị nhiễm trùng, vào ngày 19 tháng 10, Yuuki dã tiến hành ca phẫu thuật thứ hai, kết quả rất suôn sẻ.

    Ngày 2 tháng 12
    Gửi các bạn ở City & Surf
    Thứ bảy vừa rồi, tôi đã đến thăm Yuuki đấy. Mặc dù theo thông tin từ các bạn, tôi đã săn sàng, thật mạnh mẽ, không suy sụp tinh thần nhưng rốt cuộc đó lại là một buổi thăm bệnh rất vui... Bản thân cậu ấy cũng nói mình là một người bệnh mạnh mẽ. Cậu ấy không hề chịu thua, còn nói trêu chọc tôi nữa. Cả cậu Kou đi cùng tôi nữa, hai cậu ấy còn trêu chọc nhau đến cuống cả lên.
    Bây giờ xương mũi của cậu ấy vẫn chưa được ghép vào nên Hitomi không thể hạ gục cậu ấy được. Nhưng lần sau, khi cậu ấy được ghép cho cái mũi cảu Tom Cruise rồi thì tôi sẽ hạ gục cậu ấy ... Các bạn, chúng ta hãy cùng hạ cậu ấy đi!
    Yuuki đúng là con quái vật tham ăn mà. Đặc biệt, hình như cậu ấy rất thích bánh hấp. Nhưng dù là cậu ấy đã mua rất nhiều bánh cho mình nhưng do không có răng trên nên cậu ấy phải ăn bằng răng dưới và lưỡi, trông rất khó nhọc.
    Cậu ấy còn ăn kem Häagen-Dazs nữa đấy. Pudding, sữa chua, bánh hấp, sô cô la, tatas cả đều có thể ăn được nên bạn nào có đến thăm thì nhớ mang cho cậu ấy nhé.
    Thật sự là rất rảnh rỗi, nên có thể giết được thời gian thì cậu ấy vui lắm. Hitomi đã tặng cho cậu ấy một con chó máy làm bạn đấy.
    (theo mail của Hitomi)


    Ngày 13 tháng 12
    Ngày 13 tháng 12 năm 2000
    Hôm nay là ngày mà ai cũng biết. Đúng, đó là “sinh nhật của tôi”. Chúc mừng sinh nhật!!
    Sau ba tháng trong bệnh viện cũng đã đến ngày được xuất viện.
    Chuyện đó tôi không nói gì với chị y tá cả, quà tặng cũng không có.
    Cả ở nhà cũng vậy, ít nhiều gì thì tin nhắn đã tới nơi nhưng vẫn chưa thấy điện thoại.
    Chắc chắn, kể từ giờ sẽ có rất nhiều chuyện.
    Từ lúc nhập viện cũng ba tháng rồi, bệnh viện cũng trở thành nhà.
    Bây giờ, có được ở trong căn phòng của mình, cũng không thấy thoải mái. Điều quan trọng là ở đó không có nụ cười thân thiện của những chị y tá.
    Lần này, mình sẽ về chơi.
    (theo homepage của Yuuki)


    Xuất viện vào sinh nhật thứ 23. Điều bất ngờ nhất trong ngày hôm đó là Yuuki đã ăn được món katsudon do mẹ làm cho.
    Miếng katsu được cắt nhỏ và mỏng, Yuuki từ từ chậm rãi cũng ăn được. Kiên nhẫn, mất thời gian ăn nhưng lâu lắm rồi Yuuki mới thấy thoả mãn như vậy. Đối với Yuuki thì cuộc sống quan trọng nhất là ăn mà. Dù là có phải chống lại bệnh tật, thì ý niệm đó vẫn được quán triệt.

    Năm nay là năm cuối cùng của thế kỷ 20. Những từ ngữ như là “cuối thế kỷ”, “thế kỷ 21”, “thiên niên kỷ” đều được sử dụng khắp nơi. Năm mới vừa đến, Yuuki cũng vui vẻ chào đón một năm mới đầy những kỳ vọng, hoài bão.


    (còn tiếp)
    Chữ ký của dale_kl

    ... bò bò bò...

  19. The Following 2 Users Say Thank You to dale_kl For This Useful Post:

    hungicp (23-09-2009), Souchan (22-09-2009)

Trang 4/6 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 56
    Bài mới gởi: 16-08-2011, 12:04 AM
  2. Trả lời: 29
    Bài mới gởi: 25-02-2011, 05:56 PM
  3. [Truyện dài] Midnight sun -Stephenie Meyer
    By mininghe in forum Văn Hóa Bốn Phương
    Trả lời: 51
    Bài mới gởi: 24-04-2010, 07:13 PM
  4. [Truyện dài] Trăng Non (New Moon)- Stephenie Meyer
    By mininghe in forum Văn Hóa Bốn Phương
    Trả lời: 15
    Bài mới gởi: 11-11-2009, 12:47 PM
  5. [Truyện dài] Deception Point (Điểm dối lừa) - Dan Brown
    By Shouri Yumi in forum Văn Hóa Bốn Phương
    Trả lời: 129
    Bài mới gởi: 08-05-2009, 09:25 AM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •