Rain
Vào đêm chúng ta sắp gặp nhau
Em chợt nhận ra hiện thực
Bóng em phản chiếu trong gương như muốn hỏi
Với chiếc áo khoác trắng
Và gương mặt u buồn
Có phải em đã biết trước điều này?
Em vội lao nhanh trên đường mà chẳng màng gọi taxi
Và không mang dù như những người xung quanh
Em bước đi trên con đường ngập nước trong đêm Noel?
Chắc chắn không thể đổ lỗi cho ai khác, đúng không?
Một câu chuyện mà chính em đã tạo nên
Ngay cả một hạnh phúc nhỏ nhoi cũng là tuyệt vời với em
Anh sẽ không đến…
Em biết mà
Đêm lặng lẽ
Em không phải là loại người ngừng thời gian lại
Chỉ để mang những kỉ niệm đã mất trở về
Bất chấp những gì đã làm
Em vẫn không thể quên đi quá khứ
Đừng thở dài nữa
Em không đặc biệt
Bởi vì đã bao lần cố thử
Em vẫn lạc vào nơi ấy
Thoát khỏi sự dối trá mà không phải lừa dối
Đó là sự thật vốn dĩ anh không biết
En đã từng bị tổn thương
Ngay cả khi chúng ta có mâu thuẫn hay không, em vẫn chấp nhận tất cả
Em đã không co can đảm phá vỡ mọi thứ
Anh sẽ không đến…
Một đêm cô đơn lặng lẽ
Em mơ về một tương lai đang hiện ra trên kính cửa sổ
Giống như ngày xưa ấy
Đang mơ hồ phản chiếu trong ánh nến
Vậy là ta chia tay rồi sao anh?
Một ngày nào đó mưa sẽ hóa thành tuyết trắng
Và dần xóa tan nỗi buồn
Em sẽ chào đón hy vọng mới
Em sẽ luôn vui vẻ trong đêm thánh linh thiêng
Nhưng những người trưởng thành vẫn luôn dành riêng một nỗi cô đơn nhỏ bé
Vậy nên em có khóc cũng được mà
Một khởi đầu mới
Đêm lặng lẽ














Bookmarks