Entry for September 12, 2006 - Sự phát triển?
Thường thì mình viết kiểu “vui vui” nhưng hôm nay mình xin viết một bài hơi triết học. (Thỉnh thoảng phải thay đổi định hướng mới thú vị chứ!). Hơi triết học và hơi dài. Nếu bạn thấy chán rồi thì cứ dừng lại ở đây nhé, đừng đọc hết rồi comment bảo chán!
Nếu không thì…
Theo thống kê của Trung tâm Dữ liệu các tổ chức phi chính phủ nước ngoài thuộc Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam (tên dài như giảng bài) thì có 181 tổ chức phi chính phủ đang hoạt động tại Việt Nam. Đa số là tổ chức nước ngoài như “Viện Hàn lâm phát triển Giáo dục”, “Tổ chức Liên giáo hội vì hợp tác phát triển”, hoặc “Tổ chức cứu trợ trẻ em Thuỵ Điển”. Nhưng theo mình biết thì không có một tổ chức phi chính phủ nào của Việt Nam đang hoạt động tại nước ngoài. Thế mới lệch!
Việt Nam muốn học Tây thì okay, chả sao, Việt Nam cứ học Tây đi. Nhưng có rất nhiều điều mà chính Tây nên học Việt Nam. Sự quan trọng của gia đình. Cách tôn trọng người già. Cách giải quyết vấn đề nhẹ nhàng mà không nhiều người xung quanh bị ảnh hưởng. Cách hát karaoke và cách làm bún chả. Cách cưa gái ác liệt và cách trồng cây si…
Ví dụ, có nhiều tổ chức phi chính phủ (NGO) của Tây sang đây bảo “các trung tâm nuôi dạy trẻ câm điếc, mù ở đây không tốt! Tốt nhất là các em câm điếc và mù học cùng các trẻ em ‘bình thường’ trong không khí bạn bè”. Nhưng lại không có một NGO nào của Việt Nam sang Tây bảo: “các viện dưỡng lão ở đây không tốt. Tốt nhất là các ông bà sống cùng gia đình trong không khí tình cảm của các con, các cháu”.
Tất nhiên là phải có tiền mới được đầu tư vào xã hội của các nước khác, nhưng tiền, mặc dù là bạn hiền, nhưng không phải là tất cả, và lẽ ra, sự phát triển toàn cầu không nên quá “một chiều” như bây giờ.
Đằng nào sự phát triển không phải lúc nào cũng đi đôi với hạnh phúc. Mặc dù nghèo, mặc dù “kém phát triển, mặc dù chưa vào WTO, mặc dù vân vân, vân vân, và vân vân, nhưng mình thấy người dân Việt Nam nói chung vẫn rất hạnh phúc, sống rất tình cảm, có khi hạnh phúc và tình cảm hơn cả người dân ở những nước phát triển nhất thế giới. (Có một khảo sát mới gần đây kết luận rằng người dân Việt Nam là một trong những cư dân hạnh phúc nhất trên thế giới. Vanuatu, một hòn đảo nhỏ ở nam Thái Bình Dương, là hạnh phúc nhất. Columbia đứng ở vị trí thứ 2, Costa Rica 3, Dominica 4, Panama 5.) http://www19.dantri.com.vn/Thegioi/2006/7/129249.vip
Mình cũng thích kiểu của nước Bhutan, một đất nước nhỏ ở giữa Ấn-Độ và Trung Quốc, vì theo nghị định của chính phủ thì mỗi một chính sách mới phải được xem xét căn cứ vào 2 yêu tố: sự ảnh hưởng vào tổng sản lượng quốc gia, và (cái này cực hay) sự ảnh hưởng vào “tổng hạnh phúc quốc gia” (Tiếng Anh gọi là GDP (Gross Domestic Product) và GDH (Gross Domestic Happiness)).
Thôi, mình dừng lại ở đây, mệt rồi! Ai mà có tiền thì hãy mở một NGO Việt Nam tại Canada nhé, mình sẽ làm cố vấn cho. Mình không đòi hỏi nhiều, chỉ lương cao và một xe mui trần Porsche, và có lẽ một máy Nokia N-73 nữa, nếu không phiền lắm.






Trả Lời Với Trích Dẫn
Cai ma buon cuoi nhat la comments noi ve tu Nu-ca-pha-gi (kieu: “phải đọc là Nu pagagi Joe ạ”) Trong 50 comments dau tien co gan 15 cach viet khac nhau: 
Bookmarks