>
Trang 1/9 1 2 3 4 5 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 83

Ðề tài: [Khác] Blog của "anh Joe"

  1. #1
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts

    [Khác] Blog của "anh Joe"

    Dành cho những bạn nào chưa có dịp được đọc :aaa:

    Entry for April 25, 2006 - Boom Boom

    Dạo này báo chí Việt Nam đang xôn xao về vụ PMU 18 và các sự mâu thuẫn xung quanh chuyện đó. Thật ra chuyện báo chí Việt Nam quan tâm nhiều đến vụ này không có gì ngạc nhiên cả -- đối với họ vụ này giống như là một “con cá béo”, tội gì mà không “ăn”. Thế nhưng mình đã được biết đến một sự mâu thuẫn thú vị hơn, một sự mâu thuẫn hấp dẫn phết, một sự hấp dẫn mà hiện nay ở Việt Nam chỉ có một số ít người có thể hiểu nổi – đó là sự mâu thuẫn “bà già ở công viên Lênin”.
    Nói một cách cụ thể hơn, đó là sự mâu thuẫn về các bà già mà tập thể dục thẩm mỹ buổi sáng gần nhà mình ở công viên Lênin. Hàng ngày khoảng 6:00 sáng họ tập trung ở đấy, bật nhạc xập xình rồi tập thể dục thẩm mỹ đến khoảng 8:00. Có một vài lần mình đi xem trực tiếp (tức là trong 3 năm vừa qua có hai ba ngày mình có đủ sự nhiệt tình dậy sớm tập thể thao ở công viên cùng với các “đồng chí” lớn tuổi này) nhưng bình thường mình chỉ được nghe nhạc của họ từ phòng ngủ khi mình mới ngủ dậy.

    “Thế sự mâu thuẫn là ở đâu?”, chắc các bạn muốn hỏi. Nó chính là ở chỗ: Khi các bà già này bắt đàu tập, họ luôn luôn mở một bài hát Tiếng Anh rất đặc biệt. Đó là bài Boom Boom Boom Boom của nhóm The Vengaboys, đã nổi tiếng ở Canada và Châu Âu cách đây khoảng 6,7 năm. Đối với người Việt Nam bình thường thì chắc bài này không có gì là lạ cả -- nhịp điệu rất sôi động nên dùng bài này để tập thể dục là đương nhiên rồi. Nhưng vì mình rất hiểu lời Tiếng Anh của bài này nên mình không thể không cười khi nghĩ đến sự mâu thuẫn “dã man” mà nó gây ra. Nói một cách rất ngắn gọn, bài này bậy! Không phải rất bậy, nhưng bài này thật sự không phù hợp với một nhóm phụ nữ “phúc hậu” như thế này đâu!
    Lời của bài hát là như sâu:

    Boom Boom Boom Boom
    I want you in my room
    Let's spend the night together
    From now until forever
    Boom Boom Boom Boom
    I wanna go Boom Boom
    Let's spend the night together
    Together in my room



    Chỉ riêng từ “Boom” là bậy lắm rồi! Những từ khác chỉ là dưa chuột cắt nhỏ xung quanh một đĩa thịt gà nướng. Trong trường hợp này từ “Boom” là dùng để miêu tà cái âm thanh của một hành động nào đó. Mình sẽ không nói hành động này cụ thể là cái gì, trừ khi phải giải thích vì “hàng động này” mà mình đã có mặt ở trên thế giới để viết chính blog này. Những từ còn lại các bạn có thể tự tìm hiểu, mình sẽ không dịch nữa đâu. Dù sao, ý mình muốn nói cũng đã quá rõ ràng rồi!
    À, quên! Lần sau các bạn đi công viên Lênin vào buổi sáng xin đừng giải thích sự mâu thuẫn này cho các bạn lớn tuổi nhé. Trong cuộc sống của mình luôn có một số thứ tốt nhất là mình không nên hiểu!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  2. The Following 5 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    junin (20-07-2010), kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), yummy_lady (07-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  3. #2
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for May 30, 2006 - Con gái VN phức tạp nhỉ!?

    Con gái VN phức tạp nhỉ!?

    Hình như tất cả các cô gái Việt Nam 22 tuổi trở lên đã có người yêu rồi. Tất nhiên là có người chưa có nhưng mà ít lắm. Khổ cho con trai Việt Nam, khổ cho cả con trai Canada sống ở Việt Nam nữa!

    Có lần mình hỏi một người bạn thân: “Thế ở Việt Nam khi một cô gái mà mình thinh thích đã có người yêu rồi thì mình nên làm gì, làm thế nào để tiếp cận cô đó?”. Lời khuyên của bạn mình thì như thế này. (Của đáng tội mình đã xuyên tạc một tí, thêm một chút mỳ chính vào.). Mình không biết liệu lời khuyên của cô ấy có đúng hay không…

    Theo bạn mình thì trong việc “đánh đồn” có 3 trường hợp, và mỗi trường hợp có một tỷ lệ thành công khác nhau như sau:

    Các cô mà đã được yêu 1 năm

    Không đánh được. Cô ấy và người yêu vẫn ở trong giai đoạn gọi là tình yêu trẻ con. Ngồi ở quán cà-fê 2 người chung một ghế, viết thơ tặng nhau, chát yahoo và dùng nhiều…Họ như đang chết đuối trong mắt nhau, cứ nói những gì mà lúc trước cả 2 người coi là rất sến! Thôi, cho họ chết đuối đi.. nếu cô ấy lại nổi lên mặt nước thì phải xem xét lại.

    Các cô mà đã được yêu 2 năm

    Đánh được đấy! Có thể sau khi 2 năm thì giai đoạn “tình yêu mới” đã qua và giai đoạn “tình yêu thoải mái” chưa đến. Cũng có thể cô ấy bắt đầu tự hỏi mình: “Anh ấy có phải là một nửa trái tim của mình hay không đây? Nếu không thì mình cứ lằng nhằng như thế này không được mất…” Khi đó, một anh chàng nào đó – một người mà rất hiểu mình muốn gì - có thể chớp lấy thời cơ chui vào bảo tàng lấy trộm vật quý chạy sang Campuchia luôn!

    Các cô mà đã được yêu 3 năm trở lên

    Không đánh được đâu! Đối với cô ấy thì mọi thứ đều ổn rồi, thoải mái rồi. Quen anh ấy ngồi ở bên cạnh mình, quen cách nói chuyện của anh ấy, cách nhìn, cách chia sẻ…tóm lại thì cái gì cũng quen! Có thể cô ấy đã đi đến nhà anh ấy “ra mắt” rồi, và 2 người đang chuẩn bị lấy nhau. Tất nhiên là có trường hợp “thay đổi ở phút 89” nhưng mà trường hợp này thì rất hiếm. Đà tàu đang chạy là một sức mạnh cực kỳ đáng sợ, đặc biệt là ở Việt Nam!

    Khỏi phải nói cách dễ nhất là hãy cưa những cô gái mà chưa có gì…đồn đang vắng mà, cần gì mà phải đánh! Cứ đi đến cửa chính bấm chuông thoải mái!

    Entry for May 17, 2006

    Có nhiều người thích hỏi về việc học Tiếng Việt của mình. Học Tiếng Việt có khó không? Cái gì là khó nhất? Tại sao anh nói như một người Quảng Bình? Anh có người yêu Quảng Bình à? (Đó chắc chỉ là sự ảnh hưởng của Tiếng Anh – mình đã có người yêu đâu?) Tại sao em biết từ này? Ai dạy? Cháu học ở đâu? Cháu có thích học Tiếng Viẹt không?

    Thế mình sẽ nói một chút về việc học tập của mình. Trên bàn làm việc của mình đang có 2 quyển vở. Một là quyển mình sử dụng khi học ở trường. Quyển đó đầy đủ với những từ chuyên môn, những từ “xịn” (hiện tượng, trạng thái, tông tích, v.v.) Quyển thứ 2 chắc thú vị hơn nhiều vì trong đó là những từ mình đã học qua bạn bè, hay là ở trên đường – tức là khi mình được tiếp xúc với người xe ôm, vệ sĩ, phục vụ…

    Nguời Việt Nam có một đặc điểm rất hay. Đó là không ngại nói chuyện với người mới quen! Mình chỉ cần nói một vài câu dí dỏm là thoải mái luôn, là thành hai người bạn luôn, hay là hai chú cháu, hai anh em…mình thấy ngừời Việt sống với nhau rất tình cảm, nên cái gọi là “cách buôn dưa lê” của người Việt cũng rất tình cảm!

    Để cho mọi người biết một chút về kinh nghiệm học Tiếng Việt của mình, ở dưới đây là những từ mình đã ghi trong “quyển vở thứ 2” một ngày gần đây:
    • huỳnh huỵch*
    • gần mực thì bia, gần đèn thì thuốc
    • cóc biết!*
    • xì xà xì xụp
    • bệnh vĩ cuồng
    • “cô ấy cứ lăng nhăng với con trai khác, tôi làm sao mà chấp nhận được!”
    • “ông ăn chả, bà ăn nem”*
    • “ôm bom 3 càng”
    • thênh thang
    • lên da non
    • “chưa đi chưa biết Đồ Sơn. Đi rồi mới biết chẳng hơn đồ nhà!”*
    (*) nghĩa là từ/câu này nguy hiểm. Hay là dễ trở thành từ bậy, hay là hơi bất lịch sự (chỉ dùng với bạn bè), hay là bất lịch sự quá (biết để biết thôi)…
    Mình thấy những từ và thành ngữ này thú vị lắm. Thú vị hơn nữa là các trường hợp cụ thể mà mình đã được “trải nghiệm” …các bạn cứ thử tưởng tượng xem!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  4. The Following 3 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), yummy_lady (07-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  5. #3
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for June 21, 2006 - Đồng chí Joe là ai?

    Hình như mình viết mấy blog rồi nhưng lại chưa giới thiệu nhiều về mình cho những người lang thang "ghé qua" blog này. Thế là….

    Mình tên là Joe - phát âm giống Mai Văn Dâu - và năm nay mình 27 tuổi (tính theo tuổi Tây; nếu tính theo tuổi "ta" thì mình đã 28 tuổi rồi.). Chưa có vợ, chưa có người yêu, vẫn đang tìm (phải quảng cáo tí chứ!). Dù mình quê ở Vancouver, một thành phố hơi bị đẹp nằm ở phía Tây nước Canada, nhưng mình đã sống ở xứ sở này - tức đất nước Việt Nam yêu dấu - được hơn 3 năm rồi.

    Chuyện mình sắp 30 tuổi cũng hơi bi kịch đấy! Nghĩ đến chuyện đó thôi là mình muốn mua ngay một con xe Piaggio màu đen, tìm một bộ quần áo cực kỳ sành điệu, rồi vào một buổi tối thứ 6 trời đẹp và không khí sôi động, rủ một cô gái "ngoại hình khá" đi chậm chậm quanh quanh bờ hồ. Tất nhiên mình cũng có ý định thuê một người đi theo, quay phim. Như thế, đến khi 45 tuổi, mình có thể mở lại thước phim đó, gọi con của mình đến xem và nói: "đấy! bố đã từng là dân chơi sành điệu kinh khủng, con thấy chưa? (lúc đó chắc vợ mình sẽ cười nước đôi và nói: "anh dân chơi ơi, vào bếp giúp em rửa bát đi!").

    Mình đã học tiếng Việt được khoảng 3 năm - 2 năm vừa rồi ở trường (Khoa tiếng Việt - Trường Đại học Khoa học Xã hội - Nhân văn Hà Nội), và năm đầu tiên “ở trên vỉa hè" - công nhận xe-ôm Việt Nam chửi bậy kinh khủng (nhưng mà rất hay!).

    Chuyện mình sang Việt Nam đi làm là hoàn toàn tình cờ. Hè năm 2002, mình tốt nghiệp đại học ở Canada rồi nhận lời của một người bạn đến Hàn Quốc làm việc. Tháng 9 năm đó mình quyết định sang Hà Nội theo một khóa bồi dưỡng (khóa đó kéo dài một tháng) rồi sau đó quay lại Hàn Quốc tiếp tục đi làm. Nhưng sau khi ăn nem chua rán ở một ngõ nhỏ gần phố Hàng Bông thì mình đã đi đến quyết định là: “thôi, sống ở đây cũng được đấy!” (sự thật là mình đã thấy cuộc sống ở Hà Nội rất thoải mái và rất muốn biết nhiều hơn về văn hoá Việt Nam - xin lỗi Hàn Quốc nhé!). Rồi mình tìm việc làm ổn định và 3 năm sau mình vẫn có mặt ở đây. Tết năm ngoái mình xin nghỉ việc để tập trung vào việc học tiếng Việt; khoảng 2 năm nữa, khi tiếng Việt của mình giỏi hơn nhiều, mình sẽ tiếp tục đi làm. Hy vọng là thế!

    À, mình nói một chút về blog này nhé! Lúc mở blog, ý định của mình chỉ là thình thoảng viết nhật ký, phát triển tiếng Việt một chút. Mình thật sự không ngờ rất nhiều người sẽ vào xem và cái "friends network" của mình sẽ lớn lên như thổi (mình mới học truyện Thánh Gióng ở trường đấy!) .Rất tiếc là mình không có nhiều thời gian để "chăm sóc" cái blog này (update thường xuyên, trả lời các comments, v...v), mọi người thông cảm nhé! Mình vẫn đọc và viết tiếng Việt cực kỳ chậm - như là lao động chân tay ấy - và cũng phải dành thời gian để đi học và đi làm (không phải là vì nhà ở số 1 Yết Kiêu đâu nhé!). Nhưng mình rất thích đọc các comments của mọi người và cũng rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình tiếp tục viết blog và học tiếng Việt! Thanh-kiu Vinamiu!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  6. The Following 4 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), yummy_lady (07-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  7. #4
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for July 02, 2006 - Đen!

    Lại một lần nữa.

    Lại một lần nữa đội tuyển Anh thua penalty.

    Lại một lần nữa ông trời cứ định kiến, chả nghe lời của mình gì cả.
    Chỉ những người rất yêu bóng đá mới có thể biết được sự đau đớn mình đang chịu là như thế nào. Một kẻ móc túi có thể lấy trộm cái ví của mình, mình sẽ không buồn như vậy. Bọn du đãng có thể đánh mình, ném xe máy của mình vào hồ Ha-lê, mình sẽ không buồn như vậy. Hai đầu gấu điên loạn có thể đẩy ngã mình vào một bồn tắm đầy mắm tôm rồi bắt mình phải hát Happy Birthday 117 lần bằng tiếng Indonesia, mình sẽ không buồn như vậy. Chỉ mỗi tình yêu có thể dẫn đến sự đau đớn như vậy, nhưng cái này mình cũng chưa chắc! (nói đùa, chắc rồi, quá chắc rồi!)

    Các cầu thủ Anh quá thiếu cái gọi là “killer instinct”, tức là bản năng giết người, cái khả năng “giải quyết nốt”. Như thế làm sao mà thắng được?! (thiếu…hoặc là thỉnh thoảng họ lại thừa killer instinct, ví dụ trong trường hợp Rooney you idiot!) Đức thì không sao. Đức giỏi. Bốn lần đá penalty vào World Cup và bốn lần đều thắng. Họ đá penalty kiểu rô-bót, mặt bình thản, có việc thì phải làm thôi, 1,2,3, shoot, vào, xong. Tại sao Anh lại lúng túng như thế?? Chỉ mỗi Owen Hargreaves có đủ sự bình tĩnh để ghi penalty đẹp – và anh này là người Canada! (Tốt! Good work son, we’re proud!)

    Thôi mình sẽ stop ở đây. Bóng đá chỉ là bóng đá thôi. Cuộc sống vẫn tốt đẹp. Trời vẫn màu xanh….

    Cố lên Pháp ơi!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  8. The Following 4 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), yummy_lady (07-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  9. #5
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for July 13, 2006 - Vụ đi chơi Sapa

    Chú ý: bài này không funny! Bạn muốn đọc bài buồn cười thì stop here, go back!

    Tuần trước mình và bạn mình (cũng là người Canada) đi Sapa rồi thuê một xe máy đi “khám phá” các vùng xung quanh. (Mình rất thích lái xe ở các vùng nông thôn Việt Nam.) Công nhận con đường đi từ Sapa xuống Lai Châu là một trong những đoạn đường đẹp nhất VN. Giá mà mình giỏi viết văn thì mình có thể miêu tả đường này rõ hơn, dùng nhiều từ như “ngoằn ngoèo” hoặc “uốn quanh”. Nhưng mà thôi, bây giờ mình cố gắng viết văn như thế thì bài này sẽ “sến” đi, trở thành một bài “banana” luôn!

    Ở giữa Pa So (một thị trấn nhỏ của tỉnh Lai Châu) và Lai Châu cũ (bây giờ là Điện Biên) có nhiều đất lở và một đoạn đường đã bị mất. Tất cả các xe ô-tô, xe máy đi Điện Biên đã phải dừng lại và đợi cách chỗ đoạn đường mất khoảng 300m. Có hai công an TTGT đứng chôn chân bảo vệ. Sau nửa tiếng hai công an đó đã phải đi chỗ khác, nhưng trước khi đi họ bảo mọi người phải đứng yên một chỗ, không được phép đi đến gần chỗ máy xúc đang làm việc! (Máy xúc đang xúc những khối đất lở để con đường thông suốt trở lại) Thế là mọi người ngồi đợi công an quay lại.

    Năm phút sau, một thanh niên đứng đậy, duỗi tay ra, lên xe đạp và lượn qua khúc quanh về phía máy xúc. Thêm năm phút nữa, thấy thanh niên ấy không quay lại, hai xe máy đi theo. Thêm ba phút nữa, thấy hai xe máy đó không quay lại, năm xe nữa cũng đi. Rồi một phút sau gần như tất cả những xe máy mà vãn đang đợi ở chỗ công an yêu cầu đều đi sát gần chỗ đoạn đường mất hết, chỉ năm sáu xe máy và bốn xe ô-tô vẫn ở lại. Lúc đó mình nói với bạn “Let’s go!” rồi lên xe đi theo.

    Hóa ra không ai có thể đi qua máy xúc đó (kể cả thanh niên đi xe đạp) vì quá nguy hiểm. Nhưng mà không sao, “thà đợi gần còn hơn đợi xa” là suy nghĩ của mọi người đợi ở đấy. “Như thế, nếu có thời cơ chạy qua máy xúc này thì mình có thể chớp lấy luôn!”

    Một lát sau hai công an TTGT quay lại thấy nhiều xe máy không nghe lời. (Hai công an đó đi cùng một xe máy.) Họ đi đến và kêu “Mấy xe máy kia, quay lại ngay!” rồi họ quay vòng lại để giải quyết một xe ô-tô đang bắt đầu đi theo. Mọi người chỉ nhìn nhau và cười, xem công an bỏ đi. Khi công an đang giải quyết xe ô-tô đó, người lái máy xúc quyết định nghỉ một tí rồi cho phép các xe máy đi qua. Thế là những người không nghe lời công an đã đi nhanh chóng đi qua đoạn đường bị cấm – như vậy đã “được thưởng” – và những người cứ đợi ở chỗ công an yêu cầu đã…bị “phạt” (tức là họ đã phải đợi tiếp). Đúng là phép vua thua lệ làng!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  10. The Following 4 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), yummy_lady (07-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  11. #6
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for July 14, 2006 - Kiểu Tây-ba-lô!

    Mình thấy du lịch là một phần tất yếu của cuộc sống, đặc biệt là đối với sinh viên hoặc là những người mới ra trường đại học. Và hay nhất là đi du lịch kiểu Tây-ba-lô.(Nghĩa là càng rẻ càng tốt!) Đi kiểu Tây-ba-lô là rất vui, rất tự do. Mình có thể rất gần với người dân, khám phá nhiều, không bị hạn chế như là những người đi theo tour. Và đối với người Việt Nam thì một nơi rất hợp với kiểu du lịch này là nước Lào!

    Tại sao đi nước Lào?

    Nói đơn giản, nước Lào cực kỳ thú vị. Văn hóa của người Lào rất khác với văn hóa của người Việt, cũng như là cách kiến trúc, các món ăn, kiểu ăn mặc, v.v. – cho nên Lào thú vị phết! Và thiên nhiên ở nước Lào có một không hai! Quá đỉnh luôn! Đi cùng với một nhóm bạn thì bạn sẽ có nhiều kỷ niệm vui lắm! (Và người Việt không cần visa!)

    Nước Lào có an toàn không?

    Có chứ! Tất nhiên không có nơi nào an toàn 100% nhưng mình thấy nước Lào an toàn lắm! Mình đi mấy lần với em trai, em gái mình và không có vấn đề gì xảy ra.

    Nhưng vấn đề đầu tiên là…tiền đâu?

    Thật ra là đi du lịch kiểu Tây-ba-lô không mất nhiều tiền như là kiểu đi theo tour (đôi khi đi theo tour cũng mất cả hay). Để bạn biết rõ hơn về các “chi phí Tây-ba-lô” ở nước Lào mình đã tạo ra một ngân sách mô hình! (Mình đi Lào mấy lần rồi nên rất biết giá cả như thế nào.)

    Kế hoạch đi Lào 11 ngày VND đồng

    Đi ô-tô từ HN vào Vinh (6 tiếng) 50,000
    Nghỉ ở Vinh 1 đêm (nhà nghỉ) 60,000
    Đi xe buýt từ Vinh đến cửa khẩu (Cầu treo) 30,000
    Đi ô-tô từ cửa khẩu sang Viên chăn (10 tiếng) 160,000
    Nghỉ khách sạn ở Vientiane 2 đêm (70,000x2) 140,000
    Đi ô-tô từ Viên chăn đến Vang Vieng (4 tiếng) 70,000
    Nghỉ khách sạn ở Vang Vieng 2 đêm (50,000x2) 100,000
    Đi tubing* 1 lần (xem ở dưới) 70,000
    Đi ô-tô từ Vang Vieng đến Luang Pha Bang (6 tiếng) 90,000
    Nghỉ khách sạn ở Luang Pha Bang 3 đêm (80,000x3) 240,000
    Thuê xe máy 2 ngày ở Luang Pha Bang (90,000 x2) 180,000
    Đi xe buýt từ Luang Pha Bang về Viên Chăn 90,000
    Lại nghỉ một đêm ở Viên Chăn 70,000
    Đi xe bus từ Viên Chăn về Hà Nội 340,000

    Tổng chi phí 1,690,000

    Tiền ăn, đi chơi, xem các chùa chiền, v.v. 800,000

    So all you have to pay is: 2,490,000

    Nếu bạn đi 2 người một phòng, ăn kiểu bình dân thì dưới 2 triệu là rất có thể!

    Nếu bạn rất giỏi thì dưới 1.5 triệu cũng có thể!
    * Tubing là gì: Tubing nghĩa là mình thuê một cái săm (tiếng Anh gọi là “tube”) của một ô-tô cực to rồi đi ra sông, ngồi trong săm đó, trôi theo dòng nước. Thoải con gà mái! Sông Nam Song ở Vang Vieng không bị ô nhiễm một tí nào cả, đẹp lắm! Và có nhiều người trên bè bán bia Lào. Mình có thể mua một chai bia và uống, tiếp tục trôi theo dòng nuớc, rồi mua một chai nữa…!
    Mọi người ơi, đi du lịch đi!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  12. The Following 3 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  13. #7
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for July 29, 2006 - Karaoke!

    Ka-ra-ô-kê. Bốn âm tiết mà không ai ở Việt Nam có thể bỏ qua được. Trước khi sang Việt Nam mình đã không biết karaôkê là cái gì cả. Nhưng sau khi đến xứ sở này mình đã nhanh chóng nhận ra một điều là: sống ở Việt Nam mà không đi hát karaôkê thì khác nào ăn canh không có mỳ chính, như người ta hôn nhau mà không có râu! (cứ tưởng tượng đi!) Thế là mình mua một bộ loa và một số DVD karaôkê mang về nhà rồi luyện hát cái. Các đĩa DVD mà minh chọn có nhiều bài khác nhau, nên mình đã có một cái mô hình âm nhạc Việt Nam rất phong phú.

    Khi xem các đĩa DVD đó, mình phát hiện ra một vài điều rất thú vị! (Hay là rất thú vị đối với mình thôi, mình không biết nữa!)

    1) Nghệ sĩ Việt Nam cực kỳ thích cái từ “xót xa”! Ngay sau khi mua các đĩa DVD đó, mình chọn một cái cho vào máy ví tính xem thử. Bài đầu tiên có từ “xót xa”. “Xót xa là gì?” Joe tự hỏi mình. Mình nghe bài thứ 2. Lại có từ xót xa. Mình nghe bài thứ 3. Lại có. Mình nghe bài thứ 4. Lại có. Rồi bài thứ 5 và nó…lại có! Lạ nhỉ! (Lúc đó mình tra từ điển đọc rất kỹ định nghĩa của từ này.) Không phải chỉ riêng từ “xót xa” thôi mà cũng có một số từ khác lại luôn luôn xuất hiện trong bài hát Việt Nam. Nếu ai có thể tìm cho mình một đĩa karaôkê nhạc trẻ mà không bài nào có từ “xót xa”, “lẻ loi”, “cô đơn”, “nỗi đau”, hoặc “gian dối” thì mình sẽ mua đĩa đó với gía 1 triệu đồng luôn!*

    *có lẽ mình sẽ không làm thế

    (Âm nhạc Tiếng Anh cũng thế thôi, những từ như sorry, baby, heart, lost, v.v.)

    2) Trong việc sáng tác bài hát Việt Nam thì chuyện “đảo ngược” những từ hai âm tiết có vẻ rất phổ biến. Mình đã biết từ “suy nghĩ” từ lâu rồi, từ này quá bình thường, sách giáo khoa nào cũng có. Nhưng mình đã phải mua một đĩa DVD karaôkê mới biết từ “nghĩ suy” là như thế nào. Hình như đảo trật tự của âm tiết trong từ hai âm tiết như vậy là để thêm hoành tráng vào hay sao nhỉ? Nếu viết là “Thay đổi” thì không được đâu, phải là Tình yêu của mình phải đổi thay mới hay chứ! Cũng như gian dối (dối gian), “mong chờ” (chờ mong) “tha thứ” (thứ tha)…Chuyện này càng thuyết phục mình rằng Tiếng Việt là một ngôn ngữ hơi bị phong phú! Tiếng Anh làm gì có chuyện đó – yesterday all my troubles seemed so ‘away far’ …sai! điên! Có lẽ Tiếng Việt linh hoạt hơn cả Tiếng Anh một chút, ít ra trong một vài lĩnh vực đặc biệt như vậy.

    3) Người Việt Nam rất coi trọng nhạc sĩ. Cái đó mình thấy rất là hay. Ở bên Tây có một bài hát nổi tiếng thì chắc ai cũng sẽ biết người ca sĩ là ai. Nhưng rất ít người sẽ biết nhạc sĩ –người sáng tác bài đó – là ai, mà gần như là không ai biết cả. (Ở bên Tây chuyện ca sĩ tự sáng tác bài của mình là hiếm có.) Ở Việt Nam thì lại khác. Có một bài do Trịnh Công Sơn sáng tác được một ca sĩ khác trình bày chẳng hạn thì đa số người sẽ biết đó là bài DO Trịnh Công Sơn sáng tác ĐƯỢC một ca sĩ khác trình bày. Lời giới thiệu của những bài hát mà lên TV hoặc lên mạng luôn nhắc đến tên của hai người: người nghệ sĩ và người ca sĩ. (Nhạc sĩ: Trần Tiến.. Thể hiện: Mỹ Tâm…kiểu thế.) Cái đấy mình khâm phục thật – có lẽ Tây phải học Việt Nam cái!

    À, bài mà mình đang thích nhất là bài “Đêm thấy ta là thác đổ” do Trịnh Công Sơn sáng tác, được ca sĩ Quang Dũng trình bày.

    Có ai đi karaôkê không?
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  14. The Following 4 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sakura89 (22-01-2011), sarujun (16-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  15. #8
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for August 23, 2006 - Khi Tiếng Việt là ngôn ngữ … chung!

    Trước hết mình phải nói mình thật sự không ngờ blog của mình sẽ lên báo, thật sự không ngờ hàng nghìn người sẽ xem, hàng trăm người sẽ vào comment! Nói một cách rất Việt Nam là mình cực … choáng!

    Có nhiều người khen. Cũng có một số người nhận xét rằng một người Việt Nam đi nước ngoài học tiếng nước ngoài là chuyện khá là bình thường, tại sao dư luận cứ xôn xao khi có một người Tây sang Việt Nam học một chút Tiếng Việt? Và họ nói đúng! Mình có nhiều bạn Việt Nam mà trình độ Tiếng Anh giỏi hơn trình độ Tiếng Việt của mình nhiều, cực kỳ nhiều, nên mình thấy hơi xấu hổ, hơi không thoải mái khi có nhiều người khen tiếng Việt của mình quá xá và quá trời, làm cho mình tin xái cổ! (Mọi người ơi, chê mình một cái cho nó đỡ kiêu đi!)

    Sự thật phũ phàng là đa số người Tây sống ở Việt Nam lại không chịu học Tiếng Việt. Họ bận. Họ mệt. Họ thấy là không cần. Chuyện này rất bi kịch. Bi kịch vì Tiếng Việt - và văn hóa Việt Nam nữa - thú vị vô cùng, tuyệt…cú mèo! Liệu có một ngôn ngữ phong phú bằng Tiếng Việt chăng? Liệu có dân tộc nào lại dễ gần, thân thiện như người Việt chăng? (Tất nhiên ngôn ngữ nào cũng phong phú, nhưng mà Tiếng Việt thì phong phú một cách rất … Việt Nam!) Và thêm một lý do kinh tế nữa: chỉ mỗi câu “Đùa! Tôi không phải là gà đâu!” lại có thể tiết kiệm cho mình hàng nghìn đô-la mỗi năm khi đi chợ hay mua sắm! (Tất nhiên phải nói dúng ngữ điệu!)

    Nhưng mà đời là vậy. Cho dù có nhiều người nước ngoài sống ở Việt Nam mà không chịu học Tiếng Việt nhưng cũng có một cộng đồng người nước ngoài sống ở đây mà rất yêu Tiếng Việt, rất yêu Việt Nam - hơn cả cậu bé trong quảng cáo của Honda luôn! Mình có một số người bạn đến từ nhiều nước khác nhau mà nói Tiếng Việt rất giỏi, quá đỉnh luôn! Một nhóm bạn rất đặc biệt - đối với bọn mình thì Tiếng Việt là một ngôn ngữ …chung!

    Mình có một người bạn đến từ nước Pháp chẳng hạn. Trình độ Tiếng Việt của anh ấy giỏi hơn cả trình độ Tiếng Pháp của mình, còn trình độ Tiếng Việt của mình lại giỏi hơn trình độ Tiếng Anh của anh ấy. Thế là nói chuyện bằng Tiếng Việt là đương nhiên rồi. Chắc người Việt ngồi xung quanh bọn mình ở quán cafe thấy rất buồn cười - hai người da trắng, mắt xanh (hai người mắt xanh thật!), nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt! Nhưng mà bọn mình phải thế, không có cách nào khác!

    Thỉnh thoảng mình đi chơi với nhóm bạn sinh viên của mình, có cả người Nhật, Canada, Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Lào, Ukraina, Trung Quốc, Mông Cổ…và ai cũng nói được Tiếng Việt hết. Tất nhiên không phải là Tiếng Việt chuẩn – gọi là Tiếng Việt “đủ để hiểu” - nhưng vẫn là Tiễng Việt, vẫn là “anh chị em” hết! Bạn thân của mình (bạn thân nhất ở VN) là người Nhật mà không biết Tiếng Anh (mình cũng không biết Tiếng Nhật - nếu không tính từ “ajinamoto”). Bọn mình gặp nhau, làm quen với nhau và hiểu nhau bằng Tiếng Việt, bằng ngôn ngữ thứ hai. Cũng có chuyện hai người nước ngoài sang Việt Nam rồi “cưa” nhau - và cuối cùng yêu nhau - bằng Tiếng Việt Nam của anh em chúng ta!

    Mình thấy chuyện này rất thú vị, rất hay - thế giới càng ngày càng nhỏ. À, vì mình đang tham dự đám cưới ở bên Canada (thật ra là mấy đám cưới) nên mình không có nhiều thời gian lên mạng trả lời các comments của mọi người. Mọi người thông cảm nhé, lúc nào về Hà Nội mình sẽ chăm sóc blog một cách chu đáo hơn!

    (À cũng có một chuyện là yahoo không cho phép mình có hơn 300 friends. Nhưng mọi người cứ gửi invite đi, có thể trong tương lai sẽ có cách add thêm bạn. Hoặc là gửi message cũng được, mình sẽ cố gắng trả lời.)
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  16. The Following 4 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), yummy_lady (07-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  17. #9
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for September 04, 2006 - Thèm Bún Chả!

    Rất tiếc mình không biết nấu cơm Việt Nam. Nhưng mình rất biết ăn cơm Việt Nam, và có người biết nấu thì phải có người biết ăn, có người kể chuyện cười thì phải có người cười, nên mình thấy mình cũng làm tròn bổn phận của mình đối với xã hội.

    Hai ngày nữa mình quay lại Việt Nam. Tối thứ 4 mình về đến sân bay rồi sáng thứ 5 mình sẽ đi ăn bún chả. Mình cực kỳ thích bún chả. Mình không biết tại sao Bộ Y Tế Việt Nam không tổ chức cuộc vận động phát triển nhận thức cộng động về sự nguy hiểm của món bún chả, tại vì so với một bát bún chả ngon thì thuốc lá chẳng ăn thua gì đâu! (Bao thuốc lá lại phải có hình ảnh của người bị bệnh, răng toàn là màu đen, thế theo mình mỗi một bát bún chả cũng nên có hình ảnh của một người Tây cực béo, để mình suy nghĩ lại thói nghiện kinh khủng này và tự hạn chế mình một chút!)

    Nhưng thôi, thích nghiện thì cứ nghiện thôi. Mình nghiện bún chả đến mức mình tự coi mình là người sành bún chả. Bạn có muốn biết gì về bún chả ở Hà Nội không? Bạn cứ yên tâm đi, bạn đã gặp ma xó rồi đấy!

    Có hai quán bún chả mình thích nhất Hà Nội – có thể nói mình là khách ruột! Tuy nhiên hai quán đó khác nhau nhiều. Quán thứ nhất ở phố Hàng Mành và quán thứ hai ở phố Mai Hắc Đế.

    Chỗ Hàng Mành thì hay - thịt thì nhiều, nem thì to. Chỗ Mai Hắc Đế thì cũng hay - thịt thì không nhiều lắm nhưng nước chấm thì ngon dã man, có gia vị đặc biệt. Thế này nhé. Nếu bún chả ở chỗ Hành Mành giống như một cô gái cao đẹp, chân dài đến nách, thì bún chả ở chỗ Mai Hắc Đế giống như một cô gái hơi thấp, hơi chắc nịch nhưng có sức hấp dẫn đặc biệt, có một điều gì đó hay hay làm cho mình quay lại nói chuyện tiếp.

    Hay là nếu bún chả ở Hành Mành giống như giọng ca của Mỹ Tâm thì bún chả ở Mai Hắc Đế giống như giọng ca của Ngọc Khuê – so sánh như vậy cũng được…ừ, được rồi đấy!

    Thôi mình đói quá rồi! Lần sau mình sẽ kể chuyện sang Canada tham dự đám cưới. Bây giờ mình đói quá…để mình giải quyết chuyện bún chả đã!

    (Rất cảm ơn những người đã gửi message và comment vào blog của mình. Mình quá là choáng, quá là vinh dự! Thật!)
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  18. The Following 3 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), sarujun (16-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  19. #10
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for September 08, 2006 - Đội hay không đội?

    “Mũ dùng để đội khi đi xe máy, tăng độ an toàn nếu có tai nạn xảy ra.” Đó là định nghĩa của từ “mũ bảo hiểm” theo từ điển tiếng Việt trên cái bàn làm việc của mình. Nhưng quyển từ điển này chỉ là một quyển bác học thôi. Nếu có từ này trong từ điển cuộc sống – tức là từ điển lý thuyết viết đúng theo suy nghĩ của người dân – thì nó sẽ được định nghĩa như sau: “Mũ bảo hiểm: hay còn gọi là nồi cơm điện. xấu quá! kệ! không cần thiết!”

    Mình cũng thích lái xe máy ở Hà Nội. Lúc mình mới học lái xe ở đây mình đi rất chậm. Cực kỳ chậm. Chậm như rùa. Hơn. Chậm như voi giậm trong rừng rậm. (Mình đã mất 15 phút tra từ điển để sáng tác câu đó, mọi người cứ “nhấm nháp” nó đi!). Chậm đến nỗi lúc mình đi dọc đường Lê Duẩn có nhiều bà già đạp xe đạp đi qua vẫy tay rồi dần dần biến mất vào phía chân trời.

    Nhưng mình đã biết lái xe máy hơn 3 năm rồi, và bây giờ mình đi quá nhanh. Trước đây (khi đi rất chậm), chắc là không cần đội mũ bảo hiểm đâu, vì lúc đó mình sẽ giống như “một gã điên đeo kính râm vào ban đêm”. Tuy nhiên, bây giờ chắc là quá là cần thiết rồi, theo suy nghĩ của mình, theo lôgic của phương Tây, và theo vật lý nữa. Thế là mình lâm vào một tình cảnh rất khó xử: ở Hà Nội, đội mũ bảo hiểm là không sành điệu.

    Đó chỉ là sự thật phũ phàng thôi, muốn hay không người ta cũng nghĩ như vậy. Và mình cũng là một phần của “người ta”, thế là mình cũng nghĩ như vậy. Mọi người xin đừng hiểu lầm – mình không phải loại người thích sành điệu. Nhưng đồng thời, cũng là loại người không thích không sành điệu, thế là mới có vấn đề!

    Túm lại, tất cả những khía cạnh của vấn đề này có thể được “co” thành một câu ngắn: Thà một phút sành điệu rồi chợt tắt còn hơn buồn “nhà quê” suốt trăm năm. Mình có đồng ý với câu này không? (Không biết bác Xuân Diệu đội mũ bảo hiểm hay không nhỉ.). Nếu đồng ý thì thôi, kệ mũ bảo hiểm đi, lái “không” thôi. Hay là mình quan điểm khác? Cái từ “nhà quê” mặc dù thường có nghĩa coi thường người đến từ các tỉnh lẻ, nhưng cũng là một từ hay, với ý nghĩa rất thân thiện. Mình có nhiều bạn đến từ các tỉnh lẻ và họ vui tính lắm, thông minh lắm, học đại học giỏi lắm, thường thì giỏi hơn cả người thành phố luôn.

    Thế mình bị (được) coi như là người nhà quê cũng được. Đằng nào mình cũng sinh ra ở vùng núi, mình cũng là người lớn lên ở một nơi không có rạp Megastar. (Bố mẹ mình thì ở dưới thành phố Vancouver nhưng mà đi lên công tác ở trên một thị trấn nhỏ ở phía bắc Canada, và sinh mình năm 78 ở trên đó. Lúc 12 tuổi mình mới quay lại sống ở thành phố). Liệu đối với “dân núi” như mình thì đội mũ bảo hiểm có phải là chuyện bẩm sinh không nhỉ???

    Hơn nữa, ở bên Tây hầu như ai mà đi xe máy đều đội mũ bảo hiểm hết. Thậm chí các trẻ em đi xe đạp cũng đội mũ bảo hiểm nhỏ. Vậy thì đội mũ bảo hiểm cũng chẳng có gì phải xấu hổ đúng không? Nhưng Việt Nam là Việt Nam (hoặc thỉnh thoảng là Việt Lam) và khi ở Rôma thì…Mình phân tích như sau:

    1. Không đội mũ bảo hiểm

    Điểm có lợi: sành điệu

    Điểm bất lợi: dễ phải chuyển hộ khẩu ra Văn Điển

    2. Có đội mũ bảo hiểm

    Điểm có lợi: An toàn. Và không có nhiều người nhận ra mình ở trên đường, không có nhiều người biết mình là người Tây. (Giống kiểu “ninja” của phụ nữ Việt Nam đội mũ và đêo khẩu trang, kính râm.)

    Điểm bất lợi: không sành điệu

    3. Đội mũ bảo hiểm loại sành điệu

    Điểm có lợi: vừa an toàn vừa sành điệu

    Điểm bất lời: làm gì có mũ bảo hiểm loại sành điệu!

    Ba sự lựa chọn khác nhau nhưng ba kết quả khó chịu như nhau. Nếu chỉ có ba sự lựa chọn này thì thật là buồn, thật là chán. Nhưng mà cuộc sống không bao giờ bất công như vậy đâu! Mình may mắn được biết đến một sự lựa chọn khác. Một sự lựa chọn không có một điểm bất lợi nào cả. Một sự lựa chọn vừa an toàn vừa sành điệu, vừa tốt cho kinh tế Việt Nam!

    Đó là xịt gôm, bôi gel vào tóc thật nhiều, rất rất nhiều, như một thằng 18 tuổi con nhà giàu đi xe SH màu đen có đê-can hình con rồng trên chắn bùn. Như thế mái tóc của mình sẽ rất cứng, cứng như kim cương, cứng như xi-măng. Mình bị ngã xe, đâm đầu vào vỉa hè thì chính là vỉa hè sẽ bị vỡ, chứ không phải đầu của mình đâu!!!


    * lần trước mình nói mình sẽ viết về chuyện đám cưới Tây. Mình nói dối. Có thể lần sau...
    * mình học khoa tiếng Việt, trường ĐH KH XHNV (có nhiều người hỏi)
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  20. The Following 4 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), manhme1987 (16-08-2010), sarujun (16-10-2010), zonzonzon (20-07-2010)

Trang 1/9 1 2 3 4 5 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Vụt thành sao nhờ Blog
    By Ren Shuyamaru in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 25-03-2008, 03:31 PM
  2. Blog: Xu hướng quảng cáo của các công ty Nhật
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 04-01-2008, 04:29 PM
  3. Khám phá thế giới blog của người Nhật
    By Ren Shuyamaru in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 28-12-2007, 08:19 AM
  4. Người Nhật vô địch thế giới về viết blog
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 07-04-2007, 03:44 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •