>
Trang 2/2 đầuđầu 1 2
kết quả từ 11 tới 19 trên 19

Ðề tài: [Fic] Đông Phương Ký

  1. #11
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 12: Kẻ Bị Giam Cầm

    Reimu lần mò trong hang động tối đen bằng một ngọn lửa bập bùng cháy trên một đạo bùa màu vàng mà cô bé vừa đốt cháy bằng linh lực. Đạo bùa màu vàng bay lơ lửng phía trước mặt Reimu phát ra ánh sáng giống như những ngọn đuốc mà người ta thường thắp bằng dầu hỏa. Cái hang động này thật sự rất lớn, ánh sáng của "ngọn đuốc" được thắp bằng linh lực kia thỉnh thoảng mới soi được tới vách hang mỗi khi Reimu đi lệch về một bên nào đó. Cả hang động này hoàn toàn vắng lặng, không hề có dấu hiệu từng có ai sống ở đây. Âm thanh duy nhất bên trong hang động lúc này là tiếng bước chân của Reimu vang vọng lại.

    Hang động rộng lớn này được tạo thành bởi một lớp đá nâu đen bóng. Thứ đá nâu đen này bao phủ toàn bộ bên trong hang động. Kể cả mặt đất nơi Reimu đặt chân cũng dần dần xuất hiện tràn ngập thứ đá này. Nhờ vào độ bóng láng của nó mà ánh sáng nhỏ nhoi bằng linh lực kia có thể phản chiếu được xa hơn chút ít. Dần dần rồi thì mặt đất nay cũng biến hoàn toàn thành "mặt đá".
    Reimu vẫn cứ đi mãi đi mãi trong hang động tối đen đó. Chợt ánh sáng từ "ngọn đuốc" trước mặt cô bé làm lộ ra phía trên bề mặt đá nâu đen của hang động này chi chít những cổ ngữ quái lạ. Những cổ ngữ này tuy Reimu chưa bao giờ được thấy nhưng ít ra nó cũng được sắp xếp rất có trật tự và quy luật. Những cổ ngữ này phân thành từng lớp xen kẽ nhau, cứ mỗi lớp chúng sắp thành một hàng, một chữ của hàng sau luôn nằm ngay trục giữa của hai chữ hàng trước. Cứ như thế chúng tạo thành hằng hà sa số, tầng tầng lớp lớp cổ ngữ cách đều nhau.
    Reimu điều khiển ngọn lửa linh lực bay sang vách thì thấy những cổ ngữ dưới bề mặt đá của hang động còn kéo dài chạy thẳng lên hai vách hang. Cô bé điều khiển tiếp cho ngọn lửa bay lên trần thì những cổ ngữ này vẫn tiếp tục kéo dài lên trên đó, cuối cùng chùng liên kết thành một đường tròn khép kín chạy từ thềm lên đến trần hang động. Từ những vòng tròng cổ ngữ khắc đầy hang kia tỏa ra một cảm giác kiềm nén, tù túng đến ngột ngạt. Reimu cẩn trọng bước từng bước vào sâu bên trong.

    Càng vào sâu, những vòng tròn cổ ngữ này càng dày đặc, càng chi chít, ban đầu chúng cách nhau cả một gang tay mới có một vòng, dần dần thì còn nửa gang, đến bây giờ thì chúng đã kết sát vào nhau. Những cổ ngữ kia tuy Reimu không đọc được nhưng để ý thì cô bé phát hiện ra, cứ tám vòng thì vòng tròn lại lặp lại một lần với những cổ ngữ y hệt tám vòng trước. Những vòng tròn cổ ngữ đó càng chi chít thì cảm giác tù túng và ngột ngạt càng dâng cao. Tâm trạng Reimu bắt đầu cảm thấy căng thẳng. Cơ thể cô bé lúc này cứng hết cả lại, mồ hôi hai bên tóc mai bắt đầu chảy từng giọt xuống đôi má hồng. Tay phải nắm chắc cây gậy gohei trong tay, Reimu thận trọng bước tới trước.

    Hang động sâu thăm thẳm lại còn yên ắng đến tuyệt đối. Những vòng tròn cổ ngữ kia càng lúc càng vây kín Reimu. Cảm giác tù túng ngột ngạt từ chúng tỏa ra như đang muốn bóp nghẹt cổ của cô bé. Ở cái nơi như thế này lâu chừng nào người ta càng dễ phát điên mà chết chừng ấy. Trạng thái thần kinh của Reimu đang bị căng thẳng cực độ, cô bé mím chặt môi không thốt nên lời, mồ hôi từ hai bên tóc mai giờ đã chảy thành từng dòng, nét mặt của cô bé lộ rõ sự khổ sở của việc bị kiềm hãm.

    Tình hình của Reimu càng lúc càng trở nên trầm trọng, cô bé bắt đầu mất dần ý thức, bắt đầu đi trong hang sâu một cách vô thức, lúc này Reimu đã phải dùng một tay vịn vào vách đá mà đi tiếp. Ánh sáng từ ngọn lửa linh lực đang lơ lửng trong không trung cũng bắt đầu dao động mạnh, hắt lên vách đá nâu đen kia bóng ảnh suy kiệt của cô vu nữ nhỏ.

    Càng lúc bước chân của Reimu càng nặng nề, đầu óc càng quay cuồng, ý thức dần biến mất. Ngay khi Reimu rơi vào trạng thái vô thức, thì từ trong tay áo trái tỏa ra một luồng hàn khí lạnh thấu xương xông thẳng từ tay trái chạy khắp cơ thể. Làn khi âm hàn này tuy cực lạnh nhưng đã giúp Reimu giật mình mà tỉnh lại. Khí lạnh đó thấm trong xương cốt, chạy dọc các mạch máu trong cơ thể nhưng lại không gây đau buốt mà mang lại cho Reimu cảm giác khoan khoái dễ chịu, đầu óc cô bé bắt đầu minh mẫn ra.

    - Ra là cục đá này đã cứu mình. < Reimu thầm nghĩ.

    Thứ truyền hàn khí cứu Reimu vừa rồi là khối thái cực cầu đang nằm gọn trong ống tay áo của cô bé. Sau khi Reimu mất ý thức, nó liền tự động truyền hàn khí để làm Reimu hồi tỉnh. Giờ đây nó vẫn tiếp tục duy trì khí lạnh đó để bình ổn lại tâm can cho Reimu. Nhờ vào sự thần diệu của khối thái cực cầu này Reimu đã không còn bị áp lực từ những cổ ngữ kia đè nén nữa.

    Sau khi tâm trí đã ổn định trở lại, Reimu đi được thêm một đoạn ngắn nữa thì hang động dần mở rộng ra. Đến lúc này thì thỉnh thoảng Reimu lại nghe thấy những âm thanh dao động nho nhỏ. Những âm thanh đó nhỏ đến mức chỉ đủ để lại ảo giác và chỉ lóe lên trong đầu Reimu rồi tắt ngúm. Thật khó biết âm thanh đó là thật hay là do Reimu tưởng tượng ra. Đang mãi suy nghĩ về âm thanh kỳ quái nọ, Reimu giật mình phát hiện ra dưới chân mình lúc này không còn là mặt đá thô lởm chởm nữa mà nó đã trở thành bề mặt cẩm thạch trắng được lát vuông vức. Những cổ ngữ được khắc trên mặt cẩm thạch này rõ ràng là tinh xảo hơn hẳn. Thấy vậy Reimu liền đưa tay trái lên múa một vòng trong không trung. Ống tay áo của Reimu vừa hạ xuống thì ngọn lửa linh lực lập tức phát sáng mạnh và bay vụt lên trần hang động. Ánh sáng từ ngọn lửa kia như một mặt trời thu nhỏ chiếu rọi cả hang. Nhờ thứ ánh sáng mãnh liệt đó mà cả hang động bây giờ đã hiện ra mồn một.

    Hang động lúc này đã trở nên vuông vức như có ai đẽo gọt chứ không còn tròn như lúc đầu ở cửa hang nữa. Reimu đang đứng giữa một cái sân rộng lát bằng cẩm thạch trắng. Hai bên sân mỗi bên có 6 bức tượng đá hình dơi quỷ (Gargoyle) đang ngồi chắp cánh che phía trước mặt. Chính diện cũng là 6 bức tượng đá hình dơi quỷ y hệt như hai bên. Chúng như đang ngồi canh gác một điều gì đó.

    Để ý thấy sát hai bên vách có hai bệ cẩm thạch hình chữ nhật kéo dài ôm sát vách đá, Reimu điều khiển ngọn lửa linh lực kia tách ra làm hai bay về phía hai cái bệ đó. Lửa vừa tới tức thì cháy lan theo đường dẫn của hai bệ cẩm thạch, kéo sâu vào tận bên trong. Kỳ lạ là bên trong hai cái bệ dài này không hề có chứa một chút chất đốt nào nhưng lửa lại cháy rất mạnh. Lửa cứ lần theo chiều dài của hai bệ cẩm thạch nọ mà cháy mãi vào phía sâu bên trong hang. Từng phần hang động còn bị màn đêm che giấu dần dần lộ ra. Ngoài khoảng sân và những bức tượng đá hình dơi quỷ kia thì phần còn lại của hang động này chẳng còn gì đặc biệt ngoài một thứ mà khiến Reimu khá ngỡ ngàng, một tòa tháp hình trụ bằng cẩm thạch trắng đang đứng sừng sững trước mặt Reimu đã lộ ra nhờ ánh sáng từ lửa của hai bệ cẩm thạch tỏa ra. Hai bệ cẩm thạch này rốt cuộc lại nối với nhau ở cuối hang, tạo thành một hình chữ U quây kín cái hang động to lớn này, còn tòa tháp cẩm thạch kia thì lọt thỏm vào chính giữa.

    Từ xa nhìn lại tòa tháp trắng này trơn tru nhẵn bóng, không hề có cửa sổ, và trên mặt cẩm thạch cũng chi chít những cổ ngữ kỳ lạ đang quấn lấy nó. Nếu như không phải có một cánh cửa lớn được điêu khắc phù điêu tinh xảo ngay chính diện thì không ai nghĩ nó là một tòa tháp mà chỉ nghĩ đó là một khối đá hình trụ khổng lồ mà thôi. Reimu tiến bước về tòa tháp đó để tìm lời giải đáp cho mình thì bỗng nhiên một tiếng KÉC rợn người vang lên. Phía trên trần hang động có hai đốm đỏ như máu di chuyển vụt qua, dựa vào tiếng động nó phát ra thì rõ ràng đây là tiếng đập cánh của một con dơi, Reimu giờ có thể khẳng định đây là âm thanh kỳ quái mình nghe thấy ban nãy.

    Dự đoán đây là hang ổ của kẻ địch đã trộm Ảo Mộng Thiên Sinh của mình, Reimu lập tức thủ thế sẵn sàng chiến đấu. Rắc, rắc, xà, xà... một chuỗi âm thanh nứt vỡ đồng loạt vang lên. Những bức tượng dơi quỷ kia đang nứt vỡ, lớp đá bao phủ chúng đang rơi xuống từng mảng lớn, đập xuống mặt sân bằng cẩm thạch vang lên những âm thanh khô khốc. Từ bên trong lớp đá đó mười tám con dơi quỷ từ từ đập cánh phành phạch kêu lên những âm thanh rợn người và dần vây lấy Reimu. Bọn dơi quỷ há to cái miệng đầy răng nănh cong vút khạc hàng loạt cầu lửa về phía Reimu. Về cơ bản là loạt đạn này không có chỗ để tránh né, tuy nhiên Reimu nhanh chóng rút trong tay ra bốn đạo bùa màu xanh có chú văn trắng ở trên niệm chú.

    Bùm! Bùm! Bùm! Một tràng tiếng nổ đinh tai vang lên, khói bụi mù mịt, tuy nhiên kẻ đứng giữa làn khói bụi đó lại không hề có một chút thương tổn. Xung quanh Reimu lúc này là bốn đồ án hình chữ nhật tỏa ra lam quang, chúng là những tấm lá chắn vừa nãy đã bao bọc che cho Reimu khỏi loạt tấn công vừa rồi của bọn dơi quỷ, là Cảnh Tỉnh Trận (警醒陣).

    Cảnh Tỉnh Trận biến mất, Reimu từ trong lao nhanh qua phía bên phải hang động, bọn dơi quỷ to xác nhưng di chuyển khá chậm chạp, chúng hầu như chỉ xoay đầu khạc ra những khối cầu lửa dí theo hướng Reimu di chuyển. Loạt cầu lửa do bọn dơi quỷ ở bên trái và chính diện hang động bắn theo Reimu không đuổi kịp gót giày của cô bé. Những khối cầu lửa to bằng đầu người đập vào mặt sân cẩm thạch phát nổ, tuy nhiên lại không thể tổn hại đến mặt sân chi chít cổ ngữ kia. Loạt cầu lửa do bọn dơi quỷ ở bên phải hang động đang đối diện Reimu bắn ra đều bị cô bé dùng gậy gohei gạt bay đi hết. Càng đến gần phía dưới bọn dơi quỷ, tốc độ của cầu lửa do chúng khạc ra càng lúc càng nhanh hơn, Reimu ngả người ra phía sau né, đồng thời trượt tới một đoạn, những quả cầu lửa phát nổ liền ngay sau cú trượt người đó. Khói bụi mù mịt vừa tan ra thì đã không còn thấy bóng dáng Reimu ở đó. Bọn dơi quỷ chưa kịp đảo mắt để tìm thì Reimu đã lơ lửng ở phía sau lưng chúng phóng ra một loạt bùa màu đỏ.

    Ầm! Ầm! Ầm! Một loạt tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, loạt bùa màu đỏ vừa rồi đã đánh tan xác 3 con dơi quỷ và khiến cho một con với đôi cánh bốc cháy đang lả tả rơi xuống. Bọn dơi quỷ bên cánh trái đã bay đến nơi và khạc ra một loạt cầu lửa mới, bất chấp đồng bọn của chúng đang ở trong tầm bắn với Reimu.

    Bùm! Bùm! Bùm! Âm thanh quen thuộc lại nổ ra, hai con dơi quỷ còn sót lại cũng chịu chung số phận với bọn bên cánh phải, nhưng lần này là do đồng loại của chúng ra tay. Ngoài hai con dơi quỷ đó thì mục tiêu chính của loạt tấn công vừa rồi lại biến mất. Chỉ còn lại đồ án màu xanh của Cảnh Tỉnh Trận. Reimu đã tạo ra Cảnh Tỉnh Trận rồi lấy đó làm điểm tựa mà đạp tung người bay ngược về vách đá, sau đó lại tiếp tục mượn vách đá đạp bay cao hơn rồi tạo ra liên tiếp 3 Cảnh Tỉnh Trận nữa để bay nhảy trên không trung. Lúc này Reimu đã ở trên đầu bọn dơi quỷ từ cánh trái đuổi qua kia, từ trên cao Reimu hạ người lao xuống tung một cước trúng ngay sau cổ con dơi quỷ đang bay chính giữa khiến nó gãy cổ chết ngay lập tức. Bọn dơi quỷ còn lại bất ngờ nhưng cũng kịp quay sang khạc lửa tấn công. Reimu quật cây gohei trong không khí, dùng thần chú điều khiển hai dải bùa màu trắng ở đầu gohei quấn chặt lấy cổ của một con dơi quỷ bên cạnh sau đó dùng lực mạnh lôi nó xuống rồi tung người lên cao trở lại khiến cho con dơi quỷ xấu số thành thế thân lãnh trọn loạt đạn kia. Một loạt bùa màu đỏ rực lại được tung ra, bốn con dơi quỷ còn lại lần lượt bị bắn hạ. Thân ảnh Reimu liên tiếp biến mất trong không trung tới bốn lần mới đáp an toàn xuống mặt đất.

    Bọn dơi quỷ ở chính diện có vẻ khá bất ngờ với sức mạnh của cái con bé con kia nên chúng cẩn trọng hơn. Ngoài ra, có lẽ do bận phải bảo vệ tòa tháp phía sau nên chúng chỉ đứng trấn giữ ở cửa ra vào. Reimu cũng đứng nghỉ một lúc để khôi phục linh lực, trong khi đó liên tục quan sát động tĩnh của bọn dơi quỷ ở chính diện kia. Tích tắc một cái linh lực của Reimu đã phục hồi, cô bé lao thẳng tới cánh cửa của tòa tháp, bọn dơi quỷ há cái miệng rộng đầy răng nanh khạc ra vô số cầu lửa nhằm hướng Reimu mà lao tới. Reimu hít sâu một hơi, tức thì thân ảnh lại biến mất trong cơn bão lửa đó. Loạt cầu lửa vừa bay qua tức thì thân ảnh Reimu cũng hiện ra trở lại, một loạt bùa màu đỏ lại được phóng ra, 4 con dơi quỷ ngay tức thì bị hạ. Hai con còn lại toan khạc lửa thì lập tức hai Cảnh Tỉnh Trận xuất hiện ngay trước miệng chúng, cầu lửa phóng ra đụng Cảnh Tỉnh Trận phát nổ phản chấn thổi tung mất hai cái đầu dơi quỷ, hai cái xác không đầu kia đập cánh vài cái rồi cũng rụng xuống.

    Khung cảnh sau cuộc chiến tan hoang, máu và thịt bọn dơi quỷ vương vãi khắp nơi. Một lúc sau chúng đều hóa đá rồi tan ra thành bụi. Thái cực cầu trong tay Reimu khẽ có biến động, nó bắt đầu hút dần linh lực của Reimu, nhưng rất ít nên Reimu không nhận ra điều đó. Trong không trung tĩnh lặng lại vang lên một tiếng KÉC!

    - Ta đã quá xem thường con ranh con nhà ngươi! < Một giọng nói phẫn nộ chua chát vang lên.

    Hai đốm sáng màu đỏ như máu lơ lửng trong không trung, đột nhiên chúng phát quang cực mạnh khiến cho huyết sắc đó bao trùm cả hang động. Reimu chỉ lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của một con dơi và ánh sáng đỏ đó phát ra từ đôi mắt của nó. Sau khi ánh sáng đó tắt đi, từ trong không trung hiện ra một ả yêu nữ tóc vàng với đôi cánh dơi dài bằng một sải tay gắn chặt ở sau lưng đang từ từ hạ xuống...
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  2. #12
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 13: Viễn Cổ Ma Thần

    Ảo mộng chi địa là một vùng đất được tạo nên bởi vạn niên ma pháp, biên giới của nó cực kỳ rộng lớn bao phủ toàn bộ đại địa. Trên thế gian này bất luận là đông tây nam bắc ở phương nào hướng nào cũng có cổng thông đến Ảo mộng chi địa. Cũng chính vì lẽ đó nơi này không có thứ yêu ma quỷ quái nào mà không có. Từ khi Long Thần tạo nên kết giới, yêu quái trên thế gian hoặc là bị những kẻ phụng sự thần dồn vào Ảo mộng chi địa, hoặc cũng tự chui vào để trốn tránh sự truy sát của thế giới bên ngoài. Đa phần trong số chúng đều chịu an phận với cuộc sống trong kết giới rộng lớn cảnh sắc thần tiên này, nhưng một số ít yêu quái trải qua mấy ngàn vạn năm tu luyện còn sót lại sau đại chiến Thần - Ma có sức mạnh hủy thiên diệt địa vẫn còn ôm dã tâm thoát khỏi sự tù túng của kết giới. Nhà tù rộng đến mấy thì cũng vẫn là nhà tù, kình ngư lại há chịu cảnh bị giam cầm muôn kiếp hay sao? Cũng chính vì lẽ đó, trong Ảo mộng chi địa này những kẻ ôm dã tâm phá kết giới để ra ngoài cũng không phải là ít...

    Ma giới, Ma Thần Điện. Trước mặt Reimu bây giờ là một yêu nữ tóc vàng óng ánh, ả mặc một chiếc váy đỏ thẫm như máu, phía trên là một chiếc áo sơ mi thêu kiểu Tây Ban Nha thời phục hưng màu trắng. Loại thêu này bao gồm những họa tiết được thêu bằng chỉ tơ tằm đen tinh xảo trên nền vải lanh trắng mịn, thường được thêu trên cổ áo và cổ tay áo sơ mi đàn ông và áo sơ mi của đàn bà. Phần cổ áo của ả yêu nữ thắt một chiếc nơ cũng đỏ như màu của máu. Tay trái của yêu nữ cầm một cây gậy bằng bạch ngọc, trên đầu gậy có một ngôi sao năm cánh cũng bằng bạch ngọc tỏa ra huyết sắc nhè nhẹ. Ẩn nấp đằng sau mái tóc vàng óng ánh kia là một chiếc nơ cùng màu với váy, được đeo khá giống kiểu của Reimu. Tựu chung thì ả yêu nữ này sẽ là một thiếu nữ phương Tây xinh đẹp quý phái nếu như sau lưng ả không có một đôi cánh dơi khổng lồ đang giương lên cực kỳ quỷ dị.

    - Lần trước lợi dụng lúc ta không có mặt ở đây, lũ đê tiện các ngươi cả gan xông vào Ma Thần Điện, ám hại chủ nhân của ta, còn cướp đi bảo bối trấn giữ Ma Thần Điện. Lần này lại tự đến nộp mạng đỡ mất công ta đi tìm. < Yêu nữ nổi giận quát.

    - Ta không cần biết ngươi đang nói cái gì. Ta chỉ hỏi U Huyền Ma Nhãn có phải là của các ngươi không?

    - Đúng!

    - Vậy thì không cần nói nhiều, mau giao Ảo Mộng Thiên Sinh ra đây! < Reimu nhấn mạnh từng chữ quát lớn.

    - Con nhóc hỗn xược, ảo gì mộng gì ta đây không biết, nhưng người đã dám đặt chân tới Ma Thần Điện thì chỉ có một kết cục là bỏ xác lại nơi đây thôi.

    - Đúng là không cần nhiều lời với lũ yêu nghiệt các ngươi. Cứ phải cho nếm mùi khổ sở thì mới chịu khai ra. < Reimu khinh khỉnh nói.

    - Cuồng ngôn.

    Dứt lời, hai bên động thủ gần như cùng một lúc. Reimu vung tay phóng một loạt bùa đỏ rực về phía yêu nữ. Ả yêu nữ cũng huơ cây gậy làm bằng bạch ngọc của mình rồi chĩa về phía Reimu, lập tức trong không trung xuất hiện vô số tia sáng trắng nhỏ nhắm hướng Reimu bắn tới. Những đạo bùa màu đỏ của Reimu bị bạch quang xuyên thủng phát nổ khiến cho khói lửa mù mịt. Những tia sáng kia sau khi xuyên thủng những lá bùa đó bay đến thì Reimu đã không còn ở đó. Màn vừa rồi chỉ là hư chiêu che mắt ả yêu nữ, Reimu không biết tự lúc nào đã xuất hiện phía trên đầu yêu nữ nhằm ngay gáy một cước giáng xuống. Tưởng chừng như đã đắc thủ đến nơi thì cú đá của Reimu rơi vào khoảng không vô định. ẦM! Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì Reimu đã thấy sau lưng đau nhói, cả thân mình văng mạnh về phía trước mặt. Reimu kịp chống tay xoay người trên không khi gần rơi đập mặt xuống đất. Gượng đứng dậy, một đòn phía sau lưng của yêu nữ kia để lại bỏng rát cả lưng, dù có chiếc áo làm bằng thiên niên yêu tơ cũng không đỡ được cơn đau đang âm ỉ trong xương tủy.

    - Ranh con! Đừng tưởng có một mình ngươi biết mở Á Không Gian (亜空穴 - Á Không Huyệt). < Yêu nữ giở giọng khinh khỉnh nói.

    Á Không Gian là một pháp thuật mở ra một chiều không gian khác, thông qua đó mà di chuyển đến một vị trí bất kỳ trong không gian chính. Tùy vào pháp lực của kẻ sử dụng mà không gian đó mở nhanh hay chậm, dẫn đến vị trí xa hay gần, thời gian thi triển nhanh hay lâu. Lần này Reimu đụng độ cao thủ thật sự nên chiêu Á Không Gian của cô bé hay dùng cũng hết linh.

    Reimu đang định thần thì ả yêu nữ kia lại giơ cây gậy bạch ngọc lên cao, một loạt tia sáng trắng nhỏ lao vút về phía Reimu. Keng! Keng! Keng! Cảnh Tỉnh Trận ngay lập tức được Reimu lập ra đã chặn đứng những tia sáng chết chóc lao về phía cô bé, những tia sáng đó đập vào đồ án xanh lam của Cảnh Tỉnh Trận phát ra tiếng như kiếm gặp phải khiêng. Thân ảnh của ả yêu nữ nhòa đi rồi biến mất. ẦM! Một âm thanh chấn động lại vang lên, Reimu đã có chuẩn bị dùng hai tay cầm gậy gohei đỡ được một chưởng của ả yêu nữ từ phía sau lưng. Chiêu vừa rồi của yêu nữ kia là dùng hai tay tụ ma lực lại trong lòng bàn tay tạo ra một khối hỏa cầu màu lục rồi áp nó vào lưng Reimu, may mà có kinh nghiệm nên cô vu nữ nhỏ đã kịp thời đỡ được, tuy nhiên chỗ tiếp xúc của cây gậy gohei với ngọn lửa xanh ma quái kia cũng nóng ran khiến Reimu chút nữa là buông tay làm rơi gậy. Ả yêu nữ kia lại biến mất, lần này là từ phía trên đầu Reimu xuất hiện một cơn mưa hỏa cầu màu lục rơi xuống. Reimu vừa phóng bùa màu đỏ để phá hỏa cầu vừa dùng gậy gohei để gạt bay chúng đi, nhưng đã nói hỏa cầu màu lục này trút xuống như mưa dù kín kẽ thế nào cũng phải bị "ướt", trên thân thể Reimu đã xuất hiện vài chỗ bị phỏng do ngọn lửa quái ác này. Cứ chống đỡ mãi như vậy cũng không phải là cách, Reimu liền mở Á Không Gian rồi lao vào, biến mất khỏi làn mưa lửa màu xanh lục kia, tức thì Ả yêu nữ cũng mở Á Không Gian bám sát theo. Cứ mỗi lần Reimu vừa hiện ra là yêu nữ tức thì cũng hiện ra sau lưng và xuất thủ khiến cho Reimu phải liên tiếp mở Á Không Gian để tránh né, ả yêu nữ mỗi lần ra tay hụt cũng mở Á Không Gian bám theo, hai người cứ vậy mà truy đuổi nhau thoắt ẩn thoắt hiện khắp khoảng sân trước Ma Thần Điện. Nhưng linh lực không phải vô hạn, Reimu mở đến Á Không Gian thứ tám thì phải ngưng lại để phục hồi linh lực, lập tức ả yêu nữ kia chớp thời cơ tung liền mấy chưởng, Reimu vất vả chống đỡ, tay đỡ tay dùng gohei gạt đi, nhưng cũng dính một chưởng vào giữa ngực khiến thân mình văng mạnh. Lần này không còn sức để lấy lại thăng bằng nên lưng cô bé bị đập mạnh xuống đất lại càng khiến vết thương trầm trọng hơn. Khóe miệng nhỏ xinh kia nay đã xuất hiện một dòng máu đỏ chảy ra.

    Mũi của ả yêu nữ khẽ nhích, đi cùng với cái nhích mũi đó là một vẻ ngạc nhiên đến kinh ngạc của ả yêu nữ kia. Dường như có cái gì đó khiến ả không thể ngờ được ở cô bé này.

    - Mùi huyết dịch. Ngươi là con người!? < Ả yêu nữ kinh ngạc hỏi.

    - Phải! Thì sao? < Reimu gắng gượng đáp, cố không thổ huyết để lộ mình đang bị trọng thương ra ngoài.

    - Con người sao lại đến được Ma giới!? Là kẻ nào đưa lối chỉ đường cho ngươi đến đây?

    Dường như ả yêu nữ đã nắm chắc tính mạng của Reimu trong tay, nên không dứt điểm cô bé ngay mà giữ lại tra hỏi.

    - Nói, là kẻ nào chỉ cho ngươi đường đến đây, nếu không thì ngươi sẽ còn chịu khổ sống không bằng chết! < Yêu nữ đe dọa, nhấn mạnh từng chữ "sống không bằng chết".

    - Ta không biết, có biết ta cũng không cần phải nói với lũ yêu nghiệt các ngươi!

    - Được lắm! Để xem ngươi còn cứng miệng được bao lâu nữa.

    Dứt lời yêu nữ đưa tay về phía Reimu, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ mà cô bé chưa nghe bao giờ. Chỉ thấy vừa dứt lời thì phía sau lưng ả đôi cánh dơi kia dang rộng, ả yêu nữ cất người bay lên không trung, một vòng tròn màu đỏ hoàn chỉnh xuất hiện quanh người yêu nữ, mặt vòng tròn hướng về phía Reimu, tiếp đó một ngôi sao sáu cạnh cũng xuất hiện vừa vặn trong vòng tròn đó. Reimu cảm thấy máu trong người mình bỗng dưng sôi sục chực trào ra khỏi cơ thể như bị cái gì đó hút lấy. Ngụm máu nãy giờ Reimu cố gượng giữ trong cổ họng cuối cùng cũng bị cô bé ho mạnh thổ ra, nhưng lạ thay những giọt máu đỏ thẫm của cô bé không rơi ngay xuống đất mà lơ lửng giữa không trung rồi bay về phía yêu nữ tụ lại thành một khối huyết cầu nhỏ.

    Yêu nữ xoay bàn tay chỉ ngón trỏ về phía Reimu ngay lập tực khối huyết cầu lơ lửng do máu Reimu thổ ra phát tán vô số tia máu cực nhỏ bắn về phía chủ nhân của nó. Reimu bất ngờ nhưng cũng kịp tung Cảnh Tỉnh Trận ra chống đỡ. Nhưng thật không ngờ, những tia máu đó đi xuyên qua Cảnh Tỉnh Trận như không có gì, bất ngờ trước tình huống đó, Reimu không kịp tránh né đã lãnh trọn đòn tấn công bằng máu của yêu nữ kia. Thân thể, y phục cô bé bị cắt trúng nhiều chỗ khiến máu tiếp tục tuôn ra. Yêu nữ lại xoay bàn tay ra hướng về phía kẻ vừa bị thương, lập tức máu nạn nhân bị hút về phía ả, tụ lại thành huyết cầu lơ lửng trong không trung. Vết cắt do những tia máu gây ra trên thân thể Reimu chỉ là vết thương ngoài da không gây đau đớn mấy, nhưng từ vết thương đó máu rỉ ra bị yêu nữ hút về sôi sục khiến cả cơ thể cô bé nóng ran nhức nhối đau khổ không sao kể xiết.

    Yêu nữ lại chỉ ngón trỏ về phía Reimu, lần này với lượng máu nhiều hơn, số tia máu cũng tăng lên rất nhiều, Reimu tìm cách tránh né gạt đỡ nhưng vô ích, những tia máu kia như sinh vật sống truy đuổi theo cô bé và lại cắt rách da thịt trắng hồng của thiếu nữ.

    - Ha Ha Ha, chơi đùa với máu của loài người là sở thích cũng như sở trường của Ma Cà Rồng bọn ta. Máu là của ngươi, chẳng có thứ pháp thuật nào của ngươi có thể cản được nó đâu. Ngươi thật đen đủi, đã cả ngàn năm nay ta chưa động vào một giọt máu nào rồi. Nếu không muốn tiếp tục chịu đau khổ thì mau khai ra kẻ nào chỉ đường cho ngươi đến đây!

    - Ra ngươi là một con quỷ hút máu! < Reimu nói giọng khinh bỉ.

    - Hút máu hay thích gọi cái gì thì tùy ngươi. Ta quá quen với cái giọng điệu đấy của lũ con người ngu dốt rồi. Mau khai ra kẻ nào chỉ đường cho ngươi đến đây ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.

    - Thứ quỷ hút máu hạ tiện!

    - Được! < Yêu nữ bị chửi hạ tiện liền nổi giận đùng đùng lập tức chỉ ngón trỏ điều khiển vô số tia máu phát tán từ khối huyết cầu vừa tụ lại bắn ào ào về phía Reimu.

    Đứng trước hằng hà sa số tia máu đỏ thẫm đang lao tới Reimu không hề tránh né mà buông thỏng hai tay nhắm mắt như cam chịu số phận. Cơ thể mong manh bị làn mưa máu kia rạch nát, vết thương trên người chi chít, nhưng như thế cũng không đau đớn bằng khi huyết dịch trong người bị yêu thuật hút trào ra. Khối huyết cầu bây giờ đã to bằng nửa cái đầu người, bị mất nhiều máu như vậy cơ thể Reimu trở nên xanh xao tái nhợt. Có vẻ như đại cục đã định ả yêu nữ lạnh lùng chỉ ngón trỏ về phía Reimu...

    Bỗng Reimu bất ngờ mở mắt, khối huyết cầu ở giữa Reimu và yêu nữ phát ra ánh sáng trắng chói mắt, thân ảnh Reimu lập tức biến mất phút chốc đã đến trước khối huyết cầu đang lơ lửng trong không trung, tay trái cô bé lập tức đâm thẳng vào khối huyết cầu, rồi tiếp tục mở Á Không Gian đến trước mặt yêu nữ, nói thì chậm nhưng mọi chuyện diễn ra chưa đầy một cái chớp mắt, Reimu giờ chỉ cách yêu nữ một bộ (1,66m) thân thể nhỏ bé lơ lửng trong không trung, mắt nhắm chặt tay phải đưa chéo lên trước ngực, tay trái đưa thẳng lên trời tức thì vung ngang ra hai bên, y phục của cô bé vũ lộng trong không trung, khối huyết cầu ban nãy nay đã nằm trước ngực của Reimu phát ra bạch quang chói lòa khiến cho đôi mắt đầy huyết sắc của yêu nữ kia bất ngờ bị mù sáng. Từ trong ánh bạch quang rực rỡ bảy khối cầu thất sắc lao đến yêu nữ.

    - Ảo Mộng Ấn Phong! (夢想封印 - Mộng Tưởng Phong Ấn) < Reimu hét lớn.

    ẦM! Bảy khối cầu cùng lúc phát nổ, ánh sáng do chúng giao thoa tràn ngập che lấp khắp cả hang động.

    Sau vụ nổ kinh thiên đó, Reimu từ từ hạ người xuống, mắt lờ mờ mở ra, sắc diện của cô bé tái xanh, nhợt nhạt do mất máu và tổn hao linh lực quá độ. Một chiêu Ảo Mộng Ấn Phong vừa rồi là do Reimu tích trữ linh lực đem truyền vào máu của mình rồi cố tình cho yêu nữ kia hút ra, vì biết thi triển ma pháp như vậy hao tổn công lực rất nhiều và quan sát thấy ả ta gần như phải bất động khi thi triển nên Reimu đã chờ cơ hội từ nãy đến giờ. Vì là đem máu hòa với linh lực nên có sức phá hoại rung chuyển đất trời, tuy nhiên cái giá phải trả cũng lớn không kém, đây cũng là lần đầu tiên Reimu dùng chiêu này nên cơ thể hiện rất yếu có thể ngã gục bất cứ lúc nào. Reimu gượng không nổi buộc phải ngồi bệt xuống tay kết thành pháp quyết vừa trị thương vừa phục hồi linh lực.

    Yêu nữ kia trúng trọng chiêu không còn sức phản kháng, cố chút hơi tàn đem yêu lực còn sót lại hóa thân thành một con dơi đen bay về phía Ma Thần Điện kêu lên một tiếng kêu đau đớn KÉC!
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  3. #13
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 14: Thần? Ma Thần?

    Chiêu số, phép thuật trên đời có yếu có mạnh, nhưng bất luận mạnh yếu thế nào cũng cần phải dùng đến linh khí của trời đất để phát huy. Kẻ tu luyện đạo pháp hấp thụ linh khí của đất trời đồng thời tạo thành linh lực của bản thân. Linh lực này là nói đến khả năng chịu đựng linh khí của cơ thể, linh khí có thể thu đến vô hạn nhưng cơ thể của người hay yêu ma thần thánh đều có giới hạn chịu đựng riêng, sử dụng linh khí sẽ làm cơ thể bị hao tổn linh lực cần phải có thời gian phục hồi, nếu như vượt ngưỡng linh lực của bản thân mà vẫn cố sử dụng linh khí sẽ bị phản chấn gây tổn thương gân cốt huyết mạch ảnh hưởng tới đạo hạnh tu hành. Cũng là một bản chất giống nhau nhưng thế gian này lại thích gọi phân biệt ra linh lực của thần, yêu, và người thành thần lực, yêu lực, yêu pháp, linh lực, pháp lực... tựu chung cũng chỉ là một mà thôi.

    Vừa rồi Reimu dùng máu và linh lực thi triển một chiêu Ảo Mộng Ấn Phong vốn cũng là tuyệt kỹ tối thượng của gia tộc Hakurei, tuy nhiên chiêu này cực kỳ nguy hiểm cần phải dùng đến một lượng linh lực rất lớn, sau khi thi triển xong nhiều khả năng cơ thể sẽ không đủ sức để mà chiến đấu nữa nên đã ra tay là phải đắc thủ nếu không thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Reimu tuy có được linh lực của các đời truyền nhân trước truyền lại nhưng cơ thể cô bé vẫn chưa hoàn toàn hấp thụ được nó nên khi sử dụng linh khí thường xuyên bị thiếu hụt linh lực buộc phải có thời gian để hồi phục. Chứ thực tế với linh lực truyền nhân của gia tộc Hakurei, dù có sử dụng Ảo Mộng Ấn Phong thì cũng chỉ hao tổn mất phân nửa mà thôi.

    Reimu đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm lại, tay phải cầm gohei chống đỡ, tay trái đang đặt ngang trước bụng lòng bàn tay hướng lên trên. Toàn thân Reimu bốc lên một ngọn lửa trắng mờ ảo, những vết thương trên cơ thể đang dần khép miệng lại, sắc diện của cô bé đang dần khá hơn. Trong lúc cơ thể đang yếu nhược cực độ này, Reimu chợt phát hiện ra Thái cực cầu trong tay áo đang âm thầm hút linh lực của mình. Tuy nhiên do Thái cực cầu này từ đầu đến giờ vẫn tỏa ra hàn khí làm bình ổn tinh thần của Reimu chống lại cái cảm giác đàn áp của những cổ ngữ kia nên cô bé vẫn giữ lại nó và xem như đó là chuyện bình thường. Ngồi vận công được một khắc (1/4 giờ) thì thương thế cũng đã đỡ được sáu bảy phần, chỉ là do khi nãy dùng máu để phát chiêu nên một số huyệt đạo đã bị tổn hại, cần có thời gian để tự lành, nên có cố cũng không phục hồi hoàn toàn linh lực được. Những chỗ rách trên bộ y phục làm bằng tơ nhện ngàn năm cũng từ từ kết lại với nhau.

    Reimu đứng dậy tiến về phía Ma Thần Điện, cánh cửa vào Ma Thần Điện quả là rất lớn, cao đến 3 trượng (10m), mỗi cánh rộng 1 trượng. Cửa điện có chất liệu cẩm thạch trắng y hệt sân và tường điện. Trên cửa là một bức phù điêu được chạm khắc tinh xảo. Nội dung của nó là kể về một cuộc đại chiến dữ dội giữa những kẻ có sức mạnh điều khiển được cả trời đất. Có vẻ như bức phù điêu này kể về Thần Tộc Đại Chiến, những vị thần được khắc trên đó tuy đều có hình dáng giống con người nhưng một số có cánh, số khác lại có sừng, có thần trông như một ông lão, lại có thần trông như một đứa bé gái. Tất cả đều đang sử dụng thần lực bạt núi ngăn sông của mình để tàn sát lẫn nhau. Giữa hai cánh cửa khổng lồ đó là một khối bạch ngọc to gấp 3 lần cái đầu người, có vẻ như đây là thứ dùng để đóng mở cánh cửa khổng lồ này. Khối bạch ngọc lúc này đang lơ lửng trong không trung giữa hai khe cửa đang hé mở, đủ cho một người lọt qua. Số là ả Ma Cà Rồng kia khi nãy bỏ chạy đã không còn đủ lực để mà đóng cánh cửa này lại nữa nên cứ thế mà bay vào trong.

    Reimu lách người qua khe cửa tiến vào trong Ma Thần Điện. Điện này tuy lớn, nhưng bên trong lại hoàn toàn trống rỗng, trên tường cũng chỉ toàn những vòng tròn cổ ngữ tít tắp lên trên đỉnh của thần điện. Trần điện và sàn điện đều cùng có hình khắc ngôi sao sáu cánh. Điều kỳ lạ là bất kể bên ngoài không có lấy một chút ánh sáng, nhưng bên trong Ma Thần Điện từ chất đá cẩm thạch kia lại phát ra ánh sáng như ban ngày. Ở trung tâm Ma Thần Điện là một bức tượng bạch ngọc quay ra hướng cửa, tượng này có hình dáng con người, nhưng phần thân trên đã bị sáu chiếc cánh gập lại che mất. Phần thân dưới tượng là một chiếc váy suông dài quá gối. Phần chân lộ ra đang mang một đôi giày cổ cao túm lấy phần ống quần dài lộ ra dưới chiếc váy. Bức tượng này đang ngồi trên một cái ngai bằng cẩm thạch trắng có thiết kế đơn giản, đỉnh ngai nhọn lên hình tam giác, còn lại đều phẳng lỳ không có lấy một chút họa tiết. Ả Ma Cà Rồng khi nãy đang nằm bất tỉnh phủ phục trước bức tượng sáu cánh kia, máu từ vết thương của ả yêu nữ loang ra sàn điện.

    Reimu từ từ cẩn trọng tiến lại gần phía bức tượng, cũng là nơi ả Ma Cà Rồng kia đang nằm bất tỉnh, tiếng bước chân của cô bé vang vọng trong Ma Thần Điện. Khi còn cách trung tâm điện khoảng 3 trượng, thì bức tượng bằng bạch ngọc khẽ có biến chuyển. Ban đầu ánh sáng từ thân tượng phát ra nhè nhẹ, sau đó lớp bạch ngọc bên ngoài bắt đầu nứt dần ra, rồi chợt Uỳnh! một tiếng, lớp vỏ bạch ngọc bắn ra tung tóe, từ trong "cái kén" bằng ngọc một luồng ánh sáng chói mắt chiếu rọi khăp căn phòng hiện ra. Ánh sáng đó phát sáng được một lúc thì tắt dần, để lộ ra một nữ nhân khoảng độ ba mươi tuổi nét mặt thanh tú, sắc mặt lạnh lùng, mái tóc bạch kim dài quá lưng, đang lơ lửng cách mặt đất chỉ độ một gang tay, sau lưng là ba đôi cánh trắng muốt đang dang rộng.

    - Ngươi là Ma Thần? < Reimu thận trọng hỏi.

    - Thần cũng là ta, Ma cũng là ta, ta vốn không quan tâm những sinh vật nhỏ nhoi như các ngươi nghĩ gì, nói gì. < Giọng Ma Thần vang vọng khắp điện.

    Nữ Ma Thần này mặc một chiếc váy liền thân màu tím than ở ngoài, bên trong là một chiếc áo dài tay màu trắng. Tay trái Ma Thần cầm một pháp trượng dài bằng nửa cánh tay, đầu trượng là một viên ngọc to tròn trắng đục bên trong lờ mờ có một chữ cổ ngữ. Phía thân trên của trượng có sáu thanh ngọc màu tím chĩa ra hai bên.

    - Ngươi cả gan xông vào Ma Thần Điện, hại chết tùy tùng yêu của ta. Nộp mạng đi!

    Dứt lời, Ma Thần đưa pháp trượng lên cao, cả thân người Ma Thần được ba đôi cánh nâng lên, vô số vòng tròn cổ ngữ lập tức xuất hiện xung quanh Ma Thần. Đầu pháp trượng phát sáng chói lọi, tức thì hai khối ngọc màu trắng tím đan xen xuất hiện hai bên trái phải của Ma Thần. Trong tích tắc từ hai khối ngọc đó phát ra vô số đạo ánh sáng trắng bắn ồ ạt về phía Reimu. Chiêu này hệt như chiêu mà ả Ma Cà Rồng khi nãy sử dụng, tuy nhiên luận về uy lực thì rõ ràng mạnh hơn rất nhiều. Reimu đã có kinh nghiệm đối phó nên vừa tung người tránh né vừa tạo Cảnh Tỉnh Trận chống đỡ, tuy có chút khó khăn nhưng nhất thời cũng giữ thế trận tương đương được với Ma Thần. Có điều những đạo ánh sáng kia không hề đơn giản, tuy bắn hụt Reimu nhưng chúng lại phản xạ khi đập vào tường và sàn điện, thành ra lại trở thành bắn từ sau lưng Reimu tới, khiến cô bé phải vất vả tránh né, tạm thời không có cơ hội phản công.

    Về phía Ma Thần, ả vẫn bất động lơ lửng trong không trung giơ pháp trượng lên cao. Đầu pháp trượng lại phát sáng. Tức thì hai khối ngọc hai bên ngoài bắn ra những tia sáng chết chóc kia chúng còn bắn ra hàng loạt những đốm lửa màu trắng về phía Reimu. Không còn cơ hội chống đỡ, Reimu lập tức mở Á Không Gian rồi biến mất. Những đốm lửa trắng kia đập xuống sàn thì nổ ra vô số đốm lửa nhỏ hơn và lại bật ngược lên không trung, trong khi đó Reimu lúc này đã hiện ra ở trên cao cách Ma Thần độ 5 trượng phóng ra bốn đạo bùa màu vàng. Bốn đạo bùa màu vàng phát ra ánh hoàng kim và hiện ra bốn đồ án hình vuông xoay tít trong không trung bay theo đường cong nhằm Ma Thần mà lao tới. Bốn đồ án này trên đường bay phá tan được một số đốm lửa và một vài đạo sáng trắng kia, ba trong số chúng do va chạm nhiều mà bị hủy mất, chỉ còn một đồ án bay vòng cầu từ trên cao xuống là đâm được trúng ngực Ma Thần. Vừa chạm vào người Ma Thần thì đồ án phát nổ, tuy nhiên nhìn Ma Thần như không có chút gì tổn hại.

    Reimu lập Cảnh Tỉnh Trận để làm đệm đáp xuống, vừa tiếp đất thì những đạo ánh sáng và những đốm lửa kia đuổi tới nơi, lần này cô bé phải bật về phía bức tường rồi đạp tường bật tiếp lên cao để tránh né. Lúc này bên dưới sàn điện đã không còn mấy khoảng trống để tránh né nữa, Ma Thần kia vẫn liên tục khu động hai khối ngọc phát ra ánh sáng và lửa trắng, Reimu đành phải lập Cảnh Tỉnh Trận đứng lơ lửng trong không trung. Để ý quan sát Reimu thấy ở phía dưới chân Ma Thần nơi ả Ma Ca Rồng đang nằm không hề có một đạo ánh sáng hay một đốm lửa nào phạm phải, tức thì cô bé tung ra vô số đạo bùa đỏ hướng về phía Ma Thần, những đạo bùa này chạm vào những đốm lửa trắng phát nổ tạo ra phản quang đỏ rực, lợi dụng thời điểm đó Reimu mở Á Không Gian dịch chuyển xuống phía dưới đất cách chỗ ả Ma Cà Rồng nằm 2 trượng. Vừa hiện ra thì lập tức vô số đạo ánh sáng và lửa trắng ập đến, Reimu khi còn lơ lửng sát mặt đất thì chống tay bật mạnh trượt về phía ả Ma Cà Rồng, vừa vặn né được loạt tấn công. Đứng bên dưới Ma Thần, Reimu vận linh lực tay phải đưa lên trước ngực tay trái hướng lên trời, toàn thân phát sáng mạnh mẽ, một chiêu Ảo Mộng Ấn Phong chuẩn bị được xuất ra.

    Trong khi đó Ma Thần lúc này cũng đã phát hiện ra Reimu, những đạo ánh sáng chết người và những đốm lửa trắng kia đang ùn ùn đổ về phía cô bé.

    - Ảo Mộng Ấn Phong! < Reimu hét lớn!

    Trong phút giây ngắn ngủi quyết định sinh tử đó, ánh sáng phát ra từ thân thể Reimu bỗng nhiên tắt ngúm. Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Reimu đã trúng toàn bộ đòn tấn công của Ma Thần kia. Làn sương khói tan đi chỉ còn lại thân thể bé nhỏ đang nằm bất động vô lực ở dưới sàn nhà. Số là ban nãy khi vận linh lực xuất chiêu Ảo Mộng Ấn Phong, đột nhiên linh lực của Reimu bị Thái cực cầu hút mạnh, Thái cực cầu này từ đầu đến giờ vẫn âm thầm hút lấy linh lực của Reimu, ban nãy lúc phát chiêu thì nó bỗng hút lấy linh lực dữ dội gấp ngàn lần bình thường khiến linh lực Reimu bị thiếu hụt không thể thi triển Ảo Mộng Ấn Phong, trong tình thế đó Reimu chỉ kịp khai triển Cảnh Tỉnh Trận chống đỡ và cũng nhờ bộ y phục làm từ tơ nhện ngàn năm kia đỡ cho một phần chứ nếu không với loạt tấn công vừa rồi e là thịt nát xương tan.

    Ma Thần thu chiêu từ từ hạ xuống. Bỗng ả ôm ngực bụm miệng thổ huyết rất nhiều, vết thương do đồ án hoàng kim của Reimu phóng ban nãy đã có tác dụng? Cũng không hẳn, sắc diện của Ma Thần này giờ mới lộ ra xanh xao và nhợt nhạt như người đang mang trọng thương từ trước, nay vết thương chưa lành mà lại bị tấn công vào nên đâm ra trầm trọng hơn, ả nhìn quanh ngán ngẩm, sau đó ôm thân thể của tùy tùng đem đặt tựa vào lưng chiếc ngai giữa điện rồi kiểm tra xem còn sống hay đã chết.

    - Elis! Elis! < Ma Thần vừa gọi lay thân thể bất động của ả Ma Cà Rồng kia, đồng thời đưa tay lên trán của ả Ma Ca Rồng đó. Từ bàn tay của Ma Thần một ánh sáng trắng nhè nhẹ phát ra, rõ là đang trị thương cho kẻ có tên là Elis nọ.

    - Sariel đại nhân... < Ma Cà Rồng Elis đã hồi tỉnh và đang thều thào nói.

    - Đừng cử động, ảnh hưởng đến vết thương, ta sẽ trị thương cho em. < Sariel ân cần nói.

    Hộc! Ma Thần Sariel lại thổ huyết, vết thương này quả thật không nhẹ.

    - Sariel đại nhân, cứ kệ em... < Elis thều thào.

    - Ngốc. Trên đời này chỉ còn em là tốt với ta. Ta sao có thể mặc kệ em được. < Sariel đưa bàn tay còn sạch sẽ lên vuốt trán Elis, khóe miệng kẻ được xưng tụng là Ma Thần này nở một nụ cười triều mến.

    - Lũ đê tiện đó hết lần này đến lần khác tới ép chúng ta. Ám hại đại nhân rồi cướp đi U Huyền Ma Nhãn chúng còn chưa vừa lòng sao chứ? Giờ lại thêm con nhóc loài người kia đến đây gây chuyện. Thử hỏi chúng ta đã làm gì chúng kia chứ? < Elis căm phẫn nói.

    - Thế gian này vốn là như vậy, nhưng thôi không sao, chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau thì thế nào cũng được. < Nói đoạn Sariel vòng tay ôm Elis vào lòng. Ả Ma Cà Rồng cũng tựa vào người đại nhân của nó rồi nhắm mắt lại.

    - Sariel đại nhân, người nói thử xem con nhóc kia đã chết hẳn chưa?

    - Ta có xem qua thấy nó đã ngừng thở rồi. Em cứ yên tâm. < Ma Thần lạnh lùng nói...
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  4. #14
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 15: Mộng

    -"A! Một cảm giác thật khoan khoái, một cảm giác thật dễ chịu."

    Reimu mở to đôi mắt trong veo ngắm nhìn những tán lá phong đang xào xạc trong gió. Thỉnh thoảng có một vài tia nắng hè lách qua được kẽ lá của hàng cây cổ thụ rậm rạp to lớn kia để lao xuống chạm vào da mặt trắng hồng của cô bé xinh xắn đang nằm dưới bóng cây.

    Bóng râm to lớn che đi những tia nắng hè rực rỡ, từng cơn gió thổi qua xua tan đi tiết trời oi bức, thỉnh thoảng lại làm những chiếc phong linh treo dọc hàng hiên đền thờ vang lên từng hồi leng keng leng keng trong trẻo, vui tai. Cái không khí mát dịu mơn man này thật khiến cho người ta muốn ngủ mãi, ngủ mãi.

    - Aiii!

    Reimu ngáp một hơi dài, vươn vai ngồi dậy. Dường như cái không khí mát dịu này có ma lực khiến người ta không muốn làm gì cả, chỉ muốn nghỉ ngơi hưởng thụ một cuộc sống tiêu diêu tự tại. Reimu ngồi xếp bằng, hay tay khoanh trước ngực ra chiều đang suy nghĩ, mắt hướng về khoảng trời giữa sân. Bầu trời xanh lam như thu hết vào trong tầm mắt, từng áng mây chầm chậm trôi theo cơn gió. Thiết nghĩ đời người tranh đấu được mất để làm gì? Trước cảnh sắc tự do tự tại này bao nhiêu dục vọng cũng đều tan biến hết. So với trời đất thì sinh mệnh con người chỉ là một cánh hoa anh đào chớm nở đã tàn. Hết mùa hoa này đến mùa hoa khác, hết lớp người này đến lớp người khác, tranh đấu cả đời chỉ vì dục vọng bản năng, có mấy ai có được cái phúc thưởng thức những khoảnh khắc đẹp đẽ như thế này.

    Ngắm mây trời tâm thấy bình an. Reimu đứng dậy uốn người qua trái rồi lại uốn người qua phải. Thả lỏng gân cốt xong Reimu hai tay chắp sau lưng thong dong bước về hướng điện thờ chính. Ở trước hiên điện thờ đã có sẵn một chiếc bàn tròn nhỏ bằng gỗ. Trên bàn có một bộ ấm chén uống trà, bên cạnh là một hộp bánh wagashi làm bằng gỗ hình dáng vuông vức.

    Reimu ngồi xuống tấm nệm vuông nhỏ đã được để sẵn từ trước, tay áo vừa phất qua thì từ vòi của ấm trà hơi nước bốc lên. Trà đã dùng được, Reimu nhẹ nhàng rót trà ra cái chén làm bằng gốm, hương trà thanh khiết bốc lên có thể khiến cho người ta giải sạch ưu phiền. Reimu hai tay nâng chén trà lên miệng hớp một ngụm không nhiều không ít.

    - Hà. Thật là khoan khoái. < Reimu thở một hơi dài, mắt nhắm lại.

    Sau khi vị trà vừa tan mất, cô nhóc của chúng ta nhẹ nhàng mở hộp bánh wagashi mùa hè ra. Bên trong chiếc hộp vuông làm bằng gỗ đen bóng này là những chiếc bánh wagashi hình cây tre trong veo màu xanh lục. Reimu cầm lấy một cái lên cắn nhẹ một miếng, vị thanh mát từ đầu lưỡi lan tỏa khắp cơ thể đến như mưa giữa trưa hè nắng gắt. Một miếng bánh một ngụm trà, không gian chỉ có tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng chuông gió leng keng, ngồi trước hàng hiên là một cô bé vô ưu vô lo an nhiên tự tại không thua gì thần tiên trên trời.

    - Đời này chỉ cần có thế. < Reimu thoải mái nói.

    -"Nhưng sao mình cảm thấy thiếu thứ gì đó? Là thứ gì nhỉ?" < Reimu thầm nghĩ.

    Leng keng leng keng, hơi gió mơn man cùng thanh âm trong trẻo của những chiếc chuông gió lại lấy đi những suy tư của cô nhóc.

    - A. Thật là dễ chịu quá đi mất. < Dứt lời, đôi mắt Reimu dần khép, cô bé lại thiếp đi.

    ________________

    -"Là mơ sao?"

    Reimu tỉnh dậy giữa căn phòng nhỏ bừa bộn của mình, cô bé mặc bộ kimono ngủ trắng mỏng khoác thêm chiếc chăn tiến về phía cửa sổ. Một tay giữ chăn ấm, tay kia khẽ mở cửa sổ trông ra khoảng sân đền.

    - A, tuyết rơi rồi.

    Từng bông tuyết trắng chậm rãi rơi trong không trung, tuyết bám vào mái hiên của đền Hakurei, đóng lên tay vịn hành lang như một lớp bụi mỏng trắng phau. Tuyết đã kịp tạo thành một lớp dày khoảng một nửa gang tay trên sân đền. Cái khí trời lành lạnh này khiến người ta chỉ muốn rúc vào chăn ấm. Hoàng hôn đã kéo đến, từng áng mây hồng vẫn lững lờ trôi, lâu lâu lại có một cơn gió lạnh lùa vào phòng kéo theo những bông tuyết trắng phau. Vài bông tuyết bám lên mái tóc đen tuyền đang tung bay cùng gió của Reimu, cô bé cứ đứng ngắm ánh hoàng hôn mãi như vậy.

    -"Mình đang chờ đợi điều gì?"

    Bộp! Âm thanh do tuyết bám đầy trên mái hiên rơi xuống đất cắt đứt luồng suy nghĩ của Reimu.

    Reimu dùng hai tay xoay tròn cái bàn bán nguyệt bên cạnh cửa chính thì phía cửa sổ, từ dưới sàn nhà bằng gỗ, một thành gỗ dày hình tròn theo chiều xoay mà trồi lên, tạo thành một cái bồn tắm tròn kiểu cũ. Reimu kéo hạ một đoạn ống tre từ bên ngoài cửa sổ vào, chỉnh cho miệng ống tre chĩa vào cái bồn tắm bằng gỗ kia, sau đó cô bé mở cái nắp ở miệng ống lên, tức thì nước nóng không biết từ đâu chảy róc rách vào bồn nước. Trong làn hơi nước mờ ảo, Reimu trút bỏ bộ kimono ngủ màu trắng mỏng, ngâm mình trong bồn nước ấm.

    Trong làn nước ấm còn có cả những cánh hoa đủ loại tỏa hương thơm dịu dàng, nước này được dẫn từ suối nước nóng gần nhà về, nên nó đem theo cả những cánh hoa trên dòng chảy của nó. Vừa ngâm mình trong nước nóng, Reimu vừa dựa vào thành bồn lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có vài bông tuyết nhỏ chỉ mới lấp ló ở ngoài đã bị hơi nước nóng tỏa ra làm tan biến mất. Ẩn trong làn hơi nước trắng mờ, Reimu dần thiếp đi.

    ___________

    - Reichan. Reichan. Dậy đi!

    Cô bé Reimu đang nằm ngủ gối đầu lên chân bà mình từ từ mở mắt, nhưng không hề có động thái sẽ từ bỏ cái chỗ gối đầu êm ái đó.

    - Hì. Cháu ngủ quên mất.

    - Trăng lên rồi, chẳng phải cháu đòi thức khuya ngắm trăng đấy sao? < Akikaze triều mến nói.

    Mặt trăng to tròn đến nỗi có cảm giác ngồi ở hàng hiên này có thể nhìn thấy bóng dáng hai con thỏ đang đùa giỡn đuổi nhau trên mặt trăng.

    - Trăng đẹp thật, bà nhỉ? < Reimu láu lỉnh nói.

    - Ừ, trăng nguyên tiêu lúc nào cũng là đẹp nhất cả. < Akikaze nhẹ nhàng đáp.

    Reimu ngắm nhìn mặt trăng bỗng dưng một nỗi buồn chợt ập đến. Hai hàng lệ chợt chảy ra từ khóe mắt. Một nỗi buồn, một nỗi buồn đến đau lòng, một nỗi buồn không tên.

    - Con bé ngốc này. Sao cháu lại khóc? < Aki cười hỏi.

    - Cháu cũng không biết tại sao. < Reimu thút thít nói.

    - Là khóc vì vui? Hay khóc vì buồn?

    - Cháu không biết. Nhưng cháu cảm thấy rất đau, đau ở đây này. < Reimu đưa bàn tay lên nơi tâm khảm mình mà nói.

    - Thế gian này khó tránh khỏi những chuyện khiến ta đau lòng, khóc được thì cứ khóc hết ra không cần phải giữ trong lòng. < Aki ôm Reimu vào lòng dỗ dành.

    Nằm trong vòng tay dịu dàng ấm áp của bà, Reimu nhắm chặt đôi mắt lại, từng giọt lệ từ hai khóe mắt rơi xuống long lanh lấp lánh dưới ánh sáng phản chiếu của mặt trăng.

    ________________


    Phía trước Reimu là một màn đêm vô định, toàn thân cô bé lúc này nhẹ nhàng bay bổng lơ lửng trôi trong màn đêm. Không chạm được gì, không ngửi được gì, không thấy được gì, cũng không nghe được gì từ màn đêm bất tận xung quanh. Thứ cảm giác duy nhất còn sót lại là cảm giác lạnh lẽo đang tuôn chảy trong cơ thể.

    -"Cái cảm giác lạnh lẽo này rất quen thuộc. Rất đỗi quen thuộc, tại sao vậy? Cái cảm giác này khiến cho mình cảm thấy sự tồn tại của bản thân."

    Thình thịch! Thình thịch!

    -"A, là tiếng gì vậy? Là tiếng tim đập sao?"

    Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

    Hộc! Hộc! Hộc!

    - Là mơ sao?

    ...
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  5. #15
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 16: Nhất túc thất thành thiên cổ hận, hồi đầu dĩ thị bách niên thân.

    Cơ thể bất động của Reimu nằm trên mặt đất khẽ rung lên. Từ sâu thẳm trong tâm trí của mình, Reimu có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của sự sống, nhịp đập của sự thức tỉnh. Thân thể hầu như vô lực, chỉ là lúc này là lúc thần trí Reimu sáng suốt nhất, mọi sự vận động bên ngoài cơ thể đều hiện ra rõ ràng "đằng sau" đôi mắt của ai kia.

    Cả cơ thể bé nhỏ kia như có ai đó thao túng, tự động gượng đứng dậy. Thông qua đôi mắt mình, tâm trí Reimu có thể thấy rõ được chuyện đó, nhưng mọi cử động của cơ thể đều không thể tự kiểm soát.

    - Sariel đại nhân, con nhóc đó... nó... < Giọng Elis lắp bắp vì kinh ngạc.

    Ma Thần Sariel cuối cùng cũng phát hiện ra hiện tượng kỳ quái kia. Toàn thân Reimu lúc này phát ra những luồng khí trắng mờ ẩn hiện, cả thân thể vô thức như con rối bị giật dây đang khó nhọc đứng dậy. Sariel không bỏ lỡ một giây nào, sau khi đặt Elis dựa vào chiếc ngai ở giữa Ma Thần Điện, Ma Thần lập tức từ trên không hạ xuống trước mặt Reimu.

    Ba đôi cánh trắng muốt của Ma Thần dang rộng, bạch ngọc pháp trượng đã được giơ lên cao, chú văn cổ ngữ lại hiện ra xoay tít xung quanh thân thể của Ma Thần. Nét đau đớn hiện lên gương mặt xanh xao nhưng vẫn đầy thoát tục đó. Toàn cõi Ma Thần Điện lại được một phen vũ lộng thần uy. Đầu pháp trượng phát sáng mạnh mẽ, Ma Thần vung trượng giáng xuống thân thể thất thần hư nhược đang đứng bên dưới kia.

    Bạch ngọc pháp trượng phát ra bạch quang chói mắt giáng xuống, chỉ trong một phút giây ngắn ngủi gương mặt lạnh lùng của Ma Thần hiện lên một vẻ chấn động dữ dội. Hai luồng ánh sáng xanh đỏ đang phản chiếu trong đôi mắt của chủ nhân bạch ngọc pháp trượng. Một trượng này giáng xuống thì ngọc đá cũng phải tan chứ đừng nói là thân thể con người, ấy thế mà con người nhỏ bé kia chỉ cười khẩy một cái. Cái cười khẩy ấy là cái cười của một kẻ cuồng ngạo, ẩn chứa niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh có thể xoay chuyển được càn khôn. Đối diện với thần uy kinh hãi thế tục kia là một Hakurei Reimu đầy ngạo nghễ. Một chưởng từ tay trái tung ra cực nhanh cực dứt khoát, tự tin có thể dùng thực lực xoay chuyển càn khôn. Đôi mắt đen vừa khi nãy còn vô hồn nay đã đầy bá khí trở thành một đỏ một xanh.

    Nói thì chậm kỳ thực mọi chuyện diễn ra cực nhanh, bạch ngọc pháp trượng mang theo quầng sáng bao trùm Ma Thần Điện vừa ập xuống thì một vật hình cầu từ trong ống tay áo trái của Reimu bay vọt ra ngoài. Vừa chạm quầng sáng do pháp trượng phát ra, thái cực cầu kia liền từ đá hóa thành ngọc, sau đó phát sáng mạnh mẽ tạo thành một khối quang cầu xanh đỏ đường kính đến 5 trượng, nuốt chửng cả quầng sáng thần uy kia cùng kẻ thi triển nó.

    ẦM! Chấn động của vụ nổ làm rung chuyển cả Ma Thần Điện. Ánh sáng từ vụ nổ phát tán đến mọi ngóc ngách trong tòa tháp này.

    - Là Âm Dương Bảo Ngọc (陰陽宝玉).

    Lời nói nhẹ tênh thốt ra từ một thân thể đã vô lực vẫn đang đứng sững sau một chiêu vừa rồi. Ba đôi cánh trắng thuần khiết giờ đây đã cháy nham nhở, y phục trên người nữ nhân tóc bạch kim cũng không còn nguyên vẹn. Cả thân người Sariel đổ xuống, Ma Thần giờ đây đang quỳ trước truyền nhân của gia tộc Hakurei.

    Trên gương mặt của kẻ mang đôi mắt xanh đỏ đầy bá khí vẫn còn nguyên đó nụ cười khẩy đầy cuồng ngạo. Thái cực cầu đã hóa lại thành đá và bay vào trong tay áo của chủ nhân nó. Tức thì, quầng sáng xanh đỏ từ đôi mắt kia biến mất, trả lại hai viên ngọc đen long lanh đẹp hiếm có trên đời này.

    - Ta... Ngươi... Âm Dương Ấn...

    Tâm trí của Reimu vừa giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, mọi chuyện vừa xảy ra cô bé đều nhìn rõ nhưng không hề hiểu nguyên nhân là từ đâu mà ra nên vẫn còn đang không biết phải làm gì tiếp theo.

    - Ta bại rồi, ngươi muốn làm gì ta cũng được, chỉ xin ngươi tha cho Elis. < Sariel nói, giọng đầy cam chịu.

    Được Sariel dẫn lời, Reimu tỉnh táo lại ngay tức khắc. Công việc cần thiết lúc này là hỏi cho rõ về Ảo Mộng Thiên Sinh, những việc còn lại để sau hãy tính.

    - Ta hỏi ngươi, U Huyền Ma Nhãn có phải ở chỗ các ngươi hay không? < Reimu tra hỏi.

    - U Huyền Ma Nhãn đúng là vật trẫn giữ nơi này, nhưng cách đây mấy hôm đã bị người ta đến cướp đi mất. < Sariel nói.

    - Vậy, Ảo Mộng Thiên Sinh ngươi ta đã từng nghe qua chưa?

    - Chưa hề. < Sariel lạnh lùng đáp.

    Bỏ công đến đây đánh tới chết đi sống lại mà kết qua thu được chỉ là con số 0, Reimu nhất thời không tin được nên rút một xấp bùa màu đỏ ra, vung tay lên vờ đe dọa Ma Thần.

    - Ngươi không nói thật sẽ còn phải chịu khổ dài dài. < Reimu nạt.

    - Không được hại chủ nhân của ta! < Ma Cà Rồng Elis lúc này đã tỉnh dậy cấp tốc bay tới chắn trước Sariel. Vì là dùng chút sức tàn lực kiệt nên vừa đến nơi đã ngã ra phía sau, may nhờ có Sariel nhanh tay đỡ lấy.

    Reimu trước giờ chỉ quanh quẩn ở đền Hakurei, cuộc sống vô tư vui vẻ với bà của mình vốn không rành chuyện thế gian, càng không rành những chuyện tình cảm như thế này nhất thời xúc động. Tuy bên ngoài thì tỏ vẻ cứng rắn nhưng trong lòng thì đã mềm đi đến chín phần.

    - Các ngươi... Ta...

    Nhất thời không biết nói gì nên Reimu ấp úng.

    - Vậy các ngươi thật sự không biết Ảo Mộng Thiên Sinh là gì? < Reimu hỏi lại một lần nữa, nhưng lần này ngữ khí có chút xót thương cho hai kẻ đang thụ trọng thương kia.

    - Bọn ta kỳ thực không biết. < Sariel cũng trả lời với giọng nhẹ nhàng hơn lúc đầu.

    - Vậy tại sao ban đầu lại tấn công ta? < Reimu hỏi.

    - Chủ động tấn công ngươi là do bọn ta sai. Bọn ta tưởng ngươi là kẻ địch đến lấy mạng ta. < Sariel nói đến đây dường như cũng có chút hổ thẹn vì hành vi của mình nên ngừng nói một lúc.

    - Thực tế nơi đây không phải ai cũng tới được. Trên thế gian này kẻ biết về sự tồn tại của nơi đây đã hiếm, kẻ đủ lực để mở đường và tới được Ma Thần Điện này càng hiếm hơn. Cách đây hai ngày, một ả yêu nữ dẫn theo hai con yêu thú tay sai của ả đến đây đả thương ta rồi cướp đi U Huyền Ma Nhãn. Cho nên sự xuất hiện bất thường của ngươi ở đây khó lòng khiến ta không liên hệ đến chúng.

    - Nếu lời ngươi nói là thật, vậy kẻ đã tấn công ngươi là người như thế nào? < Reimu gấp rút hỏi.

    Ma Thần thở dài, trầm tư nói.

    - Nơi gọi là Ma Thần Điện này vốn là nơi dùng để giam cầm ta, chú văn cổ ngữ mà ngươi nhìn thấy xung quanh đây chính là pháp thuật kiềm hãm sức mạnh của Thần Tộc.

    - Ý ngươi là sức mạnh đó là sức mạnh của Thần Tộc, hay sức mạnh đó là sức mạnh dùng để kiềm hãm người của Thần Tộc? < Reimu chấn kinh hỏi.

    - Phải, ta là Thần. Vì đánh thua người ta nên đời đời bị giam hãm ở đây, vạn kiếp không thể trở mình. Thắng làm Thần bại thì thành Ma Thần, đơn giản thế thôi. < Sariel cười chua chát nói.

    - Không lạ khi tiến vào đây ta lại cảm nhận sự đàn áp của những cổ ngữ kia kinh thiên đến vậy. Nói như vậy kẻ đả thương ngươi sức mạnh cũng phải khủng khiếp lắm. < Nghĩ đến hung thủ thật sự trộm Ảo Mộng Thiên Sinh thực lực đánh bại được cả Thần, Reimu không khỏi kinh hãi.

    - Thực tế là cổ ngữ ở đây đã hạn chế đi phân nửa sức mạnh của ta, nhưng ta thừa nhận ả yêu nữ đánh bại ta đã luyện được yêu lực sáng ngang với Thần.

    Nói đoạn Sariel lại thổ huyết, máu đã thấm đẫm đôi găng tay màu trắng. Mất một lúc phục hồi khí lực, Sariel mới đủ sức nói tiếp.

    - Như đã nói, ta vốn bị giam cầm ở đây đã qua vạn năm, chuyện của thế gian này ta ít khi biết đến. Nên lại lịch của ả yêu nữ kia ta cũng không thể nói cho ngươi biết được.

    Lần này Reimu thực sự kinh ngạc còn hơn trước. Ảo Mộng Chi Địa mới được hình thành hơn hai ngàn năm nay, trong khi Ma Thần này lại bảo bị giam cầm trên vạn năm. Vậy rốt cuộc Ma Giới mà Reimu đang đứng là nơi nào? Ma Thần có phải đang nói dối gạt Reimu?

    - Ngươi nói ngươi bị giam ở đây đã hơn một vạn năm rồi à!? < Reimu ngạc nhiên tột độ hỏi.

    - Đúng là như vậy. < Sariel đáp chắc nịch.

    -"Nghe ngữ khí của ả không giống như đang nói dối." < Reimu trộm nghĩ.

    - Rốt cuộc Ma Giới này là nơi như thế nào, làm sao mà nó lại nằm trong kết giới của Long Thần? < Reimu nghi kỵ hỏi.

    Trên mặt Sariel lộ vẻ ngạc nhiên, có vẻ như Ma Thần không hiểu đoạn sau mà Reimu nói là chỉ cái gì. Trầm ngâm một lúc Ma Thần mới nói.

    - Ma Giới này trong đại chiến Thần Tộc là nơi giam giữ của tộc Thần. Trớ trêu là nơi đây chủ yếu dùng để giam giữ những kẻ có cùng máu thịt với những kẻ tạo ra Ma Giới.

    Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt Reimu, Ma Thần cũng không lấy làm lạ vì từ trước tới giờ con người tôn thờ Thần không bao giờ nghĩ Thần lại có những hành vi như vậy.

    - Ngươi ngạc nhiên cái gì? Thần thì cũng có cha mẹ sinh ra, cũng có anh chị em cùng máu thịt với mình, cũng có tham lam, đố kỵ , tranh giành chém giết. Ruột thịt đánh giết lẫn nhau còn chút tình nghĩa thì mãi mãi giam giữ lại đây, còn kẻ không cùng chung dòng máu thì tận diệt đến cả con cháu cũng không tha. Ta bị giam ở đây cũng bởi chính bà chị ruột thịt của mình đấy! Ha! Ha! Ha! Ha! < Sariel cười lớn tiếng. Tiếng cười mang theo oán hận vang vọng khắp Ma Thần Điện.

    Tiếng cười vừa dứt, Ma Thần lại nói tiếp:

    - Vậy ra, bên ngoài kết giới này còn một kết giới khác. Dù sao đó cũng không phải chuyện của ta, thứ người cần không có ở đây. Kẻ ngươi cần tìm ta cũng không rõ lai lịch. Có ý định giết ta thì cứ ra tay đi.

    Dứt lời, Sariel lại tiếp tục thổ huyết, lần này máu ra nhiều đến nỗi chảy xuống cả y phục và thấm xuống đôi bờ má trắng xanh của ma cà rồng Elis đang nằm tựa vào người Ma Thần. Hơi nóng của thần huyết đã khiến Elis lờ mờ tỉnh dậy, trong nhận thức mơ hồ, ả ma cà rồng chỉ biết lập đi lập lại câu "Không được hại chủ nhân. Không được hại chủ nhân của ta." . Reimu trông thấy tình cảnh đó cũng thở dài cảm thấy đáng thương.

    Sariel dùng tay rẽ mái tóc vàng trên trán của Elis, nụ cười hiền từ nói:

    - Cái con bé ngốc nghếch này không biết cơ duyên xảo hợp thế nào mà lại bị người ta đuổi giết vào tận đây. Ta ra tay cứu nó một mạng thế là từ ấy ở lại bầu bạn với ta cũng được mấy trăm năm rồi.

    Tình cảm giữa Elis và Sariel khiến Reimu nhớ lại bà bà của mình. Tự nhiên lòng chùng xuống, trong lòng đã sớm đưa ra quyết định.

    - Nếu đã như vậy, tất cả chỉ là hiểu lầm, ta cũng không ở đây quấy rầy hai người.

    Dứt lời Reimu quay lưng định bỏ đi thì Sariel nói:

    - Tâm tính cô bé thật tốt, thiên tư cũng trác tuyệt hơn người. Ta có đôi lời muốn nói, ngươi có muốn nghe không?

    - Chuyện gì? < Reimu không quay đầu lại mà hỏi.

    - Âm Dương Bảo Ngọc trên tay ngươi là thần khí có sức mạnh xoay chuyển được càn khôn, tuy nhiên vừa rồi sử ra chưa được đến một nửa sức mạnh thật sự của nó. Ngoài ra Âm Dương cũng là con dao hai lưỡi, nếu định lực không đủ sẽ bị Âm Dương nuốt chửng, thần trí bị thao túng chỉ biết đến phá hoại. Khi nãy ta thấy ngươi trong một lúc đã mất đi khả năng kiểm soát bản thân mặc tình Âm Dương thao túng, từ nay về sau nhớ chú ý việc đó nếu không hậu quả khó lường. Ngoài ra Âm Dương Bảo Ngọc này có một thức gọi là Âm Dương Quỷ Thần (陰陽鬼神玉 - Âm Dương Quỷ Thần Ngọc), sức mạnh của nó quỷ thần đều khiếp oai, nếu chưa có tâm pháp thì nên tìm để mà tu tập.

    - Ngươi... sao lại nói việc này với ta? < Reimu hồ nghi.

    - Coi như là quà xin lỗi của chúng ta vì chuyện vừa rồi. < Giọng nói Sariel rất thật tâm.

    - Vậy tạm biệt. Hẹn ngày gặp lại, hy vọng lúc đó chúng ta có thể cùng ngồi ăn bánh uống trà mà nói chuyện. < Reimu vẫn đi tiếp, đầu không ngoảnh lại, tay đưa lên chào Sariel và Elis.

    - Tạm biệt ngươi. < Giọng Sariel nhỏ dần đằng sau lưng Reimu.

    Bước ra khỏi Ma Thần Điện, Reimu chợt thở dài một hơi, đầu ngước lên cao vừa đi vừa suy nghĩ miên man. Kẻ chủ mưu cướp Ảo Mộng Thiên Sinh có thể là ai? Người chỉ điểm cho ta đến Ma Giới liệu có đáng tin không? Lão nhân thần bí kia rốt cuộc đang ở đâu trong đền Hakurei? Những câu hỏi đó cứ lẩn quẩn mãi trong đầu Reimu. Chợt một ý nghĩ xuất hiện chiếm cứ toàn bộ tâm trí cô bé. "Thế ra không phải chỉ có con người mới có tình."
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  6. #16
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 17: Sương mù

    Đường từ Ma Thần Điện trở về đền Hakurei dễ đi hơn nhiều so với lúc đi vào. Reimu phăng phăng chạy về phía cửa hang nơi mà cánh cổng thông Ma giới với đền Hakurei đang mở.
    Hành trình trở về này càng đi càng thoải mái, càng đi càng dễ chịu do áp lực của những cổ ngữ giam cầm Ma Thần Sariel càng lúc càng giảm. Chẳng mấy chốc Reimu đã lao vào màn sương trắng dày đặc, con đường dẫn về đền Hakurei.
    ________

    Bên trong Ma Thần Điện, một vị thần viễn cổ đang ngồi bệt dưới đất, y phục và đầu tóc tả tơi, gương mặt trắng xanh thể hiện tình trạng sức khỏe đang cực kỳ hư nhược. Nếu không phải nhờ ba đôi cánh đã cháy nham nhở đang gập lại che chắn cho yêu nữ Elis nằm trong lòng mình, thì chẳng ai có thể nhận ra đây từng là một vị thần có sức mạnh làm rung chuyển trời đất. Viễn cổ ma thần giờ đây trông chỉ như một người con gái vừa mất đi người thân thiết nhất đời mình. Gương mặt trầm buồn nhưng vẫn có cái gì đó lạnh lùng chỉ biết cúi gục xuống nhìn vào cái thân thể bất động, lạnh lẽo đang nằm tựa vào phía trước ngực. Ma cà rồng Elis đã chết, vết thương là một lỗ hổng bằng đầu ngón tay xuyên từ trước ngực ra sau lưng, máu thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng thêu kiểu Tây Ban Nha thời kỳ phục hưng.

    - Ngươi còn chờ gì nữa? < Sariel hỏi với giọng nói vô hồn.

    - Ta cho ngươi chút ít thời gian để mặc niệm cho con yêu quái xấu số kia. < Một giọng nữ lạnh lẽo đầy âm khí khiến người ta nổi da gà cất lên từ phía hai cánh cửa lớn Ma Thần Điện.

    - Con bé này thật ngốc, vốn có thể tiếp tục sống kia mà, sao lại chết trước cả ta kia chứ... < Giọng Sariel rưng rưng nhưng gương mặt vẫn trầm buồn và vẫn có chút gì đó nét lạnh lùng cố hữu.

    - Cái gì mà Thần kia chứ? Ta thấy thật tội nghiệp cho Thần Tộc các ngươi, đến khóc cũng không thể khóc được. Trông cái bộ dạng muốn khóc mà không có nước mắt để khóc của ngươi thật đáng thương hại. < Kẻ ra tay sát hại Elis vừa nói vừa từ trong bóng tối bên ngoài bước vào trong Ma Thần Điện. Ánh sáng do bạch ngọc bên trong tòa tháp làm hiện ra một kẻ thần bí trùm áo choàng kín từ đầu đến chân.

    - Ngươi rốt cuộc vì cái gì mà muốn lấy mạng ta? < Sariel hỏi vẫn với một cái giọng vô hồn.

    - Nguyên thần của ngươi. < Kẻ thần bí nói một cách lạnh nhạt.

    Nghe đến hai chữ nguyên thần, gương mặt Sariel có chút biến chuyển, nếu đem so những biến chuyển trên gương mặt luôn lạnh lùng này với người thường thì đó là biểu hiện của sự kinh ngạc.

    - Nguyên thần của ta thì có tác dụng gì với ngươi? < Sariel hỏi với giọng ngạc nhiên.

    - Đúng là nguyên thần của Thần Tộc các ngươi ngay khi các ngươi chết sẽ tan biến đi mất, và nó cũng chẳng có tác dụng gì với kẻ khác. Trên đời này lẽ ra sẽ chẳng có ai có thể sử dụng nguyên thần của Thần, chỉ có điều ta lại có duyên kỳ ngộ mà từ thưở thiên địa sơ khai chưa kẻ nào có được.

    - Duyên kỳ ngộ? < Sariel vẫn còn chưa hiểu chuyện kẻ đến giết mình vừa nói.

    - Đúng vậy. Nói đi nói lại cũng là do cái nhân mà Thần Tộc của các ngươi gieo, chuyện xảy ra ngày hôm nay chính là cái quả. < Trong giọng nói lạnh lẽo của kẻ thần bí có ẩn chứa một chút thù hận.

    - Ngươi muốn tự ra tay hay cần ta tiễn ngươi một đoạn. < Kẻ thần bí nói tiếp.

    - Để tự ta. < Ba chữ để tự ta thốt ra rõ ràng, dứt khoát.

    Dứt lời, toàn thân thể Sariel cùng Elis bắt đầu phát ra ánh sáng trắng chói lọi. Ba đôi cánh cháy nham nhở giờ đây lại trở nên hoàn mỹ tinh khiết. Ánh sáng đó che lấp cả ánh sáng do bạch ngọc trong tháp phát ra. Hai cơ thể một thần một yêu phát sáng tạo thành kỳ quang, cả hai như hai bức tượng bạch ngọc tinh xảo vô khuyết đang phát tán ra vô số hạt ánh sáng lấp lánh bay ngược lên không trung. Trong chốc lát "hai bức tượng bạch ngọc" đó đã tan ra thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti bay vào không trung. Ở chỗ Thần Tộc quang hóa vừa rồi, còn lại một khối bạch quang cầu đang lơ lửng, đó là nguyên thần của Sariel.

    Kẻ thần bí tiến tới quang cầu chỉ to bằng một viên bi ve đang lơ lửng trước mặt, chiếc mũ trùm của áo choàng trượt ra phía sau, để lộ ra một phần mái tóc dài màu xanh ngọc bích. Trong muôn vàn tia sáng khiến ta không thể nhìn thấy rõ vật trước mặt, kẻ thần bí há miệng nuốt lấy nguyên thần của Sariel...

    ________

    Bình minh đã đến với Ảo mộng chi địa, thế nhưng bầy quạ ở đền Hakurei vẫn im lặng không kêu lấy một tiếng báo sáng như thường lệ. Nguyên cớ cũng là vì 3 dặm (1.5km) xung quanh đền Hakurei sương mù vẫn phủ kín dày đặc, trùm màn đêm âm u lên toàn thể ngôi đền.

    Hakurei Reimu, truyền nhân đời thứ 16 của gia tộc Hakurei, là người có trách nhiệm bảo vệ kết giới tại nơi đây vừa từ Ma giới trở về. Tiếng bước chân trên thềm đá vang vọng trong màn sương mù trắng đục càng làm tăng thêm sự ma quái đang bao trùm khu đền. Sương mù không hề có dấu hiệu tan đi, nó cứ như vậy, mãi bất di bất dịch.

    - Này! Ông ở đâu thì ra đây đi! < Reimu hét to.

    Người mà Reimu gọi ra tất nhiên là ông lão tự xưng là quản gia của gia tộc Hakurei rồi. Tuy nhiên âm vang đó không được hồi đáp.

    -"Không lẽ lão ấy giận ta vì nghi ngờ lão?" < Reimu thầm nghĩ.

    - Này! Ông mau ra đây đi! < Reimu lại hét vang.

    Tiếng gọi của Reimu vẫn không có hồi đáp. Tiếng gọi đó tuy không lôi được lão quản gia ra nhưng lại lôi được một cái bóng đen từ trên trời phóng xuống. Cái bóng đen đó xé đám sương mù dày đặc lao vút xuống như chim cắt săn mồi, chớp mắt một cái đã từ trong lớp sương dày đặc hiện ra trước mặt Reimu.

    Lơ lửng trong không trung là một thiếu nữ tóc vàng óng ánh dài quá vai, đầu đội một chiếc mũ phù thủy rộng vành đen trên mũ có thắt một chiếc nơ trắng khá to. Thiếu nữ vận một chiếc váy đen viền trắng, khoác bên ngoài một chiếc áo gilê màu đen với hai hàng cúc trắng hai bên, bên trong vận một chiếc áo may bằng vải trắng, phần tay áo lộ ra ngoài, cổ tay áo dài đến gần cùi chỏ và hơi phồng ở sát đầu. Phía trước váy thiếu nữ tóc vàng là một cái tạp dề to trắng sáng được gút lại cũng thành hình cái nơ phía sau lưng.

    Thiếu nữ mới đến này trạc tuổi Reimu, gương mắt xinh xắn, đôi mắt nâu trong veo, chiếc mũi thanh tú, khóe miệng hiện ra nét lém lỉnh, nước da trắng hồng, đích thị là một tiểu mỹ nhân, nếu so với Reimu thì không hơn không kém. Tuy nhiên ở thiếu nữ tóc vàng này toát ra một vẻ cá tính, mạnh mẽ hơn, trong khi ở Reimu lại là một cái gì đó e ấp, ôn nhu hơn. Có lẽ đó là do sự khác biệt của phương Đông và phương Tây.

    - Hì! Chào nhóc mũi tẹt! < Thiếu nữ tóc vàng vừa lơ lửng trên không trung vừa đưa tay lên cười nhe răng chào Reimu.

    - Ngươi... < Reimu vừa giận vừa thẹn vì so ra thì đúng là mũi của Reimu tuy cũng thanh cũng cao nhưng không đẹp bằng con nhóc tóc vàng kia. Nhất thời uất không thốt nên lời.

    - Này, nhà ngươi sống ở cái chùa này à? < Cô nhóc tóc vàng kia hỏi Reimu một cách hồn nhiên.

    - Chùa? Chùa nào!? < Reimu ngơ ngác, vẫn còn hơi giận vì bị chê mũi tẹt nên giọng có hơi gắt.

    - Hì! Thì cái chùa kia kìa. < Cô nhóc tóc vàng vừa nhe răng ra cười vừa hồn nhiên chỉ về phía thần điện.

    - Ngươi... Đó là thần điện không phải cái chùa! Ta là vu nữ, không phải ni cô!! < Reimu vừa thẹn vừa giận ra sức thanh minh. Trong đầu thầm nghĩ cái con nhóc ngổ ngáo này từ trên trời rớt xuống lại nói năng linh tinh, nó lại còn vừa bay vừa nói nữa rõ là kẻ bất bình thường.

    - Ngươi bị sao mà mặt đỏ thế? Sốt à? < Vừa nói cô nhóc tóc vàng vừa bay sát lại áp trán vào trán Reimu, đôi mắt nâu trong veo mở to hướng lên trên.

    Reimu vì nhất thời cảm thấy sự thân thiện của cô nhóc tóc vàng nên không đề phòng, hai trán vừa chạm nhau phát sinh cảm giác ấm nóng khiến Reimu chợt nhớ ra kẻ đang áp trán với mình là kẻ hoàn toàn xa lạ, nhưng sao... nhưng sao cái cảm giác này ấm áp thân quen đến vậy... Reimu bối rối vội lùi lại, đôi má ửng hồng lên vì ngượng.

    - Hì hì. Trông bộ dạng ngươi mắc cười quá, lâu rồi không gặp con yêu quái nào như ngươi. < Cô nhóc tóc vàng cười khúc khích chỉ tay về phía Reimu nói.

    - Ngươi nói ai là yêu quái? Ta là con người! < Reimu tức xịt khói quát lại.

    - Hả? < Cô nhóc tóc vàng kia dường như thấy thái độ của Reimu nên cũng bớt "quậy" hơn hay đúng hơn là ngạc nhiên khi nghe đến hai chữ con người. Lúc này cô nhóc bắt đầu chăm chú quan sát Reimu như đang quan sát một sinh vật lạ vậy.

    - Ngươi nhìn cái gì? Ta đường hoàng là con người, có ngươi là yêu quái thì có! Ở Ảo mộng chi địa này ngoài ta ra toàn bộ là yêu quái hết! < Reimu hét lên.

    Số là từ bé đến lớn ở vùng đất Ảo mộng này Reimu chỉ biết có mỗi Akikaze người luôn bên cạnh chăm sóc mình là con người. Aki vì sợ Reimu đi lung tung nguy hiểm nên dặn dò là nơi này chỉ có hai bà cháu là con người, còn lại gặp bất kỳ sinh vật nào khác cũng phải đề phòng vì chúng là yêu quái.

    - Ngươi là con người thật à? Ta cũng là con người, ta cũng chỉ tưởng ở "trong này" chỉ có ta và sư phụ ta là người mà thôi. < Cô nhóc tóc vàng hồn nhiên nói, tuy nhiên thái độ lúc này đã dịu dàng, nữ tính hơn.

    Như chợt nhớ ra điều gì, cô nhóc tóc vàng lấy tay vỗ trán cái bốp, à lên một tiếng.

    - Mãi đùa với ngươi quên mất chuyện quan trọng. Ngươi có nhìn thấy một người mặc áo choàng từ đầu đến chân "lảng vảng" ở quanh đây không? < Cô nhóc tóc vàng vẫn không bỏ được cái tật đùa giỡn cố hữu.

    - Áo choàng trùm kín người? Người đó là sư phụ ngươi à? < Reimu suy nghĩ một lúc rồi hỏi.

    - Thông minh, liên tưởng giỏi lắm! < Cô nhóc tóc vàng lém lỉnh giễu.

    - Ngươi... < Nói câu nào ra cũng bị con nhóc kia nói móc, Reimu năm lần bảy lượt uất nghẹn. Nhưng mà nghĩ kỹ thì con nhóc đó cũng hồn nhiên thân thiện, nói chung hẳn phải là người tốt.

    - Người đó lúc nãy ta có gặp, nhưng sau đó thì không thấy nữa. < Reimu thật thà nói. Chẳng hiểu sao Reimu có cảm giác rất gần gũi với con nhóc tóc vàng này, cái gì cũng có thể nói thật với nó. Có lẽ là vì trải qua bao nhiêu chuyện đau lòng, nay gặp được một đứa trạc tuổi mình nói nói cười cười hồn nhiên thân thiện như thế nên nỗi buồn trong lòng tạm thời quên mất.

    Nói chuyện nãy giờ hai cô nhóc không để ý lớp sương mù dày đặc đang dần kéo đi khỏi đền Hakurei. Màn sương trắng đục đã loãng dần, vài tia nắng của buổi sớm mai đã chiếu xuống sân đền Hakurei, trong cảnh sương nắng đan xen là hai thiếu nữ xinh đẹp đang mãi nhìn nhau.

    - Sương tan rồi. Như vậy có lẽ là sư phụ ta đã rời khỏi đây. Thôi chào ngươi nhé. < Dứt lời, cô nhóc phù thủy tóc vàng hóa phép, bụp! khói trắng nổ tung ra, một cây chổi cán trúc màu vàng xuất hiện. Hấp! Cô phù thủy tóc vàng tung người ngồi lên cán chổi chuẩn bị bay đi mất.

    - À mà ngươi tên gì nhỉ? < Cô nhóc tóc vàng lại nhe răng vừa cười vừa hỏi.

    - Ta tên là... Hakurei... Hakurei Reimu. < Reimu ấp úng trả lời.

    - Hì. Còn ta là Marisa Kirisame.


    *Note: Marisa Kirisame họ sau tên trước. Cho tên nào chưa biết.
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  7. #17
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 18: Ma Pháp Lâm

    Ma pháp lâm là một khu rừng rộng nhất nhì ở Ảo mộng chi địa, đây là nơi sinh sống của nhiều loài sinh vật huyền bí từ rất lâu đời. Tuy vậy không phải lúc nào cũng có thể thấy bóng dáng của các sinh vật đó trong Ma pháp lâm vì những sinh vật này nếu không phải vì quá nhỏ bé thì cũng biết pháp thuật ẩn mình. Thế cho nên khu rừng tươi tốt là vậy nhưng người ngoài đi vào tuyệt không thấy bất kỳ một sinh vật nào sinh sống.

    Ma pháp lâm nằm ở phía Tây Ảo mộng chi địa, được ngăn cách với phía Đông bằng một dãy núi lớn kéo dài hơn 1 vạn 4 ngàn dặm (7000km), có nơi bề ngang lên đến cả ngàn dặm. Núi này chọc xuyên mây cao không thấy đỉnh, được gọi là Đại Thần Sơn. Tương truyền trên đỉnh Đại Thần Sơn là nơi ở của thần tiên, cảnh sắc tuyệt đẹp, có nhiều loại thực vật cực quý cực hiếm sinh sống. Tuy nhiên vì đỉnh của dãy núi này không biết cao bao nhiêu, những kẻ có linh lực không đủ cũng không dám mạo hiểm bay thẳng lên. Trong khi đó sườn núi là nơi cư trú của nhiều tộc yêu quái pháp lực cao cường, men theo đó mà đi lên thì dễ chừng cũng phải bỏ mạng. Thế nên đồn thì đồn như thế chứ chưa ai tận mắt thấy thần tiên bao giờ.

    Nằm bên sườn Tây của Đại Thần Sơn nên khí hậu ở Ma pháp lâm cũng khá đặc biệt, không như ở phía Đông thường hay có nắng, phía Tây thường có mây mù che phủ tạo ra một bầu không khí âm âm u u bao trùm cả một vùng. Phía sườn Tây này cũng hay có mưa hơn, độ ẩm cũng cao hơn, vì thế càng làm tăng thêm sự huyền bí của khu rừng Ma Pháp này.

    Trong làn sương mờ ẩm thấp, giữa một khoảng rừng trống trên một cái sân được làm bằng đá tảng có hai bóng người đang đứng nói chuyện với nhau. Sương mờ che phủ tầm nhìn khiến cho hình dáng của cái sân này cũng không được rõ ràng, huống hồ là hai kẻ kia đứng cũng khá xa nhau nên hầu như không nhìn thấy mặt nhau. Tuy nhiên dựa vào cách hai kẻ này nói chuyện thì dường như có quen biết từ trước.

    - Đã lâu không gặp, ngươi dạo này vẫn khỏe chứ? < Một giọng nói lạnh lẽo mang theo âm khí lan truyền trong không gian ẩm thấp phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng.

    - Khéo vẽ chuyện. Cái ngữ nhà ngươi đến đây tìm ta rốt cuộc là có chuyện gì thì nói toẹt ra xem, khỏi chào hỏi làm gì. < Một giọng nữ cao có chút chanh chua phát ra từ góc sân kẻ còn lại đang đứng.

    - Tất nhiên là có chuyện tốt cho ngươi rồi. < Giọng nói lạnh lẽo ẩn chứa chút gì đó thâm hiểm lại cất lên.

    - Chuyện tốt thế nào? Nói thử xem. < Kẻ có giọng nữ cao cộc lốc nói.

    - Chốc nữa đây sẽ có hai kẻ đuổi theo ta đi qua lối này. Vùng này vốn là thế lực của ngươi nên ta cũng không tiện ra tay ở đây. Một trong hai kẻ đó là đệ tử của ta, nó thì ngươi cũng biết mặt rồi. Ngươi hãy nể mặt ta mà bỏ qua cho nó, còn đứa con gái còn lại thì phiền ngươi xử lý nó hộ ta.

    - Vậy mà dám bảo là chuyện tốt, cái gì cũng là ta làm dùm ngươi thì tốt ở chỗ nào?

    - Tất nhiên là có chỗ tốt của nó. Cho ngươi biết, con nhóc còn lại kia là truyền nhân của gia tộc Hakurei đấy.

    - Thì sao?

    - Thôi đừng giả vờ giả vịt nữa, ngươi từ bỏ chánh đạo tu luyện ma công bị đánh đến phải trốn chui trốn nhủi vào đây tưởng ta không biết sao? Linh lực của con nhóc truyền nhân đó chẳng phải cùng dòng cùng tông phái với ngươi à? Lại chẳng là cái món hời lớn cho ngươi hấp nạp ấy.

    - Nói thì nói như vậy, nhưng bọn truyền nhân chúng nó tích tụ linh lực bao nhiều đời, bảo ta đánh tay đôi chưa chắc nắm được quá năm phần chiến thắng. Linh lực béo bở kia chưa chắc đã chiếm được mà có khi còn nghẹn họng chết không chừng.

    - Ấy, đừng lo, nó chỉ mới nhậm chức truyền nhân hai hôm nay thôi, linh lực to lớn thật nhưng cần thời gian "tiêu hóa". Ngươi không lẽ lại sợ một con ranh con sao, thế thì còn sống làm gì cho chật đất. < Giọng nữ đầy âm khí vừa nói vừa cười thâm hiểm khích.

    - Cái trò đó với ta không có tác dụng đâu. Thôi được, dù sao ta cũng tiên liệu tình hình mà tính. Ngươi đi được rồi đấy. < Kẻ vừa được nhận lời khinh khỉnh đáp.

    - Thế thì chào ngươi.

    Vừa dứt lời, bóng ảnh của kẻ đến nhờ vả chìm vào màn sương rồi biến mất. Sương mù xung quanh cũng thưa dần, để lộ ra một khoảng sân làm bằng đá tảng được sắp xếp thành một đồ án thái cực ***g trong bát quái đồ. Kẻ đứng giữa sân trên một hòn đá tảng lớn mặc một bộ kimono của giới võ sĩ đạo, bên trong mặc áo vải trắng, bên ngoài khoác áo dệt bằng gai màu đỏ, phía dưới mặc hakama trắng có viền đỏ lượn sóng. Hông đeo một thanh trường kiếm dài đến 5 xích (1,66m). Ả ta tóc tím cột búi tó đằng sau, tóc trước đầu chẻ ra làm hai mái thả rũ xuống che đi đôi mắt đen sắc lạnh. Gương mặt nhọn góc cạnh toát ra sát khí kinh người. Ả ta cứ đứng lặng lẽ như vậy một lúc như suy tính điều gì rồi chợt thốt lên:

    - Rika, đến đây ta bảo.

    ____________________________________

    Lúc này phía lưng chừng dãy Đại Thần Sơn có hai bóng đen đang rẽ mây mà bay trong không trung, đó là hai cô nhóc của chúng ta, Marisa Kirisame và Hakurei Reimu.

    Lại nói đến chuyện tại sao Reimu lại đi theo Marisa thì phải quay lại cách đó hai canh giờ.

    _____________________________________

    Hai canh giờ trước tại đền Hakurei.

    - Marisa, ta cũng muốn đi cùng ngươi. < Reimu nói.

    - Ngươi sao lại muốn đi cùng ta làm gì? < Marisa hơi ngạc nhiên, mở to mắt hỏi.

    - Theo như ngươi nói thì người mà ta gặp là sư phụ của ngươi, ngươi biết bà ta ở đâu à?

    - Ta cũng không rõ, nhưng gần đây những nơi sư phụ ta xuất hiện thì kèm theo đó là một màn sương mù rất dày đặc. Ta cứ theo đó mà tìm thôi. < Marisa vô tư nói.

    - Ta có chuyện quan trọng cần hỏi sư phụ của ngươi, có thể nói chúng ta có cùng mục tiêu thì... đi... cùng nhau chắc cũng được đúng không? < Reimu lắp bắp khi nói đến chỗ đi cùng nhau.

    - Ha Ha Ha, được chứ. Ngươi có hứng như vậy thì cứ theo ta, đi chung có người nói chuyện cũng vui hơn. < Marisa cười lớn tiếng nói.

    - Nhưng mà ta... ta... không... < Reimu ấp a ấp úng.

    - Ngươi làm sao cơ? < Marisa tỏ vẻ quan tâm hỏi.

    Marisa nhìn xuống Reimu một lúc, suy nghĩ rồi chợt phát hiện ra một chuyện quan trọng, cô nhóc lại vừa nhắm tít mắt vừa cười to người ngã hẳn ra sau một tay ôm bụng một tay chỉ Reimu nói:

    - Ha Ha Ha Ha, ta biết rồi, ngươi không biết bay!

    Nói đến chuyện dùng linh lực để phi hành vốn là một trong những kỹ năng cơ bản của giới tu luyện đạo pháp. Có điều từ khi còn bé Reimu vốn ham chơi hơn ham học nên mấy lần Aki tập cho bay đều không đến đâu. Giỏi lắm thì chỉ có thể dùng linh lực mà nhấc mình lơ lửng trên không thôi chứ không thể bay đi đâu xa được. Giờ mới gặp chuyện cần dùng đến khả năng đó nên chỉ biết tự trách mình ngày xưa lười biếng.

    - Ừ, tại hồi đó bà của ta sợ ta bay đi lung tung gặp nguy hiểm nên thế. < Reimu nói dối để bớt xấu hổ.

    - Hì! < Marisa lại nhe răng ra cười. Rồi nói:

    - Ngươi có thể ngồi sau chổi của ta.

    - Không cần, truyền nhân của gia tộc Hakurei tuyệt đối không thua kém người khác. < Một giọng nói già nua nhưng đầy khí lực vang lên trong không trung.

    - Tiểu thư, cô quên mất lão rồi à? < Giọng của lão quản gia bí ẩn lại vang lên. Lần này không còn chỉ là trong tâm thức của Reimu nữa mà đã thành một giọng nói thực vang lên trong sân đền Hakurei.

    - Ông từ lúc ta về trốn ở đâu mà ta gọi không thấy trả lời gì cả vậy? < Reimu nhanh nhẩu hỏi.

    - À... thì... ta ngủ quên mất. Hì hì. < Lão quản gia cười cầu tài.

    - Vậy giờ ta hỏi lần cuối, rốt cuộc ông là ai? Đang ở đâu trong đền Hakurei này? Rồi ông nói giúp ta rốt cuộc là giúp như thế nào? < Reimu hỏi lia lịa.

    Reimu vừa dứt lời thì bỗng cả sân đền rung lắc, tuy nhẹ nhưng cũng đủ khiến cho người đứng trên mặt đất chao đảo. ẦM! Tiếng động phát ra từ phía bức tượng rùa đá lớn trước thần điện. Lớp đá bao phủ xung quanh tượng đang nứt vỡ ra biến thành bụi mà bay đi mất, để lộ ra một lớp mai rùa xanh lục óng ánh như ngọc lục bảo. Từ trong lớp bụi mờ mịt đó một con rùa lớn gấp 5 gấp 6 lần Reimu hiện ra đầy uy thế.

    Đây vốn là thần vật, bẩm sinh đã có khả năng hấp thụ linh khí của trời đất có điều không thể biến hóa ra hình dạng khác như thần. Sống càng lâu thì bộ mai càng cứng chắc, càng đẹp. Mai của rùa thần này tương truyền không gì có thể phá nổi, có điều do thần vật này thế gian chưa có đến 10 con nên người ta cũng không có cơ hội kiểm chứng. Bốn chi của rùa thần giống chi của các loài rùa biển khác, xoải ra như mái chèo. Trên mép rùa thần có một bộ râu trắng dài che xuống hết cả miệng.

    Trong khi Reimu và Marisa còn đang kinh ngạc thì chỗ râu trắng bạc phơ của rùa thần đã khẽ nhích, đích thị là đang nói chuyện.

    - Tiểu thư, lão tên Genji, vốn là Komainu - hộ pháp linh thú của gia tộc Hakurei. Đã phục vụ cho gia tộc của tiểu thư từ đời tổ đời tông. Bốn mươi năm trước sau khi Aki tiểu thư bình định các giống yêu ma ở Ảo mộng chi địa thì lão được cho về hưu dưỡng già. Nhờ phong ấn của Aki tiểu thư mà đã ngủ suốt bốn mươi năm nay. Nay tiểu thư Aki hóa cảnh về trời, tiểu thư thì còn non nớt, nên lão phải nhọc thân già này đem ra mà cúc cung tận tụy cho tròn bổn phận.

    Lão rùa Genji nói một hơi xong ho khụ khụ, bộ dạng trông cũng khá mắc cười. Mỗi lần ho là mớ râu trắng của lão lại bay lên che mất hai con mắt, mỗi lần như thế lão lại phải lắc đầu quầy quậy để cho râu rơi xuống mới nhìn thấy đường.

    Hai cô nhóc ban đầu còn ngơ ngác vì thấy sự lạ, nay trông tình cảnh mắc cười đó lại sinh cảm tình với lão ta, một chạy bộ một cưỡi chổi bay tới.

    - Vậy ông có thể giúp cho Reimu bay được à? < Marisa hỏi Genji.

    - Tất nhiên là được. < Genji khẳng khái đáp.

    - Ông định giúp ta bay bằng cách nào? < Reimu thấy lạ hỏi.

    - Lão sẽ chở tiểu thư đi, bảo đảm tiểu thư không thua kém bất kỳ ai. < Lão rùa già đắc chí nói.

    - ÔNG CHỞ? < Cả hai cô nhóc ngạc nhiên đồng thanh la lên.

    - Có được không đó, rùa bò rùa bơi thì ta thấy rồi chứ rùa bay thì mới nghe qua à. < Marisa bĩu môi chọc.

    - Hừ. A đầu cứ đợi đấy. Cái chổi rơm của nhà ngươi đem đi quét rác thì được chứ đem ra so với ta thì khác gà vịt so với phượng hoàng. < Genji đáp lời.

    Marisa bị nói móc ra vẻ giận dỗi quay đi không thèm lý gì tới con rùa già lẩm cẩm kia. Đoạn cưỡi chổi bay lên cao rồi nói:

    - Vậy được thôi, ta đi trước đây.

    - Tiểu thư hãy ngồi trên lưng lão, lão sẽ đưa tiểu thư đi. < Genji nói với Reimu.

    - Ừ, ta tin ông vậy. < Reimu cũng đồng ý kế hoạch này nhảy phốc lên lưng Genji ngồi.

    - Tiểu thư, ngồi chắc nhé.

    Dứt lời toàn thân rùa thần hơi hạ xuống lấy đà rồi phóng vụt một phát như chớp bay xẹt qua mặt Marisa với tốc độ kinh người...
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  8. #18
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 19: Âm mưu

    Ở lưng chừng dãy Đại Thần Sơn có hai thiếu nữ đang rẽ mây cưỡi gió phi hành trong không trung. Ở độ cao này mây trắng dày đặc khó bề nhìn rõ trước mắt mình cái gì có thể sẽ xuất hiện, tuy nhiên hai cô nhóc của chúng ta vẫn vô tư cười cười nói nói từ nãy đến giờ. Có lẽ một phần vì từ bé đến giờ Reimu mới gặp một đứa cũng trạc tuổi mình nên đã nhanh chóng cảm thấy thân thiết trò chuyện ríu rít. Cả hai đã kể cho nhau nghe về cuộc sống, hoàn cảnh, người thân suốt đường đi không hề dấu diếm điều gì. Qua đó mà Marisa cũng hiểu được phần nào lý do Reimu lại đòi đi theo tìm sư phụ mình. Cũng thông qua đó mà Reimu biết sư phụ của Marisa đồng thời cũng là người thần bí chỉ đường cho Reimu đến Ma giới tên là Mima, mấy tháng trước đột nhiên mất tích khiến Marisa lo sốt vó đi tìm. Sau lại xuất hiện với vẻ ngoài và hành động quái lạ lại càng khiến Marisa lo lắng hơn. Nhờ vậy mà Reimu nhận ra Marisa là một cô bé sống khá tình cảm, mối quan hệ của Marisa với sư phụ Mima kia có cái gì đó gần gũi, giống với mối quan hệ của Reimu với Aki. Điều đó khiến Reimu yên tâm và đặt lòng tin vào Marisa.

    Dãy Đại Thần Sơn này vừa cao vừa ẩn tàng nhiều nguy hiểm, Reimu theo lời Marisa bay vòng vèo để tránh chạm trán với yêu quái trên núi. Vì thế bay đã mấy canh giờ rồi vẫn chưa vượt qua được dãy núi. Thêm vào là bốn bề đều là mây trắng, nên quãng đường tưởng chừng như dài đến vô tận. Được cái là vừa ngự gió cưỡi mây vừa nói chuyện rôm rả nên Reimu cũng cảm thấy đỡ chán nản và buồn ngủ hơn. Riêng về phần lão rùa già Genji thì ngoài mặt tuy không nói gì nhưng trong bụng vẫn còn chưa tin tưởng cái con bé tóc vàng này lắm. Nghĩ cho cùng thì tự dưng lại xuất hiện một kẻ chả biết là người hay là ma tình cờ đúng lúc lại đẩy Reimu vào chỗ xém tí thì bỏ mạng. Tuy chuyện ả ta nói về U Huyền Ma Nhãn không hề sai, nhưng cái lối hành xử mờ ám của ả khó khiến cho người ta có thể tin tưởng. Có điều là trong tình thế còn chưa rõ ràng này nếu manh động sẽ hỏng mất việc lớn, lỡ như kẻ tên Mima đó thật không liên quan đến chuyện đánh cắp Ảo Mộng Thiên Sinh nếu lão tỏ ý nghi ngờ ra với Reimu có khi sẽ bị Reimu nghi ngờ như lúc đầu. Nghĩ tới nghĩ lui lão quyết định giữ im lặng quan sát trước là tốt nhất.

    Trong lòng Reimu lúc này cũng lùng bùng nhiều mối nghi ngờ, lời của người tên Mima kia quả không có gì sai. Có điều hành vi cổ quái của người đó cũng khiến Reimu không thể đặt lòng tin của mình vào ngay được. Còn về phần lão rùa Genji thì trước đây lúc lão chưa hiện thân Reimu còn ngờ vực này nọ, chứ giờ lão cũng đã ra mặt rõ ràng, có muốn ngờ vực gì cũng khó. Nhất thời mất hết manh mối khiến cho Reimu chưa biết nghi ngờ ai, tin tưởng ai, cô bé đành bám vào hy vọng duy nhất là Mima sẽ có hiểu biết về những chuyện vừa xảy ra, qua đó mà tìm ra được thủ phạm thật sự.

    - Sắp tới Ma pháp lâm rồi đấy. < Marisa nhắc cắt đứt mạch suy nghĩ miên man của Reimu.

    - A... Ừ.

    Thấy Reimu ngơ ngơ ngác ngác Marisa cười hỏi:

    - Ngươi đang có tâm sự gì à?

    - À, không có gì. < Reimu khẽ đáp.

    - Ngươi biết đấy, dù gì chúng ta cũng trạc tuổi nhau, nếu có tâm sự gì thì có thể nói với ta. Chúng ta có thể trở thành bạn của nhau mà. < Marisa ngỏ lời.

    Nghe tới đoạn bạn của nhau Reimu hơi bất ngờ, đôi mắt trong veo mở to mất một lúc, lắp bắp hỏi lại:

    - Bạn... Bạn ư?

    - Ừ. Thế cậu có muốn làm bạn với tớ không nào? < Marisa bất ngờ đổi cách xưng hô, mắt nhắm tít quay về phía Reimu, miệng vẫn nhe răng ra nở một nụ cười quen thuộc.

    - Ta... À không. Tớ... có chứ. < Đôi mắt Reimu bừng sáng thích thú xen lẫn chút ngượng ngùng đáp.

    Từ bé đến lớn Reimu chỉ biết đến hai chữ bạn bè qua lời kể của bà, hai chữ đó Reimu không hề có cảm giác nó là như thế nào. Cho đến lúc này nếu đây là cái cảm giác khi có bạn bè đó, thì nó thật tuyệt, thật ấm áp, thật hạnh phúc. Ước gì cái cảm giác này là mãi mãi...

    Khuông mặt bừng sáng, đôi mắt mở to, đôi má ửng hồng nhè nhẹ của Reimu đang có chút gì đó ngơ ngơ ngốc ngốc nhìn về phía Marisa khiến cô phù thủy nhỏ không khỏi bật cười khúc khích.

    - Đến Ma pháp lâm chúng ta sẽ ghé qua nhà tớ, có khi sư phụ tớ về đó cũng nên. Lát nữa ở ngõ ra là một hốc núi bị khoét tạo thành thông đạo để bay qua, nơi đó gió thổi rất mạnh nên cậu phải cẩn thận đấy nhé. Reimu. Reimu!

    Thấy Reimu dường như vẫn còn "trên mây" mà cũng đúng là trên mây thật. Marisa gọi to cho Reimu tỉnh lại.

    - Hả? Sao cơ? < Đầu óc Reimu giờ mới "xuống lại" ngơ ngác hỏi.

    - Lát nữa, đi vào thông đạo, gió lớn, nhớ cẩn thận. < Marisa nhắc lại từng từ rõ ràng, vừa nói vừa cười khúc khích.

    - Ừ... < Reimu nhẹ đáp.

    Chẳng bao lâu sau tiếng ừ nhẹ của Reimu, cả hai đã đến trước của thông đạo. Nơi đây là một trong những chỗ vách núi mỏng nhất dãy Đại Thần Sơn, lưng chừng núi nhưng lại có một thông đạo không biết do ai đào, không biết có từ bao giờ đi xuyên qua vách núi đến mấy chục dặm. Thông đạo này rộng đến cả chục trượng (33,33m), lại nằm ngay lưng chừng vách núi nên hút gió rất mạnh, mây trắng theo gió bị hút ào ào vào đây. Marisa cưỡi chổi tiến vào trước rồi Reimu ngồi trên lưng Genji tiến vào sau. Thông đạo tuy trống trải nhưng quanh co uốn khúc, thêm vào là mây trắng theo gió bị hút vào làm cho đường đi trông không được rõ, thành ra mấy lần Genji thiếu chút là va vào vách đá. Ban đầu chưa quen nên Genji bay khá vất vả trong thông đạo này, nhưng được một lúc thì quen dần đã có thể nương theo gió mà bay đi vun vút.

    Càng gần cửa ra chu vi của thông đạo càng nhỏ lại, sức gió vì thế càng tăng lên, khiến cho Reimu mấy lần suýt nữa thì rơi khỏi lưng Genji. Y phục trên người Reimu bay phần phật, Reimu khom người xuống tay trái chống vào mai của Genji đễ giữ thăng bằng, tay phải bận cầm gohei thì đưa lên trước mặt để nhìn đường. Tốc độ của gió càng lúc càng nhanh, vút một phát Reimu cùng Genji đã đâm xuyên qua một áng mây trắng dày đặc lao ra khỏi thông đạo.

    Ra khỏi thông đạo đó cũng là đã vượt qua Đại Thần Sơn, xung quanh Reimu tuy vẫn còn đầy mây trắng nhưng ngay đằng xa bên dưới đã là cánh rừng xanh tốt của Ma pháp lâm. Ở trước Reimu một đoạn là Marisa đang một tay cưỡi chổi một tay đưa lên đầu giữ chiếc mũ phù thủy màu đen có thắt một cái nơ trắng to ở trước. Thấy Marisa ở xa xa phía trước, Reimu ra hiệu cho Genji bay về hướng đó.

    Bất thình lình một tiếng động đinh tai phát ra. Ầm! Cả thân Genji chao đảo. Chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì hàng loạt âm thanh đinh tai khi nãy lại phát ra. Lần này cả thân hình Genji đã bị lật nhào hoàn toàn trên không trung. Reimu ngã văng khỏi mai của Genji, lập tức phát hiện ra chuyện gì đang diễn ra khi cô bé bị hàng loạt khối đạn sắt lớn bằng quả dưa đập vào người. May nhờ kịp thời dùng gohei gạt đỡ đi bớt nên chỉ bị trúng ở một số nơi không chí mạng như bả vai và bàn chân, tuy nhiên cũng khiến cô bé đau đớn vô cùng. Ngoài ra phản lực của đạn sắt khiến Reimu văng càng xa khỏi Genji. Reimu không biết thuật phi hành nên nhanh chóng rơi xuống đồng thời bị gió lớn cuốn đi mất tích giữa biển mây. Về phần Genji thì bị trúng một trận mưa đạn sắt, tuy không suy xuyển gì bộ mai thần bất hoại nhưng cũng bị mất thăng bằng rơi xuống ở một quãng khá xa.

    Lúc này Marisa phát hiện ra mọi chuyện thì đã quá muộn, nhìn lại phía sau thì Genji và Reimu chỉ còn là hai chấm đen nhỏ trong biển mây trắng xóa. Không biết đâu mới là Reimu, Marisa đánh cược một ván hai tay nắm chặt cán chổi bay thẳng đến một trong hai cái chấm đen đang càng ngày càng nhỏ đó với tốc độ kinh hồn. Chiếc mũ phù thủy trên đầu cô bé cũng không quan tâm để cho nó bị gió thổi ngược cuốn mất.

    Hai bàn tay trắng muốt lúc này đã hiện lên những mạch máu li ti do dùng sức quá độ. Vừa lao xuống vun vút trong biển mây Marisa vừa hốt hoảng hét lớn: - REIMU!!!!
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


  9. #19
    Viễn Cổ Lão Yêu
    weii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 38696
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,229
    Thanks
    412
    Thanked 4,556 Times in 857 Posts
    Chương 20: Minh La

    Gió ở sườn Tây dãy Đại Thần Sơn có quy luật và sức gió rất hỗn loạn. Nguyên do là vì địa hình ở sườn Tây rất phức tạp tạo thành nhiều nơi hút gió tạo ra nhiều dòng chảy hỗn độn trong biển mây. Chính vì thế người thường nếu lỡ rơi vào biển mây thì sẽ không biết bị gió cuốn đi đến đâu, nhưng có một điều chắc chắn là chỉ có một kết cục, tan thây ở dưới mặt đất Ma pháp lâm.

    Reimu tuy không biết thuật phi hành nhưng bù lại cô bé biết mở Á Không Gian, nhờ vậy mà khi bị gió cuốn đi trong biển mây xuống Ma pháp lâm Reimu đã kịp thời dùng Á Không Gian cùng Cảnh Tỉnh Trận để giảm đáng kể lực rơi, cho nên ngoài bị xây xát một số chỗ do va đập với cành cây chi chít của những cây cổ thụ ở Ma pháp lâm ra thì không có gì nguy hiểm đến tính mạng.

    Lúc này Reimu đang đứng giữa một khoảng rừng tối, ở nơi này ánh sáng của mặt trời vốn đã bị biển mây che đi mấy phần, xuống tới nơi còn bị tán của những cây cổ thụ che thêm lần nữa. Thành ra phía dưới mặt đất lúc nào cũng âm âm u u như trời sắp mưa vậy. Reimu đang ngồi xếp bằng vận linh lực chữa những chỗ bị thương trên cơ thể. Vết thương tuy không chí mạng nhưng bị trúng đạn sắt vào bả vai, bàn chân cũng ảnh hưởng ít nhiều đến khả năng di chuyển nên Reimu phải tranh thủ trị thương ngay. Kẻ thù trước mắt là ai còn chưa biết. Tại sao vừa đến Ma pháp lâm là bị người ta phục kích? Không lẽ Marisa lừa ta vào bẫy? Không, không thể nào, Marisa không phải là loại người đó. Bao nhiêu suy nghĩ mâu thuẫn cứ lặp đi lặp lại trong đầu Reimu. Đang ngồi nhắm mắt vừa trị thương vừa suy nghĩ thì chợt Reimu nghe thấy một tiếng soạt mạnh do vật gì đó chạm vào lá cây, đồng thời cảm thấy sát khí đang ập đến trước mặt. Ngay lập tức Reimu mở mắt ra, chỉ thấy một quả đạn sắt to bằng quả dưa đang nhằm hướng đầu mình bay tới. Không có thời gian tránh né, lập tức đang từ thế xếp bằng Reimu bật người mạnh ra phía sau tay trái vận công áp lên quả đạn sắt đang bay. Ầm! Dưới áp lực của một chưởng vừa rồi quả đạn sắt bị chấn văng xuống đất tạo thành một cái hố sâu hoắm.

    - Ra đây cho ta! < Reimu vừa hét vừa rút một xấp bùa màu đỏ ném về phía bụi cây chỗ viên đạn sắt kia vừa bay ra. Ngay lập tức một tràng âm thanh đinh tai nhức óc vang lên cả một khoảng rừng, bụi cây bị nổ tan tác trơ ra một tấm khiên sắt tròn khổng lồ cắm trên mặt đất đang che chắn một thứ gì đó đằng sau lưng nó.

    Reimu đang định lao tới đập nát tấm khiên đó ra thì tấm khiên xoay sang một bên để lộ một ống sắt to đen ngòm từ trong họng sắt đó một quả đạn sắt lại được bắn ra. Vù! Ầm! Tiếng quả đạn sắt xé gió lao đi trong không khí xuyên qua tàn ảnh của Reimu đập dính vào một gốc cổ thụ nọ. Reimu vừa mở Á Không Gian né cú tấn công vừa rồi, ngay lập tức khi thân ảnh Reimu hiện ra, cô bé phóng người tới vị trí khẩu súng thần công kia. Nhưng bay được nửa đường thì từ các hướng khác đạn sắt lại ập tới bức Reimu phải hụp người chống tay bật cao ngược ra sau để tránh. Ra là không chỉ có một khẩu súng thần công nọ, tính số đạn phóng ra thì chỗ này ít nhất cũng có 10 khẩu đang vây quanh Reimu. Reimu đã xác định được vị trí của chúng thông qua đường đạn, vấn đề bây giờ là làm sao tiếp cận để phá hủy chúng, hay thật ra không cần tiếp cận?

    Thân ảnh Reimu lao nhanh như gió lướt trên ngọn cỏ, mười họng súng kia lại khạc ra những viên đạn sắt vừa to vừa nặng xé gió vun vút nhắm Reimu mà lao tới. Reimu khụy người lúc đạn sắt ập đến sát mặt thì nhanh như cắt phóng lên cao. Còn đang lơ lửng trên không thì mười đạo bùa vàng từ trong ống tay áo bên phải đã bay ra quanh cây gohei được Reimu vũ lộng trong không trung. Lập tức mười đạo bùa màu vàng hóa thành mười đồ án hoàng kim xoay tròn quanh đầu gậy gohei của Reimu đương chỉ thẳng lên trời. Xoẹt một cái mười đồ án hoàng kim đó cũng lao thẳng lên trời chia ra mười hướng khác nhau rồi bất ngờ bổ nhào xuống chỗ những khẩu thần công đang được che dấu. Bùm! Bùm! Bùm! Hàng loạt tiếng nổ đồng loạt vang lên, mười đồ án hoàng kim đó bổ từ trên xuống đã vượt qua được những tấm khiên phá hủy từ bên trong những công sự gồm cả súng lẫn khiên đó. Những mảnh kim loại nổ văng tung tóe lớp ghim hết vào trên thân cây lớp nằm la liệt trên mặt đất.

    Từ trên cao Reimu từ từ hạ người xuống, ngay lập tức đuổi theo một cái bóng nhỏ thó mà cô bé vừa phát hiện ra khi ở trên cao.

    ________________________

    Về phần Marisa đuổi theo tìm Reimu trong biển mây lúc này đã thấy một khoảng rừng bị cày nát cả một mảng đến vài chục trượng. Nằm giữa cái đống cây cối gãy đổ đó là lão rùa Genji, trông tình trạng thì có vẻ như chả bị tổn thương gì cả. Nhác thấy bóng Marisa, lão rùa ngay lập tức cảnh giác.

    Gương mặt Marisa lộ ra rõ vẻ thất vọng, từ trên cao đáp xuống.

    - Ông không làm sao thì chúng ta mau đi tìm Reimu thôi. < Marisa nói.

    - Ngươi biết tiểu thư của ta ở đâu sao? < Lão rùa Genji hỏi, nhưng vẫn không lộ ra mình đang nghi ngờ con nhóc này.

    - Ta cũng chưa biết, nhưng vẫn phải đi tìm chứ? < Giọng Marisa ẩn chút gì đó buồn bã.

    Thật ra khó mà trách Genji nghi ngờ Marisa, vừa ra khỏi thông đạo đã bị tấn công, mà mục tiêu lại là hai ông cháu nhà Hakurei thế này thì khó mà tin Marisa không liên quan đến chuyện đó.

    - "Có khi là cái con nhóc này nó lừa cho chúng ta rơi vào bẫy, bây giờ nó đến đây kiểm tra xem ta đã chết thật chưa. Thấy ta chưa chết nên vẫn còn tiếp tục giả vờ đóng kịch." < Genji nghĩ thầm trong đầu.

    - Nơi này ta cũng rành đường, ông cứ theo ta tìm Reimu.

    Marisa vừa dứt lời thì cả khu rừng đang im ắng bỗng phát ra hàng loạt tiếng nổ. Theo hướng tiếng nổ phát ra, cả Marisa lẫn Genji đều cấp tốc bay đi.

    ________________________


    Ở phía này Reimu đang phóng như bay đuổi theo một cái bóng nhỏ thó đang vừa chạy vừa... lắc lư do cái giỏ vừa to vừa nặng ở phía sau. Từ phía sau chỉ nhìn thấy cái giỏ quá khổ so với cái sinh vật đang đeo nó, còn hình dáng diện mạo của kẻ đó Reimu vẫn chưa thấy được. Truy đuổi nãy giờ Reimu đã mấy lần suýt bắt được nó, nhưng liên tục bị những cạm bẫy cổ quái trên đường cản lại. Khi thì là đạn sắt, lưới sắt, lúc thì là hầm chông, rồi cả cây gỗ chả biết từ đâu rơi xuống khiến Reimu cực kỳ vất vả mới tránh né được. Chính vì đuổi nhau từ nãy đến giờ gây ra náo loạn cả một góc khu rừng.

    Reimu lại đuổi đến sát "cái giỏ di động" kia một lần nữa, chỉ còn hai nhịp nữa là có thể tóm gọn nó. "Cái giỏ" lúc này đang chạy về phía một bụi cây to. Soạt! Nó đã chui tọt vào bụi cây, Reimu cũng lao vào ngay sát phía sau. Vừa ra khỏi bụi cây Reimu đã nhìn thấy một dòng sông trong xanh đang chầm chậm chảy, còn cái giỏ kia thì nó đang chạy trên một cái cầu gỗ rõ to nhưng lại không hề có lan can tay vịn. Reimu từ bụi cây phóng ra, lá và cành cây bị gãy cũng theo đó mà bay ra vô số. Chỉ còn một bước là tóm được "cái giỏ", còn đang lơ lửng trong không trung do cú phóng người vừa rồi, bàn tay trái của Reimu đã từng chút một tiếp cận được mục tiêu. Sắp bắt được rồi! Nhưng không, hai bên cây cầu đột ngột từ dưới nước trồi lên bốn tượng hình cá chép bằng đá nhè Reimu mà phun những cột nước cực mạnh. Bất ngờ không kịp tránh né, Reimu bị áp lực nước chặn lại không thể tiến được, toàn thân lúc này từ đầu đến chân đều ướt nhẹp. Y phục của Reimu lúc này bám vào da thịt để lộ ra những đường nét tuyệt mỹ của thiếu nữ. Trong khi đó "cái giỏ" kia đã chạy vào con đường mòn phía đầu còn lại của cây cầu.

    Reimu lửa giận bốc cao vận linh lực làm bốc hơi toàn bộ nước đang bám trên người và y phục. Hơi nước bốc lên ngùn ngụt cực nhanh, một cơn gió thu thổi qua cuốn theo làn hơi nước đồng thời cũng thổi tung y phục của Reimu phần phật trong gió.

    Cô vu nữ nhỏ tiếp tục đuổi theo con đường mòn thì đến một khoảng đất trống, phía trước mặt cô bé lúc này là một tòa công sự bằng đá. Tòa công sự không cao, chỉ độ hai trượng (6,66m), bề ngang được ba trượng, bề sâu thêm ba trượng nữa là hết. Kiến trúc thì chả có gì đặc biệt, chỉ là một khối đá hình hộp được đục đẽo rất vuông vức và bóng láng, có rất nhiều cửa sổ, trong khi lại chẳng thấy cửa chính đâu. Reimu vừa định bước tới xem thì bất ngờ đất ở chân tòa công sự kia trồi sụt mạnh khiến cho bụi bay mờ cả khoảng đất trống đó. Reimu lấy ống tay áo to che bụi, trong màn bụi mờ mịt đó cô bé thoáng thấy hình như cái tòa công sự đó đang chuyển động.

    - Con nhóc kia chuẩn bị tiêu tùng đi. Hô hô hô. < Một giọng nói cùng điệu cười nhí nhố vang lên.

    Bụi vừa bớt đi một ít thì Reimu đã có thể xác định ra kẻ vừa lên tiếng đích thị là "cái giỏ" vừa nãy, giờ nó đã là một con nhóc tầm 10, 11 tuổi, đầu đội một chiếc nón cối màu đỏ đang ngồi sau một cái bảng sắt điều khiển cái gì đấy. Con nhóc này đứng chưa đến nách mình mà dám nói cái giọng láo xược ấy, bấy nhiêu cũng khiến Reimu muốn lôi cổ nó xuống mà dạy dỗ cho một trận.

    - Quỷ lùn, để xem ngươi còn đắc chí đến bao giờ. < Dứt lời Reimu lập tức vào tư thế chuẩn bị. Liền sau đó vô số đạo bùa đỏ rực lao ầm ầm về phía công sự kia.

    - Không được nói ta lùn! < Con nhóc ngồi trên nóc công sự giận đỏ cả mặt mắt nhắm tít lại miệng hét lớn, hai tay bấm nút với kéo cần gạt gì đấy trên cái bảng sắt nọ. Lập tức từ các ô cửa sổ, vô số khiên sắt được nối với một thanh sắt từ trong bung ra đỡ loạt tấn công của Reimu.

    Kể ra thì loạt tấn công vừa rồi của Reimu tuy không chạm đến công sự nhưng cũng làm gãy vỡ một số thanh sắt giữ khiên, cũng gọi là gây ra thiệt hai nho nhỏ cho công sự kia. Cái công sự cổ quái này sau khi lớp bụi lắng xuống mới thấy là bên dưới nó đầy những khớp nối với bánh răng. Những bánh răng bằng sắt này khiến cho công sự có thể di chuyển khá trơn tru trên mặt đất. Cái thứ kỳ dị này Reimu mới nhìn thấy lần đầu nên cũng có chút bất ngờ.

    Con nhóc đội nón cối màu đỏ kia lại kéo kéo bấm bấm cái gì đấy trên tấm bảng sắt nọ. Lập tức những tấm khiên được thu vào. Cạch! Cạch! Cạch! Tiếng động từ trong tòa công sự kia phát ra như bên trong đang lắp ráp thứ gì đó. Tiếng động đó vừa dứt thì vô số họng súng từ trong cửa sổ bắn ra lớp nào là đạn sắt nào là lưới sắt như thiên la địa võng trùm xuống Reimu. Reimu lập tức khai triển Cảnh Tỉnh Trận chắn từ xa một số lưới và đạn sắt, tuy nhiên vẫn có những viên đạn và lưới sắt mà Cảnh Tỉnh Trận không cản hết được lao về phía cô bé. Đạn bay tới nơi chỉ xuyên qua tàn ảnh, Reimu đã dùng Á Không Gian để tránh toàn bộ. Có điều linh lực thì có hạn mà dường như đạn sắt kia có vẻ không có dấu hiệu dừng. Trong khi đó tòa công sự kia cũng biết di chuyển qua lại nên hết những đạo bùa đỏ đến đạo bùa vàng phóng ra cũng chả có bao nhiêu trúng được nó, phần cũng là vì Reimu mãi tránh né những loạt đạn và lưới sắt kia nên ngắm cũng không được chuẩn. Tránh né mãi cũng không phải cách, Reimu nghĩ ra kế phải khiến cho cái tòa công sự lố bịch kia nằm yên một chỗ mới dễ xử lý. Suy nghĩ đi đôi với hành động ngay, Reimu rút trong tay áo ra một xấp bùa màu xanh dương phóng sát mặt đất. Những đạo bùa được phóng đi lập tức xoáy tít hóa thành những đồ án phát ra lam quang giống Cảnh Tỉnh Trận lao đến. Một vài trong số chúng đi chệch hướng đập vào những gốc cây xung quanh phát nổ là thân cây cổ thụ vỡ ra từng mảng. Số còn lại thì nhè những bánh răng của tòa công sự kia mà phá hủy.

    Hàng loạt tiếng nổ vỡ phát ra, bánh răng dưới chân tòa công sự đá nọ văng ra tứ phía, tòa công sự trượt trên mặt đất theo quán tính một đoạn rồi dừng hẳn, nằm nghiêng sang một bên. Con nhóc đội mũ cối ở trên nóc công sự bị văng khỏi ghế đang lồm cồm bò dậy trèo lên lại bảng điều khiển. Đạn sắt và lưới sắt cũng ngừng không bắn ra nữa, chớp thời cơ Reimu tức tốc bay tới phía công sự, tay thoăn thoắt lập ra Cảnh Tỉnh Trận nằm ngang tạo thành bậc thang để Reimu phóng lên trên nóc công sự.

    Reimu lúc này đã ở vị trí cao hơn cái công sự kia, lập tức hơn chục đồ án hoàng kim nhè hướng bảng điều khiển và con nhóc kia lao vù vù tới. Một loạt tiếng nổ lớn lại phát ra, sau khi lớp khói bụi mù mịt lắng xuống là quang cảnh tan nát của phần nóc công sự kia. Về phần con nhóc nọ, nó đã kịp kéo cái ghế trên công sự làm thành tấm khiên chắn nên không bị tổn thương gì, chỉ có điều là lúc này mặt mũi cũng đã lấm lem khói bụi không ít.

    Tòa công sự dừng hẳn lại, Reimu đáp xuống nóc công sự, tiến về phía cái ghế định bắt con nhóc kì quặc nọ thì lập tức cả tòa công sự đổ ụp về phía trước khiến Reimu mất thăng bằng ngã ra sau. Con nhóc nọ đã ấn một cái nút gì đó dưới ghế rồi nhảy khỏi tòa công sự tiếp đó chạy ra phía mặt sau. Tòa công sự đương đà đổ xuống liền phát nổ khiến loạn thạch bay tứ tán, Reimu bị bất ngờ liền hươ gậy gohei và xoay tròn trên không hơn chục vòng để gạt những cục đá to bắn về phía mình. Đá thì có thể gạt đi chứ bụi thì không thể tránh khỏi, Reimu đáp xuống đất trước đống đổ nát, đầu óc hơi quay mòng mòng vì bị... chóng mặt do xoay tròn hơn chục vòng, toàn thân bám đầy bụi bặm. Lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt, Reimu lao vù về hướng con nhóc kia bỏ chạy, lần này quyết cho nó một trận nên thân.

    Khác với đoạn đường trước, đoạn đường mà Reimu đang chạy lúc này hai bên là cây lớn xếp hàng rất đều đặn, bên dưới được trải đầy đá sỏi rất sạch sẽ, và đặc biệt là không hề có một cái bẫy nào. Đuổi được một lúc thì Reimu đến trước một cái cổng được xếp bằng đá tảng to. Cái cổng này không thể đơn giản hơn khi hai bên là hai cục đá tảng cao to đã bị cắt phẳng đầu phía trên, chống đỡ cho một tảng đá cũng to và dài không kém nằm ngang. Trên tảng đá nằm ngang có khắc hai chữ Minh La cực kỳ sắc nét.

    Chạy qua cổng đá là một thạch trận được sắp xếp toàn bằng đá tảng nằm ẩn trong sương mù, mỗi tảng lại cao bằng hai người cộng lại. Reimu nhảy lên trên ngọn một tảng đá màu nâu bóng loáng quan sát. Từ trong sương mù ẩn hiện một bóng người cao hơn Reimu một cái đầu đang tiến về phía cô bé.

    - Cuối cùng thì ngươi cũng đến. < Một giọng nói sắc lạnh vang lên.
    Chữ ký của weii


    Tái Nhập Mộng Hương


Trang 2/2 đầuđầu 1 2

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •