>
Trang 1/4 1 2 3 4 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 40

Ðề tài: [Fic] [w-inds. fic] A long Journey

  1. #1
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts

    [Fic] [w-inds. fic] A long Journey

    hello minna, shibaraku da ne~ :gem21: lâu quá mới dzô lại chổ này :big_smile cái đoạn tiếp theo của phần trên bị mí pác virus gặm hết òi :gem43(1): chừng nào nhớ ra thì viết lại sau :embarrass

    Hôm nay post phần mới NGOẠI TRUYỆN ghê chưa :big_smile mong mọi người tiếp tục ủng hộ nhá :gem9:


    ********************************


    Xin chào các bạn, xin chào các bạn, xin chào các bạn, hôm nay tôi rất rất rất là vui. Khoan... các bạn có biết tôi là ai ko đã ??????? Đoán xem nào, suy nghĩ 1 chút thôi... 1...2...3..., gợi í nhé: tôi ko phải là Ryuichi, cũng ko phải là Ryohei, cho nên tôi chính là... ahhhhhh nhìu người đoán ra rồi đúng ko?? Bingo, đúng rồi, tôi chính là Tachibana Keita hay còn gọi là Keita siêu đẹp trai. Aha, nói đùa thôi nhưng các bạn tưởng thật cũng ko sao. Trở lại chuyện chính thôi, các bạn biết ko, để được ở đây kể chuyện cho mọi người thế này tôi đã hao tốn rất nhìu công phu đấy. Chúng tôi đã phải oẳn tù tì rất lâu để phân thắng bại... Tôi, Ryuichi và Ryohei càng ngày càng có nhìu điểm giống nhau, giống đến nỗi oẳn tù tì cả nửa ngày mà ko tìm được người thắng. Nhưng, vì tôi Keita thông minh (tôi lại đùa đấy) nên vào lúc quan trọng nhất tôi đã nghĩ: " Nếu bây h ra cái búa thì sẽ chiến thắng!" và tôi ra cái bao. Aha, như tôi dự đoán, Ryuichi và Ryohei đã ra cái búa, vậy là tôi tóm gọn họ. Phải nói là tôi tự hào lắm và cũng vui vì hai cậu í là những người bạn giữ lời hứa. Chả như hai nhỏ em nhà tôi - là Mai và Mio í - lần nào thua cũng ko chịu thực hiện yêu cầu của người thắng. Nhưng chuyện vừa rồi chỉ là phụ thôi, tôi được phân công kể 1 chuyện khác cơ và tôi sẽ kể ngay bây h, nhìu bạn sốt ruột rồi ha. Chuyện là thế này:

    Tháng vừa wa wả là 1 tháng nhìu vất vả, nhìu niềm vui và cả những nỗi buồn. Chúng tôi vừa trở về Tokyo sau tour biểu diễn đầu tiên mang tên 1st Message. Nhìu kỉ niệm lắm đấy. Đó là những lúc biểu diễn ko thành công, buồn, thất vọng và mệt mỏi. Là những lúc nghe được tiếng reo hò từ khán giả, tuy rất mệt nhưng vẫn muốn hát nữa, hát mãi, vui và hạnh phúc... Chúng tôi cũng phát hiện ra vài điều thú vị mà cả bọn cứ mỗi lần nghĩ đến là lại tủm tỉm cười 1 mình: chúng tôi có rất nhìu fan đấy. Sau tour diễn này, chúng tôi khẳng định 1 điều rằng mình đang đứng trước bậc thềm của thành công. Chúng tôi đã trở thành thần tượng. Đó là thành quả cũa những cố gắng ko ngừng trong thời gian wa của chúng tôi.

    Tour diễn đã kết thúc, anh wản lí nói chúng tôi cần được nghỉ ngơi nhìu. Vì vậy mà những ngày sắp tới sẽ buồn chán lắm đây, không luyện thanh, ko tập vũ đạo, tất cả đều ko, cả việc ko được đi ra ngoài nữa. Anh wản lí còn nói vì h chúng tôi đã nổi tiếng nên ko như trước kia, được thoải mái đi đây đó (thực ra trước kia ngày nào cũng phải làm việc rất căng, thời gian đâu mà đi chơi chứ). Ngoài hát và nhảy ra, chúng tôi còn phải tuân thủ rất nhìu qui tắc nữa, còn vô số những cái "không" khác. Ôi, thật là nhức đầu...

    Hôm nay, ở công ty có buổi tiệc chúc mừng thành công của tour diễn đầu tiên. Mọi người ăn uống và hát karaoke đến đúng 12h mới về vậy mà anh quản lí vẫn nhắc chúng tôi mai phải dậy sớm đến công ty. Đã nói là nghỉ ngơi sao còn phải đến công ty chứ? Sợ bọn này trốn đi chơi chắc ??????? Hôm nay thức khuya như vậy sáng mai sang đánh thức hai anh chàng ngủ nướng kia sẽ vất vả đây. Nhất là Ryuichi, hôm nay trông cậu í có vẻ mệt, không nói j nhìu cũng ko quậy ( mọi lần đi liên hoan thì cậu ấy chính là trụ cột fa trò). Tôi cũng mệt lắm nên lên giường là nhắm mắt ngủ lun...
    ........................

    - Tên lười, thức dậy đi...

    "Giọng ai vậy? Như là giọng của Ryuichi, cậu ấy đánh thức mình sao? Ko thể nào, chắc là mơ thôi..."

    - Dậyyyy maaaaau lênnnn... nướng sắp khét rồi đó.....

    "Giấc mơ kì lạ thật, sáng mai thức dậy chắc chắn sẽ kể cho cậu ấy nghe.."

    - Dậy mau !!!!!!!!

    Tôi giật mình ngồi phắc dậy vì tiếng ai hét đinh tai. Mở mắt ra thì thấy Ryuichi, ông trời ơi, vẫn là mơ sao? Mơ trong giấc mơ ??? Vừa nghĩ thế thì cậu ấy béo 2 má tôi kéo ra, đau điếng. Vậy là ko phải mơ rồi.

    - Tên lười này... đánh thức cậu tốn nhìu calo thật đấy! - Ryuichi nhăn nhó nói

    Tôi - lúc này vẫn còn ngáy ngủ - nói:

    - Sau hôm nay cậu dậy sớm thế? Tớ còn buồn ngủ lắm...

    - Không ăn tối sao đồ ngốc?? Ko ăn tớ bảo Ryohei ăn luôn phần của cậu nhá !!!!

    - Ăn... ăn tối??? - tôi như tỉnh hẳn ngủ - Tối rồi sao??? Tớ ngủ suốt 1 ngày á? Vậy là hôm nay ko đến công ty??? Thôi tiêu rồi, quản lí sẽ xử tử tớ mất .... Sao các cậu ko gọi tớ dậy sớm hơn chứ?????????

    Tôi vội vã lao xuống giường nhưng lại vấp phải 1 cái gì đó mềm mềm và rất ấm... Tôi té nhào xuống sàn. Phần vì buồn ngủ phần vì đau, tôi còn chưa biết đã xảy ra chuyện j chỉ nghe tiếng cười khoái chí của Ryuichi. Tiếp sau đó là giọng nói ngái ngủ của ... ai đó:

    - Đừng mà Ryuichi, tớ ngủ thêm 1 lát nữa thôi... đừng đánh tớ...

    Tôi từ từ quay đầu nhưng 1 lần nữa lại giật mình té ngửa ra sau:

    - R...Ryohei???????? Sao lại ngủ dưới gầm giường của tớ???

    Tôi nói và way sang nhìn Ryuichi tìm lời giải thíc. Cậu ấy vẫn thản nhiên ngồi trên giường của tôi và vẫn ôm bụng cười nắc nẻ. Tôi thật sự chẳng hỉu chiện j đang xảy ra.

    Một lát, Ryuichi nói với tôi:

    - Đánh thức tên lười kia dậy luôn đi! Tớ gọi cậu đến rát họng rồi, chả còn sức nữa...

    "Chứ ko phải tại cậu cười nhìu nên hết sức sao?" tôi định nói thế nhưng lại thôi, nói ra cậu í lại típ tục cười tôi đến sáng mai luôn.

    Tôi nằm rạp xuống sàn nhà và bắt đầu gọi:

    - Ryohei, dậy đi thôi... tối rồi, dậy ăn cơm thôi...

    Gọi 1 rồi 2,3 lần mà Ryohei vẫn ko phản ứng, cậu í chỉ ậm ừ j đấy trong miệng rồi mỗi lúc 1 lăn sâu vào trong hơn. Khó khăn lắm tôi mới kéo cậu ấy ra ngoài được 1 tí, tuy vẫn chưa ra hẳn.

    - Này, cậu định ru ngủ cậu ta đấy à! - Ryuichi nói

    - Lạ thật đấy, mọi hôm chỉ kêu 1 lần là cậu ấy dậy liền, tớ đều đánh thức cậu ấy như thế mà... - tôi phân bua

    - Nhưng hôm nay cậu ấy có dậy đâu???? ... Thế này, nói với Ryohei là hôm nay đến lượt cậu ấy làm bữa tối rồi đấy.

    - Sao cơ? - tôi kinh ngạc thốt lên - Hôm nay là ngày của cậu mà...

    Ryuichi vẫn nói nhưng lại ngó lơ đi nơi khác:

    - Thì cậu cứ nói thế đi...

    Tôi băn khoăn: " Vậy là nói dối đấy Ryuichi" tôi thầm nghĩ vậy thôi nhưng lại cho rằng cậu í ắc hẳn là có í j đây, Ryuichi vốn rất thông minh mà.

    - Ryohei ơi... - tôi típ tục gọi - dậy đi nào, hôm nay... hôm nay... đến... đến lượt cậu làm bữa tối đấy...

    Ryohei vẫn ko động đậy, tôi lại gọi típ:

    - Cậu ko dậy chuẩn bị đi à? Ryuichi... cậu í đang than thở vì đói đây này...

    Vừa dứt câu thì tôi nghe 1 tiếng 'cốp' rõ to, giật mình, tôi lại ngã bổ ra sau. Cùng lúc í thì nghe tiếng... ai đó thật thảm thiết:

    - Ôi... cái đầu của tôi... ai lại đánh tôi nữa thế .....

    Lúc này, Ryuichi nhảy từ trên giường xuống và nắm 2 chân Ryohei kéo cậy ấy ra ngoài, Ryuichi nói:

    - Khiếp, cậu làm tớ tưởng là động đất đấy...

    Ryohei ôm cái trán xuýt xoa ko ngớt:

    - Có chuyện j vậy? Cái trán của tớ còn hay ko mà ko có cảm giác j thế này !?

    Tôi bây h mới lồm cồm bò dậy và tiến về phía Ryohei:

    - Còn, vẫn còn, do cú đập mạnh wá nên cậu bị mất cảm giác tạm thời í mà, tay cậu đang để trên trán đấy thôi...

    - Sao tớ vẫn ko cảm giác được... - rồi quay sang Ryuichi, Ryohei tiếp - Nói cho tớ biết cái trán của tớ có còn nguyên vẹn hay ko?

    5 giây trôi wa mà Ryohei ko nhận được câu trả lời từ Ryuichi. Mắt Ryuichi chớp chớp, tuy vẫn nhìn Ryohei nhưng trong đầu cậu ấy như đang theo đuổi những í nghĩ khác. Cả tôi và Ryohei cùng hồi hộp theo dõi phản ứng của Ryuichi. Ngoài lề 1 chút: theo kinh nghiệm của tôi thì khi Ryuichi im lặng nhất chính là lúc cậu í đang đầu tư cho 1 kế hoạch... khủng khíp.
    thay đổi nội dung bởi: Kasumi, 08-03-2008 lúc 10:53 PM
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  2. #2
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    Ryohei xoa xoa cái trán đỏ ửng của cậu ấy và nói:

    - Không lẽ nào... cái trán của tớ...

    Ryuichi bỗng phì cười, cậu ta đưa tay vuốt cái mũi xinh đẹp của mình rồi đặt 2 tay lên vai Ryohei, nói:

    - Đồ ngốc, đương nhiên là cái trán của cậu vẫn còn, Keita nói đúng, chắc là do va phải cạnh giường mạnh quá nên mới mất cảm giác í mà.

    Lúc này Ryohei mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi cũng trút được gánh nặng, cảm giác của tôi lại có lúc sai ư? Tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, sao lại nghĩ là Ryuichi đang âm mưu j chứ?? Cậu í là người tốt nhất !!

    Ryohei lại hỏi:

    - Hồi nãy cậu suy nghĩ j mà lâu thế?

    Ryuichi lại chớp chớp mắt mấy cái, dừng mấy giây và cậu ấy nói:

    - Tớ đang nghĩ làm cách nào cho trán cậu bớt sưng và có lại cảm giác...

    - Thế cậu đã nghĩ ra chưa? - tôi hỏi

    Quay sang tôi, Ryuichi trả lời:

    - Đương nhiên là rồi! Chỉ cần chườm đá là khỏi ngay í mà !!

    Ryohei gật gù, cậu ấy vẫn suýt xoa:

    - Giờ thì tớ thấy hơi nóng nóng, nếu sưng to hơn thì làm thế nào?

    - Không sưng to lắm đâu! - tôi nói - Lát nữa tớ lấy đá chườm cho cậu, Ryuichi nói là sẽ khỏi mà.

    Ryohei lại gật gù, cậu ấy đứng dậy, hơi loạng choạng và tiến đến gần kệ tivi trong phòng tôi rồi đột ngột hét toáng lên:

    - Trời ơi !!!!!!! Nhà chúng ta, à không... phòng của tớ có trộm....

    - Trộm????????? - tôi và Ryuichi nhìn nhau, đồng thanh hét lên.

    - Thật kinh khủng khi hắn chỉ lấy đi cái gương của tớ - Ryohei tiếp - lại ...lại còn để wên tivi và cái PS 2 nữa này....

    Tôi chạy về phía Ryohei và hớt hải hỏi:

    - Cậu có thấy hắn ko? Trộm khi nào thế ???????????

    Ryohei lắc đầu:

    - Không thấy... nhưng .... cậu nhìn này, chổ này... - Ryohei chỉ vào cái tivi - ...tớ kê cái gương ở đây mà... h thì biến đâu mất tiêu rồi !!!!!!!!!!!!!!

    - Cậu kê cái gương ở đây khi nào? - tôi cãi

    Khoan đã... có cái j ko bình thường ở đây... Ryohei hình như lầm phòng tôi là phòng của cậu í.

    Tôi giữ chặt 2 vai của Ryohei và từ từ giải thích cho cậu í điều mà tôi cũng vừa mới hỉu:

    - Cậu lầm rồi Ryohei, đây là phòng tớ, không phải của cậu...

    - Sao cơ???? - Ryohei thốt lên đầy kinh ngạc - Phòng của cậu sao???? Vậy... sao tớ lại ngủ ở đây?

    - À... - tôi ngập ngừng - điều này thì tớ cũng ko biết nhưng khi ngủ dậy tớ đã thấy cậu nằm ...dưới gầm giường... - tôi nói và nhìn cậu ấy hơi ái ngại

    Rồi chúng tôi cùng quay sang nhìn Ryuichi để tìm đáp án. Ryuichi tránh ánh nhìn của chúng tôi, cậu í cười giả lả và lại nhấp nháy đôi mắt 1 cách đáng ngờ. Nhưng biết ko tránh mãi được nên cuối cùng cậu ấy nói:

    - Chuyện đó... thật ra đó là 1 câu chuyện dài... Thôi, các cậu đi đánh răng rửa mặt đi đã.

    Tôi vừa toan bước đi thì bị Ryohei kéo lại:

    - Hồi nãy, lúc giật mình tỉnh dậy, tớ có nghe Keita nói hôm nay đến lượt tớ làm bữa tối, hôm nay... là thứ 5 rồi sao? Tớ... tớ đã ngủ 2 ngày 2 đêm sao??

    - Không phải.. - tôi nói - chỉ là 1 ngày 1 đêm thôi... cả tớ cùng đã ngủ quên như cậu...

    - Tớ ko hỉu j cả. Sao cậu lại nói hôm nay đến lượt tớ nấu cơm ??? Lại còn nói Ryuichi đang rất đói... - Ryohei nhăn nhó nhìn tôi

    Tôi cũng càng lúc càng hồ đồ, ko trả lời Ryohei mà quay sang Ryuichi, tôi trách:

    - Tại cậu cả đấy, sao lại bảo tớ nói dối chứ?

    - Nhưng tớ ko bảo cậu nói "Ryuichi... cậu í đang than thở vì đói đây này..." - Ryuichi nhại giọng tôi.

    - Thì đúng là ko có... - tôi lí nhí - nhưng thêm vào cho cốt chuyện li kì để Ryohei thức dậy nhanh thôi...

    - Thì đấy!! - Ryuichi búng tay cái chóc - Mục đích của tớ cũng chỉ có thế. Nhưng mà... chuyện Ryohei đập đầu vào thành giường quả là ngoài dự đoán của tớ, chuyện này tớ nhận lỗi... với lại các cậu ngủ j mà say như chết í, ko dùng chiêu "buổi tối" với chiêu "nấu cơm" thì làm sao các cậu chịu dậy....

    - Vậy là nói "tối rồi dậy ăn cơm" cũng là giả sao???????- tôi càng lúc càng ko hỉu j

    Ryuichi gật đầu thay cho câu trả lời. Đấy! Tôi biết ngay mà, từ đầu thái độ của cậu í đã rất đáng ngờ rồi. Aha, cảm giác của tôi vẫn còn chính xác và nhạy bén lắm.

    Tôi đưa mắt nhìn nhìn đồng hồ, trời ơi, mới 4h sáng thôi sao? Tôi chưa bao h thức dậy vào h này. Nhưng dường như Ryuichi còn thức sớm hơn thế? Cậu ấy đã dậy mà ko cần tôi đánh thức?? Không đúng... chẳng lẽ cậu ấy thức từ đêm wa ko ngủ????????

    - Ryuichi...

    - Thôi thôi... đi đánh răng đi đã - Ryuichi cướp lời tôi - tớ có 1 số chuyện cần bàn với các cậu...

    ~ to be continued ~
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  3. #3
    Ninja
    Kawaii's Avatar


    Thành Viên Thứ: 1295
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 109
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Ahahahahaha Chết em rùi Kasumi, dám cho Ryohei ngủ dưới gầm giường nhá XD Fan Ryohei xách dao đi kiếm em thì ss ko giúp được đâu :P

    Vít típ nhanh đi em ^^ Ss đang thèm đọc fic w-inds.
    Chữ ký của Kawaii


    ~Katori Đông Phương~

  4. #4
    Ninja
    kusaki's Avatar


    Thành Viên Thứ: 119
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 274
    Thanks
    40
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Đúng là vừa fải thui>"< Bác Ryo nhà mình bị quả đụng gầm giường hơi bị đau đấy:big_smile Mà tiếp theo sao đây^^ hùi hụp qué, có phải Kei và Ryo bị lừa ko?!
    Mau mau viết típ đi :gem35:
    Chữ ký của kusaki

  5. #5
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    á á... cái j cũng có nguyên nhân của nó hết, đừng vội trách em với lại viết cho dzui chứ ko có í j hết, fan Ryo tha cho. Nhưng em thấy Ryo rất dễ thương mờ :inlove:
    Ví dụ, ví dụ thôi nhá nếu cho Kei thay chổ Ryo thì các sis sẽ làm j em? :gem39:
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  6. #6
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    - Tada !!!!! - Ryuichi chìa ra 1 tờ giấy chi chít chữ và hồ hởi nói - Đây là kế hoạch đào tẩu mà tớ đã mất 4h đồng hồ , hy sinh cả sự nghiệp ngủ để thảo ra...

    Ryuichi nói đến đó thì tôi và Ryohei không hẹn mà gặp, 4 mắt tròn xoe nhìn nhau, đồng thanh:

    - Kế hoạch đào tẩu?????????????

    - Chính xác !!! - Ryuichi mím môi khẳng định với 1 vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

    Nhìn thái độ ấy của cậu í tôi lại cảm thấy lo lo...

    Ryohei - lúc này đang ngồi cho tôi chườm đá - nói:

    - Cậu phải nói cho rõ ràng thì bọn tớ mới hỉu được chứ?

    Nghe vậy, Ryuichi lại lôi ra 1 tờ giấy khác và nói:

    - Nguyên nhân chính là đây !!!!!!!!

    Tôi cẩn thận đọc từng chữ trên tờ áp phích mà Ryuichi chìa ra.

    - " Cơm nắm... đại hạ giá... nhân dịp... khai trương..." ????????? Cậu vì cái này sao?

    Tôi và Ryohei lại đưa mắt nhìn nhau.

    - Không không không !!! - Ryuichi hét lên - Ko phải dòng chữ đó !!!!!!!! Là dòng chữ này cơ, ở đây nè ! - cậu ấy chỉ vào hàng chữ nhỏ nhất nằm ở góc tờ giấy.

    Ryohei chồm lên bàn (lúc này Ryuichi đang ngồi đối diện bọn tôi) để xem cho rõ dòng chữ và đọc to:

    - "Lễ hội pháo hoa"?? Là câu này đúng ko?

    Ryuichi cười thật tươi:

    - Phải phải, là vì câu này đây !!!

    - Cậu mún tham gia lễ hội này hả? - tôi hỏi

    - Vui lắm đấy - cậu ấy nói và đôi mắt sáng long lanh lên - các cậu ko hứng thú sao?

    - Nghe cũng hay! - Ryohei lên tiếng - Nhưng anh Jun có cho chúng ta đi ko?

    - Đúng đó! - tôi gật đầu đồng í với Ryohei

    Ryuichi lại đập tay xuống bàn, vừa nói vừa cười khanh khách:

    - Cho nên từ đầu tớ mới nói là "đào tẩu" í ! Và... đây là bản kế hoạch !!!

    Ryuichi lật lại tờ giấy lúc đầu. Chữ dày đặt và nhỏ chi chít nên tôi với Ryohei cùng chồm lên phía trước.

    - Tớ chẳng đọc ra được chữ nào... toàn tẩy với xóa thế này... - tôi nói

    - "Khởi hành lúc 5h"!! - Ryohei đọc to

    Ryuichi khoái chí cười giòn tan:

    - Quả không hổ danh leader, Ryohei is No 1 !!!!!!!!

    Cậu ấy còn vỗ tay khen Ryohei làm tôi nhột nhạt, tôi thật sự ko thấy câu Ryohei vừa đọc nó nằm ở chổ nào. Ryuichi đẩy tờ giấy hẳn về phía tôi và nói:

    - Tặng cậu luôn !!

    Rốt cuộc thì cái câu í nằm ở đâu? Như đọc được í nghĩ của tôi, Ryohei đáp:

    - Cũng là dòng chữ nhỏ nhất ở góc tờ giấy í...

    - Đây á? - tôi chỉ vào mép giấy và hỏi.

    - Đúng rồi, nếu cậu xoay ngang tờ giấy sẽ đọc rõ dòng chữ í hơn...

    Ah, đây rồi, tìm thấy mày rồi nhé "Khởi hành lúc 5h".

    - Bây h đã 4h30 rồi, sao mà đi lúc 5h được? - Ryohei nói

    Ryuichi vuốt mũi, trả lời:

    - Vì cậu chỉ mới đọc được dòng "kế hoạch 1" thôi, tớ đã ước tính thời gian gọi các cậu dậy nên đã lập "kế hoạch 2" đó là...

    - .... "đi trước 7h nhưng càng sớm càng tốt".... - tôi hô lên

    - Đúng vậy ! Keita vẫn rất thông minh và.. nhanh mắt nữa !

    - Đâu đâu? - Ryohei chồm sang tôi, giật lấy tờ 'kế hoạch' của Ryuichi - dòng í nằm chổ nào ???

    Aha, xem như là 1 đều Ryohei nhá.

    - Chổ này - Tôi chỉ tay ngay dòng chữ - "Khởi hành lúc 5h" vẫn chưa phải là dòng chữ nhỏ nhất, dòng này mới là nhỏ nhất này, nằm ngay trung tâm mà ko nhìn ra...

    Ryohei mở to mắt nhìn hàng chữ. Các bạn thử làm động tác í xem, khi mở to mắt lông mày của bạn sẽ nhướn lên và nếu như trán của bạn bị sưng thì sẽ đau lắm đấy.

    - Ôi, cái trán của tôi!!!! - Ryohei la lên

    Thấy vậy, tôi vội vã lấy thêm đá giùm cậu ấy. Còn Ryuichi thì giật făng tờ kế hoạch, nói:

    - Tờ giấy chết tiệt, dám làm Ryohei đau! Thôi, vứt nó đi.

    - Không không... - Ryohei lại la lên - Để tớ tìm xem kế hoạch số 3 số 4 .. của cậu nữa.

    - Hết rồi !!! Chỉ có 1 và 2 thôi - Ryuichi đáp

    - Nhưng cậu viết nhìu chữ lắm mà ???????????

    - Chỉ là nháp thôi, đừng bận tâm, kế hoạch chính thức và cụ thể nằm trong đầu tớ đây này.

    Tôi đem đá đến và tiếp tục câu chuyện:

    - 4h45 rồi đấy, nếu ko bàn nhanh thì ko thể đi được đâu.

    - Đúng đúng !! - Ryuichi gật đầu lia lịa - Còn rất nhìu thứ phải bàn bạc vì xe công ty có thể đến sớm hơn 7h. Nhưng tớ phải hỏi lại cho rõ là các cậu có mún tham gia đào tẩu với tớ ko? Nếu chỉ có mình tớ đi thì ko còn í nghĩa j cả....

    - Tớ đồng í! - Ryohei đáp ngay ko do dự

    Còn tôi, tôi đương nhiên rất mún đi nhưng.... anh Jun chắc chắn sẽ ko tha nếu chúng tôi bỏ đi mà ko nói lời nào như thế.

    - Còn Keita? Cậu thì sao?

    Câu hỏi của Ryuichi làm tôi giật mình, tôi lắp bắp:

    - Tớ... tớ sợ là... là ...anh Jun sẽ.... Nhưng mà ...tớ lại rất muốn đi...

    - Muốn là được rồi! - Ryuichi nói và cười thật tươi

    Lúc nào cũng vậy, nụ cười của cậu ấy luôn khiến cho tôi ... phải nghe theo.

    - Làm sao để anh Jun ko biết bây h? - tôi lo lắng hỏi

    Ryuichi bỗng thở dài:

    - Tớ vốn định viết thư để lại, bảo là rủ các cậu đến Sapporo về nhà tớ chơi, nhưng nghĩ lại nếu anh í gọi về nhà thì bố mẹ tớ sẽ rất lo lắng...

    - Sao ko nói thật? - tôi hỏi

    - Không được! - Ryohei xua tay - Nói thật thì anh í sẽ tìm đến và lôi chúng ta về ngay.

    - Thì cứ viết lời nhắn nói là nhà hết đồ ăn, chúng ta ra siêu thị về liền!! - tôi đề nghị

    Ryuichi gật gù:

    - Một í kiến hay đấy chứ ! Quả là 3 cái đầu vẫn hơn 1 mình tớ. Cậu thông minh thật đấy Keita, nhưng ko cần nói là "về liền" đâu vì chúng ta có thể sẽ mất 1 ngày đấy. Và nếu đến tối mới mò về thì chỉ việc nói siêu thị này ko có món í nên phải sang mí chổ khác....

    Vậy là chúng tôi cứ ngồi bàn tới bàn lui, đủ mọi í tưởng và kế hoạch. Cuối cùng thì trước 6h chúng tôi đã có 1 số thống nhất. Sẽ viết giấy nói là đi siêu thị nhưng thực chất lại chuồn ra ngoại ô, khi đi phải mang theo mũ, kính và khẩu trang, Ryohei nói nếu để người khác nhận ra thì sẽ rất rắc rối. Chúng tôi còn thống nhất là phải đổi tiền mặt đồng thời cũng mang theo thẻ vì có thể trong wá trình 'đào tẩu' sẽ bị 'truy đuổi', và khi ấy sẽ ko có thời gian rút tiền. Trong khi bàn bạc, chúng tôi còn tưởng tượng ra những tình huống vô cùng gây cấn. Trước mắt chúng tôi, gần như là 1 cuộc phiêu lưu chứ ko đơn giản chỉ là trốn nhà đi chơi...

    ~ to be continued ~
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  7. #7
    Samurai
    Yudofu's Avatar


    Thành Viên Thứ: 536
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 594
    Thanks
    1
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Lại được đọc típ fic này rùi, hay quá, càng đọc càng thấy hay
    Ka vít fic 3 anh dễ thương quá ^^
    Chữ ký của Yudofu
    v(^_____^)V Hisshashiburi!!!!

  8. #8
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    chùi ui, thanks Yud nhìu ^.^ h mới có người khen, cái ngoại truyện nì toàn bị đe dọa ko hà


    Típ ha ^^

    *************************

    6h30', tất cả đã được chuẩn bị xong. Chúng tôi ko mang theo nhìu thứ lắm, đồ đạc cũng chỉ chứa đầy 1/2 cái balô nhỏ thôi, gồm thức ăn nhanh, quần áo dự phòng, tiền và máy ảnh.

    Nhưng lúc này cả bọn lại cuống cuồng vì sợ trễ. Nếu vừa ra khỏi nhà mà gặp ngay xe của công ty thì coi như xong. Vội vã cộng 1 chút lén lút, chúng tôi nhanh chóng triển khai kế hoạch. Dẫn đầu là leader của chúng tôi - ngài Ryohei, kế đó là tôi và cuối cùng là Ryuichi.

    - Hôm nay các cậu đi làm sớm thế?

    Giật bắn người, Ryohei đột ngột khựng lại và thế là "bốp", "bốp". Đau muốn gãy cả răng. Ryohei, sao đầu cậu cứng thế? Hèn j mà cậu ta nhảy break thật giỏi!! Cái lưng của tôi cũng đau điếng nên tôi nghĩ là Ryuichi chắc cũng đang nhăn nhó.

    Giọng nói vừa rồi là của bà Yamada ở căn hộ kế bên. Bà cụ mắt đã kèm nhèm nên thường ngày ít khi nhận ra ai thế mà hôm nay lại nhìn ra chúng tôi trông bộ dạng đã cải trang này sao?

    Vì là người đi sau cùng nên Ryuichi phải trả lời bà cụ:

    - Chúng cháu đi siêu thị bà ạ!

    - Trời ko nóng, sao cậu mặc áo j mà dày thế hả Ryuichi? - bà cụ lại hỏi.

    Thần linh ơi, mọi ngày bà cụ thậm chí còn ko phân biệt được Ryuchi với Ryohei cơ... Không lẽ trình độ cải trang của chúng tôi tệ vậy sao???

    Ryuichi mặt tái xanh, lắp bắp ko nói nên lời, cậu ấy cúi đầu chào bà cụ và đẩy chúng tôi đi thẳng.

    - Này 3 anh bạn trẻ! - bà Yamada lại gọi

    Thật ko lễ phép nếu chúng tôi đã nghe mà cứ bỏ đi như thế. Ryuichi lúc nãy do cuống cuồng đi nhanh nên bây h người gần bà cụ nhất là... tôi.

    - Vâng... thưa bà ... - tôi lắp bắp

    - Các cậu vừa bảo đang đi siêu thị phải ko?

    - Dạ vâng.

    - May quá, thế thì tiện đường mua giùm bà lão này nửa cân củ cải nhé.

    Tôi quay lại nhìn Ryuichi và Ryohei cầu cứu, các cậu ấy cũng chỉ biết lúng túng nhìn nhau. Ryohei lại liên tục nhìn đồng hồ làm tôi càng sốt ruột. Vừa lúc đó bà cụ dúi vào tay tôi 1 tờ tiền và nói:

    - Nhớ lấy tiền thối đấy!

    - Bà ơi... - Ryuichi lên tiếng - Siêu thị bọn cháu đi ko bán củ cải đâu bà ạ!

    - Sao có chuyện đó được??? Hay là ko muốn giúp bà già này?????

    - Dạ không, không phải thế! - Ryuichi xua tay - nhưng mà... mà...

    Khi Ryuichi còn đang suy nghĩ lí do để nói với bà cụ thì Ryohei bất thình lình nắm lấy balô sau lưng, kéo ngược chúng tôi ra sau rồi vừa chạy vừa nói với theo:

    - Chúng cháu đi đây bà ạ!!!

    Bà cụ cũng lớn tiếng nói:

    - Nhớ mua củ cải và lấy tiền thối đấy nhé!

    Trong loáng thoáng tôi còn nghe thấy bà cụ nói:

    - Đúng là chỉ có cậu Ryuichi tốt nhất, nhưng sao hôm nay có đến 2 cậu Ryuichi nhỉ!!??

    ........................

    Chúng tôi cứ thế lầm lũi chạy 1 mạch ko dám ngoáy đầu lại hay nhìn 1 ai. Khi biết chắc đã ở khúc đường an toàn chúng tôi mới dừng lại để thở.

    - Chúng ta... chúng ta... - Ryohei thở gấp đến nổi nói ko thành câu - ... giống như ... tội... tội phạm í...

    Tôi cũng đang cúi gập người chống hai tay lên đầu gối thở hổn hển. Ryuichi thì ngồi bệch xuống đường, cậu ấy tháo tung tất cả các thứ ngụy trang. Tôi cũng nóng đến nổi gỡ phăng cái mũ trùm đầu và khẩu trang lúc nào ko hay. Lúc này, tôi mới sực nhớ trên tay còn cầm tờ tiền của bà Yamada.

    - Làm sao với nó bây h? - tôi hỏi và chìa tờ bạc ra.

    - Cậu chưa trả cho bà cụ à? - Ryohei ngạc nhiên la lên

    - Chưa - tôi xịu mặt - Bị cậu bất ngờ kéo đi, tớ làm sao phản ứng kịp...

    - Phải rồi, lúc í tớ cuống wá vì thấy xe công ty, thấy cả anh Jun...

    - Anh Jun ?????????? - Ryuichi la lên - Sao có thể chứ? Có bao h anh ấy theo xe đến đón chúng ta đâu???

    - Vậy mới nói!!! - Ryohei khẳng định - Tớ ko thể nhìn lầm.

    - Thôi, thôi - Tôi cắt ngang câu chuyện - Ai làm ơn nói cho tớ biết tớ phải làm j với tờ tiền này đây?

    Ryohei và Ryuichi nhìn nhau im lặng. Tôi tiếp:

    - Tớ thấy giống như mình lừa tiền bà cụ í!!

    - Không thể nói thế được!! - Ryuichi xua tay - Là do bất đắc dĩ thôi mà! Cùng lắm khi nào về chúng ta mua đền mấy kí củ cải cho bà cụ luôn.

    - Tớ đồng í, cậu đừng lo nữa Keita. Giờ thì đi thôi!! - Ryohei nói.

    Tôi vẫn áy náy lắm. Thấy tôi cứ ngần ngừ chưa chịu đi, Ryuichi giật lấy tờ tiền trong tay tôi và nói:

    - Giao vụ này cho tớ! Cậu được thả tự do, Tachibana Keita!

    Ryohei nhìn đồng hồ và nói:

    - 7h15' rồi, mau ra bến xe thôi.

    Lí do chúng tôi ko chọn tàu điện là vì trên đó dán rất nhìu áp phích hình ca sĩ nên đi tàu nguy cơ lộ diện rất cao. Còn đi xe khách, tuy chật chội nhưng kín đáo và an toàn vì mỗi người ngồi theo số ghế của mình.

    Ryuichi rất vui, suốt dọc đường, cậu í cứ huýt sáo ko ngừng. Đến được bến xe thì xem như là 1/2 chặng đường rồi. Nhưng hành trình này quả thật ko suôn sẻ. Lúc dừng lại mua nước ở máy bán tự động bên đường, chúng tôi đụng phải 1 tốp nữ sinh khoảng 4,5 cô, tay cầm tạp chí có hình chúng tôi ngay trang bìa. Lúc đầu chúng tôi ko chú í nhưng sau đó tiếng xì xào khá to của mấy cô nàng đã làm chúng tôi tim đập loạn xạ vì ... sợ.

    - Giống thật đấy!

    - Phải ko? Nhưng sao các anh í lại ở đây?

    - Không phải đâu, chắc là fan cố tình mặc style y chang thôi.

    - Nhưng tớ thấy rất giống!

    - Lại gần xem thì biết ngay í mà!
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  9. #9
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    Tôi nhanh tay way mặt đi chổ khác rồi rút cặp kính thủ sẳn trong túi áo, đeo vào. Ryuichi thì mím chặt môi giấu cái răng khểnh của cậu í, Ryohei cũng chỉnh lại cái mũ để che bớt 1 phần khuôn mặt.

    Một cô tiến về phía chúng tôi:

    - Mấy anh ơi, cho hỏi ....

    Cô nhỏ đó cứ luôn miệng lặp lại từ "cho hỏi" mà chẳng biết cô ta muốn hỏi j, chỉ thấy cô nàng lăm lăm nhìn chúng tôi, sau đó thì ra hiệu cho đồng bọn... xông vào.

    - Giống, giống kinh khủng luôn nè, lại mà xem.

    - Các... các... cô làm j thế??? - Ryohei nhíu cặp chân mày lại cho khuôn mặt khác đi (nhưng tôi thấy cậu ta làm thế càng dễ thương hơn)

    - Các anh là nhóm w-inds. phải ko ạ? - 1 cô hỏi.

    - Bọn em là fan ruột của các anh! - 1 cô khác xen vào

    Rồi cả đám nhao nhao tranh nhau nói, càng lúc càng thu hút ánh nhìn của người đi đường. Tôi tưởng chừng như cuộc đào tẩu này đến đây là kết thúc. Không phải là chưa từng tiếp xúc với fan nữ nhưng tôi ko nghĩ là có lúc tôi lại ghét fan của mình đến thế.

    - Các cô nói nhảm cái j thế! - Ryohei gằng giọng để tiếng nói khác đi

    - Thật mà, các anh rất giống với người trong tạp chí này này. - một cô nói và chìa cuốn tạp chí ra.

    Ryohei chỉ tay vào hình của Ryuichi và nói:

    - Cũng phải ha, tôi giống anh chàng này!

    - Không đúng đâu. - 1 cô la lên và chỉ vào Ryuichi - Anh này mới giống Ryuichi nè!!

    - Giống sao?? - Ryohei hết nhìn hình rồi nhìn Ryuichi như sao sánh - Giống j đâu chứ??? Người trong ảnh có răng khểnh còn anh bạn tôi thì ko !!!

    Dứt câu, Ryohei kéo 1 bên môi của Ryuichi lên. Sự thật hùng hồn hiện ra trước mắt mọi người: ko có cái răng khểnh nào cả!

    Đám con gái lao nhao:

    - Đúng thế thật ...

    - Vậy là lầm rồi...

    - Cứ tưởng được gặp thần tượng chứ, ai ngờ...

    Rồi 1 cô way sang tôi nhìn soi mói:

    - Nhưng anh này gỡ kính ra thì giống Keita lắm đấy!!!

    Ryohei bỗng phá lên cười:

    - Buồn cười thật, nhìn cái kính của cậu ta xem, dày gần 10 độ í. Các cô sẽ hối hận nếu muốn nhìn thấy gương mặt ko kính của cậu ta! Có còn mún xem ko???

    Ryohei!!!! Cậu muốn làm j đây??? Cậu ko định vạch mặt tớ đấy chứ????

    - Vẫn muốn xem ạ !! - đám con gái cùng đồng thanh

    Ryohei cười cười:

    - Anh ta có con mắt biết nhân đôi sự vật đấy!!!

    Aha, tôi hiểu í cậu rồi leader ạ.

    Nói rồi, Ryohei kéo phăng cái kính trên mắt tôi xuống làm bọn con gái hét lên và lùi xa ra.

    - Ôi trời ơi, nhìn tướng tá cũng đẹp trai mà mắt lại lé xẹ thế kia, kinh wá !!!!

    - Mau đeo kính vào giùm đi.

    Mấy nhỏ la ầm lên làm Ryohei càng cười to hơn, cậu ấy đeo kính lại cho tôi và nói:

    - Đã bảo là các cô sẽ hối hận mà ko tin!

    Một vài cô đã bắt đầu bỏ cuộc:

    - Đi thôi tụi bây, tao thấy bọn mình lầm thật rồi...

    Rồi cả đám định kéo đi nhưng 1 cô chặn lại:

    - Khoan đã... 2 người kia tuy ko giống nhưng anh chàng này... - cô ta chỉ vào Ryohei - ... ko có điểm j khác anh Ryohei cả.

    - Đúng đó, phải đó.

    - Phải phải, giống y chang

    Thôi chết, ai cứu Ryohei bây h?? Tôi ko dám mở miệng vì họ sẽ nhận ra giọng nói khác biệt của tôi. Đang lo sợ thì bỗng dưng Ryuichi bụm miệng cười khục khặc, rồi cậu í nói mà ko mở miệng để lộ chiếc răng nào:

    - ười ong ình án âu ó ồ... uồn ười ết ất....

    Đám con gái ngơ ngác ngó nhau xì xầm:

    - Anh ta nói cái j thế???

    Ryohei cũng phá lên cười, cậu í bỏ cái mũ trên đầu xuống và nói:

    - Anh bạn tôi nói là: " Người trong hình trán đâu có dồ... Buồn cười chết mất..."

    Mấy cô nàng lại đưa tờ báo lên kiểm chứng. Quả vậy, tai nạn lúc sáng đã cứu Ryohei 1 bàn thua trông thấy.

    Mặc dù mấy con nhỏ nhìu chuyện đã kéo đi hết nhưng bọn tôi vẫn đang căng thẳng cực độ. Còn có ai muốn đến tra hỏi j nữa ko ? Nếu ko thì cho chúng tôi khôi phục lại nguyên trạng đẹp trai phong độ đi nào !!!!!!!

    Tôi gỡ cái kính dày cộm xuống, bây h, mắt tôi ko những có khả năng nhân đôi mà còn có thể nhân ba nhân bốn í.

    Tôi nhìn Ryohei và nói:

    - Cậu thư giản đi nào! Đừng nhíu mày thế nữa nếu ko thì thành "nhất mi đại sư" luôn đó.

    Ryuichi cười cười:

    - ông ận yo ei ư ở ành ột ười ác.

    - Á........ - tôi hét lên - Ryu..Ryuichi, đừng dọa tớ... giọng...giọng nói ...của cậu....

    Ryuichi phùng 2 má rồi há to miệng, cậu í còn tự đánh mấy cái thật mạnh làm 2 má ửng đỏ lên. Sau 1 hồi vận động để khôi phục, cậu ấy nói:

    - Xin lỗi... tớ vẫn còn bị ám ảnh đây này!! Khi nãy tớ nói :" Công nhận Ryohei như trở thành 1 người ác" í không... "trở thành 1 người ... khác"

    Ryuichi nhấn mạnh từ "khác" thật khó khăn. Ôi, tội nghiệp cho Ryuichi đáng thương của chúng tôi.

    Lúc này, Ryohei mới lên tiếng:

    - Nhắc lại vừa buồn cười vừa tức, đám í chả ai nhận ra Ryuichi có răng khểnh ở bên nào mà dám nhận là "fan ruột" cơ đấy.

    - Cậu nên mừng mới phải! - tôi nói - Nhờ thế mà chúng ta thoát nạn.

    Rồi chúng tôi cùng phá lên cười. Tôi có thêm cái nhìn mới về Ryohei, cậu ấy bình thường hay bị Ryuichi ăn hiếp thế mà trong tình huống vừa nãy, cậu ấy bình tĩnh đến ko ngờ. Quả ko hổ danh là leader của chúng tôi. Ryuichi, cho tớ mượn câu nói của cậu :"Ryohei is No 1"

    - Cậu thật tuyệt Ryohei ạ. - tôi nói

    Ryohei đánh vào vai tôi :

    - Bây h cậu mới biết sao!!!!

    Tôi muốn hét lên câu này thật nhìu thật nhìu lần : Hôm nay tôi vui lắm.

    Nhưng nghĩ lại, chưa j chúng tôi đãc gặp 2 thử thách lớn thế này, không biết còn điều j đang chờ đón chúng tôi ở những chặng đường phía trước ???????????????

    ~ to be continued ~
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  10. #10
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    Cuối cùng rồi cũng đến được bến xe. Nhưng ở đấy lại chẳng có chiếc xe nào cả!!! Chúng tôi còn đang ngơ ngác chưa biết tính sao thì 1 người đàn ông - trạc 50 - đến gần và hỏi:

    - Mấy chú làm j ở đây?

    Ryohei chỉ vào khoảng không trước mặt và hỏi:

    - Xe chạy hết rồi sao bác?

    - Hôm nay ko có chuyến nào làm việc cả? - người đàn ông đáp

    Thấy chúng tôi vẫn ngơ ngơ, bác ấy nói tiếp:

    - Hôm nay ở Hako có lễ hội, buổi sáng tổ chức cuộc đua xe đạp nên đường đi miền Tây xe lớn ko được wa.

    - Vậy muốn đến Hako thì làm sao hả bác? - tôi hỏi

    - Xe lửa! Có thể đi xe lửa mà!!- người đàn ông nói.

    - Xe lửa ư???? - chúng tôi lặp lại 1 cách máy móc và nhìn nhau ngao ngán.

    Người đàn ông bỗng cười ồ lên:

    - Không đủ tiền đi xe lửa sao? Nhìn mấy chú chắc là trốn bố mẹ đi chơi nên ko có nhìu tiền đúng ko?

    Ôi, bị hiểu lầm rồi nhưng ko biết nên giải thích thế nào. Rồi Ryohei hỏi:

    - Ngoài xe lửa ra thì còn phương tiện nào để đến Hako nữa ko bác?

    Người đàn ông suy nghĩ 1 lát rồi trả lời:

    - Cũng có thể đón taxi nhưng ko vào được đến thị trấn đâu, đi bộ vào thì cũng hơi xa đấy....

    - Nói vậy là ko còn cách j rồi! - Ryuichi ỉu xìu

    Người đàn ông gật gù suy nghĩ rồi nói:

    - Tôi có thể cho mấy chú đi nhờ vì bây h tôi cũng đang trên đường về Hako. Nhưng có 1 số điều hơi bất tiện....

    Không đợi bác í nói thêm, chúng tôi hăm hở đồng í ngay và ko ngần ngại đi theo người đàn ông ko wen biết kia.

    Đó là 1 chiếc xe chở hàng cỡ nhỏ, buồng lái chỉ đủ 2 người ngồi nên chúng tôi đành ngồi khoang chất hàng phía sau.

    - May mà chiếc xe này ko chở phân bón hay gia súc! - Ryuichi tỏ vẻ hài lòng.

    - Trong cái xui cũng có cái may - Ryohei nói - Tuy bất tiện nhưng cuối cùng cũng có thể đến Hako.

    - Bác í thật tốt bụng!! - tôi tiếp.

    Và con người tốt bụng í giới thiệu rằng mình là 1 nông dân tên Higuchi, tuy 45 tuổi nhưng trông bác í già hơn thế, có lẽ việc đồng án rất vất vả. Chúng tôi cũng giới thiệu wa loa về tên tuổi cho bác ấy biết, có lẽ nhà bác í ko có TV hoặc là ít xem nên đã ko nhận ra chúng tôi.

    Ngồi sau xe, chúng tôi tiếp tục bàn về những kế hoạch khi đến Hako. Xe chạy bon bon trên đường, gió mát hiu hiu thổi, những làn khói và các dãy nhà cao tầng của thành phố mờ dần, xa dần... mờ dần, xa dần............................................. ............................

    "Cạch", "Rầm".... tôi bị đánh thức bởi những tiếng động lạ và to. Mở mắt ra thì thấy mình đang đè lên Ryuichi và đang bị Ryohei đè. Tiếng vừa rồi là j thế? Ryohei cũng vừa thức, cậu ấy hỏi:

    - Đến nơi rồi à?

    - Tớ ko biết! - tôi đáp

    Ryuichi cũng đã tỉnh:

    - Sao ê hết cả người thế này??? Chúng ta đến nơi chưa?

    Tôi cảm thấy xe đã ngừng hẳn. Nhìn xung quanh, tôi chỉ thấy những cánh đồng rộng bao la và 1 con đường mòn ngoằn ngoèo dài hun hút. Lại 1 tiếng "cạch" nữa và tôi thấy bác Higuchi bước xuống xe.

    - Gặp sự cố rồi! Xe cán phải ổ gà lớn wá !!! Mấy chú mau xuống đẩy phụ tôi với!

    Thế là chúng tôi vội vã nhảy xuống. Bác Higuchi nổ máy còn chúng tôi hì hục đẩy. Không biết là đã đẩy bao lâu nhưng cái xe lì lợm vẫn ko nhích khỏi ổ gà đáng ghét kia.

    Trong lúc dừng lại nghỉ mệt, tôi hỏi Ryohei:

    - Mấy h rồi?

    - 11h trưa. - cậu ấy trả lời.

    - Trời ơi, mới 11h mà tớ đói đến ko còn sức nữa! - Ryuichi la lên

    - Tớ cũng vậy!! - tôi nói - Còn mệt hơn khi phải vừa hát vừa nhảy liên tục 10 bài...

    Tôi còn nghe rõ tiếng bụng Ryohei biểu tình thay cho câu than thở.

    Bác Higuchi lại bước xuống:

    - Thế ko đẩy nữa à???

    - Mệt wá bác ạ !!!!! - chúng tôi đồng thanh

    - Thế thì ko xong rồi! Mấy chú thư sinh thế này thì .... Ai biết lái xe thì thay tôi nổ máy, tôi sẽ đẩy.

    Ryohei nhìn tôi, tôi nhìn Ryuichi và cậu í thì nhìn bác Higuchi:

    - Cháu chỉ biết lái ôtô điện thôi bác ạ! - Ryuichi nói khẽ.

    Làm sao đây, cứ tưởng sẽ đến được Hako suôn sẽ, ai có ngờ...

    Ryohei bỗng nhìn quanh rồi hỏi:

    - Sao con đường này vắng vẻ thế hở bác? Đường đến Hako rộng và đông đúc lắm mà !!??

    Bác Higuchi nhìn chúng tôi và giải thích:

    - Vì đây ko phải là đường chính đến Hako! Tôi chẳng đã nói đường lớn hôm nay có cuộc đua xe đạp nên ko cho xe lớn đi vào rồi sao? Đường đến Hako ko chỉ có 1, vòng qua ruộng có rất nhìu đường nhỏ để đi, có điều mấy đường này vắng vẻ ít người wa lại ... Mấy chú taxi ko wen đường thì ko dám chạy vào những đường này đâu, cứ gọi là sợ xanh mặt!! - bác í nói và phá lên cười.

    - Thế... bác ko sợ ạ? - tôi hỏi

    - Tôi là dân ở đây mà! À, tôi tính thế này, nhìn mấy chú chắc là vừa đói sắp xỉu đến nơi rồi, tôi có 1 mẫu đất gần đây. Mấy chú tới đó nghỉ trưa, ăn uống trước, tôi đi tìm người giúp đẩy xe rồi đi đón mấy chú sau.

    - Đất của bác ở đâu ạ? Bác ko dẫn, bọn cháu đi lạc thì làm thế nào! - tôi hỏi

    - Phải đó phải đó! - Ryuichi xen vào - cả ngày hôm nay bọn cháu gặp toàn chuyện xui thôi!!

    - Gần đây thôi mà! - bác Higuchi khẳng định - Cũng chả có j là khó tìm. Tôi vẽ ra thì ko sợ lạc nữa.

    Chúng tôi chưa kịp nói j thêm thì bác Higuchi đã chui vào xe, rút ra 1 tờ giấy nhỏ xíu và nhàu nát rồi rút ra 1 cây bút chì con, bắt đầu vẽ đường. Sau khi đã xong, bác Higuchi đưa cho Ryohei và dặn:

    - Nhà tôi nằm ngay cuối con đường, hai bên có hai cây to bị cháy, rất dễ nhận ra. - Rồi nhìn lần lượt chúng tôi, bác ấy tiếp - Mấy chú tranh thủ nghỉ ngơi, ăn uống để có sức tối nay tham gia lễ hội nhé!

    - Bác ko ngại cho người lạ vào nhà sao? - Ryuichi hỏi

    - Nhà tôi chả có j quí giá hết! Nhưng mấy chú yên tâm, đồ ăn thổ sản thì có đủ, mấy chú muốn ăn j thì cứ tự nhiên.

    Vẫn còn do dự, chúng tôi kéo nhau ra 1 góc, bàn bạc. Ryohei lên tiếng trước:

    - Tách riêng thế này lỡ lạc bác í thật thì biết làm sao? Chúng ta lại ko biết đường đến Hako...

    - Nhưng tớ đói lắm rồi!!!!!!!!!!!!!! - Ryuichi la lên - Lại buồn ngủ nữa, không có thức ăn cũng ko có chổ ngủ trưa, có chuyện j các cậu phải cõng tớ đấy!!

    - Keita, í cậu thế nào? - Ryohei hỏi

    - Tớ cũng vừa đói vừa mệt !!! Cậu cõng nỗi 1 lúc 2 người ko Ryohei??????

    - Này này! - Ryohei đánh chúng tôi mỗi người 1 cái và nói - Các cậu vừa phải thôi nhé! Tớ cũng đói và mệt vậy! Nếu cả 3 cùng xỉu ở đây coi chừng bị chuột đồng tha đi đấy!

    - Nghe nói thịt chuột đồng ăn rất ngon!!! - Ryuichi vừa nói vừa liếm mép

    Tôi rùng mình giơ tay đánh cậu ấy thêm cái nữa và nhìn Ryohei, nói:

    - Cậu ấy đói đến mê sảng và nói lảm nhảm rồi đây này!!!

    Ryohei im lặng 1 lát rồi quyết định:

    - Thôi thì đến nhà bác Higuchi trước vậy. Trên đường, chúng ta sẽ ăn dần chổ bánh mang theo, chắc ko xỉu được đâu. Vừa đi vừa để lại kí hiệu, nếu lạc thì cũng biết đường way lại ngồi chờ bác Higuchi đến đón.

    - Tớ đồng í, bây h cái j tớ cũng đồng í!! - Ryuichi nói như người hết hơi

    - Nếu ko tìm được nhà thật mà hết bánh thì làm thế nào???? - tôi hỏi

    Ryohei nhếch miệng cười:

    - Thế thì .... chúng ta sẽ tổ chức 1 party chuột đồng !!!!!!

    Thần linh ơi, con hối hận vì câu hỏi vừa rồi. Ryohei cũng đã đói đến nỗi nói lung tung luôn.

    Không còn lựa chọn nào khác, vì ko thể đi theo bác Higuchi cũng ko thể ngồi đây chờ, và cũng làm theo lời mách bảo của dạ dày, chúng tôi lên đường tìm đến khu đất của bác Higuchi trước.

    12h00, chúng tôi tạm chia tay bác Higuchi. Nhìn dáng bác í khuất dần sau con đường đầy bụi, tôi bỗng nghĩ: liệu đây có phải là lần cuối cùng mình gặp bác í ko?????????????


    ~ to be continued ~
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

Trang 1/4 1 2 3 4 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Những mối tình đồng tính của các Hoàng đế Trung Hoa
    By tử uyển in forum Tin Tức Đó Đây
    Trả lời: 14
    Bài mới gởi: 29-01-2009, 01:57 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 18-04-2008, 07:48 PM
  3. 10 điều nhầm tưởng về khủng long
    By bam baby in forum Tin Tức Đó Đây
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 06-01-2008, 02:09 PM
  4. Long nhãn - vị thuốc bổ tâm, an thần
    By Taichi in forum Văn Hóa Bốn Phương
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 17-07-2006, 09:53 AM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •