Nhật Bản - cường quốc kinh tế thứ hai thế giới - đã không còn lạ gì với thuật ngữ "trì trệ". Nhưng cũng đã đến lúc thuật ngữ đó dần đi vào từ điển, thay vì liên tục xuất hiện trên trang nhất các báo. Mặt trời lại bừng sáng, làm cơ sở cho những ước vọng xa hơn của người Nhật. Xin giới thiệu loạt bài phân tích sự phục hồi của Nhật và vai trò của nước này trong các vấn đề quốc tế.Phục hồi
Haruhiko Okamoto đang tận hưởng “chuyến thăm” của mình tới thị trường chứng khoán Tokyo. Nở một nụ cười rạng rỡ, anh bế cô con gái Yuriko lên. Trong bộ đồng phục học sinh, cô bé gõ chiếc búa lên trên cái chuông sắt cũ - báo hiệu ngày đầu tiên công ty của bố mình bán cổ phiếu trên thị trường. Okamoto nói, anh nghĩ mình là một người hạnh phúc và chuỗi nhà hàng Create Restaurants đang phát đạt của mình đã chọn đúng thời điểm để niêm yết trên thị trường chứng khoán. “Sau một thời gian dài trì trệ, tôi nghĩ giờ đây chúng ta đang chứng kiến một trạng thái tâm lý khác của người tiêu dùng. Họ đang cảm thấy được giải phóng”, Okamoto nói.
Vào ngày công ty của Okamoto chính thức niêm yết trên thị trường chứng khoán (28/9/2005), khi kết thúc giao dịch trong ngày, chỉ số Nikkei tiêu chuẩn đã đạt mức cao nhất trong vòng 4 năm. Các nhà đầu tư đã đổ xô vào các trung tâm chứng khoán của Nhật sau thắng lợi vang dội của Thủ tướng Koizumi trong cuộc bầu cử vào ngày 11/9/2005, khi mà đảng Dân chủ tự do của ông đã giành được sự ủng hộ tuyệt đối của cử tri đối với thông điệp ủng hộ cải cách của Thủ tướng.
Nhưng không phải đợi đến lúc tuyển cử thắng lợi, lòng tin trong giới thị trường mới gia tăng. Thực ra, kinh tế Nhật đã cho thấy những dấu hiệu đầy sức sống trong nhiều tháng trước đó. Sau những năm tái cơ cấu, khu vực kinh tế tập đoàn của Nhật đã phát triển lành mạnh, trở lại với mức lợi nhuận tăng cao. Tổng mức bán lẻ và tạo việc làm mới cao nhất kể từ năm 1997. Những số liệu về buôn bán bất động sản mới được công bố gần đây cho thấy giá đất ở Tokyo đã gia tăng đáng kể lần đầu tiên sau 15 năm, càng giúp củng cố hy vọng về việc có thể chấm dứt tình trạng giảm phát - tai hoạ của nền kinh tế Nhật kể từ khi giá tài sản “bong bóng” bùng nổ vào đầu những năm 1990.
Kể cả những nhà phân tích lạc quan nhất cũng hoàn toàn bất ngờ trước tuyên bố ngày 12/9/2005 của chính phủ rằng GDP trong quý II đã tăng ở mức 3,3%. Theo số liệu của Ngân hàng thế giới, GDP của Nhật trong năm 2005 tăng với tốc độ 2,8%. Cần phải nhớ rằng trong những năm 1990, những con số này chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ của mọi người Nhật.
Tất cả những điều này giải thích tại sao những cuộc thăm dò mức độ lòng tin của giới kinh doanh và người tiêu dùng gần đây cho thấy người Nhật cuối cùng cũng lại thấy lạc quan về nền kinh tế của mình. Kinh tế trưởng của Merrill Lynch tại Tokyo là Jesper Koll đã nói: “Mười năm đã trôi qua, mỗi năm người ta lại tiến vài bước, và rồi bốn đến năm năm sau, người ta nhận ra mình đã có một cuộc chạy maratông. Không thấy mệt, trái lại càng thấy tươi mới hơn.”
Tại sao?
Liệu có phải cảnh báo về sự cường điệu? Rốt cục thì thời kỳ trì trệ của Nhật cũng đã được đặt dấu chấm hết nhờ những dấu hiệu đều đặn của sự hồi phục. Cũng như mọi khi, điều đó chỉ đến sau khi suy thoái đã làm tan vỡ nhiều mộng tưởng. Nhưng các chuyên gia nhấn mạnh rằng sự phục hồi này là hoàn toàn khác.
Kinh tế trưởng của Goldman Sachs ở Tokyo là Kathy Matsui nói: “Khác với những thời kỳ hồi phục giả tạo trong những năm 1990, sự phục hồi lần này xuất phát từ nhu cầu nội địa chứ không phải là do gia tăng chi tiêu công cộng. Vì thế có lẽ nó sẽ phát huy độc lập hơn và ít phụ thuộc hơn vào vai trò của chính phủ hoặc vào môi trường bên ngoài”.
Đó sẽ là một sự thay đổi lớn lao. Suốt kể từ sau khi Đại chiến II kết thúc, nền kinh tế Nhật chủ yếu phát triển nhờ xuất khẩu. Trong vài năm qua, Nhật Bản cũng đã hưởng lợi lớn từ sự trỗi dậy của Trung Quốc. Xuất khẩu máy móc và công nghệ thông tin tới nước này tăng vọt.
Nhưng trong khi người ta đang lo lắng rằng nhu cầu của Mỹ và Trung Quốc có thể sẽ bắt đầu giảm xuống thì người tiêu dùng Nhật có vẻ như đã sẵn sàng bước qua thời kỳ chỉ biết tiết kiệm. Những số liệu gần đây cho thấy, dù vẫn còn khá khiêm tốn, nhưng người Nhật đang chi tiêu mạnh mẽ hơn.
Theo nhà kinh tế Richard Jerram của công ty Chứng khoán Macquarie, mức lương tính trong 12 tháng cho tới tháng 7 đã tăng 1,3% sau 7 năm liên tục sút giảm. Kết quả là chi tiêu của các hộ gia đình ở Nhật - thước đo sức sống của cả nền kinh tế - trong quý II năm 2005 đã tăng 0,7% so với quý trước đó. Trong khi đó, các công ty đang tái đầu tư lợi nhuận về trong nước, giúp tăng cường gia tăng mức cầu. Matsui nói: “Nhật Bản không còn bị cột vào nền kinh tế thế giới nữa. Chúng ta (Nhật và phần còn lại của thế giới) đã chia hai ngả, bởi lúc này đây là câu chuyện của người Nhật”.
Chính phủ Nhật cũng có vai trò trong sự phục hồi này do đã không đi theo xu hướng can thiệp vào nền kinh tế. Những giai đoạn tăng trưởng ngắn ngủi trong những năm 1990 thường là kết quả của “máy bơm” đầy quan liêu, điển hình là những chi tiêu lãng phí cho những công việc vô bổ chỉ khiến cho cuộc khủng hoảng nợ công dài hạn càng trầm trọng thêm. Dưới bàn tay của Koizumi, chi tiêu chính phủ dành cho những dự án phát triển ồn ào được giảm thiểu. Thay vào đó, Tokyo tập trung vào việc thu hút đầu tư nước ngoài. Theo Cơ quan Ngoại thương Nhật Bản, từ tháng 3/2004 đến tháng 3/2005, FDI đã tăng gấp đôi.
Các nhà kinh tế cho rằng, điều còn quan trọng hơn là chính quyền Koizumi đã kiên quyết thúc đẩy việc xoá bỏ gánh nặng nợ đọng đang trói chặt hệ thống tài chính sau những vụ chi tiêu điên rồ trong những năm 1990. Jerram nói rằng trước khi tiến hành cải tổ, những ngân hàng yếu kém phải hỗ trợ những con nợ yếu bởi họ không có đủ vốn để xoá nợ xấu.
“Giờ đây khi tình hình đang trở lại bình thường, những công ty thiếu hiệu quả thì thu hẹp hoạt động, các công ty hoạt động hiệu quả thì mở rộng hơn và năng suất lao động cũng tăng. Điều này sẽ có tác động lan toả đối với nền kinh tế”. Lượng cho vay của các ngân hàng gần đây đã tăng lần đầu tiên kể từ khi Ngân hàng Nhật Bản bắt đầu đưa ra con số thống kế 7 năm trước đây.







Bookmarks