>

Xem Kết Quả Phiếu: Bạn thích phim hơn hay truyện hơn?

Số người bỏ phiếu
58. You may not vote on this poll
Multiple Choice Poll.
Trang 1/12 1 2 3 4 5 11 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 116

Ðề tài: [Truyên dài] Ryusei no Kizuna - Định mệnh sao băng [Bản dịch tiếng Việt]

  1. #1
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts

    [Truyên dài] Ryusei no Kizuna - Định mệnh sao băng [Bản dịch tiếng Việt]

    Đang tìm hiểu về bộ phim truyền hình Ryusei no Kizuna (sẽ chiếu vào mùa thu này) thì đọc được tiểu thuyết Ryusei no Kizuna -> thấy hay quá nên quyết định dịch và chia sẻ với mọi người trong thời gian chờ phim .

    Ryusei no Kizuna là tiểu thuyết viết bởi Higashino Keigo (đồng tác giả của Galileo và Byakuyako) mới được xuất bản vào ngày 5 tháng 3 năm 2008.

    Hãy tưởng tượng bạn là một cậu nhóc 11 tuổi, bỗng một ngày phát hiện ba mẹ mình bị giết ngay trong ngôi nhà mình, máu vương vãi khắp nơi. Và bạn phải kể với cảnh sát cảnh tượng đó hàng chục lần. Sau đó, bạn phải nói với đứa em 6 tuổi về những chuyện xảy ra. 11 tuổi, bạn phải gánh vác trách nhiệm nặng nề là chăm sóc các em mình.

    Đó là những gì Ariake Koichi, nhân vật chính của tiểu thuyết đang phải trải qua. Sau khi trải qua tai nạn khủng khiếp đó, mối ràng buộc giữa anh em họ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ vất vả đấu tranh để tồn tại. Và sau 14 năm, họ vẫn không thể tha thức cho kẻ đã giết cha mẹ mình. Và đến một ngày, họ gặp lại kẻ đó...

    Ryusei no Kizuna là một tiểu thuyết trinh thám nhưng lại đầy tính nhân văn, thể hiện một cách sâu sắc tình anh em và tình người trong tác phẩm.

    Topic phim: http://www.japanest.com/forum/dien-a...oda-erika.html

    Thank Yanie02 and Pegsball for providing me the English translation.

    Và dưới đây là chương I của tác phẩm:


    Ryusei no Kizuna – Định mệnh sao băng
    Chương 1

    "Anh ơi, trời tối quá!"
    "Đừng lo. Hãy nắm chặt tay anh"


    English Translator: yanie02
    English Editor: pegsball
    Vietnamese Translator: mattroilanh_tt

    Cố gắng mở cửa sổ mà không gây tiếng động, Taisuke vươn người và ngước nhìn bầu trời đêm.
    "Bầu trời thế nào?" Koichi hỏi cậu.
    "Không được đẹp lắm. Như dự đoán, trời nhiều mây"
    Koichi thở dài và tặc lưỡi, “Y hệt như dự báo thời tiết."
    "Chúng ta làm gì bây giờ?" Taisuke quay sang hỏi anh trai.
    Koichi đang ngồi dạng chân dưới sàn nhà, chộp lấy cái ba lô và đứng dậy.

    "Anh sẽ đi. Anh vừa ngó cầu thang rồi, ba mẹ đang nói chuyện trong kho, nếu chúng ta đi ngay giờ, chắc họ không biết đâu."
    "Chúng ta sẽ nhìn thấy sao chứ?"
    "Cũng có thể là không, nhưng dù sao thì anh vẫn cứ đi. Sẽ thấy tiếc nếu ngày mai mọi người nói rằng họ đã nhìn thấy chúng rất rõ. Nếu em không muốn đi thì cứ ở nhà.”
    "Vậy thì em cũng đi." Taisuke nói.

    Koichi lấy chiếc túi nhựa ở dưới gầm bàn. Mấy đôi giày thể thao của họ được đựng trong túi – họ đã lén bỏ vào đó mà không cho ba mẹ biết.
    Bỏ mấy chiếc giày vào ba lô sau lưng, Koichi vắt một chân qua cửa sổ. Sau khi đã bám chặt khung cửa, cậu cho nốt chân còn lại qua, và trong vòng 2 giây, khuôn mặt của Koichi biến mất.

    Taisuke nhìn qua cửa sổ. Mái nhà kho làm bằng thiếc ngay phía dưới và cậu có thể thấy Koichi đang ở dưới đó. Khuôn mặt cậu không hề toát lên nét sợ sêt như thể vừa phủi một vết bẩn ra khỏi quần áo. Đây đã là lần thứ 6 cậu dùng lối này để trốn ra ngoài. Gần đây, Taisuke cũng theo gót anh trai mình nhưng vẫn chưa đủ trình để trở thành bạn đồng hành của Koichi.

    "Đừng gây bất kỳ tiếng động nào!"
    Ngay sau khi nói câu đó và thậm chí khi Taisuke chưa đặt chân lên cửa sổ, Koichi đã nhảy xuống đất.
    Koichi ra hiệu cho Taisuke mau trèo xuống.
    Bắt chước anh, Taisuke cố gắng bám chặt cửa sổ trong khi từ từ vắt chân qua. Dùng hết sức lực, cậu cố vươn người để trèo xuống. Cậu thấp hơn Koichi đến 20cm, điều đó có nghĩa là hành trình của cậu từ cửa sổ xuống mái nhà kho sẽ vất vả hơn. Và khi cậu hạ cánh xuống mái nhà – BANG! – một tiếng động lớn vang lên. Taisuke ngạc nhiên và Koichi ngước nhìn lên. Khuôn mặt Koichi trở nên giận dữ và Taisuke thấy mồm anh mình mấp máy nhưng chẳng nghe được câu nào. Dẫu sao thì cậu cũng biết là mình đang bị mắng.

    ‘Đồ ngốc!’Koichi nói.
    ‘Xin lỗi!’ Taisuke đáp lại.
    Taisuke co người lại khi cảm thấy đã sẵn sàng để nhảy ra khỏi mái nhà. Cậu vốn vẫn sợ vụ này. Trèo ra khỏi cửa sổ thì ổn nhưng nhảy khỏi mái nhà thì… Mặc dù mái nhà không cao lắm nhưng mỗi lần Taisuke chuẩn bị nhảy, khoảng cách từ đây đến mặt đất như được kéo dài thêm. Taisuke vẫn không thể hiểu nổi sao Koichi có thể làm việc này một cách bình thản và nhẹ nhàng đến vậy.

    Ngay khi cậu định liều nhảy xuống thì một tiếng nói từ trên vọng xuống "Tai-niichan."[Anh Taisuke]
    Giật mình, cậu quay lại. Shizuna đang thò đầu ra cửa sổ. Mặc dù vẫn còn ngái ngủ, cô nhóc vẫn nhận ra Taisuke. Taisuke quay đầu lại và nhăn mặt “Sao nhóc lại tỉnh vào lúc này? Quay lại giường ngủ đi, Shii."

    "Các anh đang làm gì vậy? Các anh định đi đâu à?" Cô bé hỏi.
    "Bọn anh không đi đâu cả. Không có trò gì để em chơi đâu, Shii."
    "Shii cũng sẽ đi."
    "Nhóc không thể."
    "Hey," Tiếng Koichi từ dưới đất vọng lên, "Mày đang làm gì thế?"
    Taisuke cúi rạp xuống mái nhà kho và nhìn xuống.
    "Rắc rối rồi anh à. Shii tỉnh giấc."
    "Hử?" cậu há hốc mồm, "Đó là do tiếng động mày gây ra đấy, nhanh lên và bảo con bé đi ngủ!"
    "Nhưng con bé nói muốn đi chơi với chúng ta"
    "Đồ ngốc! Đó là điều không thể! Bảo con bé như vậy."
    Taisuke đứng dậy và nhìn cô em.
    "Niichan (anh trai) nói là em không thể."
    Shizuna bắt đầu thút thít.
    "Shii biết là các anh đang giấu cái gì đó. Thật không công bằng!"
    "Tại sao?"
    "Các anh đi xem sao băng chứ gì? Thật không công bằng. Shii cũng muốn đi mà. Em muốn đi xem sao rơi với các anh dù không được cho phép."

    Shizuna trông có vẻ giận dữ. Dù không được cho đi, cô bé vẫn nghe trộm được kế hoạch tác chiến của các anh mình.
    Taisuke lại nằm rạp xuống mái nhà.
    "Shii biết là chúng ta đi xem sao rơi."
    "Thì làm sao?" Koichi hỏi một cách giận dữ.
    "Nhóc nói là muốn đi xem cùng. Nhóc muốn ở cùng chúng ta."
    Koichi lắc đầu, "Bảo nó là đây không phải trò cho con nít." (Ai là người lớn ở đây í nhỉ?)

    Taisuke gật đầu và đứng dậy. Cậu nhìn vào cửa sổ.
    Mắt Shizuna đã đầy nước mắt. Nước mắt rơi xuống đôi má bầu bình và lấp lánh trong đêm tối. Shizuna nhìn Taisuke đầy hi vọng. Cậu gãi đầu, cúi xuống và lại gọi anh trai.
    "Niichan"
    "Gì nữa?"
    "Đưa Shii đi cùng chúng ta đi, đừng để nhóc ở lại một mình."
    "Không thể nào. Mày biết là phải trèo qua mấy cái cầu thang bằng đá mà!"
    "Em biết. Em sẽ cõng nhóc. Vậy thì sẽ ổn phải không?"
    "Mày thì càng không thể. Mày mới biết trèo qua mấy bậc thang đá đó!"
    "Em có thể làm, em làm được mà. Cho Shii đi cùng chúng ta đi."
    Koichi trông có vẻ bực bội nhưng sau đó, cậu vẫy tay gọi Taisuke.
    "Nghe này, trèo xuống mau!"
    "Nhưng, còn Shii...?"

    "Mày ở đó sẽ làm cản đường mất. Hay mày có thể cõng Shii trèo xuống?"
    "À, em hiểu rồi."
    "Nhanh lên!"
    Bám vào vai anh, Taisuke trèo xuống mà không cần nghĩ ngợi. Cậu hạ cánh xuống đất một cách an toàn.
    Khi cậu đứng dậy và phủi mông, Koichi đã trèo lên trên mái nhà bằng thiếc.
    Đứng trên mái nhà, Koichi nói chuyện với Shizuna.
    Shizuna, vẫn còn đang mặc bộ pajamas, vắt chân và ngồi lên cạnh cửa sổ.

    "Sẽ ổn thôi, hãy tin vào anh," Koichi thì thầm.
    Shizuna rời cạnh cửa sổ và Koichi đỡ lấy cô bé. "Thấy chưa, anh đã bảo không sao mà," cậu nói với cô em bé nhỏ của mình.
    Sau đó, Koichi rời em gái và lại nhảy xuống đất. Cậu ngồi xuống trước mặt Taisuke.
    "Trèo lên."
    "Hử?"
    "Trèo lên vai anh, nhanh lên,"

    Khi Taisuke đã trèo lên cổ, Koi chi cố gắng bám lấy tường nhà kho và đứng dậy. Đầu của Taisuke cao hơn mái nhà kho một chút.
    "Ổn rồi, bây giờ em đỡ Shizuna xuống. Cẩn thận. Em có thể ngã nhưng đừng để Shii bị đau."
    "Hiểu rồi. Shii, trèo lên vai anh. Bám vào cổ anh này."
    "Ôi! Cao quá~"
    Sau khi chắc chắn là Shizuma đã ngồi trên vai Taisuke, Koichi hạ thấp người xuống. Cho dù Shizuna còn rất bé, mang 2 người trên vai cũng đã đủ làm cho chân tay cậu rã rời – ‘Anh trai thật là tuyệt’, Taisuke nghĩ.
    Sau khi đưa Shizuna xuống đất an toàn, Koichi lấy chiếc áo khoác từ ba lô cho cô nhóc mặc.

    "Em không mang giày nhưng không sao, bọn anh sẽ cõng em."
    "Vâng ạ!" Shizuna vui vẻ gật đầu.
    Ba anh em trèo lên một chiếc xe đạp. Koichi đạp xe, Taisuke ngồi sau và Shizuna đứng giữa 2 người. Taisuke vác ba lô của Koichi sau lưng.
    "Giữ chặt nhé, ổn chưa?" Koichi bắt đầu đạp xe...

    Tạm thời dừng tại đây. Hi vọng sẽ được pà kon ủng hộ. Sẽ cố gắng môi ngày up một ít.
    thay đổi nội dung bởi: mattroilanh_tt, 14-09-2008 lúc 09:50 AM
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  2. The Following 12 Users Say Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    BackStab (03-06-2021), bebi (18-05-2009), bee93 (13-08-2010), crazy_vinamilk (02-08-2013), daisukijin (08-12-2012), harryluv (04-11-2009), kodaki (09-06-2009), kojiro_sasaki (10-06-2012), ljn_kj (25-06-2009), megkazul (01-11-2012), monkeyluffy (30-01-2012), muoinhoca5 (17-08-2010)

  3. #2
    Shokunin


    Thành Viên Thứ: 16845
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 35
    Thanks
    11
    Thanked 1 Time in 1 Post
    truì, bạn sẽ dịch nguyên tác phẩm hả, giỏi quá ta. Lune ủng hộ bạn, cố dịch hết luôn nghe bạn. Gì chứ tiểu thuyết là lune mê lém á

  4. #3
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts
    Thêm một đoạn nữa:

    Sau khi đi đi một quãng đường, xuất hiện một ngọn đồi thấp ở phía bên trái đường. Bên kia ngọn đồi, là một ngôi trường. Đó là trường tiểu học mà họ đang học. Ngay khi đi qua quãng đường đó, có một chiếc cổng thành bằng đá bên đường. Họ xuống xe ở trước cổng. Ngay bên cạnh cổng có một cầu thang bằng đá rộng khoảng 1 mét.
    "OK, đi thôi." Koichi cõng Shizuna trên lưng và bắt đầu trèo lên những bậc thang bằng đá.

    Taisuke theo sau cậu.
    Yokosuka bao gồm cả biển và đồi. Như một hòn đá được ném xuống biển khơi, hòn đảo đầy những sườn núi dốc. Những sườn núi rất hẹp, nhưng như các thị trấn khác, có những ngôi nhà xây dọc theo sườn núi. Cầu thang đá mà bọn trẻ đang trèo được xây cho 4 người sống ở trên sườn núi đó.

    "Anh có nghĩ là bạn học của chúng ta cũng đến đây không?" Taisuke nói trong khi đang vừa đi vừa thở.
    "Giữa đêm thế này á? Chắc chắn là không rồi!"
    "Vậy là chúng ta có thể khoác lác một chút nhỉ."
    "Chỉ khi chúng ta thấy ít nhất một vạch sao băng.”
    Cầu thang đá trở nên bằng phẳng hơn và rộng đủ cho bọn trẻ. Đây là khu vực của dự án xây dựng thị trấn mới. Việc giải phóng và san lấp mặt bằng chỉ mới được thực hiện khoảng một tháng trước đó. Các trang thiết bị như máy ủi và máy xúc được đặt quanh khu vực. Koichi bước về phía trước, lấy đèn pin rọi vào chân.

    Khu đất được rào lại một cách cẩn thận bằng dây thừng.
    "Đến đây là được rồi. Taisuke, lấy miếng nhựa ra."
    Taisuke lấy miếng nhựa từ trong ba lô. Cậu trải tấm nhựa xuống mặt đất.
    Ba đứa trẻ nằm xuống, ngửa mặt lên trời. Shizuna nằm xuống giữa hai anh. Koichi tắt đèn pin, không gian trở nên tối sẫm và họ không thể nhìn thấy tay nhau nữa.

    "Niichan, tối quá!" Shizuna nói bằng giọng lo lắng.
    "Sẽ ổn thôi. Tay anh ở đây này." Koichi trả lời. Taisuke cố căng mắt để nhìn. Bầu trời đêm hôm đó hoàn toàn không có một vì sao. Không có một ngôi sao bình thường chứ đừng nói đến một ánh sao băng.

    Lần đầu tiền Taisuke được nghe về mưa sao băng Perseids là vào năm trước. Koichi bí mật rời nhà đi xem mưa sao cùng với bạn và về khoe với cậu. Taisuke vẫn băn khoăn không hiểu tại sao Koichi không rủ mình đi cùng. Và cậu yêu cầu anh trai mình nhất định lần sau và cho cậu cùng theo.
    Sau đó Koichi có nói với cậu là nếu kiên nhẫn chờ đợi khoảng 1 giờ đồng hồ, họ có thể nhìn thấy khoảng 10, thậm chí 20 vệt sao băng. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, tim Taisuke đã đập rộn ràng. Từ trước đến giờ, cậu chưa bao giờ nhìn thấy sao băng mà chỉ biết về nó thông qua đọc sách.

    Tuy nhiên, với thời tiết thế này, có vẻ như cho dù họ có đợi bao lâu thì cũng không thể nhìn thấy một vệt sao. Taisuke bắt đầu thấy chán nản.
    "Niichan, có vẻ chẳng có ngôi sao nào."
    "Có lẽ vậy." Koichi thở dài đáp lại, "Với thời tiết kiểu này, anh nghĩ là không thể."
    "Sau khi vượt qua một quãng đường dài đến đây, gặp bao nhiêu rắc rối… Shii, chắc em cũng chán rồi."

    Nhưng không có câu trả lời từ Shizuna. "Nhóc đã ngủ rồi" Koichi nói.
    Bọn trẻ đợi thêm một chút nữa, nhưng vẫn không có một ngôi sao nào rơi xuống. Chúng cảm thấy sương lạnh rơi xuống mặt mình.
    "Waa... trời mưa rồi!" Taisuke nói và vội vàng đứng dậy.
    "Về nhà thôi." Koichi bật đèn pin.

    Trờ về nhà bằng con đường cũ, chúng phải bước qua những bậc thang bằng đá. Trời không mưa nặng hơn nhưng những bậc đá bị ẩm nên chúng phải đi thật chậm.
    Koichi, mang Shizuna sau lưng thấy vất vả khi đi xuống hơn là lúc trèo lên.

    Đã đến cổng thành bằng đá nhưng chúng không thể đi xe đạp nữa. Shizuna đã ngủ say nên chúng không thể trèo nên một chiếc xe với nhau. Koichi đi bộ và cõng Shizuna. Taisuke đi theo anh trai và dắt xe đạp.
    Trời vẫn tiếp tục mưa. Tiếng mưa trở nên sống động khi chạm vào áo khoác của Shizuna.

    Cuối cùng bọn trẻ cũng về được đến sau nhà, nhưng vấn đề là, chúng không thể đưa Shizuna vào cửa sổ trên tầng 2 được.
    "Anh sẽ ra phía trước xem sao, nếu ba mẹ đều đã ngủ thì chúng ta sẽ vào bằng cửa trước."
    "Chìa khóa đâu?"
    "Anh có."
    Vẫn cõng Shizuna sau lưng, Koichi đi về phía cửa. Taisuke dựng xe ở ngõ sau nhà và khóa lại.

    Đột nhiên, cậu nghe thấy âm thanh vọng ra trong nhà. Âm thanh giống như tiếng mở cửa. Và khi Taisuke nhìn vào, có một người đàn ông đi ra khỏi cửa phía sau. Cậu nhìn thấy mặt nhưng không rõ ông ta là ai.
    Người đàn ông chạy ngược hướng với nơi Taisuke đang đứng. Băn khoăn không biết người đàn ông này là ai, Taisuke đi về phía cửa. Cậu không thấy Koichi nữa. Cậu thử mở cánh cửa có chữa Ariake ở trên và nó mở ra một cách dễ dàng. Trong nhà không bật đèn nhưng một cánh cửa khác đang mở nên có một chút ánh sáng rọi vào phòng. Đó là từ phòng của ba mẹ, nằm bên cạnh cầu tháng. Và khi Taisuke bắt đầu bước về phía căn phòng, Koichi chạy ra. Cậu vẫn đang cõng Shizuna trên lưng.
    ‘Có điều gì đó không ổn’, Taisuke nghĩ. Cậu không thể nhìn rõ bởi chút ánh sáng chiếu vào mặt mình, nhưng cậu có thể cảm thấy thái độ khác thường của anh mình.

    "Niichan," cậu gọi, trước khi nhìn thấy rõ.
    "Đừng đến đây!" Koichi nói.
    "Hử?"
    "Họ đã bị giết."
    Taisuke không thể hiểu anh mình định nói gì. Cậu chớp mắt.
    "Họ đã bị giết..." Koichi lặp lại.
    Giọng cậu trở lên buồn một cách lạ lùng, "Cả ba và mẹ đều đã bị giết chết."

    Lần này thì cậu hiểu những gì anh nói, nhưng cậu vẫn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Taisuke khẽ mỉm cười, đó là thói quen của cậu. Bất cứ khi nào thấy anh trai mình không hề đùa cợt, cậu đều mình cười.
    Sau lưng Koichi, cậu thấy Shizuna vẫn đang ngủ.
    Chân của Taisuke bắt đầu run lên.

    HẾT CHƯƠNG I
    thay đổi nội dung bởi: mattroilanh_tt, 28-08-2008 lúc 09:47 AM Lý do: Automerged Doublepost
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  5. The Following User Says Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    bee93 (13-08-2010)

  6. #4
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts
    Tuyệt vời, Shuya rất ngưỡng mộ bạn
    Cảm ơn bạn rất rất nhiều
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  7. #5
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts
    Nói thêm một chút về tiểu thuyết này nhé. Tiểu thuyết này có 53 chương. Từ chương 1 đến chương 6 nói về lúc Koichi 11 tuổi, chương 7 nói về lúc cậu đang là học sinh trung học và từ chương 8 đến chương 53 là 14 năm sau, lúc Koichi 25 tuổi. Bác tác giả này thích con số 14 thì phải. Xem Byakuyako cũng thấy là ... 14 năm sau đó.

    Còn bi giờ là Chương II

    Ryusei no Kizuna
    Chương 2


    Niềm tự hào của nhà hàng – Món Hayashi Rice với hương vị chứa đựng 100 năm lịch sử. Hãy đến và thưởng thức!

    Cơn mưa vừa dứt cũng là lúc cái gạt nước của tắc xi ngừng hoạt động.

    Sau khi đi qua đường hầm trên Quốc lộ số 16, họ rẽ phải ở cột đường giao thông thứ nhất. Ngay sau đó, chiếc cầu sang đường dành cho người đi bộ trên trục được Keikyu biến mất. Bên kia chiếc cầu sang đường đó, có một vài trạm bán xăng dầu.
    Hagimura Shinji ra khỏi tắc xi. Anh bước chậm rãi đến hiện trường. Có những lối đi nhỏ đẻ kết nối ngã tư đường. Nằm bên một góc của ngã tư đường là một nhà hàng kiểu phương Tây, nhà kho được xây liền kề với nhà chính. Cánh cửa có chữ "Ariake" đang mở và cảnh sát đến và đi qua lối đó.

    Hagimura nhìn vào đồng hồ, lúc bấy giờ là 3 giờ sáng. Theo như anh thấy, không còn người nào khác ở khu vực này nhưng một hàng rào bằng dây thừng vẫn được dựng quanh nhà kho
    .
    Hagimura đi đến sân ở phía trước rồi quay lại. Anh muốn xem qua ngôi nhà chính trước. Anh thấy một người đàn ông. Ông ta đang ve vẩy cái dù như thể đó là một cái gậy đánh gôn vậy. Dù trời rất thôi và khó có thể nhìn thấy mặt ông ta, Hgimura ngay lập tức nhận ra ông. Tất cả mọi người ở trong đồn cảnh sát đều biết rằng gần đây, ông ta đã bị ám ảnh bởi gôn. Nỗi ám ảnh bắt đầu kể từ lúc vị đồn trưởng mời ông tới câu lạc bộ chơi gôn của ông ta. Hagimura nghĩ chắc ông ta phải biết là mọi người đang nghĩ gôn không hề hợp với ông ta. Việc ông ta ve vẩy cái dù làm nó phát ra những tiếng loạt xoạt.

    "Cú đánh đẹp đấy!" Hagimura nói.

    Người đàn ông ngừng ve vẩy cái dù và quay về phía Hagimura. Như thường lệ, ông ta có một hàng ria lộn xộn ở trên mép.

    "Cậu đến sớm quá đấy.” Ông ta hạ cái dù xuống.
    "Kashiwabara-san, ngài cũng đến rất sớm."
    "Tôi đang ở đồn. Tôi phải hoàn thiện mấy mẫu báo cáo trước ngày mai. Nhưng tôi đã mệt và ngủ thiếp trên ghế. Bởi vậy, khi được nhận được điện thoại, tôi đã bừng tỉnh."

    Kashiwabara vẫn giữ cái dù. Đó là một cái dù màu đen. Có thể nói thói quen chơi gôn của Kashiwabara đã trở nên trầm trọng đến mức ông không thể nói mà không ve vẩy cái dù như tại câu lạc bộ chơi gôn. Thỉnh thoảng, chiếc dù lại chạm vào mặt sàn.

    "Tôi cũng bị mất cảnh giác. Tôi không thể tin nổi họ lại bị giết ở ngay nhà kho này," Hagimura nói, "Họ bị giết thế nào nhỉ?" anh nói khẽ, cố gắng làm cho đàn anh của mình hiểu.

    "Có vẻ như người chủ và vợ của ông ta bị đâm trong căn phòng dưới tầng một. Nhưng tôi không biết họ đã phải chịu đựng bao nhiêu nhát dao. Máu vương vãi ở khắp mọi nơi."
    "Kashiwabara-san, anh đã xem hiện trường chưa?"
    "Mới nhìn qua thôi. Tòa án đã mang mọi thứ đi rồi."
    "Đôi vợ chồng đó…" Hagimura lắc đầu, "Không phải là chúng ta mới ăn trưa ba ngày trước ở đây sao?"
    "Đúng vậy. Tôi dùng món Hayashi Rice."
    "Món Hayashi Riceđó ngon thật. Tôi không nghĩ là chúng ta còn được thưởng thức món đó sau ngày hôm nay. Cậu sẽ không bao giờ biết được cuộc sống ở nơi này đâu."

    Hagimura nhớ lại điều gì đã xảy ra vào ba ngày trước đó. Sau khi Kashiwabara và anh tìm hiểu một vụ tai nạn đâm phải người rồi bỏ trốn, họ quyết định ăn trưa tại "Ariake". Họ là những khách hàng quen thuộc của nhà hàng. Ở đây họ có thể kiếm được cả phần ăn lớn với giá rẻ - đấy là còn chưa nói đến việc đồ ăn ngon đến thế nào, đặc biệt cho những viên chức cảnh sát sau khi làm việc vất vả. Nhà hàng này là nơi chào đón họ.

    .....
    thay đổi nội dung bởi: mattroilanh_tt, 28-08-2008 lúc 11:12 AM
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  8. The Following 2 Users Say Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    BackStab (03-06-2021), bee93 (13-08-2010)

  9. #6
    JPN-Fansubber
    |Haru|'s Avatar


    Thành Viên Thứ: 21221
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 1,098
    Thanks
    749
    Thanked 3,529 Times in 266 Posts
    Cảm ơn vì ấy đã trans sang TV , Haru cũng đang mong ngóng phim này đây, chưa kể truyện của Keigo thì ko thể bỏ qua, Galileo quá tuyệt .
    Có bản eng, share cho tớ đc ko , tớ cũng muốn tự đọc bản eng tiện luyện eng luôn í mà
    Cho tớ mang qua DAN quảng cáo nhé
    thay đổi nội dung bởi: |Haru|, 28-08-2008 lúc 01:50 PM

  10. #7
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts
    Thêm một đoạn nữa:

    "Có mấy đứa trẻ sống ở ngôi nhà này phải không?" Hagimura nhìn về phía ngôi nhà. "Hình như là 2 cậu con trai
    "Có 3 đứa" Kashiwabara nói, "Đứa bé nhất là con gái. Một đứa học lớp 6, một đứa lớp 4 và 1 đứa học lớp 1."
    "Anh có vẻ biết khá nhiều."
    "Tôi đã gặp chúng cách đây một thời gian. Đúng ra thì mới chỉ gặp đứa lớn nhất thôi. Khi tôi đến cậu ta đang đứng trước nhà. Cũng chính thằng nhóc đã gọi điện cho cảnh sát."

    Hagimura cố nhớ lại. Anh nhớ đã một lần thấy một thằng bé cao lớn đến nhà hàng khi anh đang dùng bữa tại "Ariake". Nhưng bây giờ thì anh không thể nhớ nổi trông thằng bé thế nào.

    "Anh đã nghe câu chuyện chưa?"
    "Mới nắm được ý chính thôi. Nhưng khi cảnh sát đến, thằng bé bị hỏi đi hỏi lại chuyện đó. Bây giờ nó đang nghỉ ngơi ở trong phòng."
    "Phòng nào?"
    "Ở tầng hai.", Kashiwabara nói vậy và dựng chiếc dù lên.
    Hagimura nhìn lên nhưng anh không thấy bất kỳ cánh cửa sổ nào.
    "Có vẻ như bọn chúng an toàn dù ba mẹ đã bị giết."
    "Hình như chúng ở bên ngoài vào lúc xảy ra vụ việc,"
    "Ở bên ngoài? Vụ giết người xảy ra vào lúc mấy giờ vậy?"
    "Khoảng 12 giờ đến 2 giờ sáng. Có vẻ như họ bị giết khi bọn trẻ ra ngoài.”
    "Lũ nhóc ra ngoài vào lúc nửa đêm ư?"
    "Để xem sao băng."
    "Hả?"
    "Ừm..." Kashiwabara lấy quyển sổ tay từ trong túi quần ra. "Mưa sao băng Perseids. Bọn chúng tới công trường xây dựng Newtown để xem mưa sao băng."
    ...

    @ Haru: Nếu bạn quảng cáo hộ thì ... càng tốt. Bản Eng http://community.livejournal.com/ryuseinokizuna/ -> cũng mới dịch đến Chương 3 thui. Hi vọng bản Eng sẽ ra đều đều để mình còn vừa đọc vừa dịch
    thay đổi nội dung bởi: mattroilanh_tt, 28-08-2008 lúc 05:29 PM
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  11. The Following 2 Users Say Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    BackStab (03-06-2021), bee93 (13-08-2010)

  12. #8
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts
    Hic !! Ốm liệt giường rùi. Dịch thêm được mỗi đoạn:

    "À... Tôi hiểu anh muốn nói là trong xui xẻo thì vẫn có chút vận may."
    "Chung ra khỏi nhà bằng lối cửa sổ tầng 2 mà không xin phép ba mẹ. Lúc đó ba mẹ chúng vẫn còn sống. Cậu con lớn nhất nói vậy."
    Hagimura quay đầu và nhìn ra phía sau ngôi nhà. Có một lối đi nhỏ ở phía sau. Thẳng với lối đi là cửa phía sau nhà và có ánh đèn hắt ra từ phía đó. Ngang qua lối đi là một ngôi nhà nhỏ dựng tạm để làm nhà kho. Mái nhà được lợp bằng thiếc. Từ đó, Hagimura ngước lên và giật mình.

    Cửa sổ trên tầng hai đang mở và có một cậu bé đang ngồi trên bậu cửa. Cậu bé có vẻ không để ý đến mấy ông thám tử ở phía dưới mà nhìn chằm chằm lên bầu trời đêm.

    "Koichi," một giọng nói vang lên bên tai Hagimura. Kashiwabara đang đứng ngay cạnh anh.
    "Hử?"
    "Đó là tên của thằng bé. Đứa thứ hai là Taisuke và em gái chúng là Shizuna," Kashiwabara nói và nhìn vào sổ tay. Ông thởi dài và lắc đầu "Thật đáng thương."

    Cấp trên và các đồng nghiệp khác của họ đến hiện trường sau đó. Hagimura hỏi những người hàng xóm xung quanh trong khi Kashiwabara đợi kết quả khám nghiệm của cảnh sát khu vực, như yêu cầu của cấp trên.

    Ngoài việc thường xuyên đến ăn ở "Ariake", họ cũng được cử làm vụ này vì họ quen với bọn trẻ - những người phát hiện ra xác chết.

    "Chẳng tác dụng gì khi hỏi loanh quanh như vậy để lấy thông tin… Chẳng có nhiều người thức khuya đến thế." Một thám tử tên là Yamabe vừa đi vừa phàn nàn.

    "Hãy bắt đầu từ đây nhé," Hagimura chỉ một quán mì có thể nhìn thấy từ phía xa. Ngay lúc đó, một chiếc xe tuần tra trông giống như xe của cảnh sát khu vực đến gần họ.

    ‘Niềm tự hào của nhà hàng – Món Hayashi Rice. 100 năm lịch sử tiềm ẩn trong hương vị. Hãy đến và thưởng thức!’
    Nhìn vào dòng chữ viết trên bìa của thực đơn, Koichi nhớ lại việc cậu đã hỏi ba cậu, Yukihiro vào vài năm trước đó.

    Câu hỏi, "Có đúng là nhà hàng của chúng ta được xây dựng 100 năm trước không ba? ".
    "Đồ ngốc! Dĩ nhiên là không rồi," Yukihiro nói trong khi tay đang thái hành.
    "Nhưng ở đây viết là chúng ta có 100 năm lịch sử."

    Thực ra thì cậu cũng chỉ vừa mới học được từ "lịch sử" ở trường.

    "Hayashi Rice [1] là món cơm chứa đựng nhiều lịch sử trong đó. Con có thể không biết nhưng Hayashi Rice là món ăn do người Nhật Bản sáng tạo ra. Có một món cà ry màu xanh rất phổ biến gọi là Yokosuka đúng không? Vì vậy người Nhật đã dùng chúng với cá món ăn của riêng người Nhật!"

    [1]: Hayashi Rice là một món cơm trộn bao gồm: thịt bò, hành, nấm với nước sốt được làm tử rượu vang và cà chua.

    Cậu bật cười, "Nhưng bất cứ ai đọc câu này đều nghĩ là món Hayashi Rice đã được làm từ 100 năm trước đó,"
    "Họ có thể nghĩ vậy nhưng đó không phải chính xác những gì được viết phải không? Nhưng nếu mọi người có hiểu lầm một chút thì cũng tốt thôi," Cái bụng béo của Yukihiro rung lên khi ông cười to.

    Cách suy nghĩ của Yukihiro hơi qua loa, đại khái. Ông không bao giờ than phiền về những gì bọn trẻ miễn là không gây rắc rối cho người khác. Như Koichi nhớ, cha cậu không bao giờ yêu cầu anh em cậu những thứ như, "Đi học đi!" hay "Hãy làm mấy việc vặt trong nhà!"

    Có vẻ như ông cũng chẳng giỏi giang gì trong việc suy nghĩ chi tiết về công việc kinh doanh. Mẹ bọn trẻ, Toko, thường xuyên than phiền về việc đó.

    "Cha các con không giỏi trong việc điều hành việc kinh doanh. Thậm chí khách hàng vẫn thường nói với chúng ta là nên tăng giá nên một chút nhưng ông ấy cứ luôn nói rằng quán chúng ta đang nổi tiếng là vừa rẻ, vừa ngon. Sẽ tốt hơn nếu ông dùng nguyên liệu rẻ đi một chút nhưng ông luôn nói, ông không thể nấu những món ngon bằng nguyên liệu rẻ tiền. Chúng ta đã lãng phí quá nhiều tiền vào việc đó. Mẹ không biết ông ấy muốn làm gì nữa!"

    Nhưng Toko thấy, cách suy nghĩ của Yukihiro hơi có phần qua loa, đại khái, nhưng lại khác hẳn khi ông nấu ăn. Ông lựa chọn nguyên liệu và thực đơn một cách rất cẩn thận và tỉ mỉ. Đó là những thứ mà ông không bao giờ tự thỏa hiệp.

    Thực ra Yukihiro chỉ là thế hệ thứ hai của nhà hàng này. Cha ông mới là người sáng lập của ‘Ariake’. Mặc dù chỉ là một hàng ăn nhỏ, hương vị các món ăn ở đây có đặc trưng riêng và được nhiều người biết đến. Khách hàng từ nơi xa cũng đến đây để thưởng thức. Kế thừa nhà hàng, Yukihiro sẽ phải hối tiếc nếu mọi người bắt đầu than phiền là chất lượng của nhà hàng giảm từ thế hệ thứ hai.
    "Một khách hàng của chúng ta đã từng thường xuyên đến quán của ông nội. Ông ta nói rằng, so với thế hệ trước, món ăn ở đây có vẻ nhiều gia vị hơn. Không biết lưỡi của ông ta có vấn đề gì không!" Yukihiro đã có lần giận dữ.

    Mặc dù chưa từng chứng kiến lần nào, nhưng Koichi đã từng nghe nói rằng những người kinh doanh cùng lĩnh vực với họ đã nhiều lần lập kế hoạch để ăn cắp công thức nấu ăn của gia đình câu. Có một lần, một đầu bếp còn non tay đến học việc và nói toẹt ra là muốn học bí quyết nấu ăn. Koichi đã từng nghe chuyện đó từ Toko.

    "Có một người đàn ông trẻ, thường xuyên đến đây nhờ ba con dạy anh ta công thức nấu ăn, nhưng ba con luôn từ chối. Nguyên nhân là công thức nấu ăn là thứ ba học từ ông nội. Ông nội chỉ dạy ba công thức nấu ăn mà không dạy ai khác."

    Công thức nấu ăn đó đáng giá thế nào? Koichi không thể hiểu được. Tuy nhiên, cậu biết rằng đối với ba cậu, đó là một thứ rất quan trọng. Koichi biết là có một bàn thờ ở trong phòng của ba mẹ, và trong ngăn kéo của bàn thờ là một quyển vở cũ. Thỉnh thoảng, Yukihiro lấy quyển vở ra đọc, ghi chú vào đó và để lại chỗ cũ. Mặc dù chưa bao giờ hỏi, Koichi biết rằng đó là công thức nấu ăn của nhà hàng.

    Một hôm, Koichi đọc nó mà không được sự cho phép. Đột nhiên Yukihiro bước vào và vỗ vai cậu.
    "Nếu con muốn tiếp quản nhà hàng, ba sẽ đích thân dạy con! Đừng lén lút như một tên trộm thế!"

    Koichi cố gắng để không rơi nước mắt. Cậu cắn chặt răng.
    Yukihiro hỏi tại sao cậu lại lẻn vào và đọc mà không xin phép.

    "Bởi vì con nghe nói là ai cũng có thể nấu món Hayashi Rice." Koichi trả lời.
    "Ai cũng có thể nấu được? Vậy nghĩa là sao?"
    "Hôm qua, ở trường con được bảo là chỉ cần biết công thức là có thể nấu các món ăn của chúng ta một cách dễ dàng."
    "Ai nói vậy?"
    "Bạn con."
    "Vậy, con cũng muốn thử nấu một món sao?"
    Koichi gật đầu.
    "Ở đâu?"
    "Ở nhà bạn con"
    "Con muốn nấu món nào?"
    ".... Hayashi Rice"

    Yukihiro mắng cậu "Sao con có thể nghĩ đến một việc làm ngu ngốc đến thế!"
    Nhưng sau đó một lúc, ông đứng dậy và gọi Koichi, "Đến đây."
    Ông đưa Koichi vào bếp và đưa cho cậu con dao.
    "Thái rau đi," cha cậu nói.
    "Ta sẽ dạy con cách làm món Hayashi Rice từ một đến mười. Nó có phải là thứ mà ai cũng có thể nấu được không, con có thể tự trả lời."
    Yukihiro đặt biển ‘tạm thời đóng cửa’ trước cửa. Toko bảo ông không nên đóng của hàng nhưng ông không nghe.
    "Tôi sẽ dạy thằng bé nấu ăn. Vì vậy đừng quấy rầy!"
    Koichi muốn trốn, nhưng cậu nghĩ nếu làm vậy sẽ bị đánh một trận ra trò!
    thay đổi nội dung bởi: mattroilanh_tt, 01-09-2008 lúc 05:28 PM Lý do: Automerged Doublepost
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  13. The Following User Says Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    bee93 (13-08-2010)

  14. #9
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts
    Yukihiro dạy cậu cách làm nước sốt trước. Koichi thấy đây thực sự là một công việc phức tạp – từ cách đặt nhiệt độ bếp và cách pha trộn gia vị. Cậu bắt đầu hình dung ra việc cha cậu chăm chỉ làm công việc này ngày qua ngày, và cậu thấy đau đầu.

    Họ bắt đầu công việc từ buổi sáng và đến khi hoàn thành thì ngoài trời đã tối. Nhưng Yukihiro nói rằng thông thường cần mất nhiều thời gian hơn.

    "Bây giờ thì ăn đi," Yukihiro đặt đĩa thức ăn vừa nấu trước mặt Koichi. Koichi ăn nó với một cái thìa. Cậu nhận ra đó là món Hayashi Rice ngay lập tức.

    "Ngon quá" cậu thốt lên.
    "Vậy sao? Vậy bây giờ con còn nghĩ đây là thứ mà ai cũng có thể nấu nữa không?" Yukihiro hỏi.
    Koichi lắc đầu, "Con không nghĩ vậy. Món Hayashi Rice ngon thế này cơ mà. Ngay cả biết công thức thì cũng không thể nấu được. Chỉ có ba mới làm được ngon thế này thôi."

    Ba cậu gật đầu hài lòng, sau đó ông bật cười, "Chỉ cần con hiểu được điều đó. Bây giờ, con cũng có thể làm được món Hayashi Rice."
    "Thật vậy sao?"
    "Ta không nói dối," Yukihiro nghiêm mặt lại. "Nhưng đừng nấu nó tại nhà bạn của con. Hãy làm tại đây và nếu bạn con ăn, hãy yêu cầu chúng trả tiền. Món Hayashi Rice của chúng ta không phải là thứ có thể cho không," và khi nói vậy, ông lại bật cười lần nữa.

    ‘Niềm tự hào của nhà hàng - Món Hayashi Rice với hương vị ẩn chứa 100 năm lịch sử. Hãy đến và thưởng thức!’
    Quyển thực đơn gợi lên cho Koichi rất nhiều kỷ niệm. Đó toàn là những ký ức vui vẻ khiến cậu mỉm cười.
    Nhưng khi cậu ngẩng đâu, mọi thứ như vỡ tan trong giây lát. Căn phòng được xây dựng cho khách hàng đến thưởng thức những món ăn ngon nay toàn là những viên chức cảnh sát với những khuôn mặt nghiêm nghị.
    "Ariake Koichi-kun?"
    Nghe gọi tên mình, cậu quay đầu lại. Hai người đàn ông với tấm thẻ màu đen đang đứng trước cậu.

    HẾT CHƯƠNG II

    Hi vọng sớm đến phần 3 anh em nhà Koichi lớn lên và trở thành những tên đại bịp
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  15. The Following 2 Users Say Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    BackStab (03-06-2021), bee93 (13-08-2010)

  16. #10
    Thỏ non JPN
    Thiên thần FS
    mattroilanh_tt's Avatar


    Thành Viên Thứ: 11288
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6,709
    Thanks
    2,117
    Thanked 25,764 Times in 2,137 Posts
    Chương 3

    "Đứa em trai... Đôi mắt của nó đang chết..."


    Đó là các thám tử của sở cảnh sát. Họ không giới thiệu tên mình. Người đàn ông với mái tóc bạc, ngắn ngồi phía trước Koichi và người đàn ông cao, trẻ hơn thì ngồi bên cạnh cậu. Ngay sau đó, một người nữa cũng tham gia. Ông ta kéo chiếc ghế từ bàn bên cạnh sang. Koichi nhận ra người mới nhập hội này là khách hàng thường xuyên của cửa hàng. Koichi còn nhớ là lần cuối ông ta ở đây là mới vài hôm trước. Có vẻ như ông ta biết ba cậu khá rõ. Họ thường hay nói về gôn ở quần thanh toán. Tuy nhiên, trước hôm nay, Koichi không biết được là ông ta cũng là một cảnh sát.

    Sau khi gọi điện cho cảnh sát, cậu đợi ở trước cửa hàng và người đàn ông này đã đến trước tiên. Đây là lần đầu tiên cậu biết được tên ông ta là Kashiwabara.
    "Chúng ta nói chuyện được chứ?" người đàn ông có mái tóc bạc hỏi cậu.
    Koichi quay sang Kashiwabara. Cậu đã kể với ông gần như tất cả mọi chuyện.

    "Nếu bây giờ cháu thấy mệt, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp vào ngày mai?" Kashiwabara nói. Ông có vẻ quan tâm đến cậu bé.
    Koichi khẽ lắc đầu. "Cháu không sao."
    Sự thật là bây giờ cậu không muốn gì hác ngoài việc đi đến chỗ các em mình. Tuy nhiên, cậu biết rằng, nếu cậu không cố gắng kể hết mọi chuyện bây giờ, khả năng bắt được tên sát nhân sẽ thu nhỏ lại, vì vậy không được phép trốn chạy vào lúc này.
    "Tôi muốn nghe mọi chuyện xảy ra trong đêm nay, càng chi tiết càng tốt?" người đàn ông tóc bạc nói.
    "Ừm... vậy cháu nên bắt đầu từ đoạn nào đây?" Koichi hỏi bằng giọng khàn khàn. Cậu đã gần như kiệt sức và cậu cũng thấy cơ thể mình bắt đầu run rẩy.
    "Điều đó tùy thuộc vào cháu thôi. Hãy bắt đầu từ phần nào dễ nhất,"

    Mặc dù được quyền lựa chọn, đầu óc cậu vẫn là một mớ hỗn độn, cậu thấy thật khó để sắp xếp những thứ trong đầu cậu một cách rõ ràng.Koichi nhìn lại Kashiwabara lần nữa.
    "Sao cháu không bắt đầu kể về việc các cháu bí mất rời khỏi nhà?"
    "Dạ," Koichi gật đầu và nhìn lại về phía người đàn ông tóc bạc.
    "Khoảng 12 giờ, cháu lẻn ra khỏi nhà cùng các em. Bọn cháu ra ngoài bằng nối cửa sổ. Chúng cháu ra ngoài để xem mưa sao băng Perseids..."
    "Ta hiểu. Vậy là cháu không nói với ba mẹ về chuyện đó,"
    "Đúng vậy," Koichi gật đầu.
    "Khi các cháu rời khỏi nhà, ba mẹ các cháu đang ở đâu?"
    "Họ đang nói chuyện ở chỗ này,"
    "Cháu có thấy họ có điểm gì khác so với thông thường không?"
    "Không... họ nói chuyện như mọi khi,"
    Đêm qua, trước khi nẻn ra khỏi nhà, Koichi có xem qua tình hình ở tầng 1. Ba mẹ cậu lúc đó đang nói chuyện với nhau. Vì họ nói chuyện rất nhỏ nên cậu không nghe rõ họ đang nói chuyện gì. Nhưng Koichi đoán là họ đang bàn về việc kinh doanh. Đó có vẻ là điều mà họ không muốn bọn trẻ nghe thấy..

    (Còn tiếp)


    Bàn thêm một chút về phim. Bộ phim đã được khởi quay vào ngày 12/8 -> vào đúng đêm xảy ra mưa sao băng Perseids (tại Việt Nam cũng có thể quan sát). Có vẻ đây là điềm lành nhỉ. Hi vọng bộ phim không làm khán giả thất vọng ^_^
    Chữ ký của mattroilanh_tt
    Stay hungry, stay foolish

  17. The Following 2 Users Say Thank You to mattroilanh_tt For This Useful Post:

    BackStab (03-06-2021), bee93 (13-08-2010)

Trang 1/12 1 2 3 4 5 11 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •