Ai cũng có một góc nghệ sĩ đâu đó trong mình.
Cô bé ấy, không phải là một nghệ sĩ, cô bé ấy không biết pha màu vẽ, cũng không thuộc một lời ca.
Nhưng cô bé ấy có một góc Sài Gòn để thương nhớ, có cả một ký ức để tìm về, có một tình yêu trong sáng dễ thương... Góc Sài Gòn của cô bé ấy đẹp như một bức tranh, sáng long lanh sau những cơn mưa tan tác đầu tháng 6.
(ttvnol.com)
Tặng góc Sài Gòn mà em thương nhớ!!!
Ngày xưa…mà cũng chưa xưa lắm, vì quãng thời gian đang còn tính được trên 10 ngón tay…
Em ra đi tìm đường cứu bản thân mình (vì theo như lá số tử vi, em buộc phải sống tha hương thì mới có cơ hội làm ăn nhớn) mục tiêu của em là Sài Gòn (hợ hợ, nói điêu đới, ko đi SG thì biết đi đâu)…
À, em vào Sài Gòn để đi học đại học
Trường học của em ở đường Võ Văn Tần, đường này đẹp, nhỏ nhỏ xinh xinh, có nhiều cây, có cả phòng trà MTV, có nhiều quán ăn đêm, lại còn được đường Trương Định nhiều cây sao thẳng tắp cắt ngang nữa, đã thế còn gần xịt công viên Tao Đàn…nói thể là cho dễ hiểu cái ý em sắp diễn đạt đấy là đặt chân vào SG em đã được sống trong khung trời lãng mạn…em hồi đó, đang còn thơ dại, chập chững vào đời (dù là em đủ tuổi đi bỏ phiếu rồi đới)...thế nên thấy thật lung linh và diệu kỳ...Sài Gòn trong trí tưởng tượng của em là phồn hoa, là náo nhiệt, vậy mà sao cái cảm nhận ban đầu nó lại quá đỗi dịu hiền như thế...
Em đi học buổi chiều, chiều Sài Gòn thì hay có mưa, từ những cơn mưa SG bất chợt này, em có quen được một bạn học cùng lớp, tên bạn thì đặc biệt lắm, chẳc cả nước mỗi tên bạn như thế, nói ra thì nó trúc trắc lắm nên em cứ tạm gọi bạn là người Sài Gòn nhé (dù thực ra bạn thì không phải là người sinh ra và lớn lên ở SG, quê bạn ở miền Tây, mà xuất xứ của gia đình bạn thì nó lại là từ 1 nước khác Việt Nam, loằng ngoằng nhờ).
Ban đầu thì là thỉnh thoảng giả vờ như là bạn thích nghe giọng nói miền Bắc của em (của đáng tội cực, hồi đấy lớp em học, đông như gì ý, mỗi em con gái ko phải miền Bắc nhưng giọng nói của em khác tất cả mọi người trong cái tập thể ý - thế là tự nhiên em nổi tiếng, nổi tiếng vì có điểm đặc biệt) – em biết là giả vờ, vì em thề, chỉ khi nào em nói chầm chậm thì may ra bạn hiểu, chứ em nói đúng cường độ và âm lượng giọng nói của em thì bạn sẽ chẳng hiểu em đang nói cái gì (cũng y như việc em phải mất tới 3 tháng để hiểu được thầy cô trên bảng đang nói cái gì, phải ngớ người ra đến cả 1 buổi học khi mà em thì gọi là “ích xì” còn thầy em thì dứt khoát phát âm thành “ít” ế) – nhưng cái gì lạ thì hay cuốn hút người khác, có những hôm em nhận được những lời đề nghị kiểu dở hơi như là:
“Ấy nói cái gì tớ nghe đi”
“Nói gì là nói gì”
“Gì cũng được”
“Ờ, ấy hâm”
“hâm là gì?”
ối vẻ mặt ngây ngô chưa từng có, bởi “hâm” không có trong từ điển của bạn ý (mãi sau này thì có đứa nào nó rỉ tai bạn hâm = khùng thì em cũng được 1 bữa giận lẫy – à thêm nữa là chả biết nghe đâu là ở ngoài Bắc gọi nhau tớ ấy, thế nên toàn bắt chước, xưng hô như thế với em).
Xong phần làm quen và những đưa đẩy ban đầu nhé!
....
Lớp học của bọn em có khung cửa sổ rộng, có thể phóng tầm mắt qua đường Nguyễn Thị Minh Khai rồi nhìn xuống công viên Tao Đàn, mỗi lần giải lao thì em thường đứng cuối góc lớp để nhìn qua khung cửa sổ này…thỉnh thoảng bên tai có tiếng thì thầm
“Này, nhìn thấy cái hồ con con kia không, có trẻ con đang đạp vịt đấy”
“Thì sao”
“Hợp với ấy vì ấy trẻ con lắm”
“Hừm, ấy hâm, ấy trẻ con thì có, tớ người lớn”
Ừ, cứ tự nhiên như thế, người SG và em song hành, người Sài Gòn có đủ dịu nhẹ để làm em vơi bớt cảm giác trống trải nơi em chẳng có người thân, không bạn bè, người SG đủ nồng ấm để em cảm giác được chở che trong những chiều mưa…Ừ, không thể phủ nhận là bọn em bắt đầu có tình cảm với nhau…em ,lần đầu tiên biết thế nào là những rung động đầu đời, rung động trước một người khác giới…những chớm nở, cái gì cũng thật dịu nhẹ và quá đỗi thân thương…Yêu hay không, em không thể biết, chỉ biết là từ đó, em có người để nhớ...
...to be continue...






Trả Lời Với Trích Dẫn





Mà bài tản văn này đậm chất Bắc thế, muốn thấy cái j đó Nam 1 chút, Sài Gòn 1 chút .... Ko byk nhân vật em sau nì sẽ thế nào ở 1 nơi xa lạ nhỉ, có bị Nam hóa hay ko? Chờ phần tiếp
ngôn từ thật là mạnh bạo 

hình như tác giả là chủ post lun 
Bookmarks