>
Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 14

Ðề tài: Trung Quốc trong mắt Nhật Bản, cách nhìn tạo ra số phận

  1. #1
    Stand Still Look Pretty
    Orchidee's Avatar


    Thành Viên Thứ: 16931
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 373
    Thanks
    290
    Thanked 582 Times in 165 Posts

    Trung Quốc trong mắt Nhật Bản, cách nhìn tạo ra số phận

    Nguồn:Tuan Vietnam

    Tác giả: Nguyễn Lương Hải Khôi
    Thử nhìn lại lịch sử, tham chiếu Nhật Bản, một nước cũng là láng giềng Trung Quốc như Việt Nam, nền văn minh cũng sinh sau đẻ muộn như Việt Nam, và quy mô quốc gia cũng nhỏ bé như Việt Nam, đã định vị Trung Quốc như thế nào trong một bối cảnh lịch sử tương tự như Việt Nam.

    LTS: Thế giới, đặc biệt là các nước ở châu Á, xem sự trỗi dậy của Trung Quốc có tính cách thời đại, đang bàn thảo sôi nổi về tác động này. Định vị Trung Quốc đang trở thành một chủ đề nóng ở nhiều nước trong khu vực.

    Bài viết dưới đây đưa ra một góc phân tích về cách nhìn Trung Quốc của Việt Nam và Nhật Bản thời phong kiến. Đây là góc nhìn riêng của tác giả cần được tranh luận, làm sáng tỏ thêm. Mời bạn đọc phản biện bài viết này.

    Nếu như lịch sử hiện đại của các nước Đông Á (Việt Nam, Trung Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản) là lịch sử quan hệ với Phương Tây, thì trong các thời kỳ tiền hiện đại, lịch sử của Việt Nam, Triều Tiên và Nhật Bản là lịch sử của mối quan hệ với Trung Quốc.

    Trong thời đại ngày nay, khi Trung Quốc đang ôm tham vọng giành lại vị trí lịch sử đặc biệt trước đây. Để định vị chính mình, Việt Nam không thể không định vị Trung Quốc. Chúng ta hãy thử nhìn lại lịch sử, tham chiếu Nhật Bản, một nước cũng là láng giềng Trung Quốc như Việt Nam, nền văn minh cũng sinh sau đẻ muộn như Việt Nam, và quy mô quốc gia cũng nhỏ bé như Việt Nam, đã định vị Trung Quốc như thế nào trong một bối cảnh lịch sử tương tự như Việt Nam.

    Trung Quốc trỗi dậy. Ảnh: Reuters.

    Trung Quốc không phải là "thiên triều"

    Nước ta suốt nghìn năm, mỗi khi Trung Quốc xâm lăng thì ngoan cường tuyên bố "Nam quốc sơn hà Nam đế cư", nhưng thắng họ rồi thì lại đều đặn triều cống, các Vua mỗi khi lên ngôi thì luôn xin "thiên triều" phong tước, tự coi mình là nước nằm trong vòng ảnh hưởng của Trung Quốc.

    Trong con mắt Nhật Bản, Trung Quốc không may mắn có cái vị trí ấy. Trong suốt lịch sử trung đại, không có bất kỳ một ông Nhật hoàng nào cử sứ giả sang Trung Quốc xin tước phong. Ngay trong bức thư đầu tiên gửi Tùy Dạng Đế để thiết lập quan hệ ngoại giao, thái tử Shotoku đã mở đầu: "Thư này là thư của thiên tử xứ mặt trời mọc gửi thiên tử xứ mặt trời lặn".

    Trung Quốc dĩ nhiên là tức giận, nhưng phải chấp nhận. Rồi dần dần thành quen, và... chấp nhận vĩnh viễn.

    Với chúng ta, chỉ khi nào bán nước như Lê Chiêu Thống thì mới bị nguyền rủa, còn "nộp cống xưng thần" là chuyện nhỏ, ngay cả với Lê Thái Tổ hay Quang Trung. Ở Nhật Bản, Ashikaga Yoshimitsu (cuối thế kỷ 14), là vị Shogun (tức "tướng quân", dưới quyền Nhật hoàng) duy nhất trong lịch sử Nhật nhận tước phong của Trung Quốc. Và chỉ có thế, cái tên của ông này đã bị lịch sử Nhật Bản muôn đời nguyền rủa như một vết nhơ khó rửa của dân tộc.

    Như vậy, ngay cả khi không hề có chiến tranh, họ vẫn thiết định một tư thế bình đẳng trong ngoại giao.

    Đừng nghĩ rằng vì Việt Nam quá gần Trung Quốc mà đành nhân nhượng. Chỉ cần xem quá trình Vương An Thạch phải mất nhiều năm chuẩn bị cho cuộc chiến tranh xâm lược Đại Việt năm 1076 là rõ. Thời đó, chuẩn bị một cuộc chiến tấn công Việt Nam không hề dễ dàng.

    Việt Nam lựa chọn như vậy về mặt chính trị, vì một nguyên nhân văn hóa: chúng ta chấp nhận văn hóa Trung Quốc là một "khuôn mẫu đỉnh cao", do đó, dù kháng chiến ngoan cường để giữ độc lập trong thực tế, nhưng về mặt chính trị, lại chấp nhận mình thuộc vùng ảnh hưởng của nó.

    Vậy, tiếp theo, ta thử xem Nhật Bản trước đây nhìn văn hóa Trung Quốc như thế nào.

    Trung Quốc không phải là khuôn mẫu

    Nhật Bản dĩ nhiên thừa nhận Trung Quốc là một nền văn minh rực rỡ và học tập nó hết mình, nhưng khác Việt Nam, Nhật Bản không cho phép Trung Quốc trở thành khuôn mẫu. Có thể thấy sự lựa chọn này ở tất cả những lĩnh vực chủ yếu của nền văn hóa.

    Cắm rễ trên nền tảng văn minh nông nghiệp lúa nước Đông Nam Á, Việt Nam dĩ nhiên có một bản sắc khác biệt với Trung Quốc, ngay từ cội rễ. Nhưng ta thử nhìn vào phần văn hóa bác học, phần được tầng lớp tinh hoa dân tộc du nhập về và "đặt chình ình" vào giữa cơ thể dân tộc.

    Là một nước đi sau, Việt Nam muốn bắt kịp Trung Quốc. Nhưng ít nhất là từ thế kỷ XV trở đi, chúng ta có một cách nhìn lạ lùng: không thua Trung Quốc nghĩa là... không khác Trung Quốc.

    Bị dẫn dắt bởi cách nhìn này, những sáng tạo của chúng ta thật đáng tự hào, nhưng chỉ có điều, ở khá nhiều lĩnh vực chủ yếu, chưa bao giờ vượt ra ngoài "chiếc hộp Trung Quốc". Tổ chức khoa cử như Trung Quốc. Sắp xếp bộ máy nhà nước như Trung Quốc. Dùng hoạn quan như Trung Quốc. Viết chữ Hán như người Trung Quốc viết... Xây dựng Văn Miếu, biểu tượng của nền văn hiến nước nhà, chúng ta không dám làm bất kỳ chi tiết nào khác với Khổng miếu ở Trung Quốc.

    Văn miếu (Việt Nam) xây dựng từ thế kỷ 11. Khang Hy ở thế kỷ 17 đến thăm Khổng miếu (Trung Quốc), viết 8 chữ "Vạn thế sư biểu. Khang Hy ngự thư". Chúng ta cũng lật đật làm một tấm bảng y như vậy để treo ở nhà mình, đến nỗi Hồ Cẩm Đào ở thế kỷ 21 này đến thăm Văn miếu (Việt Nam), nhìn 8 chữ ấy, từng bối rối vì ngỡ đang... ở nhà.

    Ngay cả trong những sáng tạo nhằm mục đích phân biệt mình với Trung Quốc, chúng ta cũng sáng tạo trong khuôn khổ của Trung Quốc: sáng tạo chữ Nôm, nhưng theo đúng những nguyên tắc của chữ Hán, bắt buộc những ai muốn học chữ Nôm thì phải học chữ Hán trước.

    Nhật Bản thì không cho phép Trung Quốc có vinh dự là một lò gạch để đúc nên những cục gạch giống nhau. Họ không tổ chức khoa cử như Trung Quốc. Không xây dựng hệ thống nhà nước như Trung Quốc. Không dùng hoạn quan như Trung Quốc. Dùng chữ Hán, nhưng ngay trong cuốn sử đầu tiên, "Cổ sự ký", họ phá vỡ mối quan hệ giữa âm và nghĩa của chữ Hán để viết một thứ chữ Hán mà người Trung Quốc... không đọc được.

    Suốt hơn một nghìn năm độc lập phong kiến và tự chủ khi học hỏi Trung Quốc, Việt Nam có nhiều sáng tạo độc đáo, rất riêng, nhưng không có những đóng góp khiến Trung Quốc ngày nay nhìn lại mà hổ thẹn.

    Chúng ta không thể làm điều đó, vì ngay từ xuất phát điểm là cách nhìn và cái nhìn, "chữ thánh hiền" là chữ Trung Quốc, "người thánh hiền" là
    người Trung Quốc, nhìn chung, mọi hình mẫu đều nằm ở Trung Quốc.

    Vậy chúng ta thử nhìn xem ông bạn Nhật kia học Trung Quốc bằng thái độ văn hóa nào.

    Trả ơn thầy bằng cách giỏi hơn thầy

    Các bậc đại Nho của chúng ta coi mọi điều hay lẽ phải đã được "thánh hiền Trung Quốc" nói hết cả, mình không cần phải lập thuyết làm gì, chỉ cần sống sao cho đúng.

    Ở Nhật Bản xưa, các nhà Nho được tôn vinh là bậc đại Nho là những người dám làm một việc mà đối với các nhà Nho Việt Nam là không thể chấp nhận được: phủ định triệt để thánh hiền Trung Quốc, để xây dựng một cách nhìn và cái nhìn một mới về nhân sinh.

    Ảnh: 2m.au.com

    Trong văn hóa Việt Nam, có bậc đại Nho nào của chúng ta khi biện luận mà dám đặt vấn đề một cách "vô lễ" như thế này với thánh hiền Trung Quốc? Sách "Sentetsu Sodan" ("Tiên triết tùng đàm") của Nhật kể về Yamazaki Ansai, bậc đại Nho của Nhật Bản thế kỷ 17, như sau: Một hôm Yamazaki Ansai hỏi các môn đệ: "Nếu bây giờ Trung Quốc cử Khổng tử làm chánh tướng, Mạnh tử là phó tướng, dẫn vài vạn binh thuyền tấn công nước ta. Là học trò của Khổng Mạnh, các trò sẽ làm gì?". Nghe câu hỏi là biết câu trả lời rồi. Các học trò của Khổng Mạnh sẽ phải... chém đầu Khổng Mạnh để báo ơn vua, như chính Khổng Mạnh đã dạy.

    Việt Nam thì chỉ có thể chém đầu Ô Mã Nhi, Liễu Thăng, chứ chém đầu cụ Khổng cụ Mạnh thì không dám. Chúng ta không cảm thấy cần phải "đặt vấn đề" về mặt văn hóa với Trung Quốc.

    Thế kỷ 17, Nhật Bản có một bậc đại Nho là Ito Jinsai phê phán triệt để Tống Nho: để hiểu Đạo của người, không thể bằng cách nhìn đạo của Trời thông qua Lý, như Tống Nho quan niệm, mà cần nhìn thẳng vào chính cuộc sống đời thường và trần tục này. Họ có những kẻ điên.

    Tominaga Nakamoto, đầu thế kỷ 18, còn đi xa hơn nữa, lớn tiếng tuyên bố rằng, đạo Nho là của Trung Quốc, đạo Phật là của Ấn Độ, Thần đạo thì của Nhật Bản nhưng của thời xưa.

    Cần một triết thuyết mới cho cuộc sống thực hôm nay. Nakamoto tuyên bố vậy, nhưng chẳng làm được gì cả. Chí nguyện là một chuyện, còn có sáng tạo được cái "triết thuyết mới" ấy hay không là chuyện khác.

    Tuy nhiên, điên như Nakamoto là dở cho riêng ông nhưng tốt cho đất nước ông. Khoảng nửa thế kỷ sau, thái độ thách thức cái vị trí đỉnh cao văn hóa của Trung Quốc đã đi đến đích: ngay từ trước duy tân Minh Trị gần một thế kỷ, cậu học trò Nhật Bản có những cống hiến thực sự trong thực tế để dạy lại ông thầy của mình.

    Các học phái "Kokugaku", "Rangaku", "Mito"... đã phủ nhận tận gốc vị trí lãnh đạo của văn hóa Trung Quốc, bằng cách chỉ ra những lý luận phi tự nhiên của Nho giáo Trung Quốc, sự cực đoan của học thuyết "thiên mệnh", những sai lầm trong những kiến thức y học Trung Quốc về giải phẫu người...

    Học tập Trung Quốc là chịu ơn Trung Quốc. Chịu ơn thầy thì phải trả ơn thầy. Cách trả ơn duy nhất đúng là cống hiến cho ông ấy những hiểu biết mới của riêng mình.

    Lời cuối cho một khởi đầu

    Sang đến thế kỷ XIX, ở Việt Nam, đáp lại tiếng khóc canh tân thảm thiết của Nguyễn Trường Tộ là cái im lặng đáng sợ của một hoang mạc tinh thần, vì ngay cả khi Việt Nam đã bị Pháp nghiền nát, những ông quan hay chữ trong triều đình Huế vẫn chưa thôi sùng bái Trung Quốc như là "khuôn mẫu đỉnh cao".

    Ở Nhật Bản, vì dám thách thức thầy mình về mặt trí tuệ, nên sang đầu thế kỷ XIX, trí thức Nhật không bất ngờ khi thấy Trung Quốc đại bại trước Anh quốc trong chiến tranh nha phiến. Và nhờ thế, họ được chuẩn bị sẵn về mặt tinh thần để đáp lại tiếng gọi canh tân của Fukuzawa Yukichi bằng một nhịp bước quân hành khiến cả bầu trời rung chuyển.

    Cách nhìn tạo ra cái nhìn. Cái nhìn tạo ra sự lựa chọn. Sự lựa chọn tạo ra số phận. Số phận thay đổi khi cách nhìn thay đổi.

    Người Nhật ngày trước nhìn văn hóa Trung Quốc như thế nào thì sau đó họ cũng nhìn văn minh Phương Tây theo cách ấy. "Học tập Phương Tây, Đuổi kịp Phương Tây. Vượt qua Phương Tây" - đó là tinh thần Nhật Bản suốt từ thời kỳ Duy tân đến nay. Tinh thần này trùm lên mọi lĩnh vực, kể cả văn chương nghệ thuật.

    Dĩ nhiên, khi nghe khẩu hiệu này của Nhật Bản, ta sẽ cảm thấy họ lộng ngôn. Bởi "Phương Tây" là cả một thế giới khổng lồ và đa dạng. Nhật Bản không thể so sánh được về mặt quy mô. Nhưng, lộng ngôn thì cũng như... Nakamoto ở thế kỷ 18 là cùng.

    Mỗi dân tộc khi tham gia vào dòng chảy toàn cầu hóa đều không thể không định vị quốc gia mình trên bản đồ thế giới. Mỗi người Việt định vị bản thân mình trước cuộc đời như thế nào thì Dân tộc Việt định vị chính nó trước thế giới như thế ấy.

    Sức mạnh của một dân tộc thể hiện rõ nhất không phải khi nó đứng ở vị thế của kẻ mạnh, mà khi nó sinh ra, mới ngước mắt nhìn mặt trời đã nhận thấy mình là kẻ yếu.

    Một dân tộc yếu khi còn chưa thôi thách thức những đỉnh cao, nó vẫn còn đang sống, đang hành trình. Một dân tộc đã chấp nhận một đỉnh cao nào đó là khuôn mẫu vĩnh viễn, nó là một chiến binh "gục bên súng mũ bỏ quên đời".

  2. The Following 4 Users Say Thank You to Orchidee For This Useful Post:

    bam baby (07-04-2010), chihehe1 (23-02-2010), kei_itsumo (08-02-2010), niichan (08-02-2010)

  3. #2
    Stand Still Look Pretty
    Orchidee's Avatar


    Thành Viên Thứ: 16931
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 373
    Thanks
    290
    Thanked 582 Times in 165 Posts
    Thích câu nói của thái tử Shotoku quá hehehe, ngài thật là sắc sảo, và ... thâm
    "Thư này là thư của thiên tử xứ mặt trời mọc gửi thiên tử xứ mặt trời lặn".

  4. #3
    Ronin
    lostheaven's Avatar


    Thành Viên Thứ: 56527
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 377
    Thanks
    1,716
    Thanked 167 Times in 104 Posts
    Chúng ta không thể làm điều đó, vì ngay từ xuất phát điểm là cách nhìn và cái nhìn, "chữ thánh hiền" là chữ Trung Quốc, "người thánh hiền" là
    người Trung Quốc, nhìn chung, mọi hình mẫu đều nằm ở Trung Quốc

    CÁi này là cái mà tôi ghét nhất ở người Việt, nó làm cho mình thấy người việt thiếu lòng tự trọng đến như thế nào.
    Câu mà mình thích nhất là câu này
    Cách nhìn tạo ra cái nhìn. Cái nhìn tạo ra sự lựa chọn. Sự lựa chọn tạo ra số phận. Số phận thay đổi khi cách nhìn thay đổi
    VN muốn lớn mạnh hơn thì phải làm theo tư tưởng đó

  5. #4
    Retired Mod


    Thành Viên Thứ: 86991
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 1,572
    Thanks
    15
    Thanked 3,416 Times in 531 Posts
    Lập luận của tác giả rất chính xác và mình cũng không có phản đối gì. Chỉ xin bổ sung vài ý:

    - Trước hết, khi một người ở hiện tại như chúng ta phân tích về lịch sử thì cũn nêng đề cập nhiều hơn đến vấn đề "thời cuộc", Việt Nam ta tuy phụ thuộc vào Trung Quốc nhưng không có nghĩa ta là một phần của họ, nếu không có lòng tự tôn dân tộc thì ta đã không sản sinh Hán Nôm, nếu không có tinh thần dân tộc thì ta đã không thể đánh thắng các cuộc xâm lăng của TQ, việc cống nạp hay nhận phong tước đơn thuần theo mình chỉ là một hình thức ngoại giao, thời đại đó có rất nhiều nước làm vậy không riêng gì nước An Nam.

    - văn hóa TQ ảnh hưởng đến rất nhiều nước không chỉ riêng gì Việt Nam, dòng chữ trên Văn Miếu trùng với Khổng Miếu là đề chỉ người hiền tài nước ta không thua gì nước họ, mình không đồng tình với từ "lật đật" mà tác giả dùng, nó có vẻ như xem thường người Việt quá, việc ta học tập theo sự tiến bộ của TQ thì chẳng có gì lạ khi vào thời ấy chúng ta chưa giao hảo với nước nào "cao hơn", học tập cái tốt hơn thì không thể bị cho là sùng bái đúng không?

    - So sánh mối quan hệ giữa Nhật Bản và Trung Quốc để làm ví dụ mình nghĩ là chưa đủ, hãy so sánh cả Mông Cổ và Triều Tiên thì các bạn sẽ thấy Việt Nam ta kiên cường hơn rất nhiều đấy.
    Chữ ký của Tasaki

  6. The Following 2 Users Say Thank You to Tasaki For This Useful Post:

    kosminam91 (15-05-2010), Sayuri_chan (16-02-2010)

  7. #5
    Ninja


    Thành Viên Thứ: 2076
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 96
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 19 Posts
    zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
    thay đổi nội dung bởi: jerrymlb, 28-01-2012 lúc 01:56 AM

  8. #6
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 48035
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Bài viết hay quá. Làm sáng tỏ nhiều điều. Sự tự ti đã khiến chúng ta nhìn TQ như là 1 ông lớn.

  9. #7
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 59707
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 1
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Xin nói thẳng là bạn chủ topic chỉ nhìn thấy những cái gì mà bạn muốn thấy, và con mắt thiên kiến ngạo mạn nặng nề nhưng thiếu hiểu biết trầm trọng của bạn đã cố tình hạ thấp nhân phẩm dân tộc.

    Nhật Bản ở đâu, và Việt Nam ở đâu?
    Nước Nhật nằm cách biệt giữa biển khơi, và TQ muốn đánh Nhật lại phải đi vòng ngả Triều Tiên. Vì vị trí cô lập như vậy, trong lịch sử Nhật mới chỉ bị xâm lược đúng...2 lần, và duy nhất có 1 lần mất nước mà thôi.
    Trong khi ấy, nước ta hoàn toàn nằm trong tầm với của TQ, lịch sử ta đã bao nhiêu lần bị TQ dày xéo? Vương An Thạch là thời nào? Triều Nam Tống của ông ta là 1 trong những thời đại suy yếu bạc nhược bậc nhất của TQ, dù Lý Thường Kiệt đã chủ động tấn công phá dự trữ hậu cần, cản trở chiến dịch của họ Vương, nhưng chỉ sau mấy năm mà ông ta đã lại khởi được hàng trăm ngàn quân qua đánh nước ta, mấy hoàng tử con vua đều bỏ mạng vào tay giặc Tống. 1 triều đại tàn tạ còn thế, thì 100 ngàn quân Minh tinh nhuệ, 200 ngàn quân Thanh thiện chiến, nửa triệu quân Tần dũng mãnh còn ghê gớm đến mức nào? Vậy mà nước ta còn đánh cho chúng chích luân bất phản, phiến giáp bất hoàn, trong khi thời cổ thì hết vua Ten ji đánh thua nhà Đường lại đến Hideyoshi bại vào tay nhà Minh, ngoài ra ko nhờ thiên nhiên thì tí nữa cả Mạc phủ Kamakura đã bị quân Nguyên lôi ra cho ngựa xéo, nói như vậy các bạn thấy ai kém tự trọng hơn ai?

  10. The Following User Says Thank You to chiensiquocxa For This Useful Post:

    bam baby (07-04-2010)

  11. #8
    Mai mốt zồi quên
    HH's Avatar


    Thành Viên Thứ: 39080
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Âu
    Tổng số bài viết: 2,786
    Thanks
    5,244
    Thanked 14,473 Times in 1,734 Posts
    Tớ thì không rành sử Nhật cho nên không thể nói nhiều được về phần Nhật ^^ Nhưng về phần VN, cái 1000 năm đô hộ đó, ta còn tiếng nói, còn giữ được bản sắc là may lắm rồi. Mấy nước Châu Âu như Tây Ban Nha chẳng hạn, cái "quốc gia" của nó thậm chí chỉ mới có từ cách đây 600 năm. Thế mà mỗi nước Châu Âu đều mang bản sắc riêng. Vậy thì, 1000 năm đó, không phải là một thời gian quá dài hay sao? Ngay nhiều quốc gia khác ngày trước là quốc gia, người dân đông không kém người Việt, ngôn ngữ chữ viết riêng hẳn hòi mà bây giờ làm gì còn tồn tại trên bản đồ.

    Tớ nói vậy không phải là bênh. Nhưng sự thực vị trí của VN cùng thuận lợi địa lý khiến VN là một chỗ "lý tưởng" để người nước ngoài nhòm ngó. Nên nhớ nước Nhật nhiều thiên tai, làm sao có thể là con mồi béo bở cho ngoại xâm như VN được? Hơn nữa đánh Nhật phải đi đường biển, đánh VN thì cứ ngựa phi thẳng cánh cò bay. Cho nên không thể nói VN bị ảnh hưởng là do dân ta kém cỏi được, mà bởi vì sự ảnh hưởng của TQ là không thể tránh được.

    Dĩ nhiên bây giờ tớ hoàn toàn đồng ý là ta phải học hỏi nhiều văn hóa khác nữa để khẳng định chỗ đứng cho riêng mình chứ đại đa số người VN (trong đó có tớ) văn hóa Tàu thì hiểu nhiều lắm mà văn hóa các nước Châu Âu khác, các nước Châu Á khác, thì chẳng biết bao nhiêu cả ^^.

    Ngay cả trong những sáng tạo nhằm mục đích phân biệt mình với Trung Quốc, chúng ta cũng sáng tạo trong khuôn khổ của Trung Quốc: sáng tạo chữ Nôm, nhưng theo đúng những nguyên tắc của chữ Hán, bắt buộc những ai muốn học chữ Nôm thì phải học chữ Hán trước.
    Kanji của Nhật, Hanja của Hàn không phải là ký tự Hán là gì? "Kanji" cũng có nghĩa là "Hán tự" mà thôi.

    Dù sao thì cũng rất phục người Nhật, một nền văn hóa không tự "lăng xê" nó khắp mọi nơi nhưng ai cũng phải biết đến nó.
    thay đổi nội dung bởi: HH, 22-02-2010 lúc 03:22 PM
    Chữ ký của HH
    DANH SÁCH PHIM CỦA JPN CÒN GIỮ TRÊN Ổ CỨNG:
    Bạn vào hai topic mục lục DramasMovies, những phim tô màu hồng là phim đã được kiểm links gần đây và links còn sống.
    Nếu HH còn giữ phim trong ổ cứng, sẽ có nói rõ ở đầu topic - nếu cần re-up những phim ghi rõ là mình còn giữ, xin liên lạc mình (nhắn tin trên JPN, blog, hoặc FB/Instagram) để mình up lại.
    Blog | Facebook | Instagram



  12. The Following 4 Users Say Thank You to HH For This Useful Post:

    bam baby (07-04-2010), Bambino (26-02-2010), kosminam91 (15-05-2010)

  13. #9
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 50895
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 11
    Thanks
    104
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Cũng phải công nhạn người Nhật quá là giỏi.Tại sao chi có NB vươn lên mạnh mẽ như vậy mà không phải bất kì nước nào khác,ma đối với họ,thiên nhiên không hè iu đãi

  14. #10
    Retired Mod


    Thành Viên Thứ: 86991
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 1,572
    Thanks
    15
    Thanked 3,416 Times in 531 Posts
    NB cũng đã từng trải qua không ít cuộc nội chiến, vì vậy họ rất hiểu giá trị của cuộc sống cũng như tinh thần đoàn kết, sự phát triển của họ cũng là dễ hiểu khi mà người dân họ "quá" cần cù sáng tạo, quan trọng hơn họ đã có một bài học quá quý báu cho tham vọng nhất thời đó là Hiroshima và Nagasaki .
    Chữ ký của Tasaki

Trang 1/2 1 2 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 18-10-2008, 11:45 AM
  2. Nhật Bản-Trung Quốc hợp tác trong lĩnh vực vũ trụ
    By Eizan in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 27-09-2008, 10:51 PM
  3. Lại phát hiện thuốc trừ sâu trong sủi cảo Trung Quốc
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 02-05-2008, 09:12 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 17-03-2008, 02:02 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 27-07-2007, 04:35 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •