Lãnh đạo công ty điện lực Tokyo (TEPCO) đang phải đối mặt với một bài toán khó, đó là tìm nơi lưu giữ hàng chục ngàn tấn nước nhiễm xạ cao vốn được dùng để làm mát các lò phản ứng bị hư hại trong thảm họa động đất sóng thần hồi tháng 3 năm ngoái.
Nhà máy điện hạt nhân Fukushima đang phải giải quyết bài toán khó tìm nơi lưu trữ nước nhiễm xạ
Khoảng 200.000 tấn nước nhiễm xạ - lượng nước đủ để lấp đầy hơn 50 bể bơi tại thế vận hội Olympic, đang được lưu giữ trong hàng trăm thùng chứa xây xung quanh khu vực nhà máy điện hạt nhân Fukushima Dai-ichi.
Trong khi đó, TEPCO – đơn vị điều hành nhà máy Fukushima, đã phải chặt bớt cây cối xung quanh nhà máy để dọn chỗ xây thêm nhiều hồ chứa. Ước tính trong vòng 3 năm tới, khối lượng nước nhiễm xạ cần được lưu giữ sẽ còn tăng thêm gấp 3 lần.
Giám đốc xử lý nước thải tại nhà máy Fukushima - Yuichi Okamura chia sẻ: "Đây thực sự là một vấn đề đáng lo ngại bởi diện tích đất của Nhật Bản chỉ có hạn và thực sự chúng tôi đang hết chỗ để lưu nước thải nhiễm xạ".
Hiện tại, TEPCO đang dần đưa vào vận hành một hệ thống xử lý nước thải mới, có khả năng chuyển nước nhiễm xạ tới mức an toàn để xả ra biển.
Nhiều chuyên gia lo ngại nếu không may nước thải nhiễm xạ đổ ra biển, nó sẽ gây tác động xấu tới môi trường và sức khỏe của con người cũng như mọi sinh vật trong một thời gian dài. Đồng thời không loại trừ khả năng, những lỗ rò rỉ trong các lò phản ứng đã luân chuyển dòng nước sang khắp các khu vực của nhà máy và tiêm nhiễm vào hệ thống mạch nước ngầm.
Tuy nhiên hiện nay, tình hình tại nhà máy Fukushima được xem là bớt "nghiêm trọng" hơn so với ngày 11/3/2011 – thời điểm xảy ra trận động đất manh 9 độ richter, gây sóng thần, tàn phá nặng nề khu vực phía đông bắc Nhật Bản.
Thảm họa thiên nhiên đã khiến toàn bộ nhà máy Fukushima bị mất điện, hệ thống làm mát lò phản ứng ngừng hoạt động, dẫn tới các vụ nổ và tan chảy tại 3 lõi lò phản ứng. Đây là thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại kể từ thảm họa Chernobyl năm 1986.
Để giảm bớt nguy cơ phát tán khói phóng xạ, ảnh hưởng tới sức khỏe của hàng triệu người và nhiệt độ cao trong các lò phản ứng bị tan chảy, một lượng khổng lồ đã được các nhân viên nhà máy bơm vào bên trong lõi lò.
Tuy nhiên, một phần chất phóng xạ từ nhà máy vẫn phát tán ra ngoài môi trường không khí, đất và biển khiến hơn 100.000 người phải đi sơ tán, mà chưa biết bao giờ có thể quay trở về nhà.
Vào thời điểm đó, nỗ lực bơm nước vào lò phản ứng nhờ sự trợ giúp của trực thăng và xe cứu hỏa đều không phát huy tác dụng. Song ngờ công nghệ bơm bê-tông của Đức qua cánh tay robot điều khiển từ xa, mà nước làm mát đã được kịp thời bơm vào bể nhiên liệu.
Những giải pháp trên đã dần đưa nhà máy vào trạng thái kiểm soát, song chính phủ Nhật Bản sẽ phải mất hàng thập kỷ để tẩy sạch các chất phóng xạ. Ngoài ra, việc tìm chỗ lưu giữ nguồn nước được bơm và các lò phản ứng bị hư hại cũng như toàn bộ cơ sở của nhà máy điện hạt nhân đang trở thành bài toán khó với giới chức điều hành nhà máy.
Một lượng nước nhiễm xạ đã đổ ra biển, khiến các sinh vật biển bị nhiễm độc. Kết quả kiểm tra lớp trầm tích dưới biển và cá trong vùng biển cách nhà máy 20 km cho thấy nước biển đã bị nhiễm phóng xạ nồng độ cao.
Mặc dù, TEPCO đã cho áp dụng công nghệ tẩy nước nhiễm xạ tới mức an toàn để tái sử dụng làm nước làm mát lõi lò phản ứng thì khối lượng nước thải vẫn đang ngày một tăng thêm.
Trong tháng tới, TEPCO cũng sẽ cho triển khai thiết bị lọc mới sử dụng công nghệ của tập đoàn Toshiba, giúp loại bỏ nguyên tố stronti và các đồng vị phóng xạ khác, giảm lượng nhiễm xạ tới mức cho phép để đổ ra biển. Song, nhà máy vẫn phải thông qua sự chấp thuận của chính quyền địa phương và người dân trước khi tiến hành tháo nước.
Theo Mayumi Yoshida – phát ngôn viên của TEPCO, nhằm giải quyết tình trạng lượng nước nhiễm xạ khổng lồ cần được lưu trữ, Fukushima đã cho đào hơn 300 bể chứa lớn quanh khu vực nhà máy.
Ngoài ra, trong vòng 2 năm tới, các nhân viên nhà máy sẽ triển khai lên kế hoạch truy tìm và bịt lại các lỗ rò rỉ trong những lò phản ứng bị hư hại. Tuy nhiên, TEPCO cũng không dám chắc các nhân viên tại nhà máy sẽ làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ bởi những khu vực này vẫn tồn tại nồng độ phóng xạ cao nên khả năng cả robot và con người đều không thể tiếp cận vị trí làm việc.
Minh Thu
Theo Infonet







Trả Lời Với Trích Dẫn
Bookmarks